Đêm Vượt Sóng - Mạnh Ngũ Nguyệt

Chương 51.




Trần Ý An nhất thời chưa phát hiện ra âm thanh này phát ra từ đâu, cô đứng trong sân nhìn quanh một vòng, rất nhanh đã tìm được thủ phạm.

Trên hiên nhà treo một chiếc lồng chim bằng sợi vàng, bên trong là một con vẹt đang đập cánh, vui vẻ kêu —

“Trần Ý An, rất ngốc.”

“Im đi, im đi, im đi…”

Trần Ý An đi tới, khom người nhìn con vẹt trong lồng, vẹt cũng dùng đôi mắt đen láy tròn vo nhìn lại cô.

Hoắc Thanh Lan mặt không đổi sắc, ung dung bước lên hiên.

“Anh dạy nó đúng không,” Trần Ý An chạy chậm đuổi kịp anh, cùng anh đi vào nhà, “Hoắc Thanh Lan, anh thế mà lại lén nói xấu em ở nhà!”

“Nói thì sao?” Hoắc Thanh Lan cởi áo khoác, tiện tay vắt lên sô pha, nâng tay nới lỏng cà vạt.

Trần Ý An đứng phía sau, nhìn dáng vẻ thong dong của người trước mặt, có hơi không nhịn được bắt đầu nổi sắc tâm.

Mới được nếm thử tư vị tuyệt vời khiến cô mê đắm không thôi, nhất là có những kh*** c*m không hẳn đến từ chuyện đó, mà đến từ cảm giác khi ở một khoảng cách gần với anh.

Độ ấm trên da thịt anh, xúc cảm khi anh chạm vào, hơi thở lướt qua, bàn tay dạo chơi trên những đường cong cơ thể cô.

Toàn bộ giác quan được phóng đại, trái tim cô đập nhanh hơn mỗi lần anh đến gần, khiến cô tham lam quyến luyến, không nỡ buông tay.

Hết thảy đều khiến chuyện đó trở nên thân mật hơn.

Trần Ý An biết, đây là những phản ứng và h*m m**n tự nhiên nhất khi thích một người, thế là cô chỉ ngắm nghía anh vài giây, rồi không nhịn nữa đẩy Hoắc Thanh Lan ngã xuống ghế sô pha, cô ngồi lên người anh, hai tay ôm mặt anh.

Hoắc Thanh Lan hơi ngửa đầu, dưới ánh đèn ấm áp, làn da của anh gần như không có tì vết, trắng khoẻ mềm mại, tay cô vuốt dọc khuôn mặt anh, khung xương của anh rất đẹp, tinh tế và sắc sảo chuẩn phương Đông.

Ánh mắt anh cũng dừng trên người cô, hôm nay Trần Ý An mặc bộ đồ trước khi về nhà, váy liền thân bằng lông cừu màu đen phối với áo khoác gió, áo khoác gió không kéo khoá, váy lông cừu ôm lấy dáng người cô, chất vải mềm mại, làm nổi bật những đường cong và phần bụng phẳng lì.

Ánh mắt Hoắc Thanh Lan hơi tối đi, anh lần kiếm gì đó trên sô pha.

“Anh tìm gì thế?” Trần Ý An hạ giọng hỏi.

Hoắc Thanh Lan tìm được chiếc điều khiển, đóng rèm cửa sổ sát đất lại.

Có lẽ vì thay đổi không gian và hoàn cảnh, cảm giác k*ch th*ch hơn trước, cô thấy mình thả lỏng, cơ thể trẻ trung chính là như vậy, phản ứng rất nhanh, tình cảm và cảm xúc đều không che giấu.

Trần Ý An cho rằng mình đang dần nghiện Hoắc Thanh Lan.

Cô bắt đầu không thể kiểm soát chính mình, thả cho bản thân sa vào anh, hưởng thụ quá trình ấy.

Trần Ý An vô thức đến gần anh hơn, hôn nhẹ lên cằm anh, thì thầm nỉ non, “Anh cứ như cỏ bạc hà mèo với em ấy…”

Hoắc Thanh Lan khẽ cười, kéo cô lại gần hơn, siết chặt vòng tay.

Trần Ý An rất phối hợp mà hít hà.

Khác hẳn với những lần trước đây, có lẽ vì nỗi nhớ sau xa cách, cũng có thể vì đã dần thích nghi sau mấy lần trước, trải nghiệm lần này của Trần Ý An không khác gì trên mây, sau khi kết thúc, Hoắc Thanh Lan bế cô vào phòng tắm, Trần Ý An hơi đói, anh bèn vào bếp xem dì giúp việc có để lại đồ ăn gì không.

Trần Ý An tắm xong khoác áo choàng bước ra, bỗng nhớ vali mình mang đi có một đống đồ ăn, thế là đi dép xuống lầu, thấy Hoắc Thanh Lan đang khom người trước tủ lạnh tìm kiếm.

Không hổ là giá treo đồ, dù mặc áo choàng tắm màu kaki đơn giản vẫn cứ nổi bần bật.

“Hình như dì không để lại nhiều đồ ăn lắm,” Bình thường Hoắc Thanh Lan cũng không nấu cơm, số lần về nhà trong một tuần có thể đếm trên đầu ngón tay, dì giúp việc luôn dùng nguyên liệu tươi mới để nấu cơm, rất ít khi để thứ gì lâu, anh hỏi cô, “Đi siêu thị hay ra ngoài ăn?”

“Có mì không ạ?”

“Có.”

“Thế anh nấu mì đi.” Trần Ý An mở vali của mình ra, “Mẹ nhét cho em nhiều đồ ăn lắm, bò kho tương này là mẹ em nấu đó, một mình em ăn cũng không hết, bọn mình nấu mì bò kho đi.”

Trên phương diện nấu nướng, Hoắc Thanh Lan là điển hình của con cái vùng Giang Chiết, cũng chỉ nấu được mấy món như thịt kho tàu là cùng, tay nghề nấu nướng của Trần Ý An ở mức tàm tạm, bò kho được chị Hồng hút chân không cẩn thận, chỉ cần cắt ra là có thể ăn ngay.

Trần Ý An để Hoắc Thanh Lan nấu mì, còn mình thì đi lục vali, lúc này mới phát hiện ra chị Hồng nhét cho mình đầy ắp một cái vali, trên mỗi túi đều dán nhãn ghi tên: gân bò kho, bắp bò kho… Xếp hàng ngay ngắn.

Trần Ý An nhặt một túi bắp bò, một túi vừa đủ cho một bữa, lúc đầu cô còn nghĩ một bữa không thể ăn hết một túi, nhưng tình hình hiện tại thì chắc là hết rồi.

Hoắc Thanh Lan nấu xong hai bát mì, Trần Ý An nghe ông bà mách bảo nêm nếm theo phong cách mì Dương Xuân, lại xếp bò kho thái lát lên trên, ngửi mùi thôi đã thấy ngon rồi.

“Tay nghề nấu nướng của cô không tầm thường,” Hoắc Thanh Lan không tiếc lời khen, “Ngon lắm.”

“Đương nhiên rồi,” Trần Ý An luôn được gia đình chăm bẵm đầy đủ cái ăn, “Từ nhỏ mẹ đã hay nấu đủ món ngon cho em ăn, bà không cho em ăn bên ngoài, em thích ăn gì là mẹ nấu cái đó, hồi đó có món gì mà cánh gà coca rất hot, rồi bánh ngọt làm bằng nồi cơm điện… còn cả chân cừu ở chợ dân tộc Hồi, chỗ đó xa lắm, nhưng mẹ vẫn tự học rồi nấu cho em ăn, hồi học cấp ba em hay tan học muộn, ngày nào mẹ cũng nghiên cứu đồ ăn khuya để nấu cho em, còn đăng lên vòng bạn bè, có rất nhiều cô bác khác học theo…”

“Hồi đó mẹ anh rất ít khi nấu cơm,” Hoắc Thanh Lan nghĩ ngợi, cô giáo Liêu là một giáo viên tận tâm, trước khi nghỉ hưu đặt hết tâm huyết vào công việc, chuyện nhà đều do dì giúp việc lo, cho nên trong ký ức của anh, cô giáo Liêu sẽ không làm việc nhà, ngay cả nấu ăn cũng là mấy năm trước mới bắt đầu học, nói là quen được một người bạn mới, rất giỏi nấu nướng.

Sau đó còn gửi ảnh cho anh xem, mì rồi sủi cảo đủ màu sắc kiểu dáng…

Dưới sự ảnh hưởng của người bạn “thông minh khéo tay” này, cô giáo Liêu cũng bắt đầu học nấu ăn.

Hoắc Thanh Lan cũng không can thiệp nhiều, dù sao cô giáo Liêu đã về hưu, thi thoảng về Tuyền thành, anh biết mẹ cần có cuộc sống và các mối quan hệ riêng.

Ăn uống xong mới hơn mười một giờ, Trần Ý An xem như đã được “ăn uống no nê”, Hoắc Thanh Lan cũng tạm thời chưa ngủ, anh còn tài liệu cần xử lý, thế là dọn bếp xong thì mang laptop ra sô pha làm việc.

Trần Ý An cũng lấy máy tính của mình ra đặt lên bàn ăn.

Sau đó cô nhớ tới con vẹt ngoài sân, “Có cần mang nó vào không ạ?”

“Mang vào đi,” Hoắc Thanh Lan nói, “Đặt cạnh bể cá trong phòng khách là được.”

Trần Ý An đáp vâng, xách lồng chim vào rồi đặt lên bàn tròn.

Con vẹt này không hề sợ người lạ, đứng trên thanh gỗ nghiêng đầu nhìn cô.

Trần Ý An ngồi xổm trước mặt nó, chợt nảy ra ý xấu, nói với vẹt, “Hoắc Thanh Lan, rất xấu xa.”

Vẹt nghiêng đầu nhìn cô, như đang nghiên cứu những lời cô nói.

“Hoắc Thanh Lan, rất xấu xa.” Cô bèn nhỏ giọng lặp lại.

Vẹt vẫn chỉ nghiêng đầu nhìn cô.

Trần Ý An thầm nghĩ, chẳng lẽ con vẹt này còn biết bảo vệ chủ?

Thế là cô đổi sang câu khác, “Hoắc Thanh Lan siêu tốt luôn.”

Vẹt vẫn không phản ứng lại cô.

Trần Ý An tự an ủi bản thân: Chắc muốn vẹt học nói cũng cần thời gian, vậy ngày nào cô cũng nói vài lần, nghe nhiều chắc sẽ biết nói thôi.

Hoắc Thanh Lan nhìn cô, không nhịn được bật cười.

Trần Ý An chơi với vẹt một lát thì quay lại bàn ăn, mở máy xem số liệu phản hồi về.

Không ngờ vừa online, Trần Dục đã nhắn tin riêng cho cô.

Rất ít khi thấy Trần Dục kích động như vậy, gửi liền một hàng dấu chấm than.

Trần Ý An hỏi cậu ta: Sao thế?

Trần Dục: Em thấy cả ngày hôm nay chị Ý An không online nên không dám làm phiền chị nghỉ Tết, vừa thấy chị online là tới báo tin tốt liền!

Trần Ý An thấy bên cậu ta liên tục hiện lên dòng đang nhập.

Trần Ý An rót nước quay lại, thấy Trần Dục gửi hai file PDF và một bảng so sánh số liệu cho mình.

Khoảnh khắc đó, Trần Ý An cứ tưởng mình hoa mắt nhìn nhầm, cô tiến đến gần màn hình hơn để nhìn kỹ —

Trần Dục: Chị Ý An, là thế này, mấy video trước Tết của bọn em đưa lên khá bình thường không có gì nổi bật, đêm giao thừa tiếp tục tung đợt thứ hai theo sắp xếp từ trước, không ngờ toàn bộ các video của đợt thứ hai đều bùng nổ, leo lên top 1 nền tảng, trong đó có hai tài khoản, 12 tiếng thu về lần lượt là 8 triệu và 6,7 triệu lượt xem, 24 tiếng là 24 triệu và 19 triệu lượt xem. Tổng cộng đợt hai có năm tài khoản, ba video còn lại đều vượt mốc 5 triệu lượt xem, đợt thứ ba cũng đã tung ra rồi, trước mắt năm tài khoản đều trên 8 triệu lượt xem.

Trần Ý An còn chưa rõ những con số này chuyển đổi được bao nhiêu, cô mở điện thoại thử tìm tài khoản của mấy người Trần Dục, thấy lượt thích đã lên tới hàng triệu, Trần Dục đã có kế hoạch trước, lập tức liên hệ bên kỹ thuật làm plugin dẫn thẳng sang Kenton Trip.

Cô bấm vào xem, phát hiện Băng thành đã đứng đầu trong top 3 điểm du lịch hot nhất trên Kenton Trip, còn Tam Á đứng vị trí thứ hai.

Mấy ngày trước kiểm tra, Băng thành còn quanh quẩn đâu đó hạng thứ mười sáu.

Không ngờ chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi đã có thể nhanh chóng đuổi kịp rồi vượt qua.

Tay Trần Ý An run run, gõ chữ trả lời Trần Dục: Lần này thật sự rất cảm ơn các em!!

Trần Dục: Chuyện nhỏ mà chị! Bọn em vốn cũng làm nội dung về du lịch, ít nhiều nhờ đề xuất của chị Ý An, KPI lần này của team em coi như đạt rồi! Sau này lại hợp tác nhé chị!

Có lẽ vì kỳ nghỉ Tết chưa hết, phản hồi của các đồng nghiệp khác đều chậm, dù sao có vài đồng nghiệp quê ở vùng khác, năm mới cũng phải đi thăm người thân bạn bè không phải lúc nào cũng nhìn điện thoại.

Trần Ý An gửi tin nhắn vào nhóm chat của tổ bọn họ, tiện thể tag từng người, sau đó cô chạy chậm về phía sô pha, muốn chia sẻ tin vui này của mình với Hoắc Thanh Lan.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận