Đêm Vượt Sóng - Mạnh Ngũ Nguyệt

Chương 52.




Có lẽ đối với Hoắc Thanh Lan niềm vui này của cô không tính là thứ gì lớn lao, nhưng điều cô coi trọng là được chia sẻ, Hoắc Thanh Lan chưa từng có một điểm xuất phát bình thường như cô, nhưng khi anh hồi tưởng lại khoảnh khắc dự án đầu tiên trong đời mình hoàn thành trọn vẹn, cảm giác vui mừng khi đó vẫn còn rất rõ ràng.

“Anh thấy em có khả năng được thăng chức trong vòng ba năm không? Có thể trong năm năm lên đến vị trí như Henry không?” Trần Ý An mơ mộng, “Trước ba mươi tuổi thực hiện được lý tưởng cuộc đời của em.”

“Lý tưởng cuộc đời gì?”

“Mua được một căn nhà của riêng mình, có hộ khẩu Yên Kinh.”

“…”

“Có được không?” Trần Ý An nhìn anh đầy mong chờ.

Đáng tiếc Hoắc Thanh Lan là người khá thực tế, anh không thích những tưởng tượng và kỳ vọng về tương lai khi chưa chắc chắn, anh hơi do dự rồi nói, “Khó nói.”

“…”

“Chính sách nhập hộ khẩu hiện tại của Yên Kinh là theo diện thu hút nhân tài, mỗi năm tập đoàn Kenton chỉ có số lượng chỉ tiêu rất hạn chế. Thứ hai, trong vòng ba năm em có thể được thăng chức, nhưng lên đến vị trí của Henry thì hơi khó, vị trí đó hoặc là thăng tiến theo hướng kỹ thuật, hoặc là quản lý, năng lực của em chưa đủ để lên quản lý, còn thăng tiến kỹ thuật, nếu không có người nhảy dù xuống thì có lẽ vẫn còn cơ hội.”

“…”

Trần Ý An tức giận trừng anh.

Hoắc Thanh Lan bỗng cảm thấy không phải lúc nào cũng nên nói lời thật lòng.

Trần Ý An túm lấy tay anh, cắn mạnh một cái, trên cổ tay anh lập tức xuất hiện một dấu răng nhỏ, anh thấy mình cũng đuối lý, nên để cho cô cắn.

Trần Ý An xử lý xong công việc, cô hỏi anh phòng ngủ ở đâu.

Hoắc Thanh Lan nói là trên tầng hai.

Trần Ý An bèn ôm máy tính lên tầng.

Hoắc Thanh Lan vừa định nói gì đó thì chuông điện thoại vang lên, là cuộc gọi công việc, anh thuận tay bắt máy.

Trần Ý An nhanh chóng tìm được phòng ngủ trên tầng hai.

Cô không bật đèn, vệ sinh cá nhân đơn giản trong phòng tắm rồi lên giường, cô ôm máy tính đợi một lúc, không thấy ai trả lời tin nhắn, bèn với điện thoại trên tủ đầu giường, rồi nằm xuống xem điện thoại.

(*) nằm nghiêng xem hay xem điện thoại trong bóng tối không tốt cho mắt nha mấy bồ, cứ bật điện sáng trưng mà lướt cho nó yên tâm : D

Thật ra những gì Hoắc Thanh Lan nói đều đúng, nhưng sự thật thì luôn khó nghe.

Nhất là với một người trẻ tuổi như cô, thi thoảng cô cũng sẽ mơ mộng về tương lai, dùng để tự cổ vũ bản thân. Cô biết rõ mình không có năng lực quản lý, cũng không giỏi giao tiếp xã hội, đương nhiên không thể lên làm quản lý.

Nhưng con đường thăng tiến kỹ thuật lại quá khó.

Trần Ý An vốn đang rất vui, bỗng lại chuyển thành hụt hẫng, nhưng Hoắc Thanh Lan nói cũng không sai.

Trần Ý An bỗng nhận ra, khoảng cách giữa hai người vẫn luôn ở đó, chỉ vì cô thích anh, tình cảm dành cho anh khiến cô cố tình bỏ qua khoảng cách ấy.

Môi trường trưởng thành và những trải nghiệm khác nhau khiến tư duy của hai người vốn dĩ đã khác nhau từ những điều cơ bản nhất, tình cảm giữa người trưởng thành, không phải thay đổi mà là sàng lọc, suy cho cùng cũng chỉ là xem có thể bỏ qua những khác biệt đó hay không, có thể chấp nhận lẫn nhau hay không mà thôi.

Đây có phải là vấn đề hay không, Trần Ý An tự hỏi lòng mình, không phải, nhưng tâm trạng của cô có hơi xuống dốc là thật.

Trần Ý An chuyển hướng sự chú ý của bản thân, lướt vòng bạn bè, dấu chấm đỏ phía trên nhắc có cập nhật mới, Trần Ý An bấm vào xem, phát hiện là bài Trần Dục đăng, rất nhiều người, cùng nhau chụp ảnh giữa một cánh đồng tuyết.

Trong đó có rất nhiều gương mặt quen thuộc, có cả Ôn Thần và mấy người khá quen mặt trong đoàn kịch.

Đám người Trần Dục đang ở Băng thành, còn liên tục cập nhật video về Băng Thành, tổng hợp lại thành một series về Băng thành, ngày nào cũng có bài mới, thật sự đóng góp rất lớn vào việc giữ vững độ hot cho dự án của cô.

Trần Ý An dĩ nhiên cảm thấy biết ơn, thậm chí có hơi ngưỡng mộ thái độ sống của Trần Dục.

Họ cũng khác nhau.

Trần Dục tự do tự tại.

Mà cô rốt cuộc vẫn không được tự do như vậy.

Một lúc sau, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân, Hoắc Thanh Lan đi vào phòng tắm, chiếc giường lớn khẽ rung, anh nằm xuống bên kia.

Hoắc Thanh Lan biết cô vẫn chưa ngủ.

Trong bóng tối, Trần Ý An có hơi im lặng.

Hoắc Thanh Lan muốn tìm chuyện để nói, nhưng không tìm ra được lý do để xin lỗi, cuối cùng chỉ có thể kéo Trần Ý An, ôm cô vào lòng.

Trần Ý An đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu hỏi anh, “Hoắc Thanh Lan, anh có từng trải qua cảm giác thất bại không?”

Hoắc Thanh Lan trầm mặc một hồi, “Chưa từng.”

“Từ nhỏ đến lớn đều không sao?”

“Đều không.”

Hoắc Thanh Lan trả lời thật, từ nhỏ lớn lên trong điều kiện vượt trội, anh chưa từng thiếu thốn thứ gì, bố mẹ cho anh môi trường học tập tốt nhất, bản thân anh lại thông minh và nhạy bén hơn người khác, từ học hành sang công việc, anh luôn thuận buồm xuôi gió, vững vàng đi từng bước, gần như là đi theo một quỹ đạo đã được tính toán sẵn.

Tốt nghiệp Thanh Bắc, rồi sang Mỹ học Ivy.

Sau đó vào thực tập ở toà văn phòng lớn nhất, thuận lợi tiến vào tập đoàn Kenton, bắt đầu liên tục thăng tiến.

Trên con đường đó, anh chưa từng gặp thất bại, anh tin rằng mọi sai lầm đều có thể tránh được, đều có thể kiểm soát.

Và anh vẫn luôn cẩn trọng như thế, kiểm soát tất cả các điều kiện và những thiệt hại do sai sót có thể gây ra, cuộc đời anh chưa từng gặp thất bại.

Trần Ý An im lặng một lúc.

“Vậy thì em thất bại nhiều lắm, bắt đầu từ hồi mẫu giáo, vì không nhớ được động tác múa mà sát ngày bị thay thế, hồi tiểu học, cứ vào giờ thi là mất tập trung, cấp hai đọc sách không liên quan đến việc học năm lần bảy lượt bị gọi phụ huynh, hồi cấp ba học kém môn toán, mỗi lần thi tháng đều có rất nhiều câu sai kiểu, chỉ cần cẩn thận hơn là sẽ không sai, em mới hai mươi ba tuổi thôi, nhưng đã mắc vô số sai lầm, nhưng em biết, sai cũng không sao, lần sau không phạm lại đúng sai lầm đó là được, đời người ấy mà, luôn tiến lên theo đường cong.”

Trần Ý An cũng không biết mình đang muốn biểu đạt điều gì, cô hít sâu một hơi, “Cho nên không cần biết kết quả ra sao, em đã cố gắng rồi, cố gắng để không phải hối tiếc là đủ.”

Hoắc Thanh Lan v**t v* lưng cô, như đang an ủi.

“Em không sao, chỉ là chúng ta có trải nghiệm khác nhau, khiến cho lối tư duy khác nhau thôi,” Trần Ý An nói, “Em ngủ đây.”

Cô nói rất thẳng thắn bộc trực, thậm chí còn tự nhiên sảng khoái hơn cả trong dự đoán của anh, cô hiểu chuyện lại còn thông minh, đây vốn dĩ là điều Hoắc Thanh Lan mong muốn nhất: Anh mong cô lý trí, mong cô bình tĩnh, mong cô không cần lãng phí thời gian và sức lực vào những chuyện không cần thiết, mong cô có thể xử lý tốt cảm xúc của chính mình.

Nhưng khi cô thật sự làm được những điều đó, trong lòng Hoắc Thanh Lan lại dâng lên cảm giác áy náy và khó chịu, bởi vì rõ ràng cô nhỏ tuổi hơn anh, kinh nghiệm sống cũng ít hơn anh, cô hoàn toàn có quyền được có cảm xúc đa dạng, được không vui như đúng tâm trạng thật của cô, anh chợt nhận ra, đôi khi chính mình đang dùng góc nhìn và tiêu chuẩn của bản thân để đòi hỏi ở cô.

Như vậy là sai rồi.

Nhưng anh chưa từng xử lý những vấn đề thế này, anh chỉ có thể ôm cô, không biết nên mở lời thế nào, giải thích ra sao.

Lời đến bên miệng, rốt cuộc vẫn bị anh nuốt xuống.

“Anh không cần an ủi em đâu, em biết những lời anh nói đều là sự thật,” Trần Ý An cảm nhận được sự im lặng của anh, cô nói, “Em cũng cần thời gian để tiêu hóa những sự thật này.”

“Được.” Trong chuyện tình cảm, dường như anh mới là bên yếu thế hơn.

Trần Ý An dũng cảm hơn rất nhiều.

“Hoắc Thanh Lan, chúng ta là người yêu đúng không?”

“Đúng vậy.”

“Em cảm thấy đây cũng là mối quan hệ mà em mong muốn,” Trần Ý An nhắm mắt lại nói, “Nhưng có lẽ vì em còn trẻ, em không thể ổn định cảm xúc được như anh. Em sẽ buồn, nhưng em cũng sẽ học cách thấu hiểu anh.”

Hoắc Thanh Lan nghĩ, thật ra em không cần phải hiểu anh, nhưng câu nói này quá khô khan, anh sợ cô hiểu lầm, chỉ đành đổi chủ đề.

“Chiều mai anh phải đi công tác, chắc sẽ mất hai ba ngày, dự án bên Quảng Châu gặp vài vấn đề nhỏ.”

“Mấy giờ chiều ạ?”

“Hơn hai giờ máy bay cất cánh, nhưng buổi sáng anh phải đến công ty một chuyến.”

“Vâng.” Trần Ý An đáp, “Ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.”

Hai người chúc nhau ngủ ngon, chờ đến khi người bên cạnh hít thở đều đều, Trần Ý An nhẹ nhàng xoay người trong lòng anh.

Cảm giác hụt hẫng này giống như có một đám mây trong lòng không tan đi được.

Cô biết vấn đề nằm ở đâu, Hoắc Thanh Lan không phải người bình thường, anh không thể bỏ công việc trong tay để đi với cô làm chuyện này chuyện kia, cũng không giống những mối tình thời đi học cô từng đọc, cãi nhau vì những chuyện lông gà vỏ tỏi.

Cảm xúc của anh rất ổn định, anh từng trải, có khả năng kiểm soát cảm xúc cực mạnh.

Anh sẽ không bao giờ cãi nhau với cô, anh cũng tin tưởng và tán đồng việc hai người nên giữ khoảng cách vừa phải, những yêu cầu cô đưa ra, anh đều đồng ý, nhưng dường như cũng chỉ đến thế mà thôi.

Cho nên có đôi khi, sự chân thành và tình yêu của anh luôn mang đến cảm giác mơ hồ và khắc chế, như một đám mây vừa xa lại vừa gần.

Trần Ý An biết bản thân cứ rối rắm mãi vấn đề “anh có yêu em không” thật sự rất trẻ con, nhưng đôi khi có những lời nói, tuy nhẹ, nhưng lại có thể vướng mắc thật lâu trong lòng.

Trần Ý An vẫn chưa phải đi làm lại, nhưng cô không thể cứ ở mãi nhà anh, càng không muốn đần người trong khách sạn, Trần Ý An xem vé máy bay đi Băng thành, phát hiện vẫn còn chỗ, chỉ là chỗ ở thì không dễ đặt cho lắm.

Cô nhắn tin cho Trần Dục, hỏi bọn họ còn ở Băng thành đến khi nào.

Đám cú đêm này vẫn chưa ngủ, cậu ta trả lời rất nhanh, nói mùng tám quay về đi làm.

Trần Ý An thấy khá tốt, lại hỏi Trần Dục ở đó có khách sạn nào còn phòng trống không.

Trần Dục nói đã kín chỗ hết rồi: Chị Ý An, chị muốn đến ạ?

Trần Ý An: Chị đang suy nghĩ, mấy hôm nay khá rảnh rỗi.

Trần Dục: Thế chị đến đi! Bọn em thuê chung một căn biệt thự nhỏ rồi mấy người ở với nhau, còn phòng trống, khá tốt, chủ nhà còn kiêm luôn tài xế.

Thế là Trần Ý An quyết định tự do một lần, cô đặt vé máy bay khứ hồi đi Băng thành, sau đó an tâm nằm xuống ngủ.

Sáu giờ sáng hôm sau Hoắc Thanh Lan tỉnh dậy, anh nghiêng đầu nhìn Trần Ý An vẫn còn đang ngủ say, không nỡ đánh thức cô, thế là nhẹ chân nhẹ tay bước xuống giường, xuống tầng một vệ sinh cá nhân, chuẩn bị bữa sáng đơn giản, rồi sắp xếp cho người chín giờ mang bữa sáng đến cho Trần Ý An — Cô thường dậy vào giờ đó.

Hoắc Thanh Lan nghĩ, đợi anh về, có lẽ nên xử lý vấn đề này.

Bảy giờ sáng, Yên Kinh lạnh lẽo và yên tĩnh.

Hôm nay có sương mù nhẹ.

Hoắc Thanh Lan thu dọn đồ đạc, lúc xuống tầng lấy notebook chợt phát hiện trên đó có đặt một tờ giấy.

[Mai Quảng Châu có mưa, nhớ mang ô.]

Anh không biết Trần Ý An viết từ bao giờ rồi đặt ở đây, anh chỉ thấy trái tim hơi nhói đau.

Sự thiếu sót trong tình cảm khiến anh lần đầu tiên cảm nhận được sự lúng túng.

Tình cảm không giống như công việc, không phải cứ hoàn thành theo từng bước là xong.

Cũng không phải một setlist, hoàn thành mắt xích này thì tiếp đến mắt xích tiếp theo.

Nhưng rốt cuộc anh vẫn không có kinh nghiệm gì cả, cũng không hiểu tâm tư của những cô gái trẻ, có lẽ anh nên thử tìm hiểu, hiểu suy nghĩ của cô, hiểu cảm xúc của cô.

Trần Ý An là một người sống sờ sờ, có cảm xúc phong phú, anh nên trân trọng và yêu thương những cảm xúc đó của cô.

Hoắc Thanh Lan quay lại tầng trên, ngắm nhìn khuôn mặt vùi trong chăn đang ngủ say của Trần Ý An, nhẹ nhàng cúi xuống hôn lên trán cô.

“Hai ngày nữa anh về.”

Anh sẽ học cách yêu em.

Giống như em vậy.

Đó vốn là tình yêu em nên có được, nồng nhiệt hơn, rõ ràng hơn.

— Lời tác giả —

Còn chưa về vợ đã chạy mất tiêu rồi :))


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận