Hoắc Thanh Lan nói đúng, cô lại bất cẩn rồi.
Bốn ngày sau, Dương Anh Đào liên lạc với cô, cô ấy gửi một tin nhắn hỏi cô có đó không, Trần Ý An đang nghiên cứu các dự án của công ty, trái tim bỗng đánh cái thịch, không hiểu sao lại có cảm giác chẳng lành.
“Sao thế ạ?” Trần Ý An hỏi cô ấy.
“Em có tiện nghe điện thoại không?”
“Chị gọi đi.”
Trong lòng Trần Ý An hơi căng thẳng, Dương Anh Đào nhanh chóng gọi tới, giọng cô ấy có hơi do dự, “Bé Trần, bên em còn dư phòng khách sạn không?”
“Dạ?”
“Người đăng ký hơi nhiều… Vượt quá số lượng chúng ta dự tính.”
Trần Ý An ngẩn ra, “Đoàn chúng ta là 50 người đúng không ạ? Vượt bao nhiêu rồi chị?”
“Đã 150 người rồi, còn chưa đến hạn chót đăng ký,” Dương Anh Đào thành thật đáp, “Bọn chị nói hạn cuối là ba ngày nữa.”
Chuyện này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Trần Ý An, cô hỏi, “Sao lại có nhiều người đăng ký vậy ạ? Bên em còn chưa tuyên truyền…”
“Do bên ban quản lý khu dân cư của bọn chị,” Dương Anh Đào giải thích, “Vì muốn hợp tác lâu dài mà, nên bên quản lý bàn với nhau, ai đăng ký đoàn này thì được giảm một phần phí quản lý, còn tặng trứng gà.”
Trần Ý An lại ngẩn ra, rồi dở khóc dở cười, tuyên truyền giản dị đến vậy sao?
“Dán thông báo ở bảng tin thang máy nữa.” Dương Anh Đào bổ sung.
Đầu óc Trần Ý An xoay chuyển rất nhanh, bởi vì phòng khách sạn có hạn, nếu tạm thời tăng thêm khách sạn hợp tác — Thị trấn Hồ Sen có năm khách sạn, nhưng chỉ có hai khách sạn ở vị trí trung tâm, đây lại là lần hợp tác đầu tiên, tính tới tính lui, cô vẫn cho rằng danh tiếng và phản hồi quan trọng hơn, cô suy nghĩ vài giây rồi nói, “Hay là tháng này chúng ta làm thêm vài đợt, đoàn thứ hai là ba ngày sau, vừa hay thu thập phản hồi của đoàn đầu tiên, chị thấy sao ạ?”
(*) dấu hai gạch — này là Bát lấy nguyên gốc từ truyện tác giả đăng trên Tấn Giang nha, tất cả các thể loại dấu — ? ” , . tác giả để sao thì trong bản dịch Bát để y xì đúc vậy, trừ những chỗ xyz…… tui để thành … với thành cho đỡ phải gõ nhiều mỏi tay thui~
Thật ra cách làm này có rủi ro, vì bên Khách sạn và Mua vé đã không vui lắm khi phải ép giá nhường lợi.
“Được, không thành vấn đề. Để chị báo lại mọi người,” Dương Anh Đào thở phào nhẹ nhõm, “Bọn chị còn gạo để tặng nữa.”
Trần Ý An bị cô ấy chọc cười, thuận miệng hỏi, “Cách này hiệu quả vậy sao?”
“Cực kỳ hiệu quả, người già mà, thích qua thích lại cũng chỉ có mấy thứ đó thôi, trứng gà miễn phí, gạo miễn phí gì gì đó, rồi mấy thứ dưỡng sinh…”
Cô ấy nói tới đây, Trần Ý An lại nảy ra thêm ý tưởng.
Cúp máy, Trần Ý An ôm máy tính nghĩ ngợi nửa ngày, rồi tự mình đi tìm Neil.
Neil khá bất ngờ, nhất là khi Trần Ý An thông qua trợ lý của anh ta đặt lịch, lại đúng giờ xuất hiện.
“Ý tưởng gì?” Neil hỏi.
“Là thế này ạ, vì vốn dĩ giá đã ép thấp, nên phía khách sạn hợp tác và bên vé không mấy suôn sẻ, về bản chất vẫn là lợi nhuận thấp, nhưng em nghĩ thị trấn Hồ Sen vốn định hướng xây dựng thành làng du lịch nghỉ dưỡng chú trọng vào dưỡng sinh, thoải mái, nông thôn, chi bằng kiến nghị phía thị trấn bổ sung thêm các khóa trị liệu, mát-xa Đông y, châm cứu, thủy liệu, ngư liệu, và các khóa thiền định, cung cấp ăn uống, những hạng mục này làm thành trải nghiệm tự do tiêu dùng, em cảm thấy ở một mức độ nào đó cũng xem như một dạng xuất khẩu văn hóa, tương tự với văn hóa trang trại rượu vang anh từng nhắc đến, bao gồm khu nghỉ dưỡng, trải nghiệm thử rượu…” Trần Ý An nói, “Chỉ làm du lịch thuần túy thì giá trị thương mại bên đó không cao, không có hạng mục giữ chân du khách thì chỉ có thể làm tour trong ngày, nhưng nếu chuyển hướng sang nghỉ dưỡng thư giãn, có thể sẽ có nhiều điểm sinh lợi nhuận hơn.”
“…” Neil biết mình sẽ không nhìn lầm người.
“Ờm, nhưng đây chỉ là ý tưởng cá nhân của em thôi,” Trần Ý An hơi ngượng ngùng, “Dù sao thì thị trấn có chịu thêm mấy hạng mục đó hay không cũng không phải do chúng ta quyết định…”
“Chuyện này đúng là do chúng ta quyết định,” Neil cười ha ha, “Cô ngốc, Kenton Trip đầu tư vào rất nhiều dự án du lịch.”
Trần Ý An hơi lúng túng, không quen với cách gọi “cô ngốc” này, “Anh cứ gọi tên em đi.”
“Sorry, thấy em thú vị quá, mà tôi cũng không cứng nhắc như vậy,” Neil rất hài lòng với ý tưởng của cô, “Em có hứng sang bên tôi làm việc không?”
“…” Trần Ý An lộ vẻ khó xử.
Neil lại cố tình chờ cô trả lời.
Trần Ý An cân nhắc câu chữ hồi lâu vẫn chưa nghĩ ra phải khéo léo từ chối thế nào, “Thôi ạ, công việc hiện tại của em khá ổn.”
“Không sao, lời mời của tôi lúc nào cũng có hiệu lực.” Neil cũng không làm khó cô, “Lát nữa em có thể làm một bản kế hoạch sơ bộ không? Việc này thuộc phạm vi công việc của em hay để bên tôi làm?”
“Em làm được ạ, đỡ phải thêm người kết nối, chiều nay em gửi mail cho anh.” Trần Ý An vội đáp, “Vậy em về trước nhé.”
Neil còn chưa kịp nói được, Trần Ý An đã ôm máy tính chuồn mất.
Anh ta lắc đầu bật cười, cảm thấy đúng là một người thú vị, ý tưởng hay, hiệu suất lại cao, ý định đào người mỗi lúc một mãnh liệt.
Hiện tại, phần lớn người trong bộ phận Khách sạn đều là nhân sự cũ sau khi sáp nhập vào Kenton, cũng không phải nhân viên cũ không tốt, mà trong bối cảnh thị trường hiện nay, phương án thiếu sáng tạo là một nhát đòn chí mạng, mục tiêu của bộ phận Khách sạn vẫn là bán phòng, mở rộng marketing, đảm bảo nguồn khách ổn định với số lượng lớn, như vậy các tập đoàn khách sạn mới chịu đưa ra giá hợp tác ưu đãi, nhưng hiện tại, mức ưu đãi của bọn họ lại gần như ngang bằng với các công ty khác, thêm vào đó phương thức phối hợp giữa các bộ phận cũng chỉ ở mức tạm ổn, khiến thành tích của của Kenton Trip đang có dấu hiệu giảm sút rất nhỏ.
Nhưng rất nhiều người không muốn mạo hiểm đổi mới.
Neil đã nghiên cứu các công ty đối thủ hiện tại, chỉ trong vài ngày đã phát hiện ra sự khác biệt, khi Kenton Trip vẫn đang đi theo lối marketing truyền thống thì đối thủ lớn nhất là ForTrip đã bắt đầu đánh vào thị trường hạ tầng: Dùng video ngắn bắt mắt tạo điểm nhấn cho hết kế hoạch marketing này đến kế hoạch marketing khác, dựa vào phương thức tiếp thị mới trên mạng xã hội, vì thế mà lưu lượng truy cập nền tảng của đối phương tăng rõ rệt, đồ thị số lượng đơn hàng cũng liên tục đi lên.
Nhưng dù gì Kenton cũng là nền tảng lâu năm, có ưu thế nhất định về uy tín và giá cả, nhưng trước mắt xem ra, hai lợi thế này đang dần bị đối phương san bằng.
Neil cảm thấy cần có một điểm đột phá.
Buổi chiều, bản kế hoạch sơ bộ của Trần Ý An đúng giờ được gửi cho Neil, sát giờ tan làm, anh ta hào hứng lướt qua một lượt, thật sự cảm thấy cô gái này rất có tiềm năng.
“Ít nhất cũng phải lên đến cấp giám đốc bộ phận,” Neil không tiếc lời khen, “Bản kế hoạch này của cô ấy đã cho tôi vài cảm hứng.”
“Nói.” Hoắc Thanh Lan bị Neil gọi gấp xuống, mơ hồ cảm thấy sự hưng phấn này của Neil khiến anh có cảm giác nguy cơ, dù biết là không nên, nhưng cảm xúc của con người vốn không dễ kiểm soát như vậy.
“Cô ấy khiến tôi muốn làm một ít hợp tác độc quyền,” Neil nói, “Kenton đầu tư vào không ít làng du lịch nghỉ dưỡng theo kiểu du lịch văn hóa, tôi nghĩ tới văn hóa trang trại rượu vang rất phổ biến ở nước ngoài, vì nó phù hợp với quan niệm văn hóa phương Tây, trên bàn ăn của họ không thể thiếu rượu vang và đồ uống có cồn, tôi nghĩ những kế hoạch mà cô ấy đề xuất cũng thuộc dạng bản địa hóa ảnh hưởng văn hóa, Kenton có thể đề xuất độc quyền ưu đãi với những làng du lịch nghỉ dưỡng mà mình đầu tư, tức là chúng ta đảm bảo nguồn khách và marketing thương hiệu, còn đối tác buộc phải đưa ra mức ưu đãi lớn nhất. Mấy ngày nay tôi đã xem rồi, ưu đãi lớn nhất mà các tập đoàn khách sạn cho chúng ta là 70%, trong khi mức ưu đãi lớn nhất đối thủ là 75%, các bên khác thì đều khoảng 80%, nhưng khoảng cách này đang dần thu hẹp, vấn đề này nằm trong tầm kiểm soát của chúng ta, vì đối thủ ForTrip vẫn chưa có sức mạnh vốn đủ lớn để thao túng thị trường, nhưng một khi họ hoàn tất vòng gọi vốn và mở rộng thị trường, chúng ta sẽ mất đi cơ hội đàm phán.”
“Được,” Hoắc Thanh Lan cũng nghĩ như vậy, nhưng quá trình này cần thực hiện từng bước một, “Cần có thời gian.”
“Thật sự muốn đào người quá,” Neil nói, “Mang theo bên mình làm trợ lý chắc rất tuyệt.”
“Đừng có mơ, cậu có ba trợ lý rồi.”
“Nhưng tôi chỉ đánh giá cao một người thôi.”
“Còn việc gì nữa không?”
“Không,” Neil đầu hàng, “Nửa năm sau tôi sẽ xem thành tích của cô ấy thế nào, dù tốt hay không tôi cũng muốn đào về.”
Hoắc Thanh Lan lười để ý anh ta, “Biết đâu nửa năm nữa cậu lại gặp người ưng ý hơn thì sao.”
Neil thấy câu này hơi chua, nhưng có lẽ do anh ta nghĩ nhiều, Neil cũng không đào sâu, chỉ cảm thấy tư duy và kế hoạch của Trần Ý An rất xuất sắc, anh ta cũng không phải kiểu lãnh đạo thích giao việc đột xuất cho cấp dưới, nhưng hạn chót của Trần Ý An đã ngay trước mắt, anh ta vẫn tăng ca chỉnh sửa bản kế hoạch này rồi gửi cho cấp dưới của mình, yêu cầu họ trao đổi với đối tác, phải có kết quả trong vòng hai ngày.
Vì thế mà kế hoạch này được thúc đẩy với tốc độ chóng mặt, chiều hôm sau, Trần Ý An đã nhận được phản hồi: Phía khách sạn đồng ý bổ sung một số hạng mục trị liệu và thiền định, không bán kèm sản phẩm, sẽ chọn các chuyên viên trị liệu có chứng chỉ hành nghề hợp pháp, giá cả cũng được đính kèm, đối phương đưa thẳng mức giá sàn nên không có nhiều không gian đàm phán, nhưng mức giá vẫn xem là hợp lý, không hề có hiện tượng đội giá trong khu du lịch, hơn nữa không bán kèm sản phẩm đã rất ổn rồi.
(*) kiểu mấy chỗ cho đến nằm giường mát-xa miễn phí rồi dụ mua giường này kia ấy, mấy cái này bên Việt Nam mình cũng nhiều
Trần Ý An gửi bảng giá cho Dương Anh Đào, mọi thứ đều công khai minh bạch.
Vấn đề duy nhất của kế hoạch này, cũng chính là lý do Trần Ý An muốn tự mình đi theo đoàn — Đó là trong đoàn không có hướng dẫn viên dẫn đường. Thị trấn Hồ Sen mới mở cửa chưa lâu, hướng dẫn viên trên thị trường phần lớn chưa hiểu rõ về thị trấn, hơn nữa, nếu làm lâu dài thì ít nhất cũng nên có một quản gia hành trình hợp tác dài hạn phụ trách giới thiệu.
Hiện tại chỉ có thể tạm thời để cô thay trâu đi cày, cũng vì cô vẫn luôn theo sát kế hoạch hành trình nên cũng hiểu nơi này hơn người khác.
Hedy rất dứt khoát phê duyệt đơn xin phép của cô.
Lần này trước khi xuất phát, Trần Ý An không suy nghĩ quá nhiều, cô chỉ muốn làm tốt một việc, đó là hy vọng tất cả du khách của đoàn có một chuyến đi thật vui, còn cô thì thu thập phản hồi từ họ.
Cô chỉ muốn làm tốt việc đó.
Trước ngày xuất phát, Dương Anh Đào giới thiệu chi tiết cho cô về tình hình khu cộng đồng của bọn họ, toàn cộng đồng có chín khu dân cư, cư dân chủ yếu là người cao tuổi đã nghỉ hưu và các gia đình trẻ có con ở độ tuổi mẫu giáo, khu cộng đồng của bọn họ có trường học, nên sau này còn muốn phát triển ra các tour du lịch gia đình có trẻ em.
Trước đây Trần Ý An chưa từng tiếp xúc với mô hình như vậy, nhờ Dương Anh Đào giới thiệu mà cô chợt nhận ra vấn đề của chính mình, hoá ra cô chưa thật sự từng nhìn nhận nhu cầu của thị trường một cách toàn diện, mà chỉ chăm chăm vào quy hoạch du lịch cho người trẻ tuổi.
Không ngờ đây cũng là một thị trường tiềm năng — Người cao tuổi đã về hưu có rất nhiều thời gian, cũng có năng lực kinh tế hơn.