Đêm Vượt Sóng - Mạnh Ngũ Nguyệt

Chương 72.




Trần Ý An cũng không tạo áp lực quá lớn cho bản thân, cô biết vấn đề lớn nhất là ở tâm tính của mình. Đã rất lâu rồi cô không dồn toàn lực để hoàn thành một dự án.

Linda cũng không quá coi trọng kế hoạch của thị trấn Hồ Sen, đây không phải dự án trọng điểm gì, chỉ bảo cô gửi mail báo cáo kế hoạch đúng hạn là được.

Mọi người trong văn phòng vẫn bận rộn như thế, Trần Ý An cũng không nhanh không chậm, hoàn toàn coi như tự cho bản thân một kỳ nghỉ ngắn.

Cô và Dương Anh Đào hẹn sẽ gặp nhau vào thứ bảy ở đại sảnh của khách sạn nghỉ dưỡng bên trong thị trấn Hồ Sen.

Ban đầu Trần Ý An cũng có hơi căng thẳng, dù sao lâu nay luôn lên kế hoạch online, đã rất lâu rồi cô không tiếp xúc trực tiếp với khách hàng, nhưng ngoài dự liệu của Trần Ý An, không hề có sự hỗn loạn của “đoàn du lịch người cao tuổi”, ngược lại mọi thứ vô cùng hài hòa có trật tự.

Dương Anh Đào không cao, trẻ tuổi nhưng làm việc rất linh hoạt gọn gàng, cô ấy ngượng ngùng cười nói, “Sợ phiền bên em quá nên chuyến này bọn chị không tổ chức cho các gia đình có con nhỏ đi, nghĩ cứ thử trước đã, nếu phù hợp thì chúng ta còn tiếp tục hợp tác.”

Trần Ý An theo nhân viên của làng nghỉ dưỡng, đi hết toàn bộ quy trình, cũng xem như một lần khảo sát đánh giá bên hợp tác, xem còn chỗ nào nào có thể cải thiện, thậm chí chi tiết đến cả khâu ăn uống: Cân nhắc đến việc phần lớn du khách là người cao tuổi, cho nên khâu ăn uống được đặc biệt chú trọng, có khu đồ ăn ít đường không đường, ít dầu ít muối, kết hợp Trung Tây, nấu nướng ngay sau một tấm chắn bằng kính trong suốt, an tâm và lành mạnh. Cụ thể đến mức còn chuẩn bị quà lưu niệm cho từng vị khách.

Chiều tối, Trần Ý An đi dạo trong làng nghỉ dưỡng, trải nghiệm nhân văn của thị trấn Hồ Sen được quy hoạch rất tốt, khung cảnh yên bình, quả thực là một nơi nghỉ dưỡng lý tưởng, cô đứng dưới một mái đình bên hồ hóng gió, nhìn lớp học trải nghiệm thiền định bên dưới cây cầu có mái che ở đằng xa, đầu óc bỗng trống rỗng.

Trần Ý An không hề biết Neil và Hoắc Thanh Lan cũng đã tới thị trấn Hồ Sen — Nhưng hai người họ đến đây cũng không phải vì Trần Ý An, mà hoàn toàn là vì công việc, dù sao thì khu nghỉ dưỡng này do chính quyền địa phương và Kenton cùng hợp tác xây dựng, sau đó sẽ còn phát triển thêm mấy khu du lịch nữa, hai người họ đến đây để đánh giá thực địa.

Hoắc Thanh Lan cũng không nói với Trần Ý An là mình đến đây, tránh khiến cô nghĩ nhiều.

Neil nhìn thấy Trần Ý An, hất cằm về phía Hoắc Thanh Lan, “Người quen cũ.”

Chuyện này nằm trong dự liệu của Hoắc Thanh Lan, dù sao anh đã biết trước Trần Ý An theo dự án của thị trấn Hồ Sen.

Anh không tiếp lời.

“Tôi có một kế hoạch khá táo bạo.” Neil nói.

“Nói.”

“Tôi muốn xem kết quả đánh giá cuối năm, nếu không đạt kỳ vọng của tôi, tôi nhớ Kenton có một dự án làng nghỉ dưỡng ở Pháp, tôi sẽ xin mang Lilian theo, đây là một hạt giống rất tốt để bồi dưỡng lên quản lý cấp cao.”

Hoắc Thanh Lan vẫn không tiếp lời anh ta, anh lặng lẽ nhìn Trần Ý An ở đằng xa.

Chỉ là một bóng dáng mờ nhạt, không hiểu vì sao lại khiến trái tim anh trở nên mềm mại và yên tĩnh.

Anh không nghi ngờ lời Neil nói, nhưng anh cũng không cho rằng Trần Ý An sẽ cân nhắc.

Anh biết Trần Ý An là một viên kim cương chưa được mài giũa, biết năng lực và tham vọng của cô, nhưng vào thời điểm đó, có lẽ Hoắc Thanh Lan đã đánh giá quá cao bản thân — hoặc là đánh giá thấp Trần Ý An, anh luôn cảm thấy, Trần Ý An sẽ không đi quá xa, ít nhất thì anh cũng nên là một lý do.

Hoắc Thanh Lan không để lời nói của Neil trong lòng.

Trần Ý An cảm thấy ba ngày ở thị trấn Hồ Sen cực kỳ thả lỏng, cô đứng từ góc độ người tiêu dùng để trải nghiệm và tỉ mỉ cảm nhận dịch vụ và hoàn cảnh của ở đây, không có chào hàng hay đa cấp, cũng không nhắm vào túi tiền của các bác lớn tuổi.

Điều này khiến Trần Ý An tìm lại được ý nghĩa thực sự của việc nghỉ dưỡng.

Khi đó không ai đặt kỳ vọng gì vào dự án ngắn hạn này, mãi đến khi kết thúc, các bộ phận lần lượt gửi số liệu về, khiến Trần Ý An vô cùng bất ngờ, tỷ lệ đánh giá tích cực của dự án ngắn hạn này gần như đạt tới 99% — Trong khi kỳ vọng ban đầu của Trần Ý An thật ra chỉ có 85%.

Trần Ý An rất nhanh đã biết được nguyên nhân — Có công lớn của Dương Anh Đào, dù sao quy mô cộng đồng này không nhỏ, việc hợp tác giữa khu cộng đồng và công ty cũng mang lại lợi nhuận nhất định, Dương Anh Đào bàn bạc với bên quản lý, cung cấp một số hỗ trợ về phí quản lý, quà tặng và phiếu mua hàng, kéo tỷ lệ đánh giá tích cực lên.

Trần Ý An khá xúc động, gửi cho Dương Anh Đào một tin nhắn cảm ơn, rồi trong lúc cảm động lại cảm thấy vốn từ của mình không đủ dùng.

“Không có gì đâu, chúng ta còn hợp tác lâu dài mà, với cả nâng cao chất lượng cuộc sống của cư dân cũng là chuyện trong khả năng của bọn chị.” Dương Anh Đào nói, “Rất nhiều người lớn tuổi cũng không muốn chỉ ở nhà trông cháu, thi thoảng ra ngoài một chuyến họ vui lắm, lại là do khu cộng đồng tổ chức, bọn họ cũng yên tâm, với lại bên em thật sự rất chu đáo, mọi người đều vô cùng hài lòng.”

Trần Ý An nhìn những dòng tin nhắn đó, bỗng có hơi ngẩn ngơ.

Dường như đã rất lâu rồi cô chỉ luôn nhìn vào những con số kia, mà quên mất sơ tâm của mình khi bắt đầu công việc này.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận