Đêm Vượt Sóng - Mạnh Ngũ Nguyệt

Chương 76.




Hơn mười tiếng sau, máy bay hạ cánh xuống sây bay CDG, cô qua cửa hải quan rồi đi lấy hành lý, vừa tắt chế độ máy bay, tín hiệu điện thoại xoay hai vòng, wexin nhảy ra tin nhắn mới của Hoắc Thanh Lan.

Anh nói mình đang đợi cô ở bãi đỗ xe.

Còn gửi cho cô một tấm ảnh, là lúc máy bay đang hạ cánh.

Anh đã đợi cô hồi lâu.

Trần Ý An kéo vali đi ra, từ xa đã thấy bóng Hoắc Thanh Lan, bỗng thoáng ngẩn ngơ.

Thật là một khung cảnh không chân thật tí nào.

Dường như cô đã đi qua rất nhiều nơi, mỗi lần đều là một mình kéo theo vali, vội vàng tìm về nơi dừng chân, mà lần này, đã có người ở điểm cuối chờ cô.

Hoắc Thanh Lan đến đây vì công việc, bình thường Trần Ý An cũng không can thiệp vào chuyện của anh, lần này là chính Hoắc Thanh Lan tự mình nói ra, nói công ty có một dự án đầu tư ở Châu Âu, Hoắc Thanh Lan đến đây làm đầu tư thu mua, dự tính hơn một tháng mới xong việc để trở về Yên Kinh.

Khách sạn lần này nằm trong một khu nghỉ dưỡng nào đó ở ngoại ô thành phố.

Cùng ngày có tiệc hợp tác, Hoắc Thanh Lan phải tham gia, nhưng vẫn rút ra thời gian đến đón cô trước.

Phòng khách sạn rất lớn, cửa sổ sát đất kiểu Âu màu trắng, đẩy ra là có thể nhìn thấy bể bơi màu xanh lam và cảnh vườn, Hoắc Thanh Lan giúp cô cất vali, đưa cô một chiếc chìa khoá, nơi này vẫn dùng chìa khoá kiểu cổ, rất nặng tay, đúc từ đồng, còn có những hoa văn nhỏ, có thể nhìn ra dấu vết của năm tháng.

“Ngồi máy bay lâu như vậy, nghỉ ngơi một lát trước đi, chắc anh sẽ về hơi muộn,” Hoắc Thanh Lan nâng tay nhìn đồng hồ, “Khoảng mười rưỡi.”

“Dạ.”

Hoắc Thanh Lan vắt áo khoác trên khuỷu tay, anh nhìn Trần Ý An đang ngồi trên giường lớn, bỗng có rất nhiều lời muốn nói nghẹn ở cổ họng, không biết nên nói ra như thế nào.

Nếu đổi lại là bình thường, những công việc có thể đẩy đi anh đều sẽ đẩy, nhưng lại cứ phải là hôm nay.

Hôm nay là tiệc ký kết hợp đồng, bất kể thế nào đều không thể đẩy đi.

Trần Ý An ngồi máy bay hơn mười tiếng, băng qua ngàn dặm xa xôi để đến tìm anh, dường như hai người cũng đã không gặp nhau một thời gian dài, rất nhiều cảm xúc đều bị bó buộc lại, tắc nghẹn trong ngực không thể moi ra.

Hoắc Thanh Lan hít sâu một hơi, cuối cùng lý trí vẫn chiếm phần thắng, anh khom người hôn lên môi cô, “Nghỉ ngơi cho tốt.”

Trần Ý An gật đầu, nhìn anh đi ra ngoài, hoàng hôn phủ xuống, ngoài cửa sổ là bầu trời màu hoa hồng, Trần Ý An thả người nằm xuống, căn phòng được quét dọn rất sạch sẽ, chỉ dư lại thoang thoảng hương nước hoa từ trên người anh, cánh mũi cô khẽ động, cảm thấy cả người đều trở nên thả lỏng.

Có lẽ là vì liên tục có những giấc ngủ đứt quãng trên máy bay, cũng có thể do dao động cảm xúc, cô không thấy buồn ngủ tí nào, Trần Ý An cho rằng bản thân nên ngủ một lát, nhưng thật sự không ngủ nổi, thế là dứt khoát ngồi dậy, mở cánh cửa chớp màu trắng ra, nhìn khung cảnh phía xa, những bóng cây màu xanh sẫm như sắp bị hút vào hoàng hôn vô tận, gió nhè nhẹ thổi qua, mát lành lại mang theo mùi hương tươi mát của cây cối.

Cô nhìn ánh sáng phát ra từ toà nhà đằng xa đối diện với khu nghỉ dưỡng, đó hẳn là nơi tổ chức tiệc tối.

Trần Ý An bỗng muốn đi ra ngoài, cô không muốn cứ rảnh rỗi nhàm chán ở trong khách sạn.

Khu nghỉ dưỡng rất lớn, lúc Hoắc Thanh Lan lái xe đưa cô đến đây cô đã biết rồi, trên đường anh cũng đã giới thiệu sơ qua cho cô, nói đây là một khu nghỉ dưỡng mà công ty đầu tư, còn có đất vườn thuộc sở hữu, trước đây cô từng tiếp xúc với dự án tương tự như vậy, ví dụ như có vài trang trại rượu nghỉ dưỡng sẽ liên kết với ngành sản xuất rượu vang và ngành sản xuất nước hoa, Trần Ý An thấy khá mới lạ, trước đây cô sẽ không được tiếp xúc gần với những dự án cao cấp thế này.

Thế là Trần Ý An tính toán ra ngoài dạo quanh.

Nền công nghiệp rượu vang của Pháp từ mấy năm trước đã móc nối với bên Giáo Hội, cho nên bên trong trang trại rượu vẫn còn lưu lại một ít dấu tích văn hoá, Trần Ý An chậm rãi đi, vừa đi vừa thăm thú, trên đường cũng sẽ gặp phải nhân viên của khách sạn, nhưng vì tiếng Anh của người Pháp khá khó hiểu, Trần Ý An chỉ đành nói không có gì, bản thân chỉ đang đi dạo loanh quanh thôi.

Đường ở đây thông với nhau, Trần Ý An đi đến một sân thượng, đối diện sân thượng là sảnh lớn tổ chức tiệc, gần đó có một khu vườn có đài phun nước.

Cô ngồi xuống ghế mây, nhân viên lập tức đi tới rót cho cô một ly soda chanh.

Cửa lớn đối diện mở rộng, tháp champagne màu hổ phách, đèn treo tiêu chuẩn xếp thành nhiều tầng, thuỷ tinh phản chiếu ánh sáng lộng lẫy xa hoa, người bên trong di chuyển như những bóng ma, nhân viên mặc đồng phục bưng khay nhẹ nhàng lách qua bọn họ, Trần Ý An ngồi đó nhìn vào, vô thức muốn tìm kiếm bóng dáng của Hoắc Thanh Lan.

“Người Pháp rất thạo mấy chuyện lãng mạn nhỉ.”

Một giọng nói từ phía sau truyền đến, Trần Ý An quay đầu, ngoài ý muốn gặp được người quen, Neil.

“Vâng, vùng đất sản sinh ra chất lãng mạn mà.” Trần Ý An cười cười, “Anh cũng đến đây công tác ạ?”

Hỏi xong mới phát hiện câu hỏi của mình có hơi vô nghĩa.

“Thành thật mà nói, tôi rất khâm phục Hoắc Thanh Lan, lúc tiếp nhận Kenton Trip chính là một mớ hỗn độn, đã thua lỗ mấy năm liền, cần cải tổ lại một lượt, hiện tại rất nhiều thiếu hụt trong khâu vận hành đều trông chờ cậu ấy mang lợi nhuận từ những vụ đầu tư về bù đắp cho công ty.”

Trần Ý An không biết công việc bình thường của Hoắc Thanh Lan rốt cuộc là làm gì, cô không biết gì về cương vị đó của anh, bình thường anh cũng sẽ không kể cô nghe về công việc của mình, những lời này của Neil không hiểu sao bỗng khiến cô cảm nhận được rất nhiều loại áp lực của Hoắc Thanh Lan, dường như vượt xa hơn hẳn so với tưởng tượng của cô.

Thật ra công việc của cô cũng đâu phải là không giống như vậy.

Trước đây luôn cảm thấy nhân viên bàn giấy ngồi trong các toà nhà lớn chỉ cần làm hết giờ rồi nhận lương, sau này thật sự ngồi vào vị trí đó rồi, mới biết mỗi ngày phải đối mặt với bao nhiêu áp lực công việc.

“Tôi và cậu ấy đã cộng sự rất nhiều năm, tôi luôn cảm thấy cậu ấy là một người rất giỏi rất có tài,” Neil đứng bên cạnh cô, tựa vào một cây cột La Mã, giọng điệu của anh ta mang theo tán thưởng không cần che giấu, “Thật sự rất khâm phục cậu ấy, cũng phải công nhận tài năng của cậu ấy, cậu ấy là người giỏi giang nhất mà tôi từng gặp. Giống như bây giờ cậu ấy đứng ở đó, em chỉ cần liếc mắt một cái là thấy được sự tài giỏi ấy rồi.”

Trần Ý An không thể phủ nhận.

Cô bỗng hơi bối rối, quan hệ của cô và Hoắc Thanh Lan vẫn luôn là bí mật của riêng hai người, cô suy nghĩ một hồi, ít nhất là từ phía cô, cô chưa bao giờ để lộ sơ hở gì.

Ngoại trừ một lần này — Cô bỗng nhiên xuất hiện ở đây.

Trái tim cô thoáng chốc đập nhanh hơn, đây là sơ hở của cô sao?

Neil đoán ra rồi sao?

Trần Ý An không hề biết sơ hở không từ cô, mà chính từ Hoắc Thanh Lan.

“Năm nay Kenton Trip muốn đầu tư vào mấy khu nghỉ dưỡng nước ngoài, hẳn là sẽ thành lập một tổ dự án ở đây, tôi cảm thấy là một cơ hội tốt, coi như đi công tác nước ngoài hai năm. Sau khi trở về có thể thăng lên hai cấp, ổn mà đúng không?”

Neil như chỉ vô tình nói ra câu đó, rồi nâng tay xem giờ, lắc lắc ly rượu trong tay, trông như chỉ đang nói đùa, “Không có ý gì khác, chỉ là tôi cũng rất đề cao em, lén lút chia sẻ thông tin cho em.”

Trần Ý An cười cười, “Không sao ạ. Anh tiếp tục đi bận việc đi.”

Neil không nói thêm gì nữa, giống như lo lắng của cô chỉ là làm việc thừa, anh ta hoàn toàn không bận tâm đến những điều này.

Trần Ý An thật sự không tìm được cái cớ hay lý do nào cho mình, cũng không nghĩ nhiều nữa, cô thong thả uống hết ly soda chanh trong tay, mùa này uống nước đá quả nhiên giúp tinh thần tỉnh táo, ám chỉ trong lời nói của Neil, đến tận lúc này cô mới hiểu ra.

Trần Ý An v**t v* chiếc ly thuỷ tinh trong tay, trên thành ly đã đọng một tầng hơi nước mỏng, tụ lại thành những giọt nước, theo lòng bàn tay của cô chảy xuống.

Giống như, có một con đường tắt bỗng hiện ra trước mắt cô.

Cô không biết bản thân nếu tiếp tục ở lại Yên Kinh thì sẽ mất bao lâu mới có thể thăng lên hai cấp, trước đây cô luôn cảm thấy thăng chức là một chuyện rất nhẹ nhàng rất dễ dàng, chỉ cần cố gắng là làm được, nhưng hiện thực đã nói cho cô biết, bạn là vàng, nhưng khắp Yên Kinh đều là vàng, bạn cho rằng bản thân đã nỗ lực lắm rồi, nhưng xã hội này không phải chỉ có mình bạn biết nỗ lực, quy tắc vận hành của thế giới này không phải chỉ cần nỗ lực là sẽ biến không thể thành có thể.

Cô luôn cảm thấy bản thân mình quá nhỏ bé.

Nhỏ bé đến nỗi, mỗi khi đứng bên cạnh Hoắc Thanh Lan, cô sẽ lại nghĩ: Nếu mình cũng giỏi được như anh ấy.

Nếu mình cũng đứng ở nơi cao như anh ấy nhìn thế giới này.

Nếu mình cũng được đi qua những phong cảnh mà anh ấy từng đi qua.

Trong xương cốt Trần Ý An dường như vẫn luôn có một loại sức mạnh, cứng cỏi, muốn hướng về phía trước mà đi.

Cho đến bây giờ cô chưa từng muốn làm một người bình thường.

Đây là một con đường không trong dự tính, cũng chưa từng là điều cô mong muốn.

Khi đó, như có một thôi thúc nào đó trong cô.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận