Đêm Vượt Sóng - Mạnh Ngũ Nguyệt

Chương 77.




Trần Ý An cũng không biết sự xúc động đang âm ỉ trong lòng có lý trí hay không, cả một đêm cô đều không thể ngủ yên ổn, nửa mơ nửa tỉnh, cô biết Hoắc Thanh Lan về lúc nào, cũng biết việc đầu tiên anh làm sau khi trở về là kiểm tra xem cô đã ngủ hay chưa, có lẽ cô đã đoán ra tâm trạng khi đó của Hoắc Thanh Lan, có thể là hơi hụt hẫng sau khi vui vẻ qua đi, cũng có thể là đau lòng vì cô đi mệt do đường xa.

Cô biết bản thân nên thẳng thắn mang chuyện này ra trò chuyện với anh, anh giống như là thầy hướng dẫn của cô, nhưng không biết bắt đầu từ khi nào, phản ứng đầu tiên của cô lại là giấu diếm sự thiếu sót và không trọn vẹn của mình, không phải do tâm lý tự ti, mà là một loại quật cường và kháng cự khó có thể nói thành lời.

Tỉnh lại một lần nữa vào lúc bốn rưỡi, Trần Ý An rốt cuộc không ngủ được nữa, hành trình xa xôi vất vả không hề cho cô một giấc ngủ sâu yên bình, Trần Ý An nghe thấy tiếng hít thở nhẹ nhàng của Hoắc Thanh Lan ở bên cạnh, lúc anh ngủ cũng cực kỳ im lặng, Trần Ý An cảm thấy anh ngủ rất nông, cho nên thậm chí không dám trở mình, sợ đánh thức anh, cô nghiêng đầu thật khẽ, ngắm nhìn anh.

Tấm kèm không đóng kín, ánh sáng lót vào chiếu ra cái bóng mơ hồ, Hoắc Thanh Lan thật sự rất đẹp trai.

Trần Ý An cứ ngắm anh mãi như vậy, trong lòng mỗi lúc một chua xót.

Hoắc Thanh Lan thình lình mở mắt.

Trần Ý An giật mình vội giả vờ ngủ.

Anh chưa ngủ sao?

Hay là vừa mới tỉnh?

“Không muốn nói chuyện với anh?”

Giọng nói của anh truyền đến.

Trần Ý An biết mình không giả vờ nổi nữa.

“Anh vẫn thức à?’

“Cảm giác em ngủ không sâu.”

“…”

“Là cảm giác của anh,” Khoảng lặng kéo dài không lâu, cô nghe thấy Hoắc Thanh Lan lại lên tiếng, “Giữa chúng ta dường như đang khúc mắc vài vấn đề, nhưng em không muốn thẳng thắn trao đổi với anh.”

Hoắc Thanh Lan luôn có thể nhạy cảm mà cảm nhận được những điều này.

Dù rằng có đôi khi, Trần Ý An tự nhận bản thân đã che giấu rất tốt, cô luôn bày ra dáng vẻ không sao cả, Hoắc Thanh Lan tin cô có thể tự giải quyết những việc nhỏ, nhưng lần này, Hoắc Thanh Lan biết không giống như lúc trước nữa.

Anh không biết Trần Ý An đang nghĩ gì trong đầu, cảm giác mò kim đáy bể này mới thật sự khiến người ta bất lực.

Càng đáng lo ngại hơn, là cô không định thành thật với anh.

Hoắc Thanh Lan cúi đầu nhìn cô, ánh mắt yên tĩnh khiến cô không dám nhìn thẳng, “Em có muốn nói với anh không?”

Trần Ý An không dám nhìn vào mắt anh, cô nhìn chằm chằm trần nhà hồi lâu, dường như đang tự khiến đầu óc của bản thân trở nên trống rỗng.

Trong lúc cô lặng thinh, Hoắc Thanh Lan kiên nhẫn chờ cô mở miệng.

Trong đầu Trần Ý An hiện lên rất nhiều hình ảnh, rất nhiều cảnh tượng, lung tung lộn xộn, không liên kết gì với nhau, cô cũng không biết là tư duy mệt lử không đủ để cô phân tích vấn đề, hay là do tiềm thức của cô đang trốn tránh.

Cuối cùng, Trần Ý An lựa chọn một góc độ nhìn qua có vẻ vẫn giữ được mặt mũi, hoặc cũng có thể là tiềm thức của cô đang bảo vệ lòng tự tôn cho cô, “Em chỉ tự nhiên thấy cuộc sống gần đây quá mệt mỏi, nếu như em muốn đổi hoàn cảnh, thì không biết anh sẽ nghĩ thế nào.”

Nghe được câu trả lời này, dường như Hoắc Thanh Lan đã khẽ thở phào một hơi, sự trầm mặc của cô giống như một hình phạt lăng trì trong im lặng, anh là người theo chủ nghĩa thực dụng, sự chênh lệch về tuổi tác của bọn họ có lẽ sẽ dẫn đến những cách hiểu khác nhau trong phương thức biểu đạt tình cảm, anh cho cô sự tự do và không gian, anh cũng không can thiệp quá nhiều vào cuộc sống của cô, thậm chí vừa rồi trong khi cô trầm mặc, anh đã tự hỏi, có phải sự tự do và ranh giới anh cho cô đã khiến cô lầm tưởng đó là tín hiệu cho sự thờ ơ của anh?

“Nếu em muốn, em có thể lựa chọn bất cứ cách sống nào, anh sẽ ủng hộ em, anh chỉ mong em có thể tự do vui vẻ làm bất cứ chuyện gì, bao gồm cuộc sống của chính em,” Hoắc Thanh Lan khẽ động, tìm được tay cô trong chăn rồi nắm chặt, “Chỉ là anh cảm thấy… Gần đây công việc của anh quá bận rộn, thời gian có thể chia cho em quá ít ỏi, nhưng em cũng biết, ở vị trí này của anh, không phải lúc nào cũng có thể giành ra thời gian, ở điểm này, đúng là gần đây đã trở thành khuyết điểm của anh.”

Chóp mũi Trần Ý An đau ê ẩm, lời anh nói đều là thật, nhưng cảm giác an toàn anh mang đến cho cô đã đủ nhiều rồi, cô chưa từng phải nghi ngờ tình yêu của anh.

Trần Ý An lắc đầu, “Là do em gần đây quá mệt, là vấn đề của em.”

Cô chủ động tựa vào người anh, gác cằm lên vai anh, môi nhẹ nhàng cọ qua hõm vai anh, giống như một nụ hôn phớt.

“Xin lỗi, khiến anh phải nghĩ nhiều rồi.”

“Nói gì vậy chứ.”

Hoắc Thanh Lan xoa đầu cô, lại ôm cô vào lòng.

Trần Ý An hít sâu một hơi, nỗi ấm ức trong lòng dường như đang chậm rãi tan biến.

Trần Ý An im lặng rất lâu, Hoắc Thanh Lan vẫn luôn v**t v* lưng cô như muốn an ủi, vô hình trung giúp thần kinh căng chặt của Trần Ý An dần dần thả lỏng.

Rốt cuộc Trần Ý An vẫn không giấu được, thử thăm dò bằng cách kể chuyện Neil nói với mình cho Hoắc Thanh Lan, Hoắc Thanh Lan vậy mà không hề bất ngờ với chuyện này, dự án phát triển trang trại rượu ở Pháp cũng do anh quản lý, anh đã đánh giá lợi hại trong đó, đương nhiên là lợi nhiều hơn hại mới quyết định duyệt cho dự án này, nhưng mỗi dự án ở giai đoạn bắt đầu đều có áp lực và gian khổ vượt mức thông thường, trong quan niệm của anh, Trần Ý An là thay đổi địa điểm để chịu khổ, hơn nữa rời khỏi quê hương đến một đất nước xa lạ, đồng nghiệp trong dự án có thể không đạt được sự ăn ý lẫn nhau, khi đó sự vất vả này sẽ nhân lên gấp nhiều lần so với khi ở trong nước.

Anh không lo Trần Ý An có làm tốt công việc này không, mà là thương cô sẽ phải chịu khổ chịu sự xa lạ khi ở môi trường mới.

Tình yêu khi được cụ thể hoá, chính là thương tiếc, là thấy được.

Vô thức mà lo lắng cho đối phương không thể tự chăm sóc tốt cho bản thân, lo lắng cô sống ở một đất nước xa lạ liệu có buồn bã khi gặp khó khăn hay không, lo lắng rất nhiều rất nhiều.

Đã thấy được ánh sáng le lói chỉ chực chờ cơ hội để trở nên chói loà trên người cô, đã thấy được cô nỗ lực biết nhường nào, thấy được suy nghĩ và tham vọng của cô.

Đã thấy được tất cả của cô, thấy được sự tồn tại cụ thể hoá của cô.

Hoắc Thanh Lan không hề lo lắng cô có hoàn thành tốt công việc hay không, chỉ quan tâm cô, đơn giản có vậy thôi.

Biết rõ Trần Ý An của anh có một loại sức mạnh to lớn thế nào trong tim, biết rõ cô độc lập lại mạnh mẽ, nhưng vẫn vô thức mà quan tâm thương tiếc cô.

Hoắc Thanh Lan cũng biết, Neil có sự thích thú vượt mức độ đồng nghiệp và cấp trên cấp dưới, nhưng Hoắc Thanh Lan không hề lo lắng chuyện này, cảm giác an toàn là đôi bên trao cho nhau, nếu ngày nào đó Trần Ý An nhìn Neil nhiều hơn một cái, có lẽ anh thà cho rằng là do tình yêu và sự quan tâm mà anh trao đi không đủ nhiều.

Tình yêu của anh trước giờ chưa từng là một cái nhà tù cố chấp với những điều vụn vặt, anh chỉ quan tâm cô sống có tốt không, ngày hôm nay cô có vui hay không.

“Nếu đây là điều em muốn, em muốn làm gì anh cũng sẽ ủng hộ.” Hoắc Thanh Lan thở dài, bàn tay luồn vào mái tóc dài của cô, tóc cô vừa nhỏ vừa mềm mại, mang đến xúc cảm tuyệt vời nhưng cũng rất quật cường.

“Phải tự chăm sóc bản thân cho tốt.”

Hoắc Thanh Lan hôn lên trán cô, rũ mắt nhìn cô thật lâu.

Trần Ý An vô thức nắm chặt tay anh hơn, cô không biết quyết định của mình là đúng hay sai, nhưng cô vẫn muốn thử một lần.

Hoắc Thanh Lan sẽ không thay cô đưa ra quyết định, anh chỉ đứng ở góc độ của mình, thay cô phân tích lợi hại của mỗi con đường, quyền lựa chọn sẽ mãi nằm trong tay cô, giống như tình cảm của bọn họ.

Trong lòng Trần Ý An hiểu rõ sức nặng của mối tình này, nhưng điều cô có thể làm thật sự là quá ít.

“Ngốc, gặp được em đã là may mắn rồi, cứ là chính em thôi.”

Hoắc Thanh Lan cười cười, giống như đang cố ý an ủi cô, “Anh còn tưởng đã xảy ra chuyện gì lớn lắm, từ lúc xuống máy bay cứ không chịu nói chuyện với anh.”

“Chuyện lớn thật mà,” Trần Ý An rúc trong ngực anh, “Ngộ nhỡ em phải ở lại đây một hai năm…”

Bên nhau thì ít mà xa cách thì nhiều.

“Em cảm thấy thời gian và khoảng cách sẽ là vấn đề à?’

Trần Ý An khẽ lắc đầu.

“Vậy là được rồi.”

Trần Ý An không hé răng, trong lòng vẫn cứ buồn bã.

Hoắc Thanh Lan cũng không ngủ, anh bỗng hỏi cô, trong giọng nói mang theo cảm xúc gì đó mà cô không thể nhìn ra, giống như căng thẳng, lại như cố tình làm như thoải mái mà đùa, anh nói, “Anh đã đồng ý với em nhiều chuyện như thế, chờ em hoàn thành mục tiêu của mình, em có thể hỏi anh một câu không?”

“Hỏi anh gì cơ?”

“Hỏi anh có muốn gả cho em không.”

Trần Ý An phì cười, “Anh gả cho em á?’

“Em cứ hỏi thử xem, biết đâu anh lại đồng ý thì sao?’

“Trẻ con.”

“Có đồng ý không?”

“Đồng ý rùi.” Trần Ý An nói, “Vậy em phải chọn ngày lành, tìm một chỗ lý tưởng.”

“Được.”

Chủ đề nghiêm túc như thế lại được hai người nói ra hết sức nhẹ nhàng, khiến Trần Ý An có hơi không quen, hai người lại cười nói thêm một lát nữa, trời đã sắp sáng, cô ngẩng đầu nhìn Hoắc Thanh Lan, thấp giọng hỏi anh, “Anh nghiêm túc ạ?”

“Anh nghiêm túc, Trần Ý An.”

Anh rất ít gọi đầy đủ tên họ của cô.

Nghiêm túc mà dịu dàng.

Trần Ý An cúi đầu, khoé mắt cay cay.

Ngày tháng ở Pháp trôi qua quá nhanh.

Hoắc Thanh Lan hoàn thành công việc trước dự kiến, anh cố tình rút bớt ra một tuần, đưa cô đi xung quanh, hai người đều thích đến những nơi yên tĩnh, ấm áp mà bình đạm, rời xa phố xá và đám đông sầm uất, thời gian cứ lặng lẽ trôi.

Trần Ý An cũng đã nắm được sơ qua về dự án ở đây, đại khái biết được kế hoạch và phương hướng làm việc, cô cảm thấy sẽ không khó khăn đến thế, nhưng đến một đất nước xa lạ, khó tránh khỏi sẽ không được thuận tiện như ở trong nước, hoàn toàn là một loại áp lực khác hẳn.

Hoắc Thanh Lan cố ý lưu lại ở nơi này những ký ức chỉ thuộc về hai người, đưa cô đi xung quanh tản bộ, thấy gì thú vị cũng dừng lại cùng cô chụp một tấm.

Trần Ý An lật xem album ảnh, cảm thấy thời gian như đã dừng lại trong những tấm hình này.

Vào một buổi chiều tà nào đó, cô từ trong nhà vệ sinh đi ra, chậm rãi quay về chỗ cũ, thấy Hoắc Thanh Lan đứng trước tủ kính của một cửa hàng, dường như đã chờ rất lâu.

Cô theo bản năng nâng mắt nhìn bảng hiệu của quán, là một cửa hàng châu báu đã có tên tuổi lâu đời.

Trần Ý An bước chậm tới, thời gian như biến thành một thước phim tua chậm, mọi thứ đều chậm lại, bóng lưng cao ráo thẳng tắp của Hoắc Thanh Lan, trên người phủ một lớp nắng vàng nhàn nhạt mờ ảo mà dịu dàng, anh quay đầu nhìn về phía cô, trong mắt là ý cười.

Chờ cô đi đến, Hoắc Thanh Lan vươn tay ra, trong lòng bàn tay là một chiếc hộp nhung màu xanh lam đậm.

Lời muốn nói đều nghẹn trong cuống họng, cô thấy Hoắc Thanh Lan mở chiếc hộp đó ra, bên trong là một cặp nhẫn.

Anh lấy chiếc nhẫn kim cương kia ra, nhẹ nhàng nâng tay cô đeo vào, kim cương dưới ráng chiều phát ra ánh sáng lấp lánh, trái tim cô cũng rung động thật sâu.

Hoắc Thanh Lan nghiêm túc nhìn cô, ánh mắt chăm chú, giọng nói ôn hoà mà kiên định, “Lời nói ngày hôm đó, là nghiêm túc.”

“…”

“Trần Ý An, anh mong em sau khi thấy hết mưa gió cầu vồng, vẫn sẽ kiên định với lựa chọn của mình.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận