Sở Liên, rõ ràng có Thương giám sát ở bên cạnh mà ông ta vẫn có thể xuất hiện ở Quan Thủy Đàm nhanh như vậy, chỉ có thể có một cách giải thích duy nhất—ông ta dùng bùa Truyền Tống.
Mà vị trí ban đầu của ông ta cách Quan Thủy Đàm cũng không tính là xa.
Tình huống hiện tại rất bị động, Sở Liên ở trên đảo trong khi bọn họ lại bị kẹt ở bên trong cái hố kia, đúng là ứng với nỗi lo lắng của Tương Dã lúc trước—cá trong chậu.
Phương Đấu ra hiệu bằng tay với Tương Dã, muốn bảo cậu ra ngoài trước. Dù sao Sở Liên có bùa Truyền Tống, bọn họ cũng không phải là không có, chỉ là một cái động bị phá mà thôi mà có thể vây hãm bọn họ được hay sao?
Tương Dã lại không nhúc nhích, cậu nhìn vào hình ảnh mà máy bay không người lái trực tiếp truyền tới trên điện thoại, ánh sáng trong con ngươi sâu thẳm. Sở Liên lại đeo kính mắt gọng vàng, mặc bộ tây trang vừa vặn, tuy rằng đã đổi sang một cơ thể trẻ trung, nhưng khí chất vẫn không thay đổi, bên môi mang theo nụ cười, giống như đang nói với bạn: Ánh trăng đêm nay thật đẹp.
“Chúng ta không thể đi.” Tương Dã nói.
“Vì sao?” Tuy rằng Sở Liên vẫn đang ở bên ngoài, hẳn là không nghe thấy tiếng nói chuyện của bọn họ nhưng Phương Đấu vẫn thận trọng hạ giọng xuống.
“Quan Thủy Đàm là con đường thông vào. Chúng ta vừa đi, chắc chắn Sở Liên sẽ phá hủy nơi này.” Tương Dã nói rồi ngẩng đầu nhìn lên miệng hang động, hỏi: “Tôi nói đúng không? Sở Liên.”
Trên máy bay không người lái có loa phóng thanh, truyền toàn bộ lời của Tương Dã vào trong tai Sở Liên mà không có chút trở ngại nào. Sở Liên chợt nhớ tới ba tháng trước, lúc Tương Dã vì thân phận thủ khoa đại học của tỉnh mà tiếp nhận phỏng vấn, để cho khán giả trên toàn quốc thấy được dáng vẻ khiêu khích ông ta của cậu, ông ta cười một tiếng rồi nói: “Vậy cậu nói xem, sao tôi phải làm như vậy?”
Tương Dã: “Để trả thù.”
Sở Liên: “Vậy sao.”
Tương Dã: “Thật ra từ sau khi ông tỉnh lại trong tòa nhà mục nát thì vẫn luôn làm chuyện này. Tiền Tần, Tiền Lập Xuân, Ninh Ngọc Sinh, còn có Bùi Quang vô tội bị cuốn vào, có thù báo thù có oán báo oán, mục đích rõ ràng. Ông nói dối nhiều chuyện như vậy, thiết kế ra nhiều ván cờ như thế, phức tạp hóa hành vi của mình lên, giống như âm mưu rất lớn, nhưng trái lại thực lực của Lộc Dã lại bị suy yếu. Ninh Ngọc Sinh là người leo đến vị trí cao nhất trong số những người của Lộc Dã, tài sản nhiều nhất nhỉ? Nhưng ông không chút do dự gi*t gã, không chút do dự đưa Ninh Ngọc Sinh vào tay Cục điều tra hình sự, không chừa cho mình một chút đường lui nào. Sau này ông lại trở về Lộc Dã, ông đã làm gì rồi?”
Sở Liên im lặng lắng nghe, không nói lời nào.
Tương Dã tiếp tục nói: “Đến bây giờ người của Lộc Dã vẫn còn ở đó, phần lớn đều không hề muốn mạo hiểm chịu nỗi đau đớn phá hủy thân xác để đến với thế giới bên này. Ông có thể nói bọn họ nhát gan, cũng có thể nói bọn họ rất an phận. Nhưng đột nhiên có người nhiều đi ra như vậy, gây ra nhiều hỗn loạn như vậy là để nhằm vào Cục điều tra hình sự sao?”
“Không phải.”
Tương Dã tự hỏi tự trả lời, chắc như đinh đóng cột: “Cục điều tra hình sự vẫn là thanh đao kia, thanh đao gi*t người. Ông đã từng đảm nhiệm chức vụ trong Cục điều tra hình sự, là người hiểu rõ nhất về tiêu chuẩn hình phạt của Cục điều tra hình sự. Nếu như người của Lộc Dã an an phận phận chờ ở Lộc Dã, không ra ngoài làm chuyện ác, vậy thì một khi mở con đường thông ra, bọn họ liền có cơ hội bắt đầu một cuộc sống mới. Nhưng chỉ cần bọn họ đi qua cánh cửa kia, vì sinh tồn mà lựa chọn đoạt xác, vậy chỉ còn lại một con đường ch*t có thể đi—Sở Liên, ông đang ép bọn họ phạm tội.”
Sở Liên mỉm cười: “Hoàn toàn chính xác.”
Tương Dã: “Cho nên ông tuyệt đối sẽ không để con đường thông vào đó được mở ra, ông chỉ sẽ phá hủy nó. Cũng giống như người phụ nữ kia, chỉ có điều ông còn làm ngoan tuyệt hơn cả bà ta.”
Sở Liên hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Cho nên cậu đã tìm thấy con đường thông ra rồi sao? Quả nhiên nó ở Quan Thủy Đàm?”
Nghe vậy, trong lòng Tương Dã đã có tính toán. Xem ra Sở Liên sớm đã biết chỗ đặc biệt của Quan Thủy Đàm, cho nên mới quan tâm tới nó, chỉ có điều ông ta cũng không biết cách chính xác để mở con đường ấy ra là gì.
“Đừng sốt ruột.” Giọng điệu của Tương Dã trở nên ung dung hơn nhiều, thậm chí còn mang theo một chút hài hước và ý cười, nói: “Tôi còn chưa nói xong đâu.”
Sở Liên hơi nhíu mày.
Phương Đấu thì ôm cánh tay, trong lòng đang phi ngựa. Gã nghĩ cuối cùng gã cũng hiểu rõ vì sao nhân vật phản diện luôn luôn nói nhiều, bởi vì bọn họ đều bị điên đó, suy nghĩ của kẻ điên là thứ người bình thường có thể hiểu được sao? Chắc chắn là không được, bọn họ luôn luôn không được thế giới này thấu hiểu, cho nên buộc phải nói to ra. Mà có thể nói chuyện bình thường với kẻ điên, thậm chí là Tương Dã có qua có lại, cũng là một người tuyệt vời. Dù sao nếu như để Phương Đấu đối mặt với ông ta, gã chỉ có ý đồ vung nắm đấm để cho kẻ điên kia câm miệng mà thôi.
Má ch*t tiệt.
Tương Dã vẫn nhìn Sở Liên, nói: “Báo thù, thật ra nên làm xong trước khi ông rời khỏi Lộc Dã rồi. Ông sắp xếp xong xuôi tất cả, sau đó đi qua cánh cửa kia, vứt bỏ quá khứ, dùng thân phận mới mà sống. Trong nhiều sự lựa chọn như vậy ông lại chọn trở thành Trần Lệnh, là bởi vì cậu ta rất bình thường. Ông muốn làm một người bình thường, trải qua cuộc sống bình thường, cũng giống Tương Tề từng hy vọng tôi làm được như thế, đúng không?”
Sở Liên hỏi lại: “Cậu thực sự…tin rằng tôi chỉ muốn làm một người bình thường sao?”
“Tôi tin.” Tương Dã nói. Nếu Sở Liên thực sự muốn lợi dụng Lộc Dã để có được mấy thứ như tiền bạc và quyền thế thì ông ta có hàng trăm hàng ngàn sự lựa chọn. Đến lúc đó, cho dù Hình Trú và Tông Miên có kế hoạch hoàn hảo như thế nào đi chăng nữa, cũng không thể thuận lợi như bây giờ được. Ông ta lựa chọn Trần Lệnh, chỉ có thể là vì ông ta muốn trở thành Trần Lệnh mà thôi.
“Thế nhưng ông thất bại rồi, vậy nên ông lại từ Trần Lệnh trở về làm Sở Liên.”
Sở Liên im lặng, một mình đứng trên đống đổ nát, Tương Dã có thể nhìn thấy ông ta, nhưng ông ta lại không nhìn thấy Tương Dã. Những thứ ông ta nhìn thấy, ngoài một vùng hỗn độn ra thì là ánh trăng lạnh lùng.
Gió buổi tối hơi lạnh, hồ nước bị gió thổi gợn lên những làn sóng lăn tăn, giống như những gợn sóng trong lòng ông ta vậy.
Sở Liên không hề thích để lộ thế giới nội tâm của mình ra cho người khác nhìn, nhưng người này là Tương Dã. Có đôi khi Sở Liên cũng sẽ nghĩ, trùng hợp nhiều như vậy có lẽ là có duyên phận, có lẽ nói là số định sẵn trong cuộc đời, khiến ông ta có thể nghênh đón một đứa trẻ có mối quan hệ mật thiết với tất cả các nhân vật trong chương cuối cùng của câu chuyện.
Cậu là con trai của Tống Linh, cháu trai của Tống Nguyên, rồi lại được Tương Tề nuôi nấng lớn lên. Trong mười năm đó, tuy rằng Sở Liên chưa từng gặp mặt cậu, nhưng cũng đã sinh hoạt cùng với cậu trong một tòa nhà, cảm xúc đối với cậu rất mâu thuẫn và phức tạp.
Cậu vẫn là chìa khóa.
Lưng đeo tội nghiệt của Lộc Dã, rồi lại chiếm được tình yêu của nhiều người như vậy, vậy cuối cùng chiếc chìa khóa này cuối cùng lại mở ra một bi kịch, hay là một kết cục viên mãn đây?
Cho đến lúc này, Sở Liên cũng không biết rốt cuộc là bản thân đang ký thác loại hy vọng như nào trên người cậu, là tốt hay là xấu, rồi sao có thể phân biệt nó rõ ràng đây.
“Thực sự là tôi thất bại rồi, từ đầu tới cuối, tôi vẫn luôn thất bại.” Sở Liên nhìn gió thổi qua mặt hồ, chậm rãi nói rằng: “Nhưng tôi chỉ muốn tự nắm giữ số phận của mình mà thôi, như vậy là sai sao?”
“Các người hận tôi, còn tôi nên hận ai đây?”
“Mười năm, tròn mười năm. A Tề nhốt tôi mười năm, nhưng kết quả anh ấy vẫn là người quan tâm tôi nhất trên thế giới này. Chỉ có mình anh ấy hy vọng tôi làm một người bình thường, cũng có thể có được một cuộc sống bình thường.”
“Nhưng cuối cùng anh ấy cũng ch*t rồi.”
Lúc Sở Liên nói những lời này, mặt không chút biểu cảm. Tương Dã muốn tìm ra cảm xúc gì khác từ trên gương mặt của ông ta, thế nhưng không có, một chút xíu cũng không có. Đột nhiên cậu cảm thấy, đây mới thật sự là Sở Liên. Bất kể là Sở Liên thích cười lúc ở Lộc Dã, hay là Sở Liên của sau này, nụ cười đều chỉ là mặt nạ của ông ta. Nhưng dưới gương mặt cười ấy cũng không phải là mặt khóc gì cả, mà chỉ là chẳng có gì.
“Anh ấy vừa ch*t, rất nhiều thứ nhàm chán bắt đầu hiện ra.” Sở Liên tiếp tục nói.
“Vậy sao ông không đi t/ự t/ử đi?” Phương Đấu không nhịn được mà chen vào nói. Tình yêu tuyệt đẹp không thơm sao, ông ta đã cảm thấy cuộc sống nhàm chán vô vị thì ch*t đi là xong, “Không cầu sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, nhưng cầu ch*t cùng năm cùng tháng cùng ngày.”
Nếu bây giờ ông đi ch*t, tôi cũng có thể miễn cưỡng vỗ tay cho ông.
Sở Liên bật cười, trên mặt rốt cuộc cũng đã có thêm chút biểu cảm: “Không phải tôi là một kẻ ác sao? Kẻ ác sao có thể ch*t dễ dàng thế được, tôi có thể ch*t, nhưng tuyệt đối không phải bằng cách này.”
Phương Đấu khiêm tốn thỉnh giáo: “Vậy thì bằng cách nào đây?”
“Này phải dựa vào chính cậu nghĩ rồi.” Sở Liên bị gã ngắt lời như vậy, trong lòng cũng đã thấy bớt thương cảm hơn một chút. Ông ta nghĩ thầm có lẽ là Phương Đấu cố ý, không muốn Tương Dã bị tâm trạng và lời nói của ông ta ảnh hưởng. Đứng sau Phương Đấu lại là Hình Trú, vậy chắc chắn là Tương Dã đã biết Hình Trú đang làm gì sau lưng mình, lấy tính cách của Tương Dã, cho dù cậu có thể hiểu được đi chăng nữa thì cũng chắc chắn rất tức giận.
Đáng tiếc Hình Trú không ở đây, nếu không thì Sở Liên cũng không ngại xem bọn họ đánh nhau một trận.
Phương Đấu nghe xong câu trả lời của ông ta thì hơi thất vọng.
Sở Liên biết Tương Dã chắc chắn còn đang nhìn ông ta, tiếp tục nói: “Tôi vẫn luôn nghĩ vì sao tôi vẫn luôn thất bại? Sau này tôi phát hiện, thật ra tôi thoát khỏi Lộc Dã, gia nhập vào Cục điều tra hình sự rồi lại trở thành người đứng đầu của Lộc Dã, tôi làm được nhiều như vậy, vắt óc suy tính, không từ thủ đoạn, nhưng trên thực tế thì tôi vẫn không thoát khỏi được cái gọi là sự khống chế của số phận. Tôi cho rằng tôi đã nắm chặt nó trong tay mình, nhưng thật ra bắt đầu ngay từ một khắc tôi được sinh ra thì đã nằm trong trong dòng sông định mệnh này rồi. Muốn tìm được đáp án cuối cùng thì phải ngược dòng mà lên. Muốn hoàn toàn chặt đứt số phận, cũng chỉ có thể ngăn chặn đầu nguồn của con sông này mà thôi.”
Tương Dã: “Cho nên ông muốn phá hủy Lộc Dã.”
Sở Liên: “Các người luôn cực kỳ nhẹ dạ cả tin, nếu như lúc đầu Cục điều tra hình sự trực tiếp gi*t tôi mà không phải tiếp nhận tôi, vậy cũng sẽ không có chuyện xảy ra của sau này. Nếu các người đã không xuống tay được, vậy tôi đây liền giúp các người một tay.”
Tương Dã khẽ cười: “Sự giúp đỡ của ông chính là biến bọn họ trở thành tội phạm, cung cấp cho chúng tôi lý do để gi*t người sao?”
Sở Liên cũng cười cười: “Không tốt sao?”
Tương Dã không trả lời.
Không phải là cậu chưa từng có ý niệm xấu xa trong đầu, có đôi khi cũng sẽ nghĩ, nếu Lộc Dã bị hủy diệt toàn bộ thì tối rồi. Nhưng đó cũng chỉ là suy nghĩ một chút mà thôi, ai mà chẳng có nội tâm u ám, trừ phi là thánh nhân mà thôi.
Sở Liên cũng không trông đợi Tương Dã có thể trả lời ông ta, hoặc mới nói dăm ba câu đã bị ông ta thuyết phục. Ông ta lại rũ mắt nhìn Tương Dã lần nữa, hỏi: “Tôi nói nhiều như vậy, bây giờ tới phiên cậu. Cậu ở dưới đó phát hiện ra cái gì rồi? Là con đường thông vào, đúng không?”
Tương Dã nhíu mày, Phương Đấu ở bên cạnh cũng theo đó mà khẩn trương lên. Bọn họ căn bản còn chưa hiểu rõ cách mở khóa con đường thông vào, mà chỉ mới phát hiện được ân oán giữa người phụ nữ kia và Lộc Dã năm đó mà thôi, nhưng với thủ đoạn tàn nhẫn của Sở Liên, cứ cho là tạm thời không tìm thấy được con đường thông vào đi—vậy không phải phá hủy toàn bộ Quan Thủy Đàm là được rồi sao?
Kẻ địch quá cực đoan, thực sự rất làm cho người khác đau đầu.
Trong tai nghe, Quyết Minh đã liên lạc với Tông Miên, Tông Miên lại lấy được thông tin vị trí mới nhất từ chỗ Thương.
Thương đang trên đường chạy tới Quan Thủy Đàm. Sau khi Sở Liên nhận được tin tức Tương Dã tới Quan Thủy Đàm thì cái gì cũng không nói, chỉ để lại một câu “Hợp lại ở Quan Thủy Đàm” rồi trực tiếp dùng bùa Truyền Tống rời đi. Thương biết mình không được Sở Liên tín nhiệm, cũng chỉ có thể tự mình đi về phía trước, mà cụ thể Sở Liên có bố trí cái gì ở Quan Thủy Đàm không thì gã ta cũng không biết.
Quyết Minh nói: “Cái bóng vẫn luôn ở bên cạnh Sở Liên kia bây giờ đã chẳng thấy tung tích đâu nữa rồi, hai người cẩn thận một chút.”