“Nếu ông muốn biết sao không tự mình xuống xem?”
Tương Dã vừa đáp lại lời của Sở Liên, vừa gõ chữ thật nhanh vào điện thoại di động, âm thầm gửi từng tin nhắn cho Tông Miên đang ở Kinh Châu xa xôi.
Sở Liên không nhìn thấy được, ông ta chỉ nghe thấy được giọng của Tương Dã. Tương Dã đang sử dụng phương pháp khích tướng à? Cậu đang sắp xếp cái gì đó ở phía dưới, cố tình khiêu khích để ông ta đi xuống, hay là đoán được ông ta sẽ nghĩ như vậy nên bày ra một kế hoạch vườn không nhà trống để xua đuổi ông ta?
Có lúc, suy nghĩ của người bạn nhỏ này cũng rất khó đoán.
Nhưng mà so với việc đi vào trong hang động, Sở Liên muốn đợi ở bên trên đó hơn. Dù sao thì cái cửa hang kia quả thực quá nhỏ, nếu ông ta đi xuống, hai người kia ở phía dưới có thể vừa vặn bắt được ông ta từ phía chính diện, tư thế bị bắt chắc chắn nhìn cũng không được tao nhã cho lắm.
“Thế này, hay chúng ta dùng cách trao đổi đi? Không phải cậu muốn biết tôi đã làm gì khi trở về Lộc Dã sao? Tôi có thể nói cho cậu biết, còn cậu thì nói cho tôi biết cậu tìm thấy gì trong hang động.”
Tương Dã tỏ ra vẻ do dự, cố tình trì hoãn lại một lúc sau đó mới đồng ý với ông ta. Trong lúc đó cậu lại lặng lẽ dùng tay ra hiệu cho Phương Đấu, cho gã thấy chữ to lớn trên màn hình điện thoại—chữ “Hủy diệt”.
Phương Đấu lộ ra vẻ khó hiểu, không tiếng động mà đặt câu hỏi “Tại sao?”
Tương Dã tiếp tục vừa gõ chữ vừa nói chuyện với Sở Liên, tâm cậu như phân thành hai.
Sở Liên thì kể cho cậu từ đầu tới cuối về Nhật Luân và Lộc Dã, không giấu giếm một chút nào. Chuyện cho tới bây giờ, việc mở Nhật Luân là điều bất khả kháng, không cần thiết phải giấu giếm gì cả. Mà khi một người đã nói dối quá nhiều, cho dù điều ông ta nói là sự thật đi chăng nữa thì cũng khiến người ta không thể không nghi ngờ về điều đó.
Tương Dã đang nghi ngờ liệu Sở Liên có đang nói thật không. Nhưng mà mở miệng ra chất vấn thì cũng vô nghĩa, Sở Liên nhất định sẽ nói với cậu là đây đều là sự thật, tin hay không tùy ý.
Kết quả là Tương Dã tạm thời tin những lời ông ta nói là sự thật và cũng rất thẳng thắn nói với ông ta về chuyện của người phụ nữ kia. Chín mươi chín phần trăm là nói thật, chỉ có một phần trăm cuối cùng là cậu nói dối.
“Quan Thủy Đàm chính là con đường, mà chìa khóa để mở con đường ra thì nằm ở huyết thống.”
Lời nói vừa dứt, người đầu tiên tỏ ra nghi ngờ là Phương Đấu. Chìa khóa mở ra con đường nằm ở huyết thống à? Huyết thống của ai? Huyết thống của người phụ nữ đó?
Người phụ nữ kia họ Thẩm, cha của Tương Dã cũng là họ Thẩm, vậy cho nên Tương Dã chính là chìa khóa đó à? Đứa trẻ mà người phụ nữ đó sinh ra ở Lộc Dã cũng có dòng máu này? Nhưng rốt cuộc những đứa trẻ năm đó có còn sống sót hay không?
Đầu óc của Phương Đấu bắt đầu động não, nhưng ngay sau đó gã nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Tương Dã, đột nhiên tỉnh táo trở lại—không đúng, Tương Dã đang nói dối.
Chữ trong hang động hoàn toàn không đề cập đến huyết thống gì cả, mà là vì Tương Dã muốn ngăn Sở Liên phá hỏng con đường cho nên mới cố ý làm lẫn lộn điểm mấu chốt. Nói đến huyết thống, nó không thể tránh khỏi việc liên quan đến Tương Dã, một khi mâu thuẫn tập trung vào người Tương Dã thì ngay cả Sở Liên cũng sẽ bị ảnh hưởng đến việc phán đoán.
Thảo nào Tương Dã lại muốn đưa mình xem chữ “Phá hủy”.
Phương Đấu không chần chừ nữa, bắt đầu ra tay ngay lập tức.
Tương Dã thì liếc nhìn tin nhắn hồi âm của Tông Miên một cái rồi cất điện thoại, ngẩng đầu nhìn lên cái cửa tối đen trên đỉnh, tiếp tục nói: “Những gì nên nói tôi đã nói hết rồi, tin hay không tùy ông.”
Bây giờ vấn đề này lại chuyển sang Sở Liên, rốt cuộc ông có nên tin vào Tương Dã hay không?
Sở Liên cũng cúi xuống nhìn cửa hang, tầm mắt hai người như gặp nhau trong bóng tối, nghi ngờ lẫn nhau, không ai nhượng bộ cả. Cuối cùng, Sở Liên cười nói: “Tôi tin cậu.”
Tương Dã: “Vậy bây giờ ông đang tính làm gì? Huyết thống của người phụ nữ đó có thể có liên quan đến cái vị Thẩm đại nhân đang canh giữ ở đây, có q liên quan gì đó không rõ ràng với thôn Thẩm Gia và Quan Thủy Đàm. Đã qua nhiều năm như vậy, huyết thống đã kéo dài, không biết đã mấy đời rồi, ông muốn gi*t từng người một sao?”
Không gi*t nổi.
Chưa nói đến chuyện vùng này còn lại bao nhiêu người họ Thẩm, còn phải nói đến những người đã gả ra ngoài hoặc là cả nhà đã chuyển ra khỏi Quan Thủy Đàm, hai ba trăm năm trôi qua, căn bản là không thể tìm được hết. Nếu như không thể gi*t hết toàn bộ, thì gi*t một hai người cũng vô nghĩa. Với tính cách của Sở Liên thì ông ta sẽ không làm việc vô ích như vậy.
Sở Liên bất lực lắc đầu “Tôi thật sự không gi*t nổi được, nhưng mà cậu nhắc tới chuyện huyết thống lại làm tôi nhớ tới một chuyện.”
Tương Dã: “Chuyện gì?”
Sở Liên: “Chắc hẳn cậu rất tò mò về việc sao tôi biết đến Quan Thủy Đàm này. Thực ra nó lại rất đơn giản, là mẹ tôi đã nói với tôi. Từ nhỏ, mẹ tôi đã dạy tôi nói dối. Bà ấy nói dối rằng bà là đời sau của người phụ nữ đó, nói như vậy để thu hút được một ít sự chú ý. Một lời nói dối hoàn hảo, bảy phần thật, ba phần giả. Bà ấy là một kẻ giả mạo, nhưng tất cả những thông tin bà ấy nói về thế giới bên ngoài đều được nghe từ nơi đó thật.”
Nghe đến đây, Tương Dã lại nhớ đến vợ của Thác Chân, cũng là mẹ của Chử Tú Tú. Bà ấy chính là đời sau của người phụ nữ đó, chỉ là máu mủ truyền đến đời bà ấy đã rất phai nhạt.
Nhưng Sở Liên lại đang nói về một người khác “Người kia khác với mẹ tôi, ông ta chỉ trốn trong đám đông và thờ ơ đứng ngoài quan sát. Ông ta không muốn thu hút sự chú ý của người khác một chút nào cả. Tháng trước tôi trở lại Lộc Dã thì đã từng thử đi tìm ông ta, thật tiếc là ông ta đã ch*t, tôi chỉ tìm thấy được con trai ông ta mà thôi.”
Con trai?
Trong lúc suy tư, dường như có một số manh mối gì đó đã được xâu chuỗi lại. Tương Dã đột nhiên trở nên cảnh giác, mà vào lúc này, trong hình ảnh do máy bay không người lái truyền về, nụ cười ở khóe miệng của Sở Liên càng lúc càng sâu.
Cái manh mối đã được xâu chuỗi đó ngay lập tức sáng tỏ.
Là cái bóng kia?
Là con “Ma” không biết tên đi theo bên người Sở Liên!
Gã đó đã đi đâu rồi?
“Quyết Minh!” Tương Dã lập tức có phản ứng, lại không để ý tới chuyện có bị Sở Liên nghe được hay không, nôn nóng kêu to. Quyết Minh trả lời ngay lập tức, nhưng trước khi ông ấy kịp hỏi có chuyện gì đã xảy ra thì đột nhiên hét lên một tiếng kinh hãi.
Tiếp theo là tiếng cửa va vào tường dồn dập, một tiếng “Ầm!” vang lên, chấn động làm tai Tương Dã tê dại, cũng khiến tai nghe bị chấn động phát ra âm thanh rẹt rẹt.
Liên lạc bị gián đoạn.
Mặt Tương Dã trầm như nước, gắt gao nắm chặt tai nghe, ngẩng đầu nhìn về phía cửa hang. Phương Đấu lại hấp tấp, muốn lao ra bắt Sở Liên lại ngay lập tức, nhưng Tương Dã đã ngăn gã lại.
“Ông đã sớm đoán ra được thân phận của Quyết Minh rồi?” Cậu hỏi Sở Liên.
Sở Liên chỉ cười mà không nói gì.
Tương Dã biết nụ cười của ông ta là có ý gì, bọn họ đều đoán được, Sở Liên lại thông minh như vậy, sao lại không đoán ra được cơ chứ. Tống Nguyên càng không dám ra mặt thì sự nghi ngờ về Quyết Minh lại càng lớn, lần lượt loại bỏ quá khứ của từng người một trong Cục điều tra hình sự thì chỉ còn dư lại ông ấy mà thôi.
Nghĩ đến đây, Tương Dã chuyển sang giọng điệu bình tĩnh, cậu trầm giọng nói: “Chính ông đã nhảy ra ngoài để thu hút sự chú ý của chúng tôi. Nhưng thực ra người thực sự phải đối phó là Quyết Minh. Vừa rồi ông nói nhiều như vậy là đang kéo dài thời gian.”
Cùng lúc đó, trong một viện điều dưỡng ở ngoại ô Kinh Châu.
Quyết Minh lăn từ trên ghế xuống, đầu đập vào góc bàn, suýt chút nữa là hồn về tây thiên. Trên bàn của ông ấy, một số màn hình máy tính đang bật, tin tức từ khắp mọi nơi bề bộn lần lượt đan xen, còn đang không ngừng chuyển động. Tai nghe bị kéo đứt, điện thoại rơi trên mặt đất, màn hình vỡ vụn, cuộc gọi từ Tông Miên vẫn đang không ngừng đổ chuông.
Nhưng Quyết Minh không rảnh để nhận, gió lạnh như đao cứa thẳng vào đầu ông ấy. Ông ấy chật vật lăn về sau từ tư thế ngã xuống, sơ ý một chút liền lăn vào gầm giường, rồi sau đó như một con chó từ đầu giường bên kia bò ra ngoài, đè tay xuống nhấn còi báo động, nhanh chóng chạy thoát thân.
“Địch tấn công! Địch tấn công! Địch tấn công! Cứu mạng !!!!”
Sau khi còi báo động được Quyết Minh sửa đổi, phong cách hô cũng khá giống Tiểu Tinh Linh. Từ trong phòng ra đến ngoài hành lang, trong nháy mắt, tất cả đèn báo động màu đỏ đều đồng loạt bật sáng.
Nói về tiếc mạng thì không ai có thể so được với Quyết Minh.
Đối phương dường như bị chiến trận này làm cho khiếp sợ, nhất là tiếng nói “Cứu mạng” cao v*t kia, thật giống như là một đợt tấn công bằng sóng âm, xuyên thủng đỉnh đầu.
Nhưng sự khiếp sợ này chỉ diễn ra trong giây lát, Quyết Minh nhanh chóng ngã nhào xuống. Nhưng ông ấy vẫn rất cố chấp, hơn nửa người nhào ra khỏi cửa, quay đầu nhìn lại—Được lắm, sao hành lang lại trống không.
Người đâu!
Cứu mạng!
Quyết Minh gắt gáo bám chặt góc tường, hai chân điên cuồng đá về phía sau. Ông ấy có bệnh tim, thật sự là không thể huấn luyện được, cho nên đã mười mấy tuổi mà vẫn là gà yếu ớt, bạch trảm kê, không thể đánh lại ai được cả.
*Bạch trảm kê: một món ăn được làm từ gà.
Ông ấy hiểu rất rõ thực lực của mình, vậy nên trong lúc dầu sôi lửa bỏng, ông ấy liền hiểu—mục đích của đối phương không phải là muốn gi*t ông ấy, nếu không ông ấy đã ch*t sớm rồi.
“Tôi đầu hàng!” Quyết Minh thay đổi chiến lược của mình ngay lập tức, lùi một bước tiến ba bước.
Nhưng vô dụng.
Bàn tay lạnh ngắt vẫn túm lấy cổ ông ấy mà kéo về sau, không cần ông ấy đầu hàng, kẻ địch đã chọn cách trực tiếp áp ch*t bằng vũ lực. Đối với Quyết Minh mà nói thì chuyện này rất khó xử lý, giống như kiểu tú tài gặp phải sự bất bình của lính vậy.
Tệ hơn nữa chính là, dưới sự giãy dụa kịch liệt như vậy thì đã đụng đến bệnh tim của ông ấy.
“Thuốc…cho tôi thuốc…” Quyết Minh cực kỳ khó chịu, ông ấy không nhìn thấy được sự tồn tại của kẻ địch, nhưng ông ấy có thể cảm nhận được. Nếu đối phương không muốn gi*t ông ấy mà muốn lợi dụng ông ấy để đạt được mục đích nào đó, vậy thì nhất định không thể nhìn thấy ông ấy xảy ra chuyện gì được.
Quả nhiên, người kia hơi do dự rồi sau đó buông ông ấy ra.
“Ngăn kéo…” Quyết Minh vội vàng ra lệnh cho gã đó lấy thuốc, đến khi nuốt viên thuốc xuống, qua một hơi cuối cùng ông ấy cũng trở lại bình thường, cả người kiệt sức nằm trên mặt đất, sắc mặt tái nhợt, trên trán đều là mồ hôi lạnh.
Ảnh Tử đứng bên cạnh anh, thấy anh tỉnh lại thì muốn vươn tay bắt ông ấy lại lần nữa. Nhưng lúc này, giây trước Quyết Minh còn thở hổn hển như một con chó ch*t thì giây tiếp theo lại như xác ch*t vùng dậy, trong tay xuất hiện một cây kim nhỏ, đâm thẳng vào óc của Ảnh Tử.
Vị trí đâm là điểm mù, chỉ có thể nói là vận may của ông ấy tốt.
Ảnh Tử không dám khinh thường, né tránh ngay lập tức, đồng thời, một cánh tay trong suốt còn lại của gã thăm dò tìm kiếm Quyết Minh, tốc độ nhanh đến mức không khí cũng nổi lên sóng gợn. Trái tim của Quyết Minh đập thình thịch, mới vừa nãy ông ấy đã dùng hết sức lực của mình, lúc này muốn trốn nhưng không còn sức nữa. Nhưng mà, ông trời không bịt đường sống của ai bao giờ, ngay tại lúc này, “Ken két—” có người phá cửa sổ vào.
Hai người đồng loạt quay đầu lại nhìn, hai mắt Quyết Minh sáng ngời—Lão Nhạc!
“Đoàng!” Lão Nhạc giơ tay lên bắn một phát súng, ép Ảnh Tử lùi lại.
Hai người nhanh chóng bắt đầu một trận chiến kịch liệt trong phòng, mà Quyết Minh vì cách quá xa ngưỡng cửa để trèo qua, nên đã chọn cách lén lút chui xuống giường, lấy ra những thứ giấu trong tay, dây chuyền và cúc áo, nhanh chóng lắp ráp chúng thành một cái máy truyền tin tạm thời được kết nối với kênh nhóm trong cục điều tra hình sự.
“A lô? A lô? A lô? Con có nghe thấy được cậu nói không?” Quyết Minh gào to.
“Nghe được.” Tương Dã trả lời.
“Ảnh Tử ở bên chỗ của cậu, Lão Nhạc đã tới.” Trạng thái của Quyết Minh bây giờ không ổn lắm, chỉ có thể miêu tả ngắn gọn và rõ ràng tình hình của mình ở bên này, cặp mắt nhìn chằm chằm tình hình chiến đấu “Viện điều dưỡng có thể đã bị khống chế rồi, không có những viện trợ khác. “
“Yên tâm, Dương Dương và Giản Hàn Tây đang trên đường đến.” Tương Dã nói.
Quyết Minh nghe vậy thì cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cũng cảm động rơi nước mắt. Tốt quá đi, ông ấy cũng biết cháu trai thương mình nên mới sớm sắp xếp người tới đây như vậy.
Sở Liên ở bên kia thì hơi nhíu mày. Ông ta nghe thấy những gì Tương Dã nói với Quyết Minh, bởi vì Tương Dã cũng không giấu giếm, như thể là cậu cố ý nói cho Sở Liên nghe vậy.
“Cậu đã biết tôi sẽ đối phó với Quyết Minh từ trước rồi?” Ông ta hỏi.
Tương Dã bình tĩnh trả lời: “Chẳng qua là tôi tin tưởng vào chỉ số thông minh của ông mà thôi, ông sẽ không thể nào không đoán được thân phận của Quyết Minh. Hơn nữa bắt đầu từ Giang Châu, ông đã muốn tìm ông ấy, nhưng điều đó không có nghĩa là cho tới bây giờ, ông đã bỏ ông ấy sang một bên. Ông không phát hiện sao, từ lúc đầu đến bây giờ, ông không nhắc đến ông ấy đến một lần nào, tôi chỉ có thể cho là ông có kế hoạch khác, ví dụ như—bắt ông ấy, lợi dụng điểm yếu đó để uy h**p tôi.
Sở Liên cười khẽ: “Như vậy xem ra, những người khác trong Cục điều tra hình sự nhìn thì giống như là bị ép phải tản ra khắp nơi, nhưng thực ra thì vẫn âm thầm sắp xếp hết rồi, đúng không? Cậu đã sớm đề phòng chuyện tôi sẽ ra tay với Quyết Minh rồi, nếu không thì bọn họ sẽ không thể nào chạy đến viện điều dưỡng nhanh như vậy được.”
Phương Đấu thấy càng rõ ràng hơn. Tương Dã gửi tin nhắn cho Tông Miên là lúc nghe được tin không rõ tung tích của Ảnh Tử và Quyết Minh, cả hai nhanh chóng thu xếp tất cả mọi chuyện xong xuôi, nên mới có một màn như bây giờ.
Tương Dã nói: “Thực ra thì tôi cũng đang kéo dài thời gian.”
Ảnh Tử cần thời gian để xâm nhập viện điều dưỡng, tìm được Quyết Minh và tấn công ông ấy. Lão Nhạc, Trần Quân Dương và Giản Hàn Tây cũng cần thời gian để chạy tới cứu người từ nơi họ đang ở.
Thấy chiêu phá chiêu, chỉ như vậy thôi.