Sở Liên bị Tương Dã vạch trần mục đích thật sự, quả nhiên không nói thêm gì nữa. Ông ta nhìn Tương Dã, trong ánh mắt có chút bất ngờ, nhưng có nhiều hơn chính là sáng tỏ, thậm chí còn có một chút vui vẻ yên tâm của bề trên nhìn hậu bối.
Dù bây giờ ông ta đang mang một khuôn mặt còn trẻ hơn Tương Dã.
“Nếu đã như vậy thì chúng ta không cần phải nói nhảm nữa.” Sở Liên thu lại sự vui vẻ yên tâm đó, trở mặt nhanh chóng, “Cho cậu một cơ hội cuối cùng, cậu có muốn đi cùng tôi không?”
Tương Dã: “Ông muốn làm gì?”
Sở Liên không trả lời lại, mà chỉ cười cười. Cùng lúc đó, một tiếng ầm thật lớn vang lên, xé toạc bầu trời bao la, Tương Dã và Phương Đấu đều bị kinh sợ, theo bản năng cho là Sở Liên đã kích nổ bom gì đó, nhưng ngay sau đó liền phát hiện ra đó không phải là tiếng nổ mà là tiếng sấm!
Tương Dã nhớ ngay tới bản tin dự báo thời tiết mà cậu đã xem hai ngày trước, gần đây khu vực Giang Châu có mưa lớn như thác đổ, một số khu vực có thể còn kèm theo gió mạnh cấp 7 đến 9. Bây giờ là đầu tháng 9, đối với Giang Châu mà nói thì thời tiết như thế này không tính là hiếm thấy, đây là chuyện hết sức bình thường. Sau khi cơn mưa như thác đổ này qua đi thì mùa thu mát mẻ sẽ đến.
Nhưng mà Sở Liên ở đây, dù thời tiết có bình thường như thế nào đi nữa thì trông cũng sẽ không bình thường chút nào cả.
Sau khi mấy tiếng sấm qua đi, cơn mưa ào ào như thác đổ kéo tới. Những thay đổi bất thường của thời tiết xuất hiện rất đột ngột, lại không có chuyển biến chút nào, một giây trước trời còn gió yên biển lặng, một giây sau đã là mưa gió đan xen.
Mà trong hoàn cảnh như vậy, một tiếng nổ nhỏ cũng chỉ bé nhỏ không đáng kể.
“Động đất?” Phương Đấu nhận ra được sự rung động từ dưới chân mình, hơi biến sắc. Thời tiết quá kinh khủng khiến gã không thể phân biệt được liệu Sở Liên có đang giở trò quái quỷ gì hay không.
Tương Dã đưa tay lên chống vào vách tường, hơi nheo mắt lại, nhìn về phương hướng truyền tới rung động. Nếu cậu nhớ không lầm, cái hướng đó—là lối vào của nhánh sông lớn bên ngoài thông với Quan Thủy Đàm.
Mưa trút xuống trên đầu, tiếng gió gào thét dường như muốn hủy diệt thế giới. Tương Dã lau sạch nước mưa bắn trên mặt, cực kỳ chắc chắn rằng Sở Liên muốn phá hủy Quan Thủy Đàm.
Cho dù con đường chính xác là gì đi nữa thì dùng vũ lực phá hủy luôn luôn là con đường tắt nhanh nhất, cái này gọi là lấy một chọi mười. Hơn nữa cũng đã đến bước này, Sở Liên hoàn toàn có thể lật hết những lá bài chưa lật lên, không cần nương tay nữa.
Chính bọn họ mới là những người thực sự bị cản trở.
“Bây giờ phải làm sao?” Phương Đấu nhìn Tương Dã, tốc độ nói nhanh hơn.
“Đi!” Tương Dã quyết định nhanh chóng, lấy ra hai tấm bùa Truyền Tống ngay lập tức. Đây là lá bùa Truyền Tống dịch chuyển ngẫu nhiên trong khoảng cách ngắn, khoảng cách truyền tống ước chừng chỉ khoảng 100 mét mà thôi, dùng để bảo vệ tính mạng trong những thời khắc nguy cấp. Tương Dã có linh cảm không ổn lắm, mà vận may của cậu cũng không được tốt, trước mắt tối sầm lại, dưới chân cậu liền truyền đến cảm giác mất trọng lượng quen thuộc.
Nước hồ lạnh lẽo tràn vào trong miệng, trải nghiệm quen thuộc làm cậu hiểu ra ngay—mình lại bị truyền tống vào trong nước nữa rồi.
Lần nào cũng vậy.
Phương Đấu và cậu đã bị tách ra, trong làn mưa lớn như thác đổ, bầu trời tối sầm khiến tầm nhìn của cậu bị cản lại. Những hạt mưa lớn to bằng hạt đậu bắn đến nỗi đôi mắt của Tương Dã gần như không thể mở ra được, mà ngay lúc cậu trồi lên khỏi mặt nước, một tiếng “Ầm” vang lên, hòn đảo nhỏ hoàn toàn sụp đổ.
Nếu Tương Dã và Phương Đấu đi ra trễ một bước nữa, có lẽ lúc này họ đã bị chôn vùi dưới đáy hồ rồi.
Hòn đảo sụp đổ, nước hồ dâng cao, đẩy Tương Dã đang ở trong nước lên bờ. Nhưng cơn gió lớn rít gào, cây cối trên bờ vốn đã không còn sức tự vệ, rễ cây dốc sức bám chặt vào đất đai nhưng cuối cùng lại ngã xuống nước cùng với đất.
Tương Dã vội vàng né tránh, nhưng dòng nước chảy đã hạn chế sự phát huy của cậu, cậu vẫn bị cành cây quét trúng, trên cổ xuất hiện một vết thương nhỏ. Cũng may trong lúc cành cây quét qua thì cậu cũng mượn thân cây mà ổn định lại thân thể rồi tiếp tục nhìn—
Trời đất biến thành một đống hỗn độn.
Trên mặt nước, một chiếc thuyền nhỏ đung đưa trong mưa gió. Trong cơn giông tố thế này mà người trên thuyền vẫn cầm ô che mưa, không sợ bị thiên lôi đánh chút nào, không phải là Sở Liên thì còn có thể là ai nữa chứ.
“Tương Dã! Tương Dã!” Giọng nói của Phương Đấu xuyên qua màn mưa truyền tới, không tính là xa, nhưng lại bị gió mưa xé toạc, nhòe đi, mơ hồ không rõ. Tương Dã chỉ có thể đại khái phân biệt được là gã đang ở đâu, lắng nghe cẩn thận, trong gió mưa còn có tiếng súng và tiếng chém gi*t.
Chắc là người của Lộc Dã, với những người lính đánh thuê mai phục ở khắp nơi do Phương Đấu đem tới.
Vận may của Phương Đấu rất tốt, được truyền thẳng đến bên bờ, lúc đó người mà hai bên giữ lại ở trên bờ đã xuất chiến rồi. Gã vừa bận rộn ứng đối vừa vội vàng đi tìm Tương Dã, trong phút chốc người gã đã ướt sũng.
Nhưng gã không dám dừng lại, loáng thoáng nghe thấy tiếng Tương Dã đáp lại, gã vội vàng chạy tới, nhưng lúc chạy gần đến bờ thì bất chợt dừng lại, khó khăn thắng lại.
Đợt nhiên vô số cây dây leo màu đen nhô lên khỏi mặt nước, tỏa ra về phía Phương Đấu với tốc độ cực nhanh. Phương Đấu buộc phải lộn ngược ra sau, trong nháy mắt hai chân tiếp đất, mà bởi vì mặt đất trơn trượt nên gã trực tiếp trượt chân ra xa vài mét.
“Má.” Phương Đấu vội vàng rút dao găm ra, chặt đứt một cây dây leo gần gã nhất. Cái đoạn cây dây leo bị chặt đứt kia rơi xuống mặt đất vẫn còn mọc ra tiếp. Hơn nữa vừa chớp mắt một cái thì đoạn cây dây leo kia lại bắt đầu mọc ra, giống như một con giun đất vậy, bị đứt gãy thì vẫn có thể sống được.
Gần như trong nháy mắt, Phương Đấu liền nghĩ đến tên của nó —Thủy Đằng.
*Thủy Đằng: Cây mây nước
Thủy Đằng là một loại thực vật bào tử, nguồn gốc ở Lộc Dã, cứ gặp nước là sống, khả năng sinh sản cực mạnh, chỉ có một nhược điểm duy nhất là sợ khô hạn và sẽ ch*t khi phơi nắng. Nhưng nó cũng sở hữu tính mềm dẻo của cây dây leo, Cục điều tra hình sự dùng Thủy Đằng để kéo tơ, sau đó ngâm trong “Hoan Huỳnh”, cũng chính là loại côn trùng phát sáng làm ra bột, để dệt nên Bộ Mộng Võng.
*Huyễn Huỳnh: Đom đóm huyền ảo
Trước đây khi bèo nước sum suê tươi tốt, Thủy Đằng đã từng gây phiền phức rất lớn cho vùng đồng bằng Lộc Dã. Vì tập quán của nó hơi giống cỏ bắt ruồi, nó sẽ chủ động bắt côn trùng xung quanh để ăn, mà đối với bọn chúng thì con người cũng chỉ là một loại—lớn hơn côn trùng mà thôi.
“Má.” Phương Đấu không nhịn được phải chửi thề, không cần suy nghĩ gã cũng biết là cái thứ này nhất định là do Sở Liên mang ra ngoài. Bây giờ trong cái cảnh gió thảm mưa sầu này thì lấy nắng ở đâu ra?
Gã cứ liên tục xông về phía bờ, nhưng hết lần này đến lần khác đều bị Thủy Đằng chặn lại, trong nước lại là đại bản doanh của Thủy Đằng, rậm rạp chằng chịt khắp nơi toàn là nó, căn bản có chém đứt cũng chém không xong.
“Tương Dã!” Phương Đấu sốt ruột.
Lúc này Tương Dã đang ở trong tình trạng vô cùng tệ hại, cậu trèo lên thân cây gãy lìa, gắng gượng ổn định lại thân thể, những cây dây leo ẩn mình trong nước liền ngửi thấy mùi thức ăn, tấn công cậu từ khắp mọi hướng.
Cậu đang vất vả xử lý, bởi vì trên cổ có vết thương đang chảy máu, Thủy Đằng kia lại càng giống như con mèo đánh hơi được mùi tanh, lộ ra vẻ hưng phấn rõ rệt.
Mọi thứ trên đời dường như đều đang chống lại Tương Dã.
Cây dây leo đang lôi kéo cậu, gió cũng thổi đẩy cậu, mưa lại che kín tầm mắt cậu, cậu không cẩn thận một cái, từ thân cây rơi xuống, một tiếng “Ùm!” vang lên, cậu rơi xuống nước.
Vô số cây mây dây leo chui lên khỏi mặt nước, giống như vô số bàn tay, muốn quăng cậu vào ngục tù lạnh như băng. Trong thoáng chốc, cậu nhớ lại cái ngày đầu tiên gặp Hình Trú, trên một chiếc thuyền đánh cá trên sông, cũng có tình cảnh tương tự như bây giờ, chính Hình Trú đã bắt lấy tay cậu và cứu cậu.
Đột nhiên nhớ lại, suy nghĩ của Tương Dã bắt đầu hỗn loạn. Chuông báo động trong lòng cậu reo lên dữ dội, lập tức cắn đầu lưỡi buộc đầu óc khôi phục lại sự tỉnh táo.
Cây dây leo có độc, chắc là một loại chất độc thần kinh.
Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng, Tương Dã hiểu thông được điểm mấu chốt này. Cậu dùng dao găm chặt đứt những sợi dây leo quấn vào chân mình một cách khó khăn, rồi lại ngoi lên khỏi mặt nước, phát hiện ra rằng cậu đã đi đến gần chiếc thuyền kia.
“Khụ, khụ…” Cậu bất chấp tất cả, vươn tay lên bám lấy mạn thuyền, há miệng thở hổn hển.
Sở Liên nhìn cậu, lại đặt câu hỏi lần nữa: “Cậu có chắc là không muốn đi theo tôi không?”
Tương Dã lạnh lùng nhìn chằm chằm ông ta, cây dây leo ở khắp bốn phía rục rịch, nhưng dường như chúng sợ chiếc thuyền này, hoặc là người trên thuyền, không dám tới gần. Cậu nhìn lướt qua rồi nói: “Tôi đã cho ông câu trả lời từ lâu, bây giờ ông nói những lời này cũng quá muộn rồi. Nếu ông muốn tôi đứng về phía ông thì tại sao ông không bắt tôi đi ngay lúc ở Giang Châu đi? Ông đã gài bẫy tôi, dối trá lừa gạt tôi, căn bản là ông không đối xử chân thành với tôi, sao ông còn phải đến làm bộ làm tịch với tôi? Ông xứng sao?”
Sở Liên chỉ im lặng nhìn cậu, không nói gì.
Dường như Tương Dã đã bị thái độ của ông ta chọc giận nên nói tiếp: “Ông mở Nhật Luân, ép người dân Lộc Dã trở thành tội đồ, cắt đứt hy vọng của bọn họ. Sao ông lại không cho tôi nếm trải qua những thứ như vậy đi? Ông không gi*t tôi, nhưng ông đã gi*t trái tim tôi.”
Sở Liên vẫn không lên tiếng, ông ta nhìn đôi môi của Tương Dã đã bắt đầu trắng bệch vì lạnh trong mưa gió, vẻ mặt u ám khó hiểu. Cuối cùng, ông ta thở dài, nói: “Ánh mắt và giọng nói vừa rồi của cậu rất giống Lão Đầu.”
Tương Dã chế nhạo “Ông rốt cuộc còn mặt mũi gì mà nhắc tới ông ấy? Ông ấy vì ông mà cả đời cũng đã bị hủy hoại.”
“Gặp tôi, đúng là bất hạnh của anh ấy. Nếu anh ấy nhìn thấy tình cảnh này ngày hôm nay, sợ rằng sẽ càng hận tôi—có lẽ tôi đúng là một kẻ bỉ ổi như vậy, không phải sao. Nếu như được quay lại, tôi vẫn sẽ đến gần anh ấy, là tôi, chính là tôi.” Sở Liên vừa nói vừa khuỵu gối xuống, nhìn Tương Dã từ khoảng cách gần. Cái vẻ đẹp bi thương và khí chất quyến rũ đỉnh điểm kia khiến ánh mắt Tương Dã đau nhói, áp lực vô biên này tựa như núi cao, dường như muốn đè cậu xuống dưới nước.
“Còn cậu thì sao? Cậu có hối hận về lựa chọn của mình không?” Ông ta lại nhẹ giọng hỏi.
“Không phải, chuyện, của, ông—” Tương Dã lặng lẽ giữ sức lại, lại bất ngờ tấn công. Một tay cậu chống vào mạn thuyền, một tay nhanh nhẹn xoay người lên thuyền, đâm dao găm xuống.
Cây dù ngăn lại.
Sở Liên từ phía sau chiếc dù lộ ra nửa khuôn mặt, cười nói: “Kỹ năng không tệ.”
Con thuyền nhỏ bắt đầu dao động kịch liệt theo nhịp đánh nhau của hai người, luôn có nguy cơ lật xuống bất cứ lúc nào. Mà Thủy Đằng đã chiếm cứ toàn bộ hồ nước giống như vi khuẩn vậy. Mưa lớn như thác đổ chính là chất dinh dưỡng tốt nhất của chúng. Bọn chúng thỏa thích giãn cơ thể ra hết cỡ, từ trong hồ nước lan tràn lên đến trên bờ, xây dựng một thành lũy thực vật thật dày, cũng khiến cho Phương Đấu sốt ruột hơn, trong lòng càng ngày càng nóng như lửa đốt.
Ngay lúc này, mấy con đom đóm đã thu hút sự chú ý của gã.
Là Thương.
Cuối cùng thì gã ta cũng chạy đến rồi.
Những con Hoan Huỳnh đang bay múa là tia sáng duy nhất trong trận mưa như thác đổ này. Thủy Đằng bắt thức ăn, nhưng chỉ riêng với những con đom đóm này là chúng không tấn công, bởi vì lúc ở Lộc Dã, bọn chúng chính là những hàng xóm tốt nhất.
Phương Đấu nhìn Hoan Huỳnh xuyên qua khe hở của cây giây leo để bay về phía trên hồ nước, mà Thương, người đang thong dong đến chậm cũng đã thuận lợi thoát khỏi sự tấn công của cây dây leo dưới sự che chở của bầy côn trùng.
Bầy côn trùng như ánh sáng trong đêm tối, không sợ mưa gió, bay đến gần thuyền nhỏ. Tương Dã cũng chú ý tới, nín thở ngay lập tức, nhưng vẫn cảm thấy đầu óc choáng váng.
Là hai nguyên liệu chính để chế tạo Bộ Mộng Võng, Thủy Đằng có thể tiết ra chất độc thần kinh để làm tê liệt con mồi, trong khi Hoan Huỳnh lại gây ra ảo giác, hai thứ này chồng lên nhau, mới có thể đạt đến mục đích bỏ trí nhớ. Vừa rồi Tương Dã đã trúng độc, chỉ có thể hoàn toàn dựa vào ý chí của chính mình mà gắng gượng chống đỡ, lúc này mà lại hít phải bột Hoàn Huỳnh vào thì nguy mất.
Dưới sự choáng váng của đầu óc, không gian bốn chiều dường như bị người ta vô cớ xóa sạch hết, sự trống rỗng đột ngột khiến cơ thể Tương Dã loạng choạng suýt ngã ra khỏi thuyền. Chính Sở Liên dùng dù móc vào cậu, khóe mắt liếc nhìn Thương xuất hiện ở đuôi thuyền nói: “Cậu đến hơi trễ.”
Thương nhún nhún vai “Đến sớm không bằng đến đúng lúc”.
Sở Liên từ chối bình luận, đặt Tương Dã nằm ngang trên thuyền, thấy sắc mặt cậu tái nhợt, hai mắt nhắm nghiền, hình như là chất độc phát tán. Ông ta liền ngồi xổm xuống kiểm tra, hai ngón tay đặt lên động mạch cảnh của cậu, cẩn thận thăm dò để chắc chắn là cậu không giả bộ.
Lúc này ông ta đang đưa lưng về phía Thương, vô số đom đóm huyền ảo bay lượn quanh thuyền nhỏ, chốc chốc lại có một con bị nước mưa đánh rớt, rơi trên mặt hồ, theo dòng nước trôi đi.
“Tại sao ông…” Tương Dã vẫn còn đang gắng gượng chống đỡ, mở mắt ra, khàn giọng hỏi: “Không dứt khoát gi*t tôi…”
“Thật ra thì tôi không thích gi*t người.” Sở Liên nói.
“A…”
“Tôi biết cậu không tin, nhưng đây là sự thật.”
Lúc này, đúng lúc Sở Liên quay lưng lại về phía Thương, trông có vẻ không hề có chút phòng bị nào. Nhưng Thương không ra tay, cho đến lúc Tương Dã hoàn toàn trúng độc mà hôn mê, gã ta còn ung dung thong thả đứng thẳng người, hai tay giấu trong ống tay áo, làm ra vẻ sống ch*t mặc bay.
Sở Liên đứng lên, quay đầu cười nói: “Tôi còn tưởng rằng cậu sẽ ra tay với tôi nữa đó chứ.”
Thương cũng cười lên, nhưng trong cổ họng gã ta dường như pha lẫn tiếng sạn đá, lởm chởm khó nghe “Cái tên Tông Miên kia thực sự muốn mua tôi, muốn tôi ra tay với ông, nhưng—ông cũng biết rồi đó tôi không bao giờ nói đến chữ tín.”
Sở Liên: “Vậy cậu còn dám tới bên cạnh tôi, không sợ tôi sẽ gi*t ch*t cậu sao?”
Thương: “Tôi nhìn có giống sợ ch*t không?”
Sở Liên: “Không.”
Dứt lời, Sở Liên cũng không muốn cùng gã ta thảo luận về đề tài này nữa. Thương chỉ là một nhát dao để gi*t người mà thôi, Sở Liên cũng không thèm quan tâm gã ta nghĩ gì. Ánh mắt của ông ta ngay sau đó lại chuyển hướng nhìn về phía bờ, cuộc chiến vẫn còn tiếp tục, bóng dáng của Phương Đấu thỉnh thoảng thoáng hiện lên từ trong các khe hở của cây dây leo, tầm mắt của hai người chạm nhau trong không trung, Sở Liên có thể cảm nhận được sự tức giận và sát khí trong ánh mắt đó.
“Tương Dã!” Gã vẫn còn đang kêu gào, nhưng Tương Dã sẽ không còn đáp lại gã nữa.
Sở Liên dù bận tối mắt nhưng vẫn thong dong nhìn, giũ nước mưa trên dù xuống, quyết định trước mắt cứ bỏ qua Phương Đấu. Dẫu sao, ông ta cũng vừa mới nói với Tương Dã rằng ông không thích gi*t—
Bỗng dưng, suy nghĩ bị gián đoạn.
“Ầm.” Một viên đạn xuyên thủng qua lồng ng*c Sở Liên, ông ta theo quán tính mà lảo đảo về phía trước, nhưng vẫn chưa ngã xuống, chỉ là có chút không thể tưởng tượng nổi, đưa tay bụm ng*c, chậm rãi quay đầu lại, nhìn về phía kẻ chủ mưu.
“Cậu không choáng váng sao?” Giọng của ông ta cũng có chút kinh ngạc.
Tương Dã vẫn còn giữ nguyên tư thế bắn súng, một tay chống lên để ngồi dậy: “Chỉ là tôi đột nhiên nhớ tới phải nói cho ông biết chuyện này, ông không thích gi*t người, nhưng tôi muốn gi*t ông.”
Thì ra là như vậy.
Tương Dã nói thẳng ra, nhưng Sở Liên vẫn không hiểu chút gì. Là côn trùng, ông ta tưởng là con côn trùng đã gây ra ảo giác, độc tố phát tán trong cơ thể Tương Dã, cho nên cậu rơi vào hôn mê. Nhưng có lẽ thực ra chính ông ta mới là người bị ảo giác, ông ta tưởng là Tương Dã hôn mê, nhưng thật ra thì không phải, đó chỉ là ảo giác.
Thương.
Tông Miên.
Hình Trú.
Đó là một kế hoạch liên hoàn hoàn hảo.
Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, Thương thấy Sở Liên trúng chiêu, làm loạn ngay lập tức. Sở Liên không giận mà ngược lại chỉ cười, để tay ra sau lưng rút ra con dao giấu trong cán dù để chặn đòn tấn công của gã ta.
Nhưng mà còn có Tương Dã, hai chọi một, Sở Liên lại bị bắn, trong nháy mắt tình thế bị lật ngược.
Không, thực ra thì cũng không coi là một cú lật ngược hoàn toàn.
Dù Tương Dã không rơi vào hôn mê, nhưng bởi vì trúng độc với mưa như thác đổ nên chiến lực đã suy giảm đi rất nhiều. Thương cũng không phải là đối thủ của Sở Liên, mà Sở Liên—căn bản không bị thương, ông ta mặc áo chống đạn!
“Thật đáng tiếc.” Ông ta nói.
Sắc mặt của Thương với Tương Dã đều biến sắc, chỉ là Thương đeo mặt nạ nên không nhìn ra, nhưng nhìn thấy cú tấn công bất ngờ của mình đã bị hụt thì cũng khiếp sợ không ít.
Trong khoảnh khắc tiếp theo, Sở Liên trực tiếp đá gã ta xuống nước, ánh mắt lạnh lùng nhìn gã ta vẫy vùng trong nước, tay phải giơ lên, đầu nhọn của cây dù nhắm ngay vào Tương Dã, nói: “Để tôi đoán một chút xem Hình Trú hiện giờ đang ở đâu.”
Vừa nói, ông ta vừa quay đầu lại “Tôi đoán, cậu ta đang ở Lộc Dã, đúng không?”