Huyết Mạch Của Quyền Lực - Toán Liễu

Chương 2.




Ta bắt đầu hoảng, vô thức kéo góc áo hắn.

Cây trâm gỗ này là do Chu Triêu Tự làm cho ta.

Giờ nó đã nhuộm đỏ máu.

Ta nhìn hắn, lí nhí nói xin lỗi.

Lần đó Chu Triêu Tự tức giận thật sự.

Hắn xử lý thi thể tên thái giám kia, nhưng suốt hai ngày không nói với ta một câu.

Ta nói xin lỗi hắn vô số lần.

Gọi tên hắn vô số lần.

Nhưng không còn nghe được giọng nói dịu dàng như trước nữa.

Ta đi theo hắn, hắn coi như không thấy.

Hắn không đọc sách cho ta nghe.

Cũng không dạy ta viết chữ nữa.

Đến nửa đêm, hắn còn khóa cửa phòng mình lại.

Ta không vào được.

Vừa giận vừa sốt ruột, ta chỉ biết ngồi xổm ngoài cửa gõ mãi, lớn tiếng gọi tên hắn.

Đó là lần đầu tiên ta khóc.

Khi vừa tỉnh dậy giữa thế giới xa lạ, ta không khóc.

Khi tranh giành đồ ăn với ăn mày ngoài đường, ta cũng không khóc.

Nhưng khi Chu Triêu Tự lạnh lùng với ta, ta lại vừa hoảng vừa đau lòng.

Ta không chịu nổi việc có người bắt nạt Chu Triêu Tự.

Ta chỉ làm theo bản năng.

Ta cũng không hiểu vì sao mình lại có thể dứt khoát dùng một cây trâm gỗ giết người.

Ta chỉ không muốn tên thái giám kia xuất hiện trước mặt Chu Triêu Tự lần nữa.

Đêm đó mưa như trút.

Ta vẫn ngồi ngoài cửa, gõ mãi không biết mệt.

Có lẽ tiếng sấm quá lớn khiến Chu Triêu Tự mềm lòng.

Cuối cùng hắn cũng mở cửa cho ta vào.

Cửa vừa mở, ta lập tức ôm chầm lấy hắn.

Hai tay siết chặt cổ hắn, như sợ hắn lại quay đi.

Một lúc sau, hắn mới nhẹ nhàng giơ tay, vuốt sau gáy ta.

Ta nghe thấy giọng hắn khẽ vang bên tai.

“A Ngô, sau này không được tùy tiện giết người nữa.”

Ta vội lắc đầu, còn thề với hắn.

Không biết qua bao lâu, Chu Triêu Tự mới chậm rãi nói, giọng trầm xuống.

“Nàng phải nghe lời ta. Ta bảo nàng giết ai, nàng mới được ra tay.”

“Ta không cho, nàng không được làm.”

Ta nói ta nhớ rồi.

Chu Triêu Tự khẽ cười trên đỉnh đầu ta.

“A Ngô ngoan thật.”

Đó là lần duy nhất giữa ta và Chu Triêu Tự xảy ra mâu thuẫn trong ba năm.

Thật ra cũng không hẳn là mâu thuẫn, chỉ là hắn chiến tranh lạnh với ta.

Sau lần đó, ta rút ra một bài học.

Mọi chuyện đều phải nghe theo Chu Triêu Tự.

Hắn nói một, ta không làm hai.

Còn Chu Triêu Tự thì lại trở về dáng vẻ ôn hòa như trước.

Giữa chúng ta không xảy ra tranh chấp nào nữa.

Chỉ là càng về sau, Chu Triêu Tự càng bận rộn.

Ngày càng có nhiều người dùng đủ cách truyền tin vào lãnh cung.

Đồ đưa vào cũng nhiều hơn.

Thậm chí Chu Triêu Tự bắt đầu thường xuyên rời khỏi lãnh cung để xử lý việc riêng.

Một đêm, Chu Triêu Tự cầm một bức thư màu vàng nhạt, đưa vào ngọn nến đốt cháy.

Ta nghiêng đầu nhìn hắn.

Trong ánh nến lay động, hắn đột nhiên hỏi.

“A Ngô, nàng có muốn thứ gì không?”

Ta không hiểu lắm.

Đêm đã khuya.

Ta chỉ nhích lại gần, ôm cánh tay hắn, giục hắn đi ngủ.

“Chu Triêu Tự, chàng đi ngủ không?”

Bức thư đã cháy hết.

Hắn nâng cằm ta lên, nhẹ nhàng hôn lên má ta.

Rồi nói.

“Sau này, tất cả những thứ tốt đẹp nhất trên đời, ta đều cho A Ngô.”

Ta tựa vào người hắn, ngẩng lên nhìn.

“Ta không cần thứ gì tốt cả.”

Ta nói.

“Chàng đã là tốt nhất rồi.”

Khi đó ta chỉ biết tin tưởng Chu Triêu Tự.

Chỉ biết dựa dẫm Chu Triêu Tự.

Trước sau không có lòng tham, chỉ cần có hắn là đủ.

Nhưng hiển nhiên, Chu Triêu Tự không nghĩ như ta.

Thứ hắn muốn.

Thứ hắn theo đuổi.

Từ trước đến giờ, chưa bao giờ chỉ là những gì đang ở trước mắt.

Thời gian trôi nhanh như vó ngựa phi, không dừng lại một khắc nào.

Ta vẫn ở bên cạnh Chu Triêu Tự, giống như trong sinh mệnh của ta chỉ có mình hắn.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận