Huyết Mạch Của Quyền Lực - Toán Liễu

Chương 3.




Ta đặt hết tâm tư lên người hắn, vì thế ta nhìn thấy rất rõ, lớp dịu dàng bao quanh hắn dần dần biến mất.

Hắn ngày càng bận rộn, mà tâm trạng cũng càng lúc càng nặng nề xa cách.

Trán hắn lúc nào cũng khẽ nhíu lại, như đang gánh cả đống lo toan không thể buông xuống.

Ta không muốn thấy hắn như vậy.

Cho nên ta chủ động hỏi hắn rốt cuộc đang có chuyện gì.

Chu Triêu Tự nhẹ nhàng chạm ngón tay lên mặt ta, nhìn ta thật lâu, giống như đang do dự điều gì đó.

Cuối cùng hắn đưa tay đỡ sau gáy ta.

Hắn nói: “Quả thật ta đang gặp một chút phiền toái nhỏ. A Ngô, nàng... trước mắt nàng là người thích hợp nhất có thể giúp ta giải quyết chuyện này.”

Ta lập tức ngẩng đầu khỏi khuỷu tay hắn, không chút do dự hỏi ngay.

“Phiền toái gì? Ta có thể xử lý cho chàng.”

Chu Triêu Tự cười khẽ.

Hắn nắm tay ta, cúi mắt nhìn lòng bàn tay của ta.

Ba năm trước, khi hắn nhặt ta về, toàn thân ta vừa bẩn vừa thô ráp, móng tay cắt cụt, lòng bàn tay đầy vết chai dày cứng.

Nhưng suốt ba năm qua, Chu Triêu Tự chăm sóc ta rất tốt.

Dù lãnh cung thiếu thốn đủ thứ, ta vẫn được nuôi như một tiểu thư khuê các.

Chu Triêu Tự khẽ vuốt móng tay trơn nhẵn của ta, nói.

“Ta không nỡ.”

Thấy ta nhìn hắn đầy khó hiểu, Chu Triêu Tự vén lại lọn tóc lòa xòa trước trán ta, nói nhỏ.

“A Ngô là con gái. Ta không nỡ để nàng đi làm những việc này, cũng không nỡ để đôi tay nàng lại dính máu.”

Ta nói ta không sợ.

Chu Triêu Tự không trả lời, chỉ ôm ta thật chặt, nói.

“Để ta nghĩ thêm đã. Có lẽ vẫn còn cách khác.”

Bình thường hắn luôn dịu dàng, nhưng khi ôm ta, vòng tay hắn lúc nào cũng siết rất chặt.

Như thể trên đời này hắn chỉ có mình ta.

Ta không phải kẻ ngu.

Ta biết chữ, từng đọc sách. Ở bên cạnh Chu Triêu Tự lâu như vậy, ta cũng dần hiểu được không ít chuyện.

Huống hồ ta còn có võ công rất mạnh, dù chính ta cũng không biết nó từ đâu ra.

Nửa tháng sau đó, ta thay Chu Triêu Tự giết hơn chục người.

Ta biết những người đó hoặc là quan lớn trong triều, hoặc là nhân vật quan trọng trong nội các, thậm chí còn có vài văn nhân cấp tiến.

Lúc đó suy nghĩ của ta cực kỳ đơn giản.

Yêu thì yêu hết lòng.

Hận thì hận tới cùng.

Trong lòng ta, Chu Triêu Tự vĩnh viễn đúng.

Những người khác, tất cả đều sai.

Người cuối cùng ta giết là một vị quan lớn ham mê tửu sắc.

Trên chiếc giường trong thanh lâu, ta không chút do dự kết liễu mạng lão.

Nhưng khi leo tường rời đi, ta lại nhìn thấy một người không nên xuất hiện ở nơi này.

Chu Triêu Tự.

Đêm đó trời mưa.

Hắn cầm một chiếc dù giấy dầu màu vàng nhạt, đứng trong màn mưa mờ ảo, khẽ nâng mí mắt nhìn về phía ta.

Nơi này vừa xảy ra án mạng, chắc chắn sẽ bị điều tra.

Chu Triêu Tự không nên xuất hiện ở đây.

Cũng không thể xuất hiện ở đây.

Đây là lần thứ hai ta làm trái ý hắn.

Ta thậm chí còn không quan tâm hắn có giận hay không, chỉ biết đẩy lưng hắn, vội vàng nói.

“Đi mau đi.”

Nhưng ta đẩy không nổi hắn.

Mưa thu rơi dày hạt, đập vào người lạnh buốt.

Ta đẩy mãi không được Chu Triêu Tự, nôn nóng đến mức nước mắt cũng trào ra.

Cuối cùng Chu Triêu Tự buông chiếc dù xuống, cúi người ôm lấy ta.

Bộ áo trắng của hắn che kín lớp sa mỏng trên người ta.

Ta nghe thấy hắn thở nặng nề, giọng trầm xuống.

“A Ngô, nàng là một bảo vật.”

Hắn nói ta là bảo vật mà hắn nhặt được.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận