Không Giấu Nổi Yêu Thương - Kỳ Cửu

Chương 3.




Sau khi chụp ảnh tạo hình, bộ phim truyền hình do Lục Thanh đầu tư đã nhanh chóng công bố dàn diễn viên chính thức, trong đó hoàn toàn vắng bóng Trình Diệc Hâm.

Dù Trình Diệc Hâm chưa từng tiết lộ với fan về dự định tham gia bộ phim này, nhưng trên mạng, những "tin vỉa hè" đã bay rợp trời.

"Vốn dĩ vai nữ chính đã định là Trình Diệc Hâm rồi. Nghe đứa bạn mình làm ở hiện trường bảo hôm chụp ảnh cô ta chảnh chọe, yêu sách rồi bỏ về ngang xương. Loại minh tinh vô đạo đức nghề nghiệp thế này mà cũng có người tung hô, buồn nôn."

"Nghe đồn đền bù vi phạm hợp đồng mấy trăm vạn đấy, kim chủ chống lưng giàu nứt đố đổ vách bảo sao dám ngông cuồng thế, chậc chậc chậc ~"

"Cô ta có kim chủ à? Nghe bảo trước đây làm gái bao cơ mà, gu kim chủ này cũng mặn thật, cái mặt nhựa thế kia mà cũng nuốt trôi."

"Ôi, thế giới người giàu đúng là khó hiểu thật ~ Cái mặt Trình Diệc Hâm sửa nát bét rồi mà lũ fan não tàn vẫn tung hô là thần tiên tỷ tỷ, cười chết mất thôi."

Nghe Tiểu Vũ đọc diễn cảm từng dòng bình luận chụp từ các diễn đàn mạng, Trình Diệc Hâm vừa buồn cười vừa bất lực: "Em đừng đọc nữa, mấy người này toàn nghe gió thành mưa thôi."

"Chị không thấy buồn cười sao?" Trình Diệc Hâm không hề tức giận, ngược lại còn cười nhạt, hay đúng hơn là đã trở nên chai sạn. "Thời đại này ấy mà, cứ thêm hai chữ 'nghe nói', 'bạn tôi bảo' vào là chuyện gì cũng thành sự thật, lại còn khối người tin sái cổ."

Nếu là hồi mới vào nghề, đọc được mấy tin đồn thất thiệt đến mức hoang đường thế này, chắc nàng đã muốn cầm bàn phím đập vào mặt mấy tên "anh hùng bàn phím" cho bõ tức. Nhưng giờ thì quen rồi, thậm chí còn có thể cười khẩy cho qua chuyện. Làm người của công chúng, muốn không nghĩ thoáng cũng khó.

"Có những người chỉ tin vào những gì họ muốn tin thôi." Tiểu Vũ chép miệng, "Đám anti-fan ấy mà, giờ có ai bảo chị từng đi phẫu thuật chuyển giới chắc họ cũng tin ngay tắp lự."

"Bi ai thật đấy." Trình Diệc Hâm cảm thán, tiện tay tắt luôn mấy tấm ảnh chụp màn hình.

Từ lúc bước chân vào cái nghề này, Trình Diệc Hâm đã xác định rõ tư tưởng: làm việc thì sẽ có lúc không như ý, chỉ cần mình không thẹn với lương tâm, mặc kệ người đời nói ngả nói nghiêng.

Huống chi là mấy lời bịa đặt vô căn cứ, nói láo trắng trợn như thế.

"Chị Hâm, tối nay chị mặc chiếc váy này thấy sao? Màu sắc nhã nhặn, đi tiệc sinh nhật sẽ không lấn át chủ nhân bữa tiệc đâu." Tiểu Vũ mang đến một chiếc đầm dạ hội màu champagne cho nàng tham khảo.

Tối nay là tiệc sinh nhật của thiên kim tiểu thư tập đoàn Phùng thị. Bữa tiệc mang tính chất riêng tư, đồng nghĩa với việc sẽ có rất nhiều cậu ấm cô chiêu trong giới kinh doanh tham dự. Trình Diệc Hâm vốn chẳng ưa cái vòng tròn của đám "nhị thế tổ" này, những cậu chủ cô chiêu sống trong nhung lụa thường thích nhìn người bằng nửa con mắt. Nhưng ngặt nỗi mối quan hệ giữa tập đoàn Phùng thị và công ty quá mật thiết, nàng không thể không đi.

Là "trụ cột" của công ty, Trình Diệc Hâm được sắp xếp tham dự để "làm đẹp mặt", biết đâu lại có thêm cơ hội hợp tác sau này.

"Cứ lấy cái đó đi." Trình Diệc Hâm gật đầu đại khái.

Tiệc sinh nhật bắt đầu lúc 7 giờ tối. 6 giờ rưỡi Trình Diệc Hâm đến nơi, coi như cũng hơi muộn. Trong sảnh tiệc rộng lớn đã tấp nập khách khứa.

Ai nấy đều ăn vận lộng lẫy, tốp năm tốp ba tụ lại nâng ly trò chuyện, trông ra dáng một bữa tiệc của giới thượng lưu như trong phim ảnh.

Lướt qua đám đông, nàng bắt gặp vài gương mặt quen thuộc từng xuất hiện trên màn ảnh.

Nói về chuyện thâm cung bí sử của giới giải trí thì chẳng ai rành rẽ hơn người trong cuộc. Có minh tinh bên ngoài xây dựng hình tượng độc thân kim cương, thực tế con cái đề huề cả rồi. Có cặp đôi được fan "đẩy thuyền" điên cuồng, nhưng thực tế ngoài đời lại "thẳng" đến mức kỳ thị đồng tính.

Trong những trường hợp thế này trợ lý không được vào cùng, mà tối nay Phương Ngữ Hàm lại bận việc không tới được, Trình Diệc Hâm đành phải đơn thương độc mã xã giao.

Làm theo lời dặn của Phương Ngữ Hàm, nàng tìm thấy Phùng Tâm Lam ở trung tâm sảnh tiệc. Đợi những người vây quanh bà tản bớt, nàng mới tiến lại chào hỏi.

"Chào Phùng tổng." Trình Diệc Hâm lễ phép, ra dáng con ngoan trò giỏi trước mặt bậc tiền bối, "Cháu là Diệc Hâm."

Phùng Tâm Lam quay lại nhìn nàng, mỉm cười nói: "Cô nhớ cháu mà, Ngữ Hàm bảo tối nay cháu sẽ đại diện đến dự, cô cũng đang định tìm cháu đây."

Đối mặt với vị chủ tịch quyền lực, dù Phùng Tâm Lam có vẻ mặt hiền từ đến đâu thì nàng vẫn không khỏi hồi hộp.

Phùng Tâm Lam ngoài bốn mươi, nhưng nhờ bảo dưỡng tốt nên trông trẻ hơn tuổi thật rất nhiều. Nét mặt bà toát lên sự từng trải, ánh mắt sắc sảo giấu kín sự uy nghiêm khiến người đối diện luôn cảm thấy một áp lực vô hình.

"Cô tìm cháu?" Trình Diệc Hâm hơi ngỡ ngàng, "Phùng tổng có việc gì cứ dặn dò ạ."

"Là thế này, cháu gái cô nghe tin cháu đến nên muốn chụp chung tấm ảnh, không biết cháu có tiện không?"

Cháu gái Phùng Tâm Lam chính là nhân vật chính của bữa tiệc tối nay - Phùng Tư Tề, con gái của chủ tịch đương nhiệm tập đoàn Phùng thị.

"Dạ tiện chứ ạ, Phùng tổng." Trình Diệc Hâm gật đầu lia lịa.

"Thế lát nữa cô cho người đi tìm cháu nhé, cháu cứ tự nhiên."

Trình Diệc Hâm vốn định đến góp mặt lấy lệ một chút rồi chuồn sớm, nhưng nghe Phùng Tâm Lam nói vậy thì đành phải ở lại chờ lệnh triệu tập bất cứ lúc nào.

Trong lúc chờ đợi, nàng đi chào hỏi xã giao vài người quen, sau đó lui về khu vực nghỉ ngơi, chọn một góc sofa ngồi xuống chờ tiệc chính thức bắt đầu.

Nhân viên phục vụ bưng đến cho nàng một phần điểm tâm, là bánh cookie.

Để lên hình đẹp, nghệ sĩ luôn phải giữ dáng nghiêm ngặt. Bình thường Lý Văn Tĩnh sẽ giám sát chế độ ăn uống của nàng rất gắt gao, những món nhiều đường, nhiều calo thế này đừng hòng đụng tới. Giờ không có chị ấy ở đây, nàng lại đang thèm ngọt nên tranh thủ buông thả một chút.

Trình Diệc Hâm cầm một chiếc bánh quy đưa lên miệng cắn thử.

Cảm giác đầu tiên là quá ngọt. Nàng thích đồ ngọt vị thanh nhẹ, nhưng đa số bánh kẹo trên thị trường lại làm ngọt sắc.

Cổ họng khé lại vì vị ngọt gắt, nàng lập tức hối hận vì đã ăn hết cả cái bánh, cuối cùng phải nhấp một ngụm cocktail không cồn để trôi đi cái vị ngấy ấy.

Ngồi ở khu nghỉ ngơi, nàng âm thầm quan sát những người trong sảnh tiệc. Một vài người trẻ tuổi có khí chất nhìn qua là biết ngay "con nhà giàu", mặt vênh lên tận trời, điệu bộ hợm hĩnh không coi ai ra gì. Cũng có những tiểu thư khuê các dắt theo bạn trai trông thư sinh trắng trẻo, chẳng khác gì kẻ hầu người hạ cho các cô nàng.

Tuyệt nhiên không có ai đi lẻ loi một mình cả.

Bỗng nhiên, ánh mắt nàng dừng lại ở một người. Giữa đám đông hỗn tạp, người ấy nổi bật đến mức chỉ cần liếc mắt là thấy ngay.

Dáng người cao ráo, thanh mảnh, bộ vest trắng ôm dáng cực kỳ hút mắt. Cô ấy đang trò chuyện với một người đàn ông có vẻ là giám đốc.

Chỉ nhìn thấy góc nghiêng thôi cũng đủ biết là một mỹ nhân. So với những kẻ xung quanh, người ấy như một dòng suối trong mát lành, lập tức khơi gợi sự tứng thú của Trình Diệc Hâm.

Có lẽ ánh nhìn của nàng quá lộ liễu nên người đang nói chuyện bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía này.

Khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt đối phương, Trình Diệc Hâm xác định mình không quen biết người này, đồng thời cảm thấy hơi xấu hổ vì bị bắt quả tang đang nhìn trộm người ta một cách trắng trợn.

Ngay lúc nàng định quay đi giả vờ ngắm cảnh thì đối phương lại nở một nụ cười lịch sự, khẽ gật đầu chào nàng.

Hành động tinh tế ấy lập tức xua tan sự ngượng ngùng trong nàng.

Người đâu mà lịch thiệp thế không biết.

"Thưa cô, cô có cần thêm đồ uống không ạ?" Người phục vụ bưng khay rượu đi tới hỏi.

Trình Diệc Hâm đặt ly rượu rỗng lên khay, nhận lấy ly nước mới rồi cảm ơn, ngập ngừng một chút rồi hỏi: "Cậu có biết cô gái mặc vest trắng kia là ai không?"

Người phục vụ nhìn theo hướng nàng chỉ, nhanh chóng đáp: "Dạ biết ạ, đó là Trì tổng."

"Trì tổng?"

"Vâng, Trì tổng - Trì Ý ạ."

Nghe cái tên Trì Ý, Trình Diệc Hâm lập tức nhớ ra ngay.

Suốt ba tháng yêu xa với Lục Thanh, nàng không ít lần nghe cô ta kể lể, nói xấu về Trì Ý qua điện thoại.

Nàng không rõ hai người họ có mâu thuẫn gì, chỉ biết Lục Thanh cực kỳ ghét người này, năm lần bảy lượt rêu rao nhân phẩm Trì Ý có vấn đề.

Nào là Trì Ý mở trung tâm thương mại bán đồ đắt cắt cổ mà chất lượng thì tệ hại.

Nào là không lừa được khách hàng thì quay sang lập quỹ từ thiện để lừa đảo lòng tốt của mọi người, tiền quyên góp đều bị cô ta biển thủ tiêu xài.

Còn bản thân cô ta, bên ngoài thì ra vẻ đạo mạo chính trực nhưng thực chất đời sống cá nhân cực kỳ hỗn loạn, nam nữ ăn tạp, chơi chán rồi thì ném cho một cục tiền phí chia tay rồi đá người ta ra đường. Thường xuyên có mấy cô gái trẻ bị bỏ rơi đến khóc lóc ỉ ôi dưới sảnh công ty cô ta.

Tóm lại, trong lời kể của Lục Thanh, Trì Ý là một người phụ nữ đạo đức giả, tồi tệ đến tận cùng xương tủy.

Dù chỉ nghe một hai lần thì Trình Diệc Hâm cũng chẳng để tâm, nhưng Lục Thanh cứ lải nhải như tụng kinh, nàng muốn không nhớ cũng khó.

Đã có vết xe đổ từ Lục Thanh, những kẻ như thế tốt nhất là nên tránh xa càng xa càng tốt.

Chút hứng thú vừa nhen nhóm với mỹ nhân áo trắng lập tức bị dập tắt ngấm khi biết danh tính đối phương.

Tiệc sinh nhật nhanh chóng bắt đầu. Phùng Tư Tề trong vòng vây của bạn bè bước lên sân khấu phát biểu cảm nghĩ, sau đó nhân viên đẩy một chiếc bánh kem khổng lồ vào.

Tiếp theo là nghi thức cắt bánh, rót tháp rượu champagne. Từ đầu đến cuối, Trình Diệc Hâm chỉ đứng ngoài vòng vây quan sát chứ không chen lấn vào xem náo nhiệt.

Nàng không quen biết Phùng Tư Tề, cũng chẳng thể làm như những người khác, sán lại làm quen cười nói giả lả được.

Không khí bữa tiệc lên đến cao trào rồi dần lắng xuống, Trình Diệc Hâm quay lại khu nghỉ ngơi ngồi chờ, đợi Phùng tổng gọi chụp ảnh xong là có thể rút lui.

"Ái chà, đây chẳng phải là chị dâu của chúng ta sao?"

Trình Diệc Hâm ngẩng đầu lên, thấy mấy gã thanh niên tay cầm ly rượu đang đứng trước mặt. Trong đó có một tên trông hơi quen mắt nhưng nàng không nhớ nổi là ai.

Nhìn cái điệu bộ hất hàm hợm hĩnh ấy, chẳng cần giới thiệu cũng biết là phường công tử bột ăn chơi trác táng.

"Chị dâu cái gì chứ, chị Thanh chơi bời qua đường mà mày cũng tin thật à."

À nhớ ra rồi, hóa ra là đám đàn em chó săn của Lục Thanh.

Mấy tên "phú nhị đại" đó tự nhiên ngồi xuống chiếc sofa đối diện nàng, nhìn nàng chằm chằm rồi giở giọng cợt nhả: "Này, chia tay với chị Thanh rồi thì hay là đi theo anh đây đi, anh không ngại dùng hàng secondhand đâu. Chị Thanh trả em bao nhiêu, anh đây cũng trả bấy nhiêu, không bớt một xu."

"Hai mươi vạn nhé? Chê ít thì anh thêm, không đủ thì tính lương tháng luôn, ha ha ha."

Trình Diệc Hâm nhìn bọn chúng, giận quá hóa cười. Nàng im lặng, nụ cười trên môi lạnh toát. Nàng sợ mình vừa mở miệng là sẽ không kiềm chế được mà lao vào đấm cho bọn chúng một trận nhừ tử.

Lúc đó thì tiêu đề hot search ngày mai sẽ là: Trình Diệc Hâm ngoại tình, đánh người, combo đi vào lòng đất.

Đối mặt với những kẻ hạ đẳng thế này, nói một câu với bọn chúng cũng chỉ làm bẩn miệng mình.

Nàng đứng dậy định bỏ đi thì một tên khó chịu, chộp lấy cánh tay nàng giật lại: "Đi đâu? Định diễn vai thanh thuần với ông đấy à? Bọn bây mang tiếng là minh tinh, thực chất cũng chỉ là lũ bán thân thôi chứ gì?"

Trình Diệc Hâm siết chặt ly rượu trong tay, cơn giận bốc lên đến đỉnh điểm. Nàng vừa hất tay hắn ra định phản kháng thì một giọng nữ sắc sảo vang lên cắt ngang.

"Gia giáo của Trần chủ tịch đúng là khiến người ta mở rộng tầm mắt."

"Hơn hai mươi tuổi đầu rồi mà cư xử như thể chưa dậy thì thế, mở mồm ra là tuôn được mấy lời thiểu năng trí tuệ như vậy."

Tên Trần Phi bị mắng xối xả, mặt lúc đỏ lúc xanh. Mọi người xung quanh bắt đầu chú ý đến khu nghỉ ngơi, ánh mắt đổ dồn về phía này.

"Trì Ý, tao nói chuyện với cô ta liên quan quái gì đến mày?"

Trì Ý mỉm cười, nhưng ánh mắt lạnh băng: "Ở đây, cậu không có tư cách nói câu đó."

"Trình tiểu thư là khách do Tư Tề mời đến. Cậu muốn phá hỏng bữa tiệc sinh nhật này thì cứ việc, nhưng nhớ xem lại tiền trong thẻ của cậu còn đủ để đền bù hay không đã."

Lúc này, bố của tên họ Trần kia cũng nhìn sang. Vừa bắt gặp ánh mắt sắc lạnh của bố mình, tên phá gia chi tử chỉ biết ăn bám ấy lập tức xìu xuống như bong bóng xì hơi. Đám bạn thấy thế vội vàng lôi hắn đi chỗ khác, coi như tìm cho hắn một cái bậc thang để xuống đài.

Đám người kia đi khuất, Trì Ý mới quay sang nhìn Trình Diệc Hâm, vẻ mặt lộ rõ sự áy náy: "Xin lỗi Trình tiểu thư, mấy con ruồi nhặng làm ảnh hưởng tâm trạng cô rồi, mong cô đừng để bụng."

Cách nói chuyện của Trì Ý nghe như đại diện cho chủ nhà. Trình Diệc Hâm thật sự không hiểu, mình bị làm khó dễ trên địa bàn nhà họ Phùng thì liên quan gì đến người họ Trì như cô ta.

Nhưng dù sao cũng phải cảm ơn Trì Ý đã giải vây, nếu không khéo ngày mai nàng lên hot search thật cũng nên.

Nói lời cảm ơn xã giao xong, Trình Diệc Hâm không nói thêm gì nữa, mặc dù đối phương có vẻ muốn bắt chuyện.

Trong hoàn cảnh này, tốt nhất là nên giữ khoảng cách, thân ai nấy lo.

Một lát sau, không biết có phải do Trì Ý tác động hay không mà Trần chủ tịch đã dẫn quý tử đến xin lỗi.

Nhìn cái mặt không tình nguyện nhưng vẫn phải cúi gập người chín mươi độ tạ lỗi của Trần Phi, tâm trạng buồn nôn của Trình Diệc Hâm mới dịu đi đôi chút.

So với đám con trai phá gia chi tử, thì thế hệ cha chú làm ăn chân chính vẫn coi trọng thể diện và danh tiếng hơn nhiều.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận