Những tin đồn thất thiệt về việc mắc bệnh ngôi sao hay vi phạm hợp đồng trên mạng hoàn toàn chẳng mảy may ảnh hưởng đến Trình Diệc Hâm. Nàng vẫn bình thản thực hiện lịch trình công việc như đã định.
"OK! Thần thái rất tốt! Trình tiểu thư nghỉ ngơi một lát đi, sau đó chúng ta chụp nốt một set nữa là xong."
Nụ cười hoàn hảo trên môi Trình Diệc Hâm lúc này mới hơi thả lỏng, nàng khẽ thở phào một hơi khi bước ra khỏi studio. Stylist lập tức ùa tới chỉnh trang lại đầu tóc quần áo, chuyên viên trang điểm cũng nhanh chóng theo sau dặm lại lớp phấn nền.
Trong lúc chờ bối cảnh studio được điều chỉnh lại, Trình Diệc Hâm tranh thủ quay về phòng nghỉ ngơi chốc lát. Vừa bước vào cửa, Tiểu Vũ đã nhanh nhẹn rót cho nàng một cốc nước ấm.
Phòng nghỉ riêng biệt chỉ có hai người, nhớ lại tiếng xì xào to nhỏ của nhân viên ban nãy, nàng hỏi Tiểu Vũ: "Lúc nãy họ bàn tán cái gì thế? Lại có tin đồn mới à?"
"Vâng ạ. Người này chị cũng quen đấy." Tiểu Vũ lấy điện thoại ra, mở bảng hot search Weibo đưa cho nàng xem. Ngay trong top 3 tìm kiếm đã chễm chệ cái tên Vu Kiều.
"Chà." Thông thường, nếu không phải đang trong đợt quảng bá phim ảnh thì việc lên hot search chẳng bao giờ là chuyện tốt lành.
Với tâm lý hóng hớt, Trình Diệc Hâm cầm lấy điện thoại, ấn vào từ khóa hot search để xem.
Đọc xong tin tức, Trình Diệc Hâm nhíu mày, gương mặt nhăn nhó y hệt cái meme ông già xem điện thoại trên tàu điện ngầm.
Scandal lần này của Vu Kiều đúng là bê bối tình ái. Đó là những bức ảnh thân mật với bạn trai cũ từ hồi chưa vào nghề, nghe đâu còn có cả clip nóng. Ngay khi bị tung lên mạng, nó đã gây ra một cơn chấn động dữ dội. Vô số cư dân mạng thi nhau vào châm chọc mỉa mai, thậm chí có kẻ còn nặng lời mắng Vu Kiều là lẳng lơ, "đồi phong bại tục". Trong nháy mắt, cô ta trở thành bia ngắm cho mọi lời chỉ trích.
"Mấy người này thật rảnh rỗi." Trình Diệc Hâm trả điện thoại cho Tiểu Vũ, cảm thấy cạn lời trước thông tin này. Thời đại nào rồi mà người ta yêu nhau mặn nồng, chụp vài tấm ảnh kỷ niệm cũng bị các "anh hùng bàn phím" nhân danh chính nghĩa lôi ra phán xét đạo đức.
Huống chi chuyện này xảy ra từ hồi Vu Kiều còn là người thường, chưa bước chân vào showbiz.
Còn kẻ đê tiện tung ảnh nóng lên mạng thì tuyệt nhiên chẳng thấy ai nhắc đến một lời.
Tiểu Vũ không rõ chuyện giữa Vu Kiều và Lục Thanh, chỉ đơn thuần nêu cảm nghĩ về tin tức này: "Em thấy cô ta hơi tội nghiệp..."
"Không sao đâu." Trình Diệc Hâm nói nhẹ bẫng, "Sẽ có người đứng ra dọn dẹp giúp cô ta thôi."
Còn là ai nữa, dĩ nhiên là Lục tổng mà Vu Kiều vừa mới câu được rồi.
Dù sao chuyện này cũng chẳng liên quan đến nàng. Nghĩ lại chuyện bị cướp vai diễn, Trình Diệc Hâm thấy không đóng phim đó cũng chẳng mất mát gì, đỡ phải dính líu đến mấy cô hot girl mạng rồi lỡ phim flop lại bị vạ lây. Giờ nàng có thể yên tâm tận hưởng kỳ nghỉ phép.
Chụp xong bìa tạp chí, trời đã tối mịt. Xe bảo mẫu đưa Trình Diệc Hâm về tận dưới chung cư.
"Vậy chị Hâm nhé, mai chị cứ ngủ nướng thêm chút, trưa em qua đón chị." Tiểu Vũ đưa hộp cơm tối mua từ nhà hàng cho nàng, "Có chuyện gì thì gọi cho em bất cứ lúc nào."
"Biết rồi." Trình Diệc Hâm vẫy tay chào, "Em cũng về nghỉ ngơi sớm đi."
Trình Diệc Hâm xoay người định đi vào thì điện thoại đổ chuông, nán lại vài phút để nghe máy.
Chính vài phút chênh lệch ấy lại khiến nàng xui xẻo chạm mặt Lục Thanh. Chiếc xe thể thao màu đỏ rực của cô ta đỗ lù lù ở đó, nổi bần bật giữa màn đêm như một ngọn đèn pha chói mắt.
"Diệc Hâm." Lục Thanh vừa xuống xe đã sải bước nhanh về phía nàng, như sợ chỉ chậm một giây là người sẽ chạy mất.
Người đã tìm đến tận cửa, Trình Diệc Hâm lúc này cũng chẳng muốn trốn tránh nữa. Chi bằng nói cho rõ ràng một lần, đỡ để Lục Thanh cứ dai dẳng làm phiền.
"Lục tổng. Có việc gì không?" Nàng nhìn Lục Thanh, gương mặt lạnh tanh không chút cảm xúc.
"Có việc, là chuyện của chúng ta." Lục Thanh liếc nhìn xung quanh rồi hỏi: "Lên nhà nói chuyện được không?"
"Không cần lên nhà đâu, nói ở đây luôn đi." Thái độ Trình Diệc Hâm rất kiên quyết. Nàng cũng chẳng sợ bị paparazzi chụp lén, cái khu chung cư này có đến cả chục minh tinh sinh sống, an ninh và quyền riêng tư được đặt lên hàng đầu, một con ruồi cũng khó lọt vào chứ đừng nói là paparazzi.
"Được rồi." Lục Thanh bày ra vẻ mặt thâm tình, "Lần này chị đến là để chính thức xin lỗi em. Chuyện bộ phim kia là do lúc đó chị nóng giận mất khôn, chưa suy nghĩ kỹ đã tùy tiện giao vai cho Vu Kiều. Thực ra chị chỉ muốn nghe em nói một câu dịu dàng thôi."
"Dịu dàng ư? Chị không thấy nực cười sao? Chúng ta là quan hệ gì chứ? Chị cắm sừng tôi mà giờ làm như lỗi là do tôi vậy."
"Chị không có ý đó! Diệc Hâm." Lục Thanh hít sâu một hơi, "Tóm lại... chị xin lỗi."
"Chị và Vu Kiều thực sự chưa làm gì cả. Em hiểu lầm chị cũng không sao, chị sẽ dùng hành động để chứng minh tấm lòng thành của mình."
Trình Diệc Hâm nhìn chằm chằm cô ta, im lặng không nói một lời. Nàng cạn lời đến mức chẳng buồn mở miệng.
Đã đến nước này mà vẫn còn kêu là "hiểu lầm"? Có lẽ hôm đó nàng nên đến muộn hơn chút nữa, bắt gian tại giường thì Lục tổng mới hết đường chối cãi.
Thấy Trình Diệc Hâm im lặng, Lục Thanh lại tưởng nàng đã mềm lòng.
Được đà lấn tới, cô ta tiếp tục tấn công: "Chuyện đổi vai diễn là chị sai. Trong tay chị còn vài kịch bản đang chuẩn bị đầu tư, chị sẽ dành cho em những tài nguyên tốt hơn. Em muốn giải thưởng gì, chị cũng sẽ dùng quan hệ của mình để giúp em. Còn chuyện tên Trần Phi ăn nói hỗn xược, em đừng để bụng, chị đã giáo huấn bọn họ rồi, chị thay mặt họ xin lỗi em. Diệc Hâm, tha thứ cho chị được không? Chị thề sau này sẽ không thế nữa."
"...Lục Thanh." Trình Diệc Hâm khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nhìn thẳng vào mặt Lục Thanh, "Chị nghĩ tôi để mắt đến chị là vì mấy cái tài nguyên chó má của chị sao? Chị coi tôi là loại người gì vậy? Trình Diệc Hâm tôi có được ngày hôm nay tuyệt đối không phải dựa vào cái gọi là tài nguyên bố thí."
"Giờ tôi hối hận lắm, lúc trước đúng là mỡ heo che tâm mới đi yêu chị. Nhắc đến mới nhớ, tôi phải cảm ơn Vu Kiều mới đúng..." Nói đến đây, Trình Diệc Hâm khựng lại, giọng đầy mỉa mai: "...Cảm ơn cô ta đã giúp tôi cắt lỗ kịp thời. Hai người xứng đôi vừa lứa lắm, tôi tôn trọng và chúc phúc, trăm năm hòa hợp nhé."
Dứt lời, nàng quay lưng đi thẳng lên lầu. Lục Thanh không dám đi theo. Về đến nhà, tâm trạng Trình Diệc Hâm bực bội đến cực điểm.
Nàng không thể ngờ rằng lần đầu tiên mình nổi hứng muốn yêu đương nghiêm túc lại kết thúc trong thảm hại thế này. Giờ nàng mới nhìn thấu con người thật của Lục Thanh.
Trước đây, Lục Thanh tuyệt đối không như vậy. Cô ta ngụy trang quá hoàn hảo. Khi theo đuổi nàng thì ân cần hỏi han, chu đáo từng li từng tí, chưa từng nói nặng nửa lời, luôn tỏ ra là người hiểu chuyện. Cô ta tuyệt nhiên chưa bao giờ nhắc đến chuyện cho tài nguyên hay đổi chác lợi ích - những điều mà nàng cực kỳ dị ứng.
Giờ ngẫm lại, cô ta và đám phú nhị đại như Trần Phi cũng là cá mè một lứa, vật họp theo loài, ngưu tầm ngưu mã tầm mã cả thôi.
Ăn qua loa bữa tối, Trình Diệc Hâm lại xách túi ra khỏi nhà.
Điểm đến là một quán bar hội viên cao cấp. Nàng muốn giải tỏa tâm trạng ức chế này, để lại mọi bực dọc trong đêm nay thì ngày mai mới có thể vui vẻ làm việc được.
Quán bar này có phí thành viên rất cao, lại trang bị hệ thống nhận diện khuôn mặt, người thường và paparazzi không thể bén mảng tới. Đây là chốn thư giãn lý tưởng của giới nghệ sĩ.
Nội thất được bài trí rất có gu, không có DJ khuấy động không khí hay tiếng nhạc đinh tai nhức óc như các quán bar thông thường. Gọi là quán bar nhưng không khí giống một quán rượu yên tĩnh hơn.
Ánh đèn mờ ảo khiến người ta khó nhìn rõ mặt người ngồi gần, không lo bị nhận ra, rất hợp với những người chỉ muốn uống rượu giải sầu như Trình Diệc Hâm.
"Trình tiểu thư, cô muốn uống gì ạ?" Bartender ở quầy bar đã quá quen mặt các ngôi sao nên cũng không ngạc nhiên khi thấy Trình Diệc Hâm, cậu ta chào hỏi nàng rất tự nhiên.
"Screwdriver (Tua vít)." Nàng trả lời. Cái tên loại cocktail này y hệt tâm trạng nàng lúc này: muốn dùng một cái tua vít chọc chết hết lũ tra nam tra nữ trong thiên hạ.
Bartender điêu luyện pha chế, rất nhanh đã đẩy một ly cocktail màu cam có tên Screwdriver đến trước mặt nàng. Ly rượu được trang trí bằng một lát chanh, thoạt nhìn cứ tưởng là nước cam ép.
Nàng nhấp một ngụm, đầu lưỡi cảm nhận vị thanh mát của nước cam, ngay sau đó là cảm giác cay nồng sảng khoái của rượu vodka trôi tuột xuống cổ họng.
Chậm rãi uống hết ly rượu, Trình Diệc Hâm gọi thêm một ly Long Island Iced Tea với nồng độ cồn mạnh hơn. Đồng thời, nàng viết một dãy số lên tờ giấy đưa cho bartender, dặn dò cậu ta nếu lát nữa nàng say bất tỉnh nhân sự thì gọi trợ lý đến đón về.
Ly Long Island vơi đi quá nửa, hỗn hợp của nhiều loại rượu mạnh khiến nồng độ cồn tăng vọt, cũng dễ làm người ta say hơn.
Trình Diệc Hâm bắt đầu cảm thấy đầu óc chếnh choáng. Nàng ngừng uống, chống cằm nghiêng đầu nhìn xung quanh.
Nàng nhìn thấy ở đầu kia quầy bar, cách nàng vài ghế, có một người phụ nữ đang ngồi.
Người đó mặc một chiếc áo sơ mi trắng. Từ góc độ này, nàng chỉ nhìn thấy sườn mặt đối phương: sống mũi cao thẳng, đường viền hàm sắc sảo rõ nét.
Làn da người ấy trắng đến phát sáng, ngay cả dưới ánh đèn mờ ảo cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.
Trông hơi quen quen...
Trình Diệc Hâm mất vài giây lục lọi trí nhớ, rồi nửa khuôn mặt kia khớp với một cái tên mà nàng vừa gặp cách đây không lâu trong tiệc sinh nhật Phùng Tư Tề.
Trì Ý.
Sao cô ta lại ở đây?
Ánh mắt dừng lại khoảng hai giây rồi Trình Diệc Hâm thu về. Nàng và Trì Ý mới gặp nhau một lần, nói với nhau chưa được quá một bàn tay số câu, đâu phải thân thiết gì để mà qua chào hỏi.
Nhưng suy nghĩ đó chỉ thoáng qua trong đầu một giây rồi vụt tắt.
Lục Thanh có thể nói là cực kỳ, cực kỳ ghét Trì Ý.
Tối nay đến xin lỗi, cô ta còn nhắc đến Trần Phi, chứng tỏ đã biết chuyện Trì Ý giải vây cho nàng trong bữa tiệc hôm đó.
Vậy nên, Lục Thanh đến xin lỗi, khả năng lớn là vì Trì Ý? Sợ nàng quay xe chạy sang phe đối thủ không đội trời chung của cô ta ư?
Nghĩ đến đây, một ý tưởng táo bạo nảy sinh trong đầu Trình Diệc Hâm...
Nếu như nàng và Trì Ý cùng xuất hiện trước mặt Lục Thanh, chẳng phải sẽ làm cô ta tức đến hộc máu sao? Món nợ chiếc sừng này không thể cứ thế mà cho qua được.
Trình Diệc Hâm khựng lại một chút, rồi lại quay sang nhìn về phía Trì Ý.
Dưới tác dụng của cồn, ý tưởng điên rồ ấy cứ thế lớn dần lên, xâm chiếm lấy tâm trí nàng.
Nàng thừa nhận mình đang không tỉnh táo. Trình Diệc Hâm đứng dậy, bước từng bước về phía Trì Ý.
Đối phương cũng đã chú ý đến nàng, nghiêng đầu nhìn sang. Khoảng cách gần giúp Trình Diệc Hâm nhìn rõ mặt Trì Ý hơn.
Hôm đó ở sảnh tiệc, khoảng cách xa xôi nên nhìn không rõ lắm. Giờ phút này, giữa hai người chỉ cách nhau một cánh tay.
Dưới ánh đèn mờ ảo, gương mặt Trì Ý trở nên nhu hòa hơn rất nhiều. Hàng mi dài cong vút, đôi mắt màu nâu đang nhìn nàng không chớp, trong đáy mắt thoáng hiện lên vẻ ngạc nhiên.
Bên cổ cô ấy còn có một nốt ruồi nhỏ, ẩn hiện sau làn tóc.
Bỏ qua những chuyện khác thì gương mặt này quả thực rất đẹp. Nếu không thì Trình Diệc Hâm cũng chẳng liếc mắt cái là nhận ra ngay giữa đám đông trong bữa tiệc hôm nọ.
Dù trong miệng Lục Thanh, Trì Ý là kẻ chẳng ra gì, nhưng kiểu gì cũng đỡ hơn kẻ vừa ngoại tình vừa già mồm cãi cố như Lục Thanh gấp vạn lần chứ?
"...Trình tổng, chào cô." Trì Ý hoàn hồn sau cơn kinh ngạc, biểu cảm hơi cứng nhắc chào hỏi nàng. Theo phản xạ, cô đưa tay ra định bắt tay xã giao.
Cô ấy thế mà vẫn nhớ mình.
Trình Diệc Hâm bật cười khẽ. Nàng nâng tay lên, những ngón tay thon dài nhẹ nhàng đan vào tay Trì Ý.
Nhưng nàng không có ý định buông ra hay bắt tay thông thường. Đầu ngón tay mềm mại khẽ gãi nhẹ vào lòng bàn tay đối phương một cái. Cảm giác ngứa ngáy truyền đến khiến tay Trì Ý run lên, hơi thở thoáng ngưng trệ.
Không để Trì Ý kịp hoàn hồn, câu nói tiếp theo của nàng còn mang tính sát thương mạnh hơn gấp bội.
Ghé sát vào tai Trì Ý, nàng hạ thấp giọng thì thầm đầy quyến rũ: "Trì tổng, tình một đêm không?"
Trình Diệc Hâm tin rằng trên đời này làm gì có chuyện "rượu vào loạn tính". Nhìn ánh mắt khiếp sợ của Trì Ý, nàng cười thầm trong bụng, trêu chọc vị tổng tài này sao mà ngây thơ quá đỗi.
Sau đó hai người nói gì nữa, Trình Diệc Hâm đã hoàn toàn mất trí nhớ. Nàng chỉ nhớ mang máng đã dặn dò bartender gọi trợ lý, chắc mẩm Tiểu Vũ sẽ đến dọn dẹp tàn cuộc giúp mình.
Thế nhưng, khi tỉnh lại vào sáng hôm sau...
Trình Diệc Hâm mở mắt trân trân nhìn trần nhà màu trắng toát. Ý thức hỗn độn dần dần trở nên rõ ràng, đầu đau như búa bổ.
Đang định ngồi dậy, nàng cảm giác mu bàn tay mình chạm phải thứ gì đó mềm mại. Quay đầu sang nhìn, cảnh tượng trước mắt khiến nàng tỉnh ngủ ngay lập tức, suýt chút nữa hét lên chói tai như loài chuột chũi bị dọa.
Sao bên cạnh mình lại có người thế này!!!!