Cái gì?
Thứ gì hả?
Tống Hoài có chút nghi ngờ liệu mình có nghe nhầm hay không. Cái gì mà trao đổi pheromone trong đêm? Là nói về hôn môi, hay là...
Tống Hoài ngay lập tức đỏ bừng từ cổ lên tận mặt. Ai muốn cùng Thẩm Chấp trao đổi pheromone chứ!
Dù cho có trao đổi thật thì cũng là với Thẩm Chấp... cũng là với... khụ khụ khụ...
Tống Hoài vội vàng dời mắt đi, cố gắng không nhìn về phía Thẩm Chấp, nhỏ giọng lẩm bẩm:
"Em không cần."
Tống Yên Kiều nhìn Tống Hoài với ánh mắt đầy ẩn ý.
[Nhóc thật sự không cần à?]
[Nhóc không phải là không cần, mà là muốn đè Thẩm Chấp thì có.]
[Anh hiểu em quá mà, em trai. Cái gì em cũng muốn tranh giành hết.]
[Không sao đâu, Omega đè Alpha cũng k*ch th*ch mà.]
Tống Hoài: "!!!"
Trong chớp mắt, Tống Hoài muốn lao tới bịt miệng anh trai mình. Nhưng rồi cậu ta lại nhớ ra, làm vậy cũng không có tác dụng gì vì đây là tiếng lòng của Tống Yên Kiều.
Bên cạnh, biểu cảm của Thẩm Chấp có chút phức tạp.
Tống Hoài hơi xù lông: "Tôi đi đây, tôi phải đi huấn luyện. Cậu học hành cho tử tế đi."
Cậu ta mới không có ý gì với Thẩm Chấp! Cậu ta chỉ coi Thẩm Chấp như anh em tốt thôi!
Lúc này, trong đầu Tống Hoài chỉ có một suy nghĩ: chạy thật nhanh, mặc kệ có mất mặt hay không, chứ không thì xấu hổ chết mất.
Tống Yên Kiều chậm rãi chớp mắt: "Em đi huấn luyện á? Là huấn luyện để đánh giải Esport hả?"
Tống Yên Kiều không ngờ Tống Hoài đã bắt đầu huấn luyện. Vậy có nghĩa là quá trình tiến hóa toàn cầu cũng sắp bắt đầu rồi sao?
Bởi vì thế giới này là một thế giới hợp nhất, có thế giới ABO, cũng có thế giới bình thường ở giai đoạn trước. Thế nên sau khi dung hợp, để thế giới này có sự hợp lý, một giai đoạn phân hóa giới tính đã xuất hiện.
Bao gồm cả Sở Ngự và Úc Thanh Ngôn, dù đặt trong bối cảnh thế giới này, thân phận của họ vẫn có thể hợp lý hóa. Úc Thanh Ngôn không có tuyến phân hóa nhưng đã có một dạng khoang sinh sản.
Tọa độ duy nhất của đại thế giới này chính là Tống Hoài.
Khoảng bảy tháng sau khi Tống Hoài tham gia huấn luyện lính mới của đội tuyển Esport, một cuộc phân hóa giới tính quy mô lớn sẽ diễn ra.
Nói cách khác, có lẽ đến cuối năm nay trận phân hóa giới tính này sẽ chính thức bắt đầu.
80% dân số toàn cầu sẽ phân hóa thành ba loại giới tính thứ hai: Alpha, Beta và Omega.
20% còn lại vẫn là người bình thường hoặc dần dần bị xếp vào nhóm Beta.
Thời gian không còn nhiều nữa.
Thuốc ức chế vẫn còn một số vấn đề, lắp đặt tuyến sinh sản tối thiểu cũng cần bốn tháng, cộng thêm thời gian thử nghiệm và điều chỉnh thiết bị. Sau đó, mỗi ngày họ đều phải chạy đua với thời gian.
Nếu không một khi cuộc phân hóa giới tính diễn ra trên diện rộng, chu kỳ nóng lên của Omega sẽ gây ra hiệu ứng dây chuyền, làm nhiều Omega khác cũng rơi vào kỳ nóng lên và kéo theo hỗn loạn.
Thậm chí có người sẽ lợi dụng thời điểm này để thiết lập lại trật tự theo hướng có lợi cho mình, phân loại Alpha và Omega theo cấp bậc.
Một số người sẽ lợi dụng kỳ nóng lên của Omega, cùng với khả năng sinh sản của họ, để tước đoạt nhân quyền của Omega, xem họ như tài nguyên sinh sản.
Đặc biệt là trong giai đoạn đầu khi thuốc ức chế chưa được nghiên cứu và sản xuất đầy đủ, đây sẽ là thời điểm mà tội ác sinh sôi không kiểm soát.
Ngay cả hiện tại, ở những góc tối của xã hội, vẫn có kẻ làm những việc phạm pháp, bóc lột, chèn ép không gian sinh tồn của các cô gái.
Càng không cần phải nói, Omega còn có chu kỳ đ*ng d*c vô tận. Khi chưa có thuốc ức chế để kiểm soát kỳ nóng lên, tình huống này sẽ càng trở nên kinh khủng hơn.
Omega sẽ bị xem như một món hàng hóa, bị những kẻ mạnh hơn bóc lột không ngừng.
Có lẽ rất lâu về sau, trật tự sẽ lại được thiết lập, quyền bình đẳng ABO thậm chí là luật bảo vệ Omega cũng sẽ ra đời. Nhưng tất cả những thứ đó đều phải đánh đổi bằng máu tươi và xác chết bi thảm của vô số Omega.
Tống Yên Kiều nhiều lúc rất bi quan, thậm chí còn nghĩ rằng nếu thế giới này có thể nổ tung luôn thì càng tốt.
Nhưng nếu nó không thể nổ, thì chỉ có thể cố mà chắp vá lại thôi.
Nghĩ đến đây, Tống Hoài và Thẩm Chấp cũng vô thức đi theo dòng suy nghĩ của Tống Yên Kiều. Cả hai dường như đều có thể tưởng tượng được cảnh Omega không có thuốc ức chế sẽ gặp phải số phận như thế nào. Bị đem ra trao đổi như một món hàng, bị xâm phạm hết lần này đến lần khác, rồi sinh con cho những Alpha khác nhau.
Thậm chí những kẻ đó còn đổ lỗi cho Omega, nói rằng chính Omega đã dụ dỗ họ phạm tội.
Không thể phủ nhận, suy nghĩ của Tống Yên Kiều rất chính xác.
Thẩm Chấp sống trong một vòng tròn đầy quyền lực, nơi mà nhiều gia đình không hề có tình yêu, chỉ là những cuộc hôn nhân sắp đặt. Nhiều nhà thậm chí còn thuê người mang thai hộ.
Thẩm Chấp vô thức siết chặt tay áo mình. Y sẽ không để Tống Hoài rơi vào tình cảnh đó.
[Hơn nữa, Tống Hoài cũng đang bệnh. Mình cũng muốn để em ấy có thuốc.]
Mũi Tống Hoài có chút cay cay.
Tống Yên Kiều: "Theo lý mà nói thì thuốc là cách tốt nhất... Nhưng ôm một cái cũng có tác dụng đấy. Tin tức tố của Thẩm Chấp sẽ giúp em dễ chịu hơn nhiều."
Trong nguyên tác, Tống Hoài và Thẩm Chấp trở thành một đôi chính là vì những lúc Tống Hoài khó chịu, Thẩm Chấp luôn ở bên cạnh giúp cậu ta ổn định lại. Sau này, dù ở bất cứ đâu, Tống Hoài cũng luôn có Thẩm Chấp bên cạnh.
"Nếu thật sự khó chịu, em cũng có thể lấy quần áo của Thẩm Chấp."
Tống Yên Kiều đề nghị. Lúc này, hai người bọn họ rõ ràng đã phân hóa nhưng Tống Yên Kiều lại không thể ngửi thấy mùi tin tức tố của họ.
Mặt Tống Hoài vẫn đỏ bừng. Lấy quần áo của Thẩm Chấp á?
Ai mà cần quần áo của Thẩm Chấp chứ!
Đúng là có một chút mùi dễ chịu, nhàn nhạt hương trà... nhưng mà... cậu ta đâu phải kẻ b**n th**!
Thẩm Chấp cúi mắt nhìn ngọn lửa nhỏ trong ánh mắt Tống Hoài, im lặng không nói gì.
Tống Hoài không phải b**n th** á?
Vậy ai là kẻ vừa ôm eo y thật chặt để ngửi hả?
"Em đi đây." Tống Hoài có chút xấu hổ. Cậu ta vẫn cảm thấy rất kỳ lạ. Bạn thân từ nhỏ của cậu ta vậy mà đột nhiên lại không còn cùng một giới tính với cậu ta nữa.
Thật là kỳ lạ.
Hơn nữa theo lời anh trai cậu nói, Omega còn có thể sinh con.
Tống Hoài vẫn chưa thể chấp nhận được chuyện này.
Cậu ta nói đi là đi, nhưng còn chưa kịp rời đi thì đã nghe thấy tiếng mở cửa từ tầng một. Ngay sau đó là tiếng ồn ào.
Thẩm Chấp rũ mắt, không nói gì.
Bên dưới tiếng cãi vã ngày càng lớn, thậm chí còn có cả âm thanh đồ vật bị đập vỡ.
"Anh bị bệnh à? Tôi đi ra ngoài chơi thì sao chứ? Không phải anh cũng đi ra ngoài chơi à?"
"Với loại gia đình này của chúng ta, anh mong đợi điều gì? Anh mong đợi cái thứ tình yêu không thực tế đó à?"
Giọng nói của một người phụ nữ đầy mệt mỏi và bực bội.
"Tôi không quan tâm cô chơi thế nào, nhưng cô không thể quản Thẩm Chấp một chút à? Nó là người thừa kế của chúng ta đấy."
"Nó là con trai tôi."
Tống Hoài theo bản năng quay sang nhìn Thẩm Chấp.
Cuộc tranh cãi bên dưới vẫn chưa dừng lại.
"Thẩm Chấp là con anh, không lẽ anh không có đứa con nào khác à?"
"Chính anh cũng có cả đống con riêng bên ngoài, anh lấy tư cách gì mà nói tôi?"
Người đàn ông đáp lại bằng giọng điệu đầy châm chọc: "Vậy nên cô cũng ra ngoài sinh một đứa con gái à?"
Người đàn ông hung dữ túm lấy cổ tay người phụ nữ, ánh mắt đầy giận dữ như muốn bùng cháy.
"Tôi nói rồi, dù bên ngoài tôi có bao nhiêu đứa con đi nữa cũng không ảnh hưởng đến địa vị của Thẩm Chấp. Còn cô thì sao? Cô ở sau lưng tôi làm cái gì?"
"Tôi có con bên ngoài, cô cũng có con bên ngoài, cô muốn biến Thẩm Chấp thành đứa trẻ không có nhà sao?"
Tống Hoài lại nhìn về phía Thẩm Chấp, đột nhiên cảm thấy y còn đáng thương hơn cả mình. Tự nhiên, trong lòng cậu ta lại có chút thương hại.
Ít ra cậu ta chỉ bị cha mẹ bỏ rơi, nhưng vẫn còn người thân yêu thương mình. Cậu ta vẫn luôn nghĩ rằng mình phải bảo vệ anh trai Tống Yên Kiều của mình. Mà Tống Yên Kiều vì biết cậu ta sẽ bị bệnh, nên đã cố gắng làm việc kiếm tiền cho các thí nghiệm, thậm chí còn chọn một ngành học mà bản thân không hề hứng thú.
Tống Hoài đã nghe không biết bao nhiêu lần cảnh Tống Yên Kiều tức giận đập đầu vào tường, than thở rằng học không vô nổi.
Nhưng mỗi lần cậu ta hỏi han, Tống Yên Kiều chỉ im lặng hoặc cùng lắm cũng chỉ nói rằng mình vẫn có thể cố gắng.
Trước đây Tống Hoài không hiểu, nhưng bây giờ thì cậu ta đã biết: Tống Yên Kiều luôn là một người anh trai siêu tốt với cậu ta.
Tất nhiên trước đây cũng rất tốt. Chỉ là trước đây cậu ta cứ nghĩ rằng mình đang bảo vệ Tống Yên Kiều, bây giờ mới hiểu rõ, thật ra Tống Yên Kiều cũng đã luôn cố gắng vì cậu ta.
"Chúng ta tại sao lại cãi nhau đến mức này?" Người đàn ông thở dài, giọng nói bất lực.
Người phụ nữ cũng sững người một chút, rồi nhếch môi cười:
"Vì sao à? Vì tôi hận anh đấy."
"Tôi cố tình như vậy. Tôi dù có sinh con cho anh, tôi cũng sẽ không yêu nó, cũng giống như tôi vĩnh viễn sẽ không yêu anh."
Cô vỗ vỗ mặt người đàn ông.
"Anh yêu Thẩm Chấp đúng không? Nhưng anh cũng đâu có quan tâm nó? Yêu cái gì chứ? Anh đúng là nực cười."
Tiếng tranh cãi bên dưới dần im lặng, cho đến khi cả hai lần lượt đóng sập cửa rời đi. Không ai bước lên lầu nhìn Thẩm Chấp lấy một lần.
Không ai để ý đến y.
Mười mấy năm qua vẫn luôn như vậy.
Y chỉ nghe được những cuộc cãi vã.
Thẩm Chấp từng thử thu hút sự chú ý của họ, nhưng dù y có cố tình đứng cuối lớp cũng không ai quan tâm.
Y chưa từng được yêu thương.
Y chỉ là vật hy sinh trong cuộc hôn nhân bi kịch của họ.
Thẩm Chấp đã sớm nhìn thấu mọi chuyện, nhưng y lại không cam tâm, đặc biệt là thời điểm nhìn thấy cái tên trẻ trâu giỏi giả vờ tên Tống Hoài.
Tống Hoài: "Đừng buồn nữa, nhìn anh trai nhóc nè, anh đây cũng là trẻ mồ côi mà, bọn họ không yêu nhóc là vì họ vốn không phải người thân của nhóc thôi."
"Nhìn anh đây thử coi, bây giờ anh đây cũng tìm được gia đình của mình rồi, hơn nữa nhóc còn có anh đây mà."
Tống Yên Kiều đứng bên cạnh gật đầu như gà mổ thóc: "Đúng đó."
[Em còn có Tống Hoài!m
[Tống Hoài là người nhà của em!]
[Người nhà của Tống Hoài cũng có thể là người nhà của em.]
[Chúng ta là những kẻ cô độc, nên phải tự tìm cách để sưởi ấm chính mình!]
Thẩm Chấp: "?"
Vậy có nghĩa là y cũng là người chết hả?
Tống Hoài: "Anh có thể làm anh trai em, không tin thì gọi một tiếng thử coi?"
Thẩm Chấp: "..."
Thẩm Chấp: "Cút."
Tống Hoài: "Không gọi thì thôi."
"Nhóc có biết tại sao ba mẹ nhóc lại thành ra thế này không?" Tống Hoài định làm một người anh trai tốt bụng, giúp Thẩm Chấp gỡ rối chuyện này.
Thẩm Chấp nhếch môi cười, nhưng nụ cười có chút lạnh lẽo:
"Cậu nghĩ tôi không muốn biết hả?"
Y muốn biết là vì y quá kém cỏi, hay vì đơn giản là họ chỉ đơn thuần ghét nhau nên mới trở thành như thế này?
Sóc Con giơ tay trong lòng:
[Anh đây biết, anh đây biết!!!]
[Đây là một câu chuyện thuần túy về hai vợ chồng ghét nhau nhưng cũng có chút tình cảm hỗn loạn.]
[Tôi cá là sau khi nghe xong, ai cũng sẽ thấy đây đúng là một đôi ông bà điên.]
Tống Hoài liếc mắt nhìn Thẩm Chấp, thấy y không có phản ứng gì khác thường nên cũng không nói gì, chỉ im lặng nghe Tống Yên Kiều tưởng tượng trong lòng.
[Ba của Thẩm Chấp có một người trong lòng, hai người từng bàn chuyện kết hôn, nhưng sau đó gia đình người kia phá sản. Nhà họ Thẩm lập tức chướng mắt gia đình đó, quay sang chọn mẹ của Thẩm Chấp làm con dâu.]
[Mẹ của Thẩm Chấp cũng có người trong lòng, nhưng người đó nghèo khó, lại mắc bệnh nan y. Mẹ của Thẩm Chấp đồng ý kết hôn, để bà ngoại nhóc chuyển tiền cứu mạng người kia.]
Thẩm Chấp: "......"
[Sau khi cưới, hai người dần có tình cảm, rồi sinh ra Thẩm Chấp. Nhưng vấn đề là người trong lòng của mẹ nhóc biết chuyện này. Ông ta đã tự cứa cổ tay trước mặt mẹ nhóc, nói rằng sẽ cho bà ấy tự do, không muốn bà ấy tiếp tục bị trói buộc vì mình.]
[Mọi người hiểu rồi đó, người yêu cũ đã chết thì sức công phá còn ghê gớm hơn nhiều.]
[Mẹ của Thẩm Chấp không chỉ hận ba nhóc, hận cha mẹ mình, mà còn hận cả Thẩm Chấp. Bà ấy thậm chí còn hận chính mình, vì không ngờ rằng mình lại có tình cảm với chồng.]
[Thế là Thẩm Chấp trở thành nơi trút giận. Ba nhóc cảm thấy vì có nhóc, nên mẹ nhóc mới bị trầm cảm sau sinh mà không thèm quan tâm đến ông ta nữa. Mẹ nhóc thì nghĩ rằng chính nhóc đã gián tiếp hại chết người yêu cũ của bà ấy.]
Thẩm Chấp: "......"
Tống Hoài: "......"
Tống Hoài ấn tay lên lòng bàn tay Thẩm Chấp — — Anh trai à, anh thảm thật sự.
[Ba của Thẩm Chấp không dỗ dành được mẹ của Thẩm Chấp, lại còn gặp lại người yêu cũ của mình, thế là bắt đầu tìm kiếm niềm an ủi từ cô ta. Rồi an ủi mãi, an ủi ra luôn một đứa con riêng.]
[Mẹ của Thẩm Chấp thì càng suy sụp hơn, xác nhận rằng ba của Thẩm Chấp đúng là một thằng đàn ông khốn nạn. Mỗi ngày ở nhà bà ấy đều cắt người giấy, nguyền rủa ông ta đi chết.]
Thẩm Chấp: "......"
[Sau đó ba nhóc phát hiện ra chuyện này. Ông ta nhấn mạnh rằng dù có chuyện gì xảy ra, Thẩm Chấp vẫn là người thừa kế duy nhất của nhà họ Thẩm.]
[Nhưng mẹ nhóc liền tát ba nhóc mấy cái. Sau đó, suốt một thời gian dài, ông ta cũng không đi tìm người yêu cũ nữa. Thế là hai người họ mỗi ngày ở nhà... hận nhau.]
Tống Hoài & Thẩm Chấp: "......"
Không hiểu nổi, cũng không dám bình luận.
[Nhưng mà, sau đó lại có cú ngược vòng......]
Tống Hoài & Thẩm Chấp: "?"
Chuyện này còn có thể ngược vòng hả?
Đã hận nhau đến mức này, còn muốn ở bên nhau, còn có thể xoay cái gì nữa?