Tống Yên Kiều thấy khó hiểu.
Lặng lẽ đứng cùng 47: [Cảm giác như đầu tên này có chút vấn đề á. ]
47: "Đúng rồi á bảo bối, hắn đúng là có vấn đề thật, tụi mình đừng chơi với hắn nữa."
Cửa xe của Lương Trạch còn chưa kịp đóng lại, Tống Yên Kiều đã xuống xe ngay lập tức, quyết định nghe theo lời 47, tránh xa Lương Trạch.
"Nhớ chuyển tiền cho tôi đấy, cảm ơn."
Nói xong, Tống Yên Kiều rời đi. Lương Trạch nhìn theo bóng lưng của cậu, càng thấy bực bội hơn.
Không lẽ cậu thực sự không muốn ở cạnh hắn hả? Ở cạnh Lận Huyên thì làm gì cũng làm à?
Lận Huyên...
Lương Trạch siết chặt tay. Nhìn chiếc USB mà Tống Yên Kiều đưa, hắn bắt đầu tự suy nghĩ lung tung. Có phải là mình chuyển cho cậu ấy quá ít tiền nên khiến cậu ấy cảm thấy mình keo kiệt không?
Khi chuyển tiền cho Tống Yên Kiều, Lương Trạch đã gửi dư thêm mười triệu. Nhận được tin nhắn báo tiền về, tâm trạng của Tống Yên Kiều tốt hẳn lên. Nhưng cậu cũng chỉ coi Lương Trạch như một con cóc vàng biết phun tiền mà thôi.
Dù hắn có giàu đến đâu thì cũng thật sự độc hại. Biết đâu một ngày nào đó bị hắn cắn cho một cái thì cả người cũng thối rữa ra mất. Thôi thì cứ vớt chút tiền rồi nhanh chóng chuồn đi, phần còn lại cứ để ba lớn giải quyết.
Tống Yên Kiều đeo cặp, đi đến chỗ Thẩm Chu để dạy thêm.
Leng keng! Leng keng!
Tống Yên Kiều nhấn chuông vài lần nhưng không ai ra mở cửa.
Trong nhà Tống Hoài đang ôm lấy eo Thẩm Chấp, giống như một con chó nhỏ rúc vào cổ y.
Thẩm Chấp có đường nét gương mặt sắc sảo, ánh mắt lạnh lùng và giọng nói trầm ổn: "Buông ra, tôi đi mở cửa."
Tống Hoài: "Anh, đừng đi mà, được không?"
Thái độ của Tống Hoài mềm hẳn xuống. Cậu không biết vì sao, chỉ là không muốn để Thẩm Chấp rời đi. Tựa như y biến thành một con mèo nhỏ, còn Thẩm Chấp chính là cỏ bạc hà mèo, càng ngửi càng nghiện, ngửi cỡ nào cũng không đủ.
Không biết từ bao giờ, mỗi tháng cậu đều có mấy ngày như thế này, chỉ muốn ở cạnh Thẩm Chấp.
"Anh... hình như tôi bị bệnh thật rồi."
Giọng Tống Hoài khàn hẳn đi, không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày. Cậu như một con sư tử nhỏ dính người, ôm chặt lấy Thẩm Chấp và lúng túng quẫy đuôi, chỉ mong được Thẩm Chấp ôm lấy một cái.
Nếu Thẩm Chấp có thể ôm cậu một cái thì tốt biết mấy.
Thẩm Chấp im lặng. Có chuyện thì kêu anh, không có chuyện thì ngày nào Tống Hoài cũng kêu y gọi cậu là anh hết.
"Tôi sắp chết rồi phải không?"
Khó chịu đến mức không chịu nổi nữa, Tống Hoài dụi đầu vào eo Thẩm Chấp, nhẹ nhàng cọ vào tay y và mong được xoa đầu.
"Anh tôi nói tôi bị bệnh nan y."
"Nếu tôi chết rồi, cậu nhớ đến sinh nhật anh tôi thì giúp tôi đi thăm anh ấy nhé."
Tống Hoài cũng từng đến bệnh viện kiểm tra nhưng không tìm ra vấn đề gì.
Nhưng triệu chứng của cậu ngày càng rõ rệt. Mỗi tháng đều nghiêm trọng hơn đến mức nặng nhất thì cậu chỉ muốn được ở bên Thẩm Chấp, chỉ khi ngửi thấy mùi hương trên người Thẩm Chấp thì mới cảm thấy dễ chịu.
Thân hình thiếu niên gầy gò, Thẩm Chấp cũng thấy rất khó chịu. Trên người Tống Hoài có một mùi hương lành lạnh, vô cùng thu hút.
Thẩm Chấp muốn c*n v** c* cậu. Nhưng lý trí nói với y là không thể cắn bừa, nếu không sẽ có chuyện.
Chỉ là... Tống Hoài không biết gì hết.
Tống Hoài lại cào vào cổ mình, Thẩm Chấp lập tức giữ lấy tay cậu, lạnh giọng cảnh cáo: "Đừng có cào loạn."
Cào nữa là trầy da mất.
Nhưng Tống Hoài vẫn rất khó chịu: "Hay là... Cậu để tôi cắn một cái đi? Tôi chỉ cắn một cái thôi, thật đấy, tuyệt đối không cắn nhiều đâu."
Thật sự rất khó chịu mà.
Lưng Thẩm Chấp căng thẳng, nhiệt độ trên người Tống Hoài thật sự quá nóng cứ như đang phát sốt. Y kéo cậu vào phòng tắm, mở vòi sen để cậu ngâm mình trong nước.
"Cậu cứ ở đây đi. Anh họ tôi đã tìm gia sư dạy kèm, tôi phải xuống lầu."
Tống Hoài nhìn cậu đầy u oán: "Anh ơi..."
Âm cuối kéo dài, trông cực kỳ đáng thương.
Thẩm Chấp: "..."
Đúng là hết nói nổi với Tống Hoài. Bình thường thì hống hách ngang ngược, đến mấy ngày này thì vừa bám người vừa ngoan ngoãn.
Nhưng chỉ cần qua mấy ngày này là cậu lại trở mặt, kiêu ngạo và khiêu khích như cũ.
Thẩm Chấp vô thức nhìn vào miệng của Tống Hoài, ánh mắt có chút bất đắc dĩ: "Lát nữa về sẽ cho cắn."
Trước khi ra ngoài, Thẩm Chấp không quên khóa cửa.
Tống Hoài dội chút nước lạnh lên đầu. Vừa thấy Thẩm Chấp đi khỏi, cậu liền nhảy ra khỏi bồn tắm rồi thay quần áo, trong lòng vẫn còn tức tối.
Còn gọi là anh em, thà đến học thêm chứ không chịu ở lại chơi với cậu, đúng là muốn đá chết y mà.
Ở trường thì học, về nhà cũng học.
Với cái thành tích của Thẩm Chấp, còn cần học thêm nữa hả?
Được lắm Thẩm Chấp, ngoài mặt tỏ ra là anh em tốt, cậu cùng Thẩm Chấp là anh em plastic thì có, lén sau lưng chăm chỉ học hành muốn bỏ xa cậu chứ gì?
Còn nói cậu là "học bá chuyên cần", vậy chứ Thẩm Chấp học lén sau lưng cậu thì khác gì?
Cậu là học bá số một, còn Thẩm Chấp chính là học bá số hai!
Tống Hoài dù đang khó chịu nhưng vẫn ngoan ngoãn không xuống lầu. Cậu mở cặp sách, lấy ra hai đề thi rồi bắt đầu cắm cúi làm.
Trong lòng vẫn ấm ức: Không đá chết cậu thì không thôi, Thẩm Chấp cứ chờ đó! Lần tới, vị trí hạng nhất chắc chắn là của tôi!
Không chỉ tổng điểm hạng nhất, mà từng môn cũng phải đứng đầu!
Cậu sẽ không bao giờ thỏa thuận với Thẩm Chấp nữa, kiểu như "cùng nhau giữ hạng, cùng nhau đồng điểm".
---
Cửa mở ra, Thẩm Chấp vừa thấy mặt Tống Yên Kiều liền muốn đóng cửa lại. Không phải anh trai của Tống Hoài thì còn ai vào đây nữa.
Thẩm Chấp theo bản năng có chút chột dạ.
Đặc biệt là hình ảnh Tống Hoài ôm y trong phòng ban nãy vẫn còn rõ mồn một trong đầu.
Một loại cảm giác kỳ lạ âm thầm lan tỏa.
"Chào cậu, tôi là gia sư Thẩm Chu giới thiệu để kèm cậu học." Tống Yên Kiều tự giới thiệu.
Thẩm Chấp gật đầu: "Dạ, anh vào đi."
Thiếu niên mặc sơ mi trắng, dáng người cao gầy, nhường chỗ cho Tống Yên Kiều bước vào.
Thẩm Chấp: "Anh đợi chút, em đi lấy đề thi. Trước tiên giúp anh xem qua bài kiểm tra tháng này được không?"
Tống Yên Kiều gật đầu. Học thêm thì phải có dáng vẻ học thêm. Từ lúc bước vào, cậu không hề cười, gương mặt trông cực kỳ nghiêm túc: "Được."
Mỗi lần đi dạy kèm, Tống Yên Kiều đều cảm thấy thế giới này không khác gì một cái gánh xiếc khổng lồ.
Một con sóc như cậu mà cũng có thể làm gia sư sao?
Tống Yên Kiều: "Đúng rồi, cậu tên gì?"
Thẩm Chấp: "Thẩm Chấp."
Tống Yên Kiều sững người, trong đầu như có động đất: [Thẩm... cái gì? Chấp... cái gì? Cái gì? Thẩm Chấp?!]
Thẩm Chấp: "?"
Cái gì vậy, y điên rồi sao?
Chắc chắn là do mùi hương trên người Tống Hoài có độc, làm y xuất hiện ảo giác.
Rõ ràng Tống Yên Kiều không nói gì nhưng Thẩm Chấp lại như nghe được giọng của cậu.
[Vậy nên, Tống Hoài cũng ở đây sao?]
Thẩm Chấp: "..."
Tống Yên Kiều nhìn qua, không chỉ thấy Tống Hoài có mặt ở đây, mà còn thấy thằng nhóc ấy đang lén làm đề của Thẩm Chấp.
[Thằng nhóc này ghê thật, em trai à, em đúng là lợi hại ghê. Anh đây hết lòng thương em, còn em thì chỉ lo làm bài của anh em kết nghĩa. Thẩm Chấp mới ngồi xuống một chút thôi mà đề thi đã làm được một phần tư rồi.]
Thẩm Chấp: "..."
Trộm làm đề của y, đúng là chuyện mà Tống Hoài có thể làm ra được.
Tống Hoài rất thích giả vờ, ngày thường lúc nào cũng làm như không hứng thú gì với việc học, nhưng thực ra lại lén lút làm bài.
Một kẻ 250 (ngốc) mà không giả vờ là sẽ chết.
Nhưng mà... sốt cao đến vậy rồi mà vẫn còn cố làm bài, đúng là quá ngang ngược.
Thẩm Chấp đưa đề thi cho Tống Yên Kiều: "Thầy Tống, em lên lầu lấy ít sách, phiền thầy chờ em một chút."
Tống Yên Kiều rất muốn đi xem kịch hay: [Tôi không thể đi cùng à? Tôi lén nhìn thôi, nhất định không để lộ.]
Thẩm Chấp: "..."
Người nhà họ Tống hình như ai cũng kỳ quái.
Nhưng mà...
Thẩm Chấp suy nghĩ mấy giây, quyết định dẫn cả Tống Yên Kiều lên lầu. Y muốn biết rốt cuộc Tống Hoài bị làm sao.
Nếu thật sự mắc bệnh gì nghiêm trọng, y sẽ đưa Tống Hoài đi bệnh viện kiểm tra.
Thẩm Chấp: "Thầy Tống muốn đi cùng để xem cần lấy sách gì sao?"
Tống Yên Kiều bước đi nhẹ nhàng hết mức có thể, sợ làm Tống Hoài giật mình trước, khiến Thẩm Chấp không bắt được nhóc ấy.
Thẩm Chấp vừa đẩy cửa ra đã thấy Tống Hoài đang điên cuồng làm bài thi, vừa nhìn thấy có người vào, cậu ta lập tức cuộn bài lại nhét vào miệng.
Thẩm Chấp: "..."
Tống Yên Kiều: "..."
Thẩm Chấp bước tới, giữ chặt cằm Tống Hoài, giọng lạnh tanh: "Há miệng ra."
Tống Hoài lắc đầu, nhai nhai mấy cái, nhất quyết không mở miệng. Dù có chết cũng không mở, nếu để Thẩm Chấp phát hiện cậu ta đang làm bài thi, danh hiệu học bá thiên tài không phải tiêu tùng rồi sao?
Vậy thì sao mà Thẩm Chấp còn tin cậu ta là một thiên tài nữa!
Thẩm Chấp: "Nhanh lên."
Giọng Thẩm Chấp nhỏ xuống: "Không thì không cho cắn nữa."
Tống Yên Kiều: "!!!"
[Cái này tôi có thể nghe được hả? Cắn gì hả? Cắn ở đâu? Sao mà cắn?]
[Tôi đã già hay là mấy trò chơi bây giờ của giới trẻ quá mức vậy?]
Đồng tử của Tống Hoài co rút, cậu ta hình như nghe thấy giọng của anh trai mình.
[Em rể, em đúng là không coi tôi là người ngoài luôn nhỉ.]
Tống Hoài: "!!!"
Em rể gì, không phải em rể! Là anh em! Là anh em!
Tống Hoài đỏ mặt đẩy Thẩm Chấp ra, giọng điệu có phần bực bội: "Đều tại cậu hết!"
Thẩm Chấp hoàn toàn không định nhận lỗi này, y hờ hững liếc nhìn Tống Hoài: "Chẳng lẽ không phải lỗi của cậu, không chịu nghỉ ngơi đàng hoàng mà còn làm bài của tôi à?"
"Thiên tài số một vũ trụ đệ nhất bất bại?"
Hai chữ "thiên tài" này nghe cực kỳ mỉa mai.
Tống Hoài suýt nữa thì dựng lông lên nhưng ngay sau đó liền thấy anh trai mình đứng ngay cửa.
Tống Yên Kiều trợn tròn mắt, không thèm chớp lấy một lần.
Tống Hoài vội vàng hạ giọng: "Cậu im ngay đi! Không thấy anh tôi đang đứng ngoài kia à?"
Thẩm Chấp sau khi chọc giận người ta cũng không tiếp tục đùa nữa.
Y lễ phép hỏi Tống Yên Kiều: "Anh Yên Kiều, hình như Tống Hoài bị bệnh. Anh có biết cậu ấy bị gì không?"
Thẩm Chấp cuối cùng cũng nói ra lý do mình gọi Tống Yên Kiều tới.
Tống Yên Kiều: "?"
Cậu nhìn lướt qua em trai mình một lần nữa.
[Bệnh gì? Nó đang vào kỳ ph*t t*nh thôi.]
Tống Hoài nhíu mày, kỳ ph*t t*nh, cái quái gì đây?
Bệnh nan y của cậu ta lại gọi là kỳ ph*t t*nh á?
Chưa từng nghe ai nói có căn bệnh hiểm nghèo nào tên kỳ ph*t t*nh hết á!
Tống Yên Kiều ra dáng người có kinh nghiệm, bước tới chẩn đoán cho hai người.
Tống Yên Kiều: "Có thấy rất nóng không?"
Tống Hoài gật đầu: "Dạ."
Tống Yên Kiều: "Có thấy choáng váng, bứt rứt, cơ thể khó chịu, nhức mỏi không?"
Tống Hoài: "Dạ."
Cậu ta có phải sắp chết rồi không? Lần này còn nghiêm trọng hơn mọi lần trước, có khi nào cậu ta sắp không qua khỏi không?
Tống Yên Kiều: "Có thấy Thẩm Chấp rất thơm không?"
Tống Hoài: "?"
Cậu ta giật mình, mặt đỏ lên cãi lại: "Em không có!"
Nhưng ngay sau đó, Thẩm Chấp đã vạch trần cậu ta: "Dạ, cậu ấy còn muốn cắn em nữa."
Tống Yên Kiều: "?"
[Nhóc con, em là một Omega mà đòi cắn Alpha à? Không hổ danh là ông vua tranh giành, biến thành Omega rồi vẫn muốn đánh dấu Alpha.]
Tống Hoài nghe mà mù mịt, hả? Cậu ta là Omega, còn Thẩm Chấp là Alpha?
Tống Hoài từ trước đến nay chưa từng tiếp xúc với mấy chuyện này. Giờ phút này, một đống thuật ngữ chuyên ngành ập đến khiến đầu cậu ta quay cuồng.
Cùng lúc đó, cậu ta lại muốn nhào vào người Thẩm Chấp một lần nữa.
Nhưng trong lòng lại có một cơn giận vô cớ, cứ có cảm giác Alpha như Thẩm Chấp hình như mạnh hơn mình một bậc.
Tống Hoài không muốn ôm Thẩm Chấp nữa.
Tại sao cậu ta lại không phải là Alpha chứ?
Thẩm Chấp suy nghĩ một lát: "Vậy bây giờ cần uống thuốc gì?"
Tống Yên Kiều thành thật đáp: "Chưa có thuốc đặc trị đâu. Hiện tại dù có thuốc cũng có tác dụng phụ, anh không khuyên em uống."
[Xem ra vẫn chưa theo đuổi được.]
Tống Yên Kiều: "Em chờ anh thêm nhiều nhất một tháng nữa. Anh sẽ cố gắng để tháng sau em có thể dùng thuốc."
[Nếu nhóc không nói thì tôi còn tưởng nhóc không có vấn đề gì. Tôi bận lo nghiên cứu đến sứt đầu mẻ trán, vẫn còn thiếu chút nữa thôi.]
Tống Yên Kiều xoa đầu chó Tống Hoài: "Không sao đâu, anh không để em chết đâu."
Omega không có thuốc ức chế mà cũng không có Alpha ở bên, không chỉ ảnh hưởng nghiêm trọng đến cơ thể mà thậm chí còn có thể mất mạng.
Tống Hoài: "?"
Tống Hoài nghĩ mãi tại sao anh trai cứ lén lút làm chuyện gì đó sau lưng mình?
Có phải vì cái bệnh nan y gọi là kỳ ph*t t*nh này mà anh cậu ta mới phải đi làm kiếm tiền để nghiên cứu thuốc không?
Càng nghĩ Tống Hoài càng cảm thấy đúng là như vậy. Đã vào kỳ ph*t t*nh rồi nên càng nhạy cảm, lại còn suy nghĩ lung tung, cậu ta suýt chút nữa rơi nước mắt.
Tống Hoài: "Anh, nếu thật sự không chữa được thì thôi đi."
"Em đã được gặp anh cả, chị hai, anh, còn có em gái..."
Tống Hoài rũ mắt, liếc nhìn Thẩm Chấp một cái, rồi nhỏ giọng bổ sung: "Cả Thẩm Chấp nữa, em đã rất vui rồi, dù có chết..."
Thẩm Chấp lập tức bịt miệng Tống Hoài lại: "Không nói được thì im lặng."
Y quay sang nhìn Tống Yên Kiều: "Anh Yên Kiều, bây giờ phải làm gì?"
Tống Yên Kiều chớp mắt chậm rãi, định nói rồi lại thôi nhưng cuối cùng vẫn lên tiếng, giọng nhỏ đến mức gần như thì thầm:
"Chỉ cần... tìm một Alpha phù hợp về thể trạng, rồi tiến hành trao đổi pheromone vào ban đêm?"