Tống Yên Kiều: "!!!"
Tống Yên Kiều túm lấy một lọn tóc của Lận Huyên, không cho anh ngẩng đầu lên. Đôi mắt đen láy long lanh chớp chớp có chút hoảng hốt, miệng vẫn còn dính trên môi Lận Huyên.
Cậu giật mình rụt lại và đối diện ánh mắt của Tống Đình mà chột dạ mím môi.
Cái dáng vẻ mím môi ấy đúng là chột dạ thật, nhưng cũng đáng yêu chết đi được.
Lận Huyên vỗ nhẹ lên lưng Tống Yên Kiều, thấy cậu căng cứng cả người, liền muốn cậu thả lỏng một chút: "Kiều Kiều đừng sợ, anh..." Cùng em đi nói chuyện rõ ràng với anh trai em.
Tống Yên Kiều chột dạ, ngẩng đầu liếc anh trai một cái rồi lại cúi đầu nhìn Lận Huyên: "Anh đi mau đi!"
"Anh trai em chưa thấy anh đâu, anh chạy nhanh lên đi!" Tống Yên Kiều nhỏ giọng thúc giục.
Lận Huyên: "..."
Anh có cảm giác mình không còn đường để rút lui nữa rồi.
Tống Đình tức đến mức muốn nổ tung, may mà Tống Yên Kiều đã chạy qua đó. Tống Đình nhìn kỹ Sóc Con nhà mình, vừa định quay đầu lại tóm cái thằng nhãi ranh kia nhưng vừa quay lại, người đã biến mất tiêu.
Tống Đình: "Cái loại đàn ông này nhìn là biết không đáng tin rồi. Kiều Kiều, tốt nhất em đừng có mà dính vào loại người như vậy."
Tống Yên Kiều gật đầu như gà mổ thóc, nhưng trong lòng lại nhỏ giọng lẩm bẩm: [Nhưng mà nếu anh ấy không chạy, anh chắc chắn sẽ đánh gãy chân anh ấy á.]
Tống Đình: "..."
[Em còn chưa nói gì mà anh tính đánh chết anh ấy rồi? Chưa kịp nói chuyện yêu đương nữa á! Em muốn yêu đương, anh đừng có cản!] Sóc Con phản kháng trong lòng.
[Anh trai ơi, anh không được đánh chết anh ấy đâu.]
Tống Yên Kiều bên ngoài vẫn ngoan ngoãn gật đầu lia lịa, nếu không nghe được tiếng lòng của cậu thì Tống Đình chắc chắn sẽ nghĩ rằng Sóc Con nhà mình nghe lời lắm.
Tống Đình: "..."
Lận Huyên: "..."
Thôi rồi, giờ trong mắt Tống Đình, Lận Huyên chính là một thằng nhãi ranh đáng chết.
Có lẽ điều mà Tống Đình đang suy nghĩ lúc này chính là nên đánh anh thế nào cho bõ ghét.
Suốt nửa tháng sau đó, Tống Đình canh phòng nghiêm ngặt, ngủ cũng phải thay phiên mở mắt trông chừng, sợ Sóc Con nhà mình lại bị bắt cóc lần nữa.
Mỗi ngày dù có bận rộn đến đâu cũng nhất định đến đón Tống Yên Kiều tan làm đúng giờ.
Tống Yên Kiều hoàn toàn mất đi cơ hội gặp Lận Huyên.
Đến giữa tháng mười, thời tiết dần dần trở lạnh, chỉ qua một đêm mà lá trên cây đã bị gió thổi rụng hết, cành cây trơ trụi, lá bạch quả rải đầy trên đường, mỗi bước chân giẫm lên đều có thể cảm nhận được sự mềm mại.
Tống Yên Kiều đang ở phòng thí nghiệm, mặc quần áo dài tay, cúi đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy các sinh viên tan học đi qua đi lại.
Cậu cúi xuống tiếp tục làm thí nghiệm. Đường Lan đứng bên cạnh nhìn mà có chút tò mò, sao hôm nay Tống Yên Kiều lại im lặng vậy, không thèm nổi điên với ai hết, đúng là không bình thường chút nào.
Đường Lan vừa định ghé lại gần hỏi xem có chuyện gì xảy ra không.
Thì lại thấy một Sóc Con mặc áo blouse trắng đang lẩm bẩm: [Khi xác định điểm đột biến, không được nghĩ đến anh, sợ sai danh sách ảnh hưởng đến anh.]
Sóc Con chống tay lên hông, người lắc qua lắc lại: [Khi phân tích mô hình ban đầu, nếu muốn nghĩ đến anh, trước tiên phải chọn danh sách lòng trắng trứng phù hợp.]
[Mỗi lần vận hành mô hình, phải dùng swiss, nhập danh sách trước, trước đó phải rửa tay.]
Đường Lan: "..."
Giang Tễ: "..."
Không phải là không điên, chỉ là chưa bắt đầu điên thôi.
Tống Yên Kiều đúng là đã điên rồi, nhưng bọn họ cũng thoải mái.
Trên mạng đã lâu rồi cư dân mạng không thấy Tống Yên Kiều hoạt động, cũng không thấy cậu nổi điên, cảm giác có chút không quen.
【 Sóc Con! Cưng đi đâu rồi!? Mau quay lại đi! 】
【 Ngày đầu tiên không có vợ, tôi nghĩ mình chỉ đơn giản là muốn nhìn ngắm nhan sắc của vợ. Đến ngày thứ hai mươi vợ không có ở đây, tôi mới nhận ra mình chỉ muốn thấy vợ nổi điên, muốn xem vợ chơi trừu tượng. 】
【 Sóc Con, nếu bé bị trường học bắt cóc thì kêu lên một tiếng đi! 】
【 Đàn anh đã quay lại trường học rồi, tôi còn thấy Sóc Con trong trường nữa. Một con Sóc Con bé xíu như vậy mà ăn hết nửa thau cơm! 】
【 A a a a, Kiều Kiều ăn hết nửa thau cơm? Cậu đang nói với tôi rằng một cô vợ bé xíu như vậy mà có thể ăn hết nửa thau cơm sao? 】
【 Đúng vậy đó, học sinh của thầy Giang Tễ toàn là dân khoa trương, đều bắt đầu từ nửa thau cơm trở lên không á, tôi còn nghi ngờ Sóc Con bị thầy Giang Tễ bán đi đào than mất rồi. 】
【 Kiều Kiều, nhóc lại đi làm công việc gì đen tối nữa vậy, mau quay lại đi. Giới giải trí kiếm tiền dễ mà, nhóc vào đó mà vớt tiền đi! 】
Người đại diện anh Triệu cũng hết cách. Hiện tại Tống Yên Kiều đang rất hot, vậy mà cậu nói không nhận công việc thì thật sự không nhận luôn.
Chính là như vậy, nhưng số liệu của Tống Yên Kiều vẫn cực kỳ tốt.
Anh Triệu đơn giản là mặc kệ, cứ để Tống Yên Kiều làm theo ý mình. Cậu có thể làm việc vào kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, đến lúc khai giảng thì quay lại đi học, nghỉ thì lại vào giới giải trí kiếm tiền, quá hoàn hảo.
Tống Yên Kiều đừng có mệt, nhưng cũng đừng có nghỉ ngơi.
【 Đúng là Tống Yên Kiều thông minh, biết bản thân không thể trụ vững, dứt khoát rút khỏi luôn. 】
【 Nhưng mà phim của Tống Yên Kiều chắc chắn chỉ là một vết xước nhỏ thôi, cho nên khoảng thời gian này cậu ta mới bám vào việc học, không tham gia mấy sự kiện linh tinh. Đến lúc đó có ai bị chửi thì cậu ta đã đẹp đẽ trốn mất tiêu rồi. 】
【 Tống Yên Kiều không chịu gánh vác chút nguy hiểm nào, cũng không chuyên nghiệp. Kiếm được chút tiền là nghĩ mình có thể nằm yên. 】
【 Đúng vậy, chưa thấy ai làm nghệ sĩ mà không có chí tiến thủ như cậu ta. Kiếm được ít tiền liền muốn nằm không. Doanh nhân trẻ mới nổi ở thành phố A đều đi lên từ tầng thấp nhất, họ kiếm mấy trăm triệu mấy chục triệu còn chưa thấy ai nằm không kìa. 】
Tống Yên Kiều đương nhiên không biết trên mạng đang nói gì.
Bị Giang Tễ ép làm việc cực khổ, Tống Yên Kiều chỉ mở mắt là làm, về nhà thì nhắm mắt ngủ, dù sao khoảng thời gian này cậu cũng chung số phận với Giang Tễ và Đường Lan.
Nhưng tin vui là nhóm chất ức chế mới nghiên cứu thành công, gần như không có tác dụng phụ.
Ba người trong phòng thí nghiệm khi nhìn thấy báo cáo kết quả thì vui sướng không kìm được. Đường Lan và Tống Yên Kiều phấn khích đến mức suýt nhảy múa trong phòng thí nghiệm, thậm chí còn bất cẩn làm vỡ hai ống nghiệm.
Giang Tễ vẫn giữ dáng vẻ lạnh lùng nhưng khóe môi mang theo một nụ cười nhàn nhạt.
Bên kia —
Lương Trạch thì không may mắn như vậy. Thí nghiệm lại thất bại lần nữa, thậm chí những người tham gia thử nghiệm đã bước vào giai đoạn sốt cao vì tiêm phải thuốc thử thất bại và có vài người đã chết.
Hơn nữa chiếc USB mà Tống Yên Kiều đưa cho hắn chỉ chứa một vài hạng mục cướp được thành công, còn lại đều không lấy được gì từ tập đoàn Lận.
Gần đây, mọi hành động của Lận Huyên rõ ràng đều nhắm vào việc bao vây và tiêu diệt nhà họ Lương. Không chỉ không cướp được nhiều hạng mục từ tập đoàn Lận, mà Lận Huyên còn lật đổ mất phần quan trọng nhất của nhà họ Lương.
Lương Trạch dĩ nhiên không trách Tống Yên Kiều, chỉ cảm thấy cậu quá dễ lừa. Đồng thời, hắn cũng nhận ra Lận Huyên quá xảo quyệt.
Những thứ mà Lận Huyên đưa cho Tống Yên Kiều, đều là thật giả lẫn lộn.
Một nhóc quê mùa như Tống Yên Kiều thì biết được cái gì?
Thậm chí Lương Trạch còn nhắn tin cho Tống Yên Kiều, nói rằng Lận Huyên căn bản không xem trọng cậu, cũng không hề tin tưởng cậu.
Thế nhưng toàn bộ tin nhắn, Tống Yên Kiều đều không thèm nhìn mà cũng không thèm trả lời.
Lương Trạch lúc này không có tâm trạng, cho dù đang đánh cờ với Lận Huyên mà rơi vào thế yếu thì cũng không sao.
Nhà họ Lương đã phát hiện ra cơ hội trước, cũng là những người bắt đầu thử nghiệm đầu tiên. Chỉ cần thành công, bọn họ sẽ nắm bắt được thời cơ và kiểm soát nguồn tài nguyên quan trọng nhất, từ đó có thể một lần nữa đặt ra luật chơi ở một mức độ nhất định.
Người phụ trách dự án liếc nhìn khuôn mặt âm trầm, lạnh như nước của Lương Trạch mà không dám hó hé gì.
Vị này vừa mới ra tay g**t ch*t một người thử nghiệm để hả giận. Lương Trạch coi mạng người không khác gì cỏ rác.
Anh ta rất sợ mình mất đi giá trị lợi dụng rồi cũng sẽ bị Lương Trạch nghiền nát như một con kiến.
Kết quả thí nghiệm khiến anh ta tuyệt vọng, anh ta ấp úng đề xuất: "Tổng giám đốc Lương, tôi... tôi không có tiến triển gì. Nhưng mà, đàn anh của tôi trước đây từng nghiên cứu về pheromone côn trùng. Hiện tại tôi có nghe ngóng một chút, hình như anh ấy cũng đang tiến hành nghiên cứu liên quan. Có thể anh ấy đã phát hiện ra điều gì đó."
"Nếu như... nếu như nghiên cứu của anh ấy có kết quả..."
"Tôi nói thật, đó là đàn anh của tôi. Tôi có thể đứng ra hòa giải."
"Tôi nghe nói dự án của đàn anh chưa thu hút được nhà đầu tư nào."
"Đàn anh của tôi là người tận tâm với nghiên cứu khoa học, cả đời chỉ theo đuổi con đường này. Chỉ cần ngài chịu đầu tư đủ, chắc chắn có thể thuyết phục được anh ấy."
Lương Trạch nheo mắt. Đây cũng là một con đường.
Hắn lập tức quyết định: "Ngày mai tôi sẽ cùng anh đi thuyết phục đàn anh của anh. Trước hết, hãy nói với anh ta rằng tôi sẵn sàng đầu tư."
---
Tống Yên Kiều cầm theo một khay thuốc thử, tổng cộng hai mươi ống, mười ống là thuốc ức chế dành riêng cho Omega, mười ống là thuốc đặc chế cho Alpha rồi đến tìm Tống Hoài.
Trong khoảng thời gian tới, cậu sẽ bận rộn đến mức không có thời gian quản lý chuyện của Tống Hoài và Thẩm Chấp*, nên trước tiên giao thuốc thử nghiên cứu được cho họ.
(*: Bản dịch để Giang Chấp mà nhóc này họ Thẩm nên tui tự sửa lại.)
Thời gian này, Tống Hoài và Thẩm Chấp đã bắt đầu huấn luyện tập trung, chỉ khi đến kỳ thi cuối kỳ mới phải đến kiểm tra, phần lớn thời gian đều dùng cho huấn luyện.
Tống Yên Kiều ấn chuông cửa. Người ra mở cửa là một người cậu không quen, nhưng đối phương có vẻ nhận ra cậu.
Đàm Nguyên Tư mắt sáng rực, người cá nhỏ!
Rõ ràng còn đẹp hơn trong ảnh!
Tống Yên Kiều: "Chào cậu, tôi tìm Tống Hoài, có chút đồ muốn đưa cho em ấy."
Ánh mắt Đàm Nguyên Tư vẫn dán chặt lên mặt Tống Yên Kiều, gương mặt đẹp, giọng nói cũng dễ nghe. Cậu thật sự rất xinh đẹp. Tống Hoài sao mà may mắn vậy, lại có một người anh trai đẹp như vậy.
Tống Yên Kiều: "?"
Cảm giác có gì đó kỳ lạ.
Cậu lùi lại hai bước, nghi hoặc: "Tống Hoài không có ở đây sao?"
Đàm Nguyên Tư: "Cậu không nhớ tôi à?"
Tống Yên Kiều: "?"
Đàm Nguyên Tư cuống quýt giải thích: "Là tôi đây! Lần trước chơi game với cậu đó! Cậu không nhớ sao?"
"Là người đã nói 'sorry cả đội' đó?"
Thiếu niên khẽ nghiêng đầu, mái tóc đen mềm mại khẽ lay động. Đôi mắt hạnh to tròn, long lanh trong suốt, vừa sáng vừa đáng yêu, trông như một loài động vật nhỏ dễ thương nào đó.
Nhìn mà chỉ muốn đưa tay lên xoa xoa cái đầu lông xù kia.
Tim Đàm Nguyên Tư suýt nữa nổ tung. Sao lại có thể vừa đẹp vừa đáng yêu như thế này!
Hắn biết mà! Kéo Tống Hoài vào đội là một quyết định hoàn toàn đúng đắn! Thực lực của Tống Hoài đúng là mạnh, nhưng so với Tống Yên Kiều đáng yêu thì đúng là không là gì hết!
Đàm Nguyên Tư đỏ mặt: "Bảo bối, cậu đáng yêu quá đi mất!"
Tống Yên Kiều: "......"
Lời còn chưa dứt, Đàm Nguyên Tư đã bị Tống Hoài túm cổ quật ngã xuống đất.
"Tao đã nói mà, cái thằng nhóc chết tiệt này không có chút thành thật nào hết! Còn dám nhớ thương anh trai tao nữa hả? Không đánh cho mày phục thì mày không chịu đúng không? Lại đây! Đánh tiếp đi!"
Đàm Nguyên Tư vừa bị đánh vừa la lên: "Bảo bối, tôi thích cậu!"
Tống Hoài vội bịt miệng hắn lại.
Đàm Nguyên Tư vươn tay trái, điên cuồng làm hình trái tim.
Tống Hoài lại đè tay trái hắn xuống, vô tình buông lỏng tay che miệng hắn ra.
"Chúng ta bên nhau đi, được không?"
Tống Yên Kiều lùi hẳn về sau hai bước, cố gắng giữ bình tĩnh. Nhưng tiếng lòng thì ngày càng hừng hực —
[Học tập tư tưởng mới, phấn đấu làm thanh niên thời đại mới! Đất nước còn chưa giàu mạnh thì sao có thể đắm chìm trong chuyện tình cảm cá nhân? Là con cháu của Hoa Hạ, con nguyện thoát ly tình yêu, thoát khỏi ràng buộc và tự lập tự cường! Chúng ta sinh dưới lá cờ đỏ, lớn lên trong gió xuân. Ánh mắt hướng về, tất cả vì Trung Hoa! Năm ngôi sao sáng rực, tất cả vì tín ngưỡng! Nguyện bảo vệ non sông tráng lệ này, mặt trời lặn vào ráng chiều, ngân hà luôn rực rỡ! Giờ đây chiến tranh buông xuống, nguyện không sợ chiến tranh, nguyện dùng thanh xuân của chúng ta để bảo vệ giang sơn gấm vóc này!]
Đàm Nguyên Tư: "?"
Cái quái gì vậy?