Pháo Hôi Cải Trang Xấu Xí Trở Thành Đoàn Sủng Sau Khi Bị Đọc Tâm

Chương 105: Anh trai tốt bụng!.




 

Đàm Nguyên Tư tò mò nghiêng đầu, thậm chí quên mất mình vẫn đang bị Tống Hoài ấn xuống.

Tống Yên Kiều vừa nói cả một đoạn dài nhưng hắn có thấy Tống Yên Kiều mở miệng đâu.

Thế này không phải chứng minh hai người họ là cặp đôi trời sinh hả? Hắn có thể nghe thấy cả tiếng lòng của Tống Yên Kiều, vậy nếu không phải duyên phận thì là gì?

Tống Yên Kiều cũng giỏi ăn nói thật đấy, lòng yêu nước mạnh mẽ thế này, đáng yêu quá đi mất!

Đàm Nguyên Tư: "Bà —"

"Ư ưm ơ —"

Chưa kịp nói hết câu đã bị Tống Hoài bịt chặt miệng lần nữa.

"Cái thằng nghiện yêu chết tiệt này, im miệng cho tao! Anh tao không yêu đương!"

Đàm Nguyên Tư trợn mắt nhìn Tống Yên Kiều, ánh mắt rưng rưng và vẻ mặt có chút ấm ức, như đang hỏi Tống Yên Kiều: Cậu thực sự không nói chuyện sao?

Tống Yên Kiều chột dạ trong một giây, sau đó gật đầu lia lịa: "Đúng vậy, anh trai tôi nói không được yêu đương."

Hoàn toàn quên mất trước đó mình đã nói khác đi.

Đàm Nguyên Tư thất vọng đến tan nát cõi lòng: "Được rồi, vậy khi nào cậu muốn nói thì nhất định phải nói với tôi nhé!"

Vừa dứt lời đã bị Tống Hoài đấm cho một trận.

Tống Yên Kiều đi theo Đàm Nguyên Tư và Tống Hoài vào căn cứ huấn luyện. Đàm Nguyên Tư là thành viên lâu năm trong đội của bọn họ, thực lực rất mạnh và cũng rất nổi tiếng.

Dĩ nhiên là trước khi Tống Hoài và Thẩm Chấp gia nhập. Từ khi hai người họ vào đội CMT, bắt đầu huấn luyện và livestream, chỉ trong vài tháng ngắn ngủi và nhờ kỹ năng điều khiển nhân vật, cùng với nhan sắc nổi bật mà họ đã nhanh chóng trở thành những ngôi sao mới trong giới Esport.

Đúng lúc này, một thành viên trong đội đang phát trực tiếp. Khi Tống Yên Kiều đi ngang qua, màn hình vô tình lướt qua người cậu.

【? Vợ tôi sao lại ở đây?】

【Khoan đã, có phải các người bắt cóc vợ tôi không? Đàm Nguyên Tư làm đúng không?】

【Sóc con ơi! Sao nhóc lại ở đây? Mẹ tìm nhóc mãi! Mẹ còn tưởng nhóc bị bọn buôn người bắt cóc rồi á!】

【Đàm Nguyên Tư đáng chết! Anh bắt cóc vợ tôi làm gì hả?】

Thành viên trong đội: "?"

Người đó chậm rãi quay đầu, thấy Đàm Nguyên Tư dẫn theo một người bước vào.

Cậu thanh niên kia dáng người cao gầy, gương mặt đẹp không tì vết, mái tóc hơi rối, dung mạo rực rỡ. Nhưng nhờ đôi mắt to tròn, đường nét khuôn mặt lại mang theo chút gì đó thuần khiết.

Thành viên trong đội không nhịn được nhìn thêm mấy lần. Đàm Nguyên Tư giấu của ngon vật lạ như vậy à?

Còn cả Tống Hoài nữa, tại sao thằng nhóc đó cứ lảng vảng bên cạnh chàng trai xinh đẹp này?

Hầu hết mọi người trong đội đều không kiềm chế được mà nhìn về phía Tống Yên Kiều. Có ai mà không yêu cái đẹp đâu? Hiếm khi có một chàng trai đẹp trai xuất hiện ở đây, đúng là làm bừng sáng cả cuộc sống khô khan của họ.

Tống Yên Kiều cảm nhận được vô số ánh mắt đổ dồn về phía mình, ngón chân cậu sắp muốn cào xuống đất vì ngại. Nhưng cuối cùng vẫn lịch sự nở một nụ cười với mọi người.

Vừa rồi lúc livestream, đồng đội đỏ mặt ngay lập tức và còn cười với cậu.

【Ê nha!! Cậu làm mọi người mê mẩn hết cả rồi.】

【Lúc nhìn thấy Đàm Nguyên Tư bị Tống Yên Kiều thu phục, tôi: "Đúng là một thằng trai thẳng ngây thơ chưa hiểu sự đời." Nhưng khi thấy cả đám người đều bị Tống Yên Kiều thu phục, tôi thực sự muốn xem thử nhan sắc ngoài đời của cậu ấy rốt cuộc đẹp đến mức nào.】

【Kiều Bảo thật sự rất xinh đẹp, tôi chỉ muốn quỳ xuống gọi là vợ thôi.】

Đồng đội: "Tôi không nói chuyện với mấy người nữa, lo đánh nhanh lên. Tôi đánh xong là thoát ngay, tối nay sẽ luyện bù, mấy người biết rồi đấy, tôi đang rất bận huấn luyện."

【Cậu gọi đây là bận huấn luyện? Tôi không muốn nói gì với cậu nữa.】

【Vợ ơi, chạy mau đi! Xinh đẹp như cưng mà bước vào căn cứ, khác gì rơi vào ổ sói đâu chứ?】

【Tống Yên Kiều đúng là có khả năng quyến rũ, bây giờ còn đang câu luôn cả đồng đội của CMT nữa kìa!】

"Tôi tìm Tống Hoài có chút chuyện, cậu..." Tống Yên Kiều chậm rãi chớp mắt, đôi mắt xinh đẹp lộ vẻ ngơ ngác, khó hiểu: "Mấy người có thể..."

Tống Hoài còn chưa kịp phản ứng đã bị đồng đội đẩy bật ra khỏi chỗ Tống Yên Kiều.

Mặt cậu ta xanh mét vì tức giận: "!"

Toàn là lũ sói đói hết rồi!

Ai cũng đang dòm ngó anh cậu ta!

Đừng tưởng cậu ta không biết, đám này toàn muốn làm chồng của anh cậu!

Đến giờ cậu ta mới hiểu vì sao trước đây Tống Yên Kiều lại thích đeo cái kính kỳ quái kia.

Tống Yên Kiều: "Có thể cho tôi nói chuyện riêng với Tống Hoài được không?"

Một đám người tiếc nuối đồng thanh đáp: "Được thôi." Nhưng ánh mắt vẫn đầy hâm mộ nhìn về phía Tống Hoài.

Cậu ta đúng là may mắn quá đi, anh cậu ta đẹp trai thế này cơ mà!

Bây giờ đối xử tốt với Tống Hoài vẫn còn kịp không nhỉ?

Nếu đối xử tốt với Tống Hoài hơn, liệu cậu ta có bớt trở thành chướng ngại vật ngăn cản họ theo đuổi Tống Yên Kiều không?

Tống Yên Kiều khó khăn lắm mới theo Tống Hoài lên lầu. Cậu lấy từ trong túi ra thuốc ức chế, kèm theo một ống tiêm dùng một lần.

"Đây là thuốc ức chế của em, còn đây là thuốc của Thẩm Chấp."

"Khi nào kỳ ph*t t*nh đến, chỉ cần tiêm một ống thuốc ức chế này là được, mỗi lần một liều."

Tống Hoài nhớ kỹ từng lời, còn không quên dặn lại Tống Yên Kiều: "Sau này nếu anh đến đây, nhất định phải gọi điện thoại cho em. Em với Thẩm Chấp sẽ cùng ra đón anh. Đồng đội của em toàn mấy người không đáng tin không à."

Vì anh trai bị người ta dòm ngó, giọng điệu của Tống Hoài vô thức mang theo cảm giác khó chịu.

Tống Yên Kiều: "Anh cũng thấy vậy."

Nhiệt tình quá mức nên cậu có chút không chịu nổi. Hơn nữa, cậu đến đây tay không, cảm giác càng xấu hổ hơn.

Tống Hoài tiễn Tống Yên Kiều ra ngoài, một đám đồng đội lại lẽo đẽo đi theo, chỉ thiếu nước vẫy khăn tay tiễn biệt.

Thậm chí có người còn níu cổ Tống Hoài, nghiến răng nghiến lợi mà dặn dò Tống Yên Kiều: "Nếu anh không thường xuyên về thăm Tống Hoài thì sau này nó sống hay chết cũng đừng trách bọn này không thông báo!"

Tống Hoài: "..."

Tống Yên Kiều: "..."

Nhìn thấy cảnh này, cậu càng chạy trốn nhanh hơn.

[Mấy người bắt Tống Hoài thì được, nhưng đừng hòng bắt tôi nhé!]

Sóc Con bỏ chạy.

Tống Hoài: "..."

Anh trai ơi...

....

Lương Trạch lần theo địa chỉ tìm đến phòng thí nghiệm của Giang Tễ, vừa nhìn đã thấy ba chữ to đùng —— "Hang Chuột Bạch".

Lương Trạch: "......?"

Ủa người này có thật sự đáng tin không?

Có ai đặt tên phòng thí nghiệm kiểu này không?

Nếu không phải do đã tìm hiểu hết thông tin về Giang Tễ từ trước, có khi Lương Trạch đã quay đầu đi thẳng rồi.

Lương Trạch gõ cửa, không ai trả lời.

Gõ lần nữa, vẫn không có ai mở.

Lương Trạch cau mày, rốt cuộc là không có ai trong đó hay là người ta không muốn hợp tác với mình? Rõ ràng hôm qua hắn đã kêu người phụ trách dự án liên hệ với Giang Tễ rồi cơ mà.

Hắn liếc sang người phụ trách bên cạnh, đối phương mồ hôi đổ như mưa, vội vàng chạy lên mở cửa.

Tổng giám đốc Lương đương nhiên sẽ không làm mấy chuyện bất lịch sự như thế này, vậy nên chuyện không lịch sự này chỉ có thể để anh ta làm thôi.

♪ Đi vệ sinh mà không dám nghĩ đến anh ~♪

♪ Sợ mùi hôi hám làm ô uế anh ~♪

Vừa mở cửa, một đoạn nhạc có hương vị "ám ảnh tâm hồn" lập tức vang lên.

Lương Trạch: "?"

Là bài mà Tống Yên Kiều giới thiệu đây mà!

Nhạc này đúng là gây nghiện thật! Quá điên! Quá yêu!

Đường Lan ngẩng đầu lên, ngay lập tức bắt gặp ánh mắt ngơ ngác của Lương Trạch. Y lập tức quay sang Giang Tễ: "Thầy Giang, ánh mắt anh ta cứ như đang nói anh là đồ ngốc vậy."

Giang Tễ: "......"

Đúng là chuyên gia châm ngòi ly gián mà.

Giang Tễ cảm thấy bản thân như có số mệnh kỳ quái. Một đứa thì là Sóc Con điên, một đứa khác thì ngày nào cũng chạy theo Tống Yên Kiều để đâm bị thóc chọc bị gạo.

Từ lúc Tống Yên Kiều trở về, hai anh em này cứ suốt ngày đối đầu với Giang Tễ. Hôm nay thì nói tài liệu trong phòng thí nghiệm có vấn đề, ngày mai lại chê nước tinh khiết có mùi lạ. Nói trắng ra là ghét bỏ Giang Tễ, mà Đường Lan thì hoàn toàn đứng về phía Tống Yên Kiều, dùng đủ mọi cách để công kích Giang Tễ.

Mọi người ai cũng biết, hai tên nhóc này coi Giang Tễ như kẻ thù chung mà!

Lâu dần không biết có còn coi Giang Tễ là con người nữa không nữa!

Lương Trạch lấy lại vẻ nghiêm túc: "Thầy Giang, lần này tôi đến là để chào hỏi thầy. Tôi có mang theo một chút quà nhỏ, mong thầy nhận cho."

Lúc này Tống Yên Kiều vẫn đang vừa trò chuyện với Lận Huyên ở ven đường vừa ăn vặt mà anh mang đến.

Cậu ra ngoài để đưa thuốc ức chế, Lận Huyên cũng đi theo nên ngay lúc cậu vừa bước ra đã gặp ngay Lận Huyên.

Tống Yên Kiều tò mò hỏi sao anh biết cậu ở đây?

Lận Huyên đương nhiên sẽ không nói thật là mình nghe được tiếng lòng của Tống Yên Kiều.

Thế là anh lập tức kéo 47 ra làm bia đỡ đạn: Là 47 nói đấy.

47: "......"

Rốt cuộc tôi có phải là thành viên chính thức của hội 'đội nồi' không vậy?

47: "Kiều Kiều, Lương Trạch đang đến tìm thầy Giang đấy."

Tống Yên Kiều: "!!!"

Vốn dĩ cậu còn đang lén lút đi hẹn hò, vậy mà lại bị chặn ngang giữa đường.

Tống Yên Kiều mở cửa xe nhảy xuống: "Anh đi trước đi, em phải đến tìm thầy Giang!"

Lận Huyên: "......"

Vợ bận quá rồi, biết làm sao bây giờ?

Lận Huyên: "Không cần anh đi cùng sao?"

Tống Yên Kiều xua tay: "Không cần, em tự đi được."

"Một lát nữa anh em còn đến đón. Nếu anh gặp anh ấy, coi như anh tiêu đời."

Lận Huyên: "......"

Lại một ngày không thể nhận người quen.

Nhưng Lận Huyên không rời đi, cũng không làm chậm trễ thời gian của Tống Yên Kiều. Anh chỉ đậu xe ngay ngắn, nhìn theo bóng dáng sốt ruột của Tống Yên Kiều chạy vội đi, rồi mới lên tiếng: "47, nếu Kiều Kiều có chuyện gì thì thông báo cho tôi một tiếng."

Anh cứ ở đây, nếu có chuyện gì xảy ra thì lập tức có thể vào ngay.

---

Tống Yên Kiều vội vã chạy đến phòng thí nghiệm, vừa đến nơi đã nghe thấy giọng của Lương Trạch đang dụ dỗ Giang Tễ:

"Thầy Giang, thầy không có kinh phí thực nghiệm, chắc chắn việc nghiên cứu rất khó khăn. Tôi sẵn sàng đầu tư 800 triệu để thầy tiếp tục nghiên cứu."

Lương Trạch hoàn toàn không biết rằng Giang Tễ đã nghiên cứu thành công thuốc ức chế.

Giang Tễ im lặng, Tống Yên Kiều chớp mắt, không biết Giang Tễ có động lòng không. Trong nguyên tác, hướng đi của cốt truyện là Lương Trạch thất bại trong việc nghiên cứu thuốc ức chế, còn Giang Tễ vì cần nguồn tài chính lớn nên mới chấp nhận điều kiện của Lương Trạch.

Giang Tễ ngước mắt lên, lập tức phát hiện ra sự có mặt của Tống Yên Kiều.

Thực nghiệm đã hoàn thành, Giang Tễ không cần thêm tiền nữa. Nhưng trong dự án này, người đầu tư nhiều nhất chính là Tống Yên Kiều. Giờ có một người khác đến tìm cơ hội hợp tác, có nên đồng ý hay không thì Giang Tễ muốn nghe ý kiến của Tống Yên Kiều.

Giang Tễ: "Kiều Kiều, lại đây."

Lương Trạch: "?"

Hắn quay người lại, chạm ngay vào đôi mắt trong veo của Tống Yên Kiều. Một thoáng hỗn loạn trôi qua, rất nhiều suy nghĩ lập tức được phân tích và tính toán lại trong đầu.

Tống Yên Kiều sao lại ở đây?

Cậu biết về phòng thí nghiệm này?

Hay là... cậu cũng tham gia vào dự án này?

Lương Trạch dần dần nảy ra một suy nghĩ táo bạo: Tống Yên Kiều không phải kẻ ngốc, cũng không phải bị Lận Huyên lợi dụng để tính kế mình. Mà từ đầu đến cuối, Tống Yên Kiều đều đang giả vờ làm nai tơ để gài bẫy hắn!

Dùng chính tiền của hắn để làm nghiên cứu, còn khiến hắn bỏ lỡ vô số dự án lớn khác.

Lương Trạch nghiến răng: "Tống Yên Kiều, cậu làm gì ở đây?"

Nụ cười của hắn gượng gạo đến mức khó coi hơn cả khóc.

Tống Yên Kiều: "Tôi đến tìm thầy Giang mà."

Lương Trạch: "Cậu biết về dự án này?"

Tống Yên Kiều chớp mắt, giọng nói nhỏ nhẹ: "Biết chứ."

Lòng bàn tay Lương Trạch siết chặt, lửa giận vì bị lừa gạt càng lúc càng bùng lên.

Hắn tức tới mức bật cười.

Hắn vậy mà từng nghĩ Tống Yên Kiều chỉ là một tên nhà quê ngu ngốc.

Lương Trạch: "Cậu đúng là tâm cơ thật đấy, Tống Yên Kiều."

Trong khoảnh khắc này, anh ta không biết điều gì làm mình tức giận hơn—là bị Tống Yên Kiều phản bội, hay là vì mất đi cơ hội đầu tư vào dự án này.

Nhưng cơn giận qua đi, Lương Trạch bắt đầu bình tĩnh phân tích tình hình.

"Nói đi cậu đang hợp tác với Lận Huyên đúng không?"

"Lận Huyên không đủ khả năng nuốt trọn dự án này. Cậu cũng không có đủ tiền để tự mình làm nó. Vậy thì chúng ta hợp tác đi."

Nếu không thể độc chiếm thì chỉ còn cách cùng nhau kiếm lời.

"Đúng là có chút không cam lòng nhưng trước mắt thì đây cũng là cách tốt nhất."

Tên nhóc nghèo Tống Yên Kiều này chỉ là một đứa trẻ mồ côi. Dù có một người chị là ảnh hậu trong giới giải trí thì so với giới tư bản thật sự cũng chỉ là kẻ nghèo kiết xác. Hơn nữa số tiền mà Tống Yên Kiều có, chắc hẳn đều dốc hết vào nghiên cứu thí nghiệm rồi.

Tống Yên Kiều ngoài hợp tác với hắn ra thì không còn lựa chọn nào khác.

Lương Trạch cười khẩy, giọng điệu có chút dỗ dành: "Kiều Kiều, cậu nên nhìn nhận thực tế một chút đi. Hợp tác với tôi chẳng phải là một lựa chọn tốt sao? Tập đoàn Lận cùng nhà họ Lương hợp tác đôi bên cùng có lợi, sau này chúng ta cùng nhau nắm giữ vận mệnh tương lai của loài người, không phải rất tuyệt à?"

"Cậu sẽ trở thành Omega đẹp nhất, giàu nhất thế giới này."

Tống Yên Kiều: "..."

[Sao tên này không nói tôi trở thành Alpha luôn đi? Làm Omega tốt như vậy thì sao tên này không tự làm đi? Vì anh ta quá tốt bụng nên muốn nhường cơ hội cho người khác hả?]

Đường Lan suýt nữa cười đến nghẹn thở. Tống Yên Kiều thật sự rất biết cách nói mỉa. Y còn muốn tiện miệng hỏi Lương Trạch một câu: có phải vì quá tốt bụng không?

[Đừng tưởng mình không biết anh ta muốn Omega để làm gì.]

[Anh ta nghĩ mình là kiểu người bị bán rồi còn giúp đếm tiền à?]

[Mình sẽ bán anh ta trước, kẻ chuyên đi lừa người cuối cùng cũng bị bán thôi.]

Sóc Con đã chuẩn bị sẵn một chiếc bao tải rực rỡ, hừng hực khí thế muốn ra tay. Bên cạnh còn có một tờ giấy ghi rõ ràng — — Mua bán người là phạm pháp.

Giang Tễ: "..."

Đúng là một con sóc hai mặt. Một bên tính toán bán người, một bên giáo dục người khác không được buôn người.

---

Tống Đình đợi hai phút nhưng thật sự không yên tâm về Tống Yên Kiều. Cuối cùng vẫn phải đích thân đi xem thử, sợ rằng con nhóc nghịch ngợm nhà mình lại chạy theo người ta nữa.

Tống Đình xuống xe, bước nhanh đến phòng thí nghiệm mà ngày thường Tống Yên Kiều vẫn hay lui tới.

Cửa không đóng nên Tống Đình vừa bước đến đã nghe thấy tiếng đối thoại bên trong.

"Kiều Kiều, con người phải biết nhìn rõ bản thân. Cậu có bao nhiêu tài sản?" Lương Trạch cố ý nói giọng điệu thấp xuống, đồng thời quét mắt nhìn tài sản trong phòng thí nghiệm của Tống Yên Kiều.

Tống Yên Kiều thành thật trả lời: "Năm đồng hai."

Lương Trạch: "?"

Năm đồng hai mà cũng gọi là tài sản sao? Năm đồng hai còn không đủ gọi là tiền lẻ, ngay cả kẻ ăn xin còn có nhiều tiền hơn cậu.

Lương Trạch suýt nữa bị câu trả lời của Tống Yên Kiều chọc cười. Đây là cái gì? Đội nghiên cứu và phát minh của kẻ ăn xin hay gì?

Lương Trạch cao ngạo, chắc chắn rằng Tống Yên Kiều không thể nào từ chối mình: "Cậu chỉ có năm đồng hai, không hợp tác với tôi thì cậu có thể làm gì? Ngay cả ăn xin cũng giàu hơn cậu. Ngoài tôi ra, cậu còn có lựa chọn nào tốt hơn sao?"


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận