Pháo Hôi Cải Trang Xấu Xí Trở Thành Đoàn Sủng Sau Khi Bị Đọc Tâm

Chương 107: Dùng kẹp áo sơ mi như nào?.




 

Tống Yên Kiều còn chưa biết mình đã làm Lận Huyên bại lộ, vẫn vui vẻ nhắn tin với anh.

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Mai em định đi kiếm tiền với anh trai!

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Anh đi cùng không?

Lận Huyên vốn không định đi, nhưng Tống Yên Kiều muốn đi thì chắc chắn anh cũng phải có mặt.

【 Lận Huyên 】: Anh cũng định đi.

【 Lận Huyên 】: Mai em mặc quần áo gì?

【 Lận Huyên 】: Hay để anh mang đồ qua cho em?

47: "..."

Lận Huyên gan thật, ngang nhiên định mặc đồ đôi với Tống Yên Kiều ở bữa tiệc.

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Không cần, anh trai em chuẩn bị rồi.

Tống Yên Kiều trước giờ chưa từng tham gia mấy sự kiện kiểu này, cũng không có kinh nghiệm. Nhưng những bữa tiệc này toàn người giàu, rất tiện để lừa tiền (Bushi).

Quần áo gì đó, cậu không hiểu cũng không rành nên cứ để anh trai lo.

【 Lận Huyên 】: Được rồi, mai gặp.

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Dạ!

Ánh mắt Tống Yên Kiều lướt qua một khung chat khác, nhìn đoạn tin nhắn với Khương Khương, bỗng chốc cậu xìu xuống.

Sóc Con đau buồn ngược dòng thành sông.

Khương Khương!

Sau này cậu còn chơi trừu tượng với Khương Khương thế nào đây?

[Mình vẫn còn quá có đạo đức.]

[Thật sự muốn lên mạng tìm một khóa học dạy cách vứt bỏ đạo đức.]

Lận Huyên giật giật mí mắt, cái gì mà vứt bỏ đạo đức? Vứt bỏ đạo đức thì có thể ở bên tài khoản phụ của anh à?

Lận Huyên thao tác ngầm bị 47 nhìn thấy hết, thậm chí còn phát hiện ra Lận Huyên chính là Jiang – bạn trừu tượng trên mạng của Tống Yên Kiều.

47 trầm ngâm: "Anh không sợ Kiều Kiều phát hiện anh là Jiang rồi giận à?"

Lận Huyên im lặng. Thực ra hôm nay anh làm vậy là để Tống Yên Kiều bỏ hẳn việc nhắn tin với tài khoản Jiang. Giờ tài khoản chính đã lên ngôi, tài khoản phụ không còn tác dụng nữa.

Nếu bây giờ không dứt khoát, sau này bị Tống Yên Kiều phát hiện thì đúng là chết chắc.

Lận Huyên lật lại lịch sử trò chuyện với Tống Yên Kiều, không kìm được mà cong môi cười.

Kiều Kiều, ngoan lắm.

Làm bộ làm tịch trước mặt anh, cuối cùng vẫn không giấu nổi.

Chỉ biết nói mạnh miệng, nhưng lại ngoan ngoãn theo nề nếp.

Lận Huyên còn đang xem lại tin nhắn thì thấy Tống Yên Kiều vừa mới gửi thêm.

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Khương Khương, xin lỗi nha, tôi không thể chơi với anh nữa. Thật ra tôi toàn lừa anh thôi, tôi chỉ là một học sinh tiểu học. Tôi sắp thi lên cấp rồi, nếu không đậu thì anh trai tôi sẽ đánh gãy chân tôi mất. Nên tôi phải cắt mạng để ôn thi.

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Tạm biệt.

Lận Huyên: "...?"

Sóc Con nhà anh biến thành học sinh tiểu học.

Tống Yên Kiều đúng là... Mỗi ngày anh đều cuộn tròn trong chăn trích lời trừu tượng thì vẫn thua xa cái độ trừu tượng trời sinh của Tống Yên Kiều.

Nói là muốn để tài khoản phụ trốn thoát, nhưng Lận Huyên lại không nhịn được mà chặn đường Tống Yên Kiều.

【 Jiang 】: Tôi có thể dạy kèm cho cậu.

Tống Yên Kiều: { ∑(=°ω°=;)}

Lận Huyên khẽ nhếch môi cười.

Dễ thương thật.

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: A...

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Thật ra tôi bị bệnh nặng, đang nằm viện, hũ tro cốt cũng chuẩn bị sẵn rồi. Hũ tro cốt là loại Cậu Bé Bọt Biển mà tôi thích nhất.

Lận Huyên: "..."

Được rồi được rồi, định giả chết trốn đây mà.

【 Jiang 】: ?

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Anh cứ coi như tôi đã chết đi.

Lận Huyên: "..."

Được thôi.

---

Hôm sau, Tống Yên Kiều thay đồ xong còn không quên chụp một tấm gửi qua.

Cậu mặc một bộ vest màu xám may đo thủ công, trên vải có họa tiết chìm hình hoa hồng, bên trong là áo choàng cùng tông màu, làm nổi bật vòng eo thon gọn của cậu.

Không hẳn là trông quá trưởng thành, nhưng lại có vẻ như một hoàng tử nhỏ kiêu ngạo.

Nhìn là biết đã đặt may từ sớm, tốn không ít tâm tư chuẩn bị.

Không thể phủ nhận, Tống Đình thật sự chăm sóc Tống Yên Kiều rất tốt. Dù cậu có tham gia tiệc của giới thượng lưu hay không, Tống Đình hẳn đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ.

Lận Huyên cũng có tâm tư riêng khi chọn bộ đồ cùng tông với cậu, thậm chí cả khuy măng sét cũng là cùng màu.

【 Lận Huyên 】: Đẹp lắm.

【 Lận Huyên 】: Nhớ dùng kẹp áo sơ mi, làm vậy thì áo sẽ không bị xộc xệch.

Lận Huyên nói rất nghiêm túc, Tống Yên Kiều liền cầm lấy kẹp áo sơ mi, chụp hình gửi qua hỏi.

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Là cái này hả?

Lận Huyên mở ảnh ra xem.

Ngón tay cậu thon dài, đầu ngón tay hơi ửng hồng.

Chiếc kẹp áo sơ mi màu đen bị ngón tay cậu nâng lên. Rõ ràng là một động tác rất bình thường, nhưng Lận Huyên lại khựng lại trong một giây.

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Nhưng em không biết cách kẹp, chưa từng mặc mà.

Lần này cậu gửi tin nhắn thoại. Giọng thiếu niên mềm mại, dễ nghe, mang theo chút vô tội và chút đáng thương.

Lận Huyên khẽ nuốt nước bọt, bỗng nhiên rất muốn tự tay giúp Tống Yên Kiều mặc đồ.

【 Lận Huyên 】: Bảo bối, để anh dạy em.

Anh vốn không phải người tốt, với Tống Yên Kiều lại càng không phải. Trước đây khi Tống Yên Kiều vẫn còn ngây thơ, không nghĩ đến hướng tình cảm, anh còn có thể nhịn.

Nhưng bây giờ thì không.

Tống Đình không yên tâm về anh là đúng.

Nghi ngờ Tống Đình, hiểu Tống Đình rồi trộm đi Sóc Con của Tống Đình.

【 Lận Huyên 】: Có thể mở video để anh dạy không?

Tống Yên Kiều cắn cắn môi đỏ, nở nụ cười như một con mèo nhỏ tinh ranh đang giở trò.

Nhưng khi Lận Huyên gửi yêu cầu gọi video qua, cậu vẫn bấm nhận.

Gương mặt thiếu niên tinh xảo xinh đẹp lập tức xuất hiện trên màn hình.

Tống Yên Kiều ngoan ngoãn nói: "Vậy anh dạy em đi."

Môi cậu mới bị cắn qua nên hơi đỏ, mang theo chút vệt nước, đôi mắt trong trẻo sâu thẳm, có chút vô tội trông như một cục bông mềm ngoan ngoãn.

Lận Huyên: "Cởi áo khoác ra, chỉ để lại áo sơ mi."

Tống Yên Kiều vẫn ngoan ngoãn: "Anh Lận, anh cởi trước đi để em xem anh làm thế nào, rồi em sẽ biết cách mặc."

Cậu cười ngoan vô cùng.

Lận Huyên lập tức nhận ra, Tống Yên Kiều nói nhờ anh dạy, nhưng không định để anh "tay cầm tay hướng dẫn".

Thông minh thật.

Có lẽ cậu không phải không biết cách dùng kẹp áo, cũng không phải chưa từng mặc, chỉ là cố tình trêu anh.

Lận Huyên cũng không ngại, không có gì mà không thể cho Tống Yên Kiều xem hết.

Anh chậm rãi cởi áo khoác, mặc lại, kẹp áo sơ mi ngay ngắn và không quên giải thích với Tống Yên Kiều: "Kẹp thế này, áo sơ mi sẽ không bị xộc xệch."

Bộ dạng nghiêm túc như một giáo viên tận tâm.

Lận Huyên vừa ngẩng đầu, liền thấy Tống Yên Kiều đang nhìn anh qua kẽ tay.

Cậu không hề chớp mắt, trong đôi mắt đen nhánh giống như quả nho đen ánh lên vẻ ngỡ ngàng.

[Oa! Em có thể xem cái này thật à?]

[Không nuốt nổi, thật sự không nuốt nổi.]

Lận Huyên: "..."

[Ba lớn ơi, anh nhìn lại mình đi, đàn ông đứng đắn ai mặc đồ kiểu đó chứ? Phạt anh từ giờ chỉ được mặc cho em xem thôi!]

Lận Huyên: "..."

Lận Huyên nhìn cậu nghiêm túc: "Học xong chưa?"

Tống Yên Kiều hào phóng chuyển khoản năm đồng, đôi mắt sáng lấp lánh: "Làm lại lần nữa đi!"

Lận Huyên: "..."

Coi anh là "trai bao" thật à?

Lận Huyên: "Kiều Kiều, học là phải có qua có lại. Anh dạy một lần, em cũng phải thử một lần, anh mới có thể chỉ ra chỗ sai cho em."

Tống Yên Kiều chậm rãi chớp mắt.

[Ba lớn à, anh không thành thật.]

Lận Huyên lười nhác nâng mí mắt, ừm, đúng là không thành thật.

Tống Yên Kiều: "Không thèm để ý đến anh nữa, em tự mặc."

Lận Huyên nhìn màn hình bị cắt ngang, sóc con chạy mất.

Nhưng chưa được bao lâu, Tống Yên Kiều đã gửi qua một tấm ảnh.

Trong ảnh, đôi chân trắng nõn của thiếu niên bị kẹp áo sơ mi màu đen thít chặt, tạo cảm giác mềm mại. Vì da cậu quá trắng, màu đen của kẹp áo tạo nên một sự đối lập thị giác mạnh mẽ. Dấu hằn do bị thít chặt còn mang theo chút hồng nhàn nhạt.

Đẹp đến mê người.

Yên lặng câu dẫn.

Lận Huyên ánh mắt trầm xuống, vừa muốn giúp Tống Yên Kiều mặc đồ, vừa muốn giúp cậu... cởi ra.

Vậy mà Tống Yên Kiều vẫn còn cố tình trêu chọc.

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Anh Lận ơi, mặc như này đúng chưa?

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Sao em thấy không đúng lắm?

【 Lận Huyên 】: Nới lỏng một chút, chặt quá sẽ đau đấy.

Lận Huyên lại bị mấy câu nói của Tống Yên Kiều cùng với một tấm ảnh kia, ép đến phải chạy vào phòng tắm.

Kinh nghiệm của anh vẫn còn ít.

Nhưng nghĩ lại, Tống Yên Kiều đã đọc nhiều tiểu thuyết như vậy, anh bị cậu trêu chọc đến mức này, không phải là chuyện rất bình thường sao?

Ừ, anh đúng là đồ ngốc.

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: À, em hiểu rồi.

---

Bữa tiệc lần này còn có sự góp mặt của một số nghệ sĩ.

Vừa bước vào cùng Tống Đình, Tống Yên Kiều ngay lập tức thu hút ánh nhìn của rất nhiều người.

Chủ yếu vì cậu quá bắt mắt.

Mái tóc đen nhánh, ngũ quan tinh xảo, dáng người cao gầy, khuôn mặt đẹp đến chói mắt. Nhưng vì đôi mắt cậu tròn to, trong veo, lại mang theo chút ngơ ngác của động vật nhỏ, nên càng có vẻ thanh thuần và đáng yêu.

Đôi mắt cậu sáng rực, trông như một người chưa từng trải qua sóng gió cuộc đời.

Có người cho rằng, dù Tống Yên Kiều có gương mặt đẹp thế nào thì cũng chỉ là một kẻ không có kiến thức, đến đây chỉ để tạo quan hệ.

Nhưng họ không biết rằng, ánh mắt sáng rực của cậu là vì khi nhìn từng người, cậu cảm thấy như đang thấy những tờ tiền di động, chìm đắm trong bát quái không lối thoát.

Phải nói chứ, giới nhà giàu đúng là biết cách ăn chơi.

Vì đi cùng Tống Đình, Tống Yên Kiều càng trở thành tâm điểm.

Tống Đình gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng. Chỉ trong năm, sáu năm ngắn ngủi mà đã đưa công ty phát triển vượt mặt nhiều tập đoàn lâu đời ở thành phố A, nắm trong tay khối tài sản khổng lồ.

Không ít người không dám coi thường, thậm chí còn muốn lấy lòng anh để tìm kiếm cơ hội hợp tác.

Hai người họ đứng cùng nhau, khiến không ít người đoán già đoán non về mối quan hệ giữa họ.

Cho đến khi người đầu tiên đến nịnh nọt Tống Đình xuất hiện.

"Haha, tổng giám đốc Tống, lâu quá không gặp. Trước đây chúng ta từng hợp tác trong dự án XX, gần đây..."

Thực tế thì Tống Đình chưa từng gặp người này.

Anh có trí nhớ rất tốt, những ai từng hợp tác qua đều không quên được.

Nhưng Tống Đình cũng không đến mức không nể mặt đối phương hoàn toàn, chỉ gật đầu: "Chào anh."

Người kia dời ánh mắt sang Tống Yên Kiều: "Vị này là...?"

Tống Đình: "Em trai tôi, Tống Yên Kiều."

Đối phương lập tức tươi cười niềm nở: "Chào cậu, Tống tiên sinh."

Tống Yên Kiều cũng lễ phép gật đầu chào lại.

Dù người ta có suy nghĩ thế nào thì với sự hiện diện của Tống Đình, ít nhất bề ngoài họ vẫn phải tỏ ra tôn trọng cậu.

Những người nãy giờ quan sát Tống Yên Kiều, khi chứng kiến cảnh này, ánh mắt không khỏi dừng lại trên người cậu. Thằng nhóc này số thật tốt, hóa ra lại là em trai Tống Đình.

Nhưng có một người phụ nữ, trong lòng đã nhanh chóng hình thành một kế hoạch. Cô ta lặng lẽ tiến lại gần Tống Đình và Tống Yên Kiều, vẻ ngoài trông như vô tình.

Người phụ nữ đi thẳng về phía họ, suýt chút nữa đã đâm vào lòng Tống Đình. May mà Tống Yên Kiều nhanh tay lẹ mắt, vội vàng đỡ lấy cô ta.

Người phụ nữ trừng mắt nhìn cậu đầy khó chịu. Thôi được, không thể đổ nước lên người Tống Đình vậy thì chuyển sang Tống Yên Kiều vậy.

Ly nước trên tay cô ta khẽ nghiêng, chuẩn bị đổ thẳng lên người cậu.

Tống Yên Kiều lập tức buông tay.

Người phụ nữ mất thăng bằng, bất ngờ ngã sõng soài xuống đất nhưng bàn tay vẫn vững vàng giữ chặt chiếc ly, không để một giọt nước nào rơi ra ngoài.

Tống Yên Kiều tròn mắt ngạc nhiên. Đây là cái gì? Bàn tay kim cương chắc?

[Nguy hiểm thật, suýt chút nữa là bị nước nóng 98 độ tạt rồi.]

[Hay là cô cứ tạt anh trai tôi đi, cơ ngực anh ấy cũng lớn, còn có thể hứng nước cho dễ m*t.]

Tống Yên Kiều: Thà chết chung chứ không chết một mình.

Mọi người trong sảnh tiệc đang xem kịch vui: "?"

Tống Đình: "?"


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận