Pháo Hôi Cải Trang Xấu Xí Trở Thành Đoàn Sủng Sau Khi Bị Đọc Tâm

Chương 106: Quá kích thích!.




 

Tống Yên Kiều: "..."

Cậu chỉ có năm đồng hai thôi, nhưng dù chỉ có năm đồng hai thì cậu cũng không đời nào hợp tác với Lương Trạch.

Tống Đình sải bước dài vào phòng thí nghiệm: "Chuyện của em trai tôi, không đến lượt cậu lo."

"Em ấy muốn hợp tác với ai là quyền của em ấy."

Giọng điệu của Tống Đình lạnh nhạt nhưng dù sao anh cũng là người gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, tự mình vươn lên trở thành nhân vật mới nổi trong giới kinh doanh. Khi nói chuyện, anh mang theo một loại áp lực vô hình.

Nhìn thấy Tống Đình ở đây, Lương Trạch có chút bất ngờ. Trong giới này rất ít ai không biết đến Tống Đình, nhất là ở những bữa tiệc cao cấp.

Tống Yên Kiều là em trai của Tống Đình?

Sao có thể như vậy?

Lương Trạch không thể tin nổi, nhìn chằm chằm Tống Yên Kiều, dần dần nhận ra mình đã bị cậu chơi một vố.

Nếu nói Lận Huyên không thể nào nắm trọn dự án này, thì giờ lại thêm nhà nhà họ Tống nữa, vậy không phải dự án này rơi hết vào tay hai nhà họ sao?

Lương Trạch: "Tống Yên Kiều, tôi đúng là coi thường cậu rồi. Cậu dám chơi tôi một cú ngoạn mục như vậy."

Tống Yên Kiều mím môi, trong lòng thầm nghĩ: [Chơi anh không phải là chuyện đương nhiên hả? Anh có phải người tốt lành gì đâu.]

[Tôi cứ chơi anh đấy, không phục thì cắn tôi nè.]

Tống Đình: "!!!"

Nói linh tinh gì vậy, cắn cái gì mà cắn, miệng đầy vi khuẩn, cắn rồi nhiễm trùng thì sao?

Tống Yên Kiều không nói gì, nhưng trên mặt lại cười rõ ràng viết: "Tôi chơi anh đó, thì sao?"

Lương Trạch tức đến nghẹn họng. Mẹ nó, Tống Yên Kiều coi hắn là chó chắc? Nói chơi là chơi luôn.

Trước khi rời đi, Lương Trạch còn không quên buông lời cảnh cáo: "Tống Yên Kiều, lần sau tôi sẽ không mắc lừa cậu nữa đâu."

"Sau này cứ đấu bằng thực lực đi."

Người phụ trách vội vàng chạy theo Lương Trạch, có chút thấp thỏm hỏi: "Giờ mình phải làm sao đây?"

Lương Trạch nheo mắt lạnh lùng: "Còn làm sao nữa? Không ký được dự án này thì tiếp tục nghiên cứu chứ sao."

Không lấy được dự án này, không lẽ hắn lại để mặc nhà họ Lận và nhà họ Tống phất lên hả?

Càng nghĩ, Lương Trạch càng tức đến muốn hộc máu: "Làm không xong thì đi ăn cắp, đi cướp lấy!"

Người phụ trách: "..."

Điên rồi, hoàn toàn điên rồi.

Dựa vào đâu mà kẻ đến sau lại được chọn? Vì anh ta giành không thắng, cũng không ăn cắp được?

Người phụ trách cảm thấy không ổn, trong đầu đã sớm nghĩ cách tìm đường rút lui. Nếu không đến khi phòng thí nghiệm của Lương Trạch bị tóm, người đầu tiên gặp rắc rối chắc chắn là anh ta.

...

Tống Đình lái xe đến đón Tống Yên Kiều. Tống Yên Kiều đứng bên lề đường, vừa vặn nhìn thấy xe Lận Huyên vẫn chưa rời đi.

Tim Tống Yên Kiều lập tức đập thình thịch, rối loạn cả lên. Cậu vội vàng tìm cách đánh lạc hướng Tống Đình: "Anh, hôm nay sao sáng quá ha."

Tống Đình: "......?"

Tống Đình liếc nhìn bầu trời xa xa, vẫn còn một mảng lớn ánh hoàng hôn đỏ rực. Sóc Con nhà anh đây là muốn đuổi anh đi đâu vậy?

Tống Đình trầm mặc hai giây, giọng điệu khó hiểu: "Ừ, sáng lắm."

Tống Yên Kiều ghé sát cửa sổ, mãi đến khi không còn thấy xe của Lận Huyên nữa mới hoàn toàn thả lỏng.

Ting ting ting!

【 Lận Huyên 】: Anh trai em đến đón rồi à.

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Cảm giác yêu đương vụng trộm quá k*ch th*ch!

【 Lận Huyên 】: ?

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Không thấy k*ch th*ch sao? Em còn tưởng anh thích nữa chứ, Sóc Con che mặt.jpg

【 Lận Huyên 】: ......

【 Lận Huyên 】: Bảo bối, yêu đương vụng trộm nghĩa là em cắm sừng anh, đi với người khác thì mới gọi là yêu vụng trộm.

Tống Yên Kiều chớp mắt chậm rãi.

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Vậy khi nào em mới được yêu đương vụng trộm?

【 Lận Huyên 】: ......

Bỗng nhiên cảm thấy đầu có hơi xanh xanh.

Chẳng lẽ chuyện tình cảm này Tống Yên Kiều nhất định phải lén lút sao?

Lận Huyên trầm tư một lát, khóe môi nhếch lên. Anh cảm thấy mình có thể thõa mãn yêu cầu quá đáng này của Tống Yên Kiều.

Nếu đã muốn yêu đương vụng trộm, vậy tại sao không vụng trộm với anh?

【 Jiang 】: Tôi có thể làm người thứ ba không?

Đôi mắt Tống Yên Kiều trợn tròn, ánh lên sự không thể tin nổi.

[Đạo đức ở đâu? Giới hạn ở đâu? Drama nơi đâu?]

Nếu là người khác, Tống Yên Kiều nhất định sẽ lên án ngay, nhưng nếu người muốn làm "tiểu tam" là Khương Khương, cậu chỉ có thể bày tỏ sự cảm kích. Dù sao bọn họ cũng là bạn tốt.

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Khương Khương, anh giỏi quá, dám làm người thứ ba luôn.

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Nhưng mà nè, làm người thứ ba không chỉ là một hành động, mà còn là một loại tâm thế. Nếu anh chưa từng làm người thứ ba, tôi thấy tiếc cho anh đó. Trong văn hóa truyền thống Trung Quốc, số ba mang ý nghĩa cát tường, hoàn chỉnh và vô hạn. Nói trắng ra là một người thứ ba nhỏ bé lại có thể hoàn thiện cả một gia đình. Đạo sinh một, một sinh hai, hai sinh ba, ba sinh vạn vật. Vậy nên cả thế giới này đều là người thứ ba của chúng ta.

Lận Huyên: "?"

【 Jiang 】: Cậu đang ủng hộ tôi hả?

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Cứ làm đi, còn lại để tôi lo biện hộ cho.

【 Jiang 】: Cậu thấy tôi sao?

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Anh rất tốt. Khương Khương là người hợp với tôi nhất trong những kẻ điên trừu tượng, chúng ta đều có tương lai tươi sáng.

【 Jiang 】: Vậy cậu thấy thế nào nếu tôi để cậu làm người thứ ba?

Tống Yên Kiều cứng đờ, điện thoại trượt khỏi lòng bàn tay.

Người thứ ba? Cậu?

Đôi mắt Tống Yên Kiều trừng to như chuông đồng, đọc đi đọc lại tin nhắn của Khương Khương.

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Cái đó... cái đó... tôi có bạn trai rồi.

Khóe môi Lận Huyên nhẹ nhàng nhếch lên. Đây là lần đầu tiên anh nghe Tống Yên Kiều tự thừa nhận thân phận của mình.

Khai thông hai đường luôn là điều tốt.

Lận Huyên tiếp tục đùa dai.

【 Jiang 】: Thì cậu có bạn trai nên mới cần làm người thứ ba chứ.

Tống Yên Kiều: "......"

[Khương Khương, anh điên rồi sao?]

【 Jiang 】: Vừa rồi chính cậu nói tôi cứ làm đi, còn lại cậu lo biện hộ mà.

Tống Yên Kiều: "......"

Sóc Con đột nhiên bị một mũi tên bắn thẳng vào mặt không kịp phòng bị: [Đúng là cái kiểu viên đạn bay giữa trán cậu thiếu niên mỗi hai phút một lần, sao không bắn chết luôn tôi đi? Là nghĩ rằng nếu không giết được tôi thì tôi sẽ ngày càng mạnh hơn sao? Vậy thì sai rồi, tôi mỏng manh lắm, chỉ cần một đòn là vỡ, cuộc đời cố nhai nát tôi, nhưng lại phát hiện tôi vừa vào miệng đã tan mất rồi.]

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Khương Khương, anh đang đùa đúng không?

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Tôi có bạn trai nha, tình cảm của tôi với bạn trai rất tốt, tôi còn đang dành dụm tiền để chuẩn bị cầu hôn anh ấy nữa.

Tống Yên Kiều khéo léo đổi từ "thông báo" thành "cầu hôn".

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Khương Khương, tôi không có ý định làm chuyện trái với đạo đức đâu.

【 Jiang 】: Không sao, nếu sau này cậu có muốn tìm nhân tình thì nhớ cân nhắc đến tôi trước nhé.

Tống Yên Kiều: "......"

Cậu hơi chột dạ, không dám cử động.

Đúng lúc này, tin nhắn của Lận Huyên lại hiện lên.

【 Lận Huyên 】: Bảo bối, em đang nói chuyện gì vậy? Có tình mới rồi hả?

【 Lận Huyên 】: Khi nào hẹn ra ngoài gặp nhau đi.

Cửa sổ tin nhắn của Tống Yên Kiều vẫn còn dừng ở đoạn hội thoại với Khương Khương, vậy mà tin nhắn của Lận Huyên lại đột ngột xuất hiện phía trên.

Tống Yên Kiều giật mình, tim đập thình thịch không ngừng, có cảm giác như mình thật sự đang cắm sừng ba lớn.

[Không ai nói cho mình biết yêu đương vụng trộm lại có cảm giác này hết.]

[Xin lỗi, em sai rồi, em vẫn còn quá non, tình này em trộm cả đời cũng không nổi.]

[Em chỉ nói cho vui thôi, vậy mà điện thoại của ba lớn lại gửi tin thật luôn.]

Lận Huyên đúng là có khí chất mạnh mẽ đến mức đáng sợ, khiến cậu cảm thấy tội lỗi thật sự.

Tống Yên Kiều cúi đầu, bặm môi, giả vờ giận dỗi, quyết định đánh đòn phủ đầu.

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Không có! Em chỉ đang tám chuyện với bạn bè thôi.

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Anh gửi tin này là không tin em hả? Hay là anh đang kiểm soát em vậy?

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Thu hồi lại một tin nhắn

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Anh gửi tin này là không tin em hả? Hay là anh đang nhìn ngó em?

Lận Huyên: "......"

Sợ dọa Tống Yên Kiều chạy mất, thôi vậy, không nói nữa.

47 phát ra tiếng nổ bén nhọn: "!"

Tống Yên Kiều nói còn không phải là điều Lận Huyên muốn làm sao? May mà dạo gần đây Tống Đình giám sát cậu quá chặt, nếu không Lận Huyên tin rằng chỉ cần một ánh mắt, anh đã có thể ăn sạch cậu rồi.

【 Lận Huyến 】: Chỉ là tò mò không biết Kiều Kiều đang làm gì thôi mà.

【 Lận Huyên 】: Chuyển khoản 100.000.

【 Lận Huyên 】: Bảo bối đừng giận nữa.

Tống Yên Kiều mặt đỏ bừng, ngoan ngoãn gật đầu.

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Anh yên tâm đi, em vẫn rất thích tiền của anh.

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Sóc Con nhìn người qua khe tay.jpg

【 Lận Huyên 】: Bắt lấy Sóc Con, kéo Sóc Con về nhà.gif

Thích tiền của anh nghĩa là thích anh, nếu không thì tại sao Tống Yên Kiều không thích tiền của người khác mà lại thích tiền của anh?

Tất nhiên nếu Tống Yên Kiều biết Lận Huyên đang nghĩ gì, chắc chắn sẽ phản bác ngay lập tức. Cậu thích tiền của tất cả mọi người.

Cậu gánh vác công nghệ tuyệt đỉnh, đi đâu cũng toàn là tiền nhưng lại không thể tự in được.

Đúng là đáng tiếc.

Tống Đình lên tiếng: "Kiều Kiều, em thực sự cần tiền đến vậy sao?"

Tống Yên Kiều điên cuồng gật đầu: "Anh ơi, anh có cách nào kiếm tiền không? Loại kiếm tiền nhanh, không cần nỗ lực mà vẫn kiếm được nhiều ấy."

Tống Đình: "......"

Kiếm tiền nhanh mà không cần nỗ lực?

Định phạm pháp à?

Tống Đình nhìn ánh mắt mong chờ của Tống Yên Kiều, cuối cùng chậm rãi mở miệng:

"Anh có một cách. Ngày mai anh sẽ dẫn em đến một buổi tiệc."

Tống Yên Kiều: "?"

Tống Đình thản nhiên nói: "Người có tiền rất thích xem bói, để ý phong thủy. Em không phải từng coi số mệnh với vị thiên sư kia rồi sao? Vậy thì đến giúp bọn họ đoán thử, tránh tai họa, vậy là kiếm được rất nhiều tiền."

Đôi mắt Tống Yên Kiều sáng rực, tìm ra con đường phát tài! Cách này thật sự khả thi, cậu không biết coi bói nhưng lại có thể hóng hớt chuyện của người ta mà giúp họ tránh nguy hiểm!

Tống Đình đưa cho Tống Yên Kiều một chiếc thẻ đen: "Kiều Kiều, cái này cho em, muốn làm gì cũng được."

Nhưng Tống Yên Kiều không nhận, chỉ vui vẻ bám lấy cánh tay anh: " Dạ em không cần đâu anh, chuyện kinh doanh em cũng không rành."

"Nhưng mà anh có thể suy nghĩ về việc đầu tư vào nghiên cứu chế tạo thuốc ức chế của phòng thí nghiệm bọn em không? Thuốc thử đã rất ổn định, hơn nữa thầy Giang phát hiện, ngày càng có nhiều người xuất hiện triệu chứng này."

"Ban đầu có thể phải đầu tư hơi lớn nhưng về sau chắc chắn sẽ sinh lời."

Tống Yên Kiều vốn nghĩ rằng mình sẽ phải đưa ra một loạt số liệu để thuyết phục Tống Đình nhưng anh chỉ nói:

"Được."

"Anh sẽ tự mình làm việc với em, thành lập dây chuyền sản xuất."

Tống Yên Kiều: "?"

Tống Yên Kiều: "Anh ơi, anh đồng ý luôn hả? Anh không sợ em nói bậy làm anh mất tiền hả?"

Tống Đình xoa đầu cậu: "Không sợ, thua thì kiếm lại."

Anh giàu lên cũng có một phần lớn nhờ Tống Yên Kiều. Vì có cậu mà anh nắm bắt được rất nhiều cơ hội. Dù là Tống Yên Kiều, Tống Chi Duyên, Tống Hoài hay Tống Văn Hi, tất cả đều là người thân của anh. Anh kiếm tiền chỉ để gia đình có thể làm những điều họ muốn.

Tống Yên Kiều có chút cảm động: "Anh ơi, anh tốt quá đi à, anh là anh trai tốt nhất thế giới."

Anh trai kiếm nhiều tiền như vậy, đó là điều đương nhiên.

Tống Yên Kiều và Tống Đình tiếp tục tính toán chi phí. Hơn 6000 tỷ tiền mặt không phải cứ nói lấy ra là lấy được. Dù có tìm nhà đầu tư, nhiều người chắc chắn sẽ nghĩ việc nhân loại phân hóa giới tính lần thứ hai chỉ là lời nói vô căn cứ.

Tống Đình dù rất giàu nhưng để đảm bảo an toàn, dù biết dự án này chắc chắn có lời, Tống Yên Kiều cũng không muốn làm ảnh hưởng đến các dự án khác của anh trai.

Mỗi dự án đều là tâm huyết của anh. Tống Đình đã đối xử với cậu quá tốt rồi, cậu không thể để anh phải hy sinh thêm nữa.

Tống Yên Kiều thử thăm dò: "Anh ơi, anh thấy chúng ta hợp tác với nhà họ Lận thì sao? Mỗi bên đầu tư một nửa."

[Để em hỏi ba lớn một chút xem anh ấy có thể góp một nửa không.]

Tống Đình mỉm cười nhưng nắm tay lại siết chặt một cách kín đáo.

Tốt lắm, cuối cùng cũng tìm ra manh mối.

Hóa ra chính cái tên nhóc đáng chết nhà họ Lận đó đã dụ dỗ Sóc Con nhà anh.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận