Tống Yên Kiều: "?"
Lận Huyên rất rành rẽ: "Đưa tấm séc đây, xếp hàng ở chỗ này."
Bây giờ không chỉ mỗi Tống Yên Kiều khó hiểu nhìn Lận Huyên, mà những người xung quanh cũng đều khó hiểu nhìn anh. Đây có còn là tổng giám đốc Lận lạnh lùng, ít nói cười mà họ quen biết không?
Sao lại có cảm giác hơi... trừu tượng vậy chứ.
Có lẽ là do sống đủ lâu nên thấy đủ thứ chuyện, người tìm đến Tống Yên Kiều để xem bói mà còn xếp thành một hàng dài.
Người đứng phía trước còn không quên đưa séc cho Lận Huyên, chắc anh cũng không lừa tiền họ đâu nhỉ?
Tống Yên Kiều khẽ kéo tay áo Lận Huyên, nhỏ giọng: "Anh không sợ anh trai em nhìn thấy à? Nếu anh ấy biết thì anh tiêu đời đấy."
Lận Huyên cố nén ý cười ở khóe môi: "Đương nhiên là sợ, nên Kiều Kiều phải bảo vệ anh đó."
Anh hơi cúi người, ghé sát tai cậu thì thầm, nụ cười nơi khóe môi tươi rói đến mức khó mà che giấu, khiến hiện trường suýt chút nữa đã thét chói tai vì quá k*ch th*ch.
Lại nhìn kỹ, quần áo của Tống Yên Kiều và Lận Huyên cùng tông màu, thậm chí đến cả kẹp áo sơ mi cũng giống nhau y hệt.
Chuyên gia đọc khẩu hình cấp độ mười từ xa nhìn lại, đã có thể giải mã ngay lập tức.
Đúng là cáo già tâm cơ, dám lén mặc đồ đôi cùng vợ nữa. Sóc Con của tụi này thật thà lắm, chắc chắn sẽ không mặc đồ đôi với ai khác đâu.
Là sợ bị anh trai phát hiện.
Nhưng còn Lận Huyên thì sao? Không chỉ mặc đồ đôi với Tống Yên Kiều, mà còn đứng ngay bên cạnh cậu, không lẽ là cố tình muốn bị anh trai phát hiện rồi khiến Sóc Con khó xử hay gì?
"Được rồi, mau làm việc đi."
Hơi thở của người đàn ông có phần nóng rực, vành tai Tống Yên Kiều thoáng ửng hồng. Thiếu niên vốn đã đẹp, nay lại càng thêm rực rỡ.
Lận Huyên: "Ừ, nhất định phối hợp tốt với Sóc Con."
Sóc Con khẽ giật tai, gọi Sóc làm cái gì vậy?
Người đàn ông: "Tôi muốn xem thử liệu mình có thể hợp tác với tập đoàn Lận thành công hay không?"
Mọi người: "......?"
Mặt dày quá vậy? Dám trực tiếp chạy đến trước mặt Lận Huyên luôn à?
Tống Yên Kiều cũng hơi sững sờ, nhưng vẫn rất tận tâm với công việc: "Về lý thuyết là không thể."
Ánh mắt người đàn ông tối sầm lại. Nhưng dự án này hắn đã chuẩn bị rất lâu nhưng không có đủ tài chính, hiện tại hắn đã đưa Tống Yên Kiều hai triệu, nếu hợp tác không thành thì hắn sẽ mất trắng.
Trong giây lát, người đàn ông có chút muốn quỳ xuống cầu xin Lận Huyên, thậm chí còn hơi hối hận vì đã đưa hai triệu cho Tống Yên Kiều.
Dù sao thì đưa tiền cho Tống Yên Kiều cũng không thay đổi được gì hết.
Tống Yên Kiều: "Trừ khi anh sa thải cậu của anh. Anh không nhận ra là từ khi cậu anh vào công ty, chuyện của anh cứ liên tục gặp trắc trở à?"
Người đàn ông: "......?"
Vẫn còn đường xoay chuyển sao?
Vừa rồi còn đầy nước mắt, giờ nước mắt lập tức rút ngược trở lại. Chỉ cần biết cách giải quyết thì mọi chuyện đều tốt đẹp cả.
Hai triệu này không uổng phí rồi!
"Anh sa thải ông ta thì có thể sẽ thành công."
[Dù sao cũng do ông ta cố ý làm rơi tài liệu, sau đó lén đưa bản thiết kế cho đối thủ.]
[À đúng rồi, người làm ra bản thiết kế đó cũng đã bị sa thải.]
Người đàn ông: "!!!"
Đây mà là nhân viên của hắn à? Rõ ràng là Thần Tài của hắn thì có!
Người đàn ông vẫn còn chút nghi ngờ: "Nhưng tại sao ông ta lại làm vậy? Dù sao chúng tôi cũng là người một nhà mà."
"Nếu tôi gặp chuyện không hay, em gái ông ta cũng sẽ không có ngày nào tốt đẹp đâu."
Tống Yên Kiều: "Khụ, ừm..."
"Hay là anh về nhà trước một chuyến đi."
[Đương nhiên là vì ông ta và vợ anh đang qua lại với nhau, anh tưởng con trai anh là con của anh và vợ anh sao?]
[Bọn họ là gia đình tái hôn, anh trai chỉ là anh kế thôi.]
Mọi người: "!"
Lại một cú sốc lớn.
Những người có mặt ở đây ăn dưa say sưa, cũng thầm trách Tống Đình, sao không mang Tống Yên Kiều ra ngoài sớm hơn một chút. Các cô ấy còn không dám tưởng tượng mấy ngày tới, trong các buổi tiệc trà chiều sẽ náo nhiệt cỡ nào, hôm nay bàn chuyện này, ngày mai bàn chuyện kia, tám chuyện không bao giờ dứt.
Chỉ trong hai tiếng ngắn ngủi, Tống Yên Kiều đã kiếm được hai mươi triệu.
Lận Huyên cầm tấm séc trong tay, im lặng suy nghĩ. Không thể phủ nhận rằng cách kiếm tiền này hiệu quả hơn anh nhiều, việc xác định đúng khách hàng mục tiêu quả thật rất quan trọng.
Một số người nhìn thấy Lận Huyên và Tống Yên Kiều đứng chung, không khỏi tò mò.
Tin tức Tống Yên Kiều là em trai của Tống Đình tối nay đã lan nhanh khắp buổi tiệc, không khác nào mọc cánh mà bay đi. Mọi người đều biết Tống Đình có mấy người em trai và em gái, nhưng trước giờ anh ta chưa từng đưa bất kỳ người thân nào đến dự tiệc hết.
Bây giờ lại thấy Lận Huyên đứng bên cạnh Tống Yên Kiều ân cần quan tâm, trong chốc lát mọi người đều có suy nghĩ rằng thay vì lấy lòng Lận Huyên và Tống Đình, có lẽ nên lấy lòng Tống Yên Kiều thì hơn.
Cậu còn nhỏ, dễ dụ hơn hai con cáo già kia nhiều.
Lúc này Tống Đình đứng chéo góc, ánh mắt nhìn Lận Huyên gần như muốn giết người.
Tống Yên Kiều: "Không tính."
Không biết từ khi nào, khuôn mặt trắng nõn của thiếu niên đã ửng hồng.
"Em muốn..."
Lận Huyên nhạy bén nhận ra sự bất thường của Tống Yên Kiều, mới nhớ ra lúc nãy cậu đã uống một hớp rượu, dù chỉ là loại rượu nhẹ nhưng chỉ uống một chút đã bị anh phát hiện.
Tuy nhiên với tửu lượng của Tống Yên Kiều, Lận Huyên không dám để cậu tiếp tục ở lại đây nữa.
Lận Huyên: "Hôm nay đến đây thôi, Kiều Kiều mệt rồi, tôi đưa cậu ấy đi nghỉ ngơi trước."
Trước khi Tống Yên Kiều bắt đầu nổi điên, cậu đã ngoan ngoãn bị Lận Huyên dắt lên lầu. Khách sạn tổ chức tiệc có rất nhiều phòng đã được đặt trước.
Lận Huyên cũng có một phòng ở đây.
Anh dẫn Sóc Con rẽ trái rẽ phải lên tầng 38.
Tống Đình vốn dĩ vẫn luôn dõi theo Tống Yên Kiều nhưng chỉ vừa quay sang xã giao với người khác một lát, con sóc to tướng đã biến mất không tăm hơi. Cùng biến mất với sóc chính là Lận Huyên.
Tên trộm sóc đáng chết.
Tống Đình không biết rằng lúc này Tống Yên Kiều đang nhảy tới nhảy lui trên giường, thậm chí còn tự bật nhạc.
Được free trãi nghiệm gian khổ, được free trãi nghiệm gian khổ ~
Không thể nhắm vào một mình tôi mà khi dễ ~~
Cầu ngài làm ra mặt làm chủ, cầu ngài làm ra mặt làm chủ (Sóc Con chắp tay cầu nguyện).
Làm nhiều chuyện tốt như vậy thì cũng nên có phần thưởng chứ.
Lận Huyên: "......"
Khuôn mặt nhỏ của thiếu niên ửng đỏ, còn đang chắp tay cầu xin.
Cậu chụp lấy tay áo anh: "Anh, anh có thể ra mặt thay em không?"
Đôi mắt long lanh ngập nước, hàng mi dài dính chút hơi ẩm khẽ run rẩy trông rất đáng thương.
Ánh mắt Lận Huyên tối lại: "Muốn anh ra mặt thế nào?"
Tống Yên Kiều mím môi: "Chặt quá sẽ đau đấy, lấy xuống."
Vẻ mặt vừa tủi thân, vừa yếu đuối đáng thương, không khác nào một chú mèo nhỏ bị ấm ức, không nhịn được mà muốn tìm người cọ cọ.
"Ưm..."
Nhịp thở của Lận Huyên khẽ dừng lại. Anh đương nhiên hiểu Tống Yên Kiều nói "chặt quá sẽ đau đấy" là muốn ám chỉ điều gì...
....
Đôi chân trắng như tuyết đang bị ép ra một vệt đỏ, đỏ đến chói mắt như một cành mai đỏ rơi trên nền tuyết.
Vừa đáng thương lại vừa quyến rũ.
k*ch th*ch h*m m**n không ngừng.
Lận Huyên đưa bàn tay chai nhẹ nhàng lướt qua làn da mềm mại trắng trẻo của đôi chân ấy.
Tống Yên Kiều run nhẹ sống lưng, trông vô cùng đáng thương, ngay cả hàng mi cũng không ngừng rung rẩy: "Nhẹ thôi..."
Giọng nói mỏng manh, run rẩy.
"Ừm." Giọng người đàn ông trầm khàn, khó chịu.
Làn da của Tống Yên Kiều thực sự quá non nớt, không cần phải bị kẹp giữa lớp áo sơ mi, chỉ cần đầu ngón tay lướt qua cũng đủ để lại dấu đỏ.
Lận Huyên cúi xuống, đặt một nụ hôn trân trọng lên vết đỏ ấy, dịu dàng di chuyển như một kẻ tín đồ sùng đạo nhất.
"Kiều Kiều..."
"Bảo bối..."
Tống Yên Kiều hơi choáng váng, ánh mắt có phần lơ đễnh, ngoan ngoãn ngồi trên giường. Chiếc giường mềm mại hơi sụp xuống một chút, nhất là khi Lận Huyên tiến lại gần.
Ngón tay khẽ nắm lấy sợi tóc của Lận Huyên, giọng nói còn vương hơi men, đôi mắt long lanh: "Ừm."
"Bảo bối?"
"Ừm." Lại là một tiếng ậm ừ đầy lười biếng, mang theo chút giọng mũi, khiến người ta mềm lòng.
Bỗng nhiên, đôi đồng tử của Tống Yên Kiều đột nhiên mở lớn rồi khẽ thốt lên một tiếng khe khẽ: "Ư..."
Tống Yên Kiều trừng mắt nhìn Lận Huyên, giọng điệu như đang làm nũng: "Không được cắn em!"
Nói xong liền định xoay người chạy nhưng lại bị Lận Huyên bắt lấy cổ chân trắng trẻo, kéo trở lại. Giọng người đàn ông trầm thấp, kiên nhẫn dỗ dành: "Ngoan nào, đừng chạy."
Người đàn ông tinh tế hôn lên mắt cá chân cậu: "Anh đâu có cắn em, chỉ là hôn thôi, bảo bối không thấy thoải mái à?"
Tống Yên Kiều đầu óc vẫn còn hơi mơ màng, suy nghĩ có chút chậm chạp, hành động lúc nào cũng nhanh hơn suy nghĩ.
"Nếu cắn thì em sẽ đau, vừa rồi em có đau không?"
Tống Yên Kiều nghiêm túc suy nghĩ: "Không đau, vậy là anh đang m*t em. Anh cũng không được m*t em!"
Lận Huyên: "..."
Một lúc sau, Tống Yên Kiều bổ sung thêm một câu: "Dơ lắm, không được m*t chỗ đó của em..."
Lận Huyên: "..."
Lận Huyên lập tức đưa tay bịt miệng Tống Yên Kiều lại, không để cậu nói tiếp câu sau.
"Dơ!"
Sao lại có thể chê chính mình như thế chứ?
"Không dơ." Lận Huyên kiên nhẫn dỗ dành: "Vậy để anh giúp em tắm rửa nhé."
Tống Yên Kiều gật đầu, tắm thì được nhưng không được m*t cậu.
[Đừng động vào em, em có nhịp điệu của riêng mình.]
Lận Huyên: "..."
Lận Huyên còn chưa kịp rời đi, Tống Yên Kiều vừa mới cởi áo sơ mi ra đã ném sang: "Cái này cũng giặt giúp em luôn nha, cảm ơn anh."
Lại còn rất lịch sự.
Lận Huyên: "Ừm."
Nhưng cũng không giặt, chỉ là tìm một chiếc hộp bỏ vào.
Lận Huyên chuẩn bị nước xong quay lại định bế Tống Yên Kiều đi tắm, nhưng khi về đến nơi thì cậu đã cuộn chặt mình trong chăn. Gương mặt trắng nõn tinh xảo ửng đỏ một cách bất thường, khóe mắt còn đọng nước, hàng mi dài bị ướt nhẹp dính lại từng chùm, trông vừa đáng thương vừa run rẩy.
Cơ thể nhỏ nhắn co lại như một con tôm.
Lận Huyên im lặng.
Tống Yên Kiều nói có nhịp điệu riêng, hóa ra là tự mình làm sao?
Nghĩ đến cảnh tượng dưới lớp chăn kia, hơi thở của Lận Huyên trở nên chậm lại và sâu hơn.
Lận Huyên: "Em đang làm gì vậy?"
Đôi mắt Tống Yên Kiều ửng đỏ, hàng mi run run, không trả lời.
[Đừng có động vào, chuyện của người lớn, anh đừng xen vào.]
Lận Huyên: "..."
Anh thành đứa nhỏ ấu trĩ.
"Lại đây nào, anh ôm em đi tắm."
Nghĩ đến cảnh tượng sắp thấy Lận Huyên cảm giác bản thân sẽ không chịu nổi. Nhưng khi thực sự nhìn thấy, đặc biệt là khi chạm phải ánh mắt hồn nhiên vô tội của Tống Yên Kiều, hơi thở của anh vẫn không khỏi khựng lại.
"Bảo bối, để anh giúp em tắm nhé."
Tống Yên Kiều ngồi trong bồn tắm, mềm nhũn tựa vào thành bồn, thổi nhẹ những lớp bọt trắng đang phập phồng nổi trên mặt nước.
Quá nhiều bọt, cậu có chút choáng váng mà còn nhỏ giọng lầm bầm:
"Ba lớn à, bọt biển cắn con, nó cắn con..."
"Anh mau đánh nó đi! Hức, anh không chịu giúp em đánh bọt biển, anh giả vờ thích em đúng không?"
"Hức, bọt biển xấu xa, bọt biển cắn sóc! Sóc bị cắn rồi, sóc đau quá!"
Cảm giác bị bọt bao vây đến bất lực, Tống Yên Kiều nhỏ giọng thương lượng với bọt biển, cố gắng dùng lý lẽ để nói chuyện với nó.
"Mày không thể cắn tao đâu, tao không có gì hết."
"Hức, mày cắn tao cũng vô dụng thôi, tao chỉ là một con sóc, tao không phải xà phòng, mày cắn tao cũng không thể ra bọt đâu!"
Đôi mắt cậu long lanh ánh nước, vừa đáng thương vừa tủi thân, quyết định cả đời này sẽ không đội trời chung với bọt biển nữa.
"Hứ!"
Lận Huyên: "..."
Cậu uống không nhiều lắm nhưng ảo giác thì có vẻ hơi nghiêm trọng.
Anh nghi ngờ rằng trong lúc anh không chú ý, Tống Yên Kiều chắc chắn đã lén uống thêm vài ly nữa.
Thậm chí trông không giống đang say rượu, mà giống như vừa ăn phải n*m ** giác vậy.
Lận Huyên: "Bảo bối, bọt biển không biết cắn người đâu, em xem này nó mềm lắm, chọc một cái là vỡ ngay."
Anh cầm lấy tay Tống Yên Kiều, nhẹ nhàng chọc vào đám bọt, quả nhiên bọt lập tức vỡ tan.
Tống Yên Kiều càng thêm mơ hồ: "Vậy ai vừa cắn em?"
Lận Huyên im lặng.