Pháo Hôi Cải Trang Xấu Xí Trở Thành Đoàn Sủng Sau Khi Bị Đọc Tâm

Chương 110: Anh trai nhặt rác!.




 

Tống Yên Kiều tỉnh dậy, đầu óc choáng váng như có hai tấn nước đè nặng, cậu vội vàng lắc lắc đầu.

Trên người cậu đang mặc áo sơ mi của Lận Huyên mà ba lớn vẫn còn ngủ bên cạnh. Tống Yên Kiều nhích lại gần, chui thẳng vào lòng Lận Huyên.

Cậu chụt một cái lên má anh.

[Đây là ai mà đang ngủ vậy ta?]

[À, thì ra là ba lớn nhà mình.]

Lận Huyên khẽ giật mí mắt, không để lộ cảm xúc mà chỉ lặng lẽ siết chặt vòng tay, ôm Tống Yên Kiều sát vào người hơn.

Tống Yên Kiều ngoan ngoãn nằm trong lòng anh một lúc, rồi đột nhiên nhớ ra chuyện quan trọng tiền của cậu! Cậu bắt đầu lục lọi khắp người Lận Huyên.

[Tiền của em đâu? Tiền của em đâu rồi?]

Sóc Con sờ thử bên hông ba lớn, không có.

Sóc Con sờ thử cơ bụng rắn chắc của ba lớn, vẫn không có.

Sóc Con sờ thử... chỗ đó của ba lớn, càng không có!

Lục lọi một hồi mà không thấy đâu, Tống Yên Kiều đuối quá, bẹp luôn trong lòng Lận Huyên với vẻ mặt đầy ủ rũ.

Không lẽ ba lớn tiện tay vứt tiền của cậu đi rồi?

Cậu buồn rầu nhưng lại chưa nhận ra có điều gì khác lạ trên người mình.

Nằm chán chê, cậu len lén đá ba lớn một cái.

[Em tỉnh rồi, còn anh thì cứ ngủ mãi. Mau dậy đi, trả tiền cho em!]

[Có chồng nhà ai mà lười như anh đâu? Nếu còn thế này nữa thì thôi anh cứ rửa tay đi làm vợ bé đi!]

Lận Huyên: "..."

Không thích làm vợ bé lắm!!

Anh ôm lấy Tống Yên Kiều: "Anh dậy rồi."

Tống Yên Kiều sốt ruột: "Vậy tiền của em đâu?"

Lận Huyên mở ngăn kéo tủ đầu giường, lấy ra một xấp chi phiếu ngay ngắn, đưa cho cậu: "Đây."

Tống Yên Kiều trợn tròn mắt: "Anh cứ để tiền của em ở đây à?"

Lận Huyên: "..."

Rồi, giờ thì hoàn toàn không được làm vợ bé nữa rồi.

[20 triệu của em không lẽ không đáng để anh cất vào két sắt hả?]

Lận Huyên: "..."

Miệng thì trách móc đủ kiểu, nhưng tay thì nhanh nhẹn cầm lấy chi phiếu còn cười ngọt lịm.

"Được rồi, phạt anh bồi thường cho em một trăm ngàn thì coi như em tha cho anh."

Lận Huyên ôm chặt cậu hơn: "Sóc Con đại nhân, tiểu nhân sai rồi, Sóc Con đại nhân vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!"

"Em có khó chịu không?"

Tống Yên Kiều ngắm nghía tờ chi phiếu trong tay, càng nhìn càng thích, đầu gật gù như trống bỏi. Khó chịu?

Cậu có lý do gì để khó chịu chứ?

Nhưng mà... bắt được số tiền này, cậu cũng phải diễn một chút.

"Có hơi khó chịu một chút." Cậu chớp mắt ngây thơ, khóe môi lại ẩn hiện nụ cười ranh mãnh: "Thật ra em không cần quá nhiều tiền, nếu có thể em vẫn muốn thật nhiều yêu thương hơn."

Lận Huyên: "..."

Lận Huyên: "Bảo bối hay là chúng ta nhịn cười rồi nói chuyện tiếp được không?"

Tống Yên Kiều nhịn không nổi, cười rạng rỡ như một bông hướng dương nở bung dưới ánh mặt trời, tràn đầy sức sống: "Em vui lắm, tiền tiền tiền, em thích tiền!"

Sóc Con muốn ôm chặt xấp chi phiếu, nhưng vẫn cố gắng kiềm chế: "Cả người toàn mùi tiền, đúng là hợp với một người thơm tho mềm mại như anh."

"RMB*, em yêu anh!"

(RMB: Nhân dân tệ :)))

Đôi mắt cậu sáng long lanh, không thể che giấu niềm vui thực sự.

Lận Huyên: "..."

Cuối cùng thì người không xứng đáng là anh rồi.

Lận Huyên còn đang suy nghĩ làm sao để khiến Tống Yên Kiều thích mình thêm một chút thì cậu đã bất ngờ nhào qua hôn anh một cái. Đôi mắt cậu cũng long lanh như vừa tìm thấy kho báu.

Giống như một chú mèo nhỏ xinh đẹp đột nhiên nhào vào lòng người, đôi mắt trong veo khiến trái tim ai đó cũng tan chảy.

Huống chi Tống Yên Kiều vừa mới hôn anh.

Lận Huyên mềm lòng đến mức chỉ muốn ôm chặt cậu hơn: "Bảo bối, anh cũng yêu em."

Tống Yên Kiều cười rạng rỡ: "Em biết mà!"

Nhìn cậu vui vẻ, yết hầu Lận Huyên khẽ chuyển động. Anh thật sự rất muốn hôn cậu thêm một cái.

"À đúng rồi, em có thể bàn với anh một chuyện không?"

Tống Yên Kiều quỳ trên giường, áo sơ mi trắng rộng thùng thình hoàn toàn che khuất đôi chân thon dài.

Lận Huyên: "Ừm?"

Tống Yên Kiều nghiêng đầu: "Anh có thể hợp tác với anh trai em không? Là dự án mà em với thầy Giang và Đường Lan đang nghiên cứu. Bọn em có thể kêu gọi đầu tư nhưng quá trình sản xuất và vốn thành công đều cần rất nhiều tiền."

Thực ra 47 chưa nói quá nhiều về kế hoạch này với Lận Huyên, chỉ yêu cầu anh đánh giá dự án và hoàn thành nhiệm vụ. Hơn nữa những dự án mà 47 nói anh làm đều rất có lợi cho tập đoàn Lận.

Tống Yên Kiều nghĩ mình nên nói với Lận Huyên về kế hoạch này.

Nhưng cậu còn chưa kịp mở miệng thì Lận Huyên đã lên tiếng trước: "Được."

Tống Yên Kiều nghiêng đầu nhìn anh: "Anh không sợ em lừa anh à? Em cần rất rất nhiều tiền đó."

Khóe môi Lận Huyên khẽ cong lên: "Không sợ."

"Bao nhiêu cũng cho em."

Tống Yên Kiều hơi ngập ngừng nhưng vẫn cong môi cười: "Cảm giác anh đúng là một tên yêu đương não tàn rồi."

"Nếu em cần ba trăm tỷ thì sao?"

Lận Huyên: "Ừ, anh cho em."

"Bốn trăm tỷ thì sao?"

Lận Huyên siết chặt vòng tay, ôm cậu vào lòng: "Cũng cho em. Chỉ cần anh có, em muốn bao nhiêu, anh cũng cho."

Khóe môi Tống Yên Kiều khẽ cong lên, lòng tràn đầy vui vẻ.

"Chờ em có tiền rồi, anh muốn bao nhiêu em cũng cho." Cậu ngoan ngoãn vẽ một chiếc bánh vẽ thật to nhưng Lận Huyên lại sẵn lòng tin tưởng.

Lận Huyên: "Ừ."

Lận Huyên: "Nhưng anh muốn một chiếc nhẫn."

Tống Yên Kiều mím môi, đã có dự định sẵn trong đầu. Nhưng cậu không nói ra ngay vì muốn âm thầm tạo bất ngờ cho Lận Huyên.

Cậu lại không biết rằng Lận Huyên đã sớm đoán được.

Cậu đã tiết kiệm được hai mươi hạt đậu vàng!

Tất cả đều là để dành cho Lận Huyên! Cậu dù có thành một Sóc Con nghèo rớt mồng tơi cũng phải tích góp cho anh!

Sóc Con phe phẩy cái đuôi bông xù. Đây là sính lễ của cậu!

"Để sau đi."

Sóc Con vẫy đuôi lông xù, ra vẻ mình chưa chuẩn bị gì hết nhưng thật ra lại đang ấp ủ một bất ngờ lớn.

Lận Huyên bất đắc dĩ. Xem ra 20 triệu này không phải là sính lễ mà Sóc Con chuẩn bị cho anh rồi.

Lận Huyên: "Lại đây, anh cho em xem một thứ."

Tống Yên Kiều nghi hoặc nhưng vẫn ngoan ngoãn để anh ôm.

Rồi cậu phát hiện ánh mắt nóng rực của anh.

Cậu nhìn theo hướng đó —

Khắp người toàn dấu hôn dày đặc.

Tống Yên Kiều đơ người, não như bị đơ luôn, lưỡi cũng líu lại.

Đêm qua cậu với Lận Huyên đã làm gì?

[ĐM! Đầu óc của tao, mày mau nhớ lại đi!]

Lận Huyên khẽ cong môi, nhẹ nhàng chạm vào phần thịt mềm trên chân cậu, trông thì có vẻ rất đứng đắn: "Ừm, cũng không có gì nghiêm trọng lắm."

Tống Yên Kiều lập tức kéo chăn trùm kín người. "Không nghiêm trọng lắm" có nghĩa là đêm qua còn nghiêm trọng hơn nữa đúng không?!

Lận Huyên: "Uống say đến mức không nhớ gì luôn à?"

Mặt Tống Yên Kiều đỏ lên. "Em nhớ chứ, không phải là..."

Lận Huyên: "Là cái gì?"

Tống Yên Kiều lắp bắp: "Dù sao em cũng sẽ chịu trách nhiệm với anh, em không phải loại người không có trách nhiệm đâu!"

Lận Huyên cong môi, biết ngay cậu hiểu lầm. Chắc là nghĩ đêm qua bọn họ đã làm đến bước cuối cùng rồi.

Lận Huyên: "Em không nhớ tối qua còn nói bọt biển cắn em à?"

Tống Yên Kiều ngẩng đầu, đang cố gắng nhớ lại thì Lận Huyên đã mở điện thoại đưa cho cậu xem ảnh chụp.

Hôm qua Tống Yên Kiều đáng yêu quá, anh không kiềm được mà quay lại một đoạn video.

Click mở —

Trong video, mái tóc cậu ướt đẫm nhỏ nước, lớp phấn trắng trên má bị dính chút bọt biển mềm mại. Đôi mắt long lanh vô tội, ánh nhìn ướt át như muốn làm nũng, nghiêng đầu hỏi: "Không phải bọt biển cắn em thì ai cắn em?"

Máy quay chậm rãi di chuyển xuống, lướt qua bọt biển trắng xóa, thấp thoáng bóng dáng một thân hình rắn chắc, làn da ngăm khỏe mạnh, cùng với vòng eo săn chắc đầy lực.

Cậu trai nhỏ vẫn tiếp tục chỉ tay, giọng ấm ức: "Cắn em ở đây, đây nữa, còn cả chỗ này..."

Giọng nam trầm thấp vang lên kèm theo một tiếng cười nhẹ: "Bảo bối, đáng yêu quá."

Đột nhiên Tống Yên Kiều trong video phát hiện mục tiêu mới, khuôn mặt nhỏ nhắn hờn dỗi nhưng lại như đoán được gì đó, ấm ức nhìn chằm chằm Lận Huyên, nghiêm túc hỏi: "Có phải anh cắn em không?"

Tống Yên Kiều: "!!!"

Tống Yên Kiều muốn kiếm cái lỗ nào đó mà chui xuống!

Quay video lại làm gì? Định làm cậu xấu hổ chết hả?!

Tống Yên Kiều đỏ bừng mặt, phồng má giận dỗi.

Trong video lại vang lên giọng nói trầm thấp, đầy nguy hiểm: "Ừ, anh cắn. Giúp em..."

Tống Yên Kiều: [Ba lớn ơi!!! Anh quá hư hỏng rồi. Quá hư! (Sóc Con lớn tiếng chỉ trích), em mà thèm nói mấy câu đó hả, em cũng không có quay mấy video kiểu đó đâu, chắc chắn là do cách dạy dỗ trong nhà em tốt hơn anh rồi!]

Lận Huyên: "...?"

Lại là suy nghĩ kỳ quặc gì nữa đây?

Hơn nữa trời đất chứng giám, ban đầu anh chỉ định quay lại vì cảm thấy Tống Yên Kiều thật sự đáng yêu quá thôi. Thật sự rất đáng yêu! Nên anh không nỡ tắt đi.

Lận Huyên: "Muốn anh xóa không?"

Anh vẫn muốn tôn trọng ý kiến của cậu.

Tống Yên Kiều bĩu môi: "Trước gửi em một bản đã."

[Đương nhiên là không phải để em coi đâu, em cũng không có trốn trong chăn để coi lại vào buổi tối đâu nhé. Chỉ là... anh không thấy cơ bụng trong đó cũng đẹp lắm à? Em đâu có định coi, em không phải anh, em chỉ lưu lại để giữ bằng chứng phạm tội của anh thôi. Em sẽ không coi đâu!]

Lận Huyên: "..."

Lận Huyên chia sẻ video cho Tống Yên Kiều, sau đó tự mình lưu nó vào mục ảnh bảo mật.

Khóa kỹ. Để chính mình xem.

Tống Yên Kiều nhìn màn hình hai giây, rồi lập tức ném điện thoại xuống giường.

[Không có bản từ góc nhìn của Sóc à? Anh không biết em nhìn thấy mình trong đó sẽ xấu hổ lắm à?]

Cậu ngượng đến mức lấy ngón chân cào lên ga giường, chưa xem được hai giây đã vứt điện thoại qua một bên.

Lận Huyên nhìn cậu chằm chằm, ánh mắt nóng rực: "Bảo bối, có được không?"

Tống Yên Kiều ngay lập tức hiểu ra: "Đương nhiên, không... Cũng được đi."

Không được ăn thịt nhưng ít nhất cũng được húp một ngụm canh. Vậy mà chỉ có thế thôi cũng khiến cậu không chịu nổi.

Đôi mắt ửng đỏ của thiếu niên rơm rớm nước, không kiềm chế nổi dòng nước mắt sinh lý đang tràn ra.

Khẽ nấc một tiếng, cậu đưa tay nắm lấy cổ áo Lận Huyên, giọng nghẹn lại: "Không, không chơi nữa... Ư..."

Nhưng Lận Huyên không nghe lời, ngược lại càng được đà lấn tới. Đầu lưỡi lướt qua từng tấc da thịt của thiếu niên đang run rẩy, cuối cùng để lại một dấu hôn nóng bỏng trên lưng cậu.

Hơi thở nóng rực. Môi nóng rực. Những dấu vết mập mờ rơi xuống trên làn da trắng nõn.

Cơ thể cậu run lên vì bị k*ch th*ch.

"Bảo bối, đừng khóc."

---

#Tống_Yên_Kiều_Tống_Đình

#Tống_Yên_Kiều_thay_đổi

#Tống_Yên_Kiều_vì_sao_lại_đỏ_mặt

#Tống_Yên_Kiều_có_chống_lưng

Tống Yên Kiều chỉ mới đi dự một bữa tiệc, vậy mà sáng hôm sau đã leo lên không ít hot search. Từng dòng tiêu đề đều ám chỉ đầy ẩn ý, thậm chí không chỉ ám chỉ mà còn tuyên bố rõ ràng rằng cậu nổi tiếng là nhờ dựa vào tư bản.

Có thể là do paparazzi chụp lén, cũng có thể là do những kẻ không ưa cậu thừa cơ thêm dầu vào lửa. Dù sao thì đề tài này cũng nhanh chóng bùng nổ.

【 Tôi đã nói rồi mà, sao tự nhiên chưa đầy một năm mà Tống Yên Kiều lại nổi đình nổi đám vậy được. 】

【 Trước là Lận Huyên rồi đến nhà họ Thẩm, Tiêu Thần, bây giờ lại là... Ha.... là nam nghệ sĩ hay là... 】

【 Tống Yên Kiều thì có thể là người tốt đẹp gì? Không phải cũng chỉ dựa vào khuôn mặt để kiếm sống thôi à? Câu dẫn mấy cậu ấm để bù vào cái gia cảnh rách nát của mình, đó không phải là mục tiêu của cậu ta hay gì? 】

【 Dù sao thì với loại người như Tống Yên Kiều, tôi sẽ không bao giờ quen thằng đó, quá lộn xộn đi. 】

【 Ủa mày tưởng mày có cửa để lựa chọn hả? 】

【 Toàn nói nhảm, không bịa chuyện là không sống được à? 】

【 Trời ơi! Má có nằm mơ không vậy? Bị ngu hả? Mày cũng xứng mơ tưởng đến Sóc Con nhà tao à? 】

Hôm qua, những cậu ấm cô chiêu có mặt tại bữa tiệc khi nhìn thấy những bình luận đó, không nhịn được phải lên tiếng.

【 Mấy người còn chế giễu Tống Yên Kiều nữa à? 】

【 Nếu các người biết anh trai của Tống Yên Kiều là ai, chắc chắn cũng sẽ thấy cậu ấy đúng là số hưởng. 】

Anti-fan lập tức đáp trả không chút khách khí.

【 Ủa chứ không phải chỉ là thằng nhặt rác thôi hả? 】


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận