【 Có vài người không có ngu mà là ngu hết thuốc chữa. Tống Đình và Tống Yên Kiều cùng họ, không lẽ mấy người không nghĩ đến gì hay sao? 】
【 Giỡn mặt hả? Anh trai của Tống Yên Kiều chỉ là thằng nhặt ve chai thôi! Nếu Tống Yên Kiều có tiền, vậy cậu ta còn mê tiền làm gì? 】
【 Ủa nói mà không dùng não hả? Má coi có ai mà chê tiền nhiều không? Ba tôi mỗi tháng cho tôi vài triệu tiêu vặt nè nhưng nếu ông ấy cho thêm thì tôi vẫn vui thôi. 】
【 Có khi Antifan là kiểu người không mê tiền ấy chứ, nhưng mà tôi thì mê nha. 】
Nói được vài câu, anti-fan đột nhiên cứng họng. Ủa? Mẹ nó? Ai không mê tiền?
【 Mấy người thử đi coi phần giới thiệu của Tống Đình rồi hả nói chuyện? Coi có phải đúng là lập nghiệp từ việc nhặt ve chai hay không? 】
【 Đúng thật là khởi nghiệp từ nhặt ve chai luôn. 】
Anti-fan mặt lạnh lùng lướt xem phần giới thiệu của Tống Đình, quả nhiên thấy anh ta bắt đầu từ việc nhặt ve chai.
Không cam tâm, bọn họ kéo nhau vào Weibo của Tống Chi Duyên để tiếp tục công kích.
Tống Chi Duyên nhàn rỗi lại đăng một bài Weibo.
【 Tống Chi Duyên V: Không rảnh giả vờ, anh trai chị đây đúng là rất có tiền, nhặt ve chai mà giàu, ai có ý đồ với Sóc Con nhà chị thì xác định ăn đòn trước đi vì Tống Đình không dễ nói chuyện như chị đâu. 】
Anti-fan: "......"
Tống Yên Kiều lại chơi tụi này, không lẽ bọn tôi là chó của cậu ta hả? Mỗi ngày chỉ để cậu ta chơi đùa?
Anti-fan dù bị vả mặt nhưng vẫn không chịu thua, tiếp tục công kích Tống Yên Kiều.
【 Vậy đó hé? Nhà giàu lâu đời nào lại để mắt đến một thằng nhặt ve chai như Tống Đình chứ? 】
【 Đúng vậy, hơn nữa Tống Yên Kiều còn có một đứa em mắc bệnh nan y kìa kia. 】
【 Tống Yên Kiều cũng không có gì hạnh phúc hết á, tôi chỉ thấy cậu ta đáng thương thôi. 】
Lúc này, trong phòng khách.
Tống Đình đang ngồi, dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn người đàn ông trước mặt.
Tống Đình: "Không biết sức khỏe của Tổng Giám đốc Lận thế nào? Tôi đi lên từ hai bàn tay trắng, không có gì nhiều chỉ biết chút võ thôi."
Tống Yên Kiều vội kéo tay áo Tống Đình: "Anh, anh à, đừng đánh anh ấy."
[Em còn chưa kết hôn, anh không thể khiến em thành góa phụ được đâu.]
Tống Đình nheo mắt lại, kết hôn? Tống Yên Kiều còn nghĩ đến chuyện kết hôn với Lận Huyên?
Càng nghĩ càng muốn biến cái thằng nhóc thối tha này thành tên nhóc khó ưa trời đánh.
Lận Huyên: "Em có thể ở bên giúp anh tập luyện, em chịu đòn khá tốt."
Dáng vẻ vẫn rất bình tĩnh, dù bị đánh cũng không phải chuyện gì to tát. Ai kêu anh dám "bắt cóc" Sóc Con chứ? Bị đánh vài cú cũng là đáng.
Tống Đình hừ lạnh, giọng điệu đầy mỉa mai: "Kiều Kiều, để anh nói cho em nghe, có vài thằng đàn ông không có đạo đức, giở đủ trò để lừa mấy đứa con trai đơn thuần lên giường đấy."
Tống Yên Kiều: "......"
[Cái này thì em không giúp anh được rồi, ba lớn ơi, anh tự lo cho mình đi. Em sợ anh trai em tiện tay đánh luôn cả em.]
Lận Huyên: "......"
Tống Đình: "......"
Lận Huyên: "Anh nói đúng lắm, loại người đó đúng là không phải người tốt, đáng bị đánh, đánh nhiều vào thì sẽ sửa thôi."
Tống Đình: "......"
Cái thằng nhóc trời đánh này! Chỉ còn thiếu nước nói "Anh đánh em đi, dù bị đánh chết em cũng muốn ở bên Sóc Con nhà anh" thôi đấy!
Tống Yên Kiều: [Ba lớn ơi, gan anh lớn quá chừng, dám chửi luôn cả mình.]
[À mà khoan...] Tống Yên Kiều chậm rãi nhận ra điều gì đó.
Tống Yên Kiều: "Hôm nay là buổi thảo luận hợp tác, hai người đang làm cái gì vậy?"
Sóc Con nhìn kỹ hai người.
Tống Đình: "Ừm, bàn chuyện hợp tác."
Tống Đình: "Anh bỏ ra một nửa tài chính, 50% lợi nhuận từ dự án này sẽ thuộc về Kiều Kiều."
Tống Yên Kiều: "?"
Lận Huyên: "Em cũng vậy, em bỏ ra một nửa tài chính, 50% lợi nhuận đều dành cho Kiều Kiều."
Tống Yên Kiều: "???"
Ý là rủi ro là của họ, còn tiền kiếm được lại là của cậu? Toàn bộ đều thuộc về cậu?
Dự án này chắc chắn sẽ sinh lợi ít nhất gấp mười lần, vì đây là lĩnh vực mang lại lợi nhuận không ngừng. Việc tiến hóa giới tính thứ hai sẽ khiến chất ức chế trở thành mặt hàng thiết yếu. Trước khi có người nghiên cứu ra sản phẩm cùng loại hoặc cải tiến mới, gần như có thể coi đây là công nghệ độc quyền.
Chỉ cần bán ra với mức giá bình thường cũng có thể thu lợi khổng lồ trong thời gian dài.
Hơn nữa còn có thể xuất khẩu sang các nước khác. Tống Yên Kiều dù không giỏi kinh doanh cũng hiểu đây là một thương vụ không thể lỗ, thậm chí là siêu lợi nhuận.
Nếu tất cả lợi nhuận đều thuộc về cậu, vậy không phải cậu sẽ trở thành người giàu nhất thế giới sao?
Suy nghĩ này quả thật rất mê hoặc nhưng Tống Yên Kiều vẫn giữ vững lý trí, lắc đầu từ chối cả hai người: "Không được, hai người nghiêm túc một chút."
"Còn nữa, hai người chuyên nghiên cứu là thầy Giang, Lan Lan, mình cũng phải chia lợi nhuận cho họ nữa."
"Cổ phần cũng cần tính cả những người trước đây đã đầu tư cho em nữa."
Lận Huyên: "......"
Tống Yên Kiều cũng biết cậu đang tiêu tiền của người khác à?
"Mỗi người 1% được không? Thầy Giang và Lan Lan mỗi người 10%."
Tống Yên Kiều rất hào phóng, Lận Huyên và Tống Đình dù có chút suy tính theo kiểu nhà tư bản, nhưng thấy cậu đã lên tiếng nên cũng đành thôi.
Hai người gật đầu: "Được."
"Còn em, em cũng góp một chút công sức, vậy hai người chia cho em..." 5%.
Tống Yên Kiều còn chưa nói hết câu, hai người kia đã lên tiếng trước: "Được, em lấy 30%, phần còn lại tụi anh chia nhau."
Tống Yên Kiều: "?"
Lận Huyên: "Em góp vốn, góp sức, còn có khả năng lập kế hoạch xuất sắc và còn huy động đủ tài chính. Dự án này thiếu em thì không thể thành công nên 30% là phần em xứng đáng nhận được."
Tống Yên Kiều mơ màng, cậu thật sự lợi hại như lời Lận Huyên nói sao?
Tống Đình cũng gật đầu tán thành. Sóc Con nhà anh đương nhiên rất giỏi.
Tống Yên Kiều bị hai người tâng bốc đến chóng mặt, ký vào bản hợp đồng đã bàn xong. Sau đó, cậu còn chia 1% cổ phần cho những người trước đây đã từng giúp đỡ mình: chồng chồng nhà Úc Thanh Ngôn, Thẩm Chu, Tiêu Thần, Trần Viện, Hoắc Vân Úy.
Tống Yên Kiều tất nhiên hiểu rằng lúc trước dù lấy danh nghĩa nào thì thực chất mọi người đều tìm lý do để cho cậu tiền. Bây giờ đến lúc thu hồi vốn, cậu cũng không quên những người này.
Khi Tống Yên Kiều mang hợp đồng đến tìm họ, Thẩm Chu và Tiêu Thần thậm chí không thèm xem dự án, chỉ biết đó là dự án mới của cậu, liền muốn đầu tư thêm tiền cho cậu.
Nhưng Tống Yên Kiều từ chối ngay: "Không được, hôm nay là đến trả tiền, không phải đến vay nợ."
Thẩm Chu và Tiêu Thần còn không thèm coi kỹ nội dung, càng không nghĩ đến việc dự án này sẽ giúp họ kiếm tiền. Chỉ cần Tống Yên Kiều chia phần cho họ, họ liền vui vẻ nhận.
Tống Yên Kiều sau đó đến tìm Úc Thanh Ngôn và Sở Ngự, còn mang theo quần áo trẻ em chưa sinh ra để tặng. Đứa bé mới sáu tháng, vẫn còn một thời gian nữa mới chào đời.
Úc Thanh Ngôn và Sở Ngự nghiên cứu qua dự án.
Họ không quá nghi ngờ về khả năng thành công của dự án này, bởi lẽ chính Úc Thanh Ngôn là minh chứng cho việc đàn ông có thể sinh con. Hơn nữa họ còn có thể nghe được suy nghĩ trong lòng của Tống Yên Kiều.
Những điều này đủ để chứng minh rằng Tống Yên Kiều nói thật.
Thậm chí Úc Thanh Ngôn còn có chút tiếc nuối vì không tham gia vào dự án sớm hơn.
Khi nhìn thấy bản kế hoạch, Trần Viện trợn mắt kinh ngạc: "Ý em là phân hóa giới tính thứ hai? Vậy chị nhất định phải trở thành Alpha! Haha, nữ A, bách hợp, cuối cùng chị cũng có thể như mấy anh trai đúng không?"
Tống Yên Kiều như bị chập mạch: "Hả?"
Cũng... cũng không phải là không thể. Dù sao thì cậu cũng không đọc truyện bách hợp.
"Có chuyện tốt như vậy mà lại để chị gặp được à?"
Tống Yên Kiều ngờ vực: "Lỡ chị bị phân hóa thành Omega thì sao?"
Trần Viện: "!!! Không thể nào! Chị yêu phụ nữ, phân hóa giới tính thứ hai chính là để chị trở thành Alpha!"
Tống Yên Kiều: "......"
Không biết nói gì nữa, vậy chúc chị Viên Viên phân hóa thành Alpha đi.
Mấy tháng sau, bất kể là Giang Tễ, Đường Lan, Tống Yên Kiều hay Lận Huyên, Tống Đình, ai nấy cũng đều bận rộn.
Giang Tễ và Đường Lan vội vàng công bố luận văn, còn Tống Yên Kiều thì cứ chạy qua chạy lại giữa phòng thí nghiệm và trung tâm sản xuất.
Trong khoảng thời gian đó, Lương Trạch lại một lần nữa tìm đến Tống Yên Kiều, nhưng nhìn tình hình thì có vẻ vẫn chưa nghiên cứu ra được kết quả gì, thậm chí ngay cả sản phẩm thí nghiệm cũng chưa thành công.
Cũng phải thôi trong cốt truyện gốc, Lương Trạch cũng chỉ có thể thành công điều chế thuốc ức chế nhờ lợi dụng Giang Tễ.
Thậm chí sau khi lợi dụng Giang Tễ xong, hắn còn đem Giang Tễ đã vì nghiên cứu mà làm hỏng tuyến thể của mình, khiến cơ thể rơi vào trạng thái nóng lên vô hạn đi dâng tặng cho giới quyền quý. Trong nguyên tác, Giang Tễ bị lừa gạt, bị tổn thương, bị vứt bỏ, cuối cùng ngay cả thi thể cũng bị chó hoang cắn xé ven đường.
Một thiên tài khoa học âm thầm ngã xuống, không ai biết rằng người đã phát minh ra thuốc ức chế lại bị biến thành bàn đạp cho những kẻ xấu vươn lên.
Tháng 11 ở thành phố A, trận tuyết đầu tiên rơi xuống. Gió bắc thổi mạnh cuốn theo những bông tuyết bay lả tả, cả thành phố vẫn ồn ào náo nhiệt như trước, chỉ là mỗi người lại bước trên một con đường số phận khác nhau.
Dưới sự thúc đẩy của Lận Huyên cùng 47 luồng áp lực dư luận, các giao dịch quyền sắc của nhà họ Lương cùng với những thí nghiệm phi pháp trên cơ thể người đều bị phanh phui. Tất cả những kẻ có liên quan đến nhà họ Lương đều bị bắt.
Lương Trạch bước xuống từ xe cảnh sát, ngẩng đầu nhìn những bông tuyết đang rơi, trong veo và thuần khiết.
Hắn bỗng nghĩ đến gương mặt rạng rỡ của ai đó, rồi lại thấy hối hận vì đã tin Tống Yên Kiều. Nếu chưa từng gặp cậu, có lẽ bây giờ hắn đã có thể đi trên một con đường khác và rộng mở hơn.
Lương Trạch tự cười giễu mình. Hắn đúng là bị Tống Yên Kiều hại thảm rồi.
Tuyết vẫn tiếp tục rơi lặng lẽ, mang theo cái lạnh mùa đông bao phủ cả thành phố, đọng lại trên những cành cây, đè nặng đến mức làm một nhánh cây gãy răng rắc.
"Răng rắc!"
Đứng dưới gốc cây, Tống Yên Kiều vô tình giẫm gãy một cành cây trên mặt đất.
"Kiều Kiều."
Tống Yên Kiều đang quấn mình trong lớp áo dày như một cục bông tròn tròn, vụng về xoay người lại. Cậu mặc một chiếc áo lông vũ màu vàng nhạt, lớp lông bông xù khiến cậu trông y như một chú sóc nhỏ mũm mĩm. Đôi mắt đen lấp lánh lộ ra khỏi lớp khăn quấn, hàng mi dài vương nhẹ vài bông tuyết.
Lận Huyên khẽ cong môi: "Trà sữa, nóng."
Anh nắm lấy tay Tống Yên Kiều, đặt ly trà sữa còn ấm vào lòng bàn tay cậu.
Tống Yên Kiều cũng thuận thế nhét tay vào túi áo Lận Huyên, vui vẻ mở miệng: "Đi thôi."
Bàn tay trong túi áo nắm lấy tay cậu, một luồng hơi ấm lan dần từ đầu ngón tay đến tận đáy lòng.
Chỉ cần cứ nắm tay như thế này thôi, đã đủ tốt rồi.
Anh muốn nắm tay Tống Yên Kiều như này cả đời.
Thuốc ức chế đã bắt đầu được sản xuất, công việc của Tống Yên Kiều cũng bớt bận rộn hơn một chút. Sau khi hoàn thành luận văn, Giang Tễ chuyển sang một hướng nghiên cứu mới, loại thuốc có thể ngăn chặn tin tức tố.
Công ty sản xuất thuốc ức chế được thành lập từ nguồn vốn của Lận Huyên và Tống Đình, trở thành một công ty dược sinh học chuyên biệt.
Mọi thứ dần đi vào quỹ đạo, tâm trạng của Tống Yên Kiều cũng thư giãn hơn bao giờ hết.
Dưới ánh đèn đường mờ nhạt, những bông tuyết bay lả tả phản chiếu ánh sáng, trông như những mảnh giấy nhỏ lấp lánh. Hai bóng người trên nền tuyết kéo dài rồi lại ngắn lại, cứ thế lặp đi lặp lại.
Bên cạnh bóng dáng trắng mảnh khảnh là một thân ảnh cao lớn khác. Hai người cùng nhau dạo bước dưới hàng cây bạch quả trong khuôn viên trường, cùng nhau đón gió tuyết, cùng nhau bước đi chậm rãi, cùng nhau già đi.
Tống Yên Kiều lặng lẽ đi theo bên cạnh Lận Huyên, thỉnh thoảng lại trộm đạp lên bóng anh nhưng chưa kịp đắc ý đã bị phát hiện.
Lận Huyên nhướng mày: "Lại trộm đạp lên bóng của anh à?"
Tống Yên Kiều: "!!!"
Cậu cúi đầu: "Anh nhìn nhầm rồi, em đâu có."
Lận Huyên: "?"
Tống Yên Kiều còn đang cố cãi chày cãi cối thì đã bị bàn tay của người đàn ông giữ lấy mặt, sau đó một nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống hàng mi cậu. Đôi môi ấm áp làm tan đi những bông tuyết đọng lại, khiến hàng mi cậu ướt mềm.
"Hôn một cái rồi về."
[Ai chà, muốn hôn môi thì cứ nói thẳng đi, có phải anh không hôn được em đâu, lại còn đi vạch trần chuyện em đạp bóng anh nữa chứ.]
Lận Huyên: "Hôm qua em cũng nói hôn xong rồi về đấy."
Nhưng kết quả là anh bị Tống Đình nhốt ngoài cửa.
Nhớ lại cảnh hôm qua, Tống Yên Kiều cũng không nhịn được mà phì cười.
Cậu cẩn thận ngó nghiêng xung quanh, chắc chắn không có ai mới nhỏ giọng nói: "Chỉ hôn một chút thôi đấy."
Lận Huyên cúi đầu, nhẹ nhàng đặt lên môi cậu những nụ hôn thoáng qua như chuồn chuồn lướt nước, trân trọng từng khoảnh khắc hiếm hoi có được.
Không ai nhận ra, ở một góc khuất, có một ánh mắt lặng lẽ dõi theo.