Đầu ngón tay của Lận Huyên chạm vào đôi môi mềm mại của thiếu niên mà không nỡ rời đi.
Cuối cùng, anh chỉ lặng lẽ tiếp tục bóc từng quả nho một rồi đút cho Tống Yên Kiều.
Tống Yên Kiều: "?"
Kỳ lạ thật, sao ăn mãi mà nho vẫn chưa hết vậy? Lận Huyên không ăn à?
Tống Yên Kiều né đi: "Không ăn nữa."
Lận Huyên tiếc nuối, đành tự mình ăn hết quả nho vừa bóc.
Trận thi đấu của Tống Hoài diễn ra vào cuối tuần sau, đúng lúc Tống Yên Kiều không có việc gì nên cậu quyết định đi xem.
Cậu là tay mơ nhưng em trai cậu thì không.
Tống Hoài siêu giỏi.
Hôm đó, Lận Huyên phải họp nên không thể đến. Tống Yên Kiều liền đi cùng Tống Chi Duyên và Tống Văn Hi.
Bình luận viên giải thích trận đấu đầy nhiệt huyết, trong lúc phát sóng trực tiếp, màn hình thỉnh thoảng lại lia đến ba người họ.
【Lúc này thật sự không biết nên ghen tị với ai. Tống Hoài đã quá đẹp trai, nhưng ba người bên kia trông còn như một cảnh tượng thần tiên.】
【Làm ơn tổ chức nhiều sự kiện kiểu này đi, để tôi còn có cơ hội nhìn thấy Sóc Con nhà tôi.】
【Buồn cười thật, Tống Yên Kiều rời khỏi showbiz rồi, nhưng người thích cậu ấy lại ngày càng đông.】
Bình luận viên cuồng nhiệt tường thuật diễn biến trận đấu. Đến khi đội của Tống Hoài phá được trụ bảo vệ, khán giả tại hiện trường đều phấn khích hò reo.
"Chúc mừng, chúc mừng CMT!"
Tiếng cổ vũ vang lên khắp nơi. Tống Hoài ôm chặt đồng đội, tất cả ống kính đều tập trung vào cậu và những người cùng đội.
Trên mặt mỗi thành viên CMT đều tràn ngập niềm vui chiến thắng.
Tống Hoài nhìn xuống khán đài, thấy người nhà đang cười tươi như một chú cún nhỏ phấn khích.
Nhưng khi đến lúc phỏng vấn, cậu vẫn giữ nguyên vẻ ngoài ngầu lòi.
【Cười ỉa, thấy anh chị em vui vẻ, thiếu điều muốn hỏi em siêu giỏi đúng không? Còn phỏng vấn thì ra vẻ, ừ, có tay là được.】
【Ai mà không biết Tống Hoài chính là một tên nhóc thích ra vẻ.】
【Thật ra chúng tôi đều biết cậu ta thức đêm luyện game, còn lén chơi để nâng cao kỹ năng. Đàm Nguyên Tư đã kể hết rồi, đi tìm tên đó mà đòi lại danh dự đi.】
【Anh Hoài à, anh đúng là... Lúc đi học thì lén vượt mặt bạn cùng lớp để đứng nhất, đến khi chơi game cũng nhất quyết phải đứng đầu.】
【Gọi Thẩm Chấp đến đây là cậu ấy ngoan ngay ấy mà.】
Người phỏng vấn hỏi các thành viên khác về khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong quá trình luyện tập.
Đàm Nguyên Tư: "Tất nhiên là lúc Sóc Con đến xem bọn tôi tập luyện rồi."
Sóc Con dưới khán đài: "?"
Tống Hoài: "Cậu nói vậy là sao? Anh ấy đến xem tôi chứ đâu phải xem các cậu. Cậu nói mà làm anh tôi ngơ ngác luôn rồi kìa?"
Màn hình lại nhanh chóng lia đến chỗ Tống Yên Kiều. Cậu vừa mới quấn xong khăn quàng cổ, đội mũ cẩn thận trông như một cục bông nhỏ chuẩn bị về nhà.
【Bảo bối, cưng đáng yêu quá điiii!】
【Cầu quay Sóc Con không giới hạn!】
【Bảo bối, trông cưng như một bé mập ú á.】
【Bà xã ơi, bé thực sự không thể quay lại làm việc hả? Không thể quay lại kiếm tiền từ tụi này à? Tôi buồn quá đây, bé làm ơn bắt Lận Huyên bù tiền cho tôi đi.】
【Giả bộ trở về lừa tụi này đi, tôi cảm giác như mình rất cần bị lừa rồi.】
Tống Yên Kiều giơ tay chào một cách ngượng ngùng: "Chào mọi người?"
Đồng đội của Tống Hoài đồng loạt lên tiếng: "Kiều Kiều, lát nữa đi tiệc mừng chiến thắng với bọn tôi đi được không?"
Tống Yên Kiều: "Không đi được, anh tôi kêu tôi về nhà ăn cơm rồi."
【Cái lý do này lại xuất hiện nữa rồi, cười xỉu! Ai mà không biết hôm nay Tống Đình tham gia hội nghị thương mại chứ. Đúng rồi, ông xã cũng đi cùng luôn.】
【Tôi vừa lướt xem thử, bên đó hình như anh trai vẫn chưa chịu chấp nhận Lận Huyên nha.】
【Vậy có nghĩa là tôi vẫn còn cơ hội đúng không?】
【Nếu có thể ở bên Sóc Con, tôi tình nguyện làm rể nhà họ Tống luôn.】
【Ủa người anh em ơi? Sao lại cứ thích giành nhau vậy?】
【Lận Huyên còn đang loay hoay với cái đống công việc kia à? Vợ sắp bị đồng đội của em trai cạy đi mất rồi kìa!】
Lận Huyên vừa kết thúc cuộc họp, mở điện thoại lên liền thấy trời sập, đồng đội của Tống Hoài đang công khai bày tỏ tình cảm với Sóc Con.
Lận Huyên: "Kiều Kiều có nhiều em trai tốt quá nhỉ."
Anh ôm Tống Yên Kiều từ phía sau, Tống Yên Kiều lập tức mở miệng dỗ dành: "Yên tâm đi, trong số những người em thích, anh là người em yêu nhất."
Lận Huyên: "......"
"Yêu nhất? Vậy còn yêu ai nữa?"
Tống Yên Kiều bị ôm chặt đến mức hơi khó thở, đôi mắt có chút mờ đi.
"Chỉ yêu mình anh không được sao?"
"Kiều Kiều, anh ghen rồi."
"Đền bù đi."
---
Cuối năm đến gần, Tống Yên Kiều bận rộn hẳn lên nhưng Lận Huyên lại không biết cậu đang bận cái gì, chỉ thấy lúc nào cũng kín lịch.
Thỉnh thoảng còn nghe thấy Tống Yên Kiều trò chuyện với 47: "47, cậu thấy cái này đẹp không?"
47: "Cảm giác không đẹp lắm."
Tống Yên Kiều xem qua rất nhiều mẫu nhưng vẫn chưa chọn được cái ưng ý. Cuối cùng cậu nằm dài trên giường, uể oải than thở:
"Nếu không thì tôi tặng thẳng cho ba lớn một cái dây xích chó vàng luôn cho rồi."
47: "......"
Không ổn lắm đâu.
Nó sợ Lận Huyên sốc đến mức xỉu luôn mất.
Sau khi tích góp được 350 chỉ vàng, Tống Yên Kiều cũng đã đặt nhẫn xong. Đó là một cặp nhẫn mang hình dáng cành cây liền mạch, trông rất tinh tế nên Lận Huyên cũng có thể đeo ra ngoài được. Tống Yên Kiều cảm thấy bản thân thật chu đáo, nghĩ cho Lận Huyên đủ thứ.
Vậy nhưng chọn kiểu vòng cổ thế nào lại khiến cậu rơi vào tình trạng khó xử chưa từng có.
Sau một buổi trưa suy nghĩ, cuối cùng Tống Yên Kiều mới cầm theo hộp đựng nhỏ, rón rén ra ngoài.
Cậu quấn kín mít từ đầu đến chân, sợ bị cướp mất.
Mấy ngày liền, Lận Huyên không thấy bóng dáng Tống Yên Kiều đâu. Hỏi thì chỉ nhận được câu trả lời: "Về nhà rồi, không được hỏi, cũng không được quản."
Lận Huyên bất an vô cùng, cũng không dám hỏi nhiều, sợ một ngày nào đó về nhà nấu cơm, Tống Yên Kiều bỗng nhiên nói với anh: "Chia tay đi."
Ngược lại thì Tống Đình vui như mở hội. Nếu không phải vì cần giữ hình tượng, chắc anh ta đã cười sảng ngay tại chỗ rồi.
---
Cùng lúc đó.
Một đợt dị biến sinh học mang tầm cỡ toàn cầu bỗng bùng nổ. Ban đầu nhiều người chỉ nghĩ rằng mình bị sốt hoặc cảm cúm thông thường.
Nhưng theo thời gian tình hình ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn. Hàng trăm vụ quấy rối t*nh d*c liên tiếp xảy ra với cùng một lý do: những kẻ gây án nói rằng họ không thể cưỡng lại mùi hương trên người nạn nhân.
Người ta bắt đầu nhận thấy có gì đó không ổn. Ngay cả khi là dịp cuối năm, phần lớn mọi người đều lựa chọn tự nhốt mình trong nhà, đặc biệt là những ai có thể ngửi thấy mùi hương từ cơ thể người khác, họ sợ mình cũng sẽ trở thành nạn nhân hoặc kẻ gây án.
Những người bị ảnh hưởng nhanh chóng được đưa đến bệnh viện kiểm tra. Và rồi một phát hiện gây sốc đã được công bố: một số nam giới trong nhóm nạn nhân có thêm một cơ quan sinh sản giống như t* c*ng.
Các bác sĩ sững sờ, thật sự không thể tưởng tượng nổi.
【 Tôi nghi ngờ mình đang phân hóa. 】
【 Rất nghi ngờ luôn, mà tôi lại là một Alpha đấy! 】
【 Tôi đọc tiểu thuyết lâu vậy mà không ngờ có ngày chính mình là một thằng đàn ông cao 1m8 mà cũng có thể phân hóa thành một Omega. 】
【? Sao bạn biết bạn phân hóa thành Omega? 】
【 Vì thằng bạn cùng phòng tôi... nó muốn c*n v** c* tôi!!! Sợ quá tôi trốn về nhà ngay trong đêm! 】
【 Tôi đã ngửi chính mình suốt hai ngày rồi, cái mùi lẩu này ai hiểu được không? Thơm quá đi thôi, tôi còn tự mê chính mình luôn mà. 】
【 Có ai hiểu được mùi sầu riêng không? Tôi thì thích ăn sầu riêng thật, nhưng tôi không hề muốn biến thành một người có mùi sầu riêng đâu! 】
【 Hahaha, tôi cười muốn nội thương. Trước đây đọc tiểu thuyết cứ nghĩ nếu mình phân hóa thì sẽ có mùi kiểu như gỗ quý trong rừng mưa nhiệt đới, ai dè phân hóa xong lại thành mùi lẩu, mì gói, sầu riêng, rồi cả đậu hủ thúi nữa... 】
【 Cười nữa đi? 】
【 Tôi nguyền rủa bạn có mùi... WC. 】
【 Tôi đặt hàng thuốc ức chế rồi, còn tự mua giấy thử kiểm tra nữa. Bực mình ghê! 】
【 Ớ, nhà tôi có sẵn này! Vừa mới mở cửa hàng thuốc ra là tôi lao đi mua ngay, giờ cũng không bị sốt, vẫn khỏe mạnh bình thường. 】
【 Tống Yên Kiều đúng là không có chuyện gì là không làm được nhỉ. 】
【 Cảm ơn thầy Giang, cảm ơn Tống Yên Kiều, cảm ơn Đường Lan. Nếu không có họ, chắc tôi đã không kiềm chế nổi mà lao vào thằng bạn cùng phòng mất rồi. 】
【 Ừm, giống như trẻ con nói là không mắc tiểu nhưng thực ra đã tè dầm rồi vậy. 】
【 Nói thật, bình thường đọc ABO có cảnh H thì thấy k*ch th*ch thật, nhưng khi chuyện này xảy ra ngoài đời, nếu không có thuốc thì đúng là muốn chết luôn. 】
【 Chị em ơi, chia sẻ tài liệu học tập đi, Alpha cần tìm hiểu trước một chút. 】
【 Bà là muốn học thật hả? Tôi không muốn vạch trần bà đâu nha. 】
【 Thật kỳ lạ, làm sao họ biết được là cả thế giới đang tiến hóa nhỉ? 】
【 Thầy Giang vừa nhận phỏng vấn xong. Hình như cả thầy Giang lẫn Tống Hoài đều là Omega. Thầy ấy đã bắt đầu nghiên cứu từ sớm, thực ra đã có người phân hóa trước đó nhưng không ai chú ý đến. 】
【 May mà thầy Giang tiếp tục nghiên cứu, nếu không tôi cũng không dám tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy ra. 】
【 Thầy Giang dùng chính mình làm đối tượng thử nghiệm, không biết đã lấy bao nhiêu tin tức tố ra rồi. 】
【 Kiều Kiều đi làm không phải để kiếm tiền tài trợ nghiên cứu cho thầy Giang sao? 】
【 Cái này tôi biết! Nhiều lần dự án của thầy Giang suýt bị cắt ngân sách, không ai chịu đầu tư. Kiều Bảo đi làm kiếm tiền chắc là để hỗ trợ nghiên cứu cho thầy ấy. 】
【 Tôi cứ thắc mắc sao Kiều Kiều phải đi làm vất vả thế, hóa ra là vì chuyện này. Hèn gì bây giờ lại nằm lười rồi. 】
【 Có thuốc là tốt rồi, ít nhất không còn sợ như hôm trước, cứ nghĩ mình mắc bệnh nan y sắp chết. Nửa đêm một mình ngồi trong phòng trọ khóc sướt mướt, suy nghĩ miên man, thật sự tưởng mình không qua nổi. Giờ tiêm thuốc ức chế vào rồi, thấy đỡ hơn hẳn. 】
【 Tôi suýt nữa thì bị... Cảm ơn thầy Giang và nhóm nghiên cứu, tôi vừa tiêm thuốc xong. Nếu không, tôi cũng không biết mỗi tháng đến kỳ thì phải làm sao. 】
【 Thật lòng mà nói kỳ ph*t t*nh đúng là kinh khủng, hoàn toàn không kiểm soát nổi bản thân. Nếu không có thuốc ức chế, không biết mọi chuyện sẽ đi đến đâu. Lý trí với cơ thể cứ giằng co từng giây từng phút. 】
【 Nhưng mà giờ thì ổn rồi. Ai cũng bị như nhau hết mà, chịu khó học mấy kiến thức sinh lý mới nào! 】
Rất nhiều người đang bàn tán về đợt phân hóa giới tính thứ hai lần này. Có người may mắn, có người suýt trở thành nạn nhân nhưng vẫn sống sót. Sắp tới chắc chắn vẫn còn rất nhiều việc phải làm và lĩnh vực nghiên cứu này sẽ tiếp tục phát triển, đóng góp nhiều hơn cho nhân loại.
Những Alpha biết cách kiểm soát bản thân thì chủ động tiêm thuốc ức chế, còn Omega sau khi tiêm xong cũng cẩn thận khóa chặt cửa sổ, tránh bị kẻ khác lợi dụng.
Sự hỗn loạn ban đầu nhanh chóng được kiểm soát, trật tự dần dần trở lại.
Trước đêm Giao thừa, năm mới vẫn diễn ra như mọi năm. Mọi người cùng nhau chúc mừng, chờ đón những đổi thay sắp tới.
Pháo hoa rực sáng trên bầu trời, tiếng nổ vang vọng, sắc màu nhuộm cả khoảng không rộng lớn.
Trẻ con cầm que pháo sáng chạy tung tăng, khuôn mặt rạng rỡ nụ cười.
Người mẹ nhìn con mình, trên cổ tay cô vẫn còn vết kim tiêm mờ mờ dấu vết của thuốc ức chế.
Cô khẽ tựa đầu vào vai chồng, cũng mỉm cười.
Người phụ nữ sau khi phân hóa thành Omega hạnh phúc kéo tay chồng, hình ảnh đó được ghi lại và truyền vào hệ thống dữ liệu số 47.
Hình ảnh mới ấy bao trùm lên thế giới cũ
— nơi một người phụ nữ Omega bị lôi đi trong tuyệt vọng, chồng cô là một Beta bình thường bị đánh đến chảy máu đầy đất, dù vậy vẫn cố với tay giữ lấy vợ mình.
Những đứa trẻ mất đi cả ba lẫn mẹ, trở thành cô nhi, khóc đến lả người.
Kẻ gây ra tất cả với khuôn mặt méo mó và điên cuồng, trông đầy dữ tợn.
Vô số dòng dữ liệu cũ bị thay thế bằng dữ liệu mới, ánh sáng kết hợp lại tạo thành một thế giới khác.
Tống Yên Kiều, Lận Huyên và 47 ngồi trong không gian hệ thống, chứng kiến sự chuyển giao giữa cũ và mới. Tất cả thật hùng vĩ, tràn đầy hy vọng.
Những dòng dữ liệu xanh lá lấp lánh, tượng trưng cho sự tái sinh, cho hy vọng và cho hàng trăm triệu con người đang thoát khỏi số phận bị kiểm soát, bị chà đạp. Từ nay về sau, họ sẽ không còn là hàng hóa, không còn bị ràng buộc bởi kỳ ph*t t*nh.
47 có chút hoảng hốt, thậm chí không dám tin mọi chuyện lại diễn ra dễ dàng như vậy.
Thế giới này vốn đã định sẵn là sẽ sụp đổ. Bất kỳ thay đổi nào quá đột ngột, quá mạnh mẽ đều có thể trở thành mối nguy lớn.
Đó cũng là lý do Cục Xuyên Nhanh từng từ bỏ thế giới nhỏ này.
Ban đầu họ còn chưa kịp đánh giá đã vội thiết lập lại thế giới này.
Dù là trong tiểu thuyết hay thực tế, những kẻ tự cho mình quyền điều khiển tất cả đã nghĩ rằng chỉ cần trói buộc người làm nhiệm vụ vào thế giới này, bắt họ chỉnh sửa và bù đắp thì có thể giúp nó vận hành ổn định. Nhưng không ngờ, thay vì ổn định thì mọi thứ ngày càng rối loạn, thế giới này đã từng rơi vào địa ngục trần gian.
Lúc đầu, 47 chỉ muốn Tống Yên Kiều mau chóng hoàn thành nhiệm vụ rồi rời khỏi đây.
Nếu không thể thay đổi thế giới này, ít nhất cũng phải bảo đảm sự an toàn cho ký chủ mà nó đã chăm sóc từ nhỏ đến lớn.
Nhưng cuối cùng... chính Tống Yên Kiều đã tự cứu mình và cũng thay đổi số phận của những người khác.
47 xúc động đến mức muốn khóc, muốn ôm chầm lấy Tống Yên Kiều.
Nhưng khi quay lại, người ba già 47 lại thấy nhóc con nhà mình đang lén lút đào bới thứ gì đó.
47: "......"
Tống Yên Kiều lôi ra một chiếc lọ thủy tinh trong suốt, bên trong là những mảnh vàng nhỏ lấp lánh. Cậu lặng lẽ đẩy nó về phía Lận Huyên.
"Cầm lấy, cho anh đấy!"
[Bọn mình là những chú sóc đang yêu đương mà, đương nhiên không thể yêu đương suông được!]
Lận Huyên: "?"
Vậy phải yêu thế nào?
[Chúng ta yêu nhau bằng vàng ròng!]
Lận Huyên mỉm cười: "Quà năm mới à?"
Tống Yên Kiều chớp mắt: [Đẹp không? Mau khen em đi, từng miếng là em tự tay đập ra đấy!]
Lận Huyên đã sớm nhận ra trong lọ thủy tinh là những mảnh vàng hình trái tim nhỏ xíu, trông cực kỳ đáng yêu. Mà Tống Yên Kiều đưa quà thì lại càng đáng yêu hơn, khiến trái tim anh mềm nhũn.
Nhưng bây giờ biết cậu tự tay làm ra nó, Lận Huyên đột nhiên thấy xót xa, cúi xuống nhìn tay của Tống Yên Kiều.
"Em tự làm à?"
Tống Yên Kiều gật đầu nhưng lúc này chuyện có phải tự tay làm hay không không còn quan trọng nữa.
"Anh chỉ cần nói là anh có thích không?"
[Không thích thì thôi, em còn có quà khác.] Sóc Con nghĩ đến món quà khác, mặt tự nhiên đỏ lên.
Lận Huyên nắm lấy tay Tống Yên Kiều: "Thích, anh rất thích."
Nụ hôn ấm áp rơi xuống đầu ngón tay trắng nõn của cậu, Lận Huyên nhẹ nhàng xoa lòng bàn tay cậu: "Anh thích vàng ròng, em cứ cho anh vàng là được, đừng tự tay làm nữa, bảo bối."
Lận Huyên nói không cho Tống Yên Kiều tự làm, nhưng thực tế những con sóc mà anh tặng cậu đều là anh tự tay làm. Từng con một, đều là anh tự làm hết.
Ông ba già 47: "......"
Hai người này đúng là hai nghệ nhân chế tác vàng tài ba.
Cảm động quá!
Muốn đập cho Lận Huyên một trận ghê!
Lận Huyên: "Bảo bối, anh cũng có quà cho em."
Tống Yên Kiều gấp gáp: "Không được, anh chờ chút đã, để em nói trước, nghi thức của em không thể bị gián đoạn."
Lận Huyên: "......"
Được rồi, Sóc Con rất chú trọng nghi thức.
Tống Yên Kiều lấy ra một chiếc nhẫn: "Anh... anh có đồng ý ở bên em không? Em... em sẽ bảo vệ anh, trân trọng anh, chia sẻ tiền của em với anh."
Lận Huyên không thể kìm nén nụ cười hạnh phúc: "Anh đồng ý, bảo bối."
"Anh cũng đồng ý chia sẻ tất cả tiền của anh với em, cũng sẽ bảo vệ em, trân trọng em. Anh muốn mãi mãi ở bên em."
"Anh yêu em, Kiều Kiều."
Khuôn mặt nhỏ của Tống Yên Kiều hơi ửng đỏ, cảm giác nóng ran lan khắp cơ thể. Sao lại thế này nhỉ? Không ai nói trước cho cậu biết rằng sẽ cảm thấy nóng như vậy hết.
"Em... em cũng yêu anh."
Ban đầu giọng cậu còn to rõ nhưng càng nói nhỏ dần, đến cuối cùng lại có chút ngượng ngùng.
[Không lẽ không nên bỏ qua mấy nghi thức ngại ngùng này đi à? Nhảy thẳng đến bước tiếp theo luôn không được sao?]
Lận Huyên im lặng một chút, cũng không phải là không được.
Anh đeo chiếc nhẫn Tống Yên Kiều vừa trao cho mình, rồi lấy ra một chiếc nhẫn khác. Không giống chiếc nhẫn anh chuẩn bị lần đầu tiên, đây là một viên ngọc bích cực lớn mà anh đã đấu giá được trước đó, trị giá hơn trăm triệu.
Quan trọng là... nó rất đáng giá. Mà Tống Yên Kiều lại thích tiền.
"Vốn dĩ anh định hôm nay sẽ hỏi em lại một lần, nhưng có vẻ đã có một bất ngờ ngoài dự kiến rồi. Bảo bối, chúc mừng năm mới."
Trên màn hình lớn.
Thế giới số 1089 đồng loạt bắn pháo hoa. Ánh sáng rực rỡ lan tỏa khắp bầu trời, tựa như những đóa hoa mùa xuân nở rộ giữa mùa đông giá lạnh và tràn đầy sức sống.
Những tiếng cười vang lên, từng khuôn mặt rạng rỡ ánh lên trong sắc pháo hoa, sự náo nhiệt và niềm vui lan tỏa khắp nơi.
Trong căn phòng nhỏ, hai người ôm nhau, trao nhau nụ hôn sâu. Hơi thở quấn quýt, hòa quyện vào nhau.
Đây là năm mới đầu tiên họ ở bên nhau, lần đầu tiên cùng nhau đón giao thừa.
[Em cũng chúc ba lớn năm mới vui vẻ nha.]
【 Hoàn Chính Văn 】