Lận Huyên: "Chỉ có món quà này à?"
"Kiều Kiều không có chuẩn bị quà khác hả?"
Tống Yên Kiều: "!!!"
Một nụ hôn rồi lại một nụ hôn rơi xuống, nóng bỏng tới mức đầu óc như muốn tê liệt. Nhưng lúc này, đầu óc Tống Yên Kiều lại vô cùng tỉnh táo: [Sao ba lớn biết mình còn chuẩn bị thứ khác?]
[Không lẽ do mình giấu không kỹ?]
Tống Yên Kiều theo bản năng muốn nhìn về phía tủ giường, nhưng trước mắt toàn là hơi nước, gần như không thấy gì ngoài ánh đèn mờ ảo.
Bàn tay rộng lớn vén vạt áo thiếu niên lên, làn da trắng mịn như tuyết, lại mềm mại như lụa, vòng eo nhỏ nhắn khiến người ta không khỏi xao động.
Lận Huyên: "Bảo bối đang nhìn gì vậy?"
"Ưm..."
"Không.... Không thấy..."
Cảm giác ma sát mạnh mẽ khiến Tống Yên Kiều một lần nữa mất đi khả năng suy nghĩ, trong đầu chỉ toàn cảm giác sung sướng đến mức choáng váng mà Lận Huyên mang lại.
Thật đẹp, vốn dĩ đã rất đẹp rồi nhưng bây giờ lại càng đẹp hơn, lộ ra chút quyến rũ khó cưỡng. Khuôn mặt thiếu niên đỏ ửng, mỗi một góc cạnh đều đẹp đến mức làm tim loạn nhịp.
Chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến người ta mê đắm.
Lận Huyên hôn lên môi Tống Yên Kiều, giọng trầm thấp khàn khàn: "Thật sự không có món quà nào khác sao?"
Tống Yên Kiều: [Làm là làm, không làm là không làm, anh giả vờ giả vịt là muốn gì đây?]
Lận Huyên: Ừ! Bây giờ thì làm đây!
Ban đầu, Tống Yên Kiều còn tưởng rằng Lận Huyên sẽ như mọi khi, chỉ trêu chọc một chút rồi dừng lại. Cho đến khi anh không chỉ tiếp tục mà còn đưa ngón tay vào, Tống Yên Kiều liền hoảng hốt.
[Khoan!! Không được!! Em chưa chuẩn bị sẵn sàng mà!!]
[Không có gel bôi trơn!! Không thể được!!]
[Mẹ ơi! Không được đâu!! Em sẽ bị x mà chết.]
Tống Yên Kiều muốn trốn nhưng lại bị Lận Huyên kéo về.
Cậu cắn môi, hàng mi dài bị nước mắt làm ướt đẫm, ánh mắt mờ mịt lấp lánh dưới làn sương mỏng. Nhưng đến khoảnh khắc quan trọng, Tống Yên Kiều lại do dự.
Có gel bôi trơn, vậy thì được.
Lận Huyên dỗ dành: "Anh sẽ làm từ từ, được không?"
"Sẽ thoải mái lắm đó."
Đôi mắt Tống Yên Kiều đong đầy hơi nước, giọng run run: "Vậy... Anh chỉ được dùng tay thôi đấy."
Lận Huyên cúi đầu nhìn thiếu niên đang run rẩy, xem ra lần đầu nên để lại một ấn tượng tốt đẹp để sau này cậu không còn sợ nữa.
"Ừ!" Lận Huyên cam đoan.
Ư...
[Bị ngón tay ba lớn........ Đâm......] Đôi mắt dại ra, mơ màng mà quyến rũ.
Lận Huyên: "...."
Tống Yên Kiều rất biết cách hành hạ người khác. Không cho chạm vào nhưng tiếng lòng lại sống động, phong phú vô cùng.
Ư....
Cậu thiếu niên không ngăn được mà nhỏ giọng nức nở, gương mặt ửng đỏ một cách bất thường: "Anh... Anh .... Có thể.."
May mắn là cậu thiếu niên cũng không nhẫn tâm mà kêu hắn dừng lại.
"Anh sẽ làm từ từ."
Cả người Tống Yên Kiều bám chặt lên người Lận Huyên, đầu óc trống rỗng, vẫn chưa ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Sáng hôm sau tỉnh dậy vào buổi chiều, bị Lận Huyên ôm chặt, cả người cậu như muốn rã ra từng mảnh. Rốt cuộc là vì sao cậu lại tin lời anh là sẽ từ từ vậy hả!
Ba lớn xấu xa!
Sao có người vừa dỗ dành lại vừa lừa được như thế này, miệng thì dỗ mà tay thì vẫn tiếp tục! Cậu thề sẽ không bao giờ tin anh nữa!
Tự cuộn mình vào trong chăn, mắt cũng không buồn mở ra, tan thành từng mảnh.
[Sung sướng thì cũng có một chút, nhưng mà... cũng không thể cả đêm như vậy được chứ.]
[Tuyệt giao! Bây giờ tuyệt giao luôn!]
Lận Huyên nghe thấy tiếng lòng sinh động của Yên Kiều, khóe môi hơi nhếch lên, bảo bối, ngoan lắm.
Cánh tay rắn chắc siết chặt hơn, kéo Tống Yên Kiều lại gần. Cậu cũng không thèm mở mắt: [Thôi, ngủ thêm giấc nữa vậy.]
Chú sóc nhỏ tự cuộn tròn trong lòng ngực của Lận Huyên, rúc vào vòng tay rộng lớn gấp đôi mình.
Chờ đến khi Tống Yên Kiều ngủ say, Lận Huyên lại không kìm được mà hôn cậu, từ xương quai xanh dần xuống, những nơi nên hôn không nên hôn, tất cả đều lưu lại dấu vết.
Tống Yên Kiều ngủ mơ màng, cảm giác như có thứ gì đó cọ qua người mình.
Trong rừng rậm, Tống Yên Kiều biến thành một chú sóc nhỏ, ngoan ngoãn giơ lá sen lớn lên che mưa. Cậu rất cẩn thận nên không bị nước mưa làm ướt.
Sau cơn mưa trời lại sáng, bầu không khí thoang thoảng mùi bùn đất, Sóc Con vứt lá sen đi và chuẩn bị đi tìm cái gì đó để ăn.
Vừa bước ra ngoài, đột nhiên cả người bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất 70cm. Sóc Con Tống Yên Kiều ngẩn ra.
Chậm rãi quay đầu lại, đối diện với một đôi mắt sói sắc bén.
A a a a a! Sói! Sói ăn thịt sóc!
Tống Yên Kiều giãy giụa tứ chi nhưng rõ ràng tay chân ngắn ngủn không có tác dụng gì.
Cứ thế bị con sói trắng tha về hang, biến thành đồ ăn dự trữ.
Ừm, đúng vậy, chính là đồ ăn dự trữ.
Bằng không thì sói trắng cho cậu ăn hạt thông làm gì?
Rõ ràng là muốn nuôi béo cậu sau đó dùng móng vuốt rạch bụng, một miếng một miếng ăn sạch luôn.
Tống Yên Kiều vừa ăn hạt thông vừa nơm nớp lo sợ, sợ mình ăn béo quá sẽ mất mạng nhưng lại không nỡ bỏ đói chính mình, cuộc sống không có tia hy vọng nào.
Giấc mơ quá chân thật, Tống Yên Kiều hoàn toàn không nghĩ rằng mình đang nằm mơ.
Sói trắng không thèm nói đạo lý, không cho cậu ra khỏi ổ sói dù chỉ một bước, bây giờ còn càng ngày càng được đằng chân lân đằng đầu.
Bắt đầu l**m cậu. Sóc Con Tống Yên Kiều ngẩng đầu, bị l**m đến mức không chịu nổi, mới duỗi tay đẩy sói trắng ra. Nhưng sói trắng lại tiếp tục l**m cậu.
Có hơi quá đáng rồi đó! Thật sự coi cậu là món điểm tâm nhỏ hay sao? Động một chút là nếm thử!
Mỗi lần định phản kháng nhưng vừa nhìn thấy móng vuốt của sói trắng, Tống Yên Kiều lại ngồi xuống ngoan ngoãn để sói trắng tiếp tục l**m.
Dù sao thì bị l**m còn hơn là bị cắn chết, cậu sợ đau lắm.
Chênh lệch kích thước quá lớn, Sóc Con hoàn toàn không nhận ra ánh mắt dịu dàng lưu luyến của sói trắng khi l**m cậu, tràn đầy yêu thương.
Ở bên sói trắng lâu rồi, Sóc Con dần dần trở nên bạo gan hơn, thỉnh thoảng còn cưỡi lên người sói trắng theo sói trắng đi săn.
Mỗi lần như vậy sói trắng đều giấu cậu thật kỹ, sau đó một ngụm cắn đứt cổ con mồi.
Thậm chí khi nghỉ ngơi, cậu còn chủ động nằm sấp lên bộ lông mềm mại của sói trắng để chờ được l**m.
Cho đến khi Tống Yên Kiều nhận ra cách sói trắng l**m cậu có gì đó... không bình thường.
Quá không bình thường! Khiến cậu lập tức hoảng hốt tỉnh dậy.
Cậu vẫn đang giữa tháng! Không thể nào!
Dưới lầu, Lận Huyên đã nấu xong cháo hải sản lòng đỏ trứng muối, rất thích hợp với khẩu vị của Tống Yên Kiều lúc này.
Khóe môi Lận Huyên hơi nhếch lên, thú vị thật đấy, giấc mơ của Tống Yên Kiều đúng là thú vị.
47 khinh bỉ: "Phần thưởng này của anh có phải hơi xấu hổ rồi không?"
"Ngay cả một chú sóc nhỏ mà anh cũng ra tay được?"
47 thật sự khinh bỉ Lận Huyên, ngay cả trong giấc mơ cũng phải dính lấy Sóc Con.
Trước đây Lận Huyên làm nhiệm vụ tích lũy được rất nhiều phần thưởng, trước kia chưa dùng, bây giờ thì có thể tận dụng rồi.
47 vừa mở cửa hàng mới, có rất nhiều thứ hay ho, ví dụ như món "xâm nhập giấc mơ".
Tống Yên Kiều mơ thấy mình biến thành sóc nhỏ trú mưa, vậy là Lận Huyên vừa nấu cơm, vừa hóa thành sói l**m vợ.
47 tức giận, quyết định định giá "xâm nhập giấc mơ" thật cao cho bõ ghét.
Lận Huyên bình thản như không: "Sóc đã trưởng thành, hẳn là có thể có một số hoạt động của người trưởng thành."
"Chỉ là chênh lệch kích thước có hơi lớn thôi."
Lận Huyên bưng cháo lên lầu: "Kiều Kiều, ăn cơm nào."
Tống Yên Kiều đã mất hết hy vọng, không còn muốn sống nữa, lết đến mép giường, kêu một tiếng: "A—"
[Đút cho em ăn đi, thấy không? Môi anh đào đây này, đút vào đây.]
Sóc Con chỉ vào cái miệng đang hé ra của mình, ra lệnh cho Lận Huyên.
Lận Huyên bật cười khẽ, Sóc đáng yêu thật đấy.
Từng muỗng từng muỗng, anh đút cho Tống Yên Kiều ăn.
Tống Yên Kiều ăn đến mức không muốn nói chuyện, chỉ muốn tập trung xử lý bữa ăn, miệng liên tục nhai nhai.
[Ngon quá!] Sóc Con phồng má nhai nhai: [Ăn tôm!]
Sóc Con vừa ăn vừa lẩm bẩm: [Ngon thật!]
Ăn xong một chén, Tống Yên Kiều suýt chút nữa tha thứ cho Lận Huyên vì đêm qua vừa dỗ vừa làm chuyện quá đáng.
Tống Yên Kiều: "Muốn ăn nữa!!!"
Lận Huyên cong môi cười: "Ngon lắm à?"
[Lần sau cho em ăn bằng cái thau luôn đi, cái chén này không xứng với đẳng cấp của em.]
Tay nghề nấu ăn của Lận Huyên đúng là ổn định, khiến người ta yên tâm.
[Lên được phòng khách, xuống được nhà bếp, văn có thể kiếm tiền, võ của ba lớn có thể biến em thành tàn phế... Sinh ra chính là để làm chồng em!]
Lận Huyên khẽ nâng mí mắt, nắm lấy cổ tay Tống Yên Kiều, nhẹ nhàng v**t v* sau gáy cậu.
Anh lặp lại câu nói vừa rồi trong đầu —chồng?
Đã lâu lắm rồi không nghe Tống Yên Kiều ở trong lòng bá đạo như này. Đương nhiên, ngoài đời thực thì lại càng chưa từng nghe cậu gọi như vậy.
Hôm qua chỉ lo dỗ dành Sóc Con thêm vài lần, lại quên không dỗ cậu gọi một tiếng "chồng".
"Ngon quá, muốn ăn nữa."
"Nhiệm vụ của anh bây giờ là đút cho đôi môi anh đào này no bụng."
Lận Huyên dùng đầu ngón tay khẽ lướt qua đôi môi đỏ bừng của Tống Yên Kiều: "Nhiệm vụ của anh sao? Kiều Kiều, là nhiệm vụ của bạn trai à?"
Vừa mới xác định quan hệ, ba chữ "bạn trai" với Tống Yên Kiều mà nói vẫn còn hơi khó tiếp nhận. c** nh* giọng lặp lại từ đó, vành tai không tự giác đỏ bừng, ấp úng đáp:
"Đúng, đúng vậy, mau đi... Chính là... chính là nhiệm vụ của anh đó."
Lận Huyên: "Chỉ là bạn trai thôi sao?"
Lận Huyên: "Kiều Kiều, anh thấy bạn trai của người khác đều được gọi là..."
Ánh mắt anh dán chặt lên mặt Tống Yên Kiều, không bỏ qua bất kỳ biểu cảm nào của cậu.
Sóc Con trong lòng hơi hoảng, thiếu chút nữa thì nói ra: "Muốn... muốn... kết hôn rồi mới gọi! Hiện tại..."
"Hiện tại không thể sao?" Lận Huyên ra vẻ thất vọng: "Nhưng mà người khác đều có mà."
Tống Yên Kiều: "!!!"
[Em nghi ngờ anh đang diễn với em! Anh đang giả vờ đáng thương đúng không?]
[Nhất định là vậy! Ba lớn ơi, anh đừng hòng lừa em!]
[Anh tưởng làm vậy là có thể lừa được em hả? Anh thật sự xem thường em quá rồi...]
Lận Huyên: "..."
Thất bại rồi, chiêu này không dùng được, bỏ đi.
47: "..."
Cuốn 《365 Cách Làm Vợ Mềm Lòng》 còn có tác dụng không đây?
[Cũng có đấy.]
Lận Huyên: "?"
Vậy thì có thể nhặt sách lại rồi.
[Nếu anh cởi áo ra dụ dỗ em, có khi em sẽ miễn cưỡng gọi anh một tiếng 'chồng' cũng nên.]
Tiếng lòng của thiếu niên quá sống động, nhưng trên mặt lại thẹn thùng đến mức đỏ bừng như sắp nhỏ máu.
Lận Huyên: "Anh xuống lầu lấy thêm cơm cho em."
Tống Yên Kiều: "???"
[Không diễn nữa à? Ba lớn ơi? Này, ba lớn à, anh không có tý kiên trì gì hết á!]
Thấy Lận Huyên đi mất, Tống Yên Kiều lập tức tỉnh táo lại: [Thật sự không tới hả?]
[Không dụ dỗ em à?]
[Sóc Con đối đầu ba lớn, Sóc Con chiến thắng, ba lớn thất bại thảm hại.]
Sóc Con lập tức bật dậy đắc ý.
Lận Huyên không phản bác, cũng không giải thích gì với Tống Yên Kiều. Anh chỉ đơn giản muốn đút no cái miệng nhỏ này trước đã, không thể để Tống Yên Kiều bị đói, ăn nhiều một chút cũng tiện để tiêu hóa.
Tống Yên Kiều vẫn chưa nhận ra tình hình nghiêm trọng, vui vẻ tiếp tục ăn bữa cơm mà Lận Huyên mang lên.
"Ăn no rồi. Không ăn nữa."
Tống Yên Kiều vẫy vẫy tay, ăn no là có thể tiếp tục nằm lười. Trước tiên chơi điện thoại một lát, sau đó lại đi ngủ. Cuộc sống hạnh phúc mùa đông chính là ăn no, nhìn tuyết rơi bên ngoài, cảm thấy mỹ mãn thì chơi điện thoại rồi ngủ tiếp.
Lận Huyên nhẹ giọng hỏi: "Bảo bối, thật sự no rồi sao?"
Tống Yên Kiều: "Không ăn nổi nữa."
Lận Huyên: "Ừm."
"Vậy vận động một chút đi."
Tống Yên Kiều cảnh giác: "Em thấy không cần thiết phải vận động đâu."
Lận Huyên đã ôm cậu vào lòng: "Ừm, vậy không vận động, ngồi một lúc thôi được không?"
Tống Yên Kiều: "......"
Không ổn chút nào.
Hai tay chống lên ngực Lận Huyên, Tống Yên Kiều muốn chạy trốn, nhưng sức lực không đủ. Cả người mềm nhũn, vừa ngồi xuống đã rơi vào cái ôm chặt chẽ hơn nữa.