Pháo Hôi Cải Trang Xấu Xí Trở Thành Đoàn Sủng Sau Khi Bị Đọc Tâm

Chương 22: Xong đời.




"Cậu lừa tôi à? Sao có thể? Sao có thể không phải con tôi?"

"Mẹ bị mù màu xanh đỏ làm sao lại không sinh ra con khỏe mạnh được? Cậu đang đùa tôi đúng không?"

Tống Yên Kiều chậm rãi chớp mắt, hơi lảo đảo, đến nỗi chiếc mũ trên đầu cũng bị dì ba làm rớt xuống đất.

"Thật mà, không tin thì dì đi hỏi bác sĩ đi."

Nghe Tống Yên Kiều nói xong, dì ba lập tức rời đi, vội vàng chạy đi hỏi bác sĩ, thất tha thất thiểu đi đến chỗ ngoặt, bóng dáng dì ba vừa biến mất thì Cố Nhất Minh xuất hiện từ hành lang phía bên kia.

Tống Yên Kiều giật mình, đầu óc hơi quay cuồng, chưa kịp định thần thì Cố Nhất Minh đã đứng ngay trước mặt.

"Sao cậu lại ở đây?"

Cố Nhất Minh trên tay xách một túi trái cây, cau mày nhìn Tống Yên Kiều.

Thấy Tống Yên Kiều, Cố Nhất Minh bất giác cảm thấy không lành. Gần đây, mỗi lần gặp cậu đều khiến hắn dính phải những chuyện xui xẻo.

Tống Yên Kiều chưa kịp mở miệng, Cố Nhất Minh đã chặn trước: "Cậu không phải làm chuyện gì trái với lương tâm đấy chứ?"

"Nghĩ kỹ lại mà xem, có phải gần đây con cậu vừa mới sinh nên đến đây để thăm con mình phải không?"

Tống Yên Kiều: "......?"

Còn có kiểu phản công như vậy sao?

Tống Yên Kiều theo phản xạ lùi về phía sau một bước, nhưng đầu óc thì vẫn rất tỉnh táo: "Anh nói tôi có con mới đến đây, vậy anh thì sao?"

"Con anh cũng vậy à?"

Cố Nhất Minh bật cười lạnh: "Bạn tôi vừa có em bé, tôi đến thăm. Trái cây này là mua để mang cho họ."

Tống Yên Kiều đẩy gọng kính lên, tiếp tục hỏi: "Sao anh chứng minh được là con của bạn anh chứ không phải con anh?"

"Anh có giấy tờ gì không?"

Cố Nhất Minh nghiến răng: "Con không phải của tôi, tôi chứng minh làm gì? Chứng minh thế nào? Cậu bị bệnh hả?"

Tống Yên Kiều ngoan ngoãn chớp chớp mắt, giọng nói nhỏ nhẹ, ngữ điệu mềm mại, tựa như ai cũng có thể bắt nạt cậu, dọa cậu: "Ồ, anh không có con thật à? Vậy anh chứng minh, anh không có con mà là đến thăm như thế nào?"

Cố Nhất Minh: "......"

【 Cười chết mất, bảo bối nhà ta logic rõ ràng ghê. 】

【 Đúng rồi, bảo bối, cậu đúng là một con Sóc Con logic sắc bén. 】

【 Sóc Con này chẳng thèm chứng minh bản thân, toàn bẫy người khác vào vòng xoáy chứng minh này thôi. 】

【 Mẹ ơi, tự dưng lạnh sống lưng. Chắc không phải Cố Nhất Minh thật sự có con chứ? 】

【 Ôi trời, nếu có thật, tôi sẽ sụp đổ, sụp một cái rồi lại thêm một cái, không đỡ nổi luôn. 】

【 Cười chết mất, Tống Yên Kiều toàn nghĩ cách gây chuyện, đúng kiểu không chịu nổi việc anh Cố đẹp trai hơn mình mà! 】

【 Đừng nói đến chuyện bịa đặt, sao tôi cứ cảm giác "dì ba" của Tống Yên Kiều chính là mẹ của Cố Nhất Minh nhỉ? 】

【 Nói thử coi có điểm nào không khớp đâu? 】

Cố Nhất Minh bị chọc đến thẹn quá hóa giận, quay lưng bước đi, Tống Yên Kiều đứng yên tại chỗ, không đuổi theo. Thực ra, việc gặp Cố Nhất Minh lần này cũng là sự cố ngoài ý muốn.

Bên này, Thẩm Chu đứng phía xa giơ tay làm ký hiệu "OK" với Tống Yên Kiều, ra hiệu mọi thứ đã sẵn sàng. Người cũng đã xuất hiện, không khí cũng được đẩy lên, chỉ cần đợi "dì ba" quay lại là màn kịch có thể bắt đầu.

---

Cố Nhất Minh vừa bước vào phòng, một người phụ nữ đã nhanh chóng nắm lấy tay hắn: "Con trai, sao con lại thân thiết với mụ già đó làm gì? Con là con trai của mẹ, còn kia cũng là cháu trai của mẹ."

Người phụ nữ trông được chăm sóc kỹ lưỡng, đôi tay mềm mại, rõ ràng là chưa từng làm việc nặng.

"Cháu trai thì mẹ tự nuôi đi?"

Người phụ nữ cười khẽ: "Mẹ nuôi làm gì chứ? Có bảo mẫu miễn phí mà."

"Người ta nuôi con trai cho mẹ, giờ còn phải nuôi luôn cháu trai lớn. Mẹ đúng là hưởng phúc cả đời."

Ngoài cửa,"dì ba" đã nghe thấy toàn bộ sự thật. Cơn giận dữ khiến bà run rẩy cả người.

"Mẹ không làm mấy cái việc vô nghĩa đó đâu."

"Bao nhiêu khổ cực, bà ta gánh hết, mẹ chỉ việc sống đẹp là được."

Khi "dì ba" đẩy cửa bước vào, người phụ nữ bên trong đang nắm tay chồng một bên, tay còn lại kéo tay con trai, ngọt ngào nói chuyện.

"Được lắm, cái đồ mặt dày, không biết xấu hổ! Còn cả thằng không có lương tâm kia, dám lừa tao nuôi con trai của bọn mày, giờ lại bắt tao nuôi luôn cháu trai!"

"Cố Nhất Minh, lương tâm mày bị chó ăn hết rồi! Tao nuôi mày lớn như vậy, hóa ra mày biết hết mọi chuyện mà vẫn để tao gánh việc nuôi đứa trẻ cho bọn mày!"

"Dì ba" tức giận đến mức nói không rõ ràng, một chọi ba mà lao vào đánh tên đàn ông lừa gạt tồi tệ kia, xoay người nắm lấy Cố Nhất Minh. Trong lúc nhất thời, ba người không phải đối thủ của bà, họ bị bà đuổi đánh chạy khắp phòng bệnh.

Người phụ nữ không đánh lại được, nhưng lời nói thì toàn nhắm vào tim vào phổi của "dì ba":

"Bà thấy chưa đủ hả? Cũng nhờ tôi sinh cho bà một đứa con trai đó, chẳng phải bà không thích con gái sao?"

"Bà mang con gái về, còn không biết bà đối xử với nó như thế nào nữa!"

"Tôi sinh cho bà một đứa con trai tài giỏi như vậy, kế thừa gia sản nhà bà, bà còn không vui à?"

Thẩm Chu lạnh lùng đứng bên ngoài quan sát, nhìn rõ nhân quả tuần hoàn.

Những chuyện từng định tính kế lên anh ta, giờ đây đều quay sang tính kế lên đôi mẹ con này.

Sắc mặt Lâm Ngữ cũng lạnh băng, nhìn người đàn ông đã lợi dụng mình lâu đến thế, cậu ta chỉ cảm thấy xa lạ và ghê tởm. Giờ đây, nhìn hắn bị đánh, biết rằng cuộc đời hắn sau này sẽ hoàn toàn sụp đổ, cậu ta không hề thấy đau lòng.

Chỉ cảm thấy đó là báo ứng.

Tống Yên Kiều chớp mắt, cảm thấy như vậy là tốt rồi. Sẽ không còn ai bị Cố Nhất Minh làm tổn thương nữa.

Mọi người bao gồm cả Tống Yên Kiều đều đang xem trò cười này. Chỉ có Lận Huyên nghiêng đầu nhìn Tống Yên Kiều.

Dường như những ồn ào bên ngoài chẳng liên quan gì đến anh. Lúc này, thế giới của anh chỉ còn chú Sóc Con đang nhảy nhót trước mặt.

[Quá kịch tính! Một quả dưa siêu to khổng lồ!]

[Tôi chỉ có thể nói là, đúng là toàn cú twist nổ tung trời, từng chuyện từng người đều rất gay cấn!]

[Fan của Cố Nhất Minh đâu? Không phải các người bảo anh ta không làm mấy chuyện như vậy sao?]

【Được rồi, được rồi, fan của Cố Nhất Minh giờ hoàn toàn tan rã rồi.】

【Tống Yên Kiều, cậu...】

Người duy nhất không có mặt tại hiện trường là Sở Ngự. Lúc này, Sở Ngự đang chăm chú nhìn bóng lưng Úc Thanh Ngôn, ngẩn ngơ hồi lâu mà không thể lấy lại tinh thần.

Úc Thanh Ngôn không phải đi làm sao? Tại sao lại xuất hiện ở bệnh viện?

Còn ở khoa phụ sản nữa?

Chẳng lẽ... Sở Ngự không thể kiềm chế được đôi tay đang run rẩy, đầu óc chỉ toàn hình ảnh vừa bắt gặp – Cố Nhất Minh ngoại tình và có con với người khác.

Vành mắt người đàn ông đỏ hoe, còn chưa để Úc Thanh Ngôn phát hiện, hắn đã quay người chạy trốn.

Úc Thanh Ngôn không hề phát hiện ra điều gì bất thường, vẫn cúi đầu xem tờ báo cáo kiểm tra vừa cầm trên tay.

---

Cố Nhất Minh bị đánh đến vô cùng thảm hại. Trong lúc liếc thấy Lâm Ngữ, trái tim hắn lạnh buốt, loạng choạng bước tới. Hắn dường như đã hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, thậm chí không còn tâm trí để nói gì với Tống Yên Kiều.

Hắn chỉ biết cố gắng níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, nhưng Lâm Ngữ chẳng thèm để ý, lập tức né tránh.

Tống Yên Kiều lo lắng, cũng vội bước theo.

Vừa đuổi kịp, giữa hai người đã xảy ra xung đột không nhỏ. Cố Nhất Minh kích động, nói lớn:

"Em thấy anh gặp chuyện thì mới quyết định rời khỏi anh đúng không?"

"Anh đúng là nhìn nhầm em rồi. Anh từng nghĩ em không giống những người khác, nhưng hóa ra em cũng chỉ thích anh vì ánh hào quang của anh, đúng không?"

Ban đầu là thẹn quá thành giận nhưng sau đó lại trở thành lời lẽ van xin hèn mọn:

"Tiểu Ngữ, nếu em rời khỏi anh... anh phải làm sao bây giờ?"

Tống Yên Kiều tựa như gà mẹ bảo vệ gà con, đem Lâm Ngữ kéo ra sau người mình: "Nên làm sao bây giờ, bắt cậu hai của anh trộn cơm, sao ăn ngon được đây?"

Lâm Ngữ tức giận đẩy Cố Nhất Minh ra: "Tôi và anh không có quan hệ gì cả, là anh phải xin lỗi tôi trước, anh biến đi ngay!"

Cái đẩy này, trực tiếp bùng lên cơn giận của Cố Nhất Minh, hắn ra tay đánh trước, Lâm Ngữ đánh lại. Tống Yên Kiều không thể để Lâm Ngữ bị Cố Nhất Minh đánh nên cũng tham gia đánh nhau.

Tựa như học sinh tiểu học đánh nhau, Tống Yên Kiều nhắm mắt, nắm chặt nấm đấm hướng lên trên. Tổ đội hai người tuy không mạnh nhưng lại đánh đến mức Cố Nhất Minh không đường thoát.

Trong lúc hỗn loạn, Tống Yên Kiều thậm chí còn đánh vào mũi Cố Nhất Minh.

Tống Yên Kiều: "?"

Đánh vào mũi?

Thật hay giả?

Ngây người một lúc, Cố Nhất Minh một tay quăng kính của Tống Yên Kiều đi, Tống Yên Kiều ngơ ngác chớp mắt, khuôn mặt xinh đẹp, làn da trắng như ngọc, mái tóc đen, môi đỏ, giống như một bức tranh hoàn mỹ.

Vẻ ngơ ngác đó, lại mang một nét thuần khiết, dễ thương, khiến người khác không thể rời mắt.

Trần Viện vừa tới hiện trường liền sững sờ, làm fan lâu rồi mà giờ mới thấy mỹ nhân cỡ này, Trần Viện lập tức lấy máy ảnh ra và chụp vài tấm.

Cảm nhận được ánh đèn flash, Tống Yên Kiều quay đầu lại, ánh mắt chấn động nhìn về phía Trần Viện: "!!!"

Xong rồi!

A a a a a a!!!

QAQ!!!

Gây ra chuyện lớn rồi!!!

A a a a a a!!!

Có ai mà không chết đâu, tồn tại chính là tìm chết mà!!!

【 Tác giả có chuyện nói 】

Kiều Bảo: A a a a a a a!!! Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?

Có ai có thể làm người khác mất trí nhớ không? A a a a a a!!! Sóc Con điên cuồng thét chói tai!!!


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận