Pháo Hôi Cải Trang Xấu Xí Trở Thành Đoàn Sủng Sau Khi Bị Đọc Tâm

Chương 23: Sóc Con rơi vào bẫy.




Tống Yên Kiều vội vàng nhặt kính mắt lên, trong lòng đang nổi điên.

[A, cái này là cái gì vậy? Bình xịt mất trí nhớ sao? Xịt điên cuồng. A, cái này là cái gì vậy? Bình xịt mất trí nhớ sao? Xịt điên cuồng. A, cái này là cái gì vậy? Bình xịt mất trí nhớ sao? Xịt điên cuồng. A, cái này là cái gì vậy? Bình xịt mất trí nhớ sao? Xịt điên cuồng. A, cái này là cái gì vậy? Bình xịt mất trí nhớ sao? Xịt điên cuồng. ]

[A a a a a a, xịt cho chị đẹp một chút, lại xịt cho mình một chút, xịt cho chị đẹp một chút, lại xịt cho mình một chút!!! Xịt đi, xịt đi, dùng hết sức xịt đi!]

[A a a a a a...xong rồi, xịt cũng chẳng ích gì, mình đã bị chụp lại rồi...a a a a a... mình gây ra chuyện lớn rồi... a a a a a!!! ]

Vì Cố Nhất Minh đánh Tống Yên Kiều, Lâm Ngữ lập tức nổi giận, chạy theo đánh lộn với Cố Nhất Minh.

Lâm Ngữ khi bị Cố Nhất Minh nhắm vào cũng không tức giận đến vậy.

Nhưng khi nhìn thấy Cố Nhất Minh thực sự đánh Tống Yên Kiều, Lâm Ngữ phát cáu, không còn quan tâm gì nữa, chỉ nghĩ làm sao để đánh Cố Nhất Minh một trận.

Lâm Ngữ hoàn toàn không biết Tống Yên Kiều đã gây ra chuyện lớn gì.

Chỉ nghe thấy tiếng lòng Tống Yên Kiều gào thét điên cuồng, không ai để ý đến nhan sắc của cậu bại lộ ra lúc cặp kính rơi xuống.

Tống Yên Kiều quay người đi, ánh mắt trống rỗng, tang thương như Đại Nhuận Phát giết cá mười năm.

Ở đối diện,Trần Viện đang ôm máy ảnh, ánh mắt hai người chạm nhau.

Tống Yên Kiều vừa rồi nổi điên, cô còn cảm thấy quá điên rồ.

Nhưng khi đối mặt với sự im lặng, trầm mặc của Tống Yên Kiều. Trần Viện tình nguyện chấp nhận Tống Yên Kiều tiếp tục nổi điên.

Sự bình tĩnh này còn đáng sợ hơn vẻ điên loạn ban nãy.

Trần Viện: "......"

Có ai hiểu được, đang làm fan của anh chàng xấu xí bỗng phát hiện bảo bối này có nhan sắc như thần tiên.

Nhưng kết quả phát hiện nhan sắc trời ban này, có vẻ gây ra rắc rối cho Tống Yên Kiều.

Trần Viện thường xuyên đọc tiểu thuyết và căn cứ theo tiểu thuyết mô tả, Tống Yên Kiều hẳn là có một nhiệm vụ mà không cho người khác phát hiện.

Trần Viện cúi đầu nhìn thoáng qua, thấy bức ảnh camera vừa mới chụp.

Cô thực sự xin lỗi Tống Yên Kiều, vì cô đã phá hủy nhiệm vụ của Tống Yên Kiều và cô rất hối hận.

Nhưng mà, gương mặt này, cô có thể nhớ suốt mười năm.

Dù rất xin lỗi Tống Yên Kiều nhưng cô cũng không làm bản thân thất vọng.

Khi mọi người đuổi theo ra ngoài, họ đã không tìm thấy bóng dáng của Tống Yên Kiều.

Mọi người chỉ thấy Cố Nhất Minh ngã trên mặt đất, che mắt và r*n r*, cùng với Lâm Ngữ đang đứng bên cạnh.

Khi không thấy Tống Yên Kiều, Thẩm Chu không hiểu sao lại cảm thấy lo lắng.

Tống Yên Kiều tay chân vụng về, tinh thần điên loạn.

Học theo người ta đánh nhau, chắc không đến mức bị chấn động não đâu chứ.

Thẩm Chu quan tâm, nhưng không thể nói thẳng ra, cứ vậy chất vấn: "Tống Yên Kiều đâu rồi? Cậu ấy không sao chứ?"

Lâm Ngữ nhấp môi: "Không sao đâu, cậu ấy đi cùng Trần Viện rồi."

"Cậu ấy đi với Trần Viện làm gì?" Tiêu Thần không nhịn được liền hỏi.

Lâm Ngữ có chút thất thần: "Tôi không biết, có lẽ họ có chuyện cần bàn bạc nên đã đi cùng nhau."

Lâm Ngữ cũng tính đi theo nhưng không muốn làm phiền Tống Yên Kiều thêm nữa.

Nhất là sau khi nghe được những suy nghĩ của Tống Yên Kiều, cậu ta không thể tiếp tục theo sau nữa.

Lận Huyên liền im lặng, ngăn cản những người khác đang định nói gì đó: "Đi về trước đi, Yên Kiều xử lý xong chuyện sẽ trở về tìm chúng ta."

Nếu Tống Yên Kiều không mang theo Lâm Ngữ thì điều đó có nghĩa là cậu muốn tự mình giải quyết vấn đề, không muốn để người khác biết.

Tiêu Thần không vui, liếc nhìn Lận Huyên, nhíu mày đầy vẻ kiêu ngạo, hắn không thích giọng điệu lúc này của Lận Huyên.

Làm như Lận Huyên hiểu rõ Tống Yên Kiều nhiều hơn những người khác.

Rõ ràng tất cả bọn họ đều có thể nghe được suy nghĩ của Tống Yên Kiều, nhưng Lận Huyên lại thể hiện ra như kiểu anh đặc biệt hiểu rõ Tống Yên Kiều hơn mọi người.

---

Quán cà phê,

Tống Yên Kiều và Trần Viện ngồi đối diện, mắt to trừng mắt nhỏ, trên bàn là camera,chiếc camera mà Trần Viện đã chụp ảnh Tống Yên Kiều.

47 không thể giữ bình tĩnh, bị chụp ảnh rồi, như vậy sẽ bị lộ mất thôi.

47 chỉ nhìn thoáng qua bức ảnh, rồi như một con sóc nhỏ bám vào người, trong đầu Tống Yên Kiều điên cuồng thét chói tai.

A a a a a a, a a a a a a, xong rồi, xong rồi!

Xong rồi!!!

"A a a a a!!! Bảo bối, làm sao bây giờ? A a a a a!"

"Bảo bối,thi thể của hai chúng ta hiện tại quá lạnh lẽo rồi."

Tống Yên Kiều điềm tĩnh, gần như muốn chết hẳn: [Tôi tính theo Đạo giáo, siêu độ một chút cho chính mình.]

Trần Viện: "......"

Trần Viện ho nhẹ một tiếng: "Cũng khá xinh đẹp mà, em muốn bức ảnh này à? Chị sẽ gửi cho em."

Tống Yên Kiều cúi đầu, không nói lời nào.

Tống Yên Kiều càng im lặng, như một cây nấm mọc trong góc.

Con sóc nhỏ héo hon, đến cái đuôi cũng không nhúc nhích, vùi đầu vào đuôi lông xù của mình, toàn thân toát ra một vẻ khép kín, không muốn bị ai làm phiền.

Trần Viện: "......"

Căn bản không thể đề cập đến chuyện hình chụp, nói tới là Tống Yên Kiều liền chết tươi.

Trần Viện: "Em không muốn để người khác biết em trông như thế nào phải không?"

Cuối cùng Tống Yên Kiều cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn đầy hy vọng nhìn chăm chú vào Trần Viện, điên cuồng gật đầu.

[Chị ơi, chị là chị duy nhất của em, chỉ cần chị không để em bị phát hiện, chị kêu em làm gì em cũng làm.]

[A a a a, không bằng trực tiếp để em chết luôn đi, nếu em chết thì em sẽ không phải tự hỏi làm sao để cứu vớt bản thân mình nữa.]

[Mệt mỏi quá QAQ, thế giới này có thể xóa mình đi không?]

Trần Viện: "......"

Sống lâu rồi mới thấy cảnh này.

Đây là lần đầu tiên cô thấy có người cầu xin cô đừng để người khác phát hiện nhan sắc tuyệt mỹ của mình.

Nếu cô có gương mặt như Tống Yên Kiều, chắc chắn sẽ không bao giờ về nhà, phải để cả thế giới được ngắm nhìn vẻ đẹp đó.

Câu nói 'Chị làm gì cũng được' của Tống Yên Kiều làm Trần Viện không nhịn được mà phải cười.

Thực ra trước đây,Tống Yên Kiều đã giúp cô rất nhiều, dù Tống Yên Kiều không nói gì, cô cũng không thể quên được.

Chỉ cần Tống Yên Kiều không muốn, cô sẽ không cố ý để Tống Yên Kiều bị lộ ra ngoài.

Nhưng bây giờ, em trai xinh đẹp tự mình đưa đến tay cô.

Hắc hắc hắc hắc hắc hắc, đừng trách cô không khách khí.

Trần Viện chống cằm, khuấy ly cà phê: "Yên Kiều, có phải chỉ cần chị không để người khác thấy những bức ảnh đó, thì chị muốn làm gì em cũng được?"

Tống Yên Kiều ngoan ngoãn gật đầu.

Trần Viện cong môi: "Vậy giúp chị một việc nhé, chị có một người bạn sắp mở một công viên giải trí ,em có thể đóng vai NPC giúp chị không? Yên tâm, lương chắc chắn không ít đâu."

Lớn lên đẹp như vậy, thật tiếc nếu không để người khác nhìn thấy.

Nếu vậy thật phí phạm của trời.

Tống Yên Kiều cứ giấu mình kín mít, quả thật là phí phạm.

Dù Tống Yên Kiều có là sợ xã hội đến đâu, cũng nên để lại một vài bức ảnh quý giá, phô bày tài nghệ chụp ảnh cao siêu của cô, lưu giữ để cô có thể ngắm nhìn thỏa thích.

Tống Yên Kiều chớp mắt, "Không tốt đâu, chị ơi......"

"Quan trọng là em sẽ không làm NPC." Tống Yên Kiều giọng yếu ớt, hy vọng Trần Viện sẽ bỏ qua cho cậu.

Nhưng cậu đã hoàn toàn không hiểu được sự hiểm ác của Trần Viện, cô tiếp tục nói: "100 ngàn tệ, một giờ 100 ngàn tệ."

Tống Yên Kiều im lặng.

Tống Yên Kiều cảm thấy xấu hổ khi động lòng.

47: "Bảo bối, cậu cứ đồng ý đi, dù sao cũng chẳng ai nhận ra đâu, cậu khoác áo choàng đẹp kia lên thì có liên quan gì đến cái áo choàng xấu này đâu."

"Đồng ý đi, chúng ta sẽ giải quyết vấn đề nhanh chóng, hai chúng ta cùng đánh bay tai họa, không cần phải chịu trách nhiệm nữa."

"Trần Viện cũng đâu phải là nhân vật chính trong câu chuyện, dù có bị Trần Viện phát hiện, cũng chẳng có gì to tát."

"Còn nếu thật sự bị người khác phát hiện, hai chúng ta sẽ xong đời mất."

"Chúng ta chỉ cần mang một chiếc áo choàng đẹp là được, như vậy có thể phát triển toàn diện, áo choàng NPC xinh đẹp, kiếm 100 ngàn một giờ."

Bị tiền tài dụ dỗ và dưới sự ép buộc của 47, Tống Yên Kiều ngoan ngoãn gật đầu: "Được rồi."

Tống Yên Kiều đồng ý với Trần Viện, nhưng cậu vẫn chưa biết mình sẽ làm công việc gì.

Trần Viện nhìn Sóc Con ngây thơ, vừa mềm lòng lại vừa ngứa ngáy.

Mềm lòng vì Tống Yên Kiều dễ lừa, ngứa ngáy muốn Tống Yên Kiều làm công việc đó ngay.

Không dám tưởng tượng, căn bản không dám tưởng tượng, cô sẽ vui vẻ như thế nào.

Cô đã nghĩ kỹ mọi thứ để tạo hình cho Tống Yên Kiều rồi.

Có nên lộ eo ra không?

Với gương mặt ấy, tỉ lệ cơ thể hoàn hảo, eo thon, không dám tưởng tượng, thật sự không dám tưởng tượng.

Công việc thế này cũng đã giúp cô ăn một "bàn tiệc" lớn.

"Vậy thì chốt nhé, chờ xong tiết mục rồi tới làm công, không được nói mà không giữ lời đó."

Tống Yên Kiều: "Sẽ không nuốt lời đâu."

Chỉ vì một giờ 100 ngàn, Tống Yên Kiều chắc chắn sẽ không thất hứa.

"Vậy ảnh chụp......" Trần Viện chỉ vào máy ảnh, có vẻ như một tấc muốn tiến thêm một thước:"Trước Yên Kiều......"

Tống Yên Kiều lạnh lùng từ chối: "Không thể phát."

Nếu phát rồi thì xong đời mất.

Trần Viện tỉnh táo lại một chút, đúng là không thể phát, không thể phát.

Cô muốn giữ cho Tống Yên Kiều an toàn, để cậu làm những việc của mình.

Tống Yên Kiều mới vừa rời đi, Trần Viện liền không nhịn được mà gõ chữ.

Đăng vài tin lên Weibo.

【Tiểu Viên Không Phải Cầu V: A a a a a, lớn lên đẹp như vậy, bảo bối, cậu không muốn sống nữa phải không? Cậu không sợ người mẹ này hit chết sao? 】

【 Tiểu Viên Không Phải Cầu V: Con trai tôi thật sự vừa ngọt ngào lại xinh đẹp, tình thương của mẹ cũng phải biến chất vì cậu rồi. 】

Nếu trước đây Trần Viện chỉ coi Tống Yên Kiều là một em trai nhưng vào khoảnh khắc chụp được ảnh Tống Yên Kiều, cô thật sự, chỉ liếc mắt một cái đã yêu luôn vẻ đẹp của cậu.

Cô còn chưa bao giờ thích người có ngoại hình như vậy, tựa như thần tiên, khuôn mặt ấy không thể chê vào đâu được, lại còn siêu cấp nổi bật.

Nhan sắc cỡ này, cho dù có ném vào một trăm anh chàng đẹp trai thì chỉ cần nhìn một cái cũng đủ khiến họ phải kinh ngạc.

Cô từ chối bất kỳ ai yêu đương với Tống Yên Kiều.

Một bảo bối đẹp như tiên, đương nhiên là phải được mẹ bảo vệ kỹ lưỡng!!!

Sóc Con bảo bối của cô còn nhỏ, không được để ai lại gần cậu.

【 Tiểu Viên Không Phải Cầu V: A a a a a, ai dám động vào bảo bối nhà tôi, tôi đánh chết người đó. 】

Vì chuyện của Cố Nhất Minh, khi mọi người đang bàn tán sôi nổi thì Trần Viện nổi điên và đúng lúc đó mọi người đều thấy.

【 Chị ơi, không phải chị nói muốn theo đuổi Sóc Con theo kiểu Phật Hệ hả? Chị đang làm gì vậy? Tôi thấy chị đâu có kiểu Phật hệ gì đâu. 】

【 Chị ơi, nếu tìm được bảo bối mới, đừng giấu giếm, hãy chia sẻ cho mọi người, chúng ta cùng nhau hưởng thụ nhé. Đã lâu rồi không có vợ mới, cuộc sống của tôi nhạt nhẽo quá. 】

【 Tiểu Viên Không Phải Cầu V: Tôi rất muốn chia sẻ với mọi người, nhưng tạm thời chưa thể cho các bạn biết, tôi muốn giữ kín. 】

【 Không phải chứ chị Viên , chị thật sự đang bảo vệ cậu ấy ở trong lòng kính à? 】

【 Chị ơi, không cần phải giấu đâu, chị làm ơn cho tôi ăn một ngụm đi. 】

【 Tiểu Viên Không Phải Cầu V: Mấy bạn bắt đầu biến thành người hư hỏng rồi à? 】

Ngoài việc bàn tán về Trần Viện và bảo bối mới, còn có người hỏi về chuyện của Cố Nhất Minh.

Cố Nhất Minh lần này thực sự sụp đổ hoàn toàn, trên mạng tràn ngập các tin đồn về hắn.

Hắn bị tố là một "straight man" giả vờ làm gay để lừa người, chân đứng hai thuyền và việc lén lút với Lâm Ngữ cũng bị đưa ra ánh sáng. Thậm chí hắn biết rõ mình không phải con ruột nhưng vẫn muốn hợp tác với cha mẹ ruột để lừa dối tình cảm của mẹ nuôi, tất cả đều bị chỉ trích.

Rất nhiều hợp đồng bị hủy bỏ và Cố Nhất Minh đang ở bệnh viện, không hiểu tại sao mọi chuyện lại biến thành như vậy.

Dù hắn có tự hỏi trong một khoảnh khắc rằng liệu mình có tham lam quá mức khiến mọi chuyện đi đến mức này, nhưng hắn nhanh chóng phủ nhận suy nghĩ đó vì hắn đã suýt thành công.

Hắn có gì sai? Hắn không có gì hết, mọi thứ đều do hắn tự tranh thủ và hắn cũng đã trả giá rất nhiều.

Ai có thể so với hắn? Để có thể xuất hiện trước Thẩm Chu, hắn đã cố gắng hết sức, hắn đặt bao nhiêu tâm huyết lừa dối Lâm Ngữ... Hắn nỗ lực như vậy, mọi thứ nhận được lẽ ra là điều hắn xứng đáng có.

Nhưng rồi chỉ còn lại nụ cười, cười đến mức Cố Nhất Minh bật khóc, khóc nức nở thảm thiết.

Hắn xong rồi, hắn đã bị hủy hoại.

Không còn ai đứng ra vì hắn, hắn không chỉ không kiếm được tiền, mà còn không thể xoay người vượt qua chuyện này.

Hắn đã hoàn toàn rơi vào địa ngục, những khoản bồi thường kia căn bản không phải thứ anh ta có thể gánh vác và cuộc tranh cãi với Lâm Ngữ về bản quyền, hắn cũng chẳng có cơ hội thắng.

Cố Nhất Minh nhìn chằm chằm vào con dao gọt hoa quả bên cạnh, tự hỏi nếu hắn giả vờ tức giận và cắt vào cổ tay, liệu Lâm Ngữ có mềm lòng và tha thứ cho hắn không?

Nhưng Cố Nhất Minh không biết rằng, bất kể bây giờ hắn làm gì, Lâm Ngữ sẽ không còn mềm lòng nữa.

【 Chị ơi, thật là sảng khoái khi được ăn dưa gần như vậy phải không? 】

Trần Viện nghĩ về kế hoạch trả thù siêu đỉnh phiên bản học sinh tiểu học của Tống Yên Kiều, không nhịn được cười:【 Đúng là rất sảng khoái 】

Trần Viện cũng không quên khoe về Tống Yên Kiều một chút.

【 Tiểu Viên Không Phải Cầu V: Đúng rồi, mọi người chú ý đến Sóc Con nhiều hơn nhé. 】

【 Tiểu Viên Không Phải Cầu V: Tin tôi đi, yêu Sóc Con thì chắc chắn không có hại gì hết, Sóc Con đáng yêu lắm. 】

【 Chị ơi, chúng ta có phải nên làm một cái fanclub không, em cũng rất thích Sóc Con. 】

【Tôi cũng vậy, tôi thích cái kiểu tồn tại của cậu ấy , bộ dạng thà chết đi còn tốt hơn phải sống.】

【 Sóc Con đẩy mắt kính: ? Các chị có vẻ hơi ác độc đấy.】

【 Tôi thì không giống vậy, tôi thích cậu ấy với cái kiểu thứ gì cũng có thể kiếm tiền, bộ dạng chết tiệt ấy giống tôi quá đi.】

【Ha ha ha, mọi người không thích Sóc Con nhảy nhót à?】

Trần Viện mới nhớ đến việc này: 【Tiểu Viên Không Phải Cầu V: Mọi người suy nghĩ tên cho fanclub đi, tôi sẽ đi hỏi Kiều Bảo.】

【Tên fanclub là Chuột Phát Tài doge.】

【 Kiều Bảo: Chốt.】

---

Tống Yên Kiều trực tiếp quay lại phòng nhỏ, chưa kịp bước vào, trong phòng đã vang lên một tiếng nói.

[Cuộc sống sẽ làm bạn khổ sở một thời gian, đợi bạn thích nghi sẽ làm bạn chịu khổ suốt cả đời.]

Sóc Con trong đầu, mỗi bước đi mệt mỏi, kéo theo cái đuôi dài, mỗi bước đều như đang đi trên cát, bị cát vướng lại, cúi xuống, cái đầu sóc mượt mà đập nhẹ vào mặt đất.

Cảm giác giống như không còn gì để lưu luyến trong cuộc sống nữa.

[Makka Pakka màu trắng, ô tây địch tây là hoa, màu sắc tiếp ứng của Makka Pakka nên dùng màu trắng, không nên dùng cầu vồng, nếu không sẽ "đâm xe" với ô tây địch tây nhìn rất khó coi, mọi người đều là vòng hoa Vườn Nhỏ, khi chọn lựa màu sắc cần phải suy nghĩ đến những nhà khác, dù sao đây là Vườn Nhỏ, không phải Vườn Hoa Makka Pakka.]

Mọi người: "......"

Vẫn là phong cách quen thuộc.

Vẫn là Tống Yên Kiều quen thuộc.

Lận Huyên đứng ở cửa đón Tống Yên Kiều, dù đã quen với tiếng lòng của Tống Yên Kiều nhưng Lận Huyên vẫn không khỏi lo lắng, mở miệng hỏi: "Không sao chứ?"

Tống Yên Kiều ngoan ngoãn lắc đầu: "Không sao đâu, tôi rất ổn."

[Thất tình lục dục chỉ còn lại cảm giác đói.]

[Đầu óc choáng váng, cảm giác thiếu thốn KFC.]

Lận Huyên mím môi: "Đói bụng à? Đi ăn gì đi, ăn xong lên lầu ngủ."

"Cậu muốn ăn gì khi thức dậy? Tôi sẽ làm cho cậu. Gà rán? Khoai tây chiên? Bánh tart trứng? Coca? Tôm hùm đất? Hay là... cậu còn muốn ăn gì nữa?"

Giọng nói của người đàn ông trầm ấm và đầy quyến rũ, ánh mắt của anh sâu thẳm, chứa đựng sự chiếm hữu nhẹ nhàng mà khó nhận ra.

Tống Yên Kiều nháy mắt, đôi mắt hơi sáng lên: [Giọng nói gì mà dễ nghe như vậy, thật sự rất êm tai, rất dễ lọt vào tai.]

Trong phòng nhỏ, một vài người tò mò nhìn ra, thích tới vậy hả?

Thích giọng nói như vậy, Tiêu Thần không khỏi cười thầm trong lòng, Tống Yên Kiều thật sự rất quê mùa.

Lận Huyên trầm mặc, nếu không có bất ngờ thì cũng phải có chuyện ngoài ý muốn.

Ngay sau đó, anh nghe thấy trong lòng Tống Yên Kiều vang lên một tiếng thở dài: [Thì ra là nói về gà rán, khoai tây chiên, bánh tart trứng, Coca, giọng nói nghe thật hay, tất cả đều mang theo mùi gà rán.]

Lận Huyên: "......"

Anh không biết nên nói gì, Tống Yên Kiều thật sự quá tài tình trong việc sử dụng các kỹ thuật miêu tả.

Một vài người trong phòng không nhịn được mà bật cười, rồi lại tự nhiên nắm chặt tay, như thể muốn dừng lại nhưng không thể.

[Nhưng mà mình thật sự buồn ngủ quá, bạn nói xem, tại sao con người không thể vừa ăn gà rán vừa ngủ nhỉ?]

Ăn xong, Tống Yên Kiều cuối cùng cũng như mong muốn nằm lên giường và có thể ngủ nên cậu nguyện tha thứ cho tất cả, thế giới này thật tốt đẹp.

Còn có thể ngủ yên bình.

---

【Tỉnh dậy rồi, lại là một Sóc Con uể oải...】

【Ủa? Không phải Tống Yên Kiều đã ngủ ba giờ rồi sao?】

【Vậy thì bạn không hiểu rồi, đối với những người thích ngủ như chúng tôi, hận không thể ngủ suốt 18 tiếng đồng hồ á】

【Tôi mỗi ngày đều ngủ 3 tiếng và thôi miên bản thân rằng đã ngủ đủ 8 tiếng, sau đó dành 21 tiếng còn lại để chơi điện thoại.】

Tống Yên Kiều ngồi trên sô pha, ánh mắt mơ màng. Lận Huyên xuống lầu và thấy cậu ngồi đó.

Lận Huyên tự nhiên hỏi: "Dậy sớm vậy à?"

Tống Yên Kiều: "Sớm?"

Lận Huyên mỉm cười, kiên nhẫn đợi đợi Tống Yên Kiều: "Đang nghĩ ăn cái gì ngon đúng không? Đầu óc đã hoạt động chưa? Đói bụng?"

Tống Yên Kiều sau một lúc lâu mới gật đầu: "Đói bụng."

Lận Huyên khẽ cười một tiếng, nhẹ như gió, lướt qua tai.

Anh đưa cho Tống Yên Kiều một ly nước ấm: "Có vẻ như chưa hoạt động rồi, mà cũng không sao, cậu cứ từ từ thôi."

"Tôi cũng nghĩ ngơi một chút rồi sẽ chuẩn bị bữa khuya."

Tống Yên Kiều nhận lấy nước, đầu vẫn còn hơi ngơ ngác: "Bữa khuya?"

Đầu lưỡi của Lận Huyên khẽ chạm hàm trên, anh bị sự ngây thơ của Tống Yên Kiều làm cho ngứa ngáy.

"Yên Kiều, cậu là ai? Là Kiều Bảo hay Sóc Con?" Lận Huyên khẽ hạ mắt, giọng nói nhàn nhạt.

Tống Yên Kiều ôm cốc nước, miệng nhỏ uống một ngụm nước ấm: "Ừ, tôi là Sóc Con."

Đáng yêu.

"Còn tôi thì sao? Tôi là ai? Là..." Lận Huyên nhíu mắt, ánh mắt mang theo chút nguy hiểm, rồi dừng lại một chút, cuối cùng quyết định buông tha cho Tống Yên Kiều: "Là anh Lận đúng không?"

Tống Yên Kiều cong mi mắt, nở một nụ cười ngọt ngào, ngoan ngoãn: "Đúng vậy, anh là anh Lận."

【Thật ngoan quá đi!!! Bé cưng, cưng muốn làm ai chết mê chết mệt đây?】

【Lận Huyên: Phát hiện quy luật, nghiệm chứng quy luật, vận dụng quy luật, cuộc sống dễ dàng như trở bàn tay.】

【Trí thông minh Lận Huyên cỡ này, anh không kiếm tiền thì còn ai kiếm tiền đây?】

【Tôi cảm thấy vừa rồi Lận Huyên không muốn hỏi "anh Lận", anh ấy chắc chắn muốn hỏi cái khác! 】

【Quá chuẩn, rõ ràng không phải vậy, Lận Huyên, đừng tưởng chúng tôi không hiểu anh đang nghĩ gì.】

【Còn khi dễ Sóc Con chưa tỉnh, chỉ nghe thấy mấy chữ cuối cùng đúng không?】

【Lận Huyên, mau giúp tôi hỏi thử Tống Yên Kiều có phải là bé cưng tôi thất lạc nhiều năm không? Nếu không cậu ấy tỉnh thì lại không hỏi được gì!doge】

【Lầu trên, cô đang tuyên chiến với Lận Huyên đấy à.】

---

Trên lầu, Úc Thanh Ngôn nhìn Tống Yên Kiều và Lận Huyên tương tác, thấy thật tự nhiên và thoải mái.

Úc Thanh Ngôn không khỏi nghĩ, dù không phải tình cảm yêu đương nhưng ít nhất phải có một người yêu thích, một người không phản đối thì mới có thể tạo ra môi trường trưởng thành tốt cho đứa trẻ.

Nhưng rõ ràng, anh và Sở Ngự không phải như vậy.

Anh chỉ vì trả ơn mà ở bên cạnh Sở Ngự. Bởi vì Sở Ngự quản lý công ty không tốt nên anh mới thay thế, tồn tại của anh chỉ là để giúp Sở Ngự luôn an nhàn, không lo lắng.

Còn có thích Sở Ngự không?

Đương nhiên là có.

Tuy nhiên, mỗi lần đi làm về nhà, nhìn thấy căn phòng trống vắng, anh lại hết lần này đến lần khác gọi điện tìm Sở Ngự và nghe những lời trêu chọc từ bạn của hắn. Bề ngoài, anh tỏ ra lạnh lùng, không quan tâm nhưng thật ra anh cảm thấy rất mệt mỏi.

Anh là đối tượng kết hôn được ba Sở Ngự đích thân lựa chọn nhưng Sở Ngự không thích anh và anh luôn biết điều đó.

Sở Ngự chỉ sợ anh mà thôi, sợ anh sẽ ngừng làm việc cho mình.

Anh nghĩ rằng cả đời này sẽ sống trong sự tôn trọng nhau như khách với Sở Ngự. Chỉ mình anh có thể xử lý tốt công ty của Sở thị để Sở Ngự tiếp tục sống tự do như trước.

Úc Thanh Ngôn nhớ lại báo cáo kiểm tra hôm nay, hình ảnh về một sinh mệnh nhỏ bé, mềm mại, thực sự có mối quan hệ máu mủ với anh.

Đó là người thân duy nhất mà anh có trên thế giới này.

Úc Thanh Ngôn cúi đầu, giấu tất cả cảm xúc trước mắt.

Sau khi chia tay với Sở Ngự, anh có thể tự nuôi dưỡng đứa trẻ, không liên quan đến Sở Ngự.

Chỉ là, trước đó anh nghe tiếng lòng của Tống Yên Kiều.

Biết được tương lai của anh sẽ không tốt đẹp.

Anh không phải là người không để bụng chuyện gì, anh muốn sống thật tốt và cũng muốn bảo vệ tốt người quan trọng đối với anh.

Bên này, Úc Thanh Ngôn đang nhìn Tống Yên Kiều dưới lầu. Còn Sở Ngự đứng ở góc khuất, lặng lẽ quan sát Úc Thanh Ngôn.

Nhất là khi nhìn thấy Úc Thanh Ngôn đang nhìn Tống Yên Kiều, Sở Ngự cắn chặt hàm răng.

Tống Yên Kiều có gì đặc biệt?

Tại sao lại thích cậu ta?

Sở Ngự đứng trong góc, cảm giác như giây tiếp theo hắn sẽ không kiểm soát được sự âm u vặn vẹo trong lòng.

Dựa vào đâu? Dựa vào cái gì mà lại thích Tống Yên Kiều?

Dù Úc Thanh Ngôn có giống Cố Nhất Minh, một người đàn ông tồi, có một đứa con với người khác.

Hắn vẫn có thể cho đứa trẻ cùng họ với mình.

Còn Tống Yên Kiều, cậu ta có thể chăm sóc một đứa trẻ sao?

Hắn có tiền để nuôi con, nhưng Tống Yên Kiều có tiền để nuôi con không?

Hắn đã nghĩ rõ rồi, vừa định đi tìm Úc Thanh Ngôn để nói chuyện.

Liền thấy Úc Thanh Ngôn đã đi xuống lầu tìm Tống Yên Kiều. Lúc này, Tống Yên Kiều đã hoàn toàn tỉnh táo.

Khi đang đợi Lận Huyên làm bữa khuya, Tống Yên Kiều ngoan ngoãn ngồi trên sofa, tay ấn nhẹ và lướt web trên điện thoại.

Thời đại này ai mà không phải là người hướng ngoại (E) chứ?

Mọi người đều biết, người hướng nội (i) đều sống trên Internet.

【Anh trai tôi chỉ là hơi khác biệt, nhưng anh ấy không phải cố ý lừa người. Anh ấy chỉ vì chương trình này mà giấu diếm sự thật bản thân là song tính thôi.】

Tống Yên Kiều mím miệng cười, phát huy cái mỏ hỗn: 【Sao Còn Không Thể Chết Được: Thẳng nam mà hơi giống song tính sao? Tôi là người chết hơi sống nè, người hướng nội hơi hướng ngoại á, Q.Q với WeChat đây】

【Sao Còn Không Thể Chết Được: Tôi đã có Q.Q WeChat rồi, sao không có ai gửi tiền cho tôi trên WeChat?】

【......】

【Đừng có điên quá, tôi đang nói chuyện cho anh trai tôi, sao phải gửi tiền cho bạn? Tôi đâu có nợ bạn.】

【Sao Còn Không Thể Chết Được: Vì tôi rất chiếm hữu.】

【Chiếm hữu với tôi thì liên quan gì?】

Tống Yên Kiều điều chỉnh lại mắt kính, gõ nhanh trên bàn phím.

【Sao Còn Không Thể Chết Được: Khi cơn chiếm hữu của tôi phát tác mạnh mẽ nhất, cảm giác như tất cả tiền của các bạn là của tôi.】

【......】

Quá điên rồi.

【Lâm Ngữ sao còn ở trong chương trình này? Anh ta có thể chết đi được không? Tất cả đều tại anh ta, hại anh trai tôi.】

【Sao Còn Không Thể Chết Được: Phương Đông không thể so với Phương Tây, coi bạn ngốc nghếch thành cái dạng gì vậy nè.】

【Sao Còn Không Thể Chết Được: Bạn có chết rồi thì Lâm Ngữ vẫn không chết được đâu.】

【Haha.. Fan Cố Nhất Minh ngu ngốc chọc trúng mỏ hỗn rồi.】

【Nghi ngờ một cách chính đáng, tài khoản "Sao Còn Không Thể Chết Được" là Sóc Con, bạn xem, cậu ấy vẫn đang gõ chữ đây.】

【Cái cảm giác trạng thái tinh thần hận không thể moi tiền từ túi người khác này, không thể không nói, thật sự giống nhau như đúc.】

【Tống Yên Kiều: Mắt trợn lên liền làm việc lớn】

【Kiều Bảo: Bạn phải biết rằng tôi chỉ đi ngủ, không phải đi chết, tôi tỉnh ngủ rồi thì có thể làm việc nè.】

Những người khác nghe thấy động tĩnh dưới lầu, vội vàng xuống lầu, chỉ thấy Tống Yên Kiều ngồi ở đó, không hề ngẩng đầu lên, đang gõ chữ phun châu nhã ngọc.

Tình trạng thoát fan của Cố Nhất Minh có rất nhiều nhưng cũng không thiếu những fan cuồng. Dù sự việc đã được giải quyết, fan cuồng của Cố Nhất Minh vẩn tiếp tục công kích Lâm Ngữ.

Lâm Ngữ nhìn Tống Yên Kiều đang tiếp tục bảo vệ mình, trong lòng không khỏi cảm thấy ấm áp.

Tống Yên Kiều luôn bảo vệ cậu ta nên cậu ta không thể mất tinh thần. Cậu ta cũng muốn cho Tống Yên Kiều thấy mình tốt lên, một ngày nào đó, không phải Tống Yên Kiều bảo vệ cậu ta mà là cậu ta có thể bảo vệ Tống Yên Kiều.

Rất nhanh, Tống Yên Kiều đã bị bao vây bởi một vòng người. Tay gõ chữ của Tống Yên Kiều ngừng lại, hơi ngớ người.

Nháy mắt cậu ngồi thẳng lưng. Bên trái cậu là Tiêu Thần, bên phải là Úc Thanh Ngôn, phía sau là Sở Ngự và đối diện là Lâm Ngữ.

Ngón chân Tống Yên Kiều moi trên mặt đất,muốn hét lên.

Nhưng lại cảm thấy cổ mình bị Sở Ngự nhìn chằm chằm, cảm giác yết hầu bị bóp nghẹt.

[Anh ta bị điên hả? Anh ta bị điên đúng không? Mình nhớ là mình đâu có chọc tên ngốc nghếch này đâu, sao anh ta cứ nhìn chằm chằm mình vậy!!!}

[Tôi khuyên anh, đừng có ý đồ xấu với tôi, nếu không tôi thật sự sẽ chết cho anh coi.]

Mọi người: "......"

Tiêu Thần không kiên nhẫn ngước mắt lên: "Cậu có bệnh à? Cậu nhìn chằm chằm Tống Yên Kiều làm gì?"

Tiêu Thần và Sở Ngự là bạn thân từ nhỏ, quan hệ rất tốt, tựa như anh em một nhà cùng nhau lớn lên.

Sở Ngự: "......"

Thật là thần kinh.

Úc Thanh Ngôn có xu hướng nghiêng về Tống Yên Kiều thì thôi đi, nhưng sao Tiêu Thần cũng bảo vệ Tống Yên Kiều vậy.

Tống Yên Kiều: "?"

[Hả? Tiêu Thần sao lại mắng với Sở Ngự vậy? Tiêu Thần chẳng phải thích cái tên ngốc Sở Ngự hả?]

Tiêu Thần: "???"

Hắn ta thật sự muốn kêu cứu, hắn ta thích Sở Ngự lúc nào?

Ai mà thích cái tên chó ngốc đó chứ!!

Tống Yên Kiều có phải quá tự tin vào việc người khác không nghe thấy tiếng lòng của mình mà bịa đặt đủ thứ chuyện?

Sở Ngự nghe được lời này, ngay lập tức giật mình, lùi xa Tiêu Thần hai mét.

Tiêu Thần tức gần chết: "......"

Cảm giác giống như là bị vợ cắm sừng, thật sự vô cùng bất lực.

Mệt mỏi, hắn ta cũng đã hiểu tại sao Tống Yên Kiều ngày nào cũng muốn tạo ra thế giới B này.

Tống Yên Kiều: [Để mình xem xem là chuyện gì.]

Úc Thanh Ngôn chủ động lên tiếng: "Yên Kiều, tôi có chuyện muốn nói với cậu, cậu có thể cùng tôi nói chuyện riêng một lát được không?"

Giọng nói của Úc Thanh Ngôn lạnh lùng, mang theo một chút mệt mỏi khó nhận ra.

Tống Yên Kiều ngoan ngoãn gật đầu: "Được."

Úc Thanh Ngôn muốn tìm Tống Yên Kiều làm ba đứa bé sao?

Nếu không, sao lại phải có một cuộc nói chuyện riêng như vậy?

Tống Yên Kiều rốt cuộc có gì tốt?

Tại sao Úc Thanh Ngôn muốn nói chuyện riêng với Tống Yên Kiều?

Sở Ngự trực tiếp cắt đứt: "Cút xa Úc Thanh Ngôn ra, ai cho phép cậu lại gần anh ấy? Cậu mà còn dính dáng với Úc Thanh Ngôn nữa,cậu có tin tôi sẽ gửi cậu đi Châu Phi đào than đá không?"

Tống Yên Kiều mở to mắt một chút: [Mình muốn đi đào than đá á]

47: "Trời ơi! Một cú đột phá trong cốt truyện, bảo bối, xem đi, tôi đã nói rồi mà, cưng đúng là trời sinh phận pháo hôi độc ác rồi."

"Với thực lực này, không cần nhiều lời, chúng ta cứ thế hoàn thành nhiệm vụ."

Tống Yên Kiều ngoan ngoãn: [Vậy chúng ta phải mang gì đi đào than đá nhỉ? Đồ ăn Châu Phi thì thôi, tôi ăn không quen, sợ chết đói lắm. Tôi muốn mang theo bánh quai chẻo mà người nghèo thích ăn nhất!]

[Sóc Con ngoan ngoãn ngồi tại chỗ.jpg]

Tiêu Thần sắc mặt lạnh lùng, đi đào than đá mà Tống Yên Kiều vui vẻ đến vậy?

Không hiểu vì sao, Tiêu Thần nghĩ đến việc Tống Yên Kiều muốn đi đào than đá, lại cảm thấy không vui.

Úc Thanh Ngôn và Tiêu Thần gần như đồng thời phản ứng, mắng chửi Sở Ngự: "Tống Yên Kiều làm gì cậu? Sao cậu ác độc vậy?"

Sở Ngự tức sôi máu, hắn ác độc à?

Cũng không phải hắn không trả lương cho Tống Yên Kiều.

Tống Yên Kiều tiền nào chả kiếm, hắn trả Tống Yên Kiều cả triệu, cả tỷ thì tuyệt đối Tống Yên Kiều sẽ ngoan ngoãn đi đào than đá thôi.

Úc Thanh Ngôn mặt không cảm xúc: "Là tôi có chuyện cần tìm Yên Kiều nếu cậu có vấn đề gì thì cứ nói với tôi."

Vừa rồi Úc Thanh Ngôn nói Sở Ngự ác độc, hắn chỉ cảm thấy tức giận một chút.

Hiện tại nhìn Úc Thanh Ngôn bảo vệ Tống Yên Kiều,hắn tức run cả người.

Úc Thanh Ngôn thật sự không thích hắn, anh muốn cùng Tống Yên Kiều cao bay xa chạy.

Vợ hắn không muốn hắn.

Sở Ngự cảm thấy mắt mình đỏ lên, cố gắng kiềm chế để không rơi nước mắt.

【Ôi trời, chiến trường Tu La này k*ch th*ch quá đi!!!】

【Sở Ngự blah blah, Úc Thanh Ngôn: Chia thì cứ chia đi.】

【A a a a a, tôi cảm thấy CP này chắc chắn sẽ BE!】

【Cái này là Tu La Tràng kỳ diệu. Tống Yên Kiều là vạn nhân mê đúng không, Sở Ngự vừa bảo đưa Tống Yên Kiều đi đào than đá thì tất cả mọi người đều đứng ra bảo vệ Tống Yên Kiều.】

【Ai hiểu được, Thẩm Chu thật sự rất quan tâm, theo bản năng mà bảo vệ Tống Yên Kiều ra phía sau mình.】

Tống Yên Kiều chớp mắt: [Bây giờ mới biết à, mỗi ngày anh theo đám bạn xấu đi chơi, vậy Thanh Ngôn sẽ cảm thấy thế nào?]

Sở Ngự: "......?"

Câu này có ý gì?

[Anh có người bạn xấu xa, tôi cũng không muốn nói nhiều nhưng mỗi lần Thanh Ngôn gọi điện tìm anh cả một vòng trái đất, hắn ta đều phải nói mấy câu ám chỉ Thanh Ngôn.]

[Chế giễu nói Thanh Ngôn không xứng với anh nhưng mà thực sự, Thanh Ngôn của chúng tôi xứng đáng gấp 800 lần người như anh á]

Sở Ngự: "?"

Ai nói Úc Thanh Ngôn không xứng với hắn?

Rõ ràng là hắn không xứng với Úc Thanh Ngôn mới đúng.

Úc Thanh Ngôn thông minh, đẹp trai, gì cũng có thể làm tốt, kể cả dùng ánh mắt như xem một con chó để nhìn hắn, hắn cũng vô cùng thích.

[À, thì ra người bạn xấu không phải Tiêu Thần. Sumimasen, Thần Thần-chan, tôi sai rồi, tôi nhận lỗi, tôi không nên nhìn lầm.]

Tiêu Thần: "......"

Tống Yên Kiều xin lỗi hắn là chắc chắn.

Nhưng Tiêu Thần không đáng bị vậy.

Ít nhất Tiêu Thần cảm thấy mình không xứng đáng bị gọi là Thần Thần-chan, dù Tống Yên Kiều có nghĩ thế trong lòng cũng không được!

[Người bạn xấu đó của anh, mỗi lần đều ám chỉ Thanh Ngôn, hắn ta và anh mới là một đôi, Thanh Ngôn chỉ là người thừa. Cậu ta cứ nhắc đi nhắc lại rằng anh lấy Thanh Ngôn là vì cha mẹ bắt buộc.]

Sở Ngự: "......"

Má! Có điêu dân hại trẫm.

Hắn tự hỏi tại sao Úc Thanh Ngôn lúc nào cũng lạnh nhạt với hắn.

[Thanh Ngôn dù có tâm tư tốt cũng sẽ cảm thấy lạnh nhạt thôi, huống chi cục cưng Thanh Ngôn thật thảm, anh ấy từ trước đến nay không tin vào tình yêu.]

[Anh còn như vậy......]

[Tôi thật sự không muốn mắng chửi đâu, chơi chơi chơi, anh thích chơi đến vậy hả?]

Sóc Con mặt hiện lên vẻ sắc bén, tay duỗi ra chuẩn bị chụp đầu.

Úc Thanh Ngôn cố gắng làm cho Tống Yên Kiều ngừng nói nhưng Tống Yên Kiều lại ấn tay Úc Thanh Ngôn trở lại: [Ngoan nào, đừng vội, tôi mắng Sở Ngự cho đã rồi sẽ quay sang dỗ dành anh]

Úc Thanh Ngôn: "......"

Thẩm Chu: "......"

Tống Yên Kiều thật sự dám vừa nói chuyện trên mạng, vừa đối phó với người khác trong lòng.

Một màn này thật sự rất thú vị, như một trận chiến đấu trên mạng đầy vui nhộn.

[Anh ở nhà một ngày thì chết sao? Thanh Ngôn mỗi ngày tan làm đã rất mệt, lại còn phải tìm anh khắp nơi.]

[Quán bar thú vị thế sao? Rượu uống ngon dữ vậy sao?]

[Tên ngốc nghếch, anh chơi trò nhảm với ai vậy, yêu tôi thì phải đi khắp thế giới tìm tôi, cái trò chơi trẻ con gì đây?]

Sở Ngự trước đó còn kích động, muốn phản kích lại Tống Yên Kiều nhưng mỗi lần Tống Yên Kiều nói thêm một câu, đầu Sở Ngự lại càng thấp hơn.

Cảm giác như là một đứa trẻ ngốc đang bị ba dạy bảo.

【Lại đến nữa, cảm giác này lại đến, rõ ràng bọn họ chưa nói gì, nhưng tôi cảm giác như đã xảy ra rất nhiều chuyện.】

【Vậy là do đạo đức bị chôn vùi hay là bản tính con người bị vặn vẹo, rốt cuộc là đang làm gì vậy?】

【Sở Ngự à... Tính cách này của anh thì vẫn nên làm đứa con đi, để Tống Yên Kiều làm người đứng đầu, anh như vậy không ổn đâu. Tống Yên Kiều nhìn anh, anh cũng chẳng dám đối diện với ánh mắt của cậu ấy.】

Tống Yên Kiều mắng trong lòng đến sảng khoái, xoay người:"Đi thôi, anh muốn nói gì với tôi, chúng ta đi nói đi."

Cảnh tượng này thật ngọt ngào, cứ như đang muốn trêu đùa ai đó.

Không giống như lúc nãy, chỉ cần liếc mắt là có thể làm cho Sở Ngự lo sợ.

Úc Thanh Ngôn: "Được."

Ánh mắt Sở Ngự trông mong nhìn, chẳng dám nói gì khi thấy Úc Thanh Ngôn và Tống Yên Kiều bước đi.

Úc Thanh Ngôn lấy ra một tờ báo cáo: "Tôi mang thai."

Tống Yên Kiều: "!!!"

Úc Thanh Ngôn phát hiện mình mang thai?

Tống Yên Kiều chớp mắt: "Đừng lo, giờ đàn ông mang thai cũng bình thường thôi, đừng sợ..."

Úc Thanh Ngôn: "......"

Không phải bình thường đâu, ít nhất anh chưa bao giờ nghe nói về chuyện này.

Tống Yên Kiều tiếp tục nói bậy: "Không sao đâu, các cô gái phải làm hoàng đế, còn các chàng trai thì phải sinh con thôi."

Úc Thanh Ngôn: "......"

Nhà ai có chàng trai phải sinh con thế này?

Úc Thanh Ngôn đợi một lúc, nhưng không thấy Tống Yên Kiều đáp lại, nói rằng anh thảm như thế nào.

Chỉ thấy Tống Yên Kiều nhìn anh chằm chằm mình: "Thanh Ngôn, tôi có thể làm ba nuôi của đứa trẻ không?"

"Nhưng tôi chưa từng làm ba nuôi cho ai."

[Sở Ngự không thể làm ba, nhưng tôi có thể. ]

Úc Thanh Ngôn: "... Ừ"

Vốn đang ngồi yên, Sở Ngự lập tức đứng lên, xong đời, không thể làm ba được rồi.

Tống Yên Kiều muốn đứa trẻ của Úc Thanh Ngôn mang họ của cậu đúng không?

Hắn giành lại còn kịp không?

Sở Ngự cảm thấy hoảng loạn nhưng sau khi bị Tống Yên Kiều mắng một trận, bây giờ hắn không dám tìm Úc Thanh Ngôn.

Tiêu Thần trợn mắt liếc Sở Ngự một cái: "Cậu còn đứng đó làm gì? Cậu không đi xử lý đống rối rắm này hả?"

Nói xong, Tiêu Thần đưa điện thoại cho Sở Ngự: "Này, chính là người này, suốt ngày bịa đặt nói hắn ta là bạch nguyệt quang của cậu."

Sở Ngự nhìn ảnh chụp trong điện thoại mà tức chết.

Tiêu Thần tiếp tục nói: "Cậu xem, cậu đã chuyển tiền cho hắn bao nhiêu lần rồi. Hôm nay, hôm qua, hôm kia, đều là cậu chuyển tiền cho hắn."

"Cậu chuyển cho hắn nhiều tiền như vậy, nếu tôi không biết tôi thật sự tưởng cậu thích hắn rồi đấy."

Sở Ngự: "... Đó là học phí để hắn dạy tôi cách theo đuổi Úc Thanh Ngôn thôi."

Tiêu Thần: "......"

Bất lực, đúng là tên ngốc nghếch khờ khạo.

Có bệnh mới đi trả học phí để được bị chửi.

"Cũng là hắn nói với tôi, không thể thể hiện quá quan tâm Úc Thanh Ngôn, nếu tôi thể hiện quá quan tâm, Úc Thanh Ngôn sẽ nghĩ tôi thích quá dễ dàng, rồi sẽ không quý trọng."

"Chỉ có cái gì không thể chiếm được mới là quý giá nhất."

Tiêu Thần: "......"

"Hắn nói cậu đi nhảy sông, cậu cũng đi à?"

"Đương nhiên là không đi."

Tiêu Thần: "Cậu thật là giỏi, vốn dĩ đã có một con đường thẳng tiến tới hạnh phúc, cuối cùng cậu lại vòng qua sa mạc Sahara rồi tự vùi mình vào đó."

Sở Ngự: "......"

"Ba cậu không giao công ty cho cậu mà giao cho Úc Thanh Ngôn, thật sự là quyết định đúng đắn nhất, nếu không hôm nay tôi chắc chắn sẽ không nhìn thấy cậu."

Sở Ngự: "......"

"Chắc cậu còn đang đi ăn xin ở ven đường đấy. Sở Ngự, cậu phải cảm ơn Úc Thanh Ngôn đi, nếu không làm sao cậu còn sống tốt tới ngày hôm nay."

Sở Ngự: "......"

"Kiểu như cậu mà lại muốn đưa Tống Yên Kiều đi Châu Phi đào than, tôi khuyên cậu hãy tự chôn mình trước đi."

"Bởi vì cậu mắng Tống Yên Kiều nên cậu phải bồi thường tiền cho Tống Yên Kiều đi."

[Haha... Thiếu gia à]

[Tiêu Thần, anh nói thật đi, rốt cuộc là muốn chê bai Sở Ngự ngốc hay là muốn báo thù vụ Sở Ngự định đưa Tống Yên Kiều đi đào than vậy?]

[Vậy nên, Sở Ngự với Úc Thanh Ngôn là thật hả?]

[Lầu trên, bạn không biết à? Tôi cứ nghĩ cặp này giống bài kiểm tra mở, ai ngờ lại có người ngồi nắn nót làm bài hẳn hoi.]

[Úc Thanh Ngôn là Tổng Giám đốc điều hành của Sở Thị, mà Sở Thị là doanh nghiệp gia tộc, nên bạn tự hiểu rồi đấy.]

[Thật sự đẩy sai thuyền rồi, tôi ship Sóc Con với Úc Thanh Ngôn.]

Sở Ngự nói: "Tôi sẽ đi giải quyết chuyện này ngay bây giờ, tôi sẽ khiến hắn tới đây để giải thích rõ ràng với Thanh Ngôn."

Đến mức này, dù có ngốc đi nữa, Sở Ngự cũng hiểu rằng bản thân cần phải xử lý tốt chuyện này.

Sau khi mọi chuyện được giải quyết ổn thỏa, bất kể sau này xảy ra chuyện gì, bất kể Úc Thanh Ngôn có thích mình hay không, hắn vẫn sẽ kiên định chọn Úc Thanh Ngôn.

Hắn sẽ thông báo cho Úc Thanh Ngôn, sẽ nói rõ suy nghĩ trong lòng mình. Từ giờ trở đi, Úc Thanh Ngôn nói gì thì chính là điều đó.

Dù trời có sập, hắn cũng sẽ làm người chồng mẫu mực, nghe lời "vợ" triệt để.

Trước khi đi, Sở Ngự vẫn có chút lo lắng, không kiềm được căng thẳng nên quay sang hỏi Tiêu Thần:

"Tiêu Thần, cậu nói xem, nếu tôi để bé con theo họ của Úc Thanh Ngôn, liệu anh ấy có chịu nhận tôi không?"

"Nếu anh ấy không cần tôi thì phải làm sao đây?"

Tiêu Thần: "?"

Cái gì?

Sở Ngự để con theo họ của Úc Thanh Ngôn?

Tiêu Thần không thể tin nổi.

Cốt truyện kiểu gì thế này? Lại muốn tái diễn drama sáng nay?

Sở Ngự kể lại toàn bộ chuyện sáng nay ở khoa sản gặp Úc Thanh Ngôn cho Tiêu Thần nghe. Vừa kể, dáng vẻ của hắn hoàn toàn không giữ được vẻ nghiêm túc, hoàn toàn lộ rõ bản chất ngáo ngơ kiểu Husky của mình.

Tiêu Thần nghe xong liền cảm thấy hoài nghi nhân sinh. Không đúng, Úc Thanh Ngôn là người như vậy sao?

Cảm giác Úc Thanh Ngôn không phải kiểu người đó. Úc Thanh Ngôn vốn là do ba Sở Ngự nghiêm túc lựa chọn cho tên ngốc này, anh sẽ không lừa gạt chó ngốc đâu.

Chỉ là, nhìn Sở Ngự khóc lóc với vẻ chân thành tha thiết quá mức, Tiêu Thần cũng không biết nên nói gì.

Thẩm Chu đứng bên cạnh cũng nghẹn họng nhìn trân trối. Anh ta giả vờ yêu đương não tàn nhưng thật ra bạn anh, Sở Ngự, mới là tên cuồng yêu đương.

【??? Chuyện gì đang xảy ra?】

【Tôi phát hiện ra show hẹn hò này thật sự có chút điên rồi. Mấy show nhà người ta thì nói lời mờ ám, làm những chuyện tình tứ, tắt mic. Còn show này,Sở Ngự tắt mic vì được một đám người an ủi.】

【Bên cạnh còn có hai người tắt mic ngồi ở góc nói chuyện.】

【Người duy nhất không tham gia tắt mic là Lận Huyên, còn đang trong bếp làm bữa khuya cho Sóc Con.】

Chu Bái Bì đã nằm yên nghỉ. Lúc này, dù có ai đến nói ông rằng cái chương trình hẹn hò này không phải về yêu đương mà là về một chương trình phát điên, ông cũng không thèm để ý.

Mặc kệ nó.

Chỉ cần có người xem, thật nhiều người xem là được. Cho dù họ tới để hóng hớt, xem chuyện yêu đương, hay chỉ để nhìn Tống Yên Kiều nổi điên cũng đều được hết.

Sở Ngự cuối cùng cũng lên tiếng: "Thôi, không nói nữa. Tôi vẫn nên đi tìm người để giải thích rõ ràng với Thanh Ngôn."

Vừa nói xong, Sở Ngự định rời đi thì lại nghe tiếng lòng đầy cảm xúc của Tống Yên Kiều vang lên:

[Đừng buồn bã nữa, buồn không tốt cho đứa bé trong bụng đâu.]

[Đứa nhỏ này vốn dĩ đã thiếu sự nhạy bén, cùng những đứa trẻ được ôm bầu chạy trốn kia khác nhau .]

Sở Ngự: "?"

Cái gì?

Trong bụng Úc Thanh Ngôn có bé con?

Ôm bầu chạy?

Là ý gì chứ?

Bé con đó là của hắn?

Vậy... vậy có phải hắn sắp được "phụ bằng tử quý"* rồi không?

(*"phụ bằng tử quý": nhờ con mà được nâng cao địa vị, thường là nói đùa).

Sở Ngự đột nhiên nhớ tới nửa câu sau của Tống Yên Kiều, cả người như bị sét đánh, lập tức hiểu ra điều gì đó: "!!!"

Vợ hắn định ôm bầu bỏ chạy?

Khi nào thì chạy? Chạy theo tuyến đường nào? Chạy tới đâu? Bé con tại sao lại thiếu nhạy bén? Tống Yên Kiều, mau nói rõ ràng ra đi!!!

---
【Tác giả có lời muốn nói】

Kiều Bảo: Nhóc con đó, quả thực đã đào hố cho ba của nó.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận