Tống Yên Kiều tức giận tới mức hai má phồng to, nhìn dáng vẻ Sóc Con y như có thể nhai 2 Sở Ngự luôn.
Nhai đầu chó Sở Ngự giòn sần sật.
[Chó Sở ơi, tôi khuyên anh nên xin lỗi Sóc Con đi]
[Sóc Con tức chết rồi, cười xỉu, Sở Ngự đúng là không biết xấu hổ, dám nói do Sóc Con ngây thơ dạy nữa chứ]
[Đúng rồi, nhìn Sóc Con trẻ con như vậy, trừ bỏ làm bài tập với đi dạo hoa viên thì còn nghĩ tới chuyện nào nữa, cậu ấy mà biết kiểu lái xe của người trưởng thành chắc?]
[Đừng lái xe trước mặt Kiều Bảo! Qua đây! Lái trước mặt tôi đi, nghiền qua người tôi cũng được!!! Tôi ở gầm giường còn mấy người ở trên giường doge]
[Kiều Bảo: Mấy người làm tôi phát ớn, bài đặt nói tôi không hiểu?? Thì ra do mấy người muốn nhìn thì có]
[Đừng trốn ở gầm giường, tôi sợ sập giường đè chết mấy người á]
[Kiều Bảo: Hừ! Không được! Hoặc là làm trước mặt tôi hoặc là bồi thường tiền đi]
Úc Thanh Ngôn: "..."
Úc Thanh Ngôn lườm Sở Ngự – cái tên chó ngốc này – một cái, sau đó lúng túng nói:
"Tôi biết rồi."
"Đừng nói nữa."
Mắt Sở Ngự sáng rực lên. Câu "Tôi biết rồi" của Úc Thanh Ngôn chẳng khác nào ngầm đồng ý với ý của hắn.
Từ lúc Sở Ngự ngỏ ý muốn kết hôn với Úc Thanh Ngôn, mỗi lần hắn nói điều gì, Úc Thanh Ngôn đều chỉ đáp: "Tôi biết rồi."
Và cứ thế, hai người thuận lợi kết hôn.
Sau này, Sở Ngự lại nói: "Chúng ta kết hôn rồi, đương nhiên nên ngủ chung một phòng."
Úc Thanh Ngôn cũng nói là "Tôi biết rồi", sau đó Úc Thanh Ngôn liền dọn đến ở cùng hắn.
"Tôi biết rồi" chính là lời hứa hẹn Úc Thanh Ngôn dành cho hắn.
Sau này bất luận hắn nói cái gì với Úc Thanh Ngôn, chỉ cần Úc Thanh Ngôn nói "Tôi biết rồi", Úc Thanh Ngôn sẽ làm được.
Sở Ngự hai mắt đẫm lệ, vợ yêu hắn, vợ tuy rằng không nói thích hắn, nhưng là vợ yêu hắn.
Hôm nay hắn có thể lén chạy tới phòng ngủ của vợ hay không?
Từ lúc quay show, đã lâu lắm rồi hắn không còn được ôm vợ ngủ một giấc ngon lành.
Không có vợ bên cạnh, ngày nào hắn cũng mất ngủ, trằn trọc không yên.
Cái chăn lạnh lẽo, chẳng khác gì trái tim cô đơn của hắn.
Ngủ không được, thực sự là không thể ngủ nổi.
Mỗi ngày hắn chỉ nghĩ về vợ.
Sở Ngự còn chưa kịp đắm chìm trong cảm giác bi lụy, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của Úc Thanh Ngôn đã kéo hắn ra khỏi mộng tưởng: "Tôi lên lầu ngủ đây, cậu mau xin lỗi Kiều Bảo đi."
"Nếu không được thì đền tiền cho Kiều Bảo."
Sở Ngự: "?"
Kiều Bảo?
Gì cơ?
QAQ... Vợ lại gọi Tống Yên Kiều là Kiều Bảo sao?
Còn hắn thì chưa bao giờ được gọi như thế!
Sở Ngự bỗng cảm thấy uể oải, chẳng khác nào con chó lớn bị người ta bỏ rơi.
Nhưng dù có thất vọng, hắn cũng hiểu rõ, hiện tại ai là người giúp mình cưa đổ vợ.
Tống Yên Kiều nhìn tên ngốc đang từng bước từng bước tiến lại gần mình, gương mặt nhỏ nhăn lại thành cái bánh bao.
Đúng ra phải để Úc Thanh Ngôn trừng phạt hắn thêm hai ngày nữa. Chứ dễ dàng để Sở Ngự theo đuổi vợ thế này, đúng là quá tiện lợi cho hắn rồi.
"Vừa nãy Thanh Ngôn gọi cậu là Kiều Bảo đó." Sở Ngự không nhịn được ghen tuông, giọng điệu đầy vẻ ấm ức, chua lè chua lét.
Tống Yên Kiều trực tiếp phát điên: [Anh ấy gọi tôi là Kiều Bảo thì sao? Đầu năm nay có ai mà chẳng là một bảo bối chứ? Tôi mới có 228 tháng tuổi, tại sao lại không thể là bảo bảo 228 tháng chứ?]
[À há tên chó ngốc kia, anh bán đứng tôi, bây giờ còn tới nói tôi? Đừng tưởng tôi hiền lành! Anh chọc tới tôi, coi như chọc tới...]
Sở Ngự: "...?"
Chọc tới cái gì?
[Chọc tới linh vật đấy!]
Sóc Con quay lại ôm lấy tấm thân đầy đau khổ, cái đuôi lông xù xù giơ lên che kín đôi mắt đen láy.
Sở Ngự không nhịn được bật cười thành tiếng: "Được rồi, không chọc cậu nữa."
Nếu như Tống Yên Kiều là nhãi con nhà hắn thì tốt rồi.
Nghĩ đến thằng nhóc kia mang vợ hắn đi tìm "ba ba" cho nhóc, Sở Ngự liền thấy đau cả đầu.
Nhưng mà, Úc Thanh Ngôn chắc chắn sẽ thích bé con, bởi vì anh vẫn luôn khao khát có một người thân.
Ý tưởng lóe lên trong đầu Sở Ngự, hắn hỏi thử: "Kiều Bảo, cậu nói..." Cậu nói đi cậu làm con tôi được không?
Tống Yên Kiều: [Nói thì anh không nghe, nghe rồi anh không hiểu, hiểu rồi anh không làm, làm thì làm sai, sai lại không nhận, nhận rồi không sửa, sửa thì không phục, phục rồi không chịu nói! Tôi đã quá tốt rồi, vậy mà anh còn muốn đổ lỗi cho tôi, bảo là tôi nói! Tôi nói cái gì? Tôi cái gì cũng không muốn nói!]
Sở Ngự: "..."
Hình như lại phát điên rồi.
Thôi, đừng mong Tống Yên Kiều làm con, mỗi ngày trong lòng cậu dỗi tới 800 lượt thế này thì làm cha cái nỗi gì.
Hắn cúi đầu: "Xin lỗi, tôi sai rồi."
Tống Yên Kiều: [Anh không sai! Anh làm gì sai? Anh mà sai được à? Anh sao có thể sai? Sai làm sao mà là anh được?]
Sở Ngự: "..."
Sở Ngự: "Tôi bồi thường tiền cho cậu được không?"
Tống Yên Kiều chớp chớp mắt, vẻ mặt ngoan ngoãn ngay tức khắc, rồi đáp: "Anh bồi thường vậy có quá đáng lắm không?"
Trông cậu lúc này, giống như chưa từng phát điên cách đây 3 giây.
Sở Ngự: "..."
Hắn nhắm mắt thở dài: "Không quá đáng."
Chỉ cần cậu đừng nổi điên trong lòng là được.
Leng keng!
Tống Yên Kiều liếc nhìn tài khoản, lập tức thấy 100 ngàn tệ được chuyển tới.
Sở Ngự nghiêm mặt, khẽ than: "Tiền tiêu vặt Thanh Ngôn cho tôi không nhiều lắm, toàn bộ 100 ngàn hôm nay chuyển hết cho cậu."
Tống Yên Kiều chớp mắt, thật xa lạ, cậu nghi ngờ lời này không phải tiếng người.
Tiền tiêu vặt không nhiều lắm... 100 ngàn tệ!!!!
Thưa ngài, xã hội phát triển, phương thức giết người cũng thay đổi rồi.
Sở Ngự nghiêm túc nói tiếp: "Phần còn lại, tôi có thể trả góp cho cậu. Cậu giúp tôi cưa đổ vợ, còn cả..."
Hắn bỗng dưng ngừng lại, biểu cảm như bị nghẹn lời. Hẳn là vì tính nói đến việc Tống Yên Kiều đóng vai nhạc nền hình người lại động phải quy tắc nào đó, khiến hắn không thể nói tiếp.
"Dù sao thì, cậu đã giúp tôi chuyện lớn như vậy, tôi sẽ trả cho cậu thật nhiều tiền."
Tống Yên Kiều: "?"
Tống Yên Kiều: "Thế anh định trả góp bao nhiêu kỳ đây? Tôi đề nghị 10 kỳ nhé."
Hố Sở Ngự 1 triệu tệ có vẻ hơi quá đáng.
Nhưng nghĩ lại, với người có tiền tiêu vặt một ngày đến 100 ngàn tệ thế này, thì hố hắn một chút cũng chẳng phải vấn đề lớn lao gì.
Tống Yên Kiều cân nhắc một lát, hoàn toàn hợp lý, chính đáng.
Sở Ngự nhìn cậu như đang nhìn một kẻ ngốc: "Chỉ nhiêu đó là đủ rồi à? Tống Yên Kiều, cậu không chịu cố gắng gì cả. Số tiền này, tôi còn chẳng thèm để mắt tới."
Tống Yên Kiều: "..."
Xem ra, đúng là phải hố thêm nữa.
Quả nhiên là con nhà giàu ngốc nghếch, Tán Tài Đồng Tử phiên bản đời thực.
Sở Ngự thản nhiên nói tiếp: "Số tài khoản của cậu đâu?"
Tống Yên Kiều đáp nhanh như chớp, vừa nhìn đã biết đã đọc câu này không biết bao nhiêu lần: "3255636..."
Sở Ngự gật đầu: "1 triệu đúng không? Chờ tôi lên phòng, hỏi vợ tôi rồi chuyển cho cậu."
Sóc Con ngoan ngoãn.jpg
Tống Yên Kiều bình thản đáp: "Được."
[Được, nhìn ra rồi, bọn họ đều nghĩ đối phương kiếm lời.]
[Xem cái chương trình này, bỗng dưng phát hiện mình tổn thất tận 1 triệu.]
[Tống Yên Kiều đọc số tài khoản mà tôi cười muốn xỉu. Một giây cũng không ngập ngừng, sợ ngập ngừng thì Sở Ngự lại không chuyển tiền à?]
[Nói thật, tôi phục cả hai người. Sở Ngự thì nhớ được số thẻ ngân hàng sau một lần nghe, còn Tống Yên Kiều thì đọc vanh vách, không sai chút nào.]
[Nhớ được số tài khoản của mình mà cũng thổi phồng, đúng là thủy quân của Tống Yên Kiều mà, vỗ tay tán thưởng]
[Ghê đó, 'ăn cơm mềm' mà cũng được khen ngợi, cũng tài.]
[..... Không thể không chửi mà, mấy người ráng tìm điểm xấu của bảo bảo nhà tôi chứ gì? Dù sao tôi cũng không nhớ số tài khoản ngân hàng của mình nè.]
Tống Yên Kiều cúi đầu xem điện thoại, lúc này mới nhận ra Úc Thanh Ngôn đã nhắn tin cho cậu trước khi Sở Ngự đến tìm cậu.
Úc Thanh Ngôn nói với cậu: 'Cảm ơn cậu. Dù Sở Ngự lúc nãy ăn nói chẳng thông suốt gì nhưng tôi biết chắc chắn điều đó không phải do cậu dạy cậu ta nói.'
Kèm theo đó, Úc Thanh Ngôn đã chuyển tiền cho cậu trước khi Sở Ngự làm điều đó.
Úc Thanh Ngôn không hề che giấu sự thấu hiểu của mình. Rõ ràng, anh biết Tống Yên Kiều cần gì, nhưng thay vì trực tiếp cảm ơn, anh lại đẩy Sở Ngự ra mặt. Kết quả là, Tống Yên Kiều nhận được tiền từ cả hai người, đúng là lời gấp đôi.
Tiếng lòng của Tống Yên Kiều đã giúp họ tránh khỏi những rắc rối trong tương lai. Cậu cũng giúp anh hiểu rằng, khi thích một người, chỉ cần dám thử đã là bài học đáng giá ngàn vàng.
Úc Thanh Ngôn thực sự rất thích Tống Yên Kiều, thích sự thiện ý xuất phát từ tâm hồn của cậu.
Rất ấm áp và cũng rất đáng yêu.
Cuối cùng, Úc Thanh Ngôn bổ sung thêm một câu: 'Nếu sau này cậu cần giúp gì, cứ đến tìm tôi. Chỉ cần tôi làm được, tôi nhất định sẽ giúp.'
Tuy nhiên, anh khẽ cười, nói không chừng cậu còn chẳng cần đến đâu.
Rất nhanh, Úc Thanh Ngôn nhận được hồi đáp từ Tống Yên Kiều:
[Tiểu Kiều Nước Chảy] : Được nha.
Kỳ đầu tiên của chương trình kết thúc vào chiều ngày hôm sau.
Dù giữa chừng xảy ra nhiều biến cố bất ngờ, khách mời có người rời đi, nên phần yêu đương không nhiều.
Tuy vậy, kỳ đầu tiên kết thúc, cặp Sở Ngự và Úc Thanh Ngôn thành đôi vẫn rãi không ít đường cho người xem.
Đặc biệt là màn bắn pháo hoa trong tối đó nhanh chóng leo lên hot search.
Kéo theo đó là đề tài "hoa tiền" của Tống Yên Kiều.
Ăn đường gặm đường, điều ước thành sự thật khi hứa hẹn "hoa tiền"
Tống Yên Kiều gần đây trở nên nổi tiếng vì khả năng "bình ổn trạng thái nổi điên" trong chương trình, khiến cậu không chỉ được nhiều người yêu thích mà còn vượt qua cả một số minh tinh lưu lượng đang hot.
Chương trình《Thời Khắc Động Lòng》 cũng nhờ hai "quả dưa lớn" mà bất ngờ trở thành show hot nhất gần đây. Ngay cả bản cắt nối hậu kỳ cũng đã có hơn 5 triệu lượt đặt xem trước.
Sau khi Cố Nhất Minh bị chương trình hủy hợp đồng, nhiều minh tinh tranh nhau muốn tham gia, bởi lẽ chỉ cần là người "có chút sức hút hoặc chơi lầy chút" thì cũng có thể nổi như Sóc Con—ai lại không muốn tiếp cận lưu lượng này?
Chu Bái Bì gần đây cũng liên tục nhận lời mời tham gia tiệc tùng không dứt.
....
Khi Tống Yên Kiều vừa trở về nhà, một "bóng đèn nhỏ" đã chạy vụt tới, ôm chặt lấy cậu.
"Bóng đèn nhỏ" cao chưa tới eo của Tống Yên Kiều, ngay cả khi cạo trọc đầu thì vẫn toát lên vẻ thanh tú và đáng yêu.
Trên khuôn mặt nhỏ còn mang một chút phúng phính rất đặc trưng của trẻ con.
Xinh đẹp thanh tú và cũng rất đáng yêu.
Nhìn cô em gái nhỏ với đầu trọc của mình, Tống Yên Kiều không chút ngạc nhiên mà lại cười dịu dàng, nhẹ giọng hỏi: "Rất đẹp. Sao em lại nghĩ đến chuyện cạo trọc vậy, Hi Hi?"
Giọng cậu nhẹ nhàng, dịu dàng khi gọi tên thân mật của người khác, làm đối phương cảm thấy được sự trân trọng.
Tống Văn Hi—em gái của Tống Yên Kiều, ôm chặt lấy anh trai mình, khuôn mặt nhỏ liền xuất hiện một chút ý cười hiếm hoi.
Tuy nhiên, ngay sau đó cô bé lại trở về vẻ mặt không biểu cảm thường thấy. Lời nói cũng ngắn gọn: "Cho tiện."
Không muốn gội đầu nên quyết định cạo trọc.
Không cần nhìn cũng biết đây là một cô bé nhỏ tuổi nhưng cực kỳ cool ngầu.
Tống Văn Hi nhanh chóng nhét một viên kẹo vào tay Tống Yên Kiều rồi quay lại làm chuyện của mình.
Tống Yên Kiều mỉm cười, Tống Văn Hi không thích giao tiếp, thường thích ở một mình. Phương thức "trò chuyện" cô bé yêu thích nhất chính là... gật đầu hoặc lắc đầu. Nếu không được thì mới giải thích theo kiểu "lời ít ý nhiều".
"Cho anh kẹo hả? Em không để dành ăn à?"
Tống Văn Hi chỉ chỉ vào quai hàm của mình: "Cho anh."
Nói xong, với tâm trạng tốt, cô bé hừ hừ ngâm nga một giai điệu khó hiểu.
Cậu hiểu ngay rằng cô bé rất vui vì anh trai đã trở về.
Dựa vào sự ăn ý quen thuộc, Tống Yên Kiều hiểu ý của em gái, ăn nhiều đau răng.
Nhưng viên kẹo này Tống Văn Hi đưa cho cậu không phải vì răng đau không ăn được, mà bởi viên kẹo này, cô bé để dành cho anh trai.
Sở thích thích ăn kẹo này của Tống Văn Hi rất giống những đứa trẻ bình thường khác.
Thích ăn kẹo nhưng luôn để dành kẹo cho các anh chị.
Tống Văn Hi thích các anh chị của mình.
Tống Yên Kiều ngồi xuống bầu bạn với em gái trong chốc lát. Cậu hỏi một số chuyện thường ngày: "Tuần trước em mới chuyển trường à?"
Văn Hi gật đầu.
Tống Yên Kiều biết tính tình của em gái, nhưng vẫn hỏi thêm vài câu: "Có ai khi dễ em không?"
Lần này, Văn Hi không gật cũng không lắc, chỉ im lặng.
Tống Yên Kiều thở dài, như này là có rồi.
"Đừng lo lắng." Văn Hi viết lên vở một con số: "Có thể giải quyết."
Nói xong lại cúi đầu, viết viết vẽ vẽ trên vở.
Ý chính là không cần cậu hỗ trợ giải quyết.
Tống Yên Kiều có chút dở khóc dở cười: [Biết mà, cả nhà chuyên được anh trai "nhặt rác" này, chỉ có mình là vô dụng nhất thôi. Được rồi, muốn tự giải quyết thì cứ tự làm đi.]
[Cũng không sao. Cả đời người không phải lúc nào cũng nhặt được thứ dùng tốt. Làm kẻ vô dụng thì sao chứ?]
[Làm tên vô dụng cũng không chết được, vô dụng ít nhất còn có thể ôm chân em gái nhỏ.]
"Không giải quyết được thì nói với anh, anh đến trường học cùng em."
Tống Văn Hi chớp mắt, xoay nhẹ cây bút trong tay.
Không phải.
Anh ba không phải vô dụng.
Mọi người đều biết điều đó, chỉ là anh ba không biết mà thôi.
Tuy nhiên, cô bé với tâm trạng rất tốt lại ngâm nga ca hát, không nên để anh ba phát hiện ra, nếu không sau này sẽ không được nghe âm thanh "tốt" đó nữa.
Với lại... cả Sóc Con nữa.
Tống Yên Kiều nằm ngay đơ như đã "chết an lành" được một giây, hai giây, ba giây, bốn giây...
Đột nhiên, cậu bật dậy như bị "sốc nhiệt trong cơn bệnh hấp hối":
[A a a a, 47, tôi phát hiện ra một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng...]
[Lúc Sở Ngự vứt rác, lại quên tiện tay vứt tôi sang Châu Phi đào than đá rồi.]
47 bình tĩnh đáp lại: "Cưng à, giờ cậu mới nhận ra cái vấn đề nghiêm trọng đó à?"
Tống Yên Kiều lại nằm xuống, an yên như ban đầu: "Thôi, bỏ lỡ thì bỏ lỡ đi, nhiệm vụ lần sau làm lại cũng được."
Bỏ lỡ nhiệm vụ cũng không thể tích cực nổi nhưng chẳng vấn đề gì. Cuộc đời là để lộn xộn, thôi thì ngủ cái đã.
47: "Ừ đúng rồi, cưng à, nghỉ ngơi đi. Khách mời lần sau có khi rất muốn đưa cậu đi đào than nữa cơ đó."
Tống Yên Kiều nằm như Capybara, lười biếng đáp lại: "Ừ được."
Cuộc sống mà, cứ gặp khó khăn thì phải nằm xuống cái đã.
Hỏi vì sao không đứng lên khi gặp khó khăn, Tống Yên Kiều có thể trả lời ngay: 'Vì tôi nghe lời.'
Tống Yên Kiều chớp mắt, mở điện thoại, chuyển toàn bộ số tiền kiếm được trong khoảng thời gian vừa qua vào tài khoản ngân hàng, sau đó lại chuyển toàn bộ qua một tài khoản khác.
Cậu mở WeChat, tìm khung chat đã lâu không xuất hiện chấm đỏ thông báo tin nhắn.
[Tiểu Kiều Nước Chảy]: 5 triệu tệ, chuyển hết cho anh rồi.
[Jiang]: ... Đừng chuyển tiền, sẽ bị lừa đấy.
[Tiểu Kiều Nước Chảy]: Đúng là đồ đàn ông tồi, chỉ khi tôi chuyển tiền thì anh mới xuất hiện. Anh có biết tôi kiếm được số tiền đó thế nào không? Làm việc quần quật, vá quần áo mà kiếm được đấy! Anh biết tôi phải vá bao nhiêu cái quần áo mới có ngần này tiền không?
[Tiểu Kiều Nước Chảy]: Anh không biết, anh không quan tâm, anh chỉ quan tâm bản thân mình thôi!
[Tiểu Kiều Nước Chảy]: Đêm qua tôi mơ, mơ thấy anh xóa tôi rồi. Nhanh tay xem lại xem tôi còn trong danh sách của anh không, hóa ra anh còn tiếc mà không xóa tôi.
[Jiang]: Ừ.
Nhìn tin nhắn đó, Tống Yên Kiều nổi điên, đúng là cảm thấy tiếc khi xóa cậu mà.
Tống Yên Kiều: "?"
Tống Yên Kiều hơi sững lại một chút, nhưng vì sự "trừu tượng" này là do cậu khơi mào trước, nên cậu nhất quyết không chịu thua.
【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Thầy Giang à, hôm nay sao trả lời tin nhắn nhanh vậy? Có phải anh cũng yêu tôi không?
【Jiang】: ... Không phải.
Tống Yên Kiều thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục cuộc chơi "trừu tượng".
【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Thầy Giang à, miệng của anh 37 độ, sao có thể thốt ra những lời lạnh lùng đến thế?
【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Anh không yêu tôi, chưa từng yêu tôi? Anh biết tôi yêu anh nhiều thế nào không? Anh căn bản không để tâm!
【Jiang】: Nếu cảm thấy mệt thì đừng cố làm việc khắp nơi nữa. Chuyện tiền nong không cần cậu phải lo nghĩ.
Tống Yên Kiều lúc này đã nằm trên giường, biến thành một "chiếc bánh cá mặn", nhưng vẫn kiên trì gõ chữ.
【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Không sao, tôi vẫn ổn. Đỡ tôi dậy đi, tôi còn có thể làm việc tiếp.
【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Thật ra tôi không mệt, tôi chỉ đang chơi trò "trừu tượng" thôi.
【Jiang】: ?
【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Không quan trọng, anh không cần hiểu. Anh chỉ cần tiếp tục làm đồ chơi cho người I (người hướng nội) như tôi là được.
【Jiang】: Ừ.
Luôn là người E (người hướng ngoại) "chơi đùa" người I, hiếm lắm mới có được một "món đồ chơi", tất nhiên phải chơi cho tử tế.
Tống Yên Kiều ôm gối ôm Sóc Con, vì tin nhắn hồi đáp mà cong cong khóe mắt, cười rất ngoan ngoãn.
47: "Tôi bắt đầu hơi 'đẩy thuyền' hai người rồi đấy."
Tống Yên Kiều: [Hả? Cậu "đẩy thuyền" hai đứa tôi? 47 ơi, là cậu điên hay tôi điên? Cậu đẩy thuyền tôi với thầy Giang á?]
47: "Thầy Giang này, mỗi chữ 'ừ' đều chan chứa sự cưng chiều."
[Tôi còn không dám nghĩ luôn á. Tôi nhìn kiểu gì cũng tới điểm B thôi, thầy Giang sẽ không thích tuýp người "rác rưởi" như vậy đâu]
[47, thầy Giang không phải là giáo viên dạy tôi, tôi chỉ thấy thầy ấy nghiên cứu vất vả quá, nên mới "trừu tượng" chút thôi. Nếu không, ngày nào đó thầy bị dữ liệu thí nghiệm làm cho phát điên thì sao giờ?]
[Cuộc sống của thầy Giang, so với tôi, còn khổ hơn nhiều.]
Mỗi ngày thầy chỉ có một hành trình cố định: phòng học, phòng thí nghiệm, nhà ăn. Lặp đi lặp lại. Cũng may thầy Giang chịu được. Không thì bảo sao người ta là thiên tài chứ.
Tống Yên Kiều tiếp tục nằm như cá mặn, miệng nhỏ còn tiếp tục trò chuyện với 47: [Cậu nói xem, sao thầy Giang ở trên mạng lại khác với ngoài đời vậy?]
Tống Yên Kiều là người biết về Giang Tễ từ ba tháng trước.
Lúc ấy, Giang Tễ gửi cho cậu một icon "Ta là hoàng đế nhỏ", khiến Tống Yên Kiều cảm giác như đã tìm được đồng minh.
Lúc mới chơi "trừu tượng" với thầy Giang, Tống Yên Kiều còn hơi lo lắng, nhưng thầy Giang không hề nghiêm cấm việc này, thậm chí còn bảo mỗi ngày sẽ chơi để tránh bị lừa trên mạng ảo sau này. Tống Yên Kiều càng cảm thấy thầy Giang rất thích hợp chơi "trừu tượng" cùng cậu.
Kể từ đó, Tống Yên Kiều không thể ngừng chơi trò này.
Nhưng hình như Giang Tễ chỉ chơi "trừu tượng" một lần rồi thôi.
Tống Yên Kiều không quan tâm, không sao cả. Nếu thầy Giang không muốn tiếp tục, cậu có thể tự mình "trừu tượng" một mình, diễn cảnh hai người.
47: "Chuyện này bình thường mà."
47: "Bảo bối, trong thế giới thực cũng phải vâng lời, nhưng trong lòng lại có sức mạnh thật lớn để bùng phát."
Tống Yên Kiều gật đầu, không cần quá lý do hóa.
[Jiang]: Tiền toàn bộ chuyển cho tôi, cậu dùng cái gì?
[Tiểu Kiều Nước Chảy]: Tôi gì cũng không cần đâu, yêu đương thì đâu cần cơm, đâu cần tiền. Dân chuyên chúng tôi chỉ cần ăn rau cải dại, ngủ dưới gầm cầu. Nhưng!!! Không thể để thầy Giang đói bụng, không thể để thầy Giang dừng nghiên cứu, thầy Giang, đây là nhiệt tình của tình yêu cuồng nhiệt đó.
[Jiang]: ...
Ở phía bên kia, Lận Huyên cầm điện thoại, im lặng hoàn toàn.
Tống Yên Kiều nỗ lực kiếm tiền như vậy là để yêu đương đến mù mắt ở trên mạng hả?
Lận Huyên biết Tống Yên Kiều từ ba tháng trước. Anh tìm tòi kỹ càng rồi thêm Tống Yên Kiều vào danh sách bạn bè.
Sau đó, cháu trai của anh đã gửi một icon qua, từ đó, họ bắt đầu trao đổi thông tin mà không bị gián đoạn.
Khi Tống Yên Kiều gửi tin chuyển tiền cho anh, tất nhiên, tiền anh không nhận được.
Anh đoán Tống Yên Kiều chắc là gửi nhầm người.
Lúc ấy, anh đã nói với Tống Yên Kiều rằng không cần phải chơi "yêu đương qua mạng", nhưng Tống Yên Kiều dường như không quan tâm, vẫn tiếp tục.
Ngôn luận yêu đương chỉ là trò vui mà thôi.
Rồi sau đó, anh cũng bắt đầu xem Tống Yên Kiều chơi "trừu tượng" nhiều hơn, và Lận Huyên cũng không nỡ xóa Tống Yên Kiều đi.
Không ai có thể từ chối một đối tượng nói chuyện phiếm lúc nào cũng sẵn sàng nổi điên, tồn tại duy nhất là để nổi điên.
Phóng lao đành phải theo lao, cứ tiếp tục như thế cho đến bây giờ.
Lận Huyên xoa xoa huyệt thái dương, mở tài khoản mới mà Tống Yên Kiều mới thêm.
【L】: Chuyển khoản 100 ngàn tệ.
Tống Yên Kiều vẫn đang vui vẻ vì có thể trêu đùa đối phương, rồi đột nhiên nhìn thấy tin nhắn mới từ người cậu mới thêm vào.
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: ???
【 Tiểu Kiều Nước Chảy: 】Cậu làm gì vậy?
Người tốt nhà ai mới chuyển tiền cho mình vậy?
Tống Yên Kiều trong đầu chỉ toàn những thứ không đứng đắn.
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Tôi là người đứng đắn, không làm mấy chuyện không đứng đắn, đừng mong chờ há.
【L 】:......
Lận Huyên suy nghĩ một chút rồi quyết định dùng thân phận cháu trai ra để thử xem.
【L 】: Anh trai, anh giảng đề rất dễ hiểu á, em muốn tiếp tục nhờ anh giảng bài cho em.
【 Tiểu Kiều nước chảy 】:?
【L 】: Thành tích của em không tốt, ba mẹ chỉ cho em tiền mà chưa bao giờ yêu thương em, họ còn ghét em bởi vì thành tích kém, cho rằng em không xứng đáng là con cái của họ.
【L 】: Anh trai, anh giúp em học bù, em sẽ trả tiền cho anh, chúng ta cùng có lợi.
Tống Yên Kiều: "......"
Cậu cảm thấy thế giới này đúng là cuốn tiểu thuyết thần kỳ, một đứa trẻ tùy tiện cũng có thể lấy ra 100 ngàn tệ để tìm người dạy kèm
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Anh bạn nhỏ, tôi không cần nhiều tiền như vậy đâu, em học lớp mấy, tôi có thể dạy offline cho em.
Lận Huyên lập tức trả lời: Dạy online đi, em không muốn lộ mặt cũng không lên tiếng.
Tống Yên Kiều: "?"
Có vẻ như là trò chơi trên mạng ảo rồi.
Không nói chuyện, không lộ mặt, không lên tiếng, cũng không cần điểm cơm hộp.
【L 】: Giảng bài cấp ba cơ bản là được, không cần phát sóng trực tiếp, học theo khóa cũng ổn.
【L 】: Em có thể trả tiền theo mỗi khóa học, em không thiếu tiền, chỉ cần anh thấy thuận tiện khi dạy em là được.
Tống Yên Kiều chớp mắt, đoán đúng, cậu thiếu gia cô đơn này có tiền nhưng thiếu tình cảm, chỉ mong có người làm bạn.
Thôi thì, soạn bài giảng một cái cũng là giảng, soạn hai cái cũng là giảng, chăm sóc anh bạn nhỏ cũng không sao.
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Được.
【L 】: Vậy anh nhận tiền đi.
Lận Huyên nhìn giao diện trò chuyện, không khỏi cảm thấy đau đầu.
Tống Yên Kiều ở trên mạng theo đuổi cuồng nhiệt thầy Giang, chuyển tiền cho thầy Giang.
Vậy bây giờ anh là cái gì ?
Tống Yên Kiều vừa mới về nhà, tin nhắn lại không ngừng, vừa xử lý xong chuyện anh bạn nhỏ và Giang Tễ, lại thấy Trần Viện gửi tin nhắn cho mình.
【 Tiểu Viên Không Phải Cầu 】: Kiều Bảo, livestream đi mà.
【 Tiểu Viên Không Phải Cầu 】: Không phải đã nói là sẽ livestream giảng bài sao?
【 Tiểu Viên Không Phải Cầu 】: Cục cưng, giờ chúng ta đã bay lên thành nghệ sĩ rồi, phải chăm chỉ làm việc nha, cũng không thể yêu đương đâu.
Tống Yên Kiều chớp mắt, ngoan ngoãn ngồi dậy, có chút không muốn tiếp tục làm công, nhưng mà mọi người đối xử với cậu tốt lắm.
Trên mạng đã nói rất nhiều lời ấm áp với cậu.
Thôi, lên giảng bài cho mọi người đi, dù sao đó cũng là một trong những việc ít ỏi cậu có thể làm cho mọi người.
Học vẫn là phải học.
Dù không thể thay đổi được sự thật phải làm trâu ngựa, nhưng ít ra có thể làm trâu ngựa tốt hơn.
Không thể không nghĩ, nhớ tới là mắt cậu lại ướt, cảm giác như muốn khóc.
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Đến đây!
Tống Yên Kiều thuận tiện tìm anh bạn nhỏ để cậu ta nghe cùng, hôm nay giảng nội dung lớp 10 là được rồi, như vậy cả ba cấp đều có thể nghe.
Tống Yên Kiều vừa chỉnh xong thiết bị, Tống Văn Hi biết Tống Yên Kiều chuẩn bị giảng lớp 10, liền ôm sách vở đến cùng nghe.
Nghe thử xem anh trai có giảng sai không.
Anh trai sơ ý thì giúp anh trai nghe.
Tống Yên Kiều vừa mở phát sóng trực tiếp, đã có không ít người vào xem.
【 Kiều Bảo buổi tối tốt lành nha!!! 】
【 Bảo bảo, fanclub tên gì á? 】
Trần Viện vừa mới báo cho Tống Yên Kiều tên fanclub, Tống Yên Kiều liếc mắt đã thấy rất thích hợp, "Chuột Phát Tài" — đúng là tên này.
Phát tài!!!
Cậu phát tài!!!
Cả fans cũng phát tài!!!
Vào cửa là phát tài!!!
Tống Yên Kiều vẫn ngoan ngoãn như trước: "Thích Chuột Phát Tài nên gọi Chuột Phát Tài nhé?"
【 Ha ha ha ha ha, tôi biết mà, Sóc Con chắc chắn sẽ thích Chuột Phát Tài. 】
【 Ok luôn, chúng ta cùng nhau phát tài nào. 】
【 Kiều Bảo, hôm nay giảng phần nào vậy? 】
Tống Yên Kiều: "Hôm nay giảng toán lớp 10, bắt đầu từ đầu, các bạn có thể gửi bài không làm được lên cho tôi, tôi sẽ giảng cho các bạn, lúc giảng bài sẽ tiện thể giải thích các điểm kiến thức khó, như vậy giảng đi giảng lại sẽ dễ nhớ hơn."
【 Kiều Bảo, ai ở bên cạnh vội vội vàng vàng vậy? 】
Tống Yên Kiều liếc nhìn bên cạnh, thấy em gái đang giúp đỡ, cười nói: "Em gái tôi đang giúp tôi á."
Tống Văn Hi vẫn giữ dáng vẻ lạnh lùng ngồi bên cạnh, nghe Tống Yên Kiều nói xong, cô bé hơi ngẩng đầu lên, có chút kiêu ngạo.
Đúng, cô bé giúp anh trai.
【 Kiều Bảo còn có em gái à? 】
【 Em gái bao nhiêu tuổi rồi? 】
【 Kiều Bảo chưa từng nói trong nhà có người nào hết. 】
Khi mọi người đang đợi Tống Yên Kiều giảng bài, cậu tranh thủ trả lời mọi người: "Đúng rồi, em gái 9 tuổi."
"Có một anh trai, một chị gái, còn có một em trai, một em gái nữa."
【 Em gái nhỏ như vậy cũng giúp được sao? 】
Tống Yên Kiều: "Được chứ, Hi Hi rất giỏi."
Tống Văn Hi lúc này đã giúp Tống Yên Kiều sắp xếp lại bài tập, còn giúp cậu nhớ thêm vài ý tưởng nhỏ.
Quen tay hay việc.
Lúc đưa bài tập cho Tống Yên Kiều, khuôn mặt nhỏ của Tống Văn Hi xuất hiện trên màn hình.
【 Ôi, đây là em gái sao? Dễ thương quá, ô ô ô, tan chảy mất. 】
【 Kiếm đâu ra cái đầu trọn trịa đẹp hoàn hảo như vậy? Đầu trọc nhưng đẹp xuất sắc. 】
【 Cười chết, Tống Yên Kiều không dính được chút nhan sắc nào từ em gái hết. 】
【 Cả nhà có phải Tống Yên Kiều là người xấu xí nhất không? Anh trai nhặt rác rưởi ơi, lúc nhặt anh không xem cậu ta xấu đẹp ra sao hả?】
【 Đúng rồi, anh cả thì nhặt rác, còn anh hai lớn lên như vậy, thật là tội nghiệp cho em gái. 】
Anti-fan lại nhân cơ hội công kích Tống Yên Kiều, bắt đầu nói những lời cay nghiệt.
Tống Văn Hi nhíu mày.
Ngu ngốc!
Mấy người này đúng là ngốc.
Người đẹp nhất cả nhà chính là anh hai mà!
Anh hai chỉ là thích ăn mặc xấu, đeo kính xấu mà thôi.
Tống Yên Kiều bị chửi cũng không để bụng, tính tình của cậu rất tốt, tiếp tục giảng bài. Nhưng ngay khi vừa giảng xong, lại có tiếng nói không dễ chịu vang lên.
【 Đẹp làm được gì? Một kẻ ngốc thôi. 】
【 Em trai tôi học cùng trường với Tống Văn Hi, mới chuyển đến trường này, chẳng những không nghe lời giáo viên giảng bài mà còn cạo đầu trọc, cả trường đều biết cô bé ấy có một người anh trai chuyên nhặt rác, đúng là một đứa ngốc. 】
【 Nói thật, không có khả năng hòa nhập với trường quý tộc, đừng có cố chấp. Một anh cả nhặt rác rưởi, mà anh hai còn là trò cười. Chính cô bé ấy cũng cảm thấy xấu hổ. 】
【 Đúng vậy, em trai tôi cũng học cùng trường, mọi người đều không thích cô bé ấy. Cười chết, chỉ có Tống Yên Kiều cảm thấy em gái mình thông minh thôi. 】
Tống Yên Kiều nhíu mày, lần đầu tiên mặt lạnh lại: "Hi Hi rất thông minh, không phải kẻ ngốc, con bé có suy nghĩ riêng của mình, muốn làm gì thì làm."
"Mấy người sống cả đời mà chưa chắc có chính kiến nữa, não mấy người nhỏ nên cơ bản không hiểu được thế giới của người khác."
"Không hiểu thì không hiểu, mấy người cứ phải nói ra, bây giờ thì sao? Toàn thế giới đều biết mấy người không có khả năng tự phán đoán, chỉ biết bảo sao hay vậy, đúng là những đứa ngốc hay ganh tỵ."
"Mấy người đúng là não chưa phát triển đầy đủ, đầu óc cũng chưa phát triển hoàn chỉnh."
【 Đúng rồi, chẳng phải chửi mắng thôi sao? Ai không biết mắng chửi? A a a, dám bắt nạt em gái mình, vậy đừng sống nữa, cùng chết chung đi, chôn cùng luôn. 】
【 A a a, mình không chịu nổi, muốn đấm nát cái thế giới này. 】
Tống Văn Hi: "......"
Đã nói rồi mà, đừng có trêu chọc anh trai, anh trai mười ngày thì có đến mười một ngày nghĩ đến chuyện phá hủy cả thế giới, giờ thì hay rồi.
[??]
Tống Yên Kiều tiếp tục cười: "Mấy người phải xin lỗi tôi! Mấy người hôm nay dám nói dám hỏi, ngày mai dám dấu cả con mắt của tôi. Hôm nay dám thở, mai dám gọi tên tôi, hôm nay dám đạp chân xuống đất, mai lại dám đạp lên đầu tôi."
【......】
【 Mấy người có bị bệnh không? Tại sao lại trêu chọc Tống Yên Kiều thế? 】
【 Bây giờ tôi cảm giác thở cũng là sai. 】
【 Các chị em ơi, tôi vừa mới đạp chân lên ghế. 】
【 Tác giả có lời muốn nói 】
1. Lận Huyên: Cho rằng Kiều Bảo đang yêu đương mù quáng trên mạng, lo cậu sẽ chuyển hết tiền cho người khác, nên đã chuyển tiền cho cậu.
Kiều Bảo: ? Tôi là giả vờ yêu đương, còn anh, anh trai, anh mới là thật sự yêu mù con mắt á.
2. Sau này, Kiều Bảo biết anh Lận dùng cái khóa học của mình làm gì.
Kiều Bảo: ...... Anh thật đáng sợ, anh là người sao?
Làm sao lại có người, lại có thể dùng giọng nói giảng bài như thế......
3. Kiều Bảo không bị lừa tiền đâu, tiền là chuyển qua thẻ ngân hàng, thẻ không có vấn đề gì, tiền cũng không sai. Chỉ là gửi nhầm người thôi, tiền không sai đâu nhé!! Đập bảng đen!!! (Không dám tưởng tượng, nếu tiền chuyển nhầm, Kiều Bảo sẽ khóc thành như thế nào, ma lưu giải thích. Lo lắng Kiều Bảo về sau khi lên sóng, nước mắt lưng tròng hỏi tôi, mẹ ơi, tiền con đâu mất rồi?)