Pháo Hôi Cải Trang Xấu Xí Trở Thành Đoàn Sủng Sau Khi Bị Đọc Tâm

Chương 26: Gói hàng "đặc biệt tinh xảo" cách 800 dặm tới rồi!.





Tống Yên Kiều vẫn đang nổi điên: "Anh trai tôi chuyên nhặt rác đó, anh trai tôi nhặt rác siêu chuyên nghiệp thì làm sao?"

"Anh tôi nhặt rác còn nhiều hơn số cơm mấy người ăn cả đời!!!"

"Mấy người không có một ông anh chuyên nhặt rác nên mới ganh tị đúng không? Ganh tị thì được gì, dù ganh tị đến mấy cũng chẳng bao giờ có được một ông anh nhặt rác siêu cấp như tôi đâu."

Antifan bị Tống Yên Kiều làm cho cứng họng.

Ai mà ganh tị với Tống Yên Kiều chỉ vì có một ông anh chuyên nhặt rác?

Ai mà thèm có một ông anh như vậy.

Nói ra không sợ mất mặt hay gì?

Chỉ có Tống Yên Kiều không cảm thấy mất mặt mà còn cho rằng người ta ganh tị với mình.

【Antifan ơi, mấy người tốt nhất nhường Sóc Con bọn tôi một chút, nếu không thì coi chừng đấy. 】

【 Cười xỉu, bảo bối, sao cậu lại dễ nổi điên như vậy chứ. 】

【 Nhìn là biết Sóc Con thật sự rất thích anh trai. 】

Tống Văn Hi gật đầu chấp nhận, rõ ràng rất đồng tình với lời của Tống Yên Kiều.

Đúng vậy, anh cả nhặt rác siêu đỉnh.

Không ai nhặt rác giỏi hơn anh cả.

【 Kiều Bảo, cậu... Em gái, em... 】

【Nghi ngờ em gái cũng đi khoe với bạn học ở trường rằng anh cả mình nhặt rác siêu giỏi, không ai có thể nhặt rác vượt qua anh cả. 】

【 Ha ha ha ha ha, đúng là "không phải người một nhà không vào cùng một cửa". 】

【Em gái: Anh cả mình nhặt rác. Kiều Bảo: Anh trai mình nhặt rác đỉnh nóc kịch trần. Mấy bảo bối ơi, dù anh cả của mấy cưng thật sự đi nhặt rác, nhưng mà mấy cưng đã nghĩ đến cảm xúc của anh cả chưa? 】

【 Ha ha ha ha, tự nhiên nhớ đến một câu chuyện cười: Bé 1: Anh trai mình sẽ blah blah. Bé 2: Anh trai mình sẽ ăn phân. Bé 1: Anh trai mình cũng sẽ ăn phân. 】

【 Xin lỗi, gu cười của tôi hơi lạ, ha ha ha ha, tôi cười trước, mọi người tự lo nhé. 】

【 Vậy nên, cách nói này của Kiều Bảo có gì khác đâu. 】

【 Ha ha ha ha ha, hai đứa nhỏ, mau tìm chỗ trốn đi, tôi sợ anh cả của mấy cưng về rồi mời mấy cưng ăn măng xào thịt. 】

【 Anh cả: Mấy đứa đúng là nghiệp báo của anh, ha ha ha ha ha. 】

【 Cười xỉu... 】

Tống Yên Kiều: "Anh trai của tôi sẽ không ăn phân đâu!!!"

"Chỉ có người ăn phân mới nói lời như phân, anh trai của tôi không bao giờ gọi người khác là kẻ ngốc, không bao giờ công kích cá nhân và không bao giờ nói chuyện như phân đâu."

"Anh trai của tôi chỉ biết nhặt rác, nhặt rác thì có gì mất mặt? Tôi được nuôi lớn nhờ vào có một anh trai đi nhặt rác đó, có làm sao đâu?"

【Được, được, bảo bảo à, cưng vẫn còn chút lương tâm nhưng cũng không nhiều đâu.】

【Kiều Bảo, cậu...】

【Sao mấy antifan im lặng thế? Không thích nói chuyện à?】

【Bảo bảo, mắng antifan thôi, đừng có mắng bọn tôi nha, bọn tôi đâu có chọc cậu đâu.】

Các antifan: "..."

Chết đứng.

Toàn bộ bình luận không có một mống antifan mà đều đang dỗ dành Tống Yên Kiều.

Tống Văn Hi như phát hiện ra một châu lục mới: Bảo bảo?

Tống Văn Hi tròn mắt nhìn kỹ hơn một chút.

Họ đều gọi anh trai là bảo bảo? Đây chính là "văn học bảo bảo" trong truyền thuyết sao?

Cô bé còn chưa biết viết luận văn, nhưng nếu biết, chắc chắn sẽ viết một bài luận văn có tiêu đề: Ứng dụng của "văn học bảo bảo" vào trong văn học hiện đại.

Lấy anh trai làm ví dụ điển hình.

Anh trai chính là bảo bảo đáng yêu nhất, không chấp nhận phản bác!

Tống Văn Hi im lặng quan sát thêm một lúc, rồi mới kéo nhẹ tay áo Tống Yên Kiều: "Đi."

Dù Tống Yên Kiều nổi điên nhưng vẫn nghe Tống Văn Hi nói.

Bị kéo qua một bên, Tống Văn Hi đơn giản giải thích: "Đừng quan tâm bọn họ, toàn đám ngốc."

"Không bị bắt nạt, muốn làm lớn chuyện."

Tống Văn Hi một hơi nói xong mười sáu chữ, thoạt nhìn tâm trạng không tệ. Có vẻ như cô bé rất mong chờ "làm lớn chuyện" mà mình vừa nhắc tới.

Tống Yên Kiều nghĩ thầm: [Được, được, được. Cả đời muốn làm người Trung Quốc mạnh mẽ, em gái mới 9 tuổi đã nắm trọn tinh túy "làm lớn chuyện". Mặc kệ nói gì thì nói, làm gì thì làm. Rồi một ngày làm mọi người chấn động, vả mặt "bốp bốp bốp" đúng không?]

Tuy nhiên những lời Tống Văn Hi vừa nói cũng khiến Tống Yên Kiều bình tĩnh lại.

Em gái nói muốn làm lớn chuyện, nghĩa là mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của cô bé.

Không cần cậu phải lo nữa.

Lúc này, bình luận trên màn hình lại tràn đầy lời của fan chị em gái mềm lòng và fan mẹ xúc động:

[Kiều Bảo, đây là cảnh tượng gì vậy trời? Có một ông anh chuyên nhặt rác, nay lại có thêm cô em gái ngốc nghếch nữa chứ. Thật sự, tôi không nhịn được mà rơi nước mắt.]

[Nhìn bảo bảo mà thương ghê. Vậy mà còn bị bọn antifan ngu ngốc rượt theo chửi bới. Không biết còn tưởng làm nên tội tình gì lớn lắm. Các người ghét tới đến mức không tha cho gia đình người ta luôn hả?]

[Nhìn Kiều Bảo dễ nổi điên thế, nhưng mà... có ai sinh ra đã thế đâu? Không. Là bị ép tới phát điên, bị cái thời đại ăn tươi nuốt sống này ép phát điên đó.]

[??? Hình như đi nhầm chỗ rồi. Xin lỗi, tôi lui ra ngoài rồi vào lại nhé. Đây là thể loại văn học thời đại mới gì thế?Không hiểu luôn, seumnida*.]

(*"Seumnida" (습니다) là một đuôi câu trong tiếng Hàn Quốc, được sử dụng trong văn phong trang trọng hoặc lịch sự, đặc biệt trong các tình huống giao tiếp với người không quen biết hoặc có địa vị cao hơn. Nó thể hiện sự tôn trọng và nghiêm túc.)

Tống Yên Kiều quay trở lại với một trạng thái tinh thần rất ổn định.

Thậm chí cậu còn cười rất ngọt, đến mức kẹo ngọt cũng không ngọt bằng: "Mọi người còn thắc mắc đề gì nữa không? Cứ đưa ra đây, tôi giảng bài cho."

Trạng thái tinh thần ổn định của Tống Yên Kiều ngược lại khiến fan càng không dám nói gì thêm.

Ai cũng sợ tinh thần Tống Yên Kiều đang bị áp lực quá lớn nên mới cố tỏ ra ổn định như vậy.

[Kiều Bảo, cậu đi nghỉ ngơi đi. Chúng tôi ôn tập lại những gì cậu giảng mới đây là được rồi.]

[Đúng đó, thật vất vả mới về nhà, nghỉ ngơi cho tốt đi. Nhìn cậu kìa, trạng thái tinh thần vẫn bình thường mà.]

[Bảo Bảo nhớ phải vui vẻ mỗi ngày nhé. Đừng để ý lời antifan, bọn họ cố ý đấy. Cậu cứ giữ tinh thần ổn định là họ sẽ vui vẻ đấy.]

[Bảo Bảo, nhất định phải chú ý sức khỏe. Nhưng cũng đừng để trạng thái tinh thần quá ổn định, không thì tôi sẽ lo lắng mất.]

Tống Yên Kiều: "......"

Cậu có phải nhìn nhầm không?

Sóc Con dụi dụi mắt, lại mở to ra nhìn, chữ vẫn y như cũ, ý vẫn là như vậy.

Sóc Con nhắm mắt lại, không đúng, nhất định là cậu nhìn nhầm rồi. Các chị gái đều là người tốt, chắc chắn sẽ không nói mấy lời làm tổn thương trái tim nhỏ bé của cậu.

Sóc Con lại mở mắt ra, choáng váng, cái đuôi vô thức quét lung tung. Ừm, chữ vẫn chưa thay đổi.

Chắc chắn là cậu bị ảo giác.

Tống Yên Kiều lập tức tắt livestream, trước khi tắt, cái miệng nhỏ còn lẩm bẩm:

"Hẹn gặp lại các chị gái xinh đẹp. Lúc nãy tôi mới ăn nấm nên giờ xuất hiện ảo giác rồi. Tôi phải đi ngủ đây."

"Tuyệt đối không phải do nấm độc đâu, chắc tại tôi xào chưa chín á. Nấm làm sao mà có độc được."

"Các chị gái xinh đẹp làm sao có thể nghĩ tinh thần của tôi không bình thường được? Không đâu, chắc chắn là tôi nhìn nhầm thôi."

[Bảo Bảo, sao mà đáng yêu thế này, a a a a a!]

[Được rồi, Kiều Bảo tiếp tục nổi điên đi, tôi thấy thoải mái lắm, cảm giác này mới đúng chuẩn.]

[Ha ha ha ha ha, Sóc Con thà tin là nấm chưa xào chín chứ không tin là nấm độc. Cũng thà tin mình bị ảo giác chứ không tin mấy người thật sự nghĩ cậu ấy không bình thường.]

[Sóc Con, tôi cười đến mức khóc luôn rồi.]

[Tôi chỉ có một Sóc Con Cyber thôi đấy. Mấy người đừng chơi quá, làm cậu ấy tự bế thì tôi biết chơi với ai?]

[... Bạn thân hỡi, cậu nghĩ mấy người này tốt thật à?]

Antifan: "......"

Tống Yên Kiều đang tham gia vào đường đua cực kỳ nhỏ bé.

Phát điên mà cũng có nhiều fan như vậy sao?

Nhìn trạng thái tinh thần của anh trai vẫn đẹp đẽ và rực rỡ như cũ, Tống Văn Hi khẽ cong môi. Vẫn là anh trai, không sai vào đâu được.

Tống Văn Hi chỉ tay về phía phòng của Tống Yên Kiều, nói: "Anh cả mua quần áo cho anh rồi."

"Đừng mặc mấy bộ xấu xí của anh nữa."

Tống Yên Kiều: "Hi Hi, đây không phải quần áo xấu mà."

Tống Văn Hi bình thản nhìn Tống Yên Kiều, không phản bác giống như đang chờ Yên Kiều liệt kê xem tại sao bộ quần áo trên người lại không xấu.

Nếu ở bên ngoài, Tống Yên Kiều có thể tỉnh táo lý luận để chứng minh. Nhưng đối mặt với Tống Văn Hi, Tống Yên Kiều như đang tự nói một mình trong sự bất lực.

Tống Yên Kiều: "..."

Thôi, xấu thì xấu vậy.

Tống Yên Kiều: "Có phải anh cả cũng mua quần áo cho chị hai không?"

Tống Văn Hi gật đầu: "Quần áo xấu."

Ý là quần áo mua cho chị hai cũng là quần áo xấu.

Tống Yên Kiều: "..."

Tống Đình vẫn như thường ngày, cố ý mặc "quần áo xấu" để ngăn cản đám "tóc vàng mắt xanh" tới gần. Anh đào hoa đến mức đáng sợ, thể chất thu hút "tra" cũng không ai bằng.

Sau khi Tống Yên Kiều phát sóng trực tiếp xong, Tống Văn Hi cũng không quấy rầy thêm nữa.

Ôm sách vở của mình đi ra ngoài, để lại không gian cho Tống Yên Kiều nghỉ ngơi.

Anh trai mệt rồi, để anh trai nghỉ ngơi.

---

Mới vừa nằm xuống, còn chưa kịp hoàn toàn yên vị...

Trần Viện lại gửi tin nhắn tới.

Tống Yên Kiều, vốn định nằm xuống, bỗng khựng lại, ngoan ngoãn ngồi dậy.

【Tiểu Viện Không Phải Cầu 】: Kiều Bảo, vừa nãy có người cố ý bôi đen em. Chị đã giải quyết rồi. Do hai tên khờ Cố Nhất Minh và Nghiêm Gia Bình tìm người tới nói xấu em. Hiện tại bọn họ xin lỗi rồi.

【Tiểu Viện Không Phải Cầu 】: Em có muốn xem lời xin lỗi không?

Tống Yên Kiều nhẹ nhàng nằm xuống, nhắm mắt lại, y như đã "ra đi" từ 800 năm trước. À, xin lỗi à? Chuyện đó chẳng có gì nghiêm trọng.

Cậu còn tưởng chuyện lớn lắm cơ.

Nhìn Cố Nhất Minh và Nghiêm Gia Bình xin lỗi, thà đi ngủ còn hơn.

【Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Không đi, bọn họ đã bị trừng phạt rồi.

【Tiểu Viện Không Phải Cầu 】: ?

【Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Sự tồn tại của họ đã là một hình thức trừng phạt.

【Tiểu Viện Không Phải Cầu 】: ...

【Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Em đi ngủ đây. Sóc Con ngoan ngoãn.jpg. Hôm nay em còn chưa ngủ đủ ba tiếng, phải bù đủ tám tiếng.

【Tiểu Viện Không Phải Cầu 】: ...

【Tiểu Viện Không Phải Cầu 】: Bảo bảo, em là mỹ nhân ngủ trong rừng nha, trời định phải bị chị gái thân yêu này trêu ghẹo.

Tống Yên Kiều khẽ mở mắt, sau đó lập tức bừng tỉnh, lại đầy tinh thần.

【Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Chị ơi, có chuyện gì cứ nói, em nghe đây.

【Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Sóc Con ngoan ngoãn ngồi.jpg

【Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Đã thành thật, xin buông tha.

Trần Viện khẽ cong môi. Không ai thoát được "tượng đất đại pháp," kể cả Tống Yên Kiều.

A a a a, việc này có khác gì đang nuôi một Sóc Con xinh đẹp.

Trần Viện chớp mắt, thậm chí còn có thể tưởng tượng ra cảnh Sóc Con ngoan ngoãn ngồi trước mặt mình trông đáng yêu thế nào.

【Tiểu Viện Không Phải Cầu 】: Nhớ mai đến làm việc nhé. Làm ba ngày, trước khi kỳ tiếp theo của show bắt đầu, em vẫn có thể nghỉ ngơi thêm một ngày.

[Có một số người tồn tại, nhưng họ đã "chết." ]

[Quả nhiên, trên thế giới này không có bữa trưa nào miễn phí, chỉ có công việc không bao giờ đếm xuể.]

[Sao Trái Đất vẫn chưa nổ tung? Vì thiếu muối để phát nổ sao? Chỉ cần mình hơi dùng sức một chút thôi là có thể đá nổ tung Trái Đất.]

Sóc Con dùng sức đá. Một chân đá lên nhưng chân kia không kịp đáp ứng, cậu ngã nhào xuống giường, mặt vùi vào chăn, khóc hu hu hu!!!

[Nhưng mình không làm vậy. Bạn có biết tại sao mình không đá nổ Trái Đất không? Đương nhiên là vì mình biết nếu mình làm vậy, nhiệt lượng do Trái Đất nổ tung trong một giây sẽ cao đến mức chính mình cũng không thể ước lượng nổi. Đối với người khác có thể không quan trọng, nhưng đối với mình thì cực kỳ quan trọng. Vì nhiệt lượng đó đủ để nướng mình thành Sóc Quay, biến mình thành pháo hôi chính hiệu.]

[Thực ra, việc mình bị nổ thành pháo hôi cũng không thành vấn đề, vì mình vốn không quá thiết tha với cuộc sống. ]

[Nhưng, mình không muốn kéo theo tất cả mọi người trên thế giới này. ]

[Bạn nghĩ mình nhân từ sao?]

[Đương nhiên là không. Mình chỉ không muốn thấy mọi người cùng mình đi "chết." Trái Đất là mình đá, vậy tại sao phúc lợi của toàn cầu nổ tung lại phải chia sẻ cho mọi người?]

[Không sai, mình chính là một con Sóc Con lạnh lùng, vô tình và đầy ác độc như vậy.]

Dưới lầu, Tống Văn Hi lắc đầu: 'Anh trai lại phát điên nữa rồi.'

Điên thì cứ điên đi, điên thế này vẫn còn tốt.

【Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Ok chị. Ngày mai em sẽ đến đúng giờ.

Trần Viện nhìn khung chat với Tống Yên Kiều, đối phương cứ nhập mãi mà chưa gửi, khiến cô ngứa ngáy cả người.

Nửa ngày không nói câu nào, không biết trong lòng Tống Yên Kiều lại đang phát điên cái gì nữa.

'Muốn biết quá! A a a a a!'

'Tống Yên Kiều, em đến trước mặt chị phát điên được không?'

'Thật sự muốn nhìn thấy Sóc Con của chị ngay bây giờ, tại sao không thể xuất hiện trước mặt chị chứ?'

Người đang chuẩn bị mở cửa khu giải trí, ăn mặc gọn gàng và chuyên nghiệp. Mái tóc đen được búi gọn, khí chất nữ cường toát ra đầy quen thuộc. Cô là một mỹ nhân tinh anh, lạnh lùng và rực rỡ.

Hoắc Vân Úy nghiêng đầu, nhìn thấy người bạn thân đang sắp lăn lộn trên sàn vì phấn khích, chỉ có thể bất lực xoa trán.

Không biết bao giờ Trần Viện mới có thể trưởng thành hơn được.

Hoắc Vân Úy dặn dò cấp dưới cần chú ý thêm vài giờ, sau đó mới đi tìm Trần Viện: "Cậu lại đang gọi cái gì đấy?"

"Đại tiểu thư?"

Hoắc Vân Úy thở dài, giọng nói lộ vẻ bất lực.

Trần Viện phấn khích hét toáng lên, chẳng màng hình tượng: "Mau tới đây, mau tới đây! Ngỗng của mình! Ngỗng của mình! Ngỗng của mình thật sự siêu đáng yêu!"

Hoắc Vân Úy: "..."

Lại là cái kiểu tình thương của mẹ không phải ruột thịt đây mà. Lâu lâu tình mẹ còn biến chất nữa.

Hoắc Vân Úy chuẩn bị sẵn tinh thần để bị "xát muối vào mắt". Thẩm mỹ của Trần Viện thì ổn thật, kỹ thuật chỉnh ảnh cũng đỉnh, nhưng trước sau gì mấy tấm ảnh đấy vẫn là chỉnh.

Với Hoắc Vân Úy – người vốn là đại mỹ nữ, đã quen nhìn mỹ nhân thì kiểu này thật sự khó mà chịu nổi.

Nhưng lần này, Trần Viện không đưa cho Hoắc Vân Úy xem ảnh, mà là chìa ra giao diện trò chuyện trên điện thoại.

Hoắc Vân Úy: "?"

Điên rồi, hoàn toàn điên rồi.

Trước đây ít nhất còn là xem ảnh mà phát cuồng.

Giờ thì chẳng cần ảnh nữa, nhìn khung chat cũng phát điên.

Mà trên khung chat đó, tin nhắn từ đối phương gửi cho Trần Viện là:

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Chị ơi, ngày mai có thể cho em một bộ đồ không cần quá lố không?

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Bình thường thôi là được.

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Sóc Con cầu xin chị.jpg

Trần Viện như muốn ngất vì quá đáng yêu. Nghĩ đến Tống Yên Kiều với gương mặt tuyệt sắc đó đang "cầu xin" mình, cô chỉ muốn lăn lộn trên mặt đất.

Hoắc Vân Úy: "..."

Hoắc Vân Úy: "Bình thường chút đi, cậu muốn dọa ch·ết người ta à?"

Trần Viện làm mặt "cậu chẳng hiểu gì cả": "Dọa ch·ết Kiều Bảo á? Cậu ấy không dọa ch·ết người khác thì đã tốt lắm rồi. Cậu gặp cậu ấy rồi sẽ biết, nhưng chưa chắc đã nhận ra đâu."

Hoắc Vân Úy: "..."

Sao dạo này cảm giác Trần Viện càng ngày càng nhảy nhót như ăn n*m ** giác vậy?

Hoắc Vân Úy: "Tốt nhất lần này cậu đảm bảo không phải dẫn theo đứa trẻ nào kỳ quặc đến đây. Đừng để mình phải đuổi khách, nếu không lần sau đừng hòng nhờ mình chứa chấp nữa."

Chuyện Trần Viện nhờ vả kiểu này, Hoắc Vân Úy không phải chưa từng trải qua.

Lần này, Trần Viện cũng vì muốn giúp một "đầu tường mới" mà sẵn sàng năn nỉ mãi, thậm chí còn tự hứa sẽ trả lương cho người đó.

Trần Viện nói đầy tự tin: "Yên tâm, lần này là bảo bối của mình – phỉ thúy ngọc ngà trắng noãn chính hiệu, loại tốt nhất á, cậu nhìn thôi cũng phải kinh ngạc!"

Hoắc Vân Úy nghe vậy nhưng chẳng mấy tin tưởng.

Cô đã gặp đủ các kiểu trai xinh gái đẹp, nên với cô chẳng còn gì đáng để ngạc nhiên.

"Con chó nhà mình ngốc nghếch tới mức chỉ biết ăn, vậy mà bảo bối phỉ thúy ngọc ngà của mình đã cứu mạng nó."

Hoắc Vân Úy nhớ chuyện Trần Viện kể về con chó trong nhà. Hồi đó, Trần Viện còn rủ cô đi chơi nhưng đến phút chót lại bảo phải về nhà vì chuyện con chó. Khi ấy, Hoắc Vân Úy còn tưởng Trần Viện nói mơ chưa tỉnh ngủ.

Không ngờ sau đó thật sự bắt được kẻ trộm bỏ thuốc cho chó ăn.

Nhắc tới đây, Hoắc Vân Úy bắt đầu tò mò hơn về "phỉ thúy ngọc ngà" của Trần Viện.

Dù không hiểu làm cách nào mà cái "phỉ thúy ngọc ngà" ấy lại cứu được mạng con chó, nhưng có vẻ đáng để chờ xem.

"Chuẩn bị quần áo gì cho cậu ta? Bình thường chút, không lộ da thịt?" Hoắc Vân Uy quay về vấn đề chính.

Trần Viện: "Bình thường cũng được nhưng đừng bình thường quá."

Hoắc Vân Úy: "..."

"Phỉ thúy ngọc ngà" đáng thương, bị Trần Viện nắm trong lòng bàn tay.

Trần Viện: "Cậu không cần phải lo, mình sẽ tự mang chuyên gia trang điểm và stylist đến để tạo hình cho Kiều Bảo nhà mình. Nếu hỏi cậu có quần áo khác hay không thì phải nói không có nhé, nghe rõ không?"

Trần Viện sốt ruột, không ngừng xoa tay, đã mong chờ ngày mai nhanh nhanh đến.

Hoắc Vân Úy: "..."

Trần Viện còn chưa chịu dừng lại, lại tiếp tục: "Cậu có thể để vị trí C lại cho Sóc Bảo nhà mình không?"

Hoắc Vân Úy: "... Cậu bị bệnh à? Có NPC công viên giải trí nhà ai mà cần vị trí C? Muốn nâng "phỉ thúy ngọc ngà" debut thì tự cậu về thừa kế công ty tuyển tú nhà mình đi."

Trần Viện vung tay lên: "Vị trí cao nhất, mình muốn vị trí cuối cùng. Chúng ta quen lâu như vậy rồi, cậu không cho mình vị trí cuối, không còn gì để nói với cậu luôn."

Bảo bối xinh đẹp có vị trí cuối trên sân khấu, đây mới là thể diện bảo bảo nhà mình nên có.

Trần Viện: "Cậu còn phải cho mình một cái lồng sắt, mình muốn bỏ Sóc Con vào trong, nếu không mình sợ mấy người khác nhòm ngó bảo bối của mình."

Hoắc Vân Úy: "..."

Thế giới thần tiên gì đây?

Hoắc Vân Úy: "Được, được, tất cả đều cho cậu, nhưng mà buôn bán vẫn phải làm đàng hoàng."

"Tiền lương chắc cũng thương lượng xong rồi đúng không?"

Trần Viện đột nhiên giọng nhỏ lại: "Cậu muốn xem thử cậu có đang tiêu tiền đúng chỗ không?"

"Cái gì? Cậu lặp lại lần nữa? Một giờ 100 ngàn tệ á? Tiền còn chưa đủ đúng chỗ sao?" Hoắc Vân Úy nhìn bạn thân phá của trước mắt mà cảm thấy đầu óc bắt đầu đau.

Trần Viện: "Một giờ 100 ngàn là mình lừa người ta làm công thôi."

Trần Viện: "Còn cái giá kia là giá khác nữa."

"Tuy nhiên, mình hiểu biết Sóc Con lắm. Chỉ cần tiền của cậu đủ, cậu ấy sẽ làm dù bất cứ điều kiện gì."

Hoắc Vân Úy: "..."

Hoắc Vân Úy quyết định không tiếp tục xem Trần Viện nữa, quay sang gọi điện thoại, chuẩn bị hợp tác với những đối tác khác.

Lần này, Trần Viện chuẩn bị tiết mục mở màn công viên giải trí, mục tiêu chính là chải chăn cho khu vui chơi giải trí của Hoắc gia.

Có một khởi đầu tốt, không thể nghi ngờ rằng mọi thứ sau này sẽ trở nên thuận lợi hơn rất nhiều.

Hoắc Vân Úy từ trước đến nay không đặt cược hết vào Tống Yên Kiều.

Rất sớm, cô đã mời khá nhiều NPC nổi bật ở các khu vui chơi gần đây. Mặc dù diện mạo có thể không nhất định, nhưng điều quan trọng là họ đều có không ít người hâm mộ và kinh nghiệm buôn bán phong phú.

Hoắc Vân Úy tự suy nghĩ trong lòng, đã gửi lời mời đến các đối tác hợp tác, đồng thời cũng xác nhận lại với nhóm NPC đã mời trước đó.

---

Nhìn vải vẽ tranh trước mặt, Thẩm Chu cầm bút vẽ, từng giọt thuốc màu nâu rơi xuống đá cẩm thạch trơn bóng phản chiếu ánh sáng.

Trên vải vẽ là một khu rừng rậm, ánh sáng xuyên qua rất mạnh mẽ, cây cối tươi tốt, sức sống của hạt giống như thể đang lan tỏa ra từ trong bức tranh.

Trong đó, chính giữa bức tranh là một con sóc nhỏ ôm lấy quả thông, đôi mắt long lanh, bộ lông xù xù và cái đuôi cuộn lại, giống như đang nhìn xuyên qua bức tranh, nhìn ra người ngoài tranh.

Thẩm Chu nhìn chằm chằm vào sóc con trên vải vẽ, một lúc lâu mà không chạm cọ lên bức tranh.

Thẩm Chu nghiêm túc nghĩ rằng mọi thứ gần đây không được thuận lợi, không chỉ là việc nghe thấy tiếng lòng của Tống Yên Kiều, mà chính bản thân Tống Yên Kiều, anh cảm thấy rất kỳ lạ.

Thẩm Chu quyết định lấy điện thoại ra.

【Chiếc Thuyền Nhỏ 】: Cậu đang làm gì vậy? Không muốn đến tìm tôi chơi à?

Thẩm Chu đợi mãi mà không nhận được tin nhắn từ Tống Yên Kiều, tâm trạng càng lúc càng tồi tệ.

Tống Yên Kiều không quan tâm đến anh, chắc chắn là đang làm gì đó mà không thể cho ai biết.

Con sóc con Tống Yên Kiều đó, toàn thân đều có bí mật, không biết đã lừa anh bao nhiêu chuyện.

Tâm trạng của anh ta cực kỳ tồi tệ nên cũng không tiếp tục vẽ tranh nữa.

Anh suy nghĩ mãi, cuối cùng nhớ ra một điểm đáng chú ý, đó là Trần Viện.

Ngày hôm đó, Trần Viện đã ở một mình với Tống Yên Kiều suốt hơn nửa ngày, điều này chắc chắn không phải là chuyện bình thường, vì Tống Yên Kiều hiếm khi ở một mình với người khác như vậy.

Ngay lập tức, Thẩm Chu tìm đến Weibo của Trần Viện.

【Chị ơi, ngày mai chị đi công viên giải trí XX là vì Nhạc Nhạc đúng không? Gần đây tôi cũng rất mê Nhạc Nhạc, không ngờ chị cũng đi vì Nhạc Nhạc, Nhạc Nhạc đúng là có vẻ đẹp thần tiên.】

【Tôi thật sự hâm mộ Nhạc Nhạc a a a a, vẻ đẹp như tiên giáng trần gì đây a a a a!!!】

【Tôi chỉ đến xem Nhạc Nhạc thôi.】

Trần Viện khi lướt Weibo đã đọc không biết bao nhiêu bình luận nói về Tô Nhạc.

Tô Nhạc là ai vậy?

Không quen biết.

【Tiểu Viên Không Phải Cầu V 】: Không phải đâu, tôi chỉ đến xem bộ sưu tập ngọc ngà nhà tôi, nếu muốn đi thì có thể đi cùng nha.

【Tiểu Viên Không Phải Cầu V 】: Bảo bối, bé cưng, mẹ đến rồi đây!!!

Ngày mai Trần Viện sẽ được gặp một Tống Yên Kiều khác hoàn toàn trước kia, cô rất vui, hơn nữa cô luôn thích chia sẻ với mọi người.

Giọng điệu rất phấn khích.

Nhưng điều này lại khiến nhiều fan của Tô Nhạc cảm thấy không hài lòng.

【Gu thẩm mỹ của cô kiểu gì vậy, tôi đã vào xem hết rồi, NPC lần này có ai đẹp bằng Nhạc Nhạc đâu, dù có một NPC không lộ mặt nhưng làm sao có thể so với Nhạc Nhạc nhà tôi được?】

【Tôi luôn muốn nói, cái gu của bà chị này thật sự không ổn, toàn thích những đứa trẻ ranh xấu xí, bù lại kỹ thuật chụp ảnh và chỉnh sửa còn tốt chán.】

【Không thích Nhạc Nhạc nhà tôi thì thật sự không cùng đẳng cấp.】

Trần Viện: "???"

【Tiểu Viên Không Phải Cầu V 】: Không thích thì sao? Ủa tôi phải thích mới được hả? Cải đỏ cải trắng mỗi người có sở thích riêng mà, không hiểu chuyện đến thế cơ à?

【Tiểu Viên Không Phải Cầu V 】: Còn muốn tôi dạy từng bước cho mấy người à?

Nhóm fan hôm nay có vẻ rất nhiều người, cứ thích chọn những chuyện vặt vãnh để tranh cãi.

Một đợt lại một đợt, hoàn toàn không nói lý lẽ, tựa như muốn ép Trần Viện nổi giận vậy.

Thẩm Chu không quan tâm đến mấy cuộc cãi vã đó, trước hết tìm lại những dòng Trần Viện đã từng chia sẻ về lần đầu tiên phát hiện ra phỉ thúy ngọc ngà.

Là hai ngày trước, ngày mà Tống Yên Kiều cùng Trần Viện đi cùng nhau.

Phỉ thúy ngọc ngà?

Sao trùng hợp quá vậy?

Thẩm Chu bỗng nhiên khẽ cười.

Ngay lúc đó, Tống Yên Kiều gửi tin nhắn cho anh.

【Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Tôi không thể đến tìm anh được, ngày mai tôi phải đi làm công.

Thẩm Chu hơi nheo mắt, đáp lại: 【Chiếc Thuyền Nhỏ 】: 4 triệu, cậu đến tìm tôi đi, đừng làm công gì nữa, làm vậy sẽ mệt lắm.

Động lòng người quá.

Nhưng cậu đã hứa với Trần Viện và đây cũng là điều kiện mà Trần Viện đã trao đổi với cậu.

【Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Không được, tôi đã nói rồi, không thể nói mà không làm được, nếu không lần sau người ta sẽ không kêu tôi làm công nữa.

Thẩm Chu cười mỉm, 【5 triệu.】

Tống Yên Kiều: "......"

【Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Không phải chứ, anh đang dùng cách này để kiểm tra tôi sao?

【Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Anh nghĩ anh làm vậy thì có thể kiểm tra được tôi à?

【Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Sóc con đẩy mắt kính.jpg, tôi chẳng có chút động lòng nào đâu, một chút cũng không!!

【Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Đừng tưởng có thể cám dỗ tôi!!! Đừng tưởng, mãi mãi đừng tưởng!!!

Thẩm Chu nghiến răng, phỉ thúy ngọc ngà? Cái đứa nhóc xinh đẹp đó? Tống Yên Kiều.

Anh biết ngay mà.

Dù có dụ dỗ thế nào, Tống Yên Kiều cũng không đến.

Có thể thấy, Tống Yên Kiều không biết cùng Trần Viện đã thỏa thuận hiệp nghị nào đó rồi.

【Chiếc Thuyền Nhỏ 】: Được rồi, 5 triệu này tôi giữ lại cho mình, không cho cậu.

Tống Yên Kiều thật là đáng thương, ôm điện thoại, dường như thấy 5 triệu đang vẫy tay chào tạm biệt cất cánh bay xa, thuốc bổ, thuốc bổ à.

QAQ

Sao lại cho cậu nhiều tiền như vậy chứ?

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Anh biết một đống tiền trông như thế nào không?

【 Chiếc Thuyền Nhỏ】: ?

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Nếu anh không biết, tôi có thể cho anh xem.

【 Chiếc Thuyền Nhỏ 】:......?

Lại đang phát điên gì vậy?

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Tôi biết chắc chắn anh không biết, vậy nhé, tôi sẽ dùng một đống tiền đổi lấy 5 triệu của anh, đống tiền đó cả đời này anh cũng tiêu không hết đâu, tôi cho anh xài, đừng ngại, tôi đưa thì cứ lấy.

【 Chiếc Thuyền Nhỏ 】:......

【 Chiếc Thuyền Nhỏ 】: Thủ đoạn lừa đảo mới hả? Tôi muốn tải app chống gian lận quốc gia.

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Đừng tải, tôi khuyên anh đừng tải.

【 Chiếc Thuyền Nhỏ 】:?

【 Tiểu Kiều Nước Chảy: Tải cái này mà xem 18+ thì mấy bác trai đội mũ phải gọi điện thoại cho anh á.

【 Chiếc Thuyền Nhỏ 】:......

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Sóc con giơ tay.jpg tôi là sinh viên, cho tôi 5 triệu đi.

【 Chiếc Thuyền Nhỏ 】:...... Không cho.

Lừa người còn không dám lộ mặt thật, lại còn đòi 5 triệu.

Kẻ lừa đảo, tưởng anh dễ lừa à?

Anh tuyệt đối không cho.

Một phút sau,

Tống Yên Kiều nhận được chuyển khoản 100 nghìn.

【 Chiếc Thuyền Nhỏ 】: Cho cậu một chút.

Ai bảo Tống Yên Kiều lừa anh, tưởng tính tình anh tốt lắm hả?

Anh cũng tức giận đấy, hơn nữa tình tình còn không tốt chút nào.

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Cảm ơn Chu Chu, cuối tuần được nghỉ tôi sẽ làm công cho anh, hầu hạ thiếu gia Chu Chu cả ngày là đều kẻ hầu nên làm.

Thẩm Chu: "......"

Thẩm Chu cao quý lãnh đạm liếc qua điện thoại, nhìn thấy Tống Yên Kiều nói cuối tuần sẽ làm công cho anh, rồi lại cao quý lãnh đạm gửi một chữ "Ừ".

Anh không dễ dàng tha thứ cho Tống Yên Kiều đâu, anh chỉ là thấy thái độ của Tống Yên Kiều rất tốt thôi.

Vì 100 ngàn mà phải làm công, anh mới cho Tống Yên Kiều một chút.

Thẩm Chu tắt khung chat với Tống Yên Kiều, mở Weibo để xem mọi người đang bàn luận về vé vào cửa công viên giải trí của Trần Viện.

Anh muốn xem thử, cái tên lừa đảo Tống Yên Kiều rốt cuộc trông như thế nào.

Mới vừa nhắn tin với Thẩm Chu xong, Tống Yên Kiều lại nhận được tin nhắn từ Tiêu Thần.

【 Lột Vỏ Cam 】: Tống Yên Kiều, cậu đang làm gì vậy?

Rõ ràng chỉ mới một ngày không gặp, nhưng Tiêu Thần cảm thấy rất kỳ lạ, giống như không có Tống Yên Kiều ở bên cạnh, cảm giác mọi thứ không ổn.

Cảm giác này nhất định là do Tống Yên Kiều quá "điên", tiếng lòng quá xảo quyệt, nếu không thì sao hắn lại cảm thấy kỳ lạ như vậy.

【 Lột Vỏ Cam 】: Ngày mai cậu có muốn ra ngoài chơi với tôi không?

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Không đi, tôi phải làm công.

【 Lột Vỏ Cam 】:......

【 Lột Vỏ Cam 】: Tôi cho cậu tiền, cậu đi chơi với tôi.

Tống Yên Kiều chớp mắt, cảm thấy thật kỳ quái, chơi chưa đã nữa hả? Bọn họ mới đi chơi cả tuần mà.

Tiêu Thần và Thẩm Chu không thấy chán sao?

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Làm bạn phục vụ đến khi chương trình kết thúc. Nếu muốn chơi cùng phải trả tiền nhé.

【 Lột Vỏ Cam 】:?

【 Lột Vỏ Cam 】: Còn ai muốn cậu đi chơi với họ hả? Thẩm Chu? Lận Huyên?

Tống Yên Kiều trung thực trả lời: 【 Chu Chu á. 】

Hắn biết ngay!!! Thẩm Chu đúng là người không chịu ngồi yên.

Muốn cướp Sóc Con của hắn chứ gì, ảo tưởng một mình nghe Tống Yên Kiều nổi điên, muốn một mình nghe thấy tiếng lòng đủ loại dưa từ Tống Yên Kiều phải không.

Thẩm Chu, thật là không biết xấu hổ, dám ăn một mình!!! Muốn độc chiếm Sóc Con!!! Đúng là nằm mơ!

Hắn tuyệt đối không để chuyện này xảy ra.

【 Lột Vỏ Cam 】: Cậu ta cho cậu bao nhiêu tiền, tôi cho cậu gấp đôi.

Tống Yên Kiều: "?"

Trong lòng, Tống Yên Kiều ôm 47 - quả cầu phát sáng nhỏ: [Đây là d*c v*ng thắng thua kỳ quái của mấy thiếu gia à?]

47 xác nhận: "Chuẩn chuẩn, cái này thực tế mà, muốn người làm việc cho mình thì phải giành giật tranh giành chứ."

"Bảo bảo đi làm người hầu cho mấy thiếu gia quá đỉnh nên mới phải tranh cướp như vậy."

Tống Yên Kiều mắt sáng lên: [Nhất định tôi sẽ làm một người hầu đỉnh của chóp, kiếm thật nhiều tiền từ bọn họ.]

47 cổ vũ: "Bảo bảo cố lên!!! Bảo bảo chắc chắn làm được."

Tiêu Thần liếc qua điện thoại, thấy hai tấm vé vào cửa công viên giải trí, nghe nói rất nhiều người trẻ bây giờ thích NPC.

Tống Yên Kiều thích xem tiểu thuyết như vậy, hắn định sẽ đi cùng Tống Yên Kiều.

Nhưng hiện tại xem ra, chỉ có thể gọi bạn bè tới thôi...?

Ai?

Tiêu Thần nghĩ một chút, hắn có thể kêu Thẩm Chu đi cùng.

Vậy sẽ không lo Thẩm Chu một mình chạy đi tìm Tống Yên Kiều, định chiếm Sóc Con làm của riêng nữa.

Hắn thật là thông minh.

Nói là làm.

Thẩm Chu:?

Tiêu Thần không biết Tống Yên Kiều định đi làm NPC sao?

Thẩm Chu không muốn đi với Tiêu Thần, nhưng hiện tại xem ra vẫn nên đem người giữ dưới mí mắt mình sẽ yên tâm hơn.

Tuy nhiên Thẩm Chu vẫn cảm thấy như vậy chưa đủ bảo đảm, nên thuyết phục Tiêu Thần gọi thêm Lận Huyên và Lâm Ngữ đi cùng.

Ai cũng đừng nghĩ sẽ lén đi tìm Tống Yên Kiều.

Lâm Ngữ đồng ý rồi, còn Lận Huyên thì từ chối một cách khéo léo.

----

Sáng ngày hôm sau, mới sáng sớm Tống Yên Kiều đã thay quần áo mà Tống Đình mới mua.

Chiếc quần yếm màu vàng nhạt khiến làn da trắng mịn của Tống Yên Kiều thêm phần nổi bật, toàn thân nhìn thật mềm mại, đôi chân dài lộ ra bên ngoài, làn da trắng như tuyết, nhìn rất hoàn hảo.

Lông mi dài và cong, khuôn mặt xinh đẹp, đáng yêu đến mức vượt qua mọi tiêu chuẩn.

Vừa ra khỏi cửa, ngoan ngoãn nhắn tin thông báo: "Anh ơi, hôm nay em đi làm NPC, mặc bộ vịt vàng nhỏ mà anh mua nè."

Quần áo này do Tống Văn Hi đặt tên.

Tống Đình nhận được tin, trả lời bằng tin nhắn thoại: "Ừ, trên đường đi cẩn thận."

Gần đây Tống Đình đi công tác, Tống Yên Kiều đoán khoảng thời gian nghỉ ngơi ở nhà này, chắc cậu sẽ không gặp được anh.

Tống Yên Kiều một chân đá văng viên đá nhỏ bên đường, vừa đi vừa đá.

Giống như một đứa trẻ mê chơi.

"Dạ! Em biết rồi, em sẽ cẩn thận."

Giọng nói của cậu thiếu niên rất dễ nghe, êm tai. Lúc bình thường nói chuyện, tốc độ không nhanh không chậm, giọng điệu còn hơi lạnh lùng.

Thế nhưng, khi ở bên người thân, cậu lại vô thức tỏ ra làm nũng, giọng nói cũng trở nên mềm mại và ngoan ngoãn hơn hẳn.

Tống Yên Kiều ngồi trên xe buýt khoảng mười mấy trạm mới đến nơi.

Mới sáng sớm, nhưng đã có người ra vào.

Tống Yên Kiều vừa mới xuống trạm, liền nói: [Chào nhé, gói hàng "đặc biệt tinh tế" vượt tám trăm dặm của bạn tới rồi đây? Mời ký nhận.]

[Bọn mình kiểu sáng còn nằm nhà thảnh thơi, chiều đã phải ra đường giả bộ chó đáng thương.]

[Bạn nghĩ "đặc biệt tinh tế" thì không phải là loại ngớ ngẩn à? Không đâu, bọn mình chỉ là dạng ngớ ngẩn trông có vẻ tinh tế thôi.]

Trần Viện ngay lập tức cười như thiểu năng trí tuệ, quay lại đánh vào khuỷu tay bạn thân hoàn toàn không chú ý bên cạnh, đang gọi điện thoại.

"Nhìn này! Hàng đặt biệt tính tế cách tám trăm dặm đưa đến rồi."

Hoắc Vân Úy bị một cái khuỷu tay của Trần Viện đánh, khiến sự chú ý của cô bị phân tán.

Cô vừa ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy một thiếu niên ở xa, không nhận ra thiếu niên là ai.

"Kiều Kiều, ở đây!!!"

Hoắc Vân Úy ánh mắt hơi thay đổi, đôi mắt hẹp dài mang theo một chút kinh ngạc không dễ nhận ra.

Thiếu niên đứng đó, không nói gì, thân hình tuyệt đẹp, hoàn hảo đến mức không thể tưởng tượng nổi, từ góc độ nào nhìn cũng đều là một loại thưởng thức.

Khuôn mặt ấy, từng đường nét đều tinh xảo, có lẽ vì vừa mới đến nơi này, mắt và hai má đều mang chút hồng nhẹ.

Lông mi dài cong vút, tạo thành một đường cung hoàn hảo, nhìn như một thần tiên xinh đẹp, vừa quý phái lại vừa có sức hấp dẫn, vừa có giá trị lại vừa không thể nào có được.

"Tin chưa? Cải trắng phỉ thúy của mình có thể cho cậu một "bàn tiệc" đúng không?"

Hoắc Vân Úy: "Tuyệt vời."

Chỉ cần đứng đó, đã đủ no mắt.

Nếu biết Trần Viện lần này đáng tin cậy đến vậy, cô đã không phải tìm Tô Nhạc gì đó, cáu khỉnh còn nói không muốn tới.

Hoắc Vân Úy nói vào điện thoại: "Cậu nói với Tô Nhạc, nếu anh ta không muốn tới thì đừng tới, cứ theo hợp đồng mà bồi thường."

Tống Yên Kiều vừa vặn đến trước mặt hai người, liền nghe thấy Hoắc Vân Úy nhắc đến Tô Nhạc.

[Tô Nhạc, chẳng lẽ là quả dưa hôm qua chưa kịp ăn hết?]

Hoắc Vân Úy: "?"

Gặp quỷ rồi, thiếu niên xinh đẹp không nói gì nhưng sao lại nghe thấy âm thanh?

Hoắc Vân Úy nghi hoặc nhìn sang Trần Viện.

Trần Viện chớp mắt, có vẻ như Hoắc Vân Úy cũng có thể nghe thấy, thế là cô càng yên tâm.

Hoắc Vân Úy là người đã trải qua nhiều chuyện lớn trong đời, nhanh chóng nối kết các tình tiết lại với nhau.

Cô liền mở loa ngoài điện thoại, giả vờ như không để ý.

"Chị Hoắc à, tôi rất tôn trọng chị, về chuyện mở màn cho tiết mục của công viên giải trí, tôi rất vui lòng tham gia. Nhưng mà chị Hoắc, Trần tiểu thư đang làm gì vậy?"

"Trần tiểu thư trước mặt mọi người trên mạng xã hội đã mắng tôi, bảo tôi không xứng đáng, nói tôi không đẹp bằng người cô ấy nâng đỡ, chỉ có vẻ ngoài cao cấp thôi, nói tôi thì không sao."

Trần Viện: "?"

Cô mắng Tô Nhạc khi nào? Cô không gặm được nhan sắc Tô Nhạc thì có gì sai đâu? Là sao nữa, không ăn được còn muốn ấn đầu bắt ăn à?

Có bệnh à?

"Nhưng cô ấy còn mắng fan của tôi? Tôi không thể nhìn bọn họ vì tôi chịu đựng bất công, một là người Trần tiểu thư tìm phải rời đi không thì tôi rời đi."

Người đối diện rất tự tin, hắn không tin Trần Viện có thể tìm được ai đẹp hơn hắn.

Cái mặt của hắn, không phải là không thể bước vào giới giải trí, hắn chỉ không muốn mà thôi.

Hiện tại lựa chọn tốt nhất của Hoắc Vân Úy chính là hắn, hắn có quyền đàm phán điều kiện.

Nếu hắn không xuất hiện, Trần Viện mà tìm người không đẹp bằng hắn, thì fan của hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua.

"Chị Hoắc, chị xem tôi nói có lý không?"

[Tôi không dám gật bừa với quan điểm này, cá nhân tôi cho rằng mì Ý phải quấy 42 lần bê tông, vì cái ốc vít dài này thật dễ dàng ảnh hưởng đến máy xúc đất vặn củ. Khi bạn hướng tới, ngay lập tức nó sẽ sinh ra một lượng lớn năng lượng lòng trắng trứng, gọi là UFO, sẽ nghiêm trọng ảnh hưởng đến phát triển kinh tế. Thậm chí nó còn gây ô nhiễm hạt hạch cho Thái Bình Dương và cả đồ sạc nữa, còn nữa, nói......]

Hoắc Vân Úy: "......"

Là cải trắng phỉ thúy, lớn lên như thần tiên nhưng tinh thần có vẻ hơi điên rồ.

"Chị Hoắc, chị cũng phải nghĩ lại bản thân mình, nếu chị dùng người không khách quan như vậy, chị không sợ người ta sẽ đâm sau lưng mình sao?"

[Tại sao phải nghĩ lại? So với nghĩ lại bản thân, sao không chỉ trích người khác?]

[Thật sự nghĩ lại có tác dụng à? Nếu nghĩ lại có tác dụng, sao tôi còn chưa giàu lên được?]

[Chị ơi, đừng tin hắn, hắn đang cố ý chỉnh chị đấy!!!]

【Tác giả có chuyện muốn nói】

Kiều Bảo: Không có chị đẹp, chắc sẽ bị lừa dưới mí mắt của tôi.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận