Pháo Hôi Cải Trang Xấu Xí Trở Thành Đoàn Sủng Sau Khi Bị Đọc Tâm

Chương 36: Làm việc thì cũng có lúc sai lầm!!!.




Tống Yên Kiều nhìn chằm chằm Tiêu Thần: "Chu Chu nói là phải tăng chút điểm rung động cảm xúc, giá 10 ngàn á."

Tiêu Thần hỏi: "Còn Thần Bảo thì sao?"

Tống Yên Kiều nhìn Tiêu Thần, ánh mắt sáng rực, cứ như đang nhìn một người chuyên đi rải tiền.

[Không sao cả, tôi không chọn. Anh đưa tiền thì tôi làm, nhưng năm nghìn thì không làm, bảy nghìn cũng không làm, mười nghìn cũng không làm.]

Tiêu Thần: "..."

Tiêu Thần: "Cậu ấy cho cậu 10 ngàn, tôi cho cậu 20 ngàn. Tăng điểm rung động cảm xúc, tôi trả 20 ngàn."

Hắn không thể trả ít hơn Thẩm Chu. Tống Yên Kiều muốn bao nhiêu tiền, chẳng lẽ hắn trả không nổi?

Tiêu Thần: "Tôi trả nhiều hơn, cậu phải ưu tiên bồi dưỡng điểm rung động cảm xúc với tôi."

Tống Yên Kiều chớp mắt: "Không thể làm cùng lúc hả?"

[Tôi vội đến đây, so với đi làm bưng bê thì chuyện này nhẹ nhàng hơn hẳn. Tôi làm được, tôi có thể hôn Chu Chu trước, rồi qua đây ôm anh Thần. Nhẹ nhàng chạy nước rút tại thế vận hội Olympic nước F.]

Tiêu Thần: "..."

Được rồi, chuyện này không chỉ khiến người khác khó hiểu mà chính hắn cũng đang cạn lời.

Mỗi ngày Tống Yên Kiều bận rộn gì vậy?

Bận cày hiệu ứng âm thanh à?

Tiêu Thần nói với giọng điệu nhẹ nhàng:

"Cậu có thể đừng cày hiệu ứng âm thanh nữa được không?"

Vốn dĩ đã có chút điên rồi, cày nữa thì càng điên hơn.

Tống Yên Kiều: "Không được đâu."

[Cày âm thanh vui mà. Anh không biết chứ, cái đại hội thể thao của nước F thú vị lắm. Tôi thật sự sáng mắt, sáng đến chói mắt luôn. Đây đúng là kiểu sự kiện thể thao khiến người ta hưng phấn tột độ.]

[Xem cái đó xong, tôi thấy áp lực trong lòng giảm hẳn. Lúc nào cũng có cảm giác nếu trời sập, chắc chắn sẽ có người khác bị đè chứ không phải tôi.]

[Tuy nhiên, nếu là tôi làm trời sập thì chắc tôi lại thấy vui hơn.]

[Mà không đúng, sao họ lại không biết xấu hổ đi nói nước F là nước trộm cắp nhỉ? Rõ ràng họ mới là trộm nhiều nhất còn gì!]

Tiêu Thần: "....."

Thôi được, lát nữa hắn cũng cày chung vậy. Đánh không lại thì gia nhập, ít ra cũng có chuyện để nói với mọi người.

Tống Yên Kiều chỉ tay lên lầu: "Vậy tôi lên trước nhé, mỗi ngày vẫn phải làm việc mà."

Nhưng lại bị Tiêu Thần cản lại: "Đừng vội, cậu lên đó làm gì? Giúp Lận Huyên à? Cậu ấy không cần cậu giúp đâu."

Tống Yên Kiều chớp mắt, anh ấy không cần cậu giúp, nhưng cậu muốn lên ngủ, ngủ, ngủ thôi!!

"Đi, chúng ta đi tăng điểm rung động cảm xúc."

Tống Yên Kiều chưa kịp nói gì đã bị Tiêu Thần mạnh mẽ kéo đi đến phòng game, anh lấy ra một lon Oa Ha Ha: "Cho cậu này, uống không?"

Tống Yên Kiều: "Uống."

[Ha ha ha ha, cười muốn chết. Kiểu gì thế này, cứ như trò của học sinh tiểu học. Tôi tưởng hai người vào phòng game để làm gì cơ, hóa ra là uống Oa Ha Ha.]

[Tiêu Thần ơi, ít ra cũng lấy chai rượu ra chứ. Mang lon Oa Ha Ha, anh tính chuốc say ai vậy?]

[Đừng mơ thấy Sóc Con say sữa nha, không có cửa đâu. Anh quên cậu ấy vừa uống hết hai ly sữa bò trên xe của Lận Huyên rồi à.]

Tống Yên Kiều đang uống thì Tiêu Thần bất ngờ tiến sát lại gần. Khuôn mặt hắn phóng đại ngay trước mắt cậu.

Tống Yên Kiều chớp mắt, giọng điệu bình tĩnh: "Anh làm gì thế?"

Tiêu Thần cảm thấy tim mình hơi ngứa ngáy. Đây là lần đầu anh lại gần Tống Yên Kiều đến vậy. Trên người cậu thoang thoảng mùi cam quýt nhẹ nhàng.

Lúc này, ánh mắt chậm rãi chớp chớp của Sóc Con giống như một trái cam nhỏ, ngốc nghếch, đáng yêu. Nhưng lúc này, tiếng lòng người kia lại vang lên.

[Uống Oa Ha Ha làm Sóc hạnh phúc!]

Cổ họng Tiêu Thần khẽ chuyển động. Hắn nhìn chằm chằm vào yết hầu của Tống Yên Kiều, nó cũng đang khẽ động khi cậu uống Oa Ha Ha.

"Tôi cũng muốn uống."

[Aaaaa!!! Hai người đang làm gì thế? Đây là uống Oa Ha Ha à?]

[Tôi nói mà, tại sao chỉ có một lon, hóa ra Tiêu Thần đang tính chờ Sóc Con ở đây!]

[Lúc đầu cứ tưởng trò của học sinh tiểu học, không ngờ Tiêu Thần ơi, anh thay đổi rồi.]

[Đúng là tên thiếu gia lắm mưu nhiều kế. Tôi biết mà, hai người chắc chắn không vào đây chỉ để ngắm mấy trò chơi trẻ con đâu.]

Tống Yên Kiều rút ống hút ra sau khi uống hết nửa lon: "Được rồi, anh uống đi."

Khóe môi Tiêu Thần hơi nhếch lên, ngoan thật.

Cùng nhau uống một lon Oa Ha Ha, chẳng phải là dấu hiệu của mối quan hệ tốt đẹp sao? Chỉ có bạn thân mới sẵn lòng chia sẻ thế này.

Tiêu Thần rất vui vẻ, uống một hơi thật lớn. Hắn cảm nhận được ánh mắt của Tống Yên Kiều đang nhìn mình nên cúi xuống nhìn lại cậu

Tiêu Thần: "Cậu còn muốn không?"

Tống Yên Kiều lắc đầu: "Thôi, anh uống đi."

Tiêu Thần tiếp tục cười ngây ngô. Trong lòng hắn nghĩ, chắc chắn Tống Yên Kiều đối với hắn cũng có chút gì đó đặc biệt rồi đúng không?

Chia đôi lon Oa Ha Ha nếu không phải thích thì là gì chứ?

Tống Yên Kiều ngập ngừng định nói gì đó, Tiêu Thần lập tức nhận ra: "Cậu muốn nói gì thì cứ nói thẳng đi. Dựa vào mối quan hệ của hai đứa mình, có gì mà không nói được."

Mối quan hệ cùng nhau uống chung một lon Oa Ha Ha, thì còn gì phải ngại nữa.

Tống Yên Kiều đẩy kính: "Có phải anh sắp phá sản không đấy?"

[Cũng đúng thôi, kinh tế hiện giờ khó khăn. Tiêu Thần dù có giàu đi nữa, cũng phải tiết kiệm. Một lon Oa Ha Ha hai người uống, cũng dễ hiểu mà.]

Tiêu Thần: "..."

Tống Yên Kiều: "Lon uống xong đừng vứt nhé. Rửa sạch rồi giữ lại, mấy lon gom lại bán cũng có tiền. Tích đủ vài chục cái, lại đổi được thêm một lon Oa Ha Ha."

Tiêu Thần: "..."

Thật sự là không cần phải thế.

[Không được, cách họ ở bên nhau đúng là buồn cười không chịu nổi.]

[Sóc Con: Đây chính là lĩnh vực chuyên môn của anh tôi!]

[Tiêu Thần, không phải tụi tôi cười anh đâu. Chỉ là nó quá buồn cười thôi!]

[Thiếu gia (dậm chân tức giận): Tống Yên Kiều, cậu đúng là đầu gỗ!!!!]

[Bảo bối đúng kiểu dầu muối không ăn, ha ha ha ha.]

[Ngay từ đầu chắc cậu ấy cũng chẳng nghĩ mình đến show để yêu đương. Rõ ràng cậu ấy chỉ đến để kiếm tiền thôi.]

[Thiếu gia: Mấy lon này giữ lại làm kỷ niệm, tôi sẽ để thành tiêu bản trên đầu giường.]

Tiêu Thần giải thích: "Tôi nói thật, tôi không phá sản đâu. Tôi rất nhiều tiền, lại đây tôi cho cậu xem."

Tống Yên Kiều: "?"

Cậu nghe lời, ghé đầu lại gần. Ngay lập tức, cậu nhìn thấy tài khoản ngân hàng của Tiêu Thần với dãy số 0 dài ngoằng, đếm mãi không hết.

Mắt Tống Yên Kiều sáng rực lên, cúi đầu, tự nhiên sát lại gần Tiêu Thần mà bản thân không nhận ra.

"Nhiều tiền quá. Tôi đếm không nổi. Anh có tiêu hết được không? Không thuê ai tiêu phụ à?"

Tống Yên Kiều tự động tiến lại gần, khiến Tiêu Thần gần như không thở được. Hắn mất tập trung đến mức trả lời bâng quơ: "À, cũng được."

Tống Yên Kiều: "Thần Bảo, làm thiếu gia chắc mệt lắm nhỉ?"

[Khi nào thì đến lượt tôi làm thiếu gia đây?]

Tiêu Thần: "..."

Hắn tiếp tục lục tìm thêm thứ gì đó để khoe với cậu: "Nhìn phòng của tôi này. Đủ để kê hai cái bàn. Mấy cái này tôi toàn tiện tay vứt lung tung trong nhà."

Tống Yên Kiều nhíu mày rồi đề nghị: "Hay anh cho tôi ở nhờ đi, ở cả đời cũng được. Kèm theo đưa tôi thêm 20 ngàn."

Hơi thở của Tống Yên Kiều nhẹ nhàng phả vào cổ Tiêu Thần, như một sợi lông vũ thoáng qua, khiến anh hoàn toàn mất bình tĩnh.

Tiêu Thần: "Ừ, ở đi. Ở cả đời cũng được, tôi sẽ chuyển tiền cho cậu, tới 20 ngàn luôn."

Tống Yên Kiều: "?"

Cậu chỉ nói đùa thôi mà, sao Tiêu Thần lại làm thật?

Cậu ngẩng đầu nhìn hắn, ngay lập tức thấy khuôn mặt Tiêu Thần đỏ bừng. Theo bản năng, Tống Yên Kiều nghiêng đầu, chìa tay ra chọc nhẹ vào má anh: "Anh say sữa rồi hả?"

[Tôi không tin nổi, thật sự gặp được kiểu thiếu gia say sữa. Chọc thử, rồi lại chọc thử, bỏ qua lần này là không còn cơ hội nữa.]

Sóc Con nhìn quanh vì gặp chuyện thú vị hiếm có, trong lòng chỉ muốn hét to gọi bạn bè đến xem. Nhưng nghĩ kỹ lại, bạn bè cậu chỉ có 47.

[47, mau đến xem, anh ta say sữa kìa!]

47 hợp tác trả lời: "Thật hả? Anh ta say sữa. Đúng là nhân loại hiếm có."

[Chúng ta mang anh ta về nghiên cứu đi.]

Sóc Con tìm một chiếc túi, mắt sáng rỡ, háo hức không chờ nổi.

Tiêu Thần: "..."

Hắn nắm lấy tay Tống Yên Kiều, chặn lại: "Đừng có chọc nữa. Tôi không say sữa. Cậu về ngủ đi, tôi đi chơi game."

Tống Yên Kiều chớp mắt: "Ừ, được thôi."

Cậu rất ngoan ngoãn, cảm xúc lúc nào cũng ổn định. Hầu hết thời gian đều không phản bác, người khác nói gì thì nghe nấy.

"Khoan đã..."

Vừa bước tới cửa, cậu đã nghe Tiêu Thần gọi lại. Cậu quay đầu nhìn.

Tiêu Thần nghiến răng, cố gắng giữ bình tĩnh: "Tôi thật sự không say sữa. Đừng có đi khắp nơi nói linh tinh."

Tống Yên Kiều: "Yên tâm đi, tôi không nói linh tinh đâu."

Tiêu Thần: "..."

Nhưng sao hắn vẫn thấy không yên tâm chút nào?

[Điên thật rồi, điên thật rồi, 5 điểm rung động cảm xúc của tôi bay ra ngoài rồi.]

[Aaaaa Tiêu Thần, anh đỏ mặt cái gì? Muốn trêu chọc Yên Kiều, cuối cùng bị trêu ngược thành ngốc luôn rồi. Ai bảo anh chơi đùa với Yên Kiều làm gì.]

[Tống Yên Kiều mới là người chủ động thả thính thật sự. Sóc Con ơi, thiếu gia không say sữa đâu, anh ấy đỏ mặt thôi.]

[Tôi cười sắp xỉu, thiếu gia, anh đúng là tự đâm đầu vào lửa. Thậm chí còn nâng tầm say sữa thành cả một trường phái văn học.]

[Tôi đã nói mà, Tống Yên Kiều không ngây thơ. Nhìn cậu ta câu tam đáp tứ, tôi ghét nhất là loại người có nhiều ý đồ giống vậy.]

Tống Yên Kiều vui vẻ trở lại phòng chung của bốn người. Lận Huyên ngẩng đầu nhìn cậu nhóc đang nhảy nhót bước vào, hỏi: "Đi đâu vậy? Tâm trạng tốt thế?"

Tống Yên Kiều vui vẻ ngồi xuống cạnh Lận Huyên, phụ giúp anh sắp xếp giá đỡ: "Đi chơi với Tiêu Thần."

[Tiện thể ngắm Tiêu Thần say sữa luôn.]

Lận Huyên: "?"

Say sữa? Thật sự không phải mặt đỏ thôi sao?

Lận Huyên đưa một thanh cột cho Tống Yên Kiều: "Cậu sang bên kia, treo cái này lên giúp tôi, làm được không?"

Tống Yên Kiều gật đầu, vẻ mặt đầy tự, chuyện này cậu làm giỏi lắm!

Lận Huyên khẽ cười. Đúng là một Sóc Con linh hoạt.

Sau khi cả hai lắp ráp xong, Lận Huyên thu dọn nốt đồ đạc: "Được rồi, cậu đi tắm đi, tắm xong nghỉ sớm một chút."

Phòng chung của bốn người rất rộng, có bốn chiếc giường đặt song song, nhưng chỉ có một phòng tắm.

Chắc hẳn Chu Bái Bì muốn tạo hiệu ứng chương trình, bởi vì sau khi tắm xong, mọi người thường mặc đồ khá mỏng manh.

Tứ chi và làn da tr*n tr** nguyên sơ gợi lên một vẻ quyến rũ đầy bản năng. Mơ hồ vọng tưởng.

Hơi nước lượn lờ,

Dòng nước men theo thân hình thiếu niên mềm mại, vòng eo mảnh khảnh mà chảy xuống, lướt qua làn da trắng nõn hơi ánh hồng của cậu, lưu luyến chẳng rời. Nước đọng lại, rơi xuống từng giọt nhỏ.

Đôi chân thon dài, thẳng tắp, nước cũng nhẹ nhàng trượt xuống, tụ lại dưới chân.

Dù cả ba người kia đều ở trong phòng, chẳng ai dám tiến lại gần phòng tắm.

Họ từng thấy vẻ đẹp thật sự của Tống Yên Kiều, biết cậu xinh đẹp đến mức nào. Ngay cả hình ảnh phản chiếu trên tấm kính phòng tắm pha lê cũng vô cùng cuốn hút.

Nhưng hiện tại, ít nhất họ chưa thể đường hoàng chiêm ngưỡng.

Vì điều đó sẽ khiến Tống Yên Kiều không thoải mái.

[Ê!! Mấy người làm cái trò gì vậy? Lâm Ngữ, cậu cũng say sữa luôn à?]

[Chu Chu cứ một phút liếc về phía phòng tắm 800 lần, xong lại giả vờ cúi đầu đọc sách.]

[Tống Yên Kiều, hắc hắc hắc, hôm nay tôi nhất định phải nhìn thấy cậu không đeo kính, không mặc sơ mi kẻ vuông!]

[Haha, tôi muốn nhìn, tôi muốn nhìn hết!!!]

Tiếng nước tắt, Tống Yên Kiều bước ra từ phòng tắm.

Cậu vẫn đeo kính, mặc một bộ đồ ngủ hình Pikachu kín mít, chỉ có khuôn mặt là hơi hồng lên.

[Được rồi, được rồi, cậu thật sự coi chúng tôi là người ngoài đúng không?]

[Sóc Con, cậu trùm kín thế làm gì? Không thể để bọn tôi nhìn một chút sao?]

[Lạy luôn! Tưởng diễn xiếc không á, chỉ có mấy người mới nuốt nổi cái dạng này.]

"Xong rồi, đến lượt mọi người đấy."

"Vậy tôi đi trước." Thẩm Chu nói xong, không biểu cảm gì, nhanh chóng ôm đồ ngủ rồi bước vào phòng tắm.

Bên cạnh, Lâm Ngữ bỏ quần áo mình vừa cầm xuống.

[Không phải, sao tôi cứ có cảm giác họ toàn muốn tắm ngay sau Tống Yên Kiều vậy? Cái chương trình này đúng là kỳ lạ.]

[Đúng luôn! Có vẻ ai cũng có cảm giác chiếm hữu đối với Tống Yên Kiều ấy?]

[Nếu đổi sang một khách mời khác thì tôi cũng hiểu, nhưng mà nếu là nhan sắc làm rung động lòng người thì được. Đương nhiên không phải bảo Sóc Con không dễ thương, chỉ là chưa đến mức đó.]

[Tôi lại nghĩ bọn họ như đang lén lút ăn thứ gì ngon mà không cho tôi biết.]

[Haha, fan của Tống Yên Kiều đúng là điên rồi. Đừng nói với tôi là các cô thật sự nghĩ cậu ấy đẹp đến mức này nhé?]

[Mấy người ghét cay ghét đắng này sao thế? Cuộc sống của mấy người bất hạnh lắm đúng không? Hay là... à mà thôi. Người khác nói một câu về Tống Yên Kiều, mấy người cũng phải đâm chọt cho được.]

Cuối cùng cũng nằm trên giường, Tống Yên Kiều thở phào nhẹ nhõm, tiện tay lấy điện thoại ra.

[Ai đang ở dưới biển sâu vậy?]

Thẩm Chu vừa tắm xong, đang suy nghĩ. Anh ta và Tống Yên Kiều đều dùng chung một loại sữa tắm, thế nên trên người cả hai có mùi giống hệt nhau.

Đột nhiên, Thẩm Chu nghe thấy Tống Yên Kiều hứng khởi hát vang bài Cậu Bé Bọt Biển.

Trong khoảnh khắc, DNA của Thẩm Chu như bị k*ch th*ch, gần như muốn hát theo luôn.

47 cũng hợp tác: "Cậu Bé Bọt Biển!!!"

[Chim phượng hoàng bay lượn, co duỗi tự tại]

47 tiếp lời: "Cậu Bé Bọt Biển!!!"

Tống Yên Kiều: [Nếu thám hiểm là ước mơ của bạn]

47: "Cậu Bé Bọt Biển!!!"

Tống Yên Kiều: [Vậy gõ gõ boong tàu, làm cá lớn mở đường!]

47: "Cậu Bé Bọt Biển!!!"

Hát xong, màn đêm buông xuống, 47 và Tống Yên Kiều lại lăn đến bên nhau như người cha già gặp lại đứa con nhỏ sau một ngày vất vả.

Cả hai đều phấn khởi, 47 cười rạng rỡ: "Nhóc con, cưng không thích Pikachu của mình sao? Chỉ hát về Cậu Bé Bọt Biển thì Pikachu sẽ buồn đấy!"

Tống Yên Kiều nằm dài như một cái bánh cá mặn: "Để mai đi, mai lại đến Pikachu, ngày kia Trâu Lớn, hôm sau nữa thì Cá Chép Nhỏ."

[47, cảm giác tôi như một ông vua vậy, ngày nào cũng nghĩ xem nên hát bài nào.]

Lận Huyên nhướng mày. Chỉ cần không phải ngày nào cũng muốn ôm ai đó ngủ là được. Một ông vua nhỏ chỉ nghĩ xem hôm nay hát gì thì cũng chẳng sao.

47 cười to: "Nhóc con chính là hoàng đế nhỏ đó! Chúng ta lên mạng là phải làm hoàng đế nhỏ thôi!"

Tống Yên Kiều: "Tốt, hôm nay tôi sẽ dẫn sinh viên đi chinh phạt phương Bắc."

47: "... Nếu cưng không muốn đi chinh phạt, thì cứ nói thẳng."

Lâm Ngữ ngồi một bên, nghe Tống Yên Kiều nói đủ thứ linh tinh, khóe môi không ngừng giãn ra. Đây mới đúng là Tống Yên Kiều tự do nhất, có thể nói bất cứ điều gì mình muốn.

47 bỗng nhiên im lặng. Sau khi chơi đùa xong với Tống Yên Kiều, cảm giác có lỗi trong lòng lại dâng lên.

Nó thật sự rất muốn mãi như vậy, cùng Tống Yên Kiều vừa chơi vừa cười. Nó rất muốn nói ra cho Tống Yên Kiều biết nhưng nó không muốn cậu ghét bỏ nó.

47 thoáng buồn, Tống Yên Kiều gọi hai lần nhưng nó không trả lời.

Tống Yên Kiều vuốt quả cầu sáng trong lòng, bỗng nhiên lên tiếng: "Sao không nói gì? Công việc không thuận lợi à? Nếu công việc có vấn đề thì nói ra, tôi nghe thử xem."

[Tuy tôi không hiểu lắm về công việc của cậu, nhưng tôi có thể làm cái thùng rác nghe chuyện mà.]

47 cố gắng lựa lời: "Chuyện là thế này, nhóc con à... Cậu cũng biết năm nay kinh tế khó khăn mà, Cục Xuyên Thư đang cắt giảm nhân sự."

"Sau đó... tôi bị sa thải rồi. Ừm, thế nên cậu cũng bị ảnh hưởng. Dù cậu có hoàn thành nhiệm vụ cũng không thể trở về thế giới ban đầu được nữa."

"Bọn họ quá đáng thật! Còn nói tôi là bug! Sao tôi có thể là bug được chứ? Nói năng lực làm việc của tôi có vấn đề!! Năng lực của tôi có vấn đề ở đâu? Bao nhiêu năm qua vẫn vậy, tại sao bây giờ lại đuổi tôi?"

Tống Yên Kiều xoa xoa đầu 47, cười nhẹ nhàng: "Đúng rồi, chính là do bọn họ có vấn đề. 47 đương nhiên là hệ thống giỏi nhất rồi! Không sao đâu, đôi lúc làm việc có sai sót cũng là bình thường mà."

Dù được Tống Yên Kiều an ủi, 47 vẫn thấy áy náy vô cùng. Dù sao cũng là nó kéo Tống Yên Kiều đến thế giới này. Bị sa thải thì nó không sao nhưng Tống Yên Kiều lại phải trả giá bằng cả một mạng sống.

Nếu nhiệm vụ không hoàn thành, Tống Yên Kiều sẽ không có cơ hội được sống lại ở thế giới khác nữa.

"Kiều Kiều, tôi xin lỗi cậu nhiều lắm."

Tống Yên Kiều chỉ cười, giọng nói đầy ấm áp:

"Không sao đâu, sau này tôi kiếm tiền nuôi cậu. Nghỉ ngơi một chút không thành vấn đề mà."

47 suýt nữa khóc, viền mắt đỏ hoe...Kiều Bảo... huhu...

[Vậy là tôi không cần phải đi đào than nữa đúng không?]

"Ừ, đúng vậy. Cậu không hoàn thành nhiệm vụ, không nhận được mục tiêu nào nữa, cũng không thể quay về thế giới cũ."

Nhìn 47 vẫn còn vẻ áy náy, Tống Yên Kiều tiếp tục trò chuyện để trấn an: [Thật ra tôi cũng không quá muốn về nhà. Cậu biết mà, ở thế giới trước, chẳng ai thích tôi cả.]

[Cậu có biết không, tôi không muốn rời xa các anh, chị, em ở đây đâu. Nếu tôi quay lại, cậu cũng sẽ biến mất, phải không? Tôi không muốn rời xa cậu và mọi người.]

"Thật không?"

[Đương nhiên thật chứ! Tôi không cần phải nói dối cậu làm gì cả.]

Nghe đến đây, 47 như được tiếp thêm sức mạnh: "Kiều Kiều, nếu cậu không muốn về thì chúng ta cứ ở lại đây thôi. Cùng nhau sống vui vẻ. Tôi bảo đảm với cậu, danh sách ăn dưa tôi lưu lại nhiều lắm, chúng ta cứ từ từ thưởng thức hết!"

Cặp kính của Tống Yên Kiều bị vứt sang một bên. Nghe 47 nói vậy, cậu không kìm được mà ôm chặt lấy 47.

Đôi mắt trong veo, lấp lánh niềm vui hồn nhiên, Tống Yên Kiều nói: [Ừm, đúng rồi, đúng kiểu này! Tôi siêu thích ăn dưa luôn.]

47 bị khuôn mặt mềm mại của Tống Yên Kiều cọ vào, cả gương mặt nóng bừng.

Nó nắm chặt tay, nghĩ rằng bất cứ thứ gì Tống Yên Kiều muốn, nó đều sẽ cố gắng hết sức để đáp ứng.

Dù sao Tống Yên Kiều cũng là người cuối cùng mà nó được "dẫn dắt". Nó nhất định phải hoàn thành tâm nguyện của Yên Kiều.

Tống Yên Kiều tiếp tục tựa vào người 47, cứ ríu rít không ngừng, giống như một đứa trẻ có rất nhiều chuyện để nói.

Lận Huyên bên cạnh cũng im lặng lắng nghe.

Tống Yên Kiều vẫn thao thao bất tuyệt:

"47, nghe này, tôi nói lại cho cậu rõ nhé. Đây không phải là dưa hấu đâu, loại quả này gọi là việt quất, còn gọi là táo. Nó mọc ở rừng mưa Sahara, vùng đất hoang mạc. Vì hình dáng nó giống chim cánh cụt nên tụi tôi thường gọi là gấu Bắc Cực. Mấy người như cậu, ngay cả cây xương rồng còn không nhận ra, đừng có mà nói đây là đu đủ nữa, được không? À, còn loại quả quýt này... gọi là gì nhỉ? À đúng rồi, kiwi."

"Và... và... tụi tôi.... còn có thể cùng nhau... làm siêu nhân Ultraman... cứu thế giới nữa!"

Giọng nói của Tống Yên Kiều càng ngày càng nhỏ, cho đến khi cậu ngủ quên, không còn tiếp tục lải nhải nữa.

Thẩm Chu: "?"

Tống Yên Kiều bị hệ thống sa thải rồi sao?

Điều đó có nghĩa là cậu không cần phải làm mấy nhiệm vụ như đi đào than ở châu Phi nữa?

Cũng đồng nghĩa với việc, dù ai đó có phát hiện ra diện mạo thật của Tống Yên Kiều, cậu cũng sẽ không bị trừng phạt?

Mấy ngày nay, dựa vào những lời lẩm bẩm của Tống Yên Kiều, Thẩm Chu cũng đoán ra một phần sự thật. Nhiệm vụ của Yên Kiều có vẻ là khiến mọi người chán ghét và nghĩ rằng cậu chẳng có gì nổi bật.

Không hiểu sao, khi nghe tin hệ thống của Tống Yên Kiều bị sa thải, Thẩm Chu lại thấy nhẹ nhõm.

Có lẽ là vì... Tống Yên Kiều sẽ không rời đi thế giới này.

Cậu ấy sẽ ở lại đây.

– – –

Lận Huyên xuống lấy nước, gặp Chu Bách Lễ ở dưới lầu.

Anh vốn không định nói gì với Chu Bách Lễ. Trong mắt anh, Chu Bách Lễ chỉ là một người xa lạ không đáng để bận tâm.

Nhưng Chu Bách Lễ lại bất ngờ gọi anh lại:

"Lận Huyên, anh làm vậy không thấy có lỗi với Mộc Kiều sao?"

"Nếu anh thích Mộc Kiều thì nên chung thủy với cậu ấy. Chứ không phải vừa đối tốt với cậu ấy, vừa lên chương trình lại tỏ ra tốt với Tống Yên Kiều. Tống Yên Kiều có gì mà so được với Kiều Kiều chứ? Anh nói quá ăn quàng à."

Lận Huyên dừng chân, ngón tay nhẹ nhàng vuốt mép ly nước, ánh mắt lạnh nhạt nhìn lên.

Được rồi, người này không còn là người xa lạ nữa.

Thành tình địch rồi.

Mà có vẻ như, Kiều Bảo của anh rất ghét người này.

Thậm chí, anh ta còn chẳng đủ tư cách tham gia cuộc cạnh tranh.

Cho nên, người này chỉ là một kẻ đáng ghét.

Lận Huyên nói: "Cậu không cần xen vào việc xem tôi có lỗi với Kiều Kiều hay không. Tóm lại, cậu không có cơ hội đâu. À, nếu đầu óc có vấn đề thì nên đi khám đi. Kiều Kiều không rảnh chữa bệnh cho người ngốc."

"Và đừng để tôi nghe thêm bất kỳ lời nào cậu nói xấu Tống Yên Kiều nữa."

Nói xong, Lận Huyên không thèm liếc thêm một cái, đi thẳng lên lầu, để ly nước lên tủ đầu giường của Tống Yên Kiều.

Anh không chắc liệu Tống Yên Kiều có dậy tìm nước uống hay không, nhưng để ở đây thì khi tỉnh dậy, cậu có thể dễ dàng lấy được.

Chu Bách Lễ vẫn đứng dưới lầu, mặt mày đen lại vì câu "Kiều Kiều" của Lận Huyên.

Hắn cực kỳ khó chịu khi nghe Lận Huyên gọi Mộc Kiều thân mật như vậy, lại càng không chịu nổi cái vẻ như "chính thất" của Lận Huyên.

Còn Tống Yên Kiều, thật nực cười! Sao ai cũng coi cậu ta như bảo bối?

Rõ ràng cậu ta chẳng thể so nổi với Mộc Kiều, thậm chí còn không bằng một sợi tóc của cậu ấy.

[Tác giả có lời muốn nói]

Kiều Bảo hiện tại: "Không sao đâu, công việc nào mà chẳng có lúc làm sai."

Sau khi biết 47 gây ra chuyện gì thì liền hét lên một tiếng bén nhọn.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận