Sáng hôm sau, khi Chu Tuệ An xuống lầu, cậu vẫn không ngừng trêu chọc Chu Bách Lễ:
"Anh, hôm qua Tống Yên Kiều nhắn tin cho anh đúng không?"
"Em đã nói mà, ánh mắt cậu ấy nhìn anh không bình thường chút nào, hóa ra là thích anh rồi."
"Vậy cậu ấy có định để em gọi là chị dâu không?"
"Thật ra em chẳng có ý kiến gì đâu, miễn anh thích, ai làm chị dâu em cũng vui hết."
Khuôn mặt Chu Tuệ An trông rất ngây thơ, dường như cậu đã hoàn toàn bỏ qua chuyện hôm qua và trở về làm cậu em trai nhỏ, đơn thuần, vô tư của Chu Bách Lễ.
Chu Tuệ An hỏi hết câu này đến câu khác, mỗi câu như vậy ánh mắt của Chu Bách Lễ lại thêm phần lạnh lẽo.
Thấy sắc mặt anh trai không tốt, tâm trạng của Chu Tuệ An lại càng phấn khích. Chỉ cần Chu Bách Lễ không thích Tống Yên Kiều là được. Hôm qua cậu ta đã để ý thấy ánh mắt anh trai mình thi thoảng lại ngẩn ngơ nhìn Tống Yên Kiều, nhưng cậu ta không đời nào muốn Tống Yên Kiều trở thành chị dâu của mình.
Hay nói đúng hơn, cậu ta không muốn ai trở thành chị dâu hết.
Cậu ta muốn tự mình làm chị dâu của mình.
Anh trai chỉ có thể là của cậu ta và cuộc sống tốt đẹp này cũng chỉ có thể thuộc về cậu ta. Tất cả những điều tuyệt vời này, cậu ta muốn tự mình tận hưởng.
Đúng như dự đoán, Chu Bách Lễ nhíu mày:
"Đừng nói linh tinh, cậu ấy sẽ không trở thành chị dâu của em đâu."
Trong đầu anh chỉ nghĩ đến việc ở bên "Thỏ Con" của mình. Những người khác không có cơ hội.
Anh sẽ không thích ai khác và càng không muốn mình giống như Lận Huyên, vướng vào những mối quan hệ không rõ ràng.
Dưới lầu, mấy người khác đã ngồi sẵn ở bàn.
"Chúng ta tụ tập đủ rồi à? Hôm nay sẽ cùng nấu cơm trưa, nhóm nấu ăn là Kiều Bảo với anh Lận nhé."
Thật ra lúc đầu không định để Tống Yên Kiều và Lận Huyên cùng nấu ăn, nhưng chỉ có Lận Huyên và Đường Lan biết nấu.
Đường Lan lại phải đi mua đồ, mấy người khác thì không ai chịu ở lại với Lận Huyên mà chỉ muốn tranh nhau đi cùng Tống Yên Kiều ra chợ.
Cuối cùng, Tống Yên Kiều giơ tay nói: "Thôi để tôi ở nhà đi, tôi cũng không thích ra ngoài lắm. Mấy người đi đi, bên ngoài nóng quá, tôi đợi mấy người về là được."
Thế là nhóm nấu ăn được quyết định.
Chu Tuệ An nói: "Vậy em đi cùng anh hai ra ngoài mua đồ nhé."
Khi sáu người rời đi, căn nhà cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại. Tống Yên Kiều theo Lận Huyên vào bếp chuẩn bị nguyên liệu.
Vừa vào bếp, Tống Yên Kiều đã đi hết chỗ này đến chỗ khác, nhìn đông nhìn tây, tay thì lau chùi hết chỗ này đến chỗ khác. Đi tới đi lui, bận rộn không ngừng.
Thấy Tống Yên Kiều bận rộn mà chẳng biết đang làm gì, Lận Huyên quyết định giao cho cậu chút việc để làm: "Kiều Bảo, lấy giúp tôi ít tỏi đi."
Tống Yên Kiều lục tung tủ lạnh, cuối cùng cũng tìm được tỏi mang đến đưa cho Lận Huyên.
"Kiều Bảo, lấy bột mì nữa."
Lại thêm một màn tìm kiếm khắp nơi, cậu đưa được bột mì tới chỗ Lận Huyên.
"Kiều Bảo..."
Lần nào cũng vậy, tìm xong thứ cần tìm, Tống Yên Kiều lại lăng xăng đi quanh bếp, nhìn chỗ này một chút, lau chỗ kia một chút, giống như cố làm quen với vị trí mọi thứ để tiện tìm kiếm đồ cho Lận Huyên. Nhưng thật ra, chẳng ai biết cậu đang lén lút làm gì.
Tống Yên Kiều ngẩng đầu lên hỏi: "Lần này lấy gì nữa?"
Lận Huyên: "..."
Lận Huyên: "Không cần gì nữa. Cậu đứng yên bên cạnh tôi là được rồi, đừng chạy lung tung nữa, tôi hơi choáng đầu đây."
Tống Yên Kiều: "À, được."
Cậu đứng ngoan ngoãn bên cạnh Lận Huyên, nhìn anh thái rau, yên lặng đến mức trông giống một đứa trẻ. Nhưng nếu nhìn kỹ, ánh mắt cậu vẫn len lén liếc về phía cái bồn rửa.
[Ha ha ha, chết cười, một người thì chẳng biết bận rộn cái gì, còn người kia thì bị làm cho chóng mặt luôn.]
[Buổi tối mở app bước chân trên WeChat chắc chắn Tống Yên Kiều sẽ thấy mình đi được tận 20.000 bước, mà toàn là quanh cái bếp!]
[Sóc Con à, cậu đúng là một chú sóc bận rộn!]
[Đúng kiểu trong mắt chẳng để lọt bất kỳ hạt bụi nào luôn. Chỗ nào dính tí bẩn là cậu lau sạch ngay.]
[Anh Lận mau nhìn kìa !!! Tống Yên Kiều đang ăn vụng cà chua đấy!]
[Ha ha ha, bảo sao Tống Yên Kiều cứ rửa cái đĩa cà chua đi rửa lại 800 lần, còn xoay tới xoay lui để chọn chỗ tốt nhất ăn vụng.]
[Đề nghị anh Lận kiểm tra lại đi, trong bếp có thứ gì bị ăn vụng mất không.]
[Sóc bảo bối, đúng là một chú sóc trộm đồ ăn chuyên nghiệp!]
"Tôi muốn ăn cà chua đường phèn. Làm cho tôi một cái trước được không?"
"Nếu không được thì thôi, tôi lại mang cà chua đi rửa vậy."
[Bảo bối à...]
[Không phải chứ, cậu lại lén ăn nữa đúng không?]
[Cười chết mất, lát nữa anh Lận ngẩng lên, không biết cậu giấu quả cà chua to thế nào đây?]
[Không được thì thôi, haha, Sóc bảo bối, cưng nói dễ nghe quá à.]
Tống Yên Kiều nhìn chằm chằm quả cà chua tròn vo trong chậu nước, ánh mắt đầy mong chờ, tựa như chỉ bằng ánh mắt thôi cũng có thể giúp cà chua cởi bỏ vỏ.
Lận Huyên: "...Được rồi, cậu muốn ăn gì, tôi làm cho, nhưng đừng có làm vậy nữa."
Tống Yên Kiều: "?"
Tống Yên Kiều chột dạ: [Tôi chẳng hiểu gì cả, anh đang nói gì thế? Lạ lùng ghê, anh Lận đang nói chuyện sao? Tôi bận rộn từ nãy giờ mà, tôi có làm gì đâu chứ.]
Lận Huyên: "..."
Anh cầm lấy quả cà chua, xoay nó lại, thấy mặt kia đã bị cắn mất một miếng từ lúc nào: "Đừng có trộm cắn cà chua."
Tống Yên Kiều: "..."
Tống Yên Kiều cúi đầu, cuối cùng cũng phải nhận sai.
[Sumimasen sốt cà chua, tôi sai rồi. Lẽ ra tôi không nên lén cắn, tôi nên đường hoàng mà cắn anh bạn mới đúng. QAQ, tôi không cố ý đâu, ai kêu anh bạn nhìn hấp dẫn quá chi?]
Tống Yên Kiều: "Là nó dụ tôi trước, không phải lỗi của tôi đâu. Tôi chỉ phạm cái sai mà ai mê ăn cũng phạm phải thôi."
[Haha, nghe như kiểu lời bao biện của tên đàn ông tồi.]
[Cà chua: Tôi không ngờ mình sống đến mức bị biến thành thế này.]
Lận Huyên: "..."
Cà chua mà biết cậu thế này chắc cũng tức đến chín mất.
Lận Huyên thở dài. "Sáng nay không ăn no à?"
Tống Yên Kiều ngước mắt nhìn anh, trông như đang tủi thân lắm: "Thần Bảo nói là sáng nay đã nấu bữa sáng rồi, nhưng sáng chỉ có hai cái lá cây mỏng dính. Nhiều thế, ăn sao hết được? Ăn sao cho hết."
"Tôi thích ăn bánh cuộn nhiều lớp cơ. Mấy người giàu mấy anh cứ thích ăn lá cải, tôi ăn không vô."
Chú sóc con ôm quả thông, mắt rưng rưng, ngẩng đầu lên, cái đuôi bị cắn đến ướt nhẹp gục xuống, trông thật đáng thương. Có vẻ vì đói quá nên mới phải gặm cả đuôi.
Lận Huyên: "..."
[Xin lỗi, tôi cười đến run người. Cậu đúng là tội nghiệp thật.]
[Đi theo Tiêu Thần sống, đói ba ngày liền.]
[Lá cây á, nhìn ra được là Sóc Con ghét ăn lá cây lắm.]
Lận Huyên: "Cậu ra ngoài chờ đi, tôi nấu mì cho cậu ăn. Đói thì đừng có đi lung tung nữa, càng đi càng đói thêm thôi."
Tống Yên Kiều nghe lời đi ra ngoài, ngồi chờ Lận Huyên, trong lúc chờ thì lẩm bẩm một mình.
[Bạn nói đi, rau cải là ai phát minh ra nhỉ? Không phải tôi ghét ăn rau đâu nhưng khi có rau thì ít nhất cũng phải có thịt chứ. Dĩ nhiên, nếu cả rau và thịt cùng xuất hiện, tôi sẽ chọn ăn thịt. Chủ yếu là ai mà chọn rau khi có thịt, đúng không? Không phải tôi kỳ thị rau, mà là ăn thịt thì hấp dẫn hơn nhiều.]
Lận Huyên: "..."
Đúng là vừa vui tươi, vừa kén ăn.
Anh quen tay nấu nướng, chẳng mấy chốc đã bưng ra một tô mì nóng hổi cho Tống Yên Kiều, còn thêm một ít cà chua thái lát.
[Aaaa!!! Đại ân nhân, anh đúng là ba ruột của tôi!!!]
[Tôi yêu anh, ba ruột!!!]
Lận Huyên: "..."
Tin vui: Tống Yên Kiều yêu anh.
Tin buồn: Là tình cảm con dành cho ba ruột.
Lận Huyên: "...Ngồi đây ăn đi, để tôi lấy thêm vài quả quýt cho."
Tống Yên Kiều đang ăn mì thì ngẩng đầu lên: "?"
Lận Huyên định làm ba cậu thật à.
[Anh trai, anh định làm ba tôi thật hả?]
[Thế thì chẳng phải tôi sẽ thành Thái tử gia à? Tôi đồng ý, hoàn toàn đồng ý. Nếu có thể làm con trai anh, được thừa kế số tiền không đếm xuể của anh, tôi tuyệt đối chấp nhận.]
Lận Huyên phì cười, thế giới này đúng như mong muốn của Tống Yên Kiều
Chính anh còn chưa được làm Thái tử gia ngày nào, vậy mà Tống Yên Kiều đã sẵn sàng lên làm trước.
[Haha, buồn cười quá. Kiều Bảo: Ba ơi! Lận Huyên: Tôi không phải Ba cậu. Kiều Bảo: Ba ơi! Lận Huyên: Tôi không phải Ba cậu. Kiều Bảo: Ba ơi! Lận Huyên: ...Ừ, được rồi.]
[Ok, thế là thành cặp ba-con giả luôn. Tôi cũng bắt đầu quen với tình huống này rồi.]
[Chúng ta gọi đây là "tình phụ tử đi mượn." Một kiểu quan hệ kỳ quặc nhưng vui.]
[Không phải đâu, cái cặp này nghe tên hơi lạ tai nhỉ. Bộ "Nhất Thần Yên Vũ" không nghe hay hơn sao?]
[Xin lỗi, nhưng cặp Nhất Thần Yên Vũ ngột ngạt quá, không ai thích nổi.]
[Haha, cười chết thật đấy. Nhất Thần Yên Vũ, Tiêu Thần, Kiều Bảo, Lâm Ngữ đúng không? Thật sự chật chội.]
[Thuyền Yên mới là tốt nhất! Tên nghe cũng hay nhất luôn.]
[Không cảm thấy doge.]
Mấy người mua đồ ăn về đến nơi thì Tống Yên Kiều đã ăn xong món mì do Lận Huyên nấu. Mùi vị rất ngon, là kiểu đã ăn rồi thì chỉ muốn ăn thêm nữa.
Đường Lan vừa mới sắp xếp xong đồ ăn đã vội vàng chạy vào bếp: "Tôi vào phụ mọi người một tay."
Chu Tuệ An nhìn thấy vậy cũng lon ton theo vào: "Anh, để em vào giúp anh Đường Lan làm đi. Anh cứ nghỉ ngơi ở ngoài, trong bếp đông quá cũng không làm được gì đâu."
Bếp vốn thoải mái với hai người, vừa đủ cho ba người, nhưng bốn người thì bắt đầu chen chúc. Vậy mà họ vẫn cố nhét thêm người.
Tống Yên Kiều chạy khắp nơi, nghiễm nhiên trở thành người bận rộn nhất trong bếp. Đồng thời, cậu cũng kiêm luôn chức vụ "ăn vụng chuyên nghiệp" hàng đầu.
Đường Lan và Lận Huyên mỗi lần nấu xong một món đều ưu tiên đút Tống Yên Kiều nếm thử trước, danh nghĩa là để cậu xem món ăn đã vừa miệng chưa. Nhưng thực tế là món nào cũng phải đút hai miếng thì cậu mới chịu im miệng.
[Bạn nói thử đi, cánh gà là ai phát minh nhỉ? Bạn nhìn xem, nó vừa có thịt, vừa có da, vừa đẹp dáng lại vừa ngon! Tôi yêu cánh gà, cánh gà cũng yêu tôi. Tôi ăn cánh gà, cánh gà được tôi ăn.]
[Mau, cho vào chén tôi một cái nào.]
Thế nhưng, cánh gà còn chưa kịp đến bát của Tống Yên Kiều thì đã bị Chu Tuệ An nhanh tay hớt mất.
Cạch!
Một âm thanh vang lên.
Đó là tiếng chiếc đĩa vỡ và cũng là tiếng trái tim Tống Yên Kiều tan nát.
Chu Tuệ An, với đôi mắt đỏ hoe, ôm tay mình, vẻ mặt hoang mang quay qua nhìn Đường Lan: "Anh Đường Lan, em biết anh không thích em, nhưng anh làm thế này... thật sự khiến em tổn thương."
Tiếng đĩa vỡ khiến Chu Bách Lễ đang ở ngoài chú ý tới.
Vừa bước vào, anh đã thấy Chu Tuệ An sắp khóc đến nơi.
"Anh, cánh gà vừa nãy thật sự nóng lắm. Nhưng mà, em cũng biết là anh Đường Lan không cố ý đâu."
Đường Lan hoàn toàn sững người. Rõ ràng món đó là y đưa cho Tống Yên Kiều. Chuyện thế này đã xảy ra không ít lần, nhưng lần nào Chu Bách Lễ cũng không tin lời y, lúc nào cũng nghĩ y cố ý đối xử không tốt với Chu Tuệ An.
Đường Lan mệt mỏi, chỉ nói được một câu: "Tôi không có."
Nhưng ánh mắt của Chu Bách Lễ đã bị chiếc đĩa vỡ và cánh gà rơi trên sàn thu hút.
[Trời ơi! Không sao đâu, cánh gà còn trên đĩa mà, vẫn ăn được. Rơi trên sàn cũng không sao, tôi vừa lau sàn sạch sẽ mà!]
[Còn chưa đến ba giây, vẫn ăn được, ăn ăn ăn! Haha!]
[Cánh gà thì làm gì ai mà các anh phải đối xử như thế? Cánh gà à, từ giờ không ai ăn cậu nữa thì cậu cứ để tôi ăn là được!]
Tống Yên Kiều cúi đầu, nhặt miếng cánh gà rơi trên đĩa, đưa thẳng vào miệng.
Lận Huyên nhíu mày: "Kiều Bảo, đồ rơi trên đất dơ lắm, đừng ăn nữa. Để lát nữa tôi làm món khác cho cậu."
Tống Yên Kiều, hai má phồng lên vì miệng đầy đồ ăn, đáp tỉnh bơ: "Tôi nhặt miếng cánh gà còn trên đĩa, đâu có dơ."
Lận Huyên cố gắng kiềm chế nhắm chặt mắt: "Tôi cho cậu mười nghìn, đừng ăn nữa."
Tống Yên Kiều: "Vậy thì thôi, tôi không ăn nữa."
Cậu ngoan ngoãn chớp mắt nói vậy nhưng vẫn nuốt nốt miếng cánh gà đang nhai dở trong miệng.
Tống Yên Kiều thở dài: "Nhưng mà phí quá trời luôn."
Lận Huyên kiên nhẫn đáp: "Tối nay đem cho chó ăn, thế thì không phí nữa."
[Ơ, ý anh là sao? Tôi không được làm con chó đó à? Mấy người chưa ai ăn thử đâu, mấy người không biết cánh gà này ngon cỡ nào đâu!!!]
[Thơm quá trời thơm, tôi sẵn sàng phong cho nó làm Hương Phi!!!]
Lận Huyên: "...."
Cách cậu đối xử với "Hương Phi" là ăn sạch không còn miếng nào luôn đấy hả...
Tống Yên Kiều luyến tiếc nhìn đĩa cánh gà, nhưng cuối cùng cũng miễn cưỡng đứng dậy.
Chu Tuệ An, từ nãy giờ đang diễn cảnh đáng thương, cũng bị màn "nhặt cánh gà ăn" của Tống Yên Kiều làm cho choáng váng, quên luôn việc đóng vai khổ sở.
Cái quỷ gì vậy trời... Tống Yên Kiều đúng là kỳ lạ hết chỗ nói.
Thời đại bây giờ đã hiện đại thế này, gu thẩm mỹ của cậu ta chắc là không theo kịp rồi. Sao mà mọi người cứ điên điên thế nhỉ?
Chu Tuệ An cố bình tĩnh lại, nhớ ra mục đích của mình là đi "pha trà". Sau khi nghẹn cảm xúc xuống, cậu ta lại cố lấy giọng nhẹ nhàng: "Anh à, chắc anh Đường Lan chỉ là muốn được quang minh chính đại đứng cạnh anh thôi, muốn làm em trai anh nên mới thế."
"Anh Đường Lan thích anh lắm, anh đừng trách anh ấy."
Chu Bách Lễ nhíu mày, quay sang nhìn Đường Lan. Đường Lan thì không muốn nói gì thêm nữa, bởi lẽ lần nào cũng y như vậy.
Nói gì giờ?
Diễn xong thì cũng đi nhanh đi, y còn phải nhanh chóng quay lại làm thêm một phần cánh gà mới cho Tống Yên Kiều.
Tống Yên Kiều chớp mắt: [Ủa, diễn xuất của cậu vậy mà cũng gọi là đóng kịch hả? Làm tới mức này thì cố diễn cho ra hồn chút đi, đợi lát nữa vết thương khép lại thì ai tin nữa?]
[Dù sao thì tôi cũng hiểu cho cậu mà, bé ngoan. Cậu yếu ớt lắm, đến mức uống thuốc ngủ tự tử cũng phải chạy đi rửa ruột cơ mà. Thật là cần được yêu thương quá đi.]
[Trà xanh đúng là chàng trai mạnh mẽ, tình nguyện rửa ruột cũng phải diễn cảnh nhận Đường Lan về nhà. Nhưng mà khổ quá, ai cũng không yêu cậu, buồn bực muốn tự sát cơ đấy.]
[Thật sự là giống cá mập giòn giòn, vừa giòn lại khó mà hạ được!]
Chu Bách Lễ: "......"
Cá mập giòn giòn?
Chu Bách Lễ quay qua nhìn Chu Tuệ An, rồi ra hiệu: "Lại đây để anh nhìn xem vết thương của em."
Chu Tuệ An khẽ giấu tay ra sau, lí nhí: "Anh, không sao đâu. Chỉ là vết thương nhỏ thôi, anh không cần phải lo. Em không muốn anh phải lo lắng cho em."
Chu Bách Lễ không để yên, nghiêm giọng: "Lại đây, Tuệ An."
Chu Tuệ An chậm chạp bước tới, đưa tay ra cho Chu Bách Lễ xem. Chu Bách Lễ nhìn kỹ, nhíu mày: "Vết thương đâu? Vừa mới đây mà anh thấy sắp lành rồi!"
Chu Tuệ An nhỏ giọng: "Em đã nói rồi mà, không có gì nghiêm trọng. Giờ thì tin em chưa?"
Tống Yên Kiều ngồi yên lặng nhìn, vẻ mặt như không có chuyện gì: [Đúng là chiêu sát thủ đây rồi. Người ta đã nói không sao, anh nhất định phải kiểm tra, giờ thì sao? Anh còn nói được gì nữa không?]
Chu Bách Lễ: "......"
Chu Bách Lễ cảm giác như có luồng khí nghẹn ứ trong ngực, không biết là do tức giận vì mấy lời "thầm thì" của Tống Yên Kiều, hay do nhận ra đứa em ngoan ngoãn của mình thực ra không hề đơn giản như anh từng nghĩ.
Chú Bách Lễ thẹn quá thành giận: "Cậu nhìn tôi làm gì?"
Tống Yên Kiều ngoan ngoãn: "Anh thật sự muốn tôi nói sao?"
Đầu Chu Bách Lễ đau nhức: "Cậu nói đi."
Tống Yên Kiều: "Vậy tôi nói thật đấy nhé."
Chu Bách Lễ: "...."
Ngay từ đầu, Chu Bách Lễ cũng không muốn biết Tống Yên Kiều muốn nói gì, nhưng khi cậu hỏi mấy câu này, anh cảm thấy dù muốn hay không cũng phải nghe cậu nói cho rõ.
Chu Bách Lễ: "Nói đi."
Tống Yên Kiều: "Xem ra anh muốn biết thật. Được thôi, chuyển khoản VIP giá 8888 cho tôi đi, tôi sẽ nói. Nhưng để tôi nói trước, nếu anh không muốn biết nữa thì tôi cũng không chuyển trả lại đâu."
[Quả nhiên, Tống Yên Kiều không hổ danh là tới show hẹn hò làm công, chuyên gia phát hiện cơ hội kiếm tiền.]
[Tôi cũng tò mò muốn biết chuyện đó là gì?]
[Kiều Bảo đúng là "sát thủ thả thính"! Lần nào cũng khiến người khác không chịu nổi.]
[Ha ha, đúng là định nghĩa mới của "nghệ thuật dẫn dắt"!]
Tống Yên Kiều chớp mắt, bổ sung thêm một câu: "Biết đâu đây là chuyện khiến anh phải hối hận cả đời đó."
Chu Tuệ An đứng cạnh, không nhịn được mà cũng muốn hỏi xem Tống Yên Kiều định nói gì. Đến mức trong đầu còn lóe lên ý định chuyển tiền cho cậu, vì cảm giác đó là chuyện rất quan trọng, thậm chí có thể khiến Chu Bách Lễ ám ảnh cả đời.
Chu Bách Lễ: "Nói đi. Tôi không hối hận đâu."
Tống Yên Kiều nháy mắt, tỏ vẻ ngây thơ. Do anh ta muốn mặt mặt chứ đừng có trách cậu.
Tống Yên Kiều nhanh nhẹn chạy trốn, núp sau lưng Lận Huyên.
Lận Huyên: "?"
[Ba ơi! Che chắn cho con với. Con sợ lát nữa tên đó đánh con."
Lận Huyên: "..."
[Tác giả có đôi lời muốn nói]
Kiều Kiều: Muốn biết chuyện gì xảy ra tiếp theo, đón chờ ở chương sau nhé!