Dưới ánh đèn đường mờ nhạt, bóng dáng của người đàn ông bị kéo dài hơn bình thường.
Leng keng... Leng keng... Leng keng
Tiếng chuông vang lên trong trẻo, từng hồi "keng keng keng" đều đặn. Lận Huyên quay đầu lại và nhìn thấy Tống Yên Kiều đang chạy tới chỗ mình. Cậu thiếu niên với khuôn mặt nhỏ đỏ bừng vì chạy, đôi mắt đen nhánh sáng long lanh như quả nho, quần áo nhuộm xinh đẹp, nơi mắt cá chân còn đeo một chiếc lục lạc nhỏ.
Cậu trông giống như một chú tinh linh nhỏ chạy ra từ rừng, sống động mà ngây thơ.
Ánh mắt của Lận Huyên trầm xuống, anh nhìn mắt cá chân trắng muốt của thiếu niên, yết hầu bất giác chuyển động.
Bé cưng xinh đẹp.
Nhưng ngay sau đó, tiếng lòng của Tống Yên Kiều vang lên.
[Ba, ba ruột ơi, cô bé sắp chết rồi, ba mau cứu cổ đi!]
[Ba ơi! Mau lên! Đừng nhìn nữa, lấy đồ ăn vặt của ba ra nhanh lên!]
Lận Huyên: "..."
Lại định phát điên gì nữa đây?
Cô bé sắp chết? Sắp chết còn cứu được à?
Quan trọng hơn, Lận Huyên không hề thấy ai bên cạnh Tống Yên Kiều.
Anh chỉ thấy cậu ôm một con sóc nhỏ chạy tới chỗ mình.
Tống Yên Kiều vừa thở hổn hển vừa chạy đến, Lận Huyên theo phản xạ vỗ nhẹ vào lưng cậu: "Sao thế? Đừng gấp, nói từ từ nói."
Ai sắp chết cơ?
Sau khi lấy lại hơi thở, Tống Yên Kiều ôm lấy cánh tay của Lận Huyên: "Tôi đói rồi, có nhang không? Tôi cần ít nhang để ăn cơm."
Lận Huyên: "..."
Nhà ai lại cần nhang để ăn cơm hả?
Nhang người ta dùng để cúng tổ tiên hoặc thần phật chứ đâu phải để ăn.
Không biết Tống Yên Kiều lại nhảy qua kênh nào rồi. Dù còn thắc mắc nhưng Lận Huyên vẫn không do dự dẫn cậu về nhà, lấy nhang đặt trên bàn thờ ra.
Khi anh quay lại, đã thấy Tống Yên Kiều bày một đống đồ ăn vặt lên bàn.
Cậu cúi người xuống, nhỏ giọng thì thầm với hình giấy chú sóc nhỏ: "Chờ một chút nha, sắp được ăn rồi."
"Yên tâm, anh sẽ không để em đói chết đâu."
"Bé Đào Hoa, đợi một chút nha."
Lận Huyên: "?"
Bé Đào Hoa?
Phía trước thì có cái hệ thống 47, bây giờ lại thêm một đồng bọn tên bé Đào Hoa?
Bạn bè của Tống Yên Kiều đúng là đông thật, không những đông mà còn kỳ quặc.
Sau khi đốt nhang xong, Tống Yên Kiều ngoan ngoãn ngồi cạnh Lận Huyên. Bất ngờ, cậu hạ giọng hỏi: "Anh Lận, anh có tin là có ma không?"
Lận Huyên: "....."
Lận Huyên: "Cũng không tin lắm."
Anh chậm rãi nói thêm: "Nhưng nếu thật sự có ma, thì đâu cần thuê người làm. Ma đâu biết mệt, làm việc không ngừng nghỉ, còn có thể tái sử dụng tài nguyên. Chưa kể pháp luật bảo vệ quyền lợi người lao động, nhưng không bảo vệ quyền lợi của ma. Vậy là có thể cho ma làm việc liên tục, không cần trả lương. Tóm lại, nếu có ma, chắc chắn tôi sẽ kiếm được nhiều tiền hơn nữa."
Tống Yên Kiều: "..."
[Đúng là người ba già tư bản độc ác. May mà mình không phải ma.]
[Nếu không chắc chắn bị anh ấy bắt đi làm công mất.]
[Nhà tư bản xấu xa.]
Trên bàn, bé Đào Hoa, một sinh vật nhỏ mặc quần áo màu hồng đào, đang nhai lát khoai tây nghe vậy cũng khựng lại.
Bé vốn nghĩ Tống Yên Kiều đã là một cậu thiếu niên b**n th**, không ngờ còn gặp được người b**n th** hơn.
Ở một góc bàn, hệ thống 47 không biết từ lúc nào đã ngồi cạnh bé Đào Hoa. Nó nhỏ giọng nói: "Yên tâm đi, Kiều Bảo chỉ là miệng lưỡi sắc bén thôi."
Khi Tống Yên Kiều nhận lấy hình giấy Sóc Con và phát hiện sự tồn tại của bé Đào Hoa là nhờ lời nhắc nhở từ hệ thống 47.
Chú sóc không có mắt, nhưng trái đào mà nó ôm thì lại có đôi mắt nhỏ. Bé Đào Hoa chính là ma sống trên quả đào đó.
Hệ thống 47 rất thích hóng chuyện, ngay cả chuyện của bé Đào Hoa cũng không bỏ qua. Trên đường, nó đã kể hết mọi thứ cho Tống Yên Kiều.
Thậm chí, 47 còn nói bé Đào Hoa đã chết đói từ trước, vì thế nếu trong ba tiếng không ăn, con bé sẽ cảm thấy mình sắp chết đói.
Thực ra, cảm giác chết đói đó chỉ là ảo giác, vì bé Đào Hoa đã chết từ lâu rồi.
Tống Yên Kiều suy nghĩ một lúc, cảm thấy đời trước mình chắc cũng chết đói, nếu không tại sao kiếp này lại luôn cảm thấy đói bụng như vậy?
Tống Yên Kiều hạ giọng, vô thức nhích lại gần phía Lận Huyên hơn. Hơi ấm từ cơ thể cậu xuyên qua lớp áo mỏng, kèm theo đó là mùi hương thoang thoảng trên người cậu.
Hôm nay, Tống Yên Kiều mang mùi hương nhẹ nhàng, dễ chịu của cỏ cây.
Cậu thiếu niên ngồi cạnh anh trong đình hóng gió.
"Anh Lận, nếu tôi nói trên thế giới này có ma, anh có tin không?"
Lận Huyên hạ ánh mắt, chạm phải đôi mắt trong veo, sáng lấp lánh của Tống Yên Kiều. Anh khẽ đáp: "Nếu là cậu nói, thì chắc tôi sẽ tin."
Đôi mắt Tống Yên Kiều ánh lên niềm vui:
[Ba ơi, ba đúng là tuyệt nhất luôn. Không có ba, sao con sống nổi đây. (Sóc Con chậm rãi bò tới một cách thảm thương) (Sóc Con bị chân giường đập đến) (Sóc Con lăn lộn trên mặt đất) (Sóc Con nằm im bất động) (Sóc Con chậm chạp chết đi) (Xe cứu thương "vivovivovivo") (Sóc Con bị kéo lên xe cứu thương, thân thể mềm nhũn, tan chảy) (Xe cứu thương "vivovivovivo") (Oppo chặn xe lại, tuyên bố sẽ tặng gấp đôi tài nguyên) (Xe cứu thương "oppooppooppo")]
[Con nói có ma mà ba cũng tin. Ba làm con có cảm giác như nếu con kêu c*t ăn được, chắc ba cũng sẽ tin mà ăn thử quá.]
Lận Huyên: "..."
Tin thì tin, nhưng anh đâu phải người ngốc. Cảm giác tin tưởng tuyệt đối như thế, tốt nhất nên dành cho người khác đi.
Bề ngoài, Tống Yên Kiều vẫn giữ vẻ ngoan ngoãn, vui tươi: "Vậy tôi kể cho anh một câu chuyện nhé."
Lận Huyên: "Ừ, cậu kể đi."
Tống Yên Kiều: "Trong làng này từng có một cô bé. Nhà bé ấy trọng nam khinh nữ. Cô bé tên là bé Đào Hoa."
[Thực ra trước đây bé không phải tên là Đào Hoa, nhưng cái tên trước kia nghe chẳng ra gì. Dù sao cũng là tên do người ba tệ bạc của bé đặt cho.]
Lận Huyên hạ ánh mắt, đã phần nào đoán được câu chuyện tiếp theo.
Có một số chuyện không thể phủ nhận. Dù có được che đậy bằng những danh nghĩa đẹp đẽ đến đâu, sự thật vẫn không thay đổi.
Những tư tưởng lạc hậu ăn sâu bén rễ, không có cách nào nhổ bỏ. Cuối cùng, người đáng thương nhất vẫn là những cô bé như thế.
Trong khi đó, những kẻ hưởng lợi thì chẳng bao giờ nói về sự bất công, chỉ biết phô trương những gì họ "đã hy sinh," biến mọi đau khổ của người khác thành điều đương nhiên.
"Vì muốn sinh con trai, ba của bé Đào Hoa nghe theo một phương thuốc cổ truyền. Ông ta bỏ đói bé Đào Hoa cho đến chết. Sau khi cô bé chết, ông dùng một phương pháp đặc biệt để bẻ gãy tay chân cô bé, ngâm vào rượu rồi đặt dưới giường của vợ chồng mình."
"Nghe đâu, cách này sẽ khiến cái chết thảm của bé Đào Hoa dọa được những linh hồn bé gái khác đang chờ đầu thai."
"Đại khái là như vậy. Bé Đào Hoa đã bị hại đến chết."
Nói đến đây, Tống Yên Kiều chợt trầm xuống. Cậu chưa từng gặp bé Đào Hoa, nhưng chỉ nghe tên thôi cũng đủ hình dung cô bé là một người dễ thương, đáng yêu đến nhường nào.
Lận Huyên đưa tay xoa nhẹ tóc Tống Yên Kiều, như muốn an ủi cậu, rằng không cần buồn bã vì những chuyện này.
[Nghĩ lại thì, mình chỉ bị ba mẹ ruột vứt bỏ thôi cũng coi như may mắn. Ít ra họ không hại mình, biến mình thành một con ma dù chết cũng không yên như bé Đào Hoa.]
Lận Huyên đau lòng, dùng ngón tay vuốt nhẹ mái tóc của thiếu niên. Anh không biết làm sao để nói cho Tống Yên Kiều biết rằng hiện tại mọi thứ đã ổn, những chuyện đã qua không đáng để nghĩ ngợi nữa.
Anh chỉ biết Tống Yên Kiều đã sống qua hai kiếp người, mà cả hai kiếp đều là trẻ mồ côi. Kiếp này tốt hơn một chút, có người nhà yêu thương và cả bạn bè nữa.
Nhưng ở kiếp trước, chắc chắn Tống Yên Kiều rất đáng thương. Có lẽ cậu ấy từng phải chịu đói, ăn không đủ no mặc không đủ ấm, bị người khác ức h**p.
Việc trưởng thành được như bây giờ là bởi vì Tống Yên Kiều kiên cường lại tốt bụng.
Bởi vì đã từng phải chịu mưa gió bão bùng, nên cậu ấy muốn giúp đỡ người khác, tựa như đưa dù để họ tránh khỏi cơn mưa.
Cậu muốn thay đổi những điều tưởng chừng đã được định sẵn, không muốn nhìn thấy cái ác tích tụ mãi, đến khi người tốt chịu tổn thương thì người xấu mới bị trừng phạt.
"Kiều Kiều, có tôi ở đây."
Tống Yên Kiều chớp chớp mắt. Đôi mắt đẹp như ánh nước long lanh, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Tôi tiếp tục kể chuyện cho anh nghe nhé."
"Tôi chỉ cảm thấy bé Đào Hoa thật đáng thương."
Lận Huyên khẽ vuốt vành tai của Tống Yên Kiều, nhẹ nhàng trấn an cảm xúc của cậu.
Dù cậu đang kể câu chuyện về bé Đào Hoa. Nhưng Bồ Tát nhỏ cũng hẳn đã từng cảm thấy tủi thân.
Cậu nói rằng mình còn may mắn hơn bé Đào Hoa, nhưng thật ra có lẽ cậu cũng từng tự hỏi tại sao ba mẹ không thương mình, không cần mình.
"Nhưng mà, cuối cùng mẹ của bé Đào Hoa cũng ngăn được ba bé không bẻ gãy tay bé để bỏ vào hủ rượu."
"Có lẽ bà ấy đã từng thương cảm và đau lòng cho bé Đào Hoa, nhưng cuối cùng bà vẫn muốn có một đứa con trai khác hơn."
"Sau khi con trai bà ấy được sinh ra, bà hoàn toàn quên mất bé Đào Hoa. Thậm chí khi bé Đào Hoa đi vào giấc mơ để gặp bà, bà còn đuổi bé đi."
"Bé Đào Hoa hơi buồn nhưng vì khi bé chết, mẹ đã bảo vệ bé một lần nên sau khi chết, bé cũng không trở thành oán linh."
"Bé vẫn cảm thấy mẹ bé yêu thương bé."
"Nhưng sau khi bé Đào Hoa xuất hiện trong giấc mơ, em trai bé đột nhiên đổ bệnh. Ba mẹ bé kết luận rằng do bé Đào Hoa đã hại em trai."
"Họ đào mộ bé Đào Hoa lên, đập nát bia mộ. Đến tối, bé Đào Hoa trở thành oán linh."
"Bé g**t ch*t người ba đã bỏ đói mình, kẻ đã định đem bé đi ngăm rượu."
"Về sau, bé Đào Hoa đi theo sống cùng một thiên sư, không muốn đầu thai nữa."
[Không phải bé Đào Hoa không thể đi đầu thai, mà là vì bây giờ làm quỷ rất thoải mái, tự do, không bị ai hãm hại nữa. Dù có gặp người xấu, những kẻ đó gặp quỷ thì phải sợ bé trước.]
Lận Huyên nhìn xuống bàn làm việc nơi hình giấy Sóc Con đang đứng: "Vậy bây giờ bé ấy đang ở đây sao?"
Tống Yên Kiều gật đầu: "Đúng vậy, bé Đào Hoa chính là theo đôi mắt của quả đào này mà đến."
Lận Huyên: "Cô bé sẽ không làm hại cậu chứ?"
Tống Yên Kiều gật đầu, vẻ mặt rất hào hứng: "Bé Đào Hoa nói là thiên sư đưa cô bé đến. Trên người tôi có nhân quả với em trai cô bé, còn có một vài thứ khác nữa, nên bé Đào Hoa sẽ bảo vệ tôi."
Trên mặt bàn, một cô bé mặc váy hồng nhạt gật đầu, đúng vậy, cô chính là bé Đào Hoa, rất lợi hại.
Tống Yên Kiều, Sóc Con, là một người tốt, làm tốt lắm.
Ngay cả Diêm Vương dưới địa phủ cũng thấy Sóc Con là người tốt, anh thiên sư cũng vậy.
Vậy nên bé đương nhiên phải bảo vệ Sóc Con, vì bé chính là nhân viên tương lai của địa phủ.
Anh thiên sư đã làm giấy thông hành giữa nhân gian và địa phủ cho cô bé, vài năm nữa cô bé còn định thi vào làm nhân viên chính thức của địa phủ.
Thật ra cô bé đã định thi trong năm nay, nhưng anh thiên sư nói bé vẫn còn là trẻ con, nên cứ chơi thêm vài năm nữa.
Nghĩ đến đây, bé Đào Hoa càng cảm thấy làm ma cũng không tệ chút nào.
[Bé Đào Hoa, nhóc đừng có k*ch th*ch anh nữa!!! Hồi anh học tiểu học, cô giáo nói năm nhất quan trọng nhất, năm hai quan trọng, rồi năm ba, năm bốn, năm năm, năm sáu cũng quan trọng! Lên cấp hai, từng năm đều quan trọng! Lên cấp ba, năm nào cũng quan trọng!!! Đại học thì năm nhất là nền tảng, năm hai quan trọng, năm ba quan trọng, năm tư cũng quan trọng!!!]
[Gộp lại thì làm người giống như sống qua một chuỗi dài đầy áp lực, còn nhóc làm ma thì chỉ cần chơi chơi là xong đúng không?]
[Anh cũng muốn làm ma!!!]
Bé Đào Hoa: "Không còn cách nào khác, anh thiên sư đối xử với em tốt quá rồi."
Sóc Con bực bội nhìn chằm chằm vào mặt bàn, tựa như đang định lao vào đánh nhau với cô bé quả đào trên đó.
Lận Huyên: "..."
Ban đầu Lận Huyên còn lo rằng oán khí của bé Đào Hoa sẽ ảnh hưởng đến Tống Yên Kiều.
Nhưng bây giờ, anh lại lo Tống Yên Kiều mang oán khí quá nặng, đến mức có thể dọa bé Đào Hoa chạy mất.
"Không muốn làm người nữa, làm người quá khó khăn. Tôi muốn làm ma, làm ma mới là con đường chân chính ở nhân gian."
Lận Huyên giữ chặt Tống Yên Kiều, không phải sợ gì khác, chỉ sợ cậu đánh không lại.
"Được rồi, được rồi, không đánh nhau nữa. Ngoan, cô bé có anh thiên sư, không cần thi cử, cậu cũng vậy, tôi cũng không bắt cậu phải thi gì cả."
"Cậu ngoan ngoãn nha, trên đời đâu có nhiều chuyện quan trọng tới vậy. Kiều Kiều vẫn là một đứa trẻ, muốn làm gì thì cứ làm, chúng ta không cần vội vàng."
Tống Yên Kiều bị xoa đầu, hai tai đỏ lên, nhỏ giọng nói: "Được rồi, không đánh nhau nữa thì không đánh nữa."
[Con cũng có ba mà!!! Sóc Con hùng hổ như sấm.]
Lận Huyên: "..."
Được thôi, ba thì ba vậy.
Dù sao cũng không phải ba ruột, Tống Yên Kiều mà có gan thì.... Khụ!!
Khi bắt gặp ánh mắt liếc qua của bé Đào Hoa về phía Lận Huyên. Anh lập tức cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Bé Đào Hoa tiếp tục ung dung ăn đồ ăn vặt mà Tống Yên Kiều đưa lên. Đừng thấy cô bé có thân hình của một đứa trẻ, tuổi thật của cô cũng không nhỏ chút nào.
Linh hồn của quỷ.... Tất nhiên, so với tuổi của Lận Huyên thì cô bé vẫn còn "trẻ" hơn một chút.
"Cậu cứ ở đây ngủ đi, đừng về nhà nữa."
Dù biết bé Đào Hoa là một hồn ma tốt, nhưng Lận Huyên vẫn không yên tâm để Tống Yên Kiều về nhà. Lỡ như trên đường gặp phải những hồn ma khác, hoặc xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn mà bé Đào Hoa không thể xuất hiện kịp thời bên cạnh cậu thì sao?
Ở đây, dù anh không biết gì về thiên sư hay những chuyện liên quan đến ma quỷ, dù không làm được gì nhiều, anh vẫn có thể đứng ra che chở cho Tống Yên Kiều.
Tống Yên Kiều còn đang lý luận sôi nổi với bé Đào Hoa thì bỗng nghe thấy Lận Huyên nói câu đó. Không nghĩ ngợi gì, cậu đã nhanh chóng reo lên trong lòng.
[Ngủ chung? Ngủ chung thì có cho tôi sờ cơ bụng không? Không cho tôi sờ cơ bụng mà còn muốn ngủ chung, anh nghĩ tôi dễ bị lừa lắm sao? Tôi đâu có dễ bị dụ đâu.]
Lận Huyên: "..."
[Mèo kêu sao: Meo meo meo ~~~ Dê kêu sao: Be be be ~~~ Chó kêu sao: Gâu gâu gâu ~~~ Lần sau anh trai đừng quên buộc dây cho em nha. Kiss! Kiss! Kiss!]
[Giống như "kiss", "kiss", "kiss" kia á, nhẹ nhàng hôn vào má với nụ cười ngọt ngào, không cần guess (đoán), cứ để niềm vui trở thành thói quen.]
Nghe đến đó, Lận Huyên bất giác đỏ mặt, từ cổ lan lên tận tai. Giọng hát trong trẻo, ngọt ngào của thiếu niên vô tình len lỏi vào lòng anh, như một giai điệu khẽ khàng, không cố ý nhưng lại cuốn hút kỳ lạ.
Không phải là lời hát về việc hôn anh, nhưng từng câu lại ngọt đến mức như rót mật vào lòng.
Lận Huyên biết Tống Yên Kiều chỉ hát bâng quơ, chẳng phải hát cho mình nghe. Nhưng anh vẫn bị cuốn vào sự ngọt ngào của cậu.
Đôi mắt Lận Huyên khẽ rũ xuống, che đi những xao động trong lòng. Anh ngồi xổm xuống, hỏi: "Tối nay không về nhà có được không?"
Tống Yên Kiều gật đầu: "Được ạ, tôi với bé Đào Hoa sẽ ở đây ăn đồ ăn vặt."
Lận Huyên: "Ừ."
Lận Huyên: "Cậu ở phòng của tôi, tôi ngủ dưới đất."
Ở đây không phải là không còn phòng trống, nhưng Lận Huyên vẫn muốn Tống Yên Kiều ở ngay trước mắt mình.
Tống Yên Kiều: "Chúng ta có thể ngủ chung giường mà."
[Anh yên tâm, hai mươi centimet của anh á, tôi không thèm nhìn tới đâu!!!]
Lận Huyên: "..."
Tốc độ xe hơi nhanh rồi.
Tống Yên Kiều đúng là không chỉ mê đua xe mà còn cuồng Cậu Bé Bọt Biển.
Cậu cứ liên tục nhảy qua lại giữa trưởng thành và trẻ con, thỉnh thoảng còn có những suy nghĩ... hơi kỳ lạ.
[Hai mươi centimet thì dài quá, không được, tôi chỉ là một con sóc thôi!!! Tôi mới chỉ có đúng hai mươi centimet.]
Lận Huyên: "..."
Nhức đầu thật, Sóc Con b**n th**.
Thôi, không thèm tranh cãi với Tống Yên Kiều làm gì, chứ không cậu ấy lại nói thêm vài câu b**n th** nữa.
"Yên tâm, tôi ngủ ngoan lắm, không xoay lung tung đâu. Lúc đi ngủ thẳng thế nào thì lúc dậy cũng thẳng thế ấy."
"Tôi sẽ không làm phiền anh đâu."
Tống Yên Kiều tiếp tục lẩm bẩm trong lòng:
[Tất nhiên tôi không sợ bé Đào Hoa, cũng không sợ ma. Quan trọng là nếu có kẻ nào dám hại tôi thì đã có "ba ruột" tôi đây dương khí mạnh mẽ. Tôi chỉ lo ba ruột sẽ sợ thôi, nên mới ở lại bầu bạn với anh ấy.]
Lận Huyên: "..."
Tốt thôi, vẫn còn chút lo sợ, nhưng chắc không đến mức quá căng thẳng.
Không phải thật sự muốn sờ cơ bụng, cũng chẳng phải muốn thật sự thử hai mươi centimet.
Trước khi ngủ, Tống Yên Kiều vẫn còn hăng hái bàn luận với bé Đào Hoa.
"Này, nếu em thi đậu làm nhân viên công vụ ở Địa phủ, em còn nhận bà con nghèo này không?"
Bé Đào Hoa: "..."
Bà con nghèo? Cái gì mà bà con nghèo? Tống Yên Kiều đúng là quen nói bậy bạ!
Bé Đào Hoa hừ một tiếng đầy vẻ kiêu ngạo: "Tất nhiên là nhận chứ. Nếu anh tìm em, em vẫn sẽ giúp anh."
"Bé Đào Hoa này, em nói nếu anh bắt đầu chuẩn bị thi nhân viên công vụ Địa phủ từ bây giờ, thì sau này chết đi anh có thể trực tiếp được nhận không? Chứ giờ cạnh tranh khó khăn quá, vào nghề thật sự không dễ."
Bé Đào Hoa: "..."
Lận Huyên ngồi nghe từng câu từng chữ. Đừng nói bé Đào Hoa, chính anh cũng thấy Sóc Con nhà mình thật sự "điên" đến mức kỳ lạ.
Nhân viên công vụ trên đời này cậu không thi, nhưng nhân viên công vụ Địa phủ lại thấy có sức hút đặc biệt?
Lận Huyên: "Kiều Bảo, đi tắm rửa rồi ngủ đi."
Tống Yên Kiều ngoan ngoãn: "Để tôi chơi thêm hai phút nữa rồi đi."
"À, một câu cuối cùng này thôi. Em nghĩ 'ba ruột' của anh có tiềm năng làm quan ở Địa phủ không? Nếu có, để anh bảo anh ấy chuẩn bị từ giờ."
Lận Huyên: "..."
Được rồi, anh sinh ra là để gánh vác mọi việc trên đời.
Làm việc đã đành, chết rồi cũng phải phấn đấu.
Thôi vậy.
"Nếu ba mà có thể làm quan to, đời này anh sẽ tốt với anh ấy, chết rồi cũng sẽ tốt, kiếp sau, kiếp sau nữa và kiếp sau sau nữa, vẫn muốn tốt với anh ấy."
Lận Huyên: "..."
Có lẽ... cũng không phải không thể cố gắng thêm một chút.
Lận Huyên đưa chiếc áo sơ mi sạch của mình cho Tống Yên Kiều: "Bé cưng ngoan, đi tắm rửa đi."
Lận Huyên cao hơn Tống Yên Kiều rất nhiều, nên chiếc áo sơ mi khi mặc lên người Tống Yên Kiều trở nên rộng thùng thình, chỉ vừa che được phần đùi. Dưới vạt áo sơ mi là đôi chân thon dài trắng nõn, sáng đến lóa mắt.
Lận Huyên vốn đang xử lý văn kiện, ngẩng đầu lên thì bắt gặp cảnh tượng đó. Cổ họng anh khẽ chuyển động, ánh mắt lại thấy một đôi mắt tròn trong trẻo, mang theo chút hơi nước của cậu nhóc, toát lên vẻ ngây ngô chưa hiểu chuyện đời.
Ừm...
Cũng không hẳn là chưa hiểu chuyện, mà chỉ là cái kiểu nội tâm lẩm bẩm: [47, sao thấy có gì đó sai sai. Tôi cảm giác mình cầm kịch bản vai chính, lại còn mặc áo sơ mi của anh ấy. Đây không phải kịch bản tình cảm thì là gì?]
[Xong rồi, hình như tình ba con sắp biến chất.]
[Tiếp theo có phải tôi sẽ như con bạch tuộc ôm anh ấy ngủ không? Đúng là siêp cấp không yên phận.]
[Còn nữa... còn nữa...]
Dù là tiếng lòng, Tống Yên Kiều cũng biết mình đang nghĩ những chuyện không nên nói ra. Giọng c** nh* dần: "Còn lật người ba già... rồi cày cuốc hết."
[Đúng là yêu đương là chuyện quan trọng, nhưng loại yêu đương lệch lạc này thật sự quá xuất sắc.]
Lận Huyên: "..."
Tống Yên Kiều có nhất thiết phải gọi anh là "người ba già" rồi nghĩ lung tung vậy không?
Hệ thống 47 bỗng nhiên réo lên, gào thét như tiếng pháo nổ: "Không được!!! Kiều Kiều, cậu không được yêu sớm!!! Cậu mới có mười chín tuổi thôi!!! Không được!!!"
"Bé cưng không được như vậy! Cưng vẫn còn nhỏ, không phê chuẩn!!!! Hôm nay để Lận Huyên ngủ dưới sàn, không được để anh ấy lên giường!"
47 điên cuồng cố gắng kéo Sóc Con đang phóng xe như gió: "Bảo bối, cậu đã vào showbiz rồi, không thể như vậy được. Nghệ sĩ đang nổi không được yêu đương, cậu phải là người chỉ yêu tiền!"
47: "Nào, lặp lại theo tôi: Tôi không yêu đàn ông, chỉ yêu tiền. Trong lòng không có đàn ông, kiếm tiền mới là thần!"
Tống Yên Kiều nghe theo 47, lặp đi lặp lại trong đầu: [Đúng! Trong lòng không có đàn ông, kiếm tiền mới là thần!]
Cậu lại tự lẩm bẩm nổi điên: [Không cần giả vờ làm lơ! Anh đã bị tôi nhắm trúng rồi, mau buông bỏ ngượng ngùng và kết hôn với tôi đi!! Không cần giả vờ làm lơ! Anh đã bị tôi nhắm trúng rồi, mau buông bỏ ngượng ngùng và kết hôn với tôi!! Trước khi tiếp xúc internet, tôi là người tự ti, rụt rè, đến câu chào cũng không dám nói. Nhưng nhờ có internet, tôi đã trở nên tự tin, bùng nổ và ngông cuồng không phải người. Này thế giới, tôi chính là do mẹ tiền sinh ra!!]
Lận Huyên ho khẽ, theo phản xạ tránh ánh mắt: "Đi ngủ đi, tôi đi tắm."
Nói là sợ, nhưng thực tế khi quay lại thì Tống Yên Kiều đã ngủ từ lúc nào.
Cậu nằm cuộn tròn ở một góc, ngủ ngoan ngoãn giống như từ nhỏ đã được dạy rằng ngủ cũng không được làm phiền người khác. Khuôn mặt trắng trẻo, mịn màng lộ ra, đôi môi đỏ tươi khẽ mím lại, căng mọng.
Nhìn cứ như một trái đào mật chín mọng nước.
Cứ có cảm giác nếu hôn lên đôi môi ấy sẽ nếm được vị ngọt của đào mật.
Lận Huyên lặng lẽ rút điện thoại ra rồi bước ra khỏi phòng.
Hiếm khi anh gọi điện cho trợ lý vào buổi tối: "Ngày mai giúp tôi làm một việc. Tôi muốn lập một quỹ từ thiện tên là Sóc Con, lấy từ tài khoản của tôi. Ban đầu sẽ rót vào một trăm triệu, dùng để giúp đỡ những đứa trẻ bị bỏ rơi hoặc mồ côi ba mẹ."
"Rồi lập thêm một quỹ khác tên Bé Đào Hoa, cũng một trăm triệu, dùng để hỗ trợ các bé gái được đi học và cung cấp đồ dùng cần thiết."
Tập Đoàn Lận từ trước đến nay không thiếu hoạt động từ thiện hay công ích, thậm chí còn có vài quỹ được thành lập từ trước.
Lận Huyên là một doanh nhân, ban đầu làm những việc này chỉ để giảm thuế.
Nhưng hôm nay, lần đầu tiên anh cảm thấy việc này không đơn thuần chỉ vì thuế.
Trợ lý bất ngờ khi lần đầu tiên nhận được cuộc gọi sau giờ làm của Lận Huyện lại chỉ để bàn về việc này.
Lận Huyên: "Ngày mai xử lý đi, tôi sẽ kêu người phối hợp cùng làm việc này với cậu."
Lận Huyên im lặng một chút, trợ lý căn nhắc đáp: "Tổng Giám Đốc Lận, tôi biết ngài yêu phu nhân nhỏ nhất."
Lận Huyên: "?"
Phu nhân nhỏ gì? Điên à?
Trợ lý vẫn cố chấp ăn đường: "Đúng mà, phu nhân nhỏ là trẻ mồ côi, nên ngài mới lập mấy cái quỹ từ thiện này."
Lận Huyên: "..."
Đúng là điên.
Lận Huyên: "Tôi xong rồi, ngủ sớm đi, nói chuyện không tỉnh táo gì cả. Làm việc nhiều quá..."
Ở đầu dây bên kia, trợ lý nhỏ lại cười: "Ôi trời, đúng là vung tiền như nước!"
Lận Huyên nhíu mày, cảm giác mạch máu trên trán giật liên hồi: "..."
Cút! Cũng chỉ có mình là trâu là ngựa thật thôi!
Trợ lý gác máy, nhưng vẫn không quên cảm thán. Mấy ông tổng tài khác khi yêu thường chỉ biết nói "Mạng tôi đây, giao cho em!".
Còn tổng tài nhà mình làm trâu làm ngựa, âm thầm quyên tiền làm từ thiện, hai cái quỹ thôi mà đã chi ngay hai trăm triệu mà như chẳng có gì.
Đúng là chịu thương chịu khó. Không hề xót một chút nào cho công sức mình kiếm ra tiền.
Nhưng sau khi đánh hết một ván bài khác, trợ lý lại thành thật nghĩ.
Đau lòng tiền của Lận Huyên làm gì? Anh ấy có thiếu hai trăm triệu thì vẫn còn cả đống tiền.
Không giống mình, thiếu 800 nghìn nữa thì tài khoản chỉ còn đúng 1 nghìn 2.
Cuối cùng, trợ lý cũng nhận ra mình thật là nực cười khi đi đồng cảm với giới tư bản.
Lận Huyên đứng ngoài trời, gió thổi qua làm mát lạnh cả tâm trí, nhưng đầu anh chỉ đầy những lời nói không chút trách nhiệm vừa nãy của Tống Yên Kiều, cứ lẩm bẩm tuôn ra mà chẳng suy nghĩ gì.
Không biết đã đứng trước gió bao lâu.
Lận Huyên tình cờ đọc được một cuốn sách báo gần đây liên quan đến công việc. Nhưng nội dung bên trong thì... quen thuộc đến mức anh bắt đầu nghi ngờ liệu có phải do Tống Yên Kiều viết không.
Ban đầu, anh tưởng đó chỉ là một tiểu thuyết yêu đương bình thường, nhưng càng đọc càng thấy...
Lận Huyên chạm tay lên lan can, tự nhiên cảm thấy mình đã bắt đầu chấp nhận cả việc Tống Yên Kiều gọi mình là "ba".
Bởi vì trong cuốn sách ấy, những tình tiết miêu tả thật quá giới hạn.
Anh đối với Tống Yên Kiều, cũng thật quá mức.
Nhưng mà... giống như lời Tống Yên Kiều nói — Yêu đương bình thường dĩ nhiên quan trọng, nhưng yêu đương lệch lạc thì thật sự xuất sắc.
Lận Huyên lật thêm vài trang, cuối cùng đặt cuốn tiểu thuyết sang một bên, cố gắng giữ bình tĩnh.
Bé Đào Hoa nghiêng cằm nhìn ra ngoài, khó hiểu như đang tự hỏi: 'Sao Lận Huyên không quay về phòng để ngủ cùng Kiều Bảo đi chứ?'
Có lẽ cô bé cũng cần kiếm vài tiểu thuyết yêu đương lệch lạc để đọc mới đúng.
Không biết trôi qua bao lâu, trong đầu Lận Huyên vẫn vang vọng những lời Tống Yên Kiều đã nói.
Mấy lời mới nghe qua tưởng như vô hại, nhưng lại không ngừng quay cuồng trong đầu anh, đặc biệt là câu — Ngủ giống như bạch tuộc, rồi sau đó làm anh.
Thực tế mà nói, Tống Yên Kiều chỉ cần như một con mèo nhỏ nhảy vào người anh thôi, anh đã không chịu nổi rồi.
[Tác giả có đôi lời muốn nói]
Chương trước có làm mọi người hoảng sợ không? Nếu có thì cho mọi người xin lỗi nhé. Huhu. Là do trước đó đã nghĩ ra cốt truyện này, không ngờ áng văn lại điên rồ đến vậy.
Sau đó, để mọi người đỡ hoảng, tôi kể cho nghe câu chuyện hài về mấy con quỷ ở Âm Phủ mà tôi từng nghe nhé. Đó là một video mà tôi không thể quên:
Có một người đàn ông lái xe ngang qua nghĩa địa, xe cứ tự nhiên tắt máy 4-5 lần dù không có lỗi gì cả. Anh ta nghĩ chắc là do quỷ làm nên xuống xe và hét lên:
"Không quan tâm mày là quỷ nhà ai, là bà cô, dì cả gì, hay trước đây làm quan, làm tướng! Nhưng nếu xe tao tắt máy lần nữa, tao sẽ đào xương mày lên mà nấu canh!"
Nói xong, xe anh ta chạy được tận hai dặm không hề tắt máy nữa.
Quỷ nghe thấy chỉ biết thở dài: Khi sống đã hèn, chết rồi vẫn còn hèn. (Cảm giác dù đã chết vẫn là còn ma hèn nhát Doge)
Quỷ khác: Lần đầu tiên thấy có người dám chỉnh cả bãi tha ma.
Quỷ cuối cùng: Đi mau đi, đồ dở hơi!