Pháo Hôi Cải Trang Xấu Xí Trở Thành Đoàn Sủng Sau Khi Bị Đọc Tâm

Chương 57: Tuần trăng mặt Thất Tịch..





Tống Yên Kiều cả đêm ngủ yên ổn, không hề làm gì giống như trong đầu tưởng tượng, cũng không bám lấy người khác như bạch tuộc.

Lận Huyên cứ đợi cả đêm không ngủ, nhưng Tống Yên Kiều chỉ nằm một góc, ngoan ngoãn không có gì xảy ra.

Thậm chí giữa đêm, Lận Huyên còn thoáng nảy ra ý nghĩ muốn ôm Tống Yên Kiều vào lòng ngủ.

Nhóc lừa đảo.

Nghĩ thì mạnh bạo, nhưng ngoài đời thì ngoan hiền hết sức.

Bé Đào Hoa tựa cằm nhìn — Vậy mà gọi là tình yêu lệch lạc hả? Thấy cũng bình thường mà. Nếu là bé, bé chắc chắn sẽ ôm hôn người ta rồi!

Sáng sớm, Tống Yên Kiều mở mắt và phát hiện Lận Huyên vẫn thức.

Lận Huyên hỏi khẽ: "Dậy rồi hả?"

Tống Yên Kiều dụi mắt: [Không hổ danh là ba của mình, dậy sớm thật. Mình biết ngay mà, kiểu tổng tài bá đạo như anh ấy chắc chẳng cần ngủ nhiều.]

Lận Huyên: "..."

Làm thế nào anh lại bị lừa nằm đây cả đêm chờ một người thế này chứ?

Lận Huyên: "Tôi vào phòng tắm thay đồ. Cậu thay đồ ở đây, xong rồi tôi đưa cậu về."

Tống Yên Kiều gật đầu, không thấy gì kỳ lạ.

Tống Yên Kiều thực ra rất điềm tĩnh, dù trong lòng lúc nào cũng đầy ý nghĩ kỳ quặc. Có lẽ, Tống Yên Kiều chưa từng nghĩ đến chuyện giữa mình và Lận Huyên có thể tiến xa hơn.

Trong mối quan hệ của mình, Tống Yên Kiều chỉ coi Lận Huyên là một người bạn rất tốt.

Lận Huyên đưa Tống Yên Kiều đến cửa nhưng không bước vào, cũng không để lộ mình trên máy quay, vì anh không tham gia chương trình lần này.

Thực ra, anh làm vậy cũng vì chút ích kỷ riêng.

Anh không muốn ai biết mình đã đến đây tìm Tống Yên Kiều.

Nếu Thẩm Chu hoặc Tiêu Thần biết chuyện này, chắc chắn cả hai sẽ lập tức tìm đến.

Còn Tống Yên Kiều? Chỉ cần hai người đó đưa tiền, cậu tám phần sẽ đồng ý để họ đến.

Lận Huyên nhìn Tống Yên Kiều vẫn đang ngồi nói chuyện với bé Đào Hoa, bàn mấy chuyện linh tinh về Địa Phủ.

Anh chỉ im lặng xoa thái dương, cảm thấy bất lực.

Trộm dỗ sóc con, nhưng chưa dỗ được đến mức làm sóc ngoan ngoãn.

Sóc Con lừa gạt, nói thích cơ bụng, nhưng lại không sờ.

Chỉ có thích tiền là thật lòng.

Lận Huyên: "Tối nay có tính qua tìm tôi không?"

Tống Yên Kiều: "?"

Lận Huyên: "Không phải cậu định livestream giảng bài cho fans sao? Chỗ tôi yên tĩnh, không ai làm phiền, cậu có thể đến."

Tống Yên Kiều chớp mắt, "Được thôi."

Rồi ngã vật ra, nằm dài: [Được thôi, được thôi, Thất Tịch mà, mọi người yêu đương đi. Ngưu Lang trộm quần áo của Chức Nữ, Chức Nữ phải yêu đương với Ngưu Lang. Vậy mình phải trộm cái gì đây? Chắc là nhân dân tệ, để tiền tự yêu mình.]

Lận Huyên: "..."

【 Kiều Kiều, cuối cùng cậu cũng quay lại rồi! 】

【 Cưng à, tối qua đi đâu vậy? Mẹ nhắc lại lần nữa, con vẫn còn là nhỏ, không được yêu đương. 】

【 Kiều Bảo, lần sau nhớ thông báo, không thì tụi này sẽ lo lắng đấy. 】

【 Vợ ơi, tối qua không về nhà ngủ, là ở nhà bạn đúng không? 】

Antifan vui sướng hả hê: 【 Tống Yên Kiều không cần mấy người nữa đâu, biết đâu tối nay cậu ta phải đi yêu đương, không livestream giảng bài cho mấy người đâu. 】

【 Xong rồi, vợ mấy ní có người yêu. Ngồi đợi Tống Yên Kiều cho mấy ní leo cây đây. 】

Lận Huyên vừa đưa Tống Yên Kiều vào xong, mở điện thoại ra thì thấy vòng bạn bè của ai đó đã cập nhật.

Tiểu Kiều Nước Chảy: Hôm nay là Lễ Thất Tịch. Tôi đoán chắc chắn sẽ có những kẻ độc thân ngu ngốc. Vì thế, tôi nhận cung cấp dịch vụ: chỉ 52.000 để trò chuyện online, giả làm bạn trai giá 131.400, hẹn hò giá 520.000.

Lận Huyên: "..."

Không hổ là Tống Yên Kiều, sáng sớm đã nghĩ ra cách kiếm tiền.

Vì tham gia chương trình, tất cả mọi người trong ekip của 《Trở Lại Nguyên Trạng》 đều kết bạn WeChat với Tống Yên Kiều, nên bài đăng này ai cũng thấy được.

Tần Đức Minh cũng nhìn thấy. Gã liếc sang thấy Tống Yên Kiều đang cầm Sóc Con bằng giấy, nhíu mày: "Cậu làm mấy thứ này để làm gì?"

"Cậu không biết giấy này không được tùy tiện mang về à? Đem về sẽ thu hút quỷ tới đấy."

Tống Yên Kiều thật thà giải thích: "Cái này không có vẽ mắt trên giấy triệu hồi đâu, sẽ không có vấn đề gì hết."

Nói xong, Tống Yên Kiều đưa giấy triệu hồi của Sóc Con cho Tần Đức Minh nhìn qua, đồng thời cầm lên cái quả đào nhỏ với hai hạt đậu to như mắt của nó.

Thật ra, con sóc với quả đào nhỏ trên tay, dù có vẽ thêm mắt đi nữa, cũng chỉ giống như mấy quả đào mật trong phim hoạt hình thôi, nhìn chẳng có gì đáng sợ, thậm chí còn đáng yêu nữa.

Tần Đức Minh xem qua, chắc chắn rằng trên Sóc Con không có vẽ mắt thì mới thôi.

Chỉ là gã không nhịn được mà mỉa mai Tống Yên Kiều: "Thất Tịch không có người yêu đã đành, còn chơi mấy trò dùng 52000 để chat với cậu, giả làm bạn trai trả 131400, rồi hẹn hò trả 520000 nữa."

Tống Yên Kiều: "?"

Tống Yên Kiều: "Anh có người yêu không?"

Tần Đức Minh: "..."

Tần Đức Minh đỏ mặt, ngay lập tức nóng ran: "Không có thì sao? Liên quan gì đến cậu?"

Cũng tại Tống Yên Kiều, nếu không phải tại cậu ta thì hôm nay Thất Tịch gã còn bán được một đợt lớn. Giờ hay rồi, CP của gã không những không lên chương trình mà còn bị cấm luôn.

Tống Yên Kiều chớp mắt, nhỏ giọng nói: "Anh hỏi tôi như vậy, tôi tưởng anh có người yêu rồi."

Tần Đức Minh: "..."

Thế là gã tự chuốc khổ vào thân à?

Điện thoại của Tống Yên Kiều bỗng "tinh tinh" vang lên hai tiếng. Cậu vừa cúi xuống xem thì thấy Thẩm Chu và Tiêu Thần gửi tin nhắn, tổng cộng là 703.400 đồng cho cả bộ dịch vụ.

Tống Yên Kiều lập tức im lặng, xem ra ngày Thất Tịch người không có người yêu không phải chỉ có mình cậu.

Được thôi, đã có nhiều bạn bè như thế cùng không có người yêu, cậu lo gì nữa chứ?

Cậu thấy an tâm hơn hẳn.

Tần Đức Minh cười lạnh: "Có phải có người trên mạng xã hội cười nhạo cậu không? Có phải họ nghĩ cậu vì tiền mà phát điên không? Nhân tiện chế giễu cậu là đồ FA? Chế giễu cậu là con cún độc thân chứ gì?"

Tần Đức Minh: "Đưa điện thoại của cậu cho tôi coi thử đi."

Tống Yên Kiều còn chưa kịp phản ứng thì điện thoại đã bị Tần Đức Minh giật lấy.

Tần Đức Minh vẫn đang nghịch điện thoại, liền thấy loạt tin nhắn hiện lên trên màn hình.

【 Lột Vỏ Cam 】: Cho tôi đặt một suất 700.000 nhé, nhanh lên, tôi đang đi tìm cậu đây còn kịp không vậy?

【 Lột Vỏ Cam 】: Tôi định đến tìm cậu trước, nhưng người khác nói cậu bận quay chương trình, không muốn làm phiền cậu, sợ cậu sẽ giận nên tôi không dám qua.

【 Lột Vỏ Cam 】: Tôi qua chơi với cậu được không? Không phải hẹn hò đâu, tiền tôi vẫn trả đủ, chỉ qua chơi thôi, tôi chán quá.

【 Chiếc Thuyền Nhỏ 】: Tôi chỉ muốn ủng hộ việc kinh doanh của cậu thôi, tôi qua tìm cậu nhé? Xem pháo hoa không? Tôi bắn pháo hoa cho cậu xem.

【 Chiếc Thuyền Nhỏ 】: Kiều Bảo?

Tần Đức Minh: "......"

Màn hình Tống Yên Kiều chợt lóe qua.

【 Ha ha ha ha ha, vai hề giờ tự dưng hóa tượng thần. 】

【 Không phải đâu anh ơi, anh thật sự đang chọc cười Kiều Bảo của tụi em à. 】

【 Bà xã, lần sau nhớ để giá cao hơn chút nhé, không có ý gì khác, chỉ là chị không đưa nổi thì không thể nói chuyện với bà xã, mà chị nói không được thì ai cũng đừng mong nói được. 】

【Tôi sẽ cố gắng tiết kiệm tiền, tôi cảm thấy mình làm được, biết đâu sang năm là đủ. 】

【 Không phải Kiều Bảo chơi lớn đâu, mà các cậu với hai cậu chủ chuyển tiền này giống nhau thật đấy? 】

Tần Đức Minh nhìn màn hình điện thoại, ánh mắt thoáng qua một tia phẫn hận xen lẫn sự ghen tị không dễ nhận ra.

Giờ gã chắc chắn một điều: Tống Yên Kiều đúng là người được nhiều người yêu thích.

Tống Yên Kiều mới bước chân vào nghề mà đã nổi tiếng nhờ vào show hẹn hò. Không chỉ tài nguyên sau này rất tốt, mà còn dễ dàng được mọi người quý mến.

Mới debut chưa đầy nửa năm mà đã được tham gia chương trình ngang hàng với gã.

Còn gã thì sao? Để được lên cùng một chương trình này, gã đã mất 5 năm.

Trong 4 năm đầu, gã hoàn toàn mờ nhạt, chẳng có chút tiếng tăm nào, mãi gần đây mới may mắn có chút khởi sắc.

Lúc này, Tần Đức Minh không biết đã bao lần cảm thấy như ánh hào quang của vai chính bị cướp mất. Rõ ràng người nên có con đường sự nghiệp rực rỡ phải là gã.

Còn Tống Yên Kiều, cậu ta không trả giá gì cả, tại sao lại được như vậy chứ?

Tống Yên Kiều đúng là quá may mắn.

Ánh hào quang của Tống Yên Kiều vốn dĩ phải thuộc về gã mới đúng.

Tống Yên Kiều giật lại điện thoại, nhỏ giọng nói: "Anh nhìn trộm điện thoại người khác như vậy là không tốt đâu."

Tần Đức Minh cười nhạt: "Tôi nhìn thì sao nào? Chẳng lẽ cậu có gì mờ ám nên mới sợ tôi xem điện thoại à?"

Tống Yên Kiều phớt lờ câu hỏi của Tần Đức Minh, đổi sang một chủ đề khác: "Anh biết không? Anh khác với tất cả mọi người."

Tần Đức Minh hoàn toàn không nhận ra bản thân đang làm khó người khác, lại bị Tống Yên Kiều kéo theo mạch trò chuyện mới.

Tần Đức Minh không hiểu ý Tống Yên Kiều, không những không hiểu mà còn thấy cậu ta thật ngốc nghếch. Bị gã công kích như vậy mà vẫn không giận.

Tần Đức Minh định bụng sẽ chèn ép quả hồng mềm này thêm chút nữa. Tống Yên Kiều có được nhiều người thích thì sao chứ? Có người sẵn sàng chi tiền cho cậu ta thì đã sao nào?

Tống Yên Kiều đứng trước mặt Tần Đức Minh, vẫn giữ dáng vẻ mềm mỏng như chờ bị bắt nạt.

Tần Đức Minh: "Tôi thì làm sao không giống?"

Tống Yên Kiều: "Mọi người đều quan tâm tôi có bay cao không, có mệt không. Còn anh thì khác, anh chẳng quan tâm tôi chút nào."

Tần Đức Minh: "?"

Thần kinh hả? Tại sao gã phải quan tâm cậu ta chứ?

Gã còn chưa kịp hỏi lại "Tại sao tôi phải quan tâm cậu?" thì Tống Yên Kiều đã chẳng để gã có cơ hội mà nói tiếp luôn:

"Anh chỉ để ý đến chính mình. Anh chỉ quan tâm đến việc anh bước trên đường thế nào, một chân dẫm phải c*t trâu, chân kia lại vấp, ngã mặt vào đống c*t trâu, rồi ăn một miếng to. Bây giờ anh chỉ lo xem đống c*t trâu đó đã tiêu hóa chưa thôi."

Tống Yên Kiều nhìn gã với ánh mắt đầy u oán, giọng điệu ổn định nổi điên: "Anh đúng là một cây táo ích kỷ. Anh chỉ biết nổi điên. Anh căn bản không quan tâm quả táo của mình khi ra đời có ngon không. Anh chẳng nghĩ đến việc phải chịu trách nhiệm với người ăn quả táo của anh!"

Tần Đức Minh: "!!!"

Sao Tống Yên Kiều biết hôm qua gã dẫm phải c*t trâu!

Im ngay! Im ngay! Mày ngậm miệng lại cho tao!

Tần Đức Minh: "Cậu nói bậy! Tôi không có ăn nó! Tôi chỉ bị dính vào mặt thôi!"

【 Cuộc đối thoại này có mùi quá. 】

【 Ha ha ha, tôi nói rồi mà, hôm qua anh này yên tĩnh bất thường, hóa ra đang tiêu hóa c*t trâu à? 】

【 Cây táo? Cái quỷ gì vậy? Kiều Bảo lại đang phát điên gì đây? 】

【 Trong vườn có hai cây táo, một cây bị điên, cây kia cũng bị điên theo. Quả táo lây bệnh điên. Doge 】

【 Điên dữ dội. Cây táo còn chưa kịp biết mình phát bệnh mà đã bị chửi rồi. 】

【.. Các you thật trừu tượng. Giống y hệt Kiều Bảo. 】

【 Chỉ có mình tôi thắc mắc, liệu anh ta có ăn thật hay không à? 】

Tống Yên Kiều chớp mắt: "Làm sao anh chứng minh được là anh chỉ bị dính c*t trâu vào mặt, chứ không ăn nó?"

Tần Đức Minh há miệng, nhưng không nói ra được câu nào để chứng minh.

"Tôi không thể giải phẫu anh để chứng minh, anh cũng không thể kéo ruột mình ra để phơi trước mặt tôi. Anh biết vì sao dạ dày anh bị lạnh không? Vì anh không phơi nó thường xuyên! Nếu anh có thể kéo ruột và dạ dày ra phơi thường xuyên, thì anh sẽ phát hiện ra rằng anh sẽ chết."

【 Kiều Bảo, nhóc điên quá rồi, trạng thái tinh thần của nhóc đã dẫn đầu nhân loại 100 năm. 】

【 Thật sự, Kiều Bảo à, bất kỳ ai mà lôi dạ dày ra phơi thì chắc chắn sẽ chết! 】

Tần Đức Minh: "!!!"

Kẻ điên. Làm gì có người bình thường nào lại nói ra mấy chuyện lôi ruột và dạ dày ra phơi thế này?

Tần Đức Minh định lùi lại, nhưng Tống Yên Kiều lại bước đến gần hơn.

"Không sao đâu. Ăn thì ăn, chẳng có gì phải xấu hổ. Ngay cả c*t trâu cũng chẳng thấy xấu hổ, thì anh cũng không cần thấy xấu hổ làm gì. Dù gì cũng chẳng rõ c*t của ai với ai, còn làm căng làm gì nữa?"

Tần Đức Minh mặt mày khó chịu, phản bác: "Tống Yên Kiều??? Cậu đừng có nói lung tung!!!!"

"Thái độ của anh thật lạnh lùng. Ăn rồi mà không nhận, nó sẽ buồn đấy."

"C*t trâu vốn không nên bị cướp đoạt, nhưng lui một bước mà nói, anh không sai chút nào à?"

"Thôi được rồi, anh bạn, anh nên xin lỗi c*t trâu đi. Nó mát lành, giúp giải độc. Nó sẽ tha thứ cho anh. Nó dù có bị cướp cũng là muốn tốt cho anh thôi. Hai người song hành thì mới tốt lên được."

"Nó tốt, anh cũng tốt."

【 Quá xá đã, CP Tần Đức Minh x c*t trâu lại, đúng là tình yêu cướp đoạt! 】

【 Cái này có phải gọi là câu chuyện tình yêu tuyệt vời hoàn mỹ không? C*t trâu hy sinh bản thân, cùng Tần Đức Minh song tu. Nó chỉ ở bên dạ dày một lúc ngắn ngủi, nhưng đã mang đi độc tố trong người anh ấy, thậm chí chữa cả loét miệng. Nó yêu sâu đậm, tôi khóc mất. 】

【... Cái quái gì thế này. 】

【 Tuyệt, tôi không còn lời nào để nói. 】

Tần Đức Minh: "!!!"

Tại sao gã phải xin lỗi c*t trâu chứ? Tại sao?

Dựa vào cái gì?

Tống Yên Kiều đúng là kẻ tâm thần, chẳng hiểu gì cả.

Chỉ là mấy hôm nay, gã xui xẻo chút thôi. Chỉ cần qua mấy ngày, vận may của gã sẽ quay lại. Lúc đó, Tống Yên Kiều sẽ phải hối hận vì đã đối xử với gã như thế này.

Tống Yên Kiều ngoan ngoãn lùi lại, thế giới này đúng là chẳng thiếu chuyện kỳ lạ.

Nếu không nghe 47 nói, chắc cậu cũng chẳng biết có người thật sự sẵn sàng ăn c*t trâu để đổi lấy thứ gì đó.

À, được rồi. Là xui mấy ngày để đổi lấy vài thứ.

Nhưng mà, Tần Đức Minh chắc chắn không ngờ được rằng cái xui đầu tiên của mình là ngã úp mặt vào cứt trâu.

Mấy người trên lầu đã dậy từ sớm, chỉ đứng nhìn xuống dưới. Họ thấy Tống Yên Kiều nổi điên làm Tần Đức Minh cứng họng, không nói được câu nào.

Biết thế này thì nổi điên từ đầu rồi, bọn họ giữ trạng thái bình thường làm gì?

Tần Đức Minh lúc nào cũng tự cao tự đại, luôn ra vẻ với mọi người. Mấy ngày nay, Khúc Bình Hạ bị Tần Minh Đức chê giễu mà vẫn phải chịu đựng.

Bây giờ, thấy Tần Đức Minh bị Tống Yên Kiều làm cho cứng họng, cô cảm thấy quá thoải mái.

Quan trọng hơn, bọn họ vừa mới nghe chính Tần Đức Minh thừa nhận mình ngã vào c*t trâu.

Ớ ~

Máy quay hướng lên trên, ba người trên lầu đồng loạt bịt mũi. Tần Đức Minh ngẩng đầu lên thì thấy cảnh tượng đó, lập tức tức điên.

Biến đi! Biến hết đi!

Mọi người đều nhằm vào gã, đều chọc giận gã!

Tần Đức Minh tức đến nỗi thở không nổi, suýt nghẹt thở.

Tống Yên Kiều đã điên như vậy, fan của cậu ta sao có thể tiếp tục thích cậu ta được?

Mọi người thu dọn xong, chuẩn bị đi ra vườn đào giúp người dân trong làng hái đào.

Tống Yên Kiều mang theo túi đựng Sóc Con giấy, còn bỏ thêm ba cây nhang vào đó, định đến trưa sẽ cho bé Đào Hoa trên quả đào ăn.

Khu vườn đào rộng lớn này tràn ngập hương thơm ngọt ngào của đào chín.

Người hướng dẫn chương trình: "Hôm nay nhiệm vụ của mọi người là giúp người dân hái đào. Mọi người cố gắng nhé, hái được càng nhiều đào thì sẽ nhận lại càng nhiều tiền xu."

Hôm nay có rất đông người cùng nhau đi hái đào. Ngọn núi này đã được các hộ dân trong làng hợp tác thuê lại để trồng đào. Những gia đình góp tiền trồng đào trước đây sẽ được chia phần doanh thu từ việc bán đào. Vì thế, mỗi khi mùa đào đến, mọi người trong làng đều lên núi thu hoạch.

Số đào hái được sẽ được bán, lợi nhuận chia theo tỷ lệ góp vốn, còn những ai chịu lên núi hái thì sẽ được trả công theo ngày do người đứng đầu dự an chi trả.

Lúc này Tống Yên Kiều còn đang lén trò chuyện với bé Đào Hoa và 47, hoàn toàn không để ý rằng có ánh mắt nào đó vẫn đang nhìn cậu chăm chú.

Bé Đào Hoa nhận ra điều này, liền hung hăng trợn mắt nhìn trả lại. Người kia lập tức cảm thấy lạnh sống lưng, nhưng vẫn không từ bỏ vẫn tiếp tục nhìn về phía cậu.

Một người phụ nữ tức giận kéo tay con trai mình: "Nhìn con chẳng có chút tương lai nào cả! Nhìn cái gì mà nhìn? Mẹ đã nói bao nhiêu lần rồi, cứ thích đàn ông làm gì? Cưới vợ, sinh con nối dõi không tốt hơn hả?"

Thịnh Từ Lăng vẫn ngây người , đôi mắt đăm đăm nhìn về phía Tống Yên Kiều: "Con không cần. Con chỉ cần anh ấy. Nếu không lấy được anh ấy, con sẽ tự sát. Con sẽ cắt cổ tay cho mẹ xem."

Bà không thể chịu nổi việc để con trai tự sát. Chồng bà đã mất, giờ bà chỉ còn đứa con trai duy nhất này, bà không còn cách nào khác, bà không thể để con trai mình xảy ra chuyện.

Tống Yên Kiều đang đeo chiếc giỏ tre trên lưng, tiếp tục hái đào. Chiếc giỏ này do Hứa Thiệu đan riêng, cố tình làm nhỏ để tránh Tống Yên Kiều gánh quá nặng.

Vừa hái đào, Tống Yên Kiều vừa thong thả bước. Mẹ Thịnh đến gần: "Cậu là Tống Yên Kiều phải không?"

Tống Yên Kiều gật đầu, tay vẫn thoăn thoắt hái đào.

Mẹ Thịnh: "Tiền lương của cậu bao nhiêu vậy?"

Nói xong mẹ Thịnh lại nói tiếp: "Nghe nói làm nghệ sĩ có tiền lương cao lắm phải không?"

Trong lòng bà vẫn rất bất mãn với Tống Yên Kiều, nhưng khi nghe nghệ sĩ kiếm rất nhiều tiền, bà hơi dao động. Nếu đúng là vậy, bà cũng có thể chấp nhận, cùng lắm thì sau này dùng tiền lương của Tống Yên Kiều để nuôi cháu trai mình lớn.

Tống Yên Kiều chớp mắt, giọng thành thật: "Tiền lương chẳng được bao nhiêu, nhưng nợ thì nhiều. Dì có muốn giúp con trả nợ không?"

Trên cây đào, bé Đào Hoa đang ngồi liền đảo mắt trắng dã.

Nhưng khi nghe Tống Yên Kiều trả lời xong và nhìn vẻ mặt của bà ta, bé Đào Hoa không nhịn được bật cười.

Mẹ Thịnh bị nghẹn một hơi rõ mạnh, nhưng khi nhìn ánh mắt của Thịnh Từ Lăng từ xa, bà cắn răng chịu đựng.

"Vậy cậu có bạn trai hay bạn gái không?"

Tống Yên Kiều hơi ngượng ngùng: "Có vài người rồi, dì định giới thiệu thêm à? Con không ngại đâu."

Cái này rốt cuộc là người như thế nào? Còn nói là có "vài người"?

Nhìn mặt hiền lành thế kia, sao nói ra câu này mà tỉnh bơ vậy.

Không ngại nhiều? Sao cũng được, bà không tin con trai mình lại dính vô cái hố này.

Mẹ Thịnh: "Cậu như này thì chẳng ai thèm đâu! Một chút cũng không biết kiềm chế gì hết!"

Tống Yên Kiều thật thà: "Con có kiểm điểm mà. Mỗi lần vào bar con đều chọn rất kỹ, thấp dưới 1m7 là không chọn, người ốm yếu không chọn, xấu cũng không chọn."

"Tất cả đều là nhặt nhạnh kỹ mới ra."

"Dì, dì có phải hiểu lầm gì về con không vậy?"

Tống Yên Kiều chớp mắt vô tội.

Mẹ Thịnh lại càng tức hơn.

Bà chưa từng gặp ai thế này bao giờ. Trong làng, mấy cô gái trẻ chỉ cần nghe bà nói một câu cũng đủ xấu hổ mấy ngày không dám ra ngoài.

Bé Đào Hoa gật đầu.

Chắc bà tức chết rồi nhỉ. Con trai bà thấp dưới 1m7, còn gầy gò, còn xấu nữa.

Thịnh Từ Lăng vẫn đi theo từ xa, nghe đến đoạn đó thì không nhịn được nữa. Hắn bước tới đứng trước mặt Tống Yên Kiều, tiện tay đẩy mẹ mình qua một bên.

"Anh không cần nói đâu. Tôi thực sự thích anh. Anh đẹp, tôi thích anh."

Tống Yên Kiều: "..."

Tống Yên Kiều yếu ớt lên tiếng, nói thật: "Dù cậu có thích tôi thì tôi vào bar cũng không chọn cậu."

Dù chưa bao giờ đến bar, nhưng cậu biết chắc tiền là để tiêu vào người đẹp.

Cậu đâu có ngốc.

Còn lâu mới bỏ tiền chọn người thấp hơn mình. Cậu không hề ngốc.

Thịnh Từ Lăng: "Ở đây tốt mà, anh cưới tôi đi, sau này chỉ cần ở nhà chăm mẹ tôi, tôi sẽ kiếm tiền nuôi anh."

"Tôi biết anh chỉ là ngại thôi."

"Mấy lời cự tuyệt của anh chỉ là giả bộ thôi."

Tống Yên Kiều: "..."

Cái này đúng là không thể nói nên lời, ng* thật sự.

Bé Đào Hoa rốt cuộc cũng hiểu rõ, cái thằng em ng* si này của bé và Tống Yên Kiều giống kiểu "cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga".

Hồi trước, đáng lẽ khi bé dẫn ba mình đi thì cũng nên tiện tại đưa mẹ con nhà này đi luôn.

Chủ yếu là lúc đó, ông anh thiên sư đến quá sớm.

Bé còn chưa kịp làm gì thì đã trở thành một con ma tốt rồi.

【 Bị điên hả! Bé cưng của tôi đã phạm tội lỗi gì mà chỉ hái đào thôi cũng gặp phải thứ khùng điên gì vậy? 】

【 Đậu xanh rau má, nói với nhóc con tôi như vậy thì.... Thôi, thế giới này đúng là hết thuốc chửa 】

【 Ê, ông nội ơi! Kiều Bảo còn không thèm nhìn ông, ông còn không cao bằng Kiều Bảo nữa. 】

"Ngay từ lần đầu tiên gặp anh ở show hẹn hò, tôi đã chú ý đến anh rồi. Tôi biết anh chưa chọn ai, vì họ không phải chồng của anh. Giờ thì chồng của anh xuất hiện rồi đây."

"Tối nay tôi sẽ đến tìm anh. Tôi biết các anh ở đâu, nếu anh không đồng ý, tôi sẽ đứng chờ trước cửa một ngày."

Thịnh Từ Lăng tin chắc rằng Tống Yên Kiều nhất định sẽ mềm lòng. Nếu không mềm lòng cũng sẽ bị dọa sợ.

"Tôi biết nhà anh nghèo. Gặp được tôi thì nên thấy đủ đi. Người mà kiên trì với anh như tôi không có nhiều đâu."

"Dù anh có rời khỏi thành phố này, tôi cũng sẽ theo anh về nơi đó, cho đến khi anh chấp nhận tôi."

Tống Yên Kiều: "...."

Tống Yên Kiều lặng lẽ buông tay bé Đào Hoa. Thôi, tốt nhất để bé Đào Hoa ra tay, cậu ôm đùi bé là được.

Bé Đào Hoa ngay lập tức xong lên, "bốp bốp" hai cái vào mặt Thịnh Từ Lăng — Cho chừa cái thói làm phiền người khác! Cho chừa cái thói làm phiền người khác! Nhìn lại mình đi.

Nhà không có gương để soi hả? Không nhìn thử vào bãi nước đá-i của mình đi? Có xứng không? Xứng không?

Thịnh Từ Lăng bị tát tới ngơ người, máu mũi bắt đầu chảy ròng ròng.

Tống Yên Kiều đã lùi ra thật xa. Mẹ Thịnh nghe tiếng con trai mình lăn lộn trên đất, khóc lóc om sòm, liền vội chạy đến. Nhưng bé Đào Hoa đã sẵn sàng. Một người thì xử một, hai người thì quất luôn cả hai.

Bé sẽ không thực sự làm gì với mẹ Thịnh cả, sẽ không làm bà ấy chết đâu.

Nhưng từ khi mẹ Thịnh mặc kệ lúc ông ta để bé chết đói, lúc ông ta cầm cuốc đào mộ bé, phơi xác bé ngoài ánh nắng thì mọi duyên nợ giữa bé và người đàn bà này đã hết.

"Trời ơi! Cậu làm gì vậy? Cậu dùng tà thuật phải không?"

"Ông trời ơi! Cậu muốn hại chết chúng tôi à?"

"Cậu... Cậu là yêu tinh? Hay cậu là ma quỷ? Trời đất ơi, bà già này sắp mất mạng rồi."

Mẹ Thịnh cảm giác rõ ràng hình như có ai đó đang đá bà, đang tát vào mặt bà.

Ngay lập tức, bà khẳng định chính là Tống Yên Kiều! Tống Yên Kiều là một con quái vật, giống hệt như cái đứa con gái đã hại chết chồng bà nhiều năm trước, giờ muốn hại bà chết tiếp.

Mẹ Thịnh vừa la hét vừa r*n r*, khiến một đám người hiếu kỳ kéo đến xem, không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Tôi đau bụng quá, trời ơi, ai đang rút ruột tôi vậy?"

"Con ơi, đừng đá bụng mẹ nữa..."

Bình luận cũng tò mò.

【Chuyện gì thế này?】

【Vừa nãy còn hống hách lắm mà, sao giờ hai người lăn lộn trên đất như thế?】

【Gặp báo ứng à?】

【Không lẽ thật sự có ma quỷ?】

Khúc Bình cúi đầu, hạ giọng hỏi Tống Yên Kiều: "Có chuyện gì vậy?"

Tống Yên Kiều rũ mắt xuống, lúng túng mà nghịch ngón tay: "Tôi không biết mà. Ban nãy họ vẫn ổn, rồi tự nhiên lăn ra thôi."

Sóc Con ngó trái ngó phải, đến cái đuôi cũng không dám động, trông như sợ bị phát hiện điều gì đó.

"Hơn nữa, giờ đâu có yêu quái nào dám hóa thành tinh đâu? Lấy đâu ra yêu quái."

Bé Đào Hoa ngừng đá vào bụng Thịnh Từ Lăng, liếc nhìn Tống Yên Kiều đang nghịch ngón tay. Diễn xuất của Tống Yên Kiều đúng là tệ, nếu không phải mẹ con nhà này ngày thường đã quen làm trò thế này, cái vẻ chột dạ của Tống Yên Kiều chắc chắn bị lật tẩy trong một giây.

Ở đằng xa, Tần Đức Minh nhìn hai người lăn lộn trên mặt đất, ánh mắt đầy ẩn ý. Gã liếc sang Tống Yên Kiều, cái nhìn càng thêm khó đoán.

Khúc Bình thầm nghĩ chắc hai mẹ con kia lại giở trò ăn vạ thôi.

Mấy người trong làng cũng chẳng mấy ngạc nhiên, một người nhếch mép bảo: "Thôi đi, đừng có diễn nữa."

Họ quay sang Tống Yên Kiều và nhóm bạn phàn nàn: "Nhà họ vốn thế đấy. Từ bé đến giờ, cứ ai làm phật ý Thịnh Từ Lăng là họ lại lăn ra ăn vạ như vậy."

Tống Yên Kiều chớp mắt: [Mà đúng thật, hai ngày trước, Thịnh Từ Lăng còn chọc ghẹo con gái trong làng, huýt sáo trêu chọc họ. Khi phụ huynh của cô gái tìm đến, mẹ cậu ta lăn ra đất gào khóc, nói bị oan, đòi người ta phải xin lỗi, suýt chút nữa ép người ta đến đường cùng.]

[Ở hiền gặp lành, mấy con cá sấu thì có cá sấu ôm.]*

(*: Ở hiền gặp lành, ở ác gặp dữ mà bé nó ví cá sấu)

Mấy người dân vẫn tiếp tục lẩm bẩm: "Cả làng đâu có ai như vậy. Chỉ có nhà đó là con cái không được dạy dỗ, cái gì cũng chiều chuộng quá đà."

"Ba ngày hai bữa lại thấy ăn vạ, cậu đúng là xui xẻo mới dính vào họ."

"Trẻ con trong làng, đứa nào chẳng được dạy phải tránh xa Thịnh Từ Lăng. Từ nhỏ đến lớn đã chẳng ra gì."

【Thì ra là thế. Chị biết ngay mà, Kiều Bảo đâu có gì kỳ lạ đâu.】

【Tội nghiệp bé cưng, không chỉ gặp người điên mà còn bị ăn vạ.】

Bé Đào Hoa cuối cùng tát thêm một cái rồi quay lại đứng cạnh Tống Yên Kiều.

Bé Đào Hoa: "Xong rồi, dọn dẹp xong."

Tống Yên Kiều tiếp tục hái đào. Ván này cậu không đạt hạng nhất, nhưng xuất sắc giành được vị trí thứ hai. Tô Hoán đứng nhất và như cách cư dân mạng nói, ván này giống như Tôn Ngộ Không trở về Hoa Quả Sơn.

Tuy nhiên, tổng số tiền xu mà Tống Yên Kiều kiếm được vẫn dẫn đầu bảng.

Sau khi trò chơi kết thúc, Tống Yên Kiều thay đồ, rồi kéo Bé Đào Hoa ra nói chuyện.

Tống Yên Kiều: [Bé Đào Hoa, tối nay nhóc có thể đi cùng tôi để tìm Thịnh Từ Lăng không?]

Tiểu Đào Hoa: "Anh định làm gì đấy?"

Tống Yên Kiều: [Tối nay hắn định làm chuyện xấu.]

47 xen ngang, nói thẳng: "Tối nay tên đó định bám theo một cô gái về nhà."

【 Tống Yên Kiều lại bận việc rồi, chắc lần này nhận thêm đơn 700k tệ đấy. 】

【 Thương fans Tống Yên Kiều quá, idol của mấy người chỉ mê tiền thôi, có thương fans tí nào đâu? Nói livestream là bây giờ mấy người leo cây hết rồi. 】

【 Nếu là tôi, tôi bỏ làm fans rồi. Tìm idol nào thương fans hơn mà follow. 】

Anti-fans lợi dụng cơ hội này để kích động fans. Quả nhiên, một số fans bắt đầu thất vọng, dù chưa rời đi nhưng cảm xúc rõ ràng giảm xuống. Hơn nữa, sự thật là đến tận 9 giờ tối, Tống Yên Kiều vẫn chưa xuất hiện.

【 Không đâu! Tống Yên Kiều từng nói sẽ livestream với chúng ta mà! 】

【 Các người còn tin tưởng làm gì? Tình yêu là từ hai phía, mà Tống Yên Kiều thì chẳng thèm để ý đến các người đâu. 】

Đột nhiên, livestream mở lên. Trên màn hình là một con đường nhỏ ở nông thôn.

Gió thổi nhẹ qua, làm tóc mái thiếu niên khẽ bay. Đôi mắt cậu sáng ngời, chiếu qua màn hình.

"Chào mọi người".

"Trước khi Lễ Thất Tịch kết thúc, tôi muốn chia sẻ một chút. Người yêu tôi rất dịu dàng, lúc ghen trông kiêu ngạo dễ thương đến mức tôi muốn hôn chết luôn. Rất thích hợp để cùng sống cả đời để trãi nghiệm cuộc sống hôn nhân ngọt ngào. Anh ấy là một anh chàng vừa giàu vừa đẹp, còn rủ tôi tuần sau đi Maldives hưởng tuần trăng mật nữa. Mọi người nói xem, tôi có nên đi không?"

Fans: "?"

Fans: "!!!"

....

Editor: Khúc nhà họ Thịnh tui cười ải, hài cón dữ!!


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận