Pháo Hôi Cải Trang Xấu Xí Trở Thành Đoàn Sủng Sau Khi Bị Đọc Tâm

Chương 65: Văn học 1+2 (kẻ thứ ba).





Ba Thẩm ngước nhìn trời, thế đạo gì đây? Đến cả sóc con cũng cưỡi lên đầu ông rồi.

Mãi sau ông mới nhận ra, trong đầu mình vừa xuất hiện hình ảnh một con sóc con, hai má phồng phồng, nghiêm túc gặm cơm khô. Không cần nghĩ cũng biết, virus sóc con bất thình lình xâm chiếm này chắc chắn là do Tống Yên Kiều gây ra.

Tống Yên Kiều nhai xong, ngoan ngoãn chào: "Dạ chú khỏe ạ!"

Ba Thẩm: "?"

Cậu thiếu niên này trông lễ phép, còn rất ngoan ngoãn nữa. Nếu không phải lúc trước nghe thấy những lời Tống Yên Kiều thầm nói trong lòng, ông đã sớm bị khuôn mặt và dáng vẻ này mê hoặc rồi.

Tống Yên Kiều cũng thắc mắc: [Sao chú ấy không nói gì thế? Là chú ấy không khỏe à?]

Ba Thẩm: "......"

Khỏe! Chú khỏe lắm! Chú khỏe ở mọi mặt luôn!

Ba Thẩm: "Chú khỏe, cháu cũng khỏe."

Ba Thẩm: "Hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, chú không biết cháu sẽ đến nhà, cũng chưa chuẩn bị quà gì. Đây là thẻ ngân hàng, cháu thích gì thì cứ tự mua thứ mình thích."

Tống Yên Kiều trợn tròn mắt. Không phải chứ, đến nhà Thẩm Chu còn phải chuẩn bị quà à? Nhưng mà cậu có mang gì theo đâu.

Cậu lắc đầu nguầy nguậy: "Chú ơi, không cần đâu ạ, hôm nay cháu đến đây đã làm phiền nhiều rồi ạ."

Mẹ Thẩm: "Cầm đi, chú cháu nhiều tiền lắm, cứ cầm đi. Dù sao Chu Chu cũng xài không hết."

Tiếng lòng của Tống Yên Kiều đã giúp họ giải quyết rắc rối lớn như vậy, tránh khỏi nguy hiểm, nhận chút quà cũng là hợp lý. Đây là kết quả mọi người bàn bạc rồi.

Thẩm Chu không nói nhiều, trực tiếp cầm thẻ nhét vào túi áo Tống Yên Kiều, còn vỗ vỗ mấy cái: "Của cậu."

Tống Yên Kiều tròn mắt: [Đây chính là câu "quân tử yêu tiền, lấy tiền..."* (Sóc Con lục lọi túi áo Chu Chu một chút) "lấy tiền..." (lại lục túi mẹ Thẩm một chút, vô tình ngã luôn vào túi bà, bla bla, mãi mới mò được ba tờ) "lấy tiền..." (cuối cùng còn lục túi ba Thẩm hai cái nữa) phải không?]

(*Câu gốc: "Quân tử giả yêu tài, dĩ chi vi đạo." (Quân tử giả yêu tài, dĩ chi vi đạo. Câu này được trích từ sách "Mạnh Tử" của triết gia Mạnh Tử, một tác phẩm nổi tiếng trong Nho học. Câu này có thể hiểu là "Quân tử (người quân tử) yêu tiền, nhưng không phải vì tiền mà lấy chi (sẵn sàng từ bỏ những hành động xấu xa để giữ phẩm hạnh)).

Khóe môi mẹ Thẩm hơi cong. Ngoan quá, nếu Tống Yên Kiều thật sự có thể biến thành sóc con, bà nhất định sẽ đặt cậu vào túi xách, mang theo đi chơi mạt chược.

Còn phải may thật nhiều váy nhỏ cho Sóc Con, mỗi ngày thay một bộ thật đẹp.

Mẹ Thẩm lại liếc nhìn chồng. Ba Thẩm: "......"

Ông lập tức cúi đầu. Đúng là ông vô dụng, không sinh nổi một cô con gái như vợ mong muốn.

Thẩm Chu lại vỗ vỗ túi áo Tống Yên Kiều. Sóc ngốc, sao chỉ biết lăn vào túi mẹ anh ta, mà không biết rơi vào túi anh ta vậy?

Chẳng lẽ là tại anh ta quá nghèo? Nếu không thì rớt vào túi anh ta rồi không ra được luôn chứ gì?

Tống Yên Kiều tiếp tục lẩm bẩm trong đầu: [Cái này không ổn lắm đâu... Cảm giác như không thể nhận được... Lừa tiền Chu Chu đã đành, giờ còn muốn lừa cả ba mẹ Thẩm nữa thì không hay lắm...]

Mẹ Thẩm: "?"

Lấy tiền của Thẩm Chu mà gọi là lừa sao? Rõ ràng là nó cho mà! Sóc Con này chẳng hiểu chuyện gì cả, đúng là khiến người ta sốt ruột.

Thẩm Chu thấy Tống Yên Kiều còn định móc thẻ ngân hàng ra khỏi túi áo, liền đè tay vào, ấn thêm một cái. Chỉ nghe thấy tiếng "rắc" nhỏ.

Thẻ ngân hàng rơi loảng xoảng xuống đất, còn túi áo Tống Yên Kiều thì bị xé rách một lỗ.

Tống Yên Kiều tròn mắt, không thể tin nổi, nhìn xuống bộ quần áo của mình.

[Chu Chu, tôi... Anh... Anh... Tôi... Chu Chu! Anh làm rách áo tôi rồi!!!]

[Anh... anh biến tôi thành búp bê vải rách nát rồi!]

Thẩm Chu nhìn cái túi áo bị rách, cũng đơ người vài giây. Sao mà rách được nhỉ?

Mặt anh ta hơi đỏ lên: "Quần áo cậu kém chất lượng quá đi, tôi đâu có dùng sức đâu."

Búp bê vải rách nát!!!

Lúc này, đầu óc Thẩm Chu toàn là những suy nghĩ kỳ lạ, đồng thời h*m m**n sáng tác trong anh ta bỗng dưng trỗi dậy.

Rất nhiều, rất nhiều ý tưởng kỳ lạ...

Anh ta muốn vẽ Tống Yên Kiều mặc đồ thật đẹp, nhưng cũng muốn vẽ cảnh cậu bị xé rách quần áo, thậm chí còn muốn vẽ vẻ mặt ngây thơ hoang mang của cậu sau khi bị rách áo, rồi giấu bức tranh đó trong phòng mình.

Để cưỡng chế bản thân không nghĩ linh tinh nữa, Thẩm Chu vội vàng cúi xuống nhặt thẻ ngân hàng, động tác luống cuống đến mức suýt đụng vào góc bàn.

May mà Tống Yên Kiều nhanh tay đưa ra che chắn, thế là Thẩm Chu lại chạm vào lòng bàn tay ấm áp, khô ráo của cậu.

Đối diện đôi mắt long lanh của Tống Yên Kiều, tim anh ta lại lệch nhịp thêm một phát.

Thẩm Chu nhét thẻ vào tay Tống Yên Kiều: "Được rồi, coi như tôi làm rách áo cậu, đây là tiền mua áo mới, không được từ chối!"

"Nếu còn từ chối nữa, lát nữa tôi xé nốt cái túi áo còn lại đấy!" Thẩm Chu uy h**p Tống Yên Kiều.

Sóc Con Tống Yên Kiều gào lên chói tai: [A a a a! Anh đáng sợ quá! Anh bắt nạt sóc con! (Sóc Con ôm chặt túi áo còn lại) A a a! Có người đang nhòm ngó túi áo sóc con!]

[Được rồi, vậy tôi nhận vậy...]

[Cảm ơn Chu Chu, cảm ơn mẹ Thẩm, cảm ơn ba Thẩm, cảm ơn anh Thẩm.]

Nhận thẻ xong, sóc con vẫn ngoan ngoãn lễ phép: "Cảm ơn ạ."

Mẹ Thẩm đứng bên cạnh nhìn hai đứa, mặt không giấu nổi nụ cười. Sao mà dễ thương quá vậy trời, nhìn mà lòng ấm áp hết cả lên! Lui một chục bước mà nói, chẳng lẽ ngày mai Tống Yên Kiều không thể đi đăng ký kết hôn với Thẩm Chu luôn à?

Thẩm Thừa Duẫn nhướng mày. Còn định cảm ơn cả anh nữa à?

Sau bữa ăn, mẹ Thẩm tặng Tống Yên Kiều rất nhiều đồ, nhưng dù gì cậu cũng phải về nhà, bà đành miễn cưỡng để cậu đi.

Nhìn bóng lưng Tống Yên Kiều và Thẩm Chu rời đi, mẹ Thẩm không nhịn được quay sang nhìn chồng: "Anh nói coi, Chu Chu có thể rước người ta về nhà không?"

"Sao nhìn kiểu gì cũng thấy thuần túy là bạn bè vậy nè."

Ba Thẩm khoác vai vợ: "Ai mà biết."

"Cứ cho nhiều tiền chút là được, có thích Chu Chu hay không không quan trọng, miễn là bé nó thích tôi là được." Mẹ Thẩm suy nghĩ hai phút, rồi tự đưa ra kết luận.

Ba Thẩm: "!!!"

Mẹ Thẩm vẫn tiếp tục tính toán: "Chồng có tốt hay không không quan trọng, quan trọng là mẹ chồng có tốt không thôi."

Ba Thẩm: "......"

Đây rốt cuộc là Thẩm Chu đi tìm người yêu, hay là Mạn Mạn nhà ông muốn rước Sóc Con về nuôi vậy?

Ba Thẩm: "Thôi cứ để Chu Chu tự cố gắng đi. Mà vợ à, hôm nay lửa chưa nhóm lại đâu."

"Đi thôi, mình đi nhóm lửa tiếp nào."

---

"Mật khẩu thẻ ngân hàng là ngày sinh của tôi, cậu biết sinh nhật tôi khi nào không?"

Tống Yên Kiều thành thật lắc đầu: "Không biết."

Thẩm Chu chớp mắt, giọng có chút không tự nhiên: "Vậy cậu biết sinh nhật của Lận Huyên không?"

Tống Yên Kiều lại chớp mắt, tiếp tục lắc đầu: "Không biết luôn."

Sóc Con đắc ý rung đùi: [Anh Lận có cho tôi mật khẩu thẻ ngân hàng đâu, tất nhiên là tôi không biết rồi!]

Thẩm Chu nghe vậy thì khóe môi khẽ cong.

Tống Yên Kiều biết sinh nhật của anh ta trước, hơn nữa cậu còn cùng anh ta về ra mắt gia đình. So với người khác, anh ta đang dẫn trước một bước lớn.

Sau này, khi Tống Yên Kiều đi quay phim, anh ta cũng có lý do chính đáng để đến tìm cậu.

Chỉ nghĩ đến việc sau này có thể thường xuyên gặp Tống Yên Kiều, tâm trạng Thẩm Chu đã vui vẻ hơn hẳn.

---

Về đến nhà,

Thẩm Chu tiếp tục vẽ tranh.

Đến khuya, anh ta mới hoàn thiện toàn bộ chi tiết, sau đó đăng ảnh chụp Tống Yên Kiều cùng bức tranh mình vẽ lên mạng xã hội.

【 Thẩm Chu V 】: Hai con Sóc Con đang ngủ.

【 Ủa? Ê!! Thẩm Chu, anh lại lừa vợ tôi à? Nếu không sao vợ tôi lại chịu đến nhà anh? 】

【 Đi nhà Thẩm Chu? Chẳng lẽ là ra mắt phụ huynh? 】

【 Vợ ơi, em không được ở bên Thẩm Chu! Em là vợ tôi, không phải vợ của Thẩm Chu! 】

【 Tôi đã nói rồi mà, Tống Yên Kiều chính là muốn gả vào hào môn. Nhưng chắc chắn nhà họ Thẩm sẽ chướng mắt cậu ấy thôi, biết đâu còn cho tiền để bảo cậu ấy rời khỏi Thẩm Chu nữa ấy chứ. 】

【 Vợ tôi đẹp quá, đây mới là nhan sắc đỉnh cao nhé! Nhìn lúc ngủ cũng y như một họa sĩ nhỏ vậy. 】

Tống Yên Kiều ở trong nhà Thẩm Chu cả ngày, hoàn toàn không hay biết gì về việc nhân vật họa sĩ tự kỷ trong phim 《 Bông Tuyết 》 đã khiến các diễn viên khác cảm thấy bị đe dọa. Họ đồng loạt nhắm vào Tống Yên Kiều, ngay cả câu nói đùa khi nổi điên của cậu rằng mình là dân chuyên P ảnh cũng bị fan của các nhà khác dùng làm bằng chứng để chỉ trích.

【Lại P ảnh à? Làm gì có ai ngoài đời thật mà trông như vậy chứ?】

【Giả quá! Ai mà ngủ lại trông đẹp thế này? Lông mi còn dài như vậy nữa chứ!】

【Dù sao thì nhân vật họa sĩ này cũng không thể nào có một gương mặt P lố như vậy được.】

【Tay họa sĩ này có vấn đề à? Nhìn còn không đẹp bằng họa sĩ nhà tôi nữa! Dán icon lên còn đẹp hơn.】

【Không biết Tống Yên Kiều trả anh bao nhiêu tiền để anh vẽ tranh P cho cậu ta đấy? Tôi cũng trả tiền, anh cũng vẽ tranh cho tôi đi.】

Thẩm Chu vốn dĩ nghĩ rằng phần bình luận của mình sẽ toàn lời khen Sóc Con xinh đẹp, hoặc ít nhất cũng là mấy lời chúc mừng cho hai người họ. Ai ngờ đám người này lại kéo cả cái bàn xộc thẳng đến trước mặt anh ta.

【Thẩm Chu V】: Anh trai mấy người á? Tên con ông cháu cha xấu xí này mà cũng đem ra khoe được hả? Trái dưa méo, quả táo nứt. Tấm hình này đúng là không đẹp bằng Sóc Con nhà tôi bảy phần, nhưng vẫn dư sức đè bẹp anh trai các người.

【Thẩm Chu V】: Tôi là đang chia sẻ Sóc Con ngày thường, không phải để mấy người vào quảng bá anh trai nhà mình. Xóa ngay!

【Thẩm Chu V】: Tôi không P ảnh.

【Thẩm Chu V】: Kiều Kiều chính là họa sĩ nhỏ bé trong lòng tôi.

【Chu Chu, anh thật sự yêu quá rồi.】

【Hôm nay chính thức đặt thuyền anh với bà xã tôi một giây.】

【Sóc nhà chúng ta đâu? Thẩm Chu, Kiều Bảo chỉ mới qua nhà anh một ngày thôi, mà sao anh đã nói chuyện kiểu anh câu được Kiều Bảo rồi vậy?】

【Thôi được rồi, đừng cãi nhau nữa. 《 Bông Tuyết 》 đã đăng bài trên Weibo chính thức rồi, tag thẳng Kiều Bảo. Nhân vật này chính là Kiều Bảo.】

【Anh là họa sĩ, nhưng Kiều Bảo vẫn là họa sĩ nhỏ bé trong lòng anh.】

Mạnh Hướng Minh vừa mới ký hợp đồng với Tống Yên Kiều, đang vui vẻ lên mạng, liền thấy cả đống người đang xâu xé cậu.

Tìm mãi mới đào được một viên ngọc quý thế này.

Mạnh Hướng Minh sao có thể để người ta tiếp tục xé Tống Yên Kiều chứ? Anh lo Tống Chi Duyên mà nổi giận một cái, có khi còn không cho Tống Yên Kiều tiếp tục đóng phim này nữa.

Tống Chi Duyên quan tâm đứa em trai này cỡ nào, anh vẫn hiểu rõ.

Nếu không phải Tống Chi Duyên để tâm như vậy, thì anh đã chẳng biết chuyện Tống Yên Kiều muốn vào giới giải trí, rồi ngay lập tức sai người đại diện của mình đến đón cậu ấy.

【Tôi nói rồi mà, lợi hại ghê chưa! Bộ phim đầu tiên đã là dự án lớn của đạo diễn Mạnh rồi.】

【Tài nguyên mờ ám có khác há, chứ sao lại có tài nguyên tốt đến vậy chứ.】

【Mạnh Hướng Minh V】: Đừng nói bậy nha, tài nguyên đen gì chứ, tôi năn nỉ mãi người ta mới chịu nhận đấy! Tôi chính là fan nhan sắc, tôi thích cái mặt này của Tống Yên Kiều.

【Ý là Tống Yên Kiều vào phim để đóng vai em trai của Tống Chi Duyên à?】

【Hai người này chẳng lẽ là anh em ruột thật sao?】

【Đùa gì thế, nếu là anh em ruột thật thì giấu làm gì? Nếu đúng vậy thì Tống Chi Duyên chắc chắn đã sớm đưa Tống Yên Kiều vào giới kiếm tiền rồi.】

【Chỉ là trùng hợp thôi, tôi không tin nếu Tống Yên Kiều thật sự là em trai Tống Chi Duyên, mà ngay từ đầu lại không nói ra.】

Mạnh Hướng Minh đọc những bình luận này mà phải cố gắng kiềm chế, không để lộ bí mật mình biết ra ngoài.

Nếu không phải vì Tống Chi Duyên còn có tính toán khác, thì anh đã chẳng nhịn nổi mà hét lên cho mọi người biết cặp nhan sắc cực phẩm này chính là anh em ruột!

A a a a, lại biết một bí mật mà không thể nói ra.

Đau khổ quá!

Không được, không thể hóng chuyện, phải tập trung vào sự nghiệp. Ngay bây giờ, phải thay đổi kế hoạch, ngày mai bắt Tống Yên Kiều vào đoàn phim ngay. Đúng vậy, quay phim! Phải quay phim như một người bình thường!

---

Tiêu Thần dĩ nhiên cũng thấy bài đăng của Thẩm Chu trên Weibo.

Trong nháy mắt, tâm trạng tụt xuống hẳn.

Thẩm Chu lại dám "đào góc tường" của hắn!

Còn dẫn Tống Yên Kiều đi gặp phụ huynh nữa chứ! Rõ ràng là lợi dụng lúc cha mẹ hắn đi du lịch mà ra tay!

Hắn cũng muốn dẫn Tống Yên Kiều đi gặp phụ huynh!

【Lột Vỏ Cam】: Kiều Bảo, ngày mai cậu phải qua chơi với tôi nha? Trước đó cậu đã nói là sẽ đến rồi mà.

Tống Yên Kiều vừa nghe điện thoại của Mạnh Hướng Minh xong, biết ngày mai mình phải vào đoàn phim.

【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Chắc mai tôi không đến tìm anh được rồi, tôi phải vào đoàn quay phim.

【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Nhưng anh có thể đến đoàn phim tìm tôi chơi mà.

【Lột Vỏ Cam】: Được thôi, tôi mang đồ ăn ngon đến cho cậu.

Thực ra Tiêu Thần đã lên kế hoạch ở lại khách sạn gần đoàn phim của Tống Yên Kiều một thời gian.

Thẩm Chu dẫn Tống Yên Kiều đi gặp phụ huynh thì đã sao? Gặp rồi cũng đâu có nghĩa là người nhà họ Tống sẽ thích Thẩm Chu.

Hắn biết chị gái của Tống Yên Kiều cũng là một nghệ sĩ nổi tiếng. Theo suy đoán hợp lý của Tiêu Thần, chị gái của cậu ấy chính là Tống Chi Duyên.

Đã làm thì phải làm lớn. Hắn muốn đến gặp gia đình Tống Yên Kiều!

Lận Huyên sau khi cùng Tống Yên Kiều trở về thì bận rộn đến mức quay cuồng suốt gần mười ngày liền.

Vừa mới ngồi xuống, trợ lý nhỏ đã từ bên ngoài bước vào, hận sắt không thể thành thép: "Sếp Lận, ngài cứ mãi làm việc thế này, giờ thì hay rồi, phu nhân nhỏ của ngài đi gặp phụ huynh nhà người khác luôn rồi đó!"

Lận Huyên: "......"

Được rồi, được rồi, làm xong việc thì trời cũng sập luôn rồi.

"Đến lúc phu nhân nhỏ chạy mất, ngài chỉ có thể làm kẻ thứ ba thôi đấy!" Trợ lý nhỏ không nhịn được mà cảm thán, cảm thấy Lận Huyên quá vô dụng. Đường đường là một người đàn ông tài giỏi như vậy mà theo đuổi vợ cũng không xong.

Mỗi ngày chỉ biết cắm đầu vào làm việc. Rõ ràng trong mấy cuốn tiểu thuyết tổng tài bá đạo, nam chính đều ngày ngày theo đuổi vợ mà!

Sao đến lượt Lận Huyên thì không thể vừa theo đuổi vợ, vừa làm việc được chứ? Chắc chắn là do anh không đủ cố gắng!

Lận Huyên: "......"

Lận Huyên: "Được rồi, cậu ra ngoài đi."

Trợ lý nhỏ liếc anh bằng ánh mắt tràn đầy thất vọng, trước khi đi còn để lại một danh sách những câu thoại của "tiểu tam".

Lúc bước ra ngoài, vẫn không quên dặn dò: "Sếp Lận, fan couple của ngài còn lại không nhiều đâu, mau cố gắng lên! Nhớ đọc danh sách câu thoại của 'tiểu tam' mà tôi tổng hợp cho ngài nhé!"

Lận Huyên: "......"

Cái gì mà thoại của "tiểu tam", anh không làm kẻ thứ ba!

【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Anh hét vào mặt tôi cái gì vậy? Nếu như chị dâu không thích tôi thì tôi có cơ hội làm kẻ thứ ba sao? Nếu anh thấy tôi làm kẻ thứ ba không đúng, vậy thì anh ly hôn đi, nhường chị dâu lại cho tôi, chẳng phải sẽ tốt hơn sao? Tôi cũng đâu có muốn làm kẻ thứ ba đâu, anh la lối cái gì chứ, tôi có phải không chịu buông chị dâu đâu?!】

Lận Huyên: "......"

【Jiang】: Cậu......

【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Tôi vừa mới tìm được một đoạn thoại siêu hay của "tiểu tam", thấy sao?

【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Tôi nói cho Khương Khương nghe nè, dạo này tôi tìm được một quyển tiểu thuyết siêu cấp hay luôn! Cốt truyện đổi mới, viết về kẻ thứ ba vươn lên làm chính thất, thật sự, thật sự tuyệt lắm!!!

【Jiang】: ......

【Jiang】: Cậu thích kẻ thứ ba à?

【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Sóc Con chỉ chỉ trỏ trỏ.jpg Anh đang nói cái gì vậy? Khương Khương, tôi giống loại người đó sao?

【Jiang】: ......

Không phải loại người đó? Rõ ràng chính là loại người đó mà?

Tống Yên Kiều đúng là thật sự rảnh rỗi quá mức.

【Jiang】: Bảo bối, mấy thứ này đều không tốt cho cậu đâu.

【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Không có đâu!!!

【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Khương Khương à, anh căn bản không hiểu đâu! Một bên gọi "vợ ơi", một bên hỏi "khi nào em chia tay với anh trai", có bao nhiêu kịch tính! Anh không hiểu được đâu! Nói ra đến anh trai cũng không kìm lòng nổi, chứ đừng nói gì đến tiểu tam. Tôi biết rõ anh trai vẫn còn tồn tại, nhưng chỉ vì muốn đối phương vui, mà không cần cô ấy phải chia tay với anh trai, vậy mới là đỉnh cao của trà xanh! Bao nhiêu là drama, bao nhiêu là thú vị!

【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Khương Khương, anh đúng là có đạo đức quá cao!

【Jiang】: ......

【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Khương Khương, chúng ta hãy phá vỡ mọi chuẩn mực đạo đức, trở về với bản chất thật của mình đi!

Lận Huyên hoàn toàn im lặng. Không phải vì anh có tiêu chuẩn đạo đức quá cao, mà là anh thật sự không muốn làm kẻ thứ ba. Nhưng anh cũng chẳng muốn bị cắm sừng.

Vấn đề là Tống Yên Kiều dường như đang rất chìm đắm trong thể loại này.

Lận Huyên lặng lẽ lấy lại danh sách thoại của "tiểu tam" mà trước đó anh còn khịt mũi coi thường, sau đó tự mình nghiên cứu.

Tại sao không thể vừa là "tiểu tam", vừa là bạn trai luôn chứ?

【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Ngoài đời tôi đã ngoan như vậy rồi, trên mạng mở chút cửa sổ tâm hồn thì có sao đâu? Khương Khương, anh chưa từng đọc truyện "tra nam" bao giờ đúng không? Để tôi giới thiệu cho anh một cuốn, chúng ta cùng nhau đọc đi!

【Jiang】: Được.

【Jiang】: Nhưng có cuốn nào kiểu "vợ có tư tưởng vượt rào quá nhiều, cuối cùng ở hiện thực bị vả cho tỉnh" không?

Tống Yên Kiều chớp mắt. Khương Khương chính là định mệnh của cậu rồi!

Không chỉ hợp nhau trong những trò điên rồ, giờ ngay cả thể loại truyện cũng có thể đọc chung!

Truyện "tình yêu mong manh dễ ăn sừng" cũng là thể loại mà cậu cực kỳ thích!

【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Anh xem cuốn này đi, nội dung thế này: thụ là người lăng nhăng, gặp ai cũng yêu, nhưng mỗi lần yêu đều là thân phận do công cải trang thành. Mỗi ngày công đều mở mắt ra hỏi thụ, 'Hôm nay em còn yêu người khác không?' Thụ tất nhiên sẽ hứa là không. Công thả thụ ra ngoài, sau đó tự cải trang thành một người khác tiếp cận thụ, thử thách lòng chung thủy của thụ. Nhưng lần nào thụ cũng yêu thân phận giả của công. Thế là công tức giận, kéo thụ về nhốt lại, hành hạ một thời gian thì thụ lại ngoan ngoãn. Nhưng vừa được thả ra, thụ lại yêu thân phận mới của công.

【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Thậm chí mỗi lần như vậy, thụ đều bị công (trong thân phận mới) dụ dỗ đến mức muốn về nhà ly hôn với công thật.

【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Công mỗi lần thử thách đều chứng minh mình chỉ là vai hề, còn thụ thì chẳng thể nào vượt qua nổi cám dỗ.

【Tiểu Kiều nước chảy: Anh nhất định sẽ thích. Kẻ thứ ba là công, mà chồng hợp pháp cũng là công!

【Jiang】: ...... Được.

Lận Huyên xoa xoa giữa trán. Xong rồi, lần này thật sự không thể thoát khỏi "văn học tiểu tam" rồi. Hình như Tống Yên Kiều thật sự cực kỳ thích thể loại này.

【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Khương Khương, anh sẽ đọc chứ?

【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Sóc Con chờ mong.jpg

【Jiang】: Ừ, tất nhiên là sẽ đọc.

Anh đương nhiên muốn xem thử rốt cuộc Tống Yên Kiều thích kiểu "tiểu tam" nào.

Tống Yên Kiều cất điện thoại đi, vẫn còn rất hào hứng. Ngày mai, cậu sẽ được gặp tận mắt tác giả chuyên viết "công tiểu tam" mà cậu yêu thích!

Tiếp cận tác giả, hối thúc ra chương mới, thậm chí còn có thể lục lọi bản thảo chưa xuất bản của cô ấy!

Cậu sẽ đọc, sẽ đọc, sẽ đọc! Ăn, ăn, ăn, ăn!

Tác giả chuyên viết "công tiểu tam" đúng là thiên tài! Sinh ra là để bị Sóc Con "bắt cóc"!

[47, cậu nói xem, tại sao tiểu thuyết lại hay đến vậy chứ?]

47: "Thì đúng là hay mà. Chúng ta chỉ thích đọc truyện H trên mạng, chứ đâu phải thực sự làm chuyện đó ngoài đời."

Tống Yên Kiều điên cuồng gật đầu: [Đúng! Tôi chỉ đọc H trên mạng thôi mà, ngoài đời đến tay con trai tôi còn chưa từng nắm qua.]

47: "Nắm tay gì mà nắm, bảo bối, cậu còn nhỏ, đọc truyện H là được rồi, cần gì phải nắm tay con trai thật. Nếu thích nắm, thì nắm tay 47 này nè!"

Tống Yên Kiều: [Vậy ra 47 chính là 'tay thế thân' à?]

47: "Cũng đúng nhỉ."

Sáng hôm sau, Tống Yên Kiều bị anh Triệu "đóng gói" đưa đến phim trường.

Trên xe, anh Triệu vẫn không ngừng bàn về kế hoạch sắp tới: "Về đại diện ấy, có rất nhiều thương hiệu đang muốn hợp tác với em. Anh định sẽ chọn một số thương hiệu có chất lượng tốt sẵn để làm."

"Như vậy cũng là có trách nhiệm với fan."

Tống Yên Kiều bên cạnh gật đầu lia lịa như gà con mổ thóc. Anh Triệu đang định khen cậu ngoan ngoãn, nói gì nghe nấy, nhưng vừa quay qua đã thấy Sóc Con gục đầu ngủ gật, chắc đã đi gặp Chu Công từ bao giờ.

Anh Triệu: "......"

Anh Triệu: "Kiều Bảo, em có đang nghe anh nói không đấy?"

Tống Yên Kiều giật mình tỉnh dậy: "Có, có mà!"

Sóc Con điên cuồng lật sổ ghi chép, nhanh chóng tìm lại nội dung anh Triệu vừa nói: "Anh nói chúng ta nên nhận quảng cáo từ những thương hiệu có chất lượng tốt. Em thấy anh nói rất đúng, đúng có nghĩa là chính xác, chính xác có nghĩa là không sai, mà không sai nghĩa là hoàn toàn đúng. Tóm lại, anh nói rất có lý!"

Anh Triệu: "......"

Sống đến từng này tuổi, lần đầu tiên anh thấy có con sóc ngủ mà còn tranh thủ ghi chép.

Chẳng lẽ Tống Yên Kiều thi đậu đại học cũng bằng cách này?

Tống Yên Kiều có hơi chột dạ: [May mà có cậu, 47. Nếu không có cậu, tôi chắc nói không nổi luôn.]

47: "Chuyện nhỏ thôi, bảo bối cứ ngủ tiếp đi, tôi có thể ghi chép giúp cậu."

Nhưng Tống Yên Kiều không ngủ nữa. Cậu tỉnh táo cho đến khi anh Triệu sắp xếp ổn thỏa chỗ ở cho cậu trong khách sạn.

Anh Triệu: "Em cứ đến đoàn phim trước, lát nữa sẽ có người đến dẫn em đi."

Anh Triệu vừa dứt lời thì có một người đàn ông phong thái đĩnh đạc xuất hiện ngoài cửa.

"Chào anh, Tống Yên Kiều có ở đây không?"

Tống Yên Kiều đang bận sửa soạn lại cái gối ôm của mình. Sóc Con trong lòng cậu cũng hoạt bát hơn bao giờ hết.

Đầu tiên, nó chui tọt vào bên trong gối, lôi từng nhúm bông nhét lại cho đều. Sau đó, nó nhảy lên nhún nhún, dẫm dẫm, trải bông ra khắp các góc.

Nguyễn Nguyên Vĩ vừa bước vào liền thấy hình ảnh đó hiện lên trong đầu.

Hắn sững sờ. Bộ hắn trùng tà hả?

Lẽ nào ăn nhầm nấm độc? Sao lại thấy sóc con đang bận rộn sửa soạn ổ chứ?

Anh Triệu: "Kiều Bảo, em đi rót nước mời khách đi."

Anh Triệu có thể tồn tại vững vàng trong giới giải trí lâu như vậy chính là vì dù gặp bất kỳ ai, anh cũng luôn khách sáo, lịch sự.

Dù sao thì chẳng ai biết trước được tương lai sẽ ra sao. Giới giải trí chính là vậy, thời thế thay đổi rất nhanh.

Anh Triệu luôn dạy dỗ nghệ sĩ của mình những quy tắc đối nhân xử thế. Trước đây anh dạy Tống Chi Duyên, bây giờ đến lượt Tống Yên Kiều.

Tống Yên Kiều vỗ vỗ cái gối, ngoan ngoãn đáp: "Dạ được."

Nguyễn Nguyên Vĩ lại thấy Sóc Con có vẻ đang rất vui, còn tung tăng đi mời nước.

Nguyễn Nguyên Vĩ nhíu mày. Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Đừng nói với hắn là... Tống Yên Kiều chính là con sóc đó nhé?

Giây tiếp theo, Sóc Con bỗng biến mất. Trước mắt hắn giờ đây là một gương mặt tinh xảo, đường nét hoàn mỹ. Thiếu niên im lặng, đôi mắt lạnh nhạt, lông mi dày cong nhẹ như cánh quạ khẽ lay động. Đẹp đến mức khiến người ta kinh ngạc.

Nguyễn Nguyên Vĩ nghiến chặt răng. Quả thật ngoài đời còn đẹp hơn trên ảnh rất nhiều.

"Anh à, vào uống nước đi. Anh uống xong em sẽ theo anh đến đoàn phim."

Nguyễn Nguyên Vĩ: "......"

Vừa đẹp đến mức khó tin, lại vừa ngọt ngào khi gọi người khác. Nếu cứ thế mà xuất hiện ở đoàn phim, chắc chắn đám người kia sẽ bị mê hoặc đến ngốc luôn mất!

Nghĩ đến đây, Nguyễn Nguyên Vĩ càng cảm thấy khó chịu trong lòng.

Hắn lạnh giọng: "Tôi không phải anh của cậu. Đừng gọi lung tung."

Tống Yên Kiều: "Dạ được, không gọi anh nữa."

Lúc này, anh Triệu mới bước ra, thấy Nguyễn Nguyên Vĩ thì giật mình: "Ôi chao, anh Vĩ! Sao anh lại đích thân đến đón Kiều Bảo vậy?"

Ban đầu, anh cứ tưởng sẽ chỉ có một nhân viên nào đó đến dẫn đường thôi, không ngờ nam chính của bộ phim lại đích thân tới.

Nguyễn Nguyên Vĩ: "Không có gì, tôi rảnh nên đến thôi."

Tống Yên Kiều chớp mắt: [Khoan đã, anh vừa nói gì cơ? Anh nào á? Có phải cái "Viagra"* mà tôi nghĩ không?!]

( Viagra là tên thương mại của hoạt chất sildenafil citrate, một loại thuốc được sử dụng để điều trị rối loạn cương dương (ED) ở nam giới. Thuốc này giúp tăng cường lưu lượng máu đến d**ng v*t, hỗ trợ nam giới đạt và duy trì sự c**ng c*ng khi có k*ch th*ch t*nh d*c. Sóc liên tưởng từ Vĩ sang Viagra)

Nguyễn Nguyên Vĩ: "......"

Hắn sững sờ. Không thể tin nổi là mình có thể nghe thấy lời Tống Yên Kiều tự nói trong lòng. Nhưng đồng thời cũng cảm thấy... rốt cuộc đầu óc cậu ta chứa toàn những thứ quái quỷ gì vậy?

Anh Triệu: "!!!"

Trong lòng Sóc Con vội vã xoay người: [Xin lỗi, tôi nghĩ bậy rồi! Tôi sai rồi! Tôi tự phạt đứng góc!]

Sóc Con nghiêm túc che mắt lại, sau đó lén tách tay ra nhìn trộm. Rồi lại nhỏ giọng lẩm bẩm: [Nhưng mà... Anh Vĩ có phải là không được nên mới gọi là "Viagra" không nhỉ? Đều là thiếu cái gì thì cần bổ cái đó mà?]

Nguyễn Nguyên Vĩ: "......"

Là "ăn gì bổ nấy" chứ không phải "thiếu gì bổ nấy" nhé!

Sóc ngu ngốc!

Nguyễn Nguyên Vĩ nhìn chằm chằm vào mắt Tống Yên Kiều: "Đi thôi."

Tống Yên Kiều lập tức đi theo, trước khi rời đi còn vẫy tay chào anh Triệu.

Anh Triệu đứng đơ tại chỗ, linh hồn dường như bị câu mất bởi mấy câu nói của Tống Yên Kiều.

Tống Yên Kiều!!! Sao lại dám khiến anh suy nghĩ lung tung nữa rồi?!

Nguyễn Nguyên Vĩ: "Ở đoàn phim, tốt nhất là cậu nên ngoan ngoãn một chút."

Tống Yên Kiều gật đầu: [Biết rồi, không được trêu chọc anh em của anh chứ gì?]

Nguyễn Nguyên Vĩ: "?"

Sao cậu ta biết mình định nói gì?

[Anh em thì chỉ có thể là anh em thôi... Anh em không thể biến thành vợ được. Nếu thành vợ rồi thì sẽ không thể nào vỗ vai nhau mà cùng kề vai sát cánh xông pha thiên hạ nữa... Nếu thành vợ, thì đêm đêm chỉ có thể cùng nhau chui vào chăn, vùi mình trong ái tình và d*c v*ng ấm áp... Vậy nên anh em chỉ có thể là vợ... Không, không phải! Ý tôi là... vợ chỉ có thể là anh em... Không đúng... Tôi đang nói là... anh em...]

Nguyễn Nguyên Vĩ: "!


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận