Nguyễn Nguyên Vĩ thật sự có chút kinh ngạc. Tống Yên Kiều vậy mà lại hiểu rõ suy nghĩ của hắn đến vậy.
[Anh có bao nhiêu mưu mô, tôi còn không biết à?]
[Người ta đã nói rồi, đó là "thẳng nam sắt thép". Anh hiểu "thẳng nam" là gì không?]
Nguyễn Nguyên Vĩ cụp mắt xuống, trong đáy mắt thoáng qua một tia chua xót. Đương nhiên hắn hiểu. "Thẳng nam" nghĩa là chỉ thích con gái, hoàn toàn không thích con trai. Căn bản không có khả năng thích hắn, lại càng không thể nào ở bên hắn.
[Thẳng nam thì có thể bẻ cong.]
Nguyễn Nguyên Vĩ: "?"
Đôi mắt hắn đột nhiên sáng lên. Thật không? Thẳng nam có thể bẻ cong được hả?
Vậy khi nào thì có thể bẻ cong?
Là tối nay à?
Bẻ cong rồi có thể biến thẳng lại không?
Nguyễn Nguyên Vĩ khẽ cười: "Kiều Kiều, cậu cảm thấy anh đối với cậu thế nào?"
Tống Yên Kiều nghe xong rùng mình một cái: [Anh đừng có lại gần đây!]
Nguyễn Nguyên Vĩ: "......"
Cảm giác như vừa để lỡ mất cơ hội được Tống Yên Kiều ngoan ngoãn gọi một tiếng "anh".
Nguyễn Nguyên Vĩ: "Yên Kiều, cậu cảm thấy anh đối với cậu không tốt à?"
Tống Yên Kiều thành thật trả lời. Đối diện với sự thân mật bất ngờ của Nguyễn Nguyên Vĩ, cậu căng thẳng đến mức muốn cào rách cả mũi giày: "Anh... anh đối xử với tôi không tốt lắm đâu."
Nguyễn Nguyên Vĩ: "......"
Sớm biết vậy, ngay từ đầu đã đối xử tốt với cậu hơn rồi.
Đáng ghét.
Giờ mà lấy lòng Tống Yên Kiều thì còn kịp không đây?
— —
Sáng sớm, đoàn phim 《 Bông Tuyết 》 bắt đầu quay cảnh của nữ chính. Đây cũng là lý do Tống Chi Duyên không đến đón Tống Yên Kiều. Nếu hôm nay không có cảnh quay, chắc chắn cô ấy đã đi đón rồi.
Nhưng trong đoàn phim, không ít người tò mò về Tống Yên Kiều, một diễn viên hoàn toàn không có tác phẩm tiêu biểu nhưng lại được nhận vai.
Quan trọng hơn, vai diễn của cậu là một người mắc chứng tự kỷ. Chỉ riêng việc diễn được bệnh tự kỷ đã không dễ, đâu thể chỉ mang khuôn mặt đẹp đến phim trường là xong.
Trước đó, các diễn viên trong đoàn cũng đã xem ảnh của Tống Yên Kiều, nhưng ai nấy đều nghĩ rằng đẹp mấy thì cũng có giới hạn.
Huống hồ, ảnh của các nghệ sĩ bây giờ ai mà chẳng chỉnh sửa? Đến cả khi quay phim, có người còn nhất quyết phải trát thêm filter lên màn hình.
Sao có thể đẹp đến mức đó được?
Khi Nguyễn Nguyên Vĩ đi đón Tống Yên Kiều, những người trong đoàn phim càng thêm tò mò.
Họ muốn biết rốt cuộc cậu ta có năng lực gì mà vừa vào đã khiến đạo diễn Mạnh Hướng Minh để mắt đến.
"Kiều Bảo, cậu có muốn uống nước không? Kiều Bảo, đọc mấy quyển sách này thật sự có tác dụng à?"
Ngay khi mọi người đang tò mò, họ chợt nghe thấy giọng Nguyễn Nguyên Vĩ.
Thế là từ nhân viên công tác cho đến các diễn viên đóng vai phụ, quần chúng đều quay đầu nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Người mà Nguyễn Nguyên Vĩ đối xử tốt đến vậy, chắc chắn sẽ không phải hạng tầm thường.
Hoặc là kỹ năng diễn xuất rất giỏi.
Hoặc là...
"Đậu má!"
Có ai đó buột miệng thốt lên.
Trước mắt mọi người, một gương mặt tuyệt đẹp hiện ra.
Không rõ là vì bị nắng chiếu vào hay vì đi đường mệt, mà làn da cậu như phủ một lớp ửng hồng tự nhiên. Khi cậu nhẹ nhàng ngước mắt lên, hàng lông mi dài khẽ động, ánh mắt đong đầy nét dịu dàng mê hoặc. Cánh môi hồng hào, mềm mại, khiến người ta không kìm được mà muốn nhìn lâu hơn.
Làn da ấy, khuôn mặt ấy, cứ như chỉ cần chạm nhẹ là có thể véo ra nước. Đáng sợ nhất là...... so với ảnh chụp thì còn đẹp hơn rất nhiều.
Biên kịch Thạch Tiêu Uyển vốn không có hứng thú. Cô không biết ai sẽ diễn nhân vật họa sĩ nhỏ, nhưng cô cũng chẳng có quyền quyết định.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc cô ngước mắt lên, đôi mắt cô bỗng sáng rực.
A a a a a!!!
Đây chính là hình tượng họa sĩ nhỏ mà cô tưởng tượng!!!
Bảo bối! Bảo bối của cô!!!
Lũ tư bản đáng chết kia, dám bắt cóc bảo bối của cô!!!
Tống Yên Kiều cũng vừa liếc mắt liền thấy Thạch Tiêu Uyển: [A a a, tác giả! Chị "nấu ăn" siêu ngon! Bản thảo bản thảo bản thảo!!!]
Thạch Tiêu Uyển: "?"
Hả?
Cái gì?
Thuật.... Thuật đọc tâm?
Ừm?
Thuật đọc tâm được hiện thực hóa luôn hả???
Thạch Tiêu Uyển có chút đơ người. Không chỉ có cô đơ người mà cả những người có thể nghe thấy tiếng lòng của Tống Yên Kiều, lẫn những người không nghe được nhưng đã bị vẻ đẹp của cậu cuốn hút.
Đạo diễn Mạnh Hướng Minh thong thả đến muộn: "?"
Tống Yên Kiều cứ vậy mà nhẹ nhàng lướt qua anh, chạy thẳng đến chỗ Thạch Tiêu Uyển ôm một cái?
Thậm chí còn chẳng thèm liếc anh một cái?
"Chị... Chị khỏe không?" Tống Yên Kiều chào hỏi. Trước đó còn nói phải tóm lấy Thạch Tiêu Uyển nhưng vừa đến hiện trường đã lắp bắp ngay lập tức.
Thạch Tiêu Uyển: "Cậu... cậu khỏe không?"
Sau đó, cả hai cứ nhìn nhau. Tò mò, mong đợi, nhưng cũng vô cùng ngượng ngùng.
Tống Yên Kiều xấu hổ nắm chặt góc áo, Thạch Tiêu Uyển ngượng ngùng xoắn ngón tay.
Những người khác trong đoàn phim: "..."
Rồi xong, hai người hướng nội cấp thế kỷ gặp nhau. Hỏng thật rồi.
Mạnh Hướng Minh: "?"
Hai người này đang làm gì vậy?
Hai người hướng nội đứng cạnh nhau thì làm được gì? Đến cả câu hoàn chỉnh cũng chẳng nói nổi.
Không biết rằng người hướng nội là món đồ chơi của người hướng ngoại sao? Ít nhất cũng phải đợi người hướng ngoại ở đây nữa chứ.
Nếu Tống Yên Kiều biết Mạnh Hướng Minh đang nghĩ gì, chắc chắn cậu sẽ lớn tiếng phản bác trong lòng rằng cậu không phải người hướng nội! Cậu chỉ là người hướng nội hơi hướng ngoại thôi!
Mạnh Hướng Minh: "Kiều Bảo, để anh giới thiệu cho em. Đây là Thạch Tiêu Uyển, cũng chính là tác giả của 《 Bông Tuyết 》với bút danh Đường Đường Cầu."
Đôi mắt Tống Yên Kiều lập tức sáng lên: [Tác giả ơi! Chị còn bản thảo không? Khi nào chị ra truyện mới? Chị có thể đăng liền một ngày mười chương không? Chị có thể viết xong luôn không? Tác giả!!!]
Thạch Tiêu Uyển: ∑(=?ω?=;)
Cô ôm chặt túi, nơi cất giữ "bản thảo", rồi bất chợt nở nụ cười xấu xa: "Cậu đã làm xong bài luận chưa?"
Tống Yên Kiều lảo đảo lùi lại hai bước: Σ(???*)
[Sumimasen, Uyển Uyển-san, tôi hình như sắp chết rồi, cúi đầu chào tạm biệt, tôi đi đây. ]
Mạnh Hướng Minh ở bên cạnh: "..."
Hay lắm, vừa gặp đã bắt đầu làm tổn thương lẫn nhau.
Mạnh Hướng Minh: "Được rồi, Kiều Bảo, mau đi theo chuyên gia tạo hình trang điểm đi. Chút nữa để mọi người xem thử em diễn như thế nào."
Tống Yên Kiều vội vã xoay người chạy mất.
Cả đoàn phim nhìn theo bóng lưng cậu mà mong chờ càng lúc càng cao.
Đẹp đến mức này lại còn được đạo diễn Mạnh kiên nhẫn như vậy, chắc chắn không chỉ có nhan sắc.
Có lẽ ngoại hình lại chính là ưu điểm không đáng nhắc đến của Tống Yên Kiều.
Tất cả mọi người bắt đầu háo hức chờ đợi màn biểu diễn của cậu.
Chuyên gia trang điểm kéo Tống Yên Kiều vào phòng hóa trang.
Thạch Tiêu Uyển vốn đang ngồi trong đoàn phim gõ chữ, rồi lại xóa chữ, bỗng lặng lẽ xuất hiện trước cửa phòng hóa trang.
Người vẫn còn đó nhưng tinh thần đã khác. Hôm nay họa sĩ nhỏ đến, gõ chữ tạm gác lại. Cô muốn nhìn họa sĩ nhỏ.
Tống Yên Kiều sớm đã phát hiện ra Thạch Tiêu Uyển đang lén lút ngoài cửa.
Cậu cũng yên lặng quan sát: [Chị ấy muốn vào à?]
Thạch Tiêu Uyển rụt một chân lại.
Tống Yên Kiều tiếp tục nhìn: [Lần này lại định đi ra?]
Thạch Tiêu Uyển lại thò một chân vào.
Thạch Tiêu Uyển: Haiz, chỉ là đang chơi thôi.
Mắt Tống Yên Kiều mở to một chút: [Oa! Chị ấy rảnh quá đi! Nhìn là biết không muốn viết chữ!]
Thạch Tiêu Uyển: "..."
Cô chầm chậm lách vào: "Cậu đã từng đọc truyện tôi viết chưa?"
Tống Yên Kiều rất muốn gật đầu, nhưng đang bị chuyên gia trang điểm giữ chặt nên chỉ có thể điên cuồng gật đầu trong lòng: [Siêu hay!!! Tôi thích nhất văn học tiểu tam!!!]
Tống Yên Kiều: "Cô* ơi, truyện mới cũng là văn học tiểu tam hả?"
(*: Sóc gọi Lão sư, tui cho thuần Việt thành cô)
Thạch Tiêu Uyển bị gọi là "cô" nên có chút xấu hổ: "Cứ gọi tôi là Đường Đường hoặc Cầu Cầu đi."
Tống Yên Kiều: "Cô Đường Đường, truyện mới có đổi công không?"
Thạch Tiêu Uyển gật đầu: "Đổi chứ, công là tiểu tam rất đỉnh mà. Công đùa bỡn tình cảm siêu k*ch th*ch đúng không?"
Tống Yên Kiều điên cuồng gật đầu. Cậu thích xem thể loại này nhất!
Chuyên gia trang điểm cũng tham gia cuộc thảo luận. Ba người vừa làm việc vừa trò chuyện sôi nổi.
Bên ngoài, Nguyễn Nguyên Vĩ đang định vào tìm Tống Yên Kiều, nhưng còn chưa bước chân vào đã nghe thấy một loạt những lời hủy hoại tam quan.
Nhưng hắn lại không biết họ đang nói về tiểu thuyết.
Chưa kịp bị phát hiện, Nguyễn Nguyên Vĩ vội vàng né ra.
Một lần nữa, hắn bắt đầu hoài nghi: Liệu Tống Yên Kiều có thật sự là một người đoan chính không đây?
Sách mà Tống Yên Kiều đề cử thật sự có thể xem hả?
Cái gì? Chị dâu mở cửa, tôi là anh tôi?
Hả? Đây là cái gì?
Nguyễn Nguyên Vĩ ngơ ngác.
Mạnh Hướng Minh đi loanh quanh rồi tình cờ gặp Nguyễn Nguyên Vĩ đang ngồi yên lặng ở góc. Nguyễn Nguyên Vĩ liếc mắt nhìn Mạnh Hướng Minh: "Cậu đang tìm ai đấy? Cái gì mà chị dâu mở cửa, tôi là anh tôi?"
Mạnh Hướng Minh: "?"
Mạnh Hướng Minh: "Kiều Bảo nói à?"
Nguyễn Nguyên Vĩ gật đầu lia lịa: "Đúng rồi, chính Tống Yên Kiều nói, mọi người cũng đang nói như vậy."
Mạnh Hướng Minh liếc Nguyễn Nguyên Vĩ một cái, bỗng dưng buông một câu: "Đồ nhà quê."
Nguyễn Nguyên Vĩ: "..."
Khoan đã, sao tự dưng hắn lại thành đồ nhà quê?
Mạnh Hướng Minh: "Cậu chẳng hiểu chút gì về nghệ thuật hết, đến văn học 'chị dâu' mà cũng không biết."
Nguyễn Nguyên Vĩ: "!"
Rõ ràng là thế giới này có gì đó không bình thường, chỉ có hắn là bình thường nhất! Sao giờ lại thành không hiểu nghệ thuật?
Nguyễn Nguyên Vĩ: "Cậu cứ gọi tôi là đồ nhà quê đi, tôi về sẽ đọc cho ra trò, mai là tôi hết quê."
Mạnh Hướng Minh nhìn theo bóng lưng Nguyễn Nguyên Vĩ, theo phản xạ sờ sờ chóp mũi. Thực ra Nguyễn Nguyên Vĩ cũng không phải đồ nhà quê đâu. Những thứ hắn thích, sách hắn đọc, toàn là những thứ cao siêu, rất có đạo đức.
Nhưng mấy chuyện này á, phải chiếm thế thượng phong ngay từ đầu. Anh nói hắn quê trước, hắn sẽ không thể cãi lại là anh không quê nữa. Với lại, văn học 'chị dâu' thì có gì mà quê chứ, anh vẫn thích đọc mà.
Mình đúng là thông minh thật.
---
Tống Yên Kiều sau khi hóa trang xong đã hòa nhập rất nhanh với Thạch Tiêu Uyển và chuyên gia trang điểm.
Hôm nay, Mạnh Hướng Minh cứ đợi Tống Yên Kiều cả ngày. Đoàn phim chia thành hai tổ quay A và B, hôm nay phó đạo diễn chủ yếu quay cảnh của Tống Chi Duyên. Nam chính Nguyễn Nguyên Vĩ trong khoảng thời gian này không có nhiều cảnh quay chung với Tống Chi Duyên.
Thực ra Tống Chi Duyên và Nguyễn Nguyên Vĩ cũng không có nhiều cảnh chung. Nguyễn Nguyên Vĩ điều tra nguyên nhân cái chết của Tống Chi Duyên, có thể nói nam chính và nữ chính không hề có quan hệ gì với nhau, cũng không có tình cảm. Câu chuyện được kể qua góc nhìn này để tái hiện lại cuộc đời của nữ chính và nguyên nhân cái chết của cô ấy.
Hôm nay, Mạnh Hướng Minh chủ yếu thử xem Tống Yên Kiều diễn xuất thế nào, vậy coi như cũng có chút thu hoạch.
Mạnh Hướng Minh: "Kiều Bảo, em đã đọc kỹ nhân vật của mình chưa?"
Tống Yên Kiều gật đầu, cậu đã đọc từ sớm rồi. Lúc giúp Thạch Tiêu Uyển chỉnh sửa kịch bản cũng đã xem qua, đến khi cầm kịch bản chính thức cũng đọc lại một lần nữa.
Mạnh Hướng Minh: "Vậy tốt. Máy quay ở đây, em thử diễn cảnh nhân vật bị tự kỷ xem nào."
Vừa dứt lời, cả ekip đều háo hức chuẩn bị sẵn sàng để quan sát diễn xuất tinh tế của Tống Yên Kiều.
Sau đó, họ thấy Tống Yên Kiều ngồi im một giây, hai giây, ba giây, bốn giây... Nửa phút... Một phút...
Hoàn toàn không có bất cứ phản ứng nào, thậm chí mắt cũng không chớp lấy một cái.
Mọi người: "?"
Chắc chắn là do họ chưa hiểu đúng. Có lẽ người mắc chứng tự kỷ thực sự có thể trợn tròn mắt suốt một thời gian dài như vậy.
Không lẽ... Tống Yên Kiều không biết diễn thật sao?
Nhưng nếu Tống Yên Kiều không biết diễn, vậy tại sao Mạnh Hướng Minh và Nguyễn Nguyên Vĩ lại đối xử khách sáo với cậu ấy như vậy?
Mạnh Hướng Minh bắt đầu cảm thấy khó xử. Trước đó, Tống Chi Duyên từng nói Tống Yên Kiều diễn dở, nhưng anh còn nghĩ dù có dở thì cũng không thể quá tệ được.
Bây giờ thì anh hiểu rồi, Tống Yên Kiều hoàn toàn không biết diễn, cách hiểu về nhân vật cũng rất hời hợt.
Hoặc có thể nói việc diễn một nhân vật mắc chứng tự kỷ là quá khó đối với Tống Yên Kiều, người chưa từng có trải nghiệm thực tế.
Nhưng mà diễn xuất của Tống Yên Kiều cũng quá đáng sợ đi? Ai đời lại diễn người mắc chứng tự kỷ giống như một cái xác vậy chứ?
Mạnh Hướng Minh: "Được rồi, Kiều Bảo, em có thể chớp mắt rồi. Kiều Bảo à, anh kêu em diễn người mắc chứng tự kỷ, không phải diễn xác chết."
"Anh muốn nhân vật chìm vào thế giới của chính mình, có nhịp điệu và tần suất riêng. Nhưng mà Kiều Bảo à, em xem em kìa, chẳng có chút phản ứng nào luôn."
"Em thử nghĩ xem, nếu em thực sự chìm vào thế giới riêng của mình thì sẽ như thế nào?"
Một lát sau, Tống Chi Duyên cúi đầu nhìn vào màn hình máy quay rồi thản nhiên nói: "Khi em ấy chìm vào thế giới riêng của mình chính là cái dáng chết trân này đó, đừng nghi ngờ nữa anh Mạnh."
"Kiều Bảo mà như thế này, thì cứ ném cậu ấy đi trải nghiệm thực tế là xong."
Một cô gái với mái tóc xoăn màu hạt dẻ, rạng rỡ và sắc sảo, vừa mới quay xong liền xuất hiện trong đám đông. Cô ấy giống như một đóa hồng kiêu sa, dù đứng giữa bao nhiêu người cũng dễ dàng thu hút ánh nhìn của mọi người.
Mạnh Hướng Minh: "..."
Đây có phải là chị ruột thật không vậy?
Mạnh Hướng Minh bất lực thở dài: "Cũng đúng, cứ quan sát trước đã. Anh sẽ sắp xếp cho em gặp một đứa trẻ mắc chứng tự kỷ để tiếp xúc thực tế."
Cũng hợp lý thôi. Mạnh Hướng Minh vốn không định bắt Tống Yên Kiều xem phim tài liệu, vì nếu hoàn toàn không có khái niệm gì thì cứ quan sát thực tế sẽ tốt hơn.
Tống Yên Kiều ngẩng đầu, mắt sáng rỡ nhìn Tống Chi Duyên, trong lòng phấn khích: [Chị ơi, chị ơi, chị ơi!!!]
Tống Chi Duyên khẽ cong môi, nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc đen mềm của cậu.
Ngoan.
Những người xung quanh, vốn có thể nghe được tiếng lòng của Tống Yên Kiều: "?"
Đúng là chị em ruột thật sao?
Nguyễn Nguyên Vĩ kinh ngạc, điện thoại trên tay rớt xuống, xém chút nữa trúng Mạnh Hướng Minh. Cũng may Mạnh Hướng Minh nhanh tay đỡ kịp trước khi nó rơi xuống đất.
Mạnh Hướng Minh vốn không định nhìn điện thoại của Nguyễn Nguyên Vĩ, nhưng mấy chữ chói mắt trên màn hình cứ đập thẳng vào mắt anh.
"Bẻ cong...?"
Mạnh Hướng Minh đột nhiên ngẩng đầu: "Cậu không phải nói là không xem mấy thứ này sao?"
Tống Yên Kiều mắt sáng rực, tiếp tục hóng hớt: [À há, bị phát hiện rồi. Anh ấy muốn bẻ cong bạn thân của mình.]
Tống Chi Duyên nheo mắt lại. Có trò vui rồi đây! Có dưa mà cô không được ăn á? Không đời nào!
Thế rốt cuộc là muốn bẻ cong ai?
Tống Chi Duyên nôn nóng hóng chuyện. Trong đoàn phim có không ít trai thẳng, nam số hai, nam số ba? Hay là Mạnh Hướng Minh?
Nam số hai cũng giật mình, ánh mắt lập tức nhìn sang Nguyễn Nguyên Vĩ đứng bên cạnh.
Khoan đã!!! Nguyễn Nguyên Vĩ đáng sợ quá! Rõ ràng cậu ta chỉ xem Nguyễn Nguyên Vĩ là anh em tốt, không lẽ Nguyễn Nguyên Vĩ lại đang để ý... vòng ba của cậu ta?
Mạnh Hướng Minh nhìn chằm chằm Nguyễn Nguyên Vĩ, nhất quyết không buông tha: "Cậu là muốn...?"
Nguyễn Nguyên Vĩ trừng mắt nhìn Tống Yên Kiều, ánh mắt như bốc lửa, Sóc Con nhiều chuyện.
Không phải chứ, không có ai quản tiếng lòng của con sóc nhỏ này hả?
Nguyễn Nguyên Vĩ cứng miệng: "Tôi chỉ xem thử thôi. Cậu không phải nói đây là nghệ thuật cao cấp sao? Tôi đang xem đây, xem tôi có cao cấp chết các cậu không."
Mạnh Hướng Minh gật đầu tán thành: "Cái nhận thức này của cậu rất tốt, có gu đấy."
Tống Yên Kiều chớp mắt, tiếp tục hóng hớt: [Lúc tắm chung với anh em, khi bị anh em ôm dán sát vào người, anh cũng thấy anh em có gu sao?]
Lần này đến lượt Mạnh Hướng Minh trợn tròn mắt, não bộ như có động đất. Cái gì cơ? Lặp lại lần nữa đi? Ai định tắm chung với anh? Anh không GAY, mấy ông anh em cũng không biết à? Đừng nói là Nguyễn Nguyên Vĩ nha?
Mọi người xung quanh: "!!!"
Đĩnh vãi ~ đoàn phim này đúng là không thể không đến hóng chuyện!
Đối diện với ánh mắt sắc bén của Nguyễn Nguyên Vĩ, Tống Yên Kiều bị nhìn chằm chằm đến mức hơi chột dạ, ngoan ngoãn cúi đầu: [Mình có làm gì sai đâu, mình chỉ là một con sóc nhỏ thích hóng hớt thôi mà.]
Tống Yên Kiều chẳng qua chỉ không biết diễn, chứ cậu có ý đồ gì xấu đâu? Cậu còn tự mang dưa đến đoàn phim để hóng chuyện mà, cậu có lỗi gì chứ?
Rõ ràng là lỗi của đạo diễn Mạnh Hướng Minh kia kìa.
Với cả lỗi là của Nguyễn Nguyên Vĩ, người đang có suy nghĩ không trong sáng với anh em mình ấy.