Những người có thể nghe được tiếng lòng của Tống Yên Kiều đều tò mò nhìn sang. Thật sự quá sốc! Ai mà ngờ được, Nguyễn Nguyên Vĩ lúc nào cũng lạnh lùng như bông hoa cao quý trên núi lại thích Mạnh Hướng Minh cơ chứ.
Quan trọng là bình thường Nguyễn Nguyên Vĩ tỏ ra thẳng đét, ngày nào cũng kề vai sát cánh với Mạnh Hướng Minh như anh em chí cốt.
Nhưng từ khi nghe tiếng lòng của Tống Yên Kiều, mọi người chợt nhận ra vài chi tiết mà trước đây họ không để ý.
Nguyễn Nguyên Vĩ quả thật rất thân thiết với Mạnh Hướng Minh, nhưng điểm đáng chú ý là hắn chỉ kề vai sát cánh với một mình anh mà thôi.
Những ai chủ động kéo tay Nguyễn Nguyên Vĩ đều sẽ bị hắn thẳng thừng gạt ra bằng một cú huých khuỷu tay.
Trước đây mọi người vẫn nghĩ rằng hắn có thói ở sạch, không thích tiếp xúc cơ thể với người khác.
Nhưng giờ họ mới ngộ ra làm gì có chuyện ở sạch, đơn giản là giữ mình cho một người mà thôi!
Tống Yên Kiều chớp mắt, hoàn toàn không nhận ra bầu không khí xung quanh đã thay đổi: [Tôi thấy đạo diễn Mạnh cũng còn phong độ lắm mà.]
Mạnh Hướng Minh: "..."
Mọi người đồng loạt nhìn về phía Mạnh Hướng Minh.
Bề ngoài có hơi qua loa, nhưng gương mặt thanh tú, đường nét hài hòa. Chẳng qua vì lúc nào cũng bày trò chọc cười nên người ta dễ dàng quên mất rằng Mạnh Hướng Minh thật ra cũng có một gương mặt rất ưa nhìn.
Nguyễn Nguyên Vĩ không nói gì, nhưng rõ ràng hắn cũng nghĩ như vậy.
Mạnh Hướng Minh quay đầu lại, vừa vặn thấy gương mặt đỏ bừng của Nguyễn Nguyên Vĩ, khắp người anh tê rần.
"...Cậu đỏ mặt cái quái gì vậy?" Mạnh Hướng Minh sốt ruột hỏi.
Nguyễn Nguyên Vĩ mấp máy môi, nhưng không nói ra. Đương nhiên là vì thấy Mạnh Hướng Minh cũng đang đỏ mặt chứ sao.
Mạnh Hướng Minh: "..."
Không được! Anh chạy đây!
Mạnh Hướng Minh lập tức bật dậy bỏ chạy, cảm giác như chính mình vừa tạo nghiệp. Hôm qua anh còn tắm chung với Nguyễn Nguyên Vĩ, trời ơi! Nếu biết trước, có đánh chết anh cũng không đi tắm chung!
Nguyễn Nguyên Vĩ cũng vội vã đuổi theo. Nhìn phản ứng của Mạnh Hướng Minh, hắn càng chắc chắn rằng anh cũng có thể nghe được tiếng lòng của Tống Yên Kiều.
Nếu đã như vậy, cũng không cần phải giấu diếm làm gì nữa.
Thay vì cứ lấp lửng, chi bằng nhân cơ hội này mà tỏ rõ mọi chuyện luôn.
Lúc đầu khi bị Tống Yên Kiều vạch trần tâm tư, Nguyễn Nguyên Vĩ có hơi hoảng. Nhưng bây giờ, ngược lại, hắn lại có phần cảm ơn tiếng lòng của Tống Yên Kiều.
Nếu không phải nhờ tiếng lòng của Tống Yên Kiều, có lẽ cả đời này Nguyễn Nguyên Vĩ cũng không thể nói ra.
Mà nếu không nói ra, rất có thể hắn sẽ bỏ lỡ Mạnh Hướng Minh mãi mãi.
Tống Yên Kiều nhìn theo bóng dáng hai người: [Tốt, tốt lắm, cái này không phải kiểu tình nhân bỏ lỡ nhau, mà là kiểu một người chạy, một người đuổi, hai người bọn họ trốn đâu cũng không thoát được.]
Mạnh Hướng Minh quay đầu lại, quả nhiên thấy Nguyễn Nguyên Vĩ đuổi theo, thế là anh càng chạy nhanh hơn.
Tống Yên Kiều chỉ là sóc nhỏ hờ hững lạnh nhạt, kích động mà cất giọng: [Cậu đuổi theo tôi làm gì?]
[Vì cậu có kẹo đường.]
Mạnh Hướng Minh nghe xong, lảo đảo suýt ngã.
Chỉ có mỗi cảnh một người chạy, một người đuổi thì không buồn cười lắm, nhưng kèm theo giọng lồng tiếng đầy phấn khích của Tống Yên Kiều thì hiện trường lập tức nổ tung vì tiếng cười.
Tống Chi Duyên: "Kiều Bảo, không phải chị nhìn lầm đâu nhé? Nguyễn Nguyên Vĩ hình như nhìn Mạnh Hướng Minh bằng ánh mắt khác hẳn."
Tống Chi Duyên khéo léo diễn theo kịch bản của Tống Yên Kiều mà không cho cậu hay biết : "Trước đây chị cũng không để ý, giờ mới thấy hai người họ khác thường lắm luôn."
Tống Yên Kiều gật đầu, hoàn toàn không biết suy nghĩ của mình đã bị người khác nghe thấy: "Đúng vậy, em cũng thấy anh Vĩ nhìn đạo diễn Mạnh với ánh mắt kỳ lạ, nóng rực và đầy xâm lược."
Tống Chi Duyên: "Hai người họ có khi nào đi tỏ tình không?"
Bề ngoài, Tống Yên Kiều tỏ ra rất ngay thẳng: "Không thể nào."
Nhưng tiếng lòng lại bùng nổ: [Bọn họ dĩ nhiên là đi tính sổ nhau rồi! Tối qua lúc tắm chung, anh Vĩ ghen, nhân cơ hội trong bóng tối hôn lên mặt đạo diễn Mạnh. Sau đó lừa đạo diễn Mạnh là do mình trượt chân, miệng vô tình đập vào mặt anh ấy.]
[Hôm qua đạo diễn Mạnh còn thắc mắc sao có thể trùng hợp như vậy, hôm nay mới ngộ ra sự thật. Bây giờ hai người chắc chắn đang tính sổ nhau rồi.]
Mọi người: "!"
Trời đất quỷ thần ơi!!
Đã tới mức hôn nhau rồi???
Nhưng điều khiến mọi người tò mò nhất vẫn là lần "tính sổ" này, có khi nào hai người họ biến thành một đôi luôn không?
Cả đoàn phim đồng loạt quay sang nhìn Tống Yên Kiều, ánh mắt chờ mong: Bao giờ mới được ăn trọn miếng dưa này đây?
Tống Chi Duyên tiện tay vốc một nắm hạt dưa đưa cho Tống Yên Kiều. Hôm qua khi biết hôm nay Tống Yên Kiều sẽ đến, cô đã bảo trợ lý đi mua sẵn cả bịch to.
Không chỉ có Tống Yên Kiều, những người vây quanh hóng hớt cũng được chia mỗi người một ít.
Thế là cả đám vô thức vây quanh Tống Yên Kiều, Tống Chi Duyên tiếp tục lừa gạt Sóc Con: "Ai dà, chắc không tỏ tình thành công đâu nhỉ? Tiếc ghê, nhưng mà không biết có đánh nhau không ta?"
Tống Yên Kiều: "Nói không chừng đánh nhau thật đó."
[Hiện tại đạo diễn Mạnh vừa vung một cái tát lên mặt anh Vĩ, tuy rằng không phải cố ý.]
[Sau đó bắt đầu chất vấn anh Vĩ: Hôm trước ôm anh, hôm kia nhờ anh giúp anh Vĩ, có phải đều là có mục đích hết không?]
[Anh Vĩ thì còn nói gì được nữa? Dĩ nhiên nói thẳng là anh ấy không có ý tốt gì hết từ lâu rồi!]
Mọi người: k*ch th*ch quá đi.
Ai mà ngờ được có một đoàn phim mà diễn viên nam lại điên cuồng đuổi theo đạo diễn thế này!
[Mạnh Hướng Minh vẫn đang ra sức nhấn mạnh: Anh ấy thật sự không thích đàn ông!]
[Nhưng anh Vĩ thông minh hơn, phản bác lại ngay, a a a a] Sóc Con bỗng dưng che mắt: [a a a a, mấy người quá ư là H rồi! Ai mới là thẳng nam hả? Ai đời thẳng nam mà như này hả?]
[Mạnh Hướng Minh, dẹp ngay cái sự xấu hổ của anh rồi đi kết hôn với anh Vĩ ngay đi!]
[Trần đời có thẳng nam nào mà có. PHẢN. ỨNG. với anh em chí cốt của mình hả?]
[Thẳng nam mà được anh em thân thiết chăm sóc đến mức r*n r* vậy à?]
Mọi người: "!"
Chuyện này... bọn họ không có trả phí cũng nghe được?
Ai nấy càng lúc càng tò mò, Tống Chi Duyên cũng không ngoại lệ. Đến nước này mà còn chưa thành đôi, bọn họ rốt cuộc còn chờ cái gì nữa?
Tống Chi Duyên thử thăm dò: "Kiều Bảo, lúc Nguyễn Nguyên Vĩ đến đón em, trên đường đi có nói gì không?"
Tống Yên Kiều đỏ cả mặt, rõ ràng là do ăn quá nhiều dưa của Nguyễn Nguyên Vĩ và Mạnh Hướng Minh.
[Loại chuyện này thấy nhiều rồi, tôi chỉ muốn nói hiểu thì tự hiểu, không hiểu thì tôi cũng chẳng giải thích gì nhiều. Dù sao biết rõ là được rồi, cứ từ từ mà thưởng thức đi. Đừng có hỏi tôi rốt cuộc là sao, chuyện này dính dáng lợi ích quá lớn, nói ra cũng chẳng có lợi gì cho tôi hay cho mấy người đâu. Tốt nhất cứ giả vờ không biết đi, còn lại... tôi chỉ có thể nói: nước ở đây rất sâu.]
Mọi người: "..."
Thôi xong, xem ra hôm nay không ăn được dưa này rồi.
Dù có trả phí cũng không nghe được.
Làm trò lớn thế này mà còn giấu diếm cái gì nữa? Thước đo tiêu chuẩn đâu rồi? Tại sao lại không được Sóc Con duyệt qua thế này?
A, đúng là "thẳng nam" mà!
Cả đoàn phim vỗ tay hồi lâu, quay lại nhìn nhau, cảnh tượng này là gì đây? Sao ai cũng vây quanh Tống Yên Kiều, vừa lột hạt dưa vừa hóng chuyện vậy?
Chỉ có mỗi nam chính và đạo diễn là không tham gia, còn lại ai nấy đều ngồi đây ăn hạt dưa cùng nam ba?
Mạnh Hướng Minh không hề hay biết rằng bí mật của mình đã bị Tống Yên Kiều "vô tình" làm rơi sạch sành sanh. Trong đầu anh giờ vẫn còn loạn thành một mớ, không biết phải đối mặt với Nguyễn Nguyên Vĩ như thế nào. Nhưng dù có trốn tránh cũng không thể nào tránh mãi được.
Thích đàn ông à?
Không thể nào. Anh không thể thích đàn ông, càng không thể thích Nguyễn Nguyên Vĩ vẫn còn non nớt đến vậy.
Mọi người trong đoàn phim đều tản đi làm việc của mình, chỉ còn mỗi Tống Yên Kiều vẫn ngồi đó, ngơ ngác nhìn xa xăm.
Mạnh Hướng Minh nhìn thấy cậu, bèn vẫy tay gọi: "Kiều Bảo..."
Tống Yên Kiều: "?"
[Xong rồi sao? Xong thật rồi hả?]
Thạch Tiêu Uyển khẽ cong môi: Được thôi, cô biết rồi, ngày đầu tiên Nguyễn Nguyên Vĩ theo đuổi đạo diễn Mạnh thất bại.
Mạnh Hướng Minh: "......"
Tống Yên Kiều ngoan ngoãn đi theo Mạnh Hướng Minh: "Kiều Bảo, em nói xem bây giờ anh nên làm gì đây?"
Tống Yên Kiều: "Thích thì ở bên nhau thôi."
[Tôi đề nghị chuẩn bị của hồi môn, sẵn sàng gả mình đi luôn.]
Mạnh Hướng Minh: "......"
Mạnh Hướng Minh: "Tôi không thích cậu ấy. Tôi chỉ xem cậu ấy là bạn, là anh em tốt. Tôi không muốn vì chuyện này mà đến bạn bè cũng không làm được nữa. Nhưng tôi thực sự rất để ý đến cậu ấy."
Tống Yên Kiều: "À, vậy à."
Có vẻ như không nghi ngờ lời của Mạnh Hướng Minh, nhưng ngay giây tiếp theo, tiếng lòng của cậu lại tự bóc trần bản thân: [Tôi hiểu mà, mấy ông thẳng nam hôn nhau cũng chỉ là anh em tốt thôi. Tôi biết anh không thích anh ấy, anh chỉ là thích hôn môi, chỉ là thích ôm anh em chí cốt ngủ mà thôi.]
Đồng tử của Mạnh Hướng Minh như muốn nổ tung.
Im ngay! Đừng có suy nghĩ trong lòng nữa!
Anh thật sự muốn độn thổ chết quách cho rồi.
Anh điên rồi mới đến đây hỏi Tống Yên Kiều chuyện này chứ?!
Nhưng may mà không ai phản ứng gì, Mạnh Hướng Minh thở phào nhẹ nhõm. Chắc là không có quá nhiều người để ý chuyện của anh đâu... Hoặc là cũng chẳng có mấy người nghe được tiếng lòng của Tống Yên Kiều.
Anh vừa ngẩng lên, Tống Yên Kiều đã nhìn thấu suy nghĩ của anh.
[Đạo diễn Mạnh đừng nhìn nữa, cuộc đời này chỗ nào cũng có khán giả. Anh quay đầu lại xem, chúng tôi đã hóng trọn một vòng dưa rồi.]
Mạnh Hướng Minh: "......"
Ủa sao nói cuộc sống không có ai nhìn ngó mà!?
Mạnh Hướng Minh: "Thôi, anh không nói chuyện với em nữa. Giờ anh đưa em đi học cách diễn vai mắc chứng tự kỷ luôn đây."
[Lại phải làm việc? Dưa ơi dưa à...] Tống Yên Kiều như bị vận mệnh bóp nghẹt cổ họng, Sóc Con trong lòng cậu vùng vẫy giãy giụa: [Dưa ơi, dưa giết tôi đi... Tôi chẳng biết gì hết, tôi cũng sẽ không nói gì đâu!]
Mạnh Hướng Minh: "......"
Sao cái đứa này lại diễn sâu vậy hả?!
Nếu như Tống Yên Kiều mà diễn được giỏi như cái Sóc Con trong lòng cậu, thì chắc anh vẫn muốn đóng gói cậu đi ngay lập tức.
Sóc biết bí mật của anh hả? Không thể để lại được!
"Tiễn cậu đi luôn, ngay bây giờ."
Tống Yên Kiều chớp mắt: [Tôi sẽ không nói ra mà?]
Sóc Con ôm chặt tay nải đã gói gọn: [Miệng tôi siêu kín luôn.]
Mạnh Hướng Minh: "......"
Miệng thì kín thật đấy, nhưng cái tiếng lòng kia lại như cái quá rộng, hễ đi đếnđâu là làm rò rỉ chuyện đến đó.
Thạch Tiêu Uyển ngẩng đầu, luyến tiếc nhìn Tống Yên Kiều sắp bị "tiễn đi".
Cô... vẫn còn rất nhiều dưa chưa ăn hết đâu...
Tống Yên Kiều bị đóng gói "tiễn đi" xong, Mạnh Hướng Minh cảm giác ánh mắt mọi người nhìn anh có gì đó rất khác.
Nam hai: "Chuyện của anh, tụi tôi đều biết hết rồi."
"Anh nhìn lại mình xem, vì cái chuyện này, anh liền đuổi Tống Yên Kiều đi. Bây giờ tụi tôi thiếu mất bao nhiêu niềm vui rồi."
"Anh đúng là một đạo diễn cực kỳ ích kỷ."
Mạnh Hướng Minh: "......"
Mạnh Hướng Minh: "Tôi ích kỷ chỗ nào? Tôi chỉ đưa cậu ấy đi rèn luyện kỹ năng diễn xuất thôi!"
Nam hai: "Lời anh nói anh có tin không?"
Mạnh Hướng Minh: "......"
Được rồi, được rồi. Tống Yên Kiều mới đến đoàn phim chưa đầy nửa tiếng, vậy mà anh từng được tôn trọng và xem như bảo vật mà bây giờ lại bị đối xử như cỏ rác à?
Thạch Tiêu Uyển cũng không nhịn được mà hỏi: "Kiều Kiều khi nào mới về? Cậu ấy nói có chuyện quan trọng cần nói với anh và tôi đấy."
Mạnh Hướng Minh: "......"
---
Tống Yên Kiều bị đưa đến một trung tâm phục hồi dành cho trẻ tự kỷ. Cậu cùng những đứa trẻ tự kỷ ở đây học tập, chơi đùa. Dĩ nhiên, phần lớn bọn trẻ đều tự chơi một mình, thậm chí không thèm nhìn cậu lấy một cái.
Những đứa trẻ ở đây đều là trẻ mồ côi, nhờ có người làm từ thiện mà bọn nhỏ mới có cơ hội đến trung tâm này để điều trị.
Trung tâm còn tổ chức các hoạt động từ thiện, bán tranh của bọn trẻ để gây quỹ tiếp tục duy trì hoạt động.
Tống Yên Kiều ngoan ngoãn quan sát, đi theo mọi người làm những việc cần làm.
Cậu ngồi xổm ở góc, lắng nghe tiếng nước rỉ từng giọt từ vòi nước. Điện thoại cũng bị thu mất. Dù không bị thu, cậu cũng bận đến mức chẳng có thời gian để chơi.
Mỗi ngày, cậu không xem kiến tha mồi về tổ thì cũng chỉ lo ăn cơm khô. Không ai trò chuyện với cậu hết.
Nhưng cậu sẽ có một cố vấn tâm lý không cố định đến trò chuyện cùng cậu.
Mọi người ở đây bao gồm cả Tống Yên Kiều đều xem mình như một người mắc chứng tự kỷ.
Thỉnh thoảng, cậu sẽ la hét hoặc làm ầm lên để giải tỏa cảm xúc, nhưng sau đó vẫn làm mọi thứ giống hệt bọn trẻ.
Hằng ngày, giáo viên sẽ quay video của Tống Yên Kiều và gửi về cho đoàn phim.
Mỗi ngày, Mạnh Hướng Minh đều xem.
Từ ngày đầu tiên xem video, Mạnh Hướng Minh đã nhận ra rằng Tống Yên Kiều thực sự không cần phải cố gắng hòa nhập quá nhiều.
Thạch Tiêu Uyển và Tống Chi Duyên cùng xem xong, Mạnh Hướng Minh không nhịn được mà hỏi: "Kiều Bảo, trước đây nhóc ấy thật sự...?"
Tống Chi Duyên liếc Mạnh Hướng Minh một cái: "Không phải."
Thạch Tiêu Uyển nhìn chằm chằm Tống Yên Kiều trong màn hình, đôi mắt sáng rực: "Anh có thể đưa tôi vào đó luôn không? Tôi cũng có thể ngoan ngoãn, không làm phiền ai hết."
Mạnh Hướng Minh: "......"
Xong rồi, nếu đưa người hướng ngoại vào thì giống như một hình phạt, nhưng nếu đưa người hướng nội vào thì đúng là phần thưởng rồi.
Tống Yên Kiều học hành rất nghiêm túc, nhưng đối với cậu đây đâu thể gọi là rèn luyện mà giống như một sự hưởng thụ thì đúng hơn?
Dù vậy, Mạnh Hướng Minh vẫn chưa có ý định để Tống Yên Kiều quay về ngay. Tốt nhất là để cậu hình thành thói quen, tạo ra một dạng phản xạ cơ bắp: mọi ánh mắt vô hồn, mọi hành động nhỏ đều xuất phát từ bản năng.
Diễn xuất của Tống Yên Kiều không giỏi, nhưng ít nhất có thể bù đắp bằng cách này.
---
Gần đây, Lận Huyên nhắn tin cho Tống Yên Kiều nhưng đều không nhận được hồi âm.
Dù là tài khoản nào, Tống Yên Kiều cũng không trả lời.
Lận Huyên gọi trợ lý vào.
Trợ lý vừa bước vào đã báo cáo: "Tổng giám đốc Lận, phu nhân nhỏ đã bị đưa vào trung tâm phục hồi tự kỷ."
Lận Huyên nhướng mày, nhưng rất nhanh liền nhận ra đây chắc hẳn là yêu cầu từ bộ phim mà Tống Yên Kiều đang tham gia.
Trợ lý nhìn chằm chằm Lận Huyên: "Tổng giám đốc Lận, bây giờ ngài đáng lẽ phải hỏi, phu nhân nhỏ có nhận sai chưa?"
Lận Huyên: "......"
Lận Huyên không thèm phối hợp, nhưng trợ lý vẫn một mình diễn trọn vẹn cả vở kịch.
[Phu nhân đã trở thành một đứa trẻ tự kỷ bình thường, hiện tại đã có người muốn nhận nuôi phu nhân.]
Lận Huyên: "!?"
Nhận nuôi Tống Yên Kiều?
Người trưởng thành cũng có thể bị nhận nuôi sao?