Pháo Hôi Cải Trang Xấu Xí Trở Thành Đoàn Sủng Sau Khi Bị Đọc Tâm

Chương 69: Động lòng 10%.




 

Ngài Thi nhìn Tống Yên Kiều bỗng nhiên lao đi: "?"

Đây chẳng phải là người mắc chứng tự kỷ hả?

Mẹ nó! Lận Huyên lừa hắn, ngay cả bệnh tự kỷ cũng là giả.

Đoàng!

Dù có ngốc đến mấy thì ngài Thi cũng nhận ra để một người rõ ràng không mắc chứng tự kỷ vào đây chắc chắn là có mưu đồ.

Tiếng súng vang lên phá vỡ bầu không khí căng thẳng. Lần đầu tiên trực tiếp đối mặt với tình huống nguy hiểm đến vậy, tim Tống Yên Kiều đập thình thịch, nhưng rất nhanh sau đó cậu đã rơi vào một vòng tay ấm áp và an toàn.

Tống Yên Kiều chẳng kịp nghĩ gì thêm, chỉ nhớ rõ phải chạy theo Lận Huyên.

Hiện tại rời đi là lựa chọn đúng đắn nhất. Nếu họ ở lại, chẳng những không giúp được gì mà còn trở thành gánh nặng. Những chuyện thế này nên để cho người có chuyên môn giải quyết.

Trên xe.

Tống Yên Kiều ngẩng đầu lên, Lận Huyên vẫn đang ôm chặt cậu trong lòng. Người đàn ông này cao lớn, dáng người rắn rỏi, đường nét khuôn mặt rõ ràng, không có quá nhiều biểu cảm nhưng khi cúi mắt nhìn về phía Tống Yên Kiều, ánh mắt lại trở nên dịu dàng đến lạ.

"Còn sợ không?"

Tống Yên Kiều run bần bật như cái sàng nhưng vẫn cố lắc đầu lia lịa. Cậu cắn môi rồi bắt đầu s* s**ng khắp người Lận Huyên.

Lận Huyên chẳng hiểu Tống Yên Kiều đang tìm gì nhưng cũng không ngăn lại. Anh để mặc cậu sờ từ chỗ này sang chỗ khác, phối hợp với từng cử chỉ vụng về của cậu.

Ngón tay của Tống Yên Kiều mềm mại, mỗi lần chạm vào khiến nhịp thở của Lận Huyên càng trở nên nặng nề hơn. Đôi mắt sâu thẳm của anh tràn đầy h*m m**n, tham lam nhìn cậu thiếu niên đang vô tư làm loạn trên người mình.

Thậm chí khi Tống Yên Kiều chạm tới eo anh, Lận Huyên cũng không phản kháng, chỉ là nhịp thở ngày càng nặng nề.

Dường như cậu thiếu niên đã xác nhận được điều gì đó, Lận Huyên có thể cảm nhận được cậu thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó là tiếng lòng vang lên rõ mồn một: [Tôi chỉ sờ để kiểm tra xem có cơ bụng không thôi, chứ không có ý gì đâu. Tôi chỉ muốn xem anh có bị trúng đạn không thôi mà.]

[Sóc thì làm gì có ý đồ xấu chứ? Sóc chỉ sợ anh chết thôi.]

Lận Huyên: "..."

Tống Yên Kiều tiếp tục chạm vào hông anh, gãi gãi thử, chẳng thấy gì khác lạ.

Cậu thận trọng gật đầu: [Cơ bụng này, mấy múi liền kề, sờ không nhúc nhích, đúng là hàng hiếm.]

Lận Huyên: "..."

Tống Yên Kiều ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm vào Lận Huyên: "Anh mau kiểm tra giúp tôi xem tôi có bị trúng đạn không. Lỡ bị thương mà không biết thì tôi chết mất."

Lận Huyên: "..."

Anh nhẹ nhàng vuốt dọc theo người Tống Yên Kiều, cẩn thận kiểm tra từ xương bả vai thon gọn đến vòng eo nhỏ nhắn, học theo cách mà cậu đã làm với mình, kiểm tra từng chút một. Ánh mắt anh càng lúc càng sâu thẳm, ẩn chứa điều gì đó khó tả.

Đến khi lên tiếng lần nữa, giọng nói của Lận Huyên khàn khàn, mang theo chút trầm đục: "Ổn rồi, không có vết thương nào hết."

Hơi thở nóng rực của Lận Huyên phả nhẹ lên vành tai Tống Yên Kiều. Tống Yên Kiều ngẩng đầu lên và đôi môi mỏng của Lận Huyên bắt kịp hành động đó chạm khẽ vài trán cậu, mang theo cảm giác ấm áp và mềm mại lan tỏa giữa hai đầu mày.

Tống Yên Kiều hơi ngơ ngác, ngước mắt lên liền bắt gặp đôi môi mỏng đỏ bừng và đôi mắt lạnh lùng, sắc nét của anh.

Tống Yên Kiều nuốt nước bọt, đánh ực một cái: [A a a a a!!! Sóc Con ôm đầu!!! Ba lớn ơi!!!!]

Lận Huyên: "?"

Đôi tai của Tống Yên Kiều đỏ bừng lên: [Ba!! Ba... Ba... Không gìn giữ phẩm hạnh của đàn ông gì hết!!!]

[Ba sông bảy núi thật buồn bã, ba lớn lại going me.]

Lận Huyên bật cười khẽ, tiếng cười nhỏ nhẹ nhưng đủ để khiến tai Tống Yên Kiều cảm thấy ngứa ngáy.

Tống Yên Kiều mím chặt môi, tỏ vẻ bất mãn: [Còn cười nữa! Còn dám cười! Cười cái gì mà cười, anh tưởng anh muốn cười là tôi cười theo à? Anh không để tâm gì đến cảm xúc của tôi hết, anh chỉ biết làm mấy trò để tự thấy vui vẻ. Anh có biết tôi vốn dĩ đã rất vui rồi không? Nhưng anh đâu có hỏi coi tôi có vui không. Anh làm tôi buồn đó, anh có biết không? Nhưng tôi nghĩ dù anh có biết thì anh cũng không thay đổi đâu, vì anh vốn dĩ là vậy mà.]

Lận Huyên: "...."

Anh đưa tay ôm lấy eo Tống Yên Kiều, cúi đầu nói khẽ: "Giờ làm sao đây? Không cẩn thận hôn rồi."

Tống Yên Kiều: [Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? A a a a!!!!]

[Hạt đậu đỏ mọc ở phương Nam, ba lớn là trai đẹp mê hoặc lòng người.]

[Anh... Anh mau đến quyến rũ tôi coi thử đi.] Sóc Con tức tới hộc máu.

Lận Huyên hơi nhếch môi cười, nhìn đôi tai đỏ bừng của Tống Yên Kiều, trong lòng không khỏi tò mò nếu anh tiếp tục trêu chọc, Tống Yên Kiều sẽ phản ứng như thế nào đây? Cậu có nhào tới hôn anh không?

Nhưng trước khi Lận Huyên kịp nghe thêm những suy nghĩ tiếp theo của Tống Yên Kiều, tiếng gõ cửa kính xe đã phá vỡ bầu không khí.

Lận Huyên buông Tống Yên Kiều ra, gương mặt cậu vẫn đỏ bừng. Anh hạ kính xe xuống, bên ngoài là một người đàn ông với gương mặt nghiêm nghị và có vài nét giống với Lận Huyên.

Dù đã khoảng hơn 40 tuổi, người đàn ông vẫn giữ được dáng vóc rắn rỏi, cường tráng nhờ vào những năm tháng rèn luyện.

Lận Huyên: "Cậu."

Cậu Lận: "Lần này cậu đã điều động rất nhiều lực lượng cảnh sát, nhưng bọn họ vẫn kịp phá hủy toàn bộ thiết bị ghi hình ở trung tâm phục hồi."

Ông từng đối mặt với nhiều tội phạm kiêu ngạo, nhưng để chứng cứ bị xóa sạch triệt để như lần này thì đúng là hiếm.

Xem ra tên Thi kia chỉ là một con tôm con tép. Người đứng sau mới đáng gờm.

Cậu Lận: "Hai con cùng đi Cục Cảnh Sát phối hợp điều tra."

Ánh mắt ông lướt qua Tống Yên Kiều, thấy cậu cúi đầu ngoan ngoãn, hàng mi dài hơi rũ xuống. Nhưng với kinh nghiệm thẩm vấn nhiều năm, ông nhận ra những cử chỉ nhỏ này chỉ thể hiện sự căng thẳng. Cậu bé này rõ ràng không quen với những tình huống như vậy.

Trong lòng Tống Yên Kiều như có một buổi hòa nhạc hỗn loạn: [Hu hu hu, muốn chui xuống đất cho rồi!!! Mình có nên chào hỏi không đây? Nhưng gọi thế nào bây giờ? Chú cảnh sát hả? A a a a!!!]

[Cảm giác mấy suy nghĩ vớ vẩn của mình bị lộ hết rồi!!! Có khi nào chú ấy nhìn ra được mình vừa sờ cơ bụng cháu trai chú ấy không???]

[Hu hu hu, tôi xin lỗi, tôi thật sự không cố ý sàm sỡ ba lớn đâu!!]

[Nhưng mà nghĩ lại thì.... Không phải lỗi của mình đúng không? Ba lớn cũng có lỗi mà!! Anh ấy thở, mình cũng thở, vậy không phải là tín hiệu thì là gì? Nếu anh ấy không thích, mình có đụng vào đâu?]

Sóc Con càng nghĩ càng thấy hợp lý: [Rõ ràng là ba sai! Ai kêu anh ấy mặc đồ kín mít như vậy, nghiệm túc quá mức không phải là cố tính dụ Sóc à?]

Cậu Lận: "...?"

Cậu Lận với vẻ mặt không thể tin được nhìn về phía đứa cháu ngoại trông có vẻ lạnh lùng của mình.

Chỉ thấy khóe môi Lận Huyên hơi cong lên, trông có vẻ rất thích thú.

Cậu Lận: "..."

Nhìn là biết kiểu yêu thích đầy đau khổ rồi.

Lận Huyên đưa tay chạm nhẹ lên vai Tống Yên Kiều: "Kiều Bảo, gọi cậu đi."

Tống Yên Kiều quay đầu lại một cách máy móc, chỉ muốn độn thổ ngay tại chỗ nhưng vẫn ngoan ngoãn cất tiếng gọi: "Cháu chào cậu ạ."

Ngay lập tức, Lận Huyên lúc nào cũng lạnh như tiền bỗng cười một cái, cậu Lận hơi hoảng, cố gắng nặn ra một nụ cười thân thiện: "Cậu chào cháu."

Nhà họ Lận toàn là mấy thằng nhóc nghịch như khỉ, ờ thì Tống Yên Kiều cũng là con trai đấy, nhưng rõ ràng nhìn yếu ớt đáng yêu hơn mấy nhóc khỉ quậy nhà mình.

Ông sợ nếu mình không cười thì sẽ dọa thằng bé sợ chết khiếp mất.

Cậu Lận quay đầu sang Lận Huyên, lại trở về kiểu nghiêm túc trong công việc: "Được rồi, hai đứa đi cùng luôn. Đến Cục Cảnh Sát hợp tác điều tra."

Trên đường đi, Tống Yên Kiều lục lọi trong túi, lát sau lôi ra một cái USB đưa cho Lận Huyên, lát sau lại móc thêm một cái nữa, rồi lại thêm cái nữa, cứ thế đưa cho Lận Huyên.

Lận Huyên: "..."

Phân loại chứng cứ kỹ càng dữ vậy?

Tốt nhất phạm tội thì đừng để Tống Yên Kiều bắt gặp, chứ kiểu gì cũng bị cậu moi sạch chứng cứ.

Đến khi Tống Yên Kiều móc ra cái USB cuối cùng và đưa cho Lận Huyên: "Cái này là bằng chứng về kẻ chủ mưu đứng sau mọi chuyện, hắn tiêu rồi."

"Chính là cái người đang cạnh tranh với anh trong cái dự án đó."

[Nhà họ Lương bây giờ chỉ đang lợi dụng mấy đứa trẻ tự kỷ để làm mấy chuyện dơ bẩn này thôi, chứ sau này còn có nhiều chiêu trò ghê tởm hơn nữa.]

[Nhưng chắc cũng không dễ mà lật đổ được hắn đâu. Cả nhà đó đều b**n th**, kể cả có tra ra được thì kiểu gì họ cũng kiếm một người không quan trọng lắm trong nhà để đổ hết tội.]

[A a a a, thật sự muốn đè bẹp bọn họ ngay bây giờ, chỉ cần nghĩ đến tương lai, bọn họ sẽ hại chết Giang Tễ, hại biết bao nhiêu người khác, mình thật sự...]

[Nhưng mà bọn họ mạnh thật, đụng vào chỉ có rước họa thôi.] Sóc Con chống cằm buồn bực.

Tống Yên Kiều không ngốc đến mức lại đi chọc vào bọn họ ngay bây giờ.

Lận Huyên cụp mắt xuống, xoay xoay cái USB trong tay, Giang Tễ... chính là thầy Giang mà Tống Yên Kiều từng nhắc đến sao?

Người nhà họ Lương sẽ hại chết Giang Tễ, còn làm hại rất nhiều người khác. Tống Yên Kiều không muốn Giang Tễ chết, cũng không muốn thấy nhiều người bị tổn thương như vậy.

Lận Huyên cảm thấy trực giác mách bảo rằng những gì Tống Yên Kiều đang làm không chỉ đơn giản là kiếm tiền để Giang Tễ tiếp tục làm nghiên cứu.

Tống Yên Kiều sẽ không ngồi yên nhìn người nhà họ Lương tiếp tục làm điều ác, giống như hôm nay cậu không thể thờ ơ khi thấy những đứa trẻ tự kỷ bị biến thành công cụ kiếm tiền cho người khác.

Nhà họ Lương chỉ mới chuyển đến đây không lâu, nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, họ đã bồi dưỡng được không ít thế lực thân cận.

Giống như họ đang chuẩn bị cho một thay đổi lớn nào đó.

Từ khi nhà họ Lương bắt đầu cạnh tranh với nhà họ Lận trong dự án kia, Lận Huyên đã để ý đến họ. Chỉ là cho đến giờ, anh vẫn chưa thể nắm rõ được toàn bộ nội tình của gia đình này.

Nhìn vào những gì đang diễn ra, rõ ràng nhà họ Lương không phải là kiểu người có thể xem thường.

Có lẽ đằng sau những chuyện họ phô bày ra ngoài còn nhiều thứ khác nữa.

Lận Huyên xoa đầu Tống Yên Kiều: "Đừng lo, dự án đó sẽ không rơi vào tay nhà họ Lương đâu."

Tống Yên Kiều ngoan ngoãn gật đầu: [Tất nhiên rồi, ba lớn của con là đỉnh nhất mà.]

Khóe môi Lận Huyên khẽ cong lên, lòng bàn tay vô tình lướt nhẹ qua vành tai cậu thiếu niên.

Anh không biết Tống Yên Kiều còn định làm gì tiếp theo, nhưng chỉ cần là việc có thể giúp cậu, anh sẽ không từ chối bất cứ điều gì.

Dù bị bắt, tên Thi vẫn cố tỏ ra mạnh miệng, khăng khăng rằng mọi chuyện do hắn ta tự làm, phía sau không hề có ai chống lưng.

Cho đến khi Lận Huyên và Tống Yên Kiều đến đồn cảnh sát để phối hợp điều tra, cũng trong quá trình này 47 đã giúp Tống Yên Kiều nộp các bằng chứng thu thập được cho cảnh sát.

Cậu Lận nhìn chồng USB chất đầy trên bàn, từng cái từng cái kiểm tra qua. Càng tra sâu, những cái tên bị lộ ra càng ngày càng đáng sợ, thậm chí còn liên quan đến một vài nhân vật có thế lực lớn.

Lận Huyên giờ đã hiểu tại sao nhà họ Lương chỉ mới đến đây chưa đầy ba năm mà đã trở thành đối thủ khó nhằn đến vậy.

Họ lợi dụng mối quan hệ cá nhân, trục lợi từ việc thao túng lợi ích trong bộ máy nhà nước, kéo nhiều người sa chân vào con đường phạm pháp. Họ giữ chặt chứng cứ phạm tội của những kẻ này, có thể là để uy h**p, cũng có thể là đồng phạm với nhau. Dù chưa bị sa lưới, bọn họ vẫn cùng chung lợi ích và gánh vác nguy cơ bị bại lộ.

Tống Yên Kiều đã đúng. Dù tra ra được cũng chỉ lôi được một cậu ấm dòng phụ của nhà họ Lương. Cảnh sát niêm phong tài sản công ty của hắn, nhưng tác động lớn nhất với nhà họ Lương chỉ dừng lại ở mức ảnh hưởng đến giá cổ phiếu trên thị trường.

Tên Thi khi biết Lận Huyên đã đưa ra nhiều bằng chứng như vậy thì gần như sững sờ.

Hắn không thể hiểu nổi tại sao những chứng cứ phạm tội đó lại dễ dàng bị lật tẩy đến vậy. Tất cả đều là những thứ có thể khiến hắn ta bị kết tội nặng nề.

Cậu Lận phải làm việc suốt đêm để xử lý vụ bắt giữ khẩn cấp. Đến sáng hôm sau, ông mới có thời gian gọi Lận Huyên vào phòng làm việc riêng của mình.

Cậu Lận: "Mấy cái chứng cứ đó..."

Lận Huyên: "Dạ."

Cậu Lận: "Nhà họ Lương vẫn chưa sụp đổ, nếu ai biết thì cậu ấy rất nguy hiểm."

Cậu Lận sống đến từng này tuổi mà chưa từng gặp chuyện quái lạ như vậy, ông có thể nghe được tiếng lòng của cậu thiếu niên kia, cậu còn có thể dễ dàng làm được những việc mà người khác không thể.

Thậm chí có lúc cậu Lận còn nghi ngờ liệu thế giới này có thật hay không.

Nhưng may mắn là dường như không phải ai cũng nghe được giọng của Tống Yên Kiều, ít nhất theo quan sát của ông, trong đồn cảnh sát dường như chỉ có mình ông nghe được tiếng của Tống Yên Kiều.

Lận Huyên: "Chuyện hôm nay là do một mình con làm."

Cậu Lận: "Ừ."

Ông tiếp tục: "Nhà họ Lương chắc chắn sẽ nhắm vào nhà mình, tốt nhất con nên chuẩn bị trước đi."

Cậu Lận không làm kinh doanh nhưng cũng hiểu rõ những mánh khóe trong thương trường, hoặc là ra tay dứt khoát để người khác không có cơ hội phản công, hoặc là cứ để yên chờ thời cơ.

Bây giờ Lận Huyên xem như đã động chạm đến lợi ích của nhà họ Lương.

Lận Huyên: "Dù không làm gì thì nhà họ Lương cũng sẽ nhắm vào nhà mình thôi, họ đã bắt đầu cướp khách hàng của nhà mình rồi."

Cậu Lận: "Được, nếu cần gì thì cứ tìm cậu."

Lận Huyên: "Dạ."

Trên đường đi, cậu Lận không nhịn được hỏi thêm: "Khi nào con đưa Kiều Bảo về nhà chơi?"

"Không phải hai đứa thân nhau lắm sao?"

Lận Huyên khẽ cười: "Còn phải cố gắng thêm, ít nhất bây giờ thì chưa được."

Anh biết rõ Tống Yên Kiều ngoài miệng cứng rắn, bên trong lại mềm yếu, biết cậu chỉ mạnh mẽ trong suy nghĩ chứ thực tế thì...

Tống Yên Kiều đi cùng Lận Huyên lên xe, vẻ mặt nghiêm túc như đang suy nghĩ chuyện gì đó rất quan trọng.

[47, kẻ địch đã xuất hiện rồi, chiến binh Sóc Con phải chuẩn bị hạ cờ chiến đấu.]

47: "Kiều Bảo, Kiều Bảo, vậy cưng định làm sao để tiêu diệt kẻ địch chung của chúng ta đây?"

[Thả ba tôi với anh tôi ra cắn người.]

Lận Huyên: "..."

Anh khẽ vuốt lại tóc cho Tống Yên Kiều: "Kiều Bảo, đi đến văn phòng với tôi nhé? Tắm rửa xong, tôi sẽ đưa em về đoàn phim."

Tống Yên Kiều: "?"

Cậu chớp chớp mắt nhìn Lận Huyên: "Ý anh là đến chỗ anh, cái chỗ siêu to có phòng tắm, phòng khách, phòng ngủ, cả văn phòng ở tầng cao nhất ấy hả?"

Lận Huyên: "..."

[Tôi đi, tôi đi, tôi đi! Đúng là dân quê như tôi chưa từng thấy cảnh thành phố bao giờ, ba lớn mau đưa tôi đi mở mang tầm mắt đi nào. Tôi cũng muốn đứng trên tầng có giá hai trăm triệu một mét vuông để ngắm cảnh.]

Lận Huyên: "Vậy em đi cùng tôi nhé?"

Tống Yên Kiều gật đầu lia lịa. Thật ra cậu chưa từng đến những nơi như thế này, thậm chí nhà của Tống Đình cậu cũng chưa từng đặt chân tới.

Tống Đình bận rộn công việc, Tống Yên Kiều cũng không muốn làm phiền. Ngày thường ngoài những chuyện thật sự cần thiết, cậu rất ít khi chủ động tìm Tống Đình.

Tống Yên Kiều đi cùng Lận Huyên vào tòa nhà lớn, trong khi Tống Yên Kiều tắm rửa, Lận Huyên ngồi làm việc.

Hiện tại không giống như trước, gần nhất có vẻ càng gấp rút hơn một chút, còn phải bị Tống Yên Kiều thả ra ngoài đi "cắn người", nếu không có chút thực lực thì e là không thể cắn nổi ai.

Tống Yên Kiều lúc tắm cũng chẳng ngoan ngoãn gì, luôn luôn không chịu yên, thỉnh thoảng lại trò chuyện luyên thuyên với hệ thống, tự mình suy tính mấy kế hoạch vĩ đại.

Lận Huyên nghe xong, hai tai cứ ong ong, đại khái là cậu đã bắt đầu lên kế hoạch từ rất sớm rồi.

Ra ngoài xong, Tống Yên Kiều thấy Lận Huyên đang làm việc nên cũng không làm phiền, tự giác ngồi yên một góc ăn cơm. Hai người đã bàn bạc trước rồi, hôm nay Tống Yên Kiều sẽ đi làm cùng Lận Huyên.

Ăn xong, Tống Yên Kiều giống như một con mèo nhỏ, tìm một chỗ cuộn tròn lại, rất ngoan, không quấy rầy ai cả, dường như đặt cậu ấy ở đâu cũng sống được.

Tống Yên Kiều: [47, ba của tôi trông thật đẹp trai, nếu anh ấy làm nam bồ tác* chắc chắn sẽ có rất nhiều người thích anh ấy.]

(*Nam bồ tác: (男菩萨, nán púsà) là một thuật ngữ lóng, thường dùng để chỉ những người đàn ông bán ảnh hoặc video khoe cơ bắp, body trên mạng để kiếm tiền. Bán ảnh ban phước = Nam bồ tác :)))

Lận Huyên: "..."

[Ước gì ba lớn đi làm nam bồ tác thật.]

[Vậy thì ngày nào tôi cũng đi thích anh ấy.]

Lận Huyên: "..."

[Ai phát minh ra cơ bụng vậy nhỉ? Sao mà nắn thích ghê, ba lớn không thể đưa lên cho tôi bóp thử được à?]

Lận Huyên: "..."

Được rồi, hoàn toàn không còn tâm trí nào để làm việc nữa, trong đầu chỉ toàn là cảnh ôm ôm ấp ấp với Tống Yên Kiều.

Giọng của cậu ấy dần nhỏ đi, nhưng mấy lời lẩm bẩm trong đầu thì vẫn rõ mồn một: [Nếu tôi ngủ với ba thì có cần chịu trách nhiệm không nhỉ?]

[Đã hôn rồi, sao không tiện thể ngủ luôn cho xong?]

Lận Huyên ngẩng đầu nhìn Tống Yên Kiều đã ngủ, đứng dậy bế cậu lên và ôm vào phòng. Tống Yên Kiều ngủ rất ngoan, chỉ là lúc bị bế lên, hàng mi dài khẽ run rẩy vì bị làm phiền.

Đôi môi mềm mại của cậu hơi hé, ánh lên một chút sắc nước mê hoặc.

Khi ngủ, chiếc cổ trắng nõn mảnh mai hoàn toàn lộ ra, trông như một con thú nhỏ ngây thơ không hề có phòng bị.

Khiến người ta không khỏi nghĩ đến mấy lời cậu hay nói trong lòng, hôn hôn cậu.

Lận Huyên đắp chăn lại cho cậu, nhẹ nhàng chạm vào giữa trán cậu như thói quen từ hôm qua, không cẩn thận chạm phải giữa chân mày.

Bỗng nhiên một giọng nói máy móc vang lên trong đầu anh: "Xin hỏi, ký chủ có muốn liên kết với hệ thống 47 không?"

Lận Huyên: "?"

47? Anh đã từng nghe Lận Huyên gọi cái tên này trong lòng, cũng biết 47 chính là hệ thống của Tống Yên Kiều.

Nhưng tại sao hệ thống của Tống Yên Kiều lại đột nhiên muốn liên kết với anh?

Lận Huyên giữ vẻ mặt bình thản: "Tại sao lại chọn liên kết với tôi?"

47: "Bởi vì mức độ rung động cảm xúc của ký chủ tôi dành cho anh đủ để tôi thiết lập liên kết."

Lận Huyên chậm rãi mở miệng: "Ý cậu là, ký chủ của cậu..."

"Đương nhiên không phải yêu đương gì hết, chỉ là có chút thiện cảm thôi, anh đừng nghĩ nhiều." 47 vội vàng giải thích, nó vẫn cảm thấy nhóc con nhà mình còn nhỏ lắm, không thể yêu đương sớm như vậy được.

Mỗi câu hỏi của Lận Huyên đều rất cẩn trọng: "Vậy ký chủ trước của cậu thì sao? Nếu cậu liên kết với tôi, có cần hủy liên kết với ký chủ trước không?"

47: "Đương nhiên là không. Tôi là hệ thống rất lợi hại, có thể cùng lúc liên kết với hai ký chủ."

Kể từ khi bị loại khỏi Cục Xuyên Nhanh, 47 đã chuẩn bị để tự mình phát triển và mở rộng.

Tống Yên Kiều không hề hay biết rằng mỗi lần cậu thay đổi quỹ đạo cuộc đời của nhân vật đều giúp 47 tích lũy năng lượng.

Ví dụ như những người như Lâm Ngữ, Thẩm Chu, Úc Thanh Ngôn, Sở Ngự... sau khi đi đúng đến kết cục nguyên bản trong truyện, họ thường không cam lòng và muốn thay đổi số phận.

Thời gian qua 47 chính là đang xây dựng con đường để thực hiện những nguyện vọng đó. Bằng cách hoàn thành những mong muốn của các nhân vật này, nó thu thập được năng lượng.

Trùng hợp thay những việc này lại phù hợp hoàn hảo với những gì Tống Yên Kiều đang làm. Khi Tống Yên Kiều phá giải thành công "án tử của đứa trẻ tự kỷ", nó đã thu được một lượng lớn năng lượng.

Tống Yên Kiều làm việc gì, nó cũng muốn giúp cậu ấy hoàn thành.

Bây giờ 47 muốn tìm thêm ký chủ thứ hai. Thực ra nó còn đang do dự không biết có nên chọn Lận Huyên hay không.

Nhưng dấu hiệu rung động của Tống Yên Kiều dành cho Lận Huyên đã khiến nó đưa ra quyết định: liên kết với Lận Huyên.

Lận Huyên: "Việc cậu liên kết với tôi có ảnh hưởng gì đến ký chủ trước không?"

47: "Đương nhiên không. Ký chủ trước của tôi mới là nhóc con thân thiết của tôi, còn anh chỉ là nhóc con thứ hai thôi, đừng lo lắng quá nhiều."

Lận Huyên: "Được, tôi đồng ý liên kết."

Ngay sau khi Lận Huyên chấp nhận, trước mắt anh xuất hiện một bảng thông tin số liệu:

Mức độ rung động cảm xúc của Sóc Con dành cho Lận Huyên: 10%

Mức độ rung động cảm xúc của Lận Huyên dành cho Sóc Con: 200%

Lận Huyên bật cười vì tức giận.

10%? Mới 10% mà đã đòi ngủ cùng người ta?

Vậy nếu đạt 100% thì Tống Yên Kiều định làm gì? Ngủ mười lần chắc?

Đúng là Sóc Con bạc tình, chỉ đơn giản muốn ngủ với anh thôi.

---

[Tác giả có chuyện muốn nói]

Kiều Bảo mặt mày tươi tỉnh: Không thể chơi thử mấy trò khác ngoài chuyện này à?

Bắt đầu viết tiếp nửa sau của cốt truyện, lấp đầy mấy chi tiết còn bỏ ngỏ phía trước. Nhưng Kiều Bảo vẫn thản nhiên ăn dưa, chỉ lo tận hưởng niềm vui, để lại toàn bộ áp lực cho "ba lớn".


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận