Lận Huyên bình tĩnh nhìn chằm chằm vào quả cầu sáng nhỏ trước mặt: "Vậy cậu muốn tôi làm gì?"
47: "Hiện tại thì chưa cần anh làm gì hết, cứ làm việc chăm chỉ, tích góp tiền cho Kiều Bảo."
Lận Huyên khẽ cong môi: "Tiền cưới à?"
47 suýt chút nữa thì phát nổ, cưới xin cái gì hả, dám mơ tưởng đến Kiều Kiều của mình.
47: "Anh... Anh không được tán tỉnh bảo bối nhà tôi, bảo bối nhà tôi còn nhỏ, chưa được yêu đương đâu!"
Lận Huyên im lặng một lúc rồi hỏi với giọng điềm tĩnh: "Tán tỉnh có tác dụng thật à?"
Giọng nói của anh bình thản như chỉ đang hỏi một chuyện không quan trọng, khiến 47 không hề nhận ra mình đã bị dắt mũi.
"Tất nhiên là có tác dụng rồi."
"Cũng 10℅ rồi á, không phải rất dễ tán tỉnh Kiều Bảo hả? Kiều Bảo còn chưa từng rung động tới 10% với ai khác đâu."
47 ngơ ngác luôn, từ trước đến nay Tống Yên Kiều vốn chẳng biết giữ mồm giữ miệng, nghĩ gì nói nấy.
Nhưng lần này đúng là không ngờ lại bị cơ bụng của Lận Huyên thu hút, chuyện này 47 hoàn toàn không đoán trước được.
Lận Huyên cong môi: "Cảm ơn nhé."
47 lúc này mới ngớ người: "Này! Lận Huyên! Tôi nói cho anh biết, anh không được tán tỉnh bảo bối của tôi đâu đấy!"
"Kiều Bảo vẫn còn nhỏ lắm!"
Lận Huyên không tiếp tục tranh luận với 47 nữa. Dù sao thì 47 cũng như phụ huynh, có thể coi ngang hàng với anh trai của Tống Yên Kiều.
Tranh luận chẳng có ích gì nhưng nếu tán tỉnh thực sự có tác dụng thì anh có thể từ từ thực hiện. Có 10% mức rung động cũng tốt hơn là không có gì.
Lận Huyên: "Chuyện hôm qua, liệu nhà họ Lương có lần ra được dấu vết đến Kiều Bảo không?"
47: "Tất nhiên là không, tôi đã xóa sạch mọi dấu vết liên quan đến Kiều Bảo rồi. Nhưng có thể họ sẽ lần ra được manh mối ra anh, anh nên chuẩn bị sẵn tinh thần đi."
"Nhưng chỉ cần anh nắm được dự án này, anh sẽ nhận được phần thưởng đấy."
Lận Huyên hoàn toàn yên tâm, chẳng mấy bận tâm đến phần thưởng. 47 bảo vệ Tống Yên Kiều còn hơn cả những gì anh nghĩ, chuyện gì 47 cũng sẽ xử lý giúp Yên Kiều.
47 thì rõ ràng là kiểu bốc lột triệt để người khác: "Nhớ đấy, anh làm việc là vì Kiều Bảo đấy."
Lận Huyên: "Ừ, tôi biết rồi."
47: "Tất nhiên, tôi cũng sẽ hỗ trợ anh."
Lận Huyên: "Ừ."
Giúp hay không cũng chẳng quan trọng, dù sao thì hệ thống nhãi con này cũng khá nghĩa khí, ít nhất nó đã đưa Tống Yên Kiều vào tay anh rồi.
Còn cho anh biết mức độ rung động của Tống Yên Kiều dành cho anh, thậm chí biết cả lý do mà Tống Yên Kiều thích anh là gì.
Lận Huyên: "Giang Tễ là thế nào?"
47: "Đương nhiên cũng là làm việc cho Kiều Bảo thôi, hắn đang nghiên cứu mấy thứ rất lợi hại, sau này anh sẽ biết."
Lận Huyên: "Ừ."
Chỉ cần không liên quan gì đến Tống Yên Kiều là được, mấy chuyện thừa thãi khác anh chẳng cần bận tâm.
Lận Huyên: "Liên kết cả hai người như vậy, chẳng lẽ giữa tôi với Kiều Bảo không có ràng buộc gì à?"
47: "Tất nhiên là tôi sẽ mở quyền hạn cho các anh rồi, ví dụ như anh có thể nghe được tiếng lòng của Kiều Bảo, kể cả ở khoảng cách rất xa. Kiểu như Kiều Bảo đang ở phim trường, anh ở chỗ này cũng có thể nghe được cậu ấy nghĩ gì."
Lận Huyên: "......"
Xem ra cái hệ thống ngốc này còn chẳng nhận ra bản thân đang làm gì.
Nếu là cấp dưới của anh mà làm lộ thông tin kiểu này, anh chắc chắn sẽ đuổi việc ngay lập tức.
Lận Huyên định nhắc nhở 47, nhưng lại phát hiện những thông tin liên quan kiểu này anh không thể nói ra được.
Hóa ra cái hệ thống ngốc BUG này cũng có cơ chế bảo vệ, ngăn không cho người khác biết quá nhiều về chuyện nghe được tiếng lòng của Tống Yên Kiều.
Nhưng mà có thể nghe được tiếng lòng từ xa thế này cũng coi như tạm ổn.
Lận Huyên nhướng mày, tiếp tục thử thăm dò giới hạn của hệ thống: "Chỉ có mỗi lợi ích đó thôi à? Không thể nâng cấp được à?"
47: "Tất nhiên là có thể nâng cấp, nhưng các anh mới chỉ đạt 10% thôi, anh còn muốn gì nữa?"
"Tôi đã rất tốt với anh rồi đấy, đừng được đà lấn tới."
Sau khi đạt được thỏa thuận, mỗi người đều cảm thấy mình là bên có lợi hơn.
Đến tối, khi Lận Huyên vừa xong việc và chuẩn bị đi ngủ thì 47 bất ngờ hét lên: "Này! Anh không được vào phòng ngủ đâu, anh ngủ ngoài này đi!"
Lận Huyên: "......"
Anh có cảm giác như 47 đang bóp chặt lấy số phận của mình vậy. Trước đây anh còn có thể nhìn Sóc Con nhà mình ngủ, giờ thì đến cửa phòng cũng không được bước vào.
Lận Huyên: "Chẳng lẽ cậu không có lúc nào hết pin để tắt máy à?"
47: "!!!"
Đồ mặt dày! Đúng là đang mơ tưởng đến bảo bối nhà mình!
Còn định đợi mình tắt máy cơ đấy!
Nó nhất quyết không nói cho Lận Huyên biết rằng chỉ khi ký chủ gặp hạn chế nhất định thì nó mới bị tắt máy.
Lận Huyên chẳng buồn để ý đến 47, anh mở cửa bước vào, ngón tay khẽ chạm lên gương mặt của cậu thiếu niên đang ngủ say. Tống Yên Kiều lúc ngủ trông ngoan đến lạ, hàng mi đen dài rủ xuống, yên tĩnh như lông quạ. Cảm nhận được hơi ấm, Tống Yên Kiều còn vô thức cọ cọ vào lòng bàn tay anh.
Đáng yêu thật.
Sau khi hoàn thành nghi thức "chạm nhẹ" hôm nay, Lận Huyên mới đóng cửa lại và bước ra ngoài.
Nằm dài trên ghế sofa, anh hỏi 47: "Không có gì để đọc trước khi ngủ à?"
Lận Huyên: "Kể cho tôi nghe chút chuyện hồi nhỏ của Kiều Bảo được không?"
Nhắc đến chuyện này, 47 có cả đống chuyện để kể, nó bắt đầu nói từ lúc Tống Yên Kiều còn bé xíu.
Tống Yên Kiều hoàn toàn không hay biết rằng trong lúc mình đang say giấc, 47 đã đem hết "bí mật đời tư" của cậu kể sạch cho Lận Huyên nghe.
Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, Tống Yên Kiều vẫn chẳng biết chuyện gì đã xảy ra. Chỉ là cảm giác hôm nay Lận Huyên có gì đó khác lạ.
Ai mà sáng sớm vừa tắm xong đã mặc áo choàng tắm rồi đi lòng vòng trong nhà vậy hả? Chiếc áo choàng đen bằng lụa mỏng buộc hờ hững trên người Lận Huyên, cái nút thắt nơ nhỏ cũng lỏng lẻo đến mức chỉ cần kéo nhẹ là bung ra.
Anh vừa tắm xong, từng giọt nước còn lăn dài từ cổ xuống, chảy dọc theo cơ bụng săn chắc.
Tống Yên Kiều bỗng có cảm giác, chỉ cần cậu kéo nhẹ thôi là chiếc áo ấy sẽ rơi xuống ngay lập tức.
Đây thật sự là người ba lớn nghiêm khắc của cậu sao? Hay là một con công đang khoe đuôi vậy trời?
Tống Yên Kiều dụi dụi mắt, ngẩng đầu lên và vô tình chạm phải ánh mắt của Lận Huyên. Cậu lập tức chui tọt lại vào giường: [Toang rồi! Thấy công xòe đuôi rồi, thôi ngủ tiếp vậy.]
Lận Huyên: "......"
Tống Yên Kiều nằm im được hai giây, rồi lại len lén thò đầu ra khỏi gối, tiếp tục quan sát Lận Huyên: [Ba lớn đẹp trai quá trời luôn.]
Lận Huyên khoanh chân ngồi xuống, lần đầu tiên cảm thấy Tống Yên Kiều cũng không dễ gì mà "dụ dỗ" được.
[Nếu đây là tiểu thuyết, tôi cũng có thể cho anh làm nam chính nè.]
Lận Huyên: "......"
Tốt nhất là cậu đừng nói nữa.
Khi Lận Huyên ngẩng đầu lên, anh thấy một mảng trắng muốt, cậu thiếu niên đáng yêu như con mèo nhỏ, chỉ có đôi tai là còn hơi ửng hồng.
[Ba ơi, em không muốn làm con trai của ba nữa đâu, em có thể gọi ba là chồng được không?]
Lận Huyên bỗng nghẹn thở.
Tống Yên Kiều vẫn tiếp tục lảm nhảm: [Em thấy vợ ba cũng gọi kiểu này mà.]
Cậu thiếu niên chẳng buồn bận tâm xem có ai nghe được hay không, cứ vô tư "thả" hết suy nghĩ trong đầu mình ra.
Thậm chí sáng sớm đã bắt đầu hát nghêu ngao: [hoa hồng, hoa nhài, hỏi em thích loài hoa nào, tất nhiên là anh rồi, bông hoa trong lòng tôi đây này, dù anh có chê bai hay trách móc, em vẫn vui vẻ đón nhận, vì anh luôn là nỗi vướng bận trong tim em, anh là ba lớn của em, em nghe lời anh nhất... Thích anh nè, yêu anh nè, nguyện làm đồ ngốc si tình, đây là câu trả lời chắc chắn của em.]
Sóc Con sáng sớm đã nhảy nhót khắp nơi, tay cầm cây gậy giả vờ múa may, trông vui vẻ hết sức.
Lận Huyên: "......"
Ai dạy Tống Yên Kiều hát mấy bài tình ca kiểu đó chứ?
Lận Huyên hoàn toàn giữ vẻ bình tĩnh.
Anh bước lại gần Tống Yên Kiều, kéo chăn ra, tóm lấy cánh tay nhỏ nhắn của Sóc Con. Tống Yên Kiều sững người, ngẩng khuôn mặt trắng nõn lên, đôi mắt trong veo: "Anh Lận, anh làm gì vậy?"
Lận Huyên: "......"
Anh còn định hỏi ngược lại là cậu đang làm cái gì từ sáng sớm đây?
Hoa hồng, hoa nhài?
Lận Huyên nhéo nhéo vành tai ửng đỏ của cậu thiếu niên: "Dậy ăn sáng."
Tống Yên Kiều ngoan ngoãn: "Dạ."
"Sáng nay ăn gì vậy?"
Lận Huyên chưa kịp trả lời, trong lòng Tống Yên Kiều đã tự lẩm bẩm: [Không biết có thể cho em ăn đậu hũ của anh mấy ngày không, chứ giờ ăn gì em cũng thấy nhạt nhẽo.]
Lận Huyên: "......"
Mười phút sau, nhìn Tống Yên Kiều ăn uống ngon lành như một chú heo con, Lận Huyên trầm mặc. Đây mà gọi là không thấy ngon miệng sao?
Lận Huyên lại lần nữa bị cậu thiếu niên trước mặt làm cho bật cười. Cái kiểu nói năng lả lơi thì rất giỏi, nhưng chịu trách nhiệm thì chẳng có, tán tỉnh thì đầy miệng, đòi hôn thì cứ há miệng là đòi hôn, nhưng thực sự đối diện với anh thì chẳng dám làm gì cả.
Tống Yên Kiều còn vui vẻ ra mặt, rõ ràng mức độ rung động mới chỉ có 10%, chẳng ảnh hưởng gì mấy.
10% cũng chỉ là bị vẻ ngoài quyến rũ làm cho mê hoặc thôi.
Tống Yên Kiều chớp mắt: "Anh Lận, sao anh không ăn? Anh đang lo chuyện gì à?"
Lận Huyên cầm đũa, gắp thêm cho Tống Yên Kiều một miếng há cảo tôm trong suốt: "Không có gì đâu, ngoan ăn cơm đi."
Lận Huyên đưa Tống Yên Kiều đến đoàn phim. Trên đường, cậu vẫn lải nhải không ngừng.
Đến khi rời đi, Tống Yên Kiều vẫn tiếp tục câu dẫn trong lòng: [Không hôn một cái rồi mới đi à?]
[Lần này không hôn thì không biết đến khi nào mới hôn đây?]
Lận Huyên: "......"
Anh ngồi trong xe nhìn bóng dáng Tống Yên Kiều vui vẻ bước vào đoàn phim, bấm nhẹ giữa chân mày, nghiêm túc suy nghĩ: Nếu ngủ với Tống Yên Kiều thì liệu cậu có chịu trách nhiệm với anh không?
Suy nghĩ một lúc, Lận Huyên lắc đầu dẹp ý nghĩ đó đi. Không thể ngủ với Tống Yên Kiều được. Nếu ngủ rồi thì anh sẽ không thể câu được củ cải nhỏ này nữa.
Giống như hôm nay, vì chưa được thân mật thêm, Tống Yên Kiều mới háo hức chờ lần gặp tiếp theo.
Chỉ đến khi thấy Tống Yên Kiều đã vào trong đoàn phim, Lận Huyên mới bảo tài xế lái xe đi.
"Kiều Kiều, em về rồi à?"
Tống Chi Duyên thấy bóng Tống Yên Kiều liền vội vàng chạy tới. Chuyện của trung tâm hồi phục cô đã biết từ hai ngày trước, sau đó còn đánh cho Mạnh Hướng Minh một trận tơi tả.
Cái tên ngốc đó, đi tìm trung tâm hồi phục cũng không biết tìm chỗ nào ra hồn, chẳng khác nào đẩy Sóc Con nhà cô vào hố lửa.
May mà Tống Yên Kiều không gặp chuyện gì, còn chủ động báo bình an.
Chứ không thì Mạnh Hướng Minh với Nguyễn Nguyên Vĩ chắc chắn không chịu nổi một trận của cô đâu.
Tống Yên Kiều ngoan ngoãn: "Em không có chuyện gì đâu."
"Không có chuyện gì thì sao hôm qua không về?" Tống Chi Duyên nhìn chằm chằm vào Tống Yên Kiều, ánh mắt cô như có thể nhìn thấu hết mọi bí mật mà cậu cố giấu.
Tống Yên Kiều chột dạ: "Em chỉ đi gặp bạn thôi."
[Em không đời nào nói cho chị biết là em đi tìm ba lớn, cơ bụng của ba lớn sờ thích cực luôn.]
Tống Chi Duyên: "?"
Xong rồi, cô bắt đầu cảm thấy như thằng nhóc đơn thuần nhà mình đã bị ai đó dụ dỗ mà cô không hề hay biết.
Huyết áp của Tống Chi Duyên lập tức tăng vọt, lần đầu tiên cô hiểu được cảm giác của Tống Đình khi biết em gái mình yêu đương là thế nào — máu dồn lên tận não.
Không có anh trai bên cạnh, cô luôn nghĩ thằng nhóc nhà mình vẫn còn nhỏ lắm.
Cô cũng chẳng thích bị tách khỏi Tống Yên Kiều.
Trời đậu!! Nếu để cô biết kẻ nào dám dụ dỗ em trai mình, nhất định cô phải tặng tên đó hai cái bạt tai ra trò.
Tống Chi Duyên còn chưa kịp bình tĩnh thì đã nghe tiếng ồn ào cãi vã từ xa vọng lại.
Tống Yên Kiều tò mò hỏi: "Chị ơi, ai đang cãi nhau thế?"
Tống Chi Duyên trả lời: "Phó Tử Hân, chị nữ hai mà em đã gặp lần trước ấy..."
Tống Chi Duyên không mấy vui vẻ khi nhắc đến người nhà của Phó Tử Hân, thậm chí chẳng muốn gọi bọn họ là người thân.
Theo cô, bọn họ chẳng khác nào lũ ăn thịt người không nhả xương, mặt dày vô liêm sỉ.
Tống Yên Kiều chớp mắt: [Là cái tên bạn trai mặt dày của chị Phó ấy hả?]
Tống Chi Duyên: "?"
Có tin gì hot à?
【 Tác giả có chuyện muốn nói 】
Kiều Bảo: Anh chưa từng nghĩ chỉ cần ngủ với em một lần thôi là sẽ nghiện luôn à?
Anh Lận: Chưa từng nghĩ tới.
47: Tại vì anh ta sợ nếu làm thế, cưng sẽ sợ hãi rồi không tìm anh ta nữa.
Kiều Bảo: ?