Pháo Hôi Cải Trang Xấu Xí Trở Thành Đoàn Sủng Sau Khi Bị Đọc Tâm

Chương 75: Kẻ chuyên đạo văn!!.




 

Tiêu Thần đã lâu rồi không cùng Tống Yên Kiều hóng chuyện, ánh mắt nhìn về phía Thạch Tiêu Uyển giống như con chồn phát hiện cả ruộng dưa trước mặt.

Vẫn là cảm giác quen thuộc.

Tiêu Thần nhấc đôi chân dài, chờ mong nhìn Tống Yên Kiều.

Mau lên đi chứ.

Kiều Kiều mà không hóng chuyện nhiệt tình thì chắc có vấn đề rồi.

Sắc mặt Thạch Tiêu Uyển có chút khó coi, nhưng cô vẫn ôm một tia hy vọng với người bạn thân của mình.

Bọn họ đã quen biết nhau từ lâu, Thạch Tiêu Uyển không tin bạn thân lại làm chuyện tổn thương mình, đâm sau lưng mình như vậy.

Thạch Tiêu Uyển cố gắng chứng minh: "Quan hệ của chị với cô ấy rất tốt, mỗi khi viết chương mới hay thậm chí là các bản thảo trước đó chị cũng đều gửi cho cô ấy xem. Cô ấy rất kiên nhẫn đọc và góp ý cho chị."

Bạn thân của cô đối xử với cô rất tốt, còn là tri kỷ về tâm hồn, hơn nữa lại còn giỏi nữa. Một người lợi hại như vậy, hoàn toàn không cần phải làm ra mấy chuyện này.

Thậm chí...

Thạch Tiêu Uyển cắn môi.

Tống Yên Kiều cũng không biết nên nói sao, tình cảm của Thạch Tiêu Uyển dành cho người bạn đó không hề bình thường.

Ba năm gắn bó, không thể nào chỉ vài câu nói của cậu mà khiến Thạch Tiêu Uyển mất lòng tin vào bạn thân được.

[Nhưng mà, người ta thực sự hại chị đó.]

[Hôm nay chính là thời điểm người đó đăng chương mới, nếu chị vào xem sẽ thấy nội dung đó giống y hệt chương truyện của chị.]

[Chỉ là tiêu đề khác, tên nhân vật khác, còn tình tiết thì cơ bản là giống nhau. Chỉ cần chị đăng chương tiếp theo, người đó sẽ ngay lập tức đăng theo.]

Thạch Tiêu Uyển càng lúc càng căng thẳng, một bên là không thể tin được, một bên là sợ hãi đó là sự thật.

Đối với cô, mỗi câu chuyện đều như con của mình. Nếu bạn thân thực sự lấy truyện của cô đi đăng thì khác gì trộm con của cô đâu?

Cô vẫn không hiểu, tại sao bạn thân lại làm như vậy.

Tống Yên Kiều nhẹ nhàng nhắc nhở: "Hay là chị thử xem dạo gần đây bạn thân của chị có nhờ chị quảng bá truyện mới không?"

[Chị vào coi thử đi, bạn thân đó thực sự vừa mở hố truyện mới, còn mới đăng không lâu nữa.]

Thạch Tiêu Uyển không ngừng lướt điện thoại, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định: "Kiều Kiều, cậu có biết không? Bạn thân của chị rất giỏi, truyện cô ấy viết cực kỳ hay. Cô ấy còn trao đổi với chị rất nhiều nội dung, dạy chị viết truyện, cùng chị sắp xếp tình tiết."

"Mỗi khi chị căng thẳng đến mức không viết nổi nữa, cô ấy đều an ủi chị. Dù chị có than thở bao nhiêu, cô ấy cũng không chê phiền."

"Chị chưa từng gặp được người bạn nào tuyệt vời như vậy. Bọn chị còn tặng quà cho nhau nữa. Cô ấy thậm chí còn đọc cả manga và anime mà trước đó chưa bao giờ xem, chỉ vì muốn hiểu sở thích của chị."

Thạch Tiêu Uyển cứ liên tục kể về những kỷ niệm với bạn thân, từng chuyện nhỏ nhặt, vừa thuật lại những điều tốt đẹp cô ấy làm cho mình, vừa như muốn nhấn mạnh với Tống Yên Kiều, hoặc cũng có thể là muốn tự nhắc nhở chính mình — bạn thân đối xử với mình tốt như vậy, chắc chắn sẽ không làm chuyện tổn thương mình đâu... đúng không?

Sóc Con ngồi xổm trước mặt Thạch Tiêu Uyển, người nhỏ xíu nhưng hóng chuyện thì lại rất chăm chú. Cậu biết bạn thân quan trọng với Thạch Tiêu Uyển cỡ nào, nhưng mà... dưa ngon như vậy, làm sao không hóng cho được?

Thạch Tiêu Uyển khó khăn lắm mới mở được trang cá nhân của bạn thân, bấm tải lại vài lần, nhưng vẫn không có gì mới. Cô thở phào nhẹ nhõm.

Bạn thân không có mở truyện mới, có lẽ lần này Tống Yên Kiều đã đoán sai.

Thạch Tiêu Uyển ngẩng đầu, chớp mắt, tâm trạng cũng nhẹ nhõm hơn hẳn: "Kiều Kiều, cậu xem đi, không có gì hết."

"Chị đã nói mà, cô ấy sẽ không làm vậy với chị đâu."

"Cô ấy là người bạn tốt nhất trên đời này."

Tống Yên Kiều nhìn chằm chằm trang cá nhân của bạn thân Thạch Tiêu Uyển, im lặng không nói gì.

Tiêu Thần cũng nhìn màn hình điện thoại mà Thạch Tiêu Uyển giơ lên, ngay giây tiếp theo thì chương truyện mới bật ra.

"Cái đó... nếu không thì cô thử nhìn lại đi?"

Lần này, Tiêu Thần cũng không còn tâm trạng vui vẻ khi hóng chuyện nữa. Hắn có thể là một kẻ ăn chơi, nhưng không phải kẻ khốn nạn.

Niềm vui của Thạch Tiêu Uyển còn chưa kịp kéo dài được mấy phút, lúc thấy nội dung chương mới quen thuộc đến đáng sợ, tay cô run càng dữ dội hơn.

Trong phút chốc, cô như chìm trong cảm giác hỗn độn, đủ thứ cảm xúc đè lên nhau.

Nỗi buồn gần như bao trùm lấy cô.

Nhưng Thạch Tiêu Uyển vẫn không tin vào những gì mình thấy.

Thạch Tiêu Uyển: "Nhưng tại sao chứ?"

"Kiều Kiều, cậu nói xem tại sao? Rõ ràng số liệu của cô ấy tốt hơn chị, cô ấy viết truyện cũng hay hơn, nổi tiếng hơn chị, cô ấy hoàn toàn không cần phải đạo văn của chị!"

"Cô ấy thật sự rất giỏi..."

Tống Yên Kiều lặng lẽ ngồi bên cạnh Thạch Tiêu Uyển.

Bị một người mà mình tin tưởng phản bội, Thạch Tiêu Uyển chắc chắn không thể nào chấp nhận nổi. Cô thậm chí còn chưa kịp hoàn hồn.

Tống Yên Kiều: "Hay là chị thử xem bình luận đi, xem ở đâu cũng được."

Những chuyện thế này, vẫn là để chính Thạch Tiêu Uyển tự mình nhìn thấy chân tướng thì tốt hơn.

Dù người khác có khuyên nhủ thế nào, cũng không bằng tận mắt chứng kiến.

【Đúng là bùng nổ! San Hô đại đại mở truyện mới! Siêu hay luôn! Mọi người mau vào đọc đi, đúng chuẩn truyện sảng!】

【Cảm giác nội dung quen quá trời! Mau ra chương mới đi đại đại!】

【Tớ sai rồi, tớ không nên nói San Hô đại đại hết thời, đại đại mãi đỉnh!】

【Cảm giác phong cách truyện lần này thay đổi rất nhiều, nhưng mà lại vô cùng hấp dẫn, rất mong chờ chương tiếp theo! San Hô đại đại là chân ái!】

【San Hô đại đại, cậu quá đỉnh! Mỗi lần tôi nghĩ truyện của cậu đã hay lắm rồi, nhưng cậu luôn khiến tôi bất ngờ hơn nữa!】

【Đây chính là San Hô đại đại! Im hơi lặng tiếng hai năm, nhưng khi quay lại thì chính là một cú nổ lớn!】

Có thể thấy, quyển truyện này đã khiến danh tiếng của San Hô thay đổi hoàn toàn.

Những người từng bỏ đọc truyện của San Hô cũng bắt đầu quay lại, thậm chí còn tích cực giới thiệu cho người khác.

Lần cuối cùng San Hô viết truyện là hai năm trước, nhưng truyện đó không thành công, thậm chí còn bị chê là đã hết thời.

Thạch Tiêu Uyển nhìn từng chữ từng chữ trong những bài viết đề cử lan tràn khắp nơi trên mạng.

Rõ ràng San Hô mới mở truyện này không lâu, nhưng các bài viết giới thiệu lại xuất hiện từ trước đó.

Thậm chí nếu tìm kỹ hơn, sẽ thấy có vài bài đăng còn xuất hiện sớm hơn cả thời điểm San Hô đăng chương đầu tiên.

Lòng Thạch Tiêu Uyển lạnh ngắt.

Thạch Tiêu Uyển vốn là một tác giả, đương nhiên đã từng nghe nói về marketing. Vì vậy, việc quảng bá tác phẩm hẳn phải được chuẩn bị từ rất lâu, ngay cả kế hoạch marketing cũng đã được tính toán từ trước.

San Hô đã có kế hoạch từ sớm, cô ta muốn đánh cắp bản thảo của Thạch Tiêu Uyển.

Không phải là nổi lòng tham nhất thời, mà là đã có chủ ý từ lâu.

[Bạn đó vốn dĩ rất giỏi, tôi cũng không phủ nhận người đó là một tác giả có tài, rất có cảm xúc.]

[Nhưng ngay từ đầu, chủ đề tác phẩm của bạn đó đã trùng với chị. Sau khi đọc truyện của chị, bạn đó dù biết mình viết vẫn ổn, nhưng cũng không muốn để lại nguy cơ nào. Dù sao thì nếu cả hai cùng gửi bản thảo, hai truyện sẽ cạnh tranh với nhau. Thay vì sau này mới tìm cách đối phó chị, chi bằng bây giờ nhân tiện một mũi tên trúng hai đích, trộm bản thảo của chị rồi đăng trước.]

[Đợi khi chị đã đăng truyện, bạn đó có thể vu cho chị tội đạo văn, khiến chị thân bại danh liệt.]

Tống Yên Kiều lo Thạch Tiêu Uyển sẽ bị đả kích quá lớn nên không dám nói thẳng.

Thạch Tiêu Uyển ban đầu chỉ nghĩ rằng San Hô đơn thuần muốn chứng tỏ bản thân thêm lần nữa, muốn để người khác thấy cô ta chưa hề hết thời.

Cô ta quá nôn nóng, vì vậy mới làm như vậy.

Nhưng Thạch Tiêu Uyển không ngờ, thì ra San Hô lại có suy tính như vậy.

Thạch Tiêu Uyển cảm thấy vô cùng khó chịu, một bên là bị bạn thân phản bội, một bên là tâm huyết của chính mình cứ vậy mà bị người khác cướp đi.

Mạnh Hướng Minh cũng đứng bên cạnh hóng chuyện, nhưng đến đoạn này thì bắt đầu căng thẳng. Với tư cách đạo diễn, anh không hề muốn Thạch Tiêu Uyển vướng vào bê bối đạo văn.

Nếu vậy bộ phim của anh chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.

Thạch Tiêu Uyển cầm điện thoại, vừa định chất vấn San Hô thì cô ta đã nhắn tin trước.

【 San Hô 】: Rả Rích, nghe Miêu Miêu nói bà có chuyện muốn nói với tui à?

【 San Hô 】: Chuyện gì vậy?

Sắc mặt Thạch Tiêu Uyển càng tái nhợt hơn, nhất là khi nghĩ đến việc mình sắp phải đối mặt với San Hô.

San Hô, Miêu Miêu và cô vốn là những người bạn viết truyện thân thiết.

Nhưng Thạch Tiêu Uyển lại luôn thân với San Hô hơn, vì San Hô rất hiểu ý cô và có thể dễ dàng nắm bắt điều cô muốn nói. Vì vậy, từ đầu cô đã viết chung với San Hô nhiều hơn.

Còn với Miêu Miêu, hai người thường xuyên chỉ nói về đời sống thực hoặc chuyện liên quan đến San Hô.

Bất kể cô chuẩn bị món quà nhỏ nào cho San Hô, hay gần đây đang có dự định gì, Miêu Miêu đều biết.

Miêu Miêu và San Hô lại đang ở cùng nhau.

Ngay cả San Hô còn có thể đâm sau lưng cô, trong thoáng chốc, Thạch Tiêu Uyển thậm chí không dám tin Miêu Miêu.

Thạch Tiêu Uyển đưa điện thoại cho Tống Yên Kiều xem, tiện thể giải thích mối quan hệ giữa ba người bọn họ.

Tống Yên Kiều chậm rãi đọc từng chữ một.

Chẳng mấy chốc, cậu nhận ra có gì đó không ổn. Câu chuyện cậu đang hóng chính là Thạch Tiêu Uyển bị bạn thân phản bội.

Rõ ràng, kẻ đâm sau lưng Thạch Tiêu Uyển lúc này chính là San Hô.

Nhưng cảm giác mà San Hô mang lại cho cậu, lại không giống với ấn tượng về nhân vật phản diện trong câu chuyện mà cậu đang nghe.

Đúng như Thạch Tiêu Uyển nói, San Hô đối với Thạch Tiêu Uyển thực sự rất kiên nhẫn, cả hai cũng rất hiểu ý nhau. Không khó hiểu khi Thạch Tiêu Uyển lại thích San Hô đến vậy.

Nếu đây không phải là "bạn tâm giao", thì còn là gì nữa?

Cậu cảm giác chuyện này không đơn giản như vậy. Không được, cậu cần phải đào sâu thêm!

Sóc Con đẩy gọng kính, ôm lấy "bách khoa toàn thư ăn dưa" của mình, tiếp tục tìm kiếm thêm thông tin. Nhưng dù có lật đi lật lại thế nào, thì sự thật vẫn không thay đổi rằng San Hô chính là kẻ đâm sau lưng Thạch Tiêu Uyển.

Giờ thì Thạch Tiêu Uyển đã cho cậu xem đoạn tin nhắn với San Hô, cậu lại có thêm nhiều chuyện để hóng.

Không xem thì không biết, vừa xem xong thì muốn giật mình!

[Khốn nạn ghê! San Hô trước giờ toàn đi sao chép truyện của người khác. Người bị hại trước đó vốn dĩ đã có tâm lý bất ổn, thật vất vả mới tin tưởng San Hô, nhưng lại bị San Hô đâm sau lưng, khiến người ta càng không muốn tin ai nữa. Ban đầu còn cố gắng giải thích, nhưng vì San Hô có quá nhiều fan, chẳng ai tin lời nạn nhân cả. Cuối cùng, người kia không chịu nổi mà rời khỏi giới viết lách.]

[San Hô lợi dụng danh tiếng trước đây của mình, ai cũng nghĩ San Hô là bậc thầy thực sự, thế nên không cảnh giác, để San Hô dễ dàng giăng lưới khắp nơi, tìm kiếm nhân tài. Nếu thấy có tiềm năng, San Hô sẽ tiếp cận rồi "chăm sóc".]

[Rả Rích là người San Hô chưa kịp "chăm sóc".]

[Rả rích, San Hô không giống với những người khác. San Hô là một kẻ khốn nạn.]

Mọi người: "?"

Chuyện này... hóa ra còn phức tạp đến vậy?

Thạch Tiêu Uyển im lặng một lúc. Ban đầu, mọi chuyện quả thật là như vậy. San Hô lúc đó rất lạnh lùng, nhưng cô lại thực sự thích văn của San Hô, thế nên ngày nào cũng kiên trì gửi tin nhắn chào buổi sáng, chúc ngủ ngon.

Vì San Hô là tấm gương của cô, cô cũng cố gắng viết truyện không ngừng.

Cho đến một ngày, San Hô cuối cùng cũng trả lời, nói rằng rất thích truyện của cô.

Truy đuổi thần tượng thành công, Thạch Tiêu Uyển khi ấy vui đến phát khóc.

Từ đó cô và San Hô thân thiết hơn, rồi trở thành bạn tốt. Sau này, San Hô kéo Miêu Miêu vào nhóm, ba người họ tiếp tục chơi chung.

Chỉ là đã rất lâu rồi San Hô không viết truyện mới nữa.

Thạch Tiêu Uyển cúi đầu, nước mắt chực trào. Người mà cô yêu thích bấy lâu nay, hóa ra thực sự là một kẻ tệ hại đến vậy.

Tống Yên Kiều im lặng một lúc. Trực giác mách bảo với cậu rằng chuyện này không đơn giản như vậy, nhưng dựa vào đoạn tin nhắn này, cậu cũng chỉ biết được bấy nhiêu.

Có lẽ Miêu Miêu có thể giúp bổ sung thêm thông tin.

Tống Yên Kiều thử lên tiếng: "Hay là chị cho tôi xem cả tin nhắn với Miêu Miêu nữa đi?"

"Nếu không muốn thì cũng không sao."

Thạch Tiêu Uyển lúng túng gãi gãi tay áo, nhưng cuối cùng vẫn mở tin nhắn với Miêu Miêu cho Tống Yên Kiều xem.

Cô cũng rất muốn biết, rốt cuộc chuyện này là thế nào.

Nhưng giây tiếp theo, cô liền nghe thấy tiếng lòng của Tống Yên Kiều.

[( Sóc Con chạy tới chạy lui ) ( Sóc Con lay lay cánh cửa sắt phòng bệnh của bạn cùng phòng ) ( Sóc Con túm lấy một nắm tóc của bạn cùng phòng đang đi ngang qua ) ( thổi tung trong không trung ) ( cười ngây ngô ) ( Sóc Con bị bạn cùng phòng đang lật qua lật lại ném bay đi ) ( Sóc Con bò dậy, nhìn bạn cùng phòng vừa bị ném bay người khác ) ( Sóc Con nhìn bạn cùng phòng bị lôi đi đánh mà vẫn bình tĩnh ) ( Sóc Con lớn tiếng cười nhạo ) ( Sóc Con cũng bị lôi đi )]

Thạch Tiêu Uyển: "?"

Gì vậy? Chuyện này... rốt cuộc là sao?

Sao Tống Yên Kiều lại phát điên rồi?

Lần cậu nổi điên như thế này... cũng là lần trước.

[Làm 1 thì không kéo dài được, làm 0 thì không kiên nhẫn nổi, làm T thì viêm cơ, làm P thì kẹp không nổi, làm S thì cười ngất, làm M thì đánh trả, làm tiểu tam thì bị đánh, thôi thì cứ ngồi ghế cuồng hoan mà tận hưởng đi.]

(* 0: Thụ/ 1: Công, T: Top/ P: Power Bottom, S và M trong SM)

Mọi người: "......?"

【Tác giả có chuyện muốn nói】

Kiều Bảo: Nhân cách thứ năm kích hoạt.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận