Lận Huyên vừa họp xong liền nghe thấy mấy lời này của Tống Yên Kiều: "......"
Không tin nổi.
Tất cả mọi người ở đây đều trợn tròn mắt, chẳng lẽ drama trong giới viết lách trên mạng lại căng đến mức này?
Đến mức khiến Tống Yên Kiều cũng phát điên?
Tống Yên Kiều còn chưa kịp nói gì, tin nhắn của San Hô đã tới trước.
【 San Hô 】: Tui nghe Miêu Miêu nói là bà thích tui?
Thạch Tiêu Uyển siết chặt điện thoại, suýt nữa thì làm rơi khỏi tay. Không chỉ Tống Yên Kiều muốn phát điên, mà cô cũng muốn phát điên luôn rồi.
Nếu như trước đây, khi chưa xảy ra mấy chuyện này, có lẽ cô sẽ thẳng thắn nói với San Hô rằng: "Đúng vậy, tui thích bà. Tui siêu thích San Hô!!!"
Nhưng bây giờ, Thạch Tiêu Uyển hoàn toàn không biết phải làm sao nữa.
【 San Hô 】: Tui có thể ở bên bà.
Thạch Tiêu Uyển: "?"
Thạch Tiêu Uyển đưa điện thoại cho Tống Yên Kiều xem chung. Giờ cô bắt đầu nghi ngờ không chỉ San Hô đâm sau lưng mình, mà cả Miêu Miêu cũng vậy.
Má nó, giờ cô đã hiểu vì sao Tống Yên Kiều lại căm hận thế giới này tới vậy. Cô cũng hận lắm!
Cô thích chỉ đơn giản là thích, chứ không phải kiểu thích muốn yêu đương.
Cô thẳng mà!!!
Thạch Tiêu Uyển: "Kiều Kiều, giờ chị phải trả lời thế nào đây?"
Tống Yên Kiều giữ vẻ mặt nghiêm túc: "Đừng hoảng, để tôi giúp chị."
【 Mưa Rả Rích Không Ngừng 】: Đã chết rồi, thế giới này thật ngu ngốc. Cậu rõ ràng chỉ là "Thứ thấp kém đang thoi thóp" thôi, đúng không? Chỉ là một kẻ hèn mọn mà dám ở đây sủa bậy à 0 0? (cười) Thật là không thể tha thứ nổi ☆ sao sao sao ~ Vậy để tôi đến "Giáng xuống phán xét" cậu ★ (nhắm mắt) thứ dân bẩn thỉu の......
【 Mưa Rả Rích Không Ngừng 】: Nhóc con, cậu còn nhỏ, tôi không đánh cậu đâu (cố gắng kiềm chế). Nhưng nếu cậu dám nói chuyện yêu đương với tôi (trợn mắt, vẻ mặt nghiêm túc), tôi sẽ đánh cậu què chân luôn (hung dữ), để cả đời này cậu chỉ có thể ngồi xe lăn (giọng trầm thấp) (sắc mặt âm u bất định, biến hóa liên tục như bảng pha màu, rồi sau đó trời yên biển lặng, ánh mắt tràn đầy nhu tình).
Thạch Tiêu Uyển: "?"
Cô tròn mắt nhìn Tống Yên Kiều, đồng tử chấn động mạnh.
Sóc Con Tống Yên Kiều ngồi xuống: [Là vậy đó, San Hô thật ra là đàn ông, cậu ta lừa chị rằng mình là con gái.]
Tống Yên Kiều: "Cảm giác như... avatar của cậu ta đúng là chân dung con trai thật."
Thạch Tiêu Uyển: "......"
Cô...
【 San Hô 】: Bà đang nói cái gì vậy?
【 San Hô 】: Là bà phải không Rả Rích? Có phải bà đang chơi với mấy người không đứng đắn không?
【 San Hô 】: Tui đã nói rồi, cái đoàn làm phim 《 Bông Tuyết 》 đó không có ai tốt đẹp hết á.
Thạch Tiêu Uyển: "......"
Thật sự quá choáng váng.
Thạch Tiêu Uyển sắp không thở nổi, rõ ràng trong ấn tượng của cô, San Hô hoàn toàn không phải người như vậy. Hình tượng San Hô trong mắt cô luôn là một chị gái dịu dàng, có sức hút cực kỳ lớn.
【San Hô】: Đặc biệt là cái tên Tống Yên Kiều kia, ngày nào cũng phát điên khắp nơi, trông chẳng khác gì có bệnh.
Tống Yên Kiều: "?"
Thạch Tiêu Uyển: "Kiều Kiều, cậu ta nói cậu có bệnh kìa, mắng cậu ta đi."
Tống Yên Kiều lạch cạch gõ chữ.
【Mưa Rả Rích Không Ngừng 】: Đừng tưởng cậu xấu xí thì tôi không dám chửi cậu nhé?
【 Mưa Rả Rích Không Ngừng 】: Không có văn hóa thì có thể học, xấu xí thì có thể phẫu thuật, nhưng tâm địa thối nát thì không có cách nào cứu.
【 Mưa Rả Rích Không Ngừng 】: Người ngốc còn có phúc của người ngốc, nhưng kẻ ngu xuẩn thì không có cửa đâu.
Bên kia, San Hô hơi đờ người ra. Không phải Thạch Tiêu Uyển thích hắn hả?
Sao lại kéo thêm người đến cãi nhau với hắn vậy?
San Hô định gõ chữ chất vấn Thạch Tiêu Uyển, nhưng còn chưa kịp gửi tin thì một tin nhắn khác đã nhảy ra.
【 Mưa Rả Rích Không Ngừng 】: Bảo bối à.
San Hô: "?"
Vừa rồi là chiêu giả vờ làm kiêu để thu hút sự chú ý sao?
【 Mưa Rả Rích Không Ngừng 】: Cậu thật là ti tiện! Ti tiện! Ti tiện! Ti tiện! Ti tiện! Ti tiện! Ti tiện! Ti tiện! Ti tiện! Ti tiện! Ti tiện! Ti tiện! Ti tiện! Ti tiện! Ti tiện!
San Hô: "......"
【 Mưa Rả Rích Không Ngừng 】: Thích cướp con của người khác đến vậy, chẳng lẽ không thể tự sinh được hả?
【 Mưa Rả Rích Không Ngừng 】: Cảm xúc dâng trào đến mức hóa thành hai chữ —— súc sinh.
Tống Yên Kiều vừa gõ chữ vừa chửi, mười ngón tay lướt như gắn súng máy.
Thạch Tiêu Uyển há hốc mồm nhìn, quả nhiên Tống Yên Kiều chính là bậc thầy thiên tài trong làng chửi online.
Chỉ cần là chửi nhau trên mạng, Tống Yên Kiều chưa bao giờ thua ai.
【San Hô 】: Cô im miệng!
【San Hô 】: Tôi, tôi... cô, cô...
Tống Yên Kiều chớp mắt, đợi nửa ngày cuối cùng cũng thấy San Hô đáp lại một câu.
【San Hô 】: Cô chỉ dám chửi trên mạng thôi đúng không? Có gan thì gặp mặt đi, xem ai chửi ai nhiều hơn!
Tống Yên Kiều không hề xúc động, cậu đưa điện thoại cho Thạch Tiêu Uyển, để cô tự quyết định xem có muốn đi gặp hay không.
Thạch Tiêu Uyển: "Đi chứ, chị muốn gặp, muốn xem thử hắn ra sao."
Tống Yên Kiều chớp mắt: [Thế cũng tốt, ít nhất phải biết mặt kẻ buôn người là ai. Nếu không, con mình bị bắt cóc cũng không biết tìm ai đòi lại.]
Thạch Tiêu Uyển không thích gặp mặt ngoài đời, nhưng từng có ý định gặp San Hô. Bây giờ con mình bị "cướp" mất, cô cũng phải nhanh chân đến xem thử kẻ chủ mưu là ai.
Tống Yên Kiều hạ giọng nhắc nhở: "Còn Miêu Miêu thì sao? Chị có muốn hẹn gặp riêng Miêu Miêu không?"
"...Có lẽ có thể gặp luôn cả hai."
Thạch Tiêu Uyển: "?"
Là vì Miêu Miêu cũng chơi xấu cô nên mới muốn gặp sao?
Tống Yên Kiều: [Bởi vì Miêu Miêu chính là San Hô đấy.]
Thạch Tiêu Uyển: "?"
Miêu Miêu chính là San Hô?
Có ý gì?
Tống Yên Kiều tiếp tục cảm thán trong lòng: [Cái này gọi là gì nhỉ? Đối kháng nội bộ à?]
Thạch Tiêu Uyển: "?"
Mọi người càng thêm bồn chồn, cái gì mà đối kháng nội bộ? Cái vụ trước còn chưa giải thích rõ, cái dưa mới lại đến nữa rồi. Mà vụ nữ tác giả biến thành nam tác giả phía trước cũng còn chưa làm rõ nữa!
Thạch Tiêu Uyển cũng cực kỳ khó hiểu.
Trước giờ cô đâu có ghét Miêu Miêu đâu.
Tống Yên Kiều giả bộ như mới phát hiện: "Rả Rích, chị có biết là chị có một độc giả ruột không? Tôi cũng vừa mới nhận ra luôn."
"Miêu Miêu không phải nói với chị là Miêu Miêu ở thành phố A hả?"
"Trùng hợp ghê độc giả kia của chị cũng ở thành phố A đấy."
Thạch Tiêu Uyển: "?"
Cô im lặng hồi lâu. Cô biết độc giả đó mà, người này mỗi chương đều để lại hai bình luận. Nhưng lần nào cũng moi lỗi trong truyện của cô ra, thậm chí có khi còn viết cả fanfic sửa lại cốt truyện của cô.
Nói thật Thạch Tiêu Uyển không hay đôi co với ai, nhưng cũng không thích đọc bình luận của người này lắm.
Vậy nên Miêu Miêu chính là độc giả đó sao?
Nếu Miêu Miêu cũng là người đứng sau danh tính San Hô để trò chuyện với cô...
Vậy thì hình như thật sự là đấu đá nội bộ rồi.
Thạch Tiêu Uyển: "... Hình như là vậy."
[San Hô và Miêu Miêu vì sao lại ở cùng nhau nhỉ? Ừm...]
[Là lúc chị đang tìm kiếm phòng ở khắp nơi, Miêu Miêu đã đăng một bài trên diễn đàn cho thuê phòng đơn giá rẻ.]
[San Hô thấy rẻ nên muốn chớp lấy cơ hội.]
[Kết quả là Miêu Miêu không đồng ý cho cậu ta thuê, San Hô liền tìm cách moi móc Miêu Miêu.]
[Rồi cậu ta thấy được tài khoản chính của Miêu Miêu chuyên viết nhật ký, một độc giả nhỏ chuyên bảo vệ tác giả bỗng nhiên biến thành tác giả nhỏ, cậu ta còn biết Miêu Miêu rất hâm mộ tác giả chuyên viết truyện đó. San Hô lại tiếp tục tìm kiếm thông tin, cuối cùng tìm ra tài khoản của chị, cũng là lý do đột nhiên bắt đầu làm thân với chị.]
[Biết chị đã thuê được nhà, San Hô vui vẻ chạy đi tìm Miêu Miêu, nói rằng chị là bạn rất tốt của cậu ta nên Miêu Miêu mới đồng ý cho cậu ta ở cùng.]
[Nhưng khi phát hiện San Hô là đàn ông, Miêu Miêu vốn dĩ định từ chối, nhưng San Hô nói có thể giới thiệu Miêu Miêu với chị, thế là Miêu Miêu mới đồng ý.]
[Ừm, dù chỉ là một căn phòng dưới tầng hầm.]
[Nhưng ở thành phố A, dù là tầng hầm cũng là món hời lớn.]
Thạch Tiêu Uyển: "?"
Là vậy á hả?
Miêu Miêu đã chú ý đến cô từ rất lâu và cũng chính vì cô mà dẫn sói vào nhà?
Cái dưa này càng ăn càng sốc.
Thạch Tiêu Uyển thậm chí còn không hiểu tại sao Miêu Miêu lại đối xử tốt với chị đến vậy.
Vậy rốt cuộc Miêu Miêu chính là San Hô nghĩa là sao?
Tống Yên Kiều tiếp tục: [San Hô không thực sự muốn xây dựng mối quan hệ này với chị đâu, vì cậu ta cảm thấy chị chỉ là một tác giả nhỏ vô dụng thôi.]
[Thế nên cậu ta thường xuyên đưa tài khoản chính của mình cho Miêu Miêu, để Miêu Miêu trò chuyện với chị.]
Thì ra là như vậy.
Thạch Tiêu Uyển thả lỏng cả người, vậy nên người bạn tốt của cô không phải San Hô mà là Miêu Miêu. Người luôn đối xử tốt với cô cũng chính là Miêu Miêu.
Cô biết mà, bạn thân của cô thật sự là một người tốt.
Nhưng rất nhanh sau đó, Thạch Tiêu Uyển lại hơi sốt ruột, cúi đầu lướt lại lịch sử trò chuyện, không biết nên trả lời thế nào.
Tính nhầm người rồi.
Nhìn lại hàng loạt tin nhắn khen San Hô dịu dàng, San Hô chính là hình mẫu lý tưởng, cô siêu thích cách San Hô nói chuyện... Thạch Tiêu Uyển lại một lần nữa chìm vào im lặng.
Cô đã khen Miêu Miêu ngay trước mặt Miêu Miêu sao?
Tống Yên Kiều nhìn mà còn cảm thấy Thạch Tiêu Uyển xấu hổ. Nếu là mình gặp chuyện này, chắc chắn sẽ không đủ can đảm đi gặp mặt, thà đào hố tự chôn còn hơn.
Tiện thể chôn luôn đối phương.
Dùng hai tài khoản khác nhau để lừa thì có thể là người tốt hả?
Thạch Tiêu Uyển suy nghĩ nửa ngày để tìm từ.
Gần như cùng lúc đó, bên kia cũng gửi tin nhắn đến.
【Miêu Miêu】: Gặp mặt không?
【 Mưa Rả Rích Không Ngừng 】: Có thể gặp mặt không?
Tống Yên Kiều: "!!!"
[Chị nhìn hai người nhắn tin đi, gửi cùng một lúc thế này, nếu không phải một đôi thì còn là gì nữa?]
[Con báo rừng cùng mèo rừng sinh ra tôi!]
Thạch Tiêu Uyển đỏ mặt bừng bừng, không phải vậy đâu, cô thích... là kiểu thích bạn bè, chứ không phải tình yêu kiểu đó!
Đợi gặp mặt rồi, cô nhất định phải giải thích rõ ràng với Miêu Miêu, thứ cô để tâm chưa bao giờ là cái vỏ bọc San Hô kia mà chính là Miêu Miêu.
Cô và Miêu Miêu là bạn thân cả đời.
Còn phải nhắc Miêu Miêu cảnh giác với San Hô, kẻ xấu xa này nữa.
Sau khi hẹn xong địa điểm, Thạch Tiêu Uyển đương nhiên cũng nói cho Miêu Miêu biết San Hô sẽ đến.
Miêu Miêu không có ý kiến, vừa hay có thể trực tiếp đối chất để Thạch Tiêu Uyển thấy rõ bộ mặt thật của San Hô.
Lận Huyên nghe toàn bộ câu chuyện, không nhịn được cười khẽ. Đúng là phong cách của Tống Yên Kiều, ăn dưa khắp nơi đến đoàn phim cũng không chịu ngồi yên.
Hầu hết mọi người trong đoàn phim đều đã đăng ký tham gia buổi gặp mặt này, Kỳ Tùng Ngăn thậm chí còn háo hức muốn thử. Dù đã từng vào đồn cảnh sát một lần, thêm lần nữa thì có sao đâu?
Huống hồ, Phó Tử Hân đang nghỉ ngơi ở nhà còn đặc biệt nhờ y chăm sóc Tống Yên Kiều nữa.
Nhưng chưa đến tối, một đoạn lịch sử trò chuyện đã bị đào lên.
Ban đầu chuyện không có gì đáng chú ý, nhưng rồi bài đăng trên Weibo lại bị chỉnh sửa lại một lần nữa, lần này còn đính kèm tên Tống Yên Kiều.
Chủ bài viết bày tỏ sự bất bình.
Nội dung đại khái là: San Hô vô tội, vốn dĩ San Hô có mối quan hệ rất tốt với Thạch Tiêu Uyển. Nhưng vì tác phẩm mới của San Hô nổi tiếng, Thạch Tiêu Uyển ghen tị, lôi kéo kẻ điên Tống Yên Kiều vào cuộc, cùng nhau nhục mạ San Hô suốt hơn mười phút.
Tất cả đều là lỗi của Thạch Tiêu Uyển và Tống Yên Kiều. San Hô vô tội và không hề nói một lời nào, San Hô làm gì sai hả?
Sự việc nhanh chóng bị đẩy đi xa, không ít người bắt đầu cảm thấy thương hại San Hô, cho rằng Thạch Tiêu Uyển và Tống Yên Kiều có vấn đề.
Ngay sau đó, San Hô liền đăng cả giấy chẩn đoán trầm cảm của mình lên, nói rằng mình vô tội và bây giờ đang đau khổ đến mức muốn nhảy lầu.
Tống Yên Kiều nhìn mà không thể hiểu nổi. Cảm giác như một con sóc đang tung tăng dưới lầu, tự nhiên có ai đó từ trên tạt cả chậu nước dơ xuống, không chỉ làm con sóc dơ bẩn mà còn khiến nó hoang mang, tổn thương.
Cái gọi là "San Hô vô tội" kia có phải là dân chuyên đổi trắng thay đen không? Chứ đổi khí trời còn không nhanh bằng cách hắn ta biến pdf thành word.
Nhưng San Hô vô tội trong miệng lại có một tài năng đáng sợ là có thể biến trắng thành đen, đen thành trắng.
Tống Yên Kiều chớp mắt, muốn xem thử rốt cuộc có phải thật không, lén lút dùng tài khoản chính của mình, âm thầm dò hỏi. Cậu tự thấy mình rất kín kẽ, chắc chắn không bị phát hiện.
【Tống Yên Kiều V: Ý cậu là tôi vô duyên vô cớ chửi cậu? Làm cậu bị trầm cảm? (hỏi nhẹ nhàng)】
【San Hô V: Chẳng lẽ không phải hả? Tôi đâu có làm gì, mà cậu lại mắng tôi! Cậu còn công kích ngoại hình, nhân phẩm và cả chỉ số IQ của tôi nữa!】
【Tống Yên Kiều V: Vậy tức là tôi nói trúng tim đen rồi hả? Cậu bị vạch trần rồi đúng không? (đột nhiên lớn tiếng, rồi lại nhớ ra gì đó, lập tức hạ giọng)】
San Hô: "......"
【Tống Chi Duyên V: Thật ngưỡng mộ làn da của cậu, chăm nó dày đến vậy mà.】
【Mạnh Hướng Minh V: Hahaha, cậu bị vạch trần cái gì vậy?】
【Nguyễn Nguyên Vĩ V: Lại đang tự biên tự diễn cái gì nữa? Cứ làm như mình quan trọng lắm ấy!】
Tống Yên Kiều chớp mắt chậm rãi nhìn về phía Nguyễn Nguyên Vĩ.
[Chúng ta xông vào cùng một cái lưới, đồ ranh con!]
Nguyễn Nguyên Vĩ: "......"
Trước tiên là Tống Yên Kiều lôi kéo hắn vào.
Sau đó hắn không phải đồ ranh con!
San Hô: "......"
Không lẽ bọn họ bị bệnh hết rồi?
Diễn viên tốt nhà ai mà lại đi theo cái loa di động Tống Yên Kiều chuyên phun người khắp nơi hả?
Cả đoàn phim 《 Bông Tuyết 》 đều có vấn đề hết à?
【Dựa vào kinh nghiệm của tôi thì có vẻ San Hô này không vô tội lắm đâu.】
【Có ai sắp xếp cho Tống Yên Kiều và "San Hô vô tội" lên chung một show không? Tôi không cần gì cả, chỉ muốn hóng drama thôi.】
【Kiều Bảo, đừng giả vờ nữa, có tin tức gì thì nói thẳng đi!】
Bắt đầu có người nghi ngờ San Hô vô tội, nhưng hắn ta vẫn cố gắng giữ hình tượng đáng thương. Có điều, khi bị dồn đến đường cùng, hắn cũng không nhịn được mà buột miệng thề thốt linh tinh.
Tống Yên Kiều dùng tài khoản phụ của mình để đục nước béo cò.
【 Sao Còn Không Thể Chết Được: Cậu nói xem, nếu cậu thực sự làm chuyện thất đức gì đó, cậu có dám đưa hết tiền của mình cho Tống Yên Kiều không?】
【 Sao Còn Không Thể Chết Được: Không lẽ cậu không dám?】
【San Hô V: Nếu tôi thực sự làm chuyện gì thất đức, tôi sẽ đưa hết tiền của mình cho Tống Yên Kiều! Toàn mạng làm chứng!】
Hắn không tin Tống Yên Kiều thực sự biết mình đã làm gì.
Toàn bộ lịch sử trò chuyện giữa hắn và Thạch Tiêu Uyển đều đã bị xóa sạch, mỗi lần Thạch Tiêu Uyển đều sẽ gửi ảnh chụp màn hình cho hắn rồi xóa tin nhắn, nên dù có sao chép lời nói của Thạch Tiêu Uyển, hắn cũng không hề sợ hãi. Dù Thạch Tiêu Uyển có tung ra chứng cứ gì, hắn cũng có thể chống đỡ.
Ngược lại hắn đã chuẩn bị sẵn một bản giả mạo lịch sử trò chuyện với Thạch Tiêu Uyển. Chỉ cần Thạch Tiêu Uyển lên tiếng, hắn lập tức đưa ra bản sao đã chỉnh sửa để phản bác.
【Tôi...】
【Tôi không nói gì cả, tiếp theo...】
【Tôi cũng không biết nói gì nữa, tiếp theo...】
San Hô không hiểu tại sao trong nháy mắt, phần bình luận lại tràn ngập những câu nói kỳ quái như vậy.
【Aaaaa, nhanh cho tôi hóng tiếp drama này đi! Dưa Thần ơi, xong chưa vậy?】
【Dưa thần là ai?】
【Tống Yên Kiều chứ ai! Chẳng lẽ bà không biết à? Đi đến đâu là có drama đến đó! Tôi cứ nghĩ hóng dưa trong giới giải trí đã là quá đủ rồi, ai ngờ bây giờ còn ăn dưa trong giới văn học mạng nữa!】
【San Hô đại đại, đừng chần chừ nữa, mau cập nhật tiếp đi!】
【 Sao Còn Không Thể Chết Được: Đúng đó, San Hô đại đại mau cập nhật tiếp đi! Hôm nay có nhiều người ủng hộ cậu như vậy, chẳng lẽ không muốn nổi tiếng hơn sao? Hôm nay hot trend, ngày mai nhập V* là có thể kiếm được rất nhiều tiền! Tôi còn muốn tiêu tiền ủng hộ đại đại đây nè!】
(*Nhập V: ý chỉ trở thành tác giả VIP trên nền tảng, có thể kiếm tiền từ tác phẩm.)
Cả đoàn phim 《 Bông Tuyết 》: "......"
Tống Yên Kiều trời sinh đã biết cách tạo sóng gió rồi sao?
May mà Tống Yên Kiều không phải anti-fan của họ, nếu không thì dù có chửi cũng chửi không lại, tạo sóng gió cũng không đọ được, cuối cùng chỉ có thể tức tối mà cam chịu bị Tống Yên Kiều chơi đùa.
Bắt gặp ánh mắt của mọi người, Tống Yên Kiều chớp chớp mắt: "Sao vậy?"
[Nhìn tôi làm gì? Chẳng lẽ phát hiện ra tôi là một người yếu đuối, dễ bị bắt nạt hả? Hả? Đừng nghĩ lừa năm đồng hai xu của tôi đấy nhé!] Sóc Con nhìn chằm chằm mọi người.
[Nhưng tôi có thể mời mọi người ăn kẹo m*t.]
Mọi người: "......"
Cái gì mà yếu đuối, dễ bị bắt nạt chứ? Cái gì mà cam chịu uất ức?
Một người có thể vừa ngang ngược vừa gây chuyện khắp nơi như cậu mà là "yếu đuối" à?
Tống Chi Duyên bật cười. Nhà bọn họ có một Sóc Con lừa đảo, muốn che giấu bản chất cũng không được.
San Hô nhìn thấy bình luận, tâm trạng lập tức khá hơn. Đồng thời, hắn cũng cảm thấy những bình luận kêu gọi mình "tăng fame" này thật sự rất hợp với ý hắn.
Hắn ăn vạ Tống Yên Kiều, chẳng phải là vì muốn có độ hot à? So với bỏ tiền mua lượt xem, cách này hiệu quả hơn nhiều, lại chẳng tốn xu nào.
Hắn lập tức bắt tay vào viết tiếp. Thạch Tiêu Uyển đã đưa hắn sáu chục ngàn chữ, hôm nay hắn đăng hết, sau đó viết thêm một 10 ngàn chữ nữa là có thể lấy tiền rồi.
Nhiều người chú ý thế này, hắn sắp kiếm bộn tiền rồi!
Đợi sau khi buổi hẹn gặp mặt kết thúc, hắn nhất định phải tìm cơ hội gây chuyện với Tống Yên Kiều lần nữa.
Dù sao Tống Yên Kiều cũng sẽ không dễ chịu gì sau vụ này.