Pháo Hôi Cải Trang Xấu Xí Trở Thành Đoàn Sủng Sau Khi Bị Đọc Tâm

Chương 77: Tống Yên Kiều chết mê!!!.




Thạch Tiêu Uyển: "?"

Thạch Tiêu Uyển: "Kiều Kiều, cậu để cậu ta tiếp tục viết để chi vậy?"

Thạch Tiêu Uyển vẫn chưa hiểu rõ mục đích của Tống Yên Kiều. Dù cô có tiếp tục viết đi nữa, cũng sẽ bị người ta nói là sao chép. Nói trắng ra, cô chỉ có thể âm thầm chịu thiệt mà không thể phản kháng.

Tống Yên Kiều: "Chị cũng viết đi. Chúng ta bây giờ sẽ gửi đơn kiện, đồng thời đăng lên mấy chương trước đó."

Thạch Tiêu Uyển hơi ngơ ra một chút: "Ý cậu là chị viết theo đúng phong cách của chị, càng viết sẽ càng chứng minh được đó là tác phẩm của chị đúng không?"

Tống Yên Kiều gật đầu, đúng là như vậy.

Cậu không tin Thạch Tiêu Uyển lại không viết tốt hơn cái tên San Hô ăn cắp kia.

Thạch Tiêu Uyển vẫn còn hơi do dự. Nếu cô đăng tiếp, liệu có bị rơi vào bẫy của San Hô không? Nhưng cô vẫn chọn tin tưởng Tống Yên Kiều.

Tống Yên Kiều: "Nhanh lên, cố gắng lên nào."

Thực ra kế hoạch của Tống Yên Kiều không chỉ có vậy. San Hô có thể xóa hết nội dung, nhưng tất cả dữ liệu đều có thể tìm lại được ở 47.

Không thể để Thạch Tiêu Uyển bị ăn cắp tác phẩm mà cuối cùng San Hô lại được lợi.

Cách giải quyết an toàn nhất là Thạch Tiêu Uyển không đăng lại tác phẩm này nữa, để nó hoàn toàn biến thành của San Hô.

Ít nhất như vậy, cô sẽ không bị San Hô kiện ngược lại vì đạo văn.

Nhưng với sự giúp đỡ của 47, Tống Yên Kiều không định để San Hô được lợi dễ dàng như vậy.

Chỉ cần Thạch Tiêu Uyển đăng lên, cô chính là người đầu tiên chứng minh đó là tác phẩm của mình.

Tống Yên Kiều nói kế hoạch cho 47 nghe, 47 lập tức sắp xếp lại toàn bộ dữ liệu và gửi đến điện thoại của cậu.

Tống Yên Kiều: "47, tôi còn có một việc gấp muốn nhờ cậu giúp được không?"

47: "Tất nhiên là được rồi. Bé cưng muốn tìm tác giả trước đây từng bị San Hô lừa, bị fan của San Hô tấn công trên mạng đúng không?"

Tống Yên Kiều gật đầu: "Đúng vậy."

47: "Vậy tôi ra ngoài hai ngày, cậu cứ ngoan ngoãn ở đây đi."

Tống Yên Kiều ngoan ngoãn đáp: "Được."

Trước khi đi, 47 còn quay lại nhìn nhóc con thứ hai của mình một chút. Thấy nhóc con đang chăm chỉ làm việc, 47 cảm thấy rất hài lòng.

47: "Anh có cần tôi giúp chuyện gì không?"

"Tôi phải ra ngoài vài ngày."

Lận Huyên giọng điệu bình thản, xử lý công việc rất lý trí: "Không cần đâu, tạm thời mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát."

47: "Được thôi."

Nhóc con này của nó là người rất độc lập, căn bản không cần nó lo lắng nữa.

Lận Huyên: "Tôi sẽ để ý bên phía Kiều Bảo, cậu cứ yên tâm."

Thực ra Lận Huyên biết rõ, bề ngoài Tống Yên Kiều trông có vẻ hiền lành, dễ bắt nạt, nhưng thật ra cậu đã quen tự mình giải quyết mọi chuyện. Và cậu cũng giải quyết rất giỏi.

47 gật đầu, sự công nhận dành cho Lận Huyên lại tăng thêm một bậc.

Sói hoa hay sói trắng, chỉ cần có thể bảo vệ Kiều Kiều thì đều là sói tốt.

Sau khi 47 rời đi, Lận Huyên nghỉ ngơi một lát. Nhưng chưa kịp thư giãn bao lâu thì lại nghe thấy Tống Yên Kiều khe khẽ ngâm nga trong lòng.

Lại là bài mới sao?

Sóc Con vừa sắp xếp tài liệu vừa hát đầy cảm xúc: [Nếu người con gái luôn chờ đợi trong những đêm dài, không hối hận khi đánh đổi thanh xuân... Chỉ là người con gái dễ vướng vào tình sâu, luôn bị tình yêu ràng buộc, cuối cùng lại càng lún càng sâu.]

Lận Huyên trầm mặc trong một giây.

Tống Yên Kiều rốt cuộc còn bao nhiêu bài hát mà anh chưa từng nghe qua?

Ngay sau đó điện thoại vang lên, Tống Yên Kiều gửi tin nhắn cho tài khoản phụ của anh.

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Chán quá, hay chúng ta xài tiền của anh đi.

【 Jiang 】: Ừm.

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: ?

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Khoan đã Khương Khương, anh thật sự muốn đưa tiền cho tôi xài à? Lúc này anh không phải nên nói tôi cút đi sao?

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Anh hào phóng thế này làm tôi nhớ đến một người bạn.

Lận Huyên đột nhiên có chút căng thẳng. Là anh sao?

Nhưng giờ chưa phải lúc bày tỏ. Mới chỉ đạt mức 5 điểm động lòng, chưa đủ để khiến Lận Huyên cảm thấy an toàn.

【 Jiang 】: Bạn nào?

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Nhiều lắm.

Lận Huyên, Tiêu Thần, Thẩm Chu, Viên Viên, chị Hoắc, ba Thẩm, mẹ Thẩm!!!

Lận Huyên: "......"

Vừa mới một giây trước còn hồi hộp, giây tiếp theo đã...

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Khương Khương, nhìn anh là biết lại đang làm việc rồi. Nhớ giữ gìn sức khỏe nha.

Lận Huyên rất biết nghe lời, đáp lại:

【 Jiang 】: Biết rồi, nhất định sẽ tranh thủ lúc cậu muốn xài tiền của tôi thì tôi có thể nói cậu biến đi.

Tống Yên Kiều ôm điện thoại cười khanh khách. Được Khương Khương la, thật thoải mái.

Không có ý gì đâu, chỉ là thích chọc bạn tốt một chút thôi mà.

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Khương Khương ngủ ngon.

[Dạo gần đây tôi không tìm anh không phải vì quên anh đâu, bạn tốt à. Chỉ là vì gần đây... À đúng rồi, tôi định nói với anh rằng...]

Giọng nói của Sóc Con dần nhỏ lại.

Lận Huyên nhìn màn hình, ánh mắt dịu dàng:

【 Jiang 】: Mau ngủ đi.

Hôm qua ngủ trễ mà hôm nay lại dậy sớm như vậy, chắc chắn là rất mệt rồi.

Tống Yên Kiều ôm điện thoại ngủ thiếp đi. Hàng mi dài hơi rũ xuống, hơi thở đều đặn. Làn da trắng mịn bị đè ép tạo thành chút hồng phấn. Cánh môi hơi nhếch lên, đôi môi đầy đặn khẽ hé ra, trông mềm mại khiến người ta muốn chạm vào.

Lận Huyên bình tĩnh quan sát rất lâu.

Đây là quyền hạn đặc biệt mà 47 tạm thời mở cho anh trước khi rời đi, cho phép anh theo dõi tình trạng của Tống Yên Kiều bất cứ lúc nào.

---

San Hô thức trắng đêm viết truyện, đến sáng liền vào trang chủ của Thạch Tiêu Uyển, thấy cô cũng vừa đăng chương mới.

San Hô mừng thầm, đúng là một lũ ngu.

Lúc Tống Yên Kiều chửi hắn ăn cắp, hắn còn tưởng rằng cả hai người kia đã biết rõ chuyện hắn làm nên sẽ không tiếp tục đăng bài nữa.

Hắn nhiều lắm chỉ có thể cướp truyện của Thạch Tiêu Uyển, nhưng không ngờ...

Ngu tới vậy luôn, biết rõ bị ăn cắp, biết rõ đây là cái bẫy, vậy mà vẫn lao đầu đâm vào.

Tống Yên Kiều đúng là một kẻ thích cà khịa không có đầu óc, chỉ biết điên loạn không lý do.

San Hô vội vàng đăng chương mới, vừa tiếp tục bán thảm trong đó.

Chủ yếu là lên án Thạch Tiêu Uyển ăn cắp truyện của mình, từng câu từng chữ đều đầy vẻ oan ức, khiến hôm nay đám người theo dõi hắn lại ùa vào chửi bới Thạch Tiêu Uyển.

Loại chuyện này hắn đã làm một lần, bây giờ làm lần thứ hai tất nhiên thành thạo hơn nhiều.

【 Thật sự giống y đúc, Thạch Tiêu Uyển là người như vậy hả? 】

【 Cảm giác không đúng lắm nhỉ, người bình thường đâu có làm vậy. 】

【 Fan đừng cố tẩy trắng, sự thật rành rành đấy, tôi đã nói rồi mà, Thạch Tiêu Uyển tại sao lại cùng Tống Yên Kiều chửi San Hô đại đại? Hóa ra là muốn chiếm truyện của San Hô đại đại làm của riêng. 】

【 Tống Yên Kiều ghê tởm, Thạch Tiêu Uyển cũng ghê tởm. 】

Thạch Tiêu Uyển vất vả lắm mới viết xong chương mới, vừa đăng lên liền thấy phần bình luận tràn ngập những lời chửi rủa, không chỉ nhắm vào mình mà còn cả Tống Yên Kiều.

Hơn nữa số người chửi Tống Yên Kiều còn nhiều hơn chửi cô.

Thạch Tiêu Uyển nhìn thấy một loạt tài khoản mới toanh, lần đầu tiên cảm nhận được Tống Yên Kiều có nhiều anti-fan đến vậy.

Quả nhiên là Tống Yên Kiều lợi hại hơn, nếu đổi lại là cô bị nhiều người ghét đến vậy, chắc chắn đã suy sụp tinh thần rồi.

Nhưng cô hiểu rất rõ, mỗi lần Tống Yên Kiều nổi giận đều là vì có người đụng chạm đến gia đình mình. À, còn có một lần nữa, là khi Sóc Con bị công kích dữ dội.

Thạch Tiêu Uyển nghĩ đến bộ dạng Sóc Con bị chọc tức, đột nhiên khẽ mỉm cười. Sóc bảo bối, lúc tức giận cũng thật đáng yêu.

Nếu cô là anti-fan của Tống Yên Kiều, chắc chắn cũng rất muốn nhìn cảnh Tống Yên Kiều bị chọc giận.

【 Viết rất tốt, dù là tính cách nhân vật hay tình tiết so với trước đây đều... Nhưng mà... 】

Một bình luận rất dài, Thạch Tiêu Uyển liếc mắt một cái liền nhận ra đó là người bạn đã cùng mình đồng hành suốt thời gian qua.

Thạch Tiêu Uyển khẽ cười, đột nhiên cảm thấy bị chửi cũng không đến mức quá tệ.

Ít nhất, Miêu Miêu vẫn luôn đọc truyện của cô, vẫn luôn thật lòng mong chờ cô tiến bộ.

Thạch Tiêu Uyển cảm thấy hài lòng, liền đăng chương mới nhất.

10 ngàn chữ mới đăng, từng câu từng chữ đều là do cô hiểu rõ nhân vật của mình mà viết ra.

【 Chương mới nhất khác trước hả? 】

【 Đương nhiên là khác rồi, vì đây là tự mình viết mà. 】

【 Tự mình viết chính là vua. 】

【 ...Nói thật, nhìn truyện của San Hô, tôi mới thấy chương mới này đúng là khác hẳn, trình độ của San Hô bị bỏ xa một đoạn dài luôn. 】

【 Emm... Cả văn phong cũng thay đổi hẳn. 】

【 Đương nhiên là phải khác rồi, San Hô bị chửi oan mà còn phải cập nhật chương mới, dĩ nhiên chất lượng sẽ có vấn đề. Mọi người đừng nhằm vào San Hô nữa, cô ấy thực sự là một cô gái hiền lành, vô tội, đáng thương. 】

【 Tôi cũng rất thương San Hô. 】

【 ... 】

【 Khoan đã, ý bạn là Thạch Tiêu Uyển viết còn đúng với nhân vật hơn cả San Hô, nhưng lại bị nói là ăn cắp truyện của San Hô? 】

【 Đó là vì kỹ năng viết của Thạch Tiêu Uyển cao hơn San Hô thôi. Không thể vì vậy mà nói San Hô sao chép được. Mọi người làm vậy là bóp nghẹt sáng tác gốc, khác gì Tống Yên Kiều đâu? 】

Fan của Tống Yên Kiều: "?"

【 Sóc Con nhà chúng tôi đã làm gì mà các người lại thế này? Không thể nhường một chút được à? Cậu ấy mắc bệnh thần kinh á? 】

Độc giả & anti-fan: ......

---

Đoàn phim 《 Bông Tuyết 》 hôm nay nghỉ một ngày, cả nhóm cùng nhau mở livestream tám chuyện với cư dân mạng.

Tống Chi Duyên chào hỏi: "Chào mọi người, chẳng phải các bạn thích hóng hớt sao? Vậy cùng nhau hóng nào."

【 Mấy người còn quay phim không vậy? Sao ngày nào cũng lo hóng drama hả? 】

Tống Chi Duyên: "......"

【 Đây là đoàn phim đàng hoàng à? 】

【 Cảm giác như họ lập ra đoàn phim chỉ để hóng hớt vậy. 】

【 Ôi trời, đây là gánh hát rong à? 《 Bông Tuyết 》 có quay ra cái giống gì coi được không đấy? 】

【 Chắc là sẽ đẹp thôi? Nhưng mà trước giờ cũng không thấy mấy anh chị đó rảnh rỗi đến vậy đâu. 】

Tống Chi Duyên ném điện thoại cho Mạnh Hướng Minh: "Cậu tự xử đi, tôi chịu không nổi nữa."

Mạnh Hướng Minh: "......"

Mặt Mạnh Hướng Minh lập tức xuất hiện trên màn hình: "Mọi người muốn xem Sóc Con đúng không? Để tôi cho xem."

Ngay sau đó, anh lập tức quay camera về phía Tống Yên Kiều, người đang tung tăng bên cạnh Thạch Tiêu Uyển.

【 Bé cưng! Hôm nay bé cưng mặc màu hồng phấn à? 】

Hôm nay, Tống Yên Kiều mặc một chiếc sơ mi hồng nhạt, đội thêm mũ lưỡi trai cùng tông màu. Khi không nói chuyện, cậu để lộ nửa khuôn mặt trắng như tuyết, đôi môi đỏ thắm, thoạt nhìn lại có chút lạnh lùng.

Nhìn hệt như cậu chủ nhỏ lạnh lùng.

Nhưng mà Tống Yên Kiều cứ nhảy nhót suốt cả buổi, ngọt đến mức làm người xem tăng đường huyết luôn.

【 Bé cưng à, cưng là chiếc bánh kem vị dâu tây, phải để mẹ cắn một miếng mới được! 】

【 Cảm giác dạo này bé cưng biết cách phối đồ hơn rồi, mấy bộ gần đây trông đẹp ghê. 】

Tống Chi Duyên đi phía sau, vừa đi vừa nhìn cậu em trai mình đầy tự hào. Đương nhiên rồi, gu thẩm mỹ của cô có vấn đề được chắc?

【 Đạo diễn Mạnh, tay anh run cái gì thế? Trẻ vậy mà không ổn rồi à? Đoàn phim 《 Bông Tuyết 》thật sự không phải gánh hát rong phải không? 】

Mạnh Hướng Minh: "Không phải tôi tay run, mà là vừa rồi thấy chuyện bất bình."

【 Đúng là gánh hát rong, tay run mà cũng nói là thấy chuyện bất bình. 】

Mạnh Hướng Minh: "......"

【 Mấy người livestream vậy đã hỏi qua ý kiến bên kia chưa? 】

【 Bạn phía trước ơi, hơi chậm rồi đấy. Chính San Hô mới là người mở livestream trước, sau đó mới thấy bên này cũng mở. 】

【 San Hô lộ mặt rồi à? 】

【 Chưa thấy. 】

【 Chắc lát nữa bên này quay camera sang là thấy thôi. 】

【 San Hô đại đại dịu dàng vậy nên chắc chắn cũng rất xinh đẹp. 】

Mọi người bắt đầu thắc mắc, chẳng phải San Hô vẫn luôn xây dựng hình tượng nữ tác giả học rộng hiểu sâu, dịu dàng nho nhã sao? Giờ mà mở livestream lộ mặt chẳng phải tự bóc trần à?

Nhưng không ai nghi ngờ suy nghĩ trong đầu Tống Yên Kiều lúc này.

Cả đoàn phim đã đến địa điểm hẹn, chỉ còn chờ San Hô xuất hiện. Trong lúc chờ đợi, mọi người tranh thủ ăn sáng.

【 Hôm nay có đánh nhau không đây? 】

【 Cuối cùng cũng gặp Kỳ Tùng Ngăn. 】

【 Hahaha, Kỳ Tùng Ngăn: Mấy người cứ thế mà lôi tôi vào à? 】

San Hô đứng ngoài cửa, ánh mắt lướt qua mọi người, tự tin với bộ đồ mình đang mặc. Hắn đã học hỏi rất nhiều cách miêu tả trang phục nữ trong tiểu thuyết dành cho nam giới: tóc xoăn bồng bềnh, áo hai dây trắng, đôi giày cao gót màu đỏ, váy ngắn tím nhạt, hàng mi dài đen láy lấp lánh. Dáng đi uyển chuyển, mỗi bước đều toát lên nét quyến rũ.

Màu tím chính là màu của sự bí ẩn.

Chắc chắn sẽ khiến tất cả mê đắm.

Tống Yên Kiều nhìn về phía cửa, đồng tử chấn động.

Cậu yên lặng cầm ly nước lên uống một ngụm, yết hầu khẽ chuyển động. Ực.

San Hô khẽ nhếch môi cười, Tống Yên Kiều mê chết rồi chứ gì?

Ừm, cũng được thôi. Dù gì hắn cũng không ngại thả thính Tống Yên Kiều một chút, rồi sau đó khi đã cưa đổ cậu, lại vô tình lạnh nhạt mà nói một câu: "Thật ra tôi là con trai."

【 ? Tống Yên Kiều bị làm sao vậy? Chẳng lẽ bị chị tôi mê hoặc rồi? 】

Tống Yên Kiều: [Không giấu nổi tâm sự của một thiếu niên tuổi 17.]

Mọi người đồng loạt nhìn về phía cửa.

Chuyện gì đây?

Người có thể khiến Tống Yên Kiều phản ứng kiểu này, thật sự không có nhiều đâu.

Tâm sự của thiếu niên tuổi 17? Chắc chắn là một bậc thầy giả gái! Mau để bọn họ xem thử nào!


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận