[Năm nay là năm thứ 10 về căn bệnh Alzheimer của tôi, tôi cảm thấy rất nhiều thứ đang rời xa mình. Ban đầu, tôi quên mất những chi tiết tinh tế nhất, sau đó quên cả những câu từ phức tạp, tiếp theo là quên mất ngữ pháp. Cuối cùng, tôi chỉ có thể dùng vài từ vụn vặt để biểu đạt bản thân. Ký ức cũng dần rời xa tôi... Hiện tại, điều duy nhất tôi còn nhớ rõ là... hình như tôi có một người chồng. Là anh.]
Lận Huyên nhìn chằm chằm vào thanh rung động vẫn 5 điểm vẫn không nhúc nhích trên màn hình mà rơi vào im lặng.
Cái mức độ rung động này ít ra cũng phải tăng lên một chút chứ?
Lận Huyên: "Anh đi tìm em."
Tống Yên Kiều cảm thấy mỹ mãn, ba lớn sắp tới tìm cậu rồi!
Tống Yên Kiều thậm chí còn không nhận ra bản thân đang hưng phấn, nhảy nhót trở về tìm Tống Chi Duyên.
Nhìn Sóc Con nhà cô hoàn toàn không phát hiện ra suy nghĩ của cô mà còn vui vẻ như vậy, Tống Chi Duyên cúi đầu, nhắn tin cho Tống Đình.
【 Tống Chi Duyên: Hôm nay nhất định phải coi thử là tên nhóc nào dám bắt cóc Sóc Con nhà mình. 】
【 Tống Đình: Một mình em có xử lý được không? Cần anh qua không? Em đánh có thắng không? Lúc nhặt ve chai, anh cũng học được chút đấm đá đó. 】
【 Tống Chi Duyên: ... Anh chỉ nhanh hơn bà già nhặt ve chai có hai giây thôi. 】
【 Tống Đình: ... Nhưng nhanh hơn vẫn là nhanh hơn, hơn nữa em tưởng nhặt ve chai dễ lắm hả? Em không biết mấy bà già nhặt ve chai có sức chiến đấu mạnh cỡ nào đâu! Không tin thì đi hỏi Kiều Kiều thử coi. 】
【 Tống Chi Duyên: ... 】
【 Tống Đình: Nhà họ Thẩm với nhà họ Tiêu cũng có thể gom lại mà đánh một trận luôn. 】
【 Tống Chi Duyên: Không cần, đông người quá, rút dây động rừng. 】
Cả nhóm đứng trước cửa thì thấy Lận Huyên. Đã mấy ngày không gặp, Tống Yên Kiều có chút phấn khích: [Ba ơi! Ba ơi! Ba!!!]
Người đàn ông đứng cách đó không xa, vai rộng chân dài, dáng người cao lớn. Đường nét khuôn mặt sắc sảo, khí chất vừa lạnh lùng vừa mạnh mẽ. Chiếc áo sơ mi cài kín đến tận cổ, ngay cả cái cúc trên cùng cũng không để hở.
Tống Chi Duyên: "..."
Giao Sóc Con cho người khác chăm sóc, đúng là khó kéo lại thật.
Tống Chi Duyên ngước mắt nhìn người đàn ông trước mặt, lặng lẽ đánh giá. Cũng tạm được, nhưng dựa vào cái gì mà bắt cóc Sóc Con nhà cô chứ?
Tống Chi Duyên hạ giọng: "Ăn mặc kiểu này là biết ngay người không đứng đắn rồi."
Tống Yên Kiều: "?"
Lận Huyên: "..."
Tống Yên Kiều: [Ừm... đúng là không đứng đắn lắm.]
Lận Huyên: "?"
Anh không đứng đắn chỗ nào? Nói đi, anh sửa.
Tống Chi Duyên gật đầu, trong mắt đầy vẻ hài lòng. Cuối cùng Tống Yên Kiều cũng nhìn rõ bộ mặt thật của người này.
Tống Yên Kiều: [Cởi hai cúc áo ra thì trông đứng đắn hơn.]
Tống Chi Duyên: "..."
Lận Huyên: "..."
Lận Huyên cảm thấy mắc cười bởi thiếu niên, bỗng dưng cảm giác như mình đang dụ dỗ bảo bối ngoan ngoãn nhà họ Tống vậy.
Lận Huyên chủ động chào hỏi: "Chào cô, trước đây tôi đã từng xem qua tác phẩm của cô Tống, cô thật sự là một diễn viên rất xuất sắc."
"Kiều Kiều có một người chị như cô chắc chắn rất hạnh phúc."
Tống Chi Duyên: "..."
Miệng lưỡi này so với hai người trước chẳng phải còn trơn tru hơn à?
Tiêu Thần & Thẩm Chu bên cạnh: "?"
Ủa sao tự nhiên Lận Huyên lại bắt đầu lấy lòng Tống Chi Duyên? Không biết xấu hổ, chẳng màng đến quy tắc, cũng muốn tham gia vào cuộc cạnh tranh này à?
Lận Huyên vừa bắt đầu nịnh nọt.
Hai người họ còn chưa kịp nói câu nào với Tống Chi Duyên nữa!
Tiêu Thần và Thẩm Chu vội vàng chen lên trước mặt Tống Chi Duyên, khen cô xinh đẹp, khen cô dịu dàng.
Hôm nay Phó Tử Hân cũng có mặt, khóe miệng cô hơi co giật.
Giờ khen ngợi cũng có thể khen một cách mù quáng như vậy à?
Tống Chi Duyên dịu dàng?
Tống Chi Duyên và chữ "dịu dàng" có liên quan gì đến nhau không?
Mọi người hóng chuyện: !!!
Wow, lại có thêm một người tham chiến rồi sao?
Đấu trường Tu La chính thức khởi động!
Vì tất cả đều là nhân vật có tiếng tăm, nên mọi người quyết định đặt phòng riêng.
Lẩu uyên ương để phù hợp khẩu vị của tất cả mọi người, Tống Yên Kiều dứt khoát ngồi về phía nồi cay, trước mặt đầy ắp đồ ăn. Trong lòng Sóc Con lại nghịch ngợm gọi ba ba, chui đến bên cạnh Tống Chi Duyên xem cô gọi món.
Dạ dày bò, tiết vịt, lòng vịt, tôm sống, bao tử cá mực, chân gà hầm, giò heo hầm (món chính), thịt bò ướp rau thơm, thịt bò sốt ớt đôi, đủ loại thịt bò...
Tống Yên Kiều: [Đói muốn chết, đói muốn chết, đói muốn chết luôn! Nhìn cái thực đơn này mà mình có thể nuốt sống cả một con trâu!]
[Trái đất quay tròn, còn mình ăn cơm! (/≧▽≦)/]
[Ăn cơm ăn cơm ăn cơm!!!]
[Cầm búa chẻ đầu tang thi, thấy não mới lạ, Sóc Con hưng phấn chạy lên cắn một miếng. Wao!! Hóa ra là yêu đương não tàn!]
Mọi người: "..."
Tống Yên Kiều đúng là đói đến mức không chê món gì.
Lúc ăn cơm, có lẽ đây là khoảnh khắc tràn đầy sức sống nhất của Tống Yên Kiều, còn phấn khích hơn cả khi gọi Lận Huyên là ba lớn.
Ban đầu không ai đói lắm, nhưng nghe tiếng lòng của Tống Yên Kiều, tất cả mọi người bỗng cảm giác nếu chậm thêm chút nữa, chắc đói đến mức co quắp như con bò sữa luôn.
Đói quá đi!
Tống Yên Kiều: "Chị ơi, em muốn ăn đồ cúng."
[Món này ăn vào siêu ngon chít chít!] Sóc Con mắt lấp lánh.
Mọi người ở đây đều không nhịn được mà quay sang nhìn Tống Yên Kiều, hầu hết đều có ánh mắt của một người mẹ nhìn đứa con nhỏ.
Đừng nói một đĩa đồ cúng, dù có mười bàn đồ cúng cũng sẵn sàng nhường cho Tống Yên Kiều.
Dù cho cả buổi tối Tống Yên Kiều chỉ biết chít chít chít cũng không thành vấn đề!
Cả nhóm vừa nói chuyện vừa ăn uống, mấy đứa thèm ăn không chịu nổi cảm thấy lẩu thôi là chưa đủ, vậy là chia người đi mua thêm BBQ.
Vừa ăn lẩu vừa ăn xiên nướng, sướng không gì bằng!
Có BBQ thì không thể thiếu rượu, Mạnh Hướng Minh cùng mấy diễn viên nam trong đoàn bắt đầu mở rượu. Hôm nay toàn người quen, ai cũng hiểu rõ nhau nên không sợ bị chơi xấu sau lưng.
Thả lỏng một chút, uống rượu cũng có sao đâu?
Tống Chi Duyên cũng định uống một chút, Phó Tử Hân cũng muốn thử, nhưng ly rượu của cô đã bị Tống Chi Duyên giành lấy.
Nhìn mọi người rót rượu, Tống Yên Kiều cũng giơ ly lên, chờ có người rót cho mình một ly.
Nhưng Tống Chi Duyên vừa nghiêng bình rượu một cái, đã rót thẳng vào ly của mình.
Tống Yên Kiều không thể tin nổi, kéo kéo tay áo Tống Chi Duyên: "Còn em nữa, còn em nữa! Chị ơi, em cũng muốn uống!"
Tống Chi Duyên: "Em, Sóc Con, không được uống rượu."
Tống Yên Kiều vẫn nắm chặt tay áo của Tống Chi Duyên, giọng đầy ấm ức: "Em không còn nhỏ nữa, em cũng muốn uống mà! Em mười chín tuổi rồi, hoàn toàn có thể uống rượu!"
Lận Huyên nhẹ nhàng dỗ dành: "Ngoan, không uống. Em uống nước chanh đi."
Tống Yên Kiều: "?"
Cậu quay đầu, dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn Lận Huyên, cứ như không dám tin vào khoảnh khắc quan trọng này, ba lớn lại phản bội mình.
Đôi mắt xinh đẹp ánh lên tia ngờ vực, hàng mi dài khẽ rung: [Anh có còn là ba lớn của em không? Sao lại không đứng về phía em?]
[Em chỉ muốn uống một chút thôi, có gì sai hả? Ai cũng được uống, tại sao chỉ mình Sóc không được?]
Mọi người cố nhịn cười.
[Uống rượu có phạm pháp đâu, em cũng đâu phải kiểu uống vào là làm loạn. Chỉ là một chút thôi mà!]
Lận Huyên im lặng. "..."
Lận Huyên: "Hôm nay không uống. Sau này tôi uống cùng em. Uống Giang Tiểu Bạch vị đào nhé."
Anh nhớ lần trước Tống Yên Kiều uống say là do loại rượu này, chắc có lẽ cậu thích mùi vị của nó.
Tống Yên Kiều ấm ức nhìn ba ba một cái, trong lòng gào thét dữ dội, nhưng ngoài mặt vẫn ngoan ngoãn nhận ly nước chanh từ Lận Huyên.
Cậu vừa uống một ngụm, còn chưa kịp phản ứng thì chén cơm trước mặt đã bị chất đầy.
Tống Yên Kiều: "?"
Cậu trơ mắt nhìn Tống Chi Duyên gắp cho mình một miếng thịt, rồi Lận Huyên cũng gắp cho một miếng. Sau đó Tống Chi Duyên lại gắp thêm một miếng, Lận Huyên cũng tiếp tục gắp thêm miếng nữa.
Tống Yên Kiều từ bỏ phản kháng, cúi đầu ăn như bão quét.
Lận Huyên bất ngờ phát hiện trong chén của mình có thêm một miếng thịt, khóe môi khẽ cong lên.
Ngay lúc đó, tiếng lòng đầy chính nghĩa của Tống Yên Kiều vang lên: [Ăn thận bò nhiều chút đi, ăn gì bổ nấy!]
[Dù tinh thần có sa sút thì cơ thể vẫn phải khỏe mạnh!]
Gương mặt nhỏ nhắn của Sóc Con lộ rõ vẻ sung sướng khi thấy người khác gặp nạn, như đang trả thù vì bị cấm uống rượu.
Ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn về phía Lận Huyên. Một người đàn ông cao to thế này mà không được hả?
Lận Huyên: "..."
[Sao không ăn? Thận của anh bị yếu hả?] Sóc Con trong lòng còn diễn đủ kịch bản, ngước mắt nhìn anh đầy vẻ ngây thơ vô tội.
Tống Yên Kiều chỉ tưởng tưởng trong đầu rằng Lận Huyên sẽ nổi giận, nhưng cậu đâu biết rằng anh thật sự có thể nghe được tất cả mấy lời phản kháng của cậu trong lòng.
Lận Huyên: "..."
Anh ăn miếng đó xong.
Tống Yên Kiều: [Nhanh vậy đã ăn xong rồi? Thận anh yếu thật hả?]
Lận Huyên: "..."
RẦM!
Bên phòng bên cạnh vang lên tiếng động mạnh như có ai đó đập vào tường, khiến mọi người lập tức dời sự chú ý.
Kể cả Tống Yên Kiều cũng giật mình nhìn sang.
Bên đó... có đánh nhau hả?
Phòng ăn được trang trí theo phong cách cổ xưa, giữa hai phòng có một bức tường ngăn cách, nhưng trên tường lại có một ô cửa sổ kính mờ hình vuông, không cách âm bao nhiêu.
Tóm lại chính là nghe rõ mồn một.
Bên phòng đối diện bỗng phát ra mấy âm thanh kỳ quái, nghe như... đang hôn nhau. Sau đó, tiếng động càng ngày càng k*ch th*ch hơn.
"Không sao đâu, em có thể ngồi lên trên."
Mọi người: "......"
Chuyện này... bọn họ không tốn tiền mà cũng có thể nghe được à?
Tiêu Thần: "?"
Tiêu Thần: "Sao tự nhiên thấy giọng này quen quen vậy?"
Tống Yên Kiều chớp mắt: [Đương nhiên là quen rồi, vì bên đó chính là anh rể dự bị của anh mà!]
Tiêu Thần: "!!!"
Ăn phải dưa của nhà mình rồi!!??
Tiêu Thần chỉ mới từng nghe giọng người này một lần khi ở chỗ chị mình, lúc đó hắn hỏi thử chị hắn, thì chị hắn nói là đang quen bạn trai mới.
Nhưng giờ mà hỏi thẳng thì sợ bị chị vả cho nát đầu, lại còn lo người bên kia thực sự là chị mình thì càng chết chắc.
Chuyện này mà sao mà hắn hỏi được?
Giờ phút này, Tiêu Thần chỉ hy vọng Tống Yên Kiều có thể nói thêm chút thông tin chi tiết.
Âm thanh bên kia càng lúc càng mùi mẫn, tiếng hôn nồng nhiệt khiến cả bàn ăn rơi vào im lặng. Nhưng dù vậy, mọi người vẫn cắm cúi ăn cơm, uống rượu, coi như không nghe thấy gì. Dù sao hóng chuyện mà có lẩu nướng BBQ đi kèm thì càng hợp.
Tiêu Thần thử thăm dò: "Kiều Kiều, cậu có biết chị của tôi không?"
Tống Yên Kiều: "Bây giờ thì biết rồi."
Tiêu Thần: "Không biết chị tôi có đang đi làm không nhỉ?"
Tống Yên Kiều ngoan ngoãn lắc đầu: "Không biết nữa."
Tống Yên Kiều: [Chị Tiếu đương nhiên đang làm việc rồi.]
Tiêu Thần: "!!!"
Khoan đã, ý là bạn trai chị hắn đang lén lút ngoại tình?!
Tên đó dám hả?!
Từ nhỏ đến lớn hắn luôn bị chị trấn áp bằng vũ lực, nhưng ai dám bắt nạt chị hắn thì hắn tuyệt đối không bỏ qua.
Chị hắn chưa từng phản bội trong chuyện tình cảm, vậy mà tên cặn bã này lại dám tìm người thứ ba?!
Tiêu Thần lập tức muốn đứng lên: "Mọi người cứ ăn đi, tôi sang bên kia xem có..."
Lời còn chưa nói hết, Tống Yên Kiều bỗng thản nhiên nhắc trong lòng: [Ấy, hình như chị anh vừa mới chạy tới.]
Tiêu Thần ngay lập tức ngồi phịch xuống ghế.
Vậy là được rồi, hắn cứ để chị mình tự xử lý gã khốn đó.
[Dữ vậy sao? Mấy người chơi lớn vậy luôn hả?]
Mọi người lập tức dựng tai lên hóng tiếp.
Dù gì cũng chưa lần nào nghe chuyện hóng được từ Tống Yên Kiều mà phải thất vọng hết.
[Trời đất ơi!] Sóc Con xấu hổ che mặt: [Ở nơi này á? Nếu không... hay là mấy người tìm khách sạn đi?]
[Ồ! Thôi được rồi, thì ra là thích cảm giác k*ch th*ch. Chắc bình thường khách sạn không đủ thỏa mãn, phải tìm nơi có nhiều người qua lại mới có hứng thú đúng không?]
[Còn cố tình chọn hai phòng sát nhau cho nhiều người nghe nữa chứ.]
Mọi người: "......"
Chơi bạo thật.
Giây tiếp theo, một tiếng hét cao vút đột ngột vang lên từ phòng bên cạnh, giống như tiếng chó sủa.
Tiếp theo là hàng loạt âm thanh bàn tay tát "bốp bốp bốp" vang dội.
Mọi người: "......"
Tống Yên Kiều đỏ mặt đến mức tai cũng nóng bừng, nhanh chóng cầm ly nước lên uống, cố gắng kiềm chế không bật cười.
Mọi người cũng im lặng cụng ly, lặng lẽ uống rượu, coi như chưa từng nghe thấy gì.
Nhưng mà cũng không ai đề nghị đổi chỗ khác, chuyện này chẳng phải là việc của chị Tiêu Thần hay sao? Đã ngồi ăn cùng nhau rồi, đâu thể bỏ rơi Tiêu Thần được, hơn nữa mọi người còn muốn hóng drama tiếp nữa chứ.
[Ê người anh em ơi, ông đang ngoại tình mà ông vẫn thấy ok hả, còn định lừa cả thông tin thương mại của nhà họ Tiêu nữa à?]
[Ngoại tình cũng muốn, mà lừa gạt cũng muốn, lại còn chơi trò hai mặt, một bên lừa bồ nhí rằng chị Tiếu đối xử tệ bạc với mình để moi tiền tiêu tam mà xài, một bên lại lừa chị Tiếu rằng ở nhà không có tí quyền lực nào, để chị Tiếu giúp đỡ.]
Tiêu Thần tức điên.
Hắn biết Tiếu Phồn đang yêu đương, cũng đã hỏi qua mẹ, mẹ nói đối phương môn đăng hộ đối nhưng không có thực quyền trong công ty của gia đình và có thể cân nhắc được nên Tiêu Thần mới yên tâm.
Giờ thì hay rồi, cân nhắc cái gì mà cân nhắc, cân nhắc coi tên đó ngoại tình không mới phải á! Tìm người chỉ lo coi điều kiện mà không coi nhân phẩm thì cũng không có tác dụng gì.
Tống Yên Kiều tiếp tục hóng chuyện: "?"
[Ai chà, có vẻ chuyện này không đơn giản như vậy đâu.]
Mọi người lại một lần nữa háo hức hóng tiếp, đúng lúc đó nghe thấy tiếng cửa bên cạnh bị ai đó đạp mạnh mở ra. Đám người lại nhịn không được, mấy người ngồi gần cửa nhất thậm chí còn muốn ló đầu ra coi xem có gì đang xảy ra.
Bắt gian rồi hả?
Tống Yên Kiều chớp mắt: [Ồ! Thì ra là chọc phải ông anh phòng bên, anh ấy vừa mới bị bạn gái chia tay, đi ăn cùng bạn bè cho khuây khỏa, ai ngờ lại nghe thấy tiếng rì rầm bên cạnh, thế là k*ch th*ch thần kinh mong manh luôn.]
Kỳ Tùng Ngăn không thèm nhìn qua, dù sao Tống Yên Kiều cũng đang livestream, y thà về nhà nghe Tống Yên Kiều kể lại còn hơn.
Để tránh bị Tống Yên Kiều phát hiện điều gì bất thường, những người trên bàn vẫn tiếp tục cầm ly chạm cốc với nhau.
[Một cước đá văng cửa, phát hiện...]
[Hả?]
[Phát hiện người phụ nữ trong phòng bên cạnh chính là bạn gái cũ mới chia tay của mình?]
Mọi người: "!!!"
Chuyện gì mà sốc dữ vậy?!
Đã nói rồi mà đi theo Tống Yên Kiều thì đằng nào cũng được hóng đủ loại drama.
Quả nhiên, giây tiếp theo, tiếng ly tách va chạm vang lên: "Ý cô là sao? Cô dám chọn một thằng nhãi trắng bệch như vậy hả?"
"Tôi cứ tưởng cô rời bỏ tôi là vì muốn tìm một người đàn ông có thể bảo vệ cô, vậy mà..."
Phó Tử Hân nghe đến đây, dây thần kinh mong manh bỗng giật giật, ký ức không mấy vui vẻ nào đó chợt ùa về.
[Hay lắm, hai người đều là kẻ thứ ba, đúng là không cùng một nhà thì không vào chung cửa.]
Người đàn ông bực tức: "Cô dùng tiền của tôi để nuôi thằng nhãi này đúng không?"
[Emm... Không đâu, là tiền của cô ta đấy.]
Người đàn ông vẫn không chịu thôi: "Tôi có điểm nào thua kém cái thằng nhãi này chứ?"
[Đương nhiên là vì anh... không đủ b**n th** rồi.]
Tống Yên Kiều nhớ lại nội dung vừa nghe thấy, không nhịn được mà nhắm mắt lại. Cảnh tượng này đúng là chỉ có trong phim mới thấy được mà.
Những người xung quanh đều im lặng.
Người đàn ông hét lớn: "Thằng nhãi kia, mày đúng là không biết nhục! Ai mày cũng dụ dỗ được, ngay cả bạn gái tao cũng không tha! Mày thích làm kẻ thứ ba đến vậy hả? Làm kẻ thứ ba chưa đủ, còn dám ngang nhiên như vậy, mày tính ỉa lên đầu tao luôn hay gì?"
Người phụ nữ bên cạnh không nói lời nào, cũng không bênh vực ai, vẻ mặt như kiểu "ừ thì bị bắt tại trận rồi, muốn làm gì thì làm đi".
Tống Yên Kiều nhịn không được cảm thán: [Chị ơi, chị là chị ruột của em? Chị đi nhanh quá, em còn tưởng lúc nãy người lên mặt dạy chó là chị nữa á.]
[Còn anh nữa, nếu ngày thường anh chịu học theo chị em một chút, để chị em dạy dỗ cho đàng hoàng, thì chị ấy cần gì phải đi tìm bồ nhí chứ?]
Mọi người: "......"
Nói thì cũng có lý đấy.
"Sao cô không nói gì?"
Người phụ nữ bất đắc dĩ mở miệng: "Không có gì để nói hết. Tôi sai rồi, tôi nhận sai rồi được chưa, đừng dây dưa nữa. Đã chia tay rồi, còn làm ầm lên làm gì? Đừng vô lý như vậy."
"Tôi sai rồi đó, rồi anh muốn bao nhiêu tiền, tôi chuyển khoản cho anh."
Mọi người: "......"
Tuy là xét về đạo đức thì nên lên án một chút, nhưng mà công nhận chị này cũng cứng thật.
Lúc này, tiếng giày cao gót gõ cộp cộp xuống sàn hành lang vang lên. Mắt Tống Yên Kiều sáng rực.
[Chị Tiếu tới?]
"Ở đây đang có chuyện gì vậy?" Một giọng nữ lạnh lùng từ ngoài cửa vọng vào, trong trẻo mà sâu lắng, như tuyết tan thành nước.
Tiêu Thần: "Tôi nghe thấy giọng của chị tôi, tôi ra coi thử."
Tống Yên Kiều lập tức giơ tay: "Tôi đi cùng anh! Tôi cũng muốn coi chị Tiếu!"
Mọi người: "......"
Cậu muốn gặp người ta thật không? Rõ ràng là chỉ muốn hóng drama tiếp mà.
Tống Yên Kiều đứng dậy, mọi người cũng lục tục đứng dậy theo, quang minh chính đại kéo nhau ra ngoài hóng chuyện. Hay rồi, lần này có thể coi tận mắt luôn.
Tiếu Phồn vừa nhìn qua đám đông đã nhận ra Tiêu Thần, sau đó ánh mắt dừng lại ở cậu trai đứng cạnh Tiêu Thần. Cậu trai có làn da trắng nõn, ngũ quan tinh xảo, đôi mắt hạnh hơi cong lên, khuôn mặt vừa trong sáng vừa có chút sắc sảo, giống như một chú mèo Ragdoll quá xinh đẹp.
Chỉ cần tiện tay l**m móng vuốt, lười biếng nằm dài một chút, hay vươn tay kéo quần áo người ta một cái thôi, là có thể khiến con người ta mê đắm.
Nếu cô đoán không nhầm, đây chính là cậu trai mà Tiêu Thần từng nói rất thích khi tham gia chương trình nọ.
Tiếu Phồn đưa mắt nhìn quanh đám đông một lượt, ánh mắt dừng trên người Lận Huyên. Cô khẽ gật đầu với anh, Lận Huyên cũng đáp lại.
Sau đó là Tống Chi Duyên. Cô vẫn còn nhớ người này, một nữ nghệ sĩ cực kỳ xinh đẹp, cũng đúng gu của cô.
Nhìn một lượt xong, ánh mắt Tiếu Phồn mới dừng lại ở Tiêu Thần. "Sao em lại ở đây?"
Tiêu Thần: "Em ăn cơm với bạn ở đây."
Tiếu Phồn gật đầu: "Ừ."
Tiêu Thần: "Đây là bạn em, Tống Yên Kiều."
Tiếu Phồn nhìn sang Tống Yên Kiều, khóe môi hơi nhếch lên: "Chào em."
Nếu lúc nãy cô chỉ mới nghi ngờ, thì bây giờ gần như có thể xác định rằng Tống Yên Kiều chính là cậu trai mà Tiêu Thần thích.
Bằng không tại sao Tiêu Thần lại chỉ giới thiệu một mình Tống Yên Kiều với cô, mà không nhắc tới những người khác?
Tống Yên Kiều lập tức ngoan ngoãn: "Chào chị ạ!"
Một cô gái có gương mặt dịu dàng đứng bên cạnh Tiếu Phồn bỗng có chút sốt ruột, kéo tay cô: "Chị dâu!"
Lúc này Tiêu Thần mới chú ý đến cô gái đi cùng Tiếu Phồn.
Chị dâu?
Là em gái của tên khốn nạn kia hả?
Giờ này mà còn không biết nhục nhã gọi cô ấy là chị dâu à?
Anh trai cô đang ngoại tình ngay tại đây, vậy mà cô còn gọi chị của Tiêu Thần là chị dâu?
Tiêu Thần vừa định tiến lên kéo người ra thì bỗng nghe thấy tiếng lòng của Tống Yên Kiều: [Chị dâu yêu dấu, em thấy chị như thấy mặt trời, từ khi chia tay đến giờ em không tìm ai khác, vì không ai có bóng dáng của chị. Cả đời này, khoảnh khắc hạnh phúc nhất của em chính là khi chị nói đồng ý. Chị dâu, mở cửa đi, em là anh trai của em đây.]
Tiêu Thần ngơ ngác, cái gì?
Cái gì mà văn học chị dâu?
Đừng nói nhóc con này thích Tiếu Phồn nha?
Tiếu Phồn ngước mắt, có chút kinh ngạc. Cô dường như có thể nghe được tiếng lòng của Tống Yên Kiều, mà Tiêu Thần chắc cũng nghe được.
Tiếu Phồn lại càng hiểu vì sao Tiêu Thần lại thích Tống Yên Kiều, không chỉ vì ngoại hình đẹp, mà ngay cả suy nghĩ bên trong cũng... thú vị.
"Anh, sao anh có thể làm chuyện có lỗi với chị dâu như vậy? Anh còn biết xấu hổ không?"
"Chị dâu đối với anh không tốt sao? Sao anh lại có thể làm chuyện có lỗi với chị ấy?"
Tiếu Phồn không ngăn cản, chỉ lạnh lùng nhìn gã đàn ông quỳ dưới đất, bị cô em gái đánh đến mức không kịp trở tay.
Cô gái trẻ sau khi đánh xong lại quay về bên cạnh Tiếu Phồn: "Chị dâu, anh em căn bản không xứng với chị."
Tống Yên Kiều chớp mắt: [Vậy chỉ có cô mới xứng với chị dâu đúng không?]
Tiếu Phồn: "......"
Tiêu Thần: "......"
Chị gái của hắn... ừm, không phải là cong đấy chứ?
Tiêu Thần suy nghĩ một lúc rồi cuối cùng lấy hết can đảm, đứng cạnh Tiếu Phồn:
"Tiếu Phồn, tuy rằng em là cong, nhưng chị cũng không thẳng."
Tiếu Phồn: "......"
Gã đàn ông dưới đất nhìn Tiếu Phồn với ánh mắt khó tin: "Em không thẳng? Tiếu Phồn, nếu em không thẳng thì lúc trước còn ở bên tôi làm gì? Hèn gì mỗi lần tôi tìm em, em đều tránh né, không ngờ..."
Gã còn định nói thêm gì đó thì bị em gái mình cắt ngang: "Anh có ý gì? Rõ ràng là anh không tự kiểm soát được bản thân, giờ còn mặt mũi nào trách chị dâu?"
Tiêu Thần: "Đúng rồi đấy, im miệng đi. Tôi đang nói chuyện với chị tôi, cái thằng tiểu tam như anh chen miệng vào làm gì?"
Mấy ông anh trai bên cạnh gật gù, dụ dỗ bạn gái người khác để tiêu tiền, không phải là tiểu tam thì là gì?
Tiêu Thần: "Tiếu Phồn, em nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy sợ. Trước giờ chị chưa từng nói chị không thích con gái."
[Đồng tính bị kỳ thị, dị tính đáng sợ, song tính không ai quan tâm, chỉ có tự yêu chính mình là vĩnh cửu. Chính xác, khỏe mạnh, mãi mãi không chia lìa, không có dối trá. Đến mức có thể tự mình hôn chính mình.]
Mọi người: "......"
Sao đến nước này rồi mà Tống Yên Kiều còn có thể nghĩ ra mấy thứ trừu tượng như vậy, nhưng mà hình như lại hợp lý thật.
Tiếu Phồn: "......"
Tiêu Thần: "Ba mẹ mong có đủ cả trai lẫn gái nhưng cuối cùng lại tuyệt hậu, nhưng em thấy chuyện đó cũng không có vấn đề gì. Dù chị suốt ngày đánh em, nhưng em vẫn ủng hộ chị theo đuổi hạnh phúc của mình."
Tiêu Thần: "Chuyện ba mẹ cứ để em lo, họ muốn đánh muốn chửi gì thì cứ để em chịu. Chị chỉ cần sống hạnh phúc là được."
Tiếu Phồn: "......"
Tiếu Phồn nhịn không được giơ tay lên.
Tiêu Thần lập tức đẩy tay cô ra: "Chị, em biết chị cảm động, nhưng đây không phải là lúc chơi trò lừa tình đâu."
Tống Yên Kiều chớp mắt, sau đó né tránh: [Đồ ngốc, chị Tiếu không phải muốn lừa tình, mà là muốn đánh anh.]
[Anh bình thường còn không biết xấu hổ mà nói tôi ngu ngốc?]
Sóc Con không phục.
Tiêu Thần: "?"
Tiếu Phồn khẽ nhếch môi cười: "Tiêu Thần, không muốn bị đánh thì biến xa ra một chút."
Tiêu Thần: "......"
Tiếu Phồn lạnh lùng nhìn gã đàn ông bên trong: "Mặc kệ tôi thích ai, thứ nhất, tôi không ngoại tình, ngay cả về mặt tinh thần cũng không. Thứ hai, tôi đã hoàn thành mọi trách nhiệm, cho anh những tài nguyên đáng lẽ phải cho anh. Đừng lấy lý do tôi không cho anh chạm vào hay không hẹn hò với anh để đổ lỗi cho tôi."
"Bây giờ, tôi và anh kết thúc."
"Tự anh đi nói rõ với mẹ anh, giải thích cho bà chuyện mất mặt mà anh đã làm."
Cô gái bên cạnh khẽ cong môi, dường như rất vui vẻ khi nhìn thấy cảnh này.
Vừa dứt lời, cô gái ấy lại rưng rưng nước mắt, cầm lấy tay Tiếu Phồn: "Chị dâu, anh em có lỗi với chị, anh ấy căn bản không xứng với chị..."
"Em biết vì chuyện của anh ấy mà em không nên lại gần chị nữa. Em cũng không có mặt mũi nào tiếp tục ở bên cạnh chị, làm trợ lý của chị. Nhưng mà..."
Giọng cô gái nghẹn lại, nước mắt cứ vậy mà rơi xuống không ngừng.
Tiếu Phồn vỗ nhẹ lên lưng cô ấy: "Đừng khóc, anh trai em sai thì cũng không liên quan đến em."
Tống Yên Kiều nhìn mà cảm thấy đủ rồi: [Đạo diễn Mạnh, có hạt giống tốt nè, không đưa con bé về để đóng phim thì tiếc quá.]
Mạnh Hướng Minh quan sát một chút, diễn xuất cũng ổn, đóng vai trà xanh nhỏ vô tội khá đạt, nhưng khả năng diễn kịch vẫn còn kém một chút.
Nhưng giây tiếp theo, Mạnh Hướng Minh chỉ muốn nói —— đúng là anh có mắt không tròng, đây mới là diễn viên thực thụ!
Tống Yên Kiều: [Đúng rồi đó, tất cả đều là do con bé sắp đặt. Anh trai con bé ngoại tình, ngay cả chuyện rủ rê Tiếu Phồn đi bắt gian cũng nằm trong kế hoạch của con bé.]
Tiêu Thần: "!"
Hắn biết mà! Con nhóc này mơ ước chị của hắn!
[Bề ngoài thì có vẻ đau lòng, nhưng thực tế cô ấy đang rất vui. Không chỉ thấy bản thân lừa được tất cả mọi người, mà còn nghĩ rằng đã hoàn toàn nắm bắt được chị Tiếu Phồn.]
[Nhưng mà, cô ấy không biết rằng chị Tiếu Phồn căn bản không bị cô ấy điều khiển, mà là đang chơi trò "gậy ông đập lưng ông".]
Mọi người: "?"
Câu chuyện này còn bao nhiêu cú twist mà họ chưa biết nữa?
Cái gì mà "gậy ông đập lưng ông" vậy hả?
【 Tác giả có đôi lời 】
Sóc: Gã lừa cô ấy, con bé tính kế chị Tiếu, rồi chị Tiếu lại tính kế con bé!