Pháo Hôi Cải Trang Xấu Xí Trở Thành Đoàn Sủng Sau Khi Bị Đọc Tâm

Chương 80: Giống nhau!!.




 

Trên mặt cô nhóc còn vương nước mắt, nhưng khi nghe Tiếu Phồn nói xong liền cong môi cười, nhìn Tiếu Phồn một cách kiên cường và ấm áp: "Em biết chị là người đối xử tốt với em nhất."

[Trước là chị dâu, còn đằng sau thì...]

Thẩm Dung Dung chớp mắt: "Chị ơi, vậy mình còn đi ăn không?"

Nhìn chẳng khác nào một cô nhóc ngây thơ trong sáng.

Tiếu Phồn không dễ bị lừa như vậy. Thằng anh ngốc của cô nhóc đúng là làm bàn đạp cho người ta còn gì tốt đẹp đâu.

Ngốc thì cứ ngốc.

Chỉ cần Tiếu Phồn tin tưởng cô nhóc, thậm chí khiến Tiếu Phồn nghĩ rằng cô nhóc thích chị Tiếu, thì có lẽ cô ta sẽ bớt cảnh giác. Khi đó, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Nếu có thể tiện thể trêu chọc bông hoa lạnh lùng này một chút thì càng tốt.

Cô nhóc đương nhiên không thích đàn ông, cũng chẳng thích phụ nữ.

So với thích ai đó, cô nhóc càng thích quyền lực và tiền bạc, càng muốn nắm gia tộc Nhiêu trong tay.

Chỉ là ngoài thích quyền lực ra, cô nhóc còn thích trêu đùa người khác, làm cho thằng anh ngốc kia mất mặt chẳng còn đủ để thỏa mãn sở thích của cô nhóc nữa.

Cô nhóc càng muốn khiến một người có địa vị cao như Tiếu Phồn phải xoay quanh cô nhóc.

Thẩm Dung Dung đang lơ đễnh suy nghĩ thì Tiếu Phồn bất ngờ tiến sát lại gần. Cô nhóc hơi sững sờ. Không thể phủ nhận rằng Tiếu Phồn thực sự rất đẹp. Trong thoáng chốc, tim cô nhóc như ngừng đập.

Thẩm Dung Dung vô thức kéo nhẹ vạt áo, trên mặt thoáng qua vẻ bối rối.

[Thì tất nhiên là bị Tiếu Phồn đá đi rồi.]

Mọi người nghi hoặc, nhìn thế này đâu giống như Tiếu Phồn muốn đuổi Thẩm Dung Dung đi?

"Được rồi, đừng diễn nữa. Anh trai cô biến đi rồi, cô cũng có thể đi theo." Tiếu Phồn lạnh nhạt, môi mỏng khẽ nhếch: "Đừng có mà dùng mấy mánh khóe vặt vào chuyện này."

Thẩm Dung Dung không thể tin nổi, ngước mắt nhìn Tiếu Phồn, vẫn cố ra vẻ: "Chị ơi, chị nói gì vậy?"

Tống Yên Kiều: [Đương nhiên là chị Tiếu Phồn đã sớm biết rồi. Nhóc đang chơi trò mèo vờn chuột với chị ấy đấy à? Nhóc tưởng mình cao tay, nhưng thực tế chị ấy đã nhìn thấu từng động tác nhỏ của nhóc từ lâu rồi.]

[Chị Tiếu Phồn đương nhiên biết nhóc không phải trà xanh nhỏ. Nhóc chính là một đóa hoa đen đang tìm cách đánh cắp bí mật đây mà.]

[Ừm, tiện thể còn nhân cơ hội mượn gió bẻ măng, mang việc làm ăn nhà mình... à không, thực chất là tự tay dâng miếng bánh đến tận cửa để chị Tiếu Phồn tin tưởng nhóc hơn.]

Mọi người: "!!!"

Tiêu Thần thì hoàn toàn sững sờ. Hóa ra chị mình không hề cong.

Cả người Tiêu Thần run lên.

Cũng may hắn là một kẻ vô dụng, không có ý định tranh giành gia sản.

Bằng không, hắn không dám tưởng tượng mình đã chết bao nhiêu lần trong tay chị mình rồi.

Nhà tư bản thật sự quá tàn nhẫn.

Thẩm Dung Dung bước ra khỏi quán lẩu, quay đầu nhìn bóng dáng Tiếu Phồn cùng mọi người đi vào phòng riêng.

Khóe môi khẽ nhếch lên, nở một nụ cười đầy ẩn ý.

Tiếu Phồn.

Lần này coi như cô nhóc trả một khoản học phí.

Rồi có ngày cô nhóc sẽ gặp lại Tiếu Phồn thôi.

---

Biết Tiếu Phồn cũng đến ăn, mọi người dứt khoát nhập bàn chung. Không ai khách sáo gì, ăn uống thoải mái, cuối cùng còn uống say bí tỉ.

Tống Chi Duyên túm lấy tay Tiếu Phồn, nói muốn kéo chị Tiếu đi bar, đi hát hò.

Còn tiện tay giao luôn Tống Yên Kiều cho Lận Huyên: "Anh đưa Kiều Kiều về đi."

Lận Huyên: "Ừ."

Tống Yên Kiều: "?"

[Đi bar mà không mang tôi theo?]

[Các người cứ vậy mà bỏ rơi tôi luôn à?]

[Đừng tưởng tôi không biết mấy người muốn đi ngắm trai, tôi cũng phải đi!!!]

Sóc Con phản đối.

Tống Chi Duyên: "Không được, ngoan ngoãn về đi, bar không phải nơi tốt đẹp gì đâu."

Tống Yên Kiều: "......"

Tống Yên Kiều: [Không phải nơi tốt đẹp mà mấy người vẫn đi? Kết hôn cũng chẳng tốt đẹp gì, vậy sao mấy người không tránh đi luôn đi?]

Tiếu Phồn cười đến mức suýt ngã, vì rõ ràng đi bar đúng là chuyện hay ho, còn kết hôn thì đúng là chẳng hay ho gì hết.

Tống Yên Kiều ngửa đầu, giọng điệu vô thức làm nũng. Với người nhà, cậu luôn đặc biệt quấn quýt: "Dẫn em theo với, chị ơi."

"Em hứa lúc các chị rải tiền, em chỉ nhặt một nửa thôi."

Tiếu Phồn bị Tống Yên Kiều chọc cười đến không nhịn được. Sao mà đáng yêu vậy hả?

Tiếu Phồn: "Kiều Kiều, tự đi chơi đi. Nếu không thì tìm Tiêu Thần đi, Tiêu Thần đâu rồi?"

Tiếu Phồn quay lại, thấy Tiêu Thần đang say khướt, ôm chặt lấy chân bàn không buông.

Tiếu Phồn: "......"

Tiếu Phồn liếc nhìn ông em trai giờ chẳng còn dùng được nữa, lại nhìn sang Lận Huyên vẫn đứng chờ nãy giờ.

Tiếu Phồn im lặng. Không trách được Tiêu Thần đến giờ vẫn chưa có vợ.

Tiêu Thần tiếp tục quấn chân bàn.

Tống Yên Kiều còn đang cố vùng vẫy lần cuối. Nhưng Tống Chi Duyên đã lên xe, cậu vừa định chạy theo thì bị đẩy nhẹ ra.

Mạnh Hướng Minh nhìn theo làn khói xe, bị gió lạnh thổi qua làm tỉnh táo lại một chút.

Suýt nữa thì hét lên vì sốc.

Cả đám cứ vậy đi bar, anh không dám tưởng tượng ngày mai hot search sẽ nhộn nhịp tới mức nào.

Anh xoay người tìm Tống Yên Kiều để cùng về khách sạn, nhưng vừa quay lại đã không thấy cậu đâu nữa.

Chỉ còn lại Nguyễn Nguyên Vĩ, một tên sốt ruột đứng ngó nghiêng.

Cái quái gì vậy hả? Sao mấy người cứ vậy mà bỏ anh lại đây luôn rồi!?

Cứu mạng đi! Mau cứu! Tống Yên Kiều, Kiều Kiều mau quay lại!

Tống Yên Kiều lên xe của Lận Huyên, còn ôm chặt chai nước đào mà anh vừa đưa.

Lận Huyên lái xe, Tống Yên Kiều vịn cửa sổ, trông hệt như một con Sóc Con bị nhốt trong xe, mắt nhìn theo tốp năm tốp ba người đi ra từ quán bar, hâm mộ vô cùng.

Thỉnh thoảng cậu lại phồng má, thổi thổi mấy sợi tóc mái đang rũ trước trán.

Lận Huyên: "......"

Giải mã xong.

Trước đó Tống Yên Kiều từng nói, nếu anh là trai đẹp, thì chuyện đi bar chỉ để ngắm anh là điều nhảm nhí.

Thực ra cậu đơn thuần chỉ muốn đi bar, hoặc có lẽ đơn thuần chỉ muốn nhặt tiền rơi.

47: "Ký chủ số 2, anh có muốn thực hiện phần thưởng của mình không?"

Lận Huyên: "?"

47: "Sóc Con đang buồn kìa, anh đi dỗ chút đi, hôn nhẹ cái là vui ngay, dễ dỗ lắm."

Lận Huyên: "......"

Lận Huyên: "Kiều Kiều?"

Tống Yên Kiều chớp mắt: "Đây."

Vẫn rất ngoan, bị gọi là trả lời ngay.

Dù tâm trạng không tốt cũng không từ chối giao tiếp, đúng là một bé ngoan.

Lận Huyên: "Ngày mai em còn quay phim không?"

Tống Yên Kiều: "Không quay nữa, cảnh của tôi xong hết rồi, tôi được nghỉ."

Lận Huyên: "Vậy hôm nay em muốn về nhà với tôi không?"

Tống Yên Kiều: "?"

[Ba lớn ơi ? Ba suy nghĩ kỹ rồi nên muốn cho em hôn sao? Em đi đây, em đi ngay đây!] Sóc Con phấn khích.

Tống Yên Kiều trong lòng sôi sục nhưng ngoài mặt lại tỏ ra e dè: "Tôi có thể đi hả? Như vậy có được không?"

Lận Huyên: "......"

Lận Huyên: "Không có gì không được hết."

Tống Yên Kiều nhịn không được hỏi 47: [47, làm sao để dụ ba lớn hôn tôi đây?]

47 im lặng, chẳng cần nó bày mưu kế gì nữa đúng không?

[Không đi bar thì thôi, bar thì tuổi gì so với ba lớn?]

47: "......"

Tống Yên Kiều: [Tôi có thể ngủ chung với ba lớn không?]

47: "......"

Lận Huyên: "......"

Hôm nay Lận Huyên không đưa Tống Yên Kiều về công ty, mà lái xe đến một căn biệt thự cách đó không xa.

Ngoài công ty ra, đây là nơi anh ở nhiều nhất.

Căn nhà được thiết kế theo phong cách tối giản, đơn giản nhưng tinh tế. Chủ đạo là hai gam màu đen và trắng, không gian rộng rãi, sáng sủa. Tầng dưới theo bố cục mở, tạo cảm giác thông thoáng và liền mạch.

Lận Huyên: "Uống nước không? Để tôi lấy nước cho em nhé?"

Tống Yên Kiều: "Không uống."

Lận Huyên: "Vậy lên lầu nghỉ ngơi?"

Tống Yên Kiều ngoan ngoãn gật đầu: "Ngủ."

Lận Huyên: "Ừm."

Lận Huyên khẽ cười: "Lên trước đi, tôi lấy quần áo cho em."

Tống Yên Kiều vừa bước lên hai bậc cầu thang thì nghe thấy tiếng cười nhẹ của Lận Huyên, liền quay đầu lại nhìn. Ánh đèn hắt xuống làm gương mặt người đàn ông thêm phần sắc nét, góc cạnh. Không biết từ lúc nào, hai chiếc cúc áo sơ mi đã được cởi ra.

Dưới ánh đèn đung đưa, cổ áo rộng mở để lộ xương quai xanh cùng yết hầu đầy cuốn hút.

Tống Yên Kiều đứng trên cao hơn Lận Huyên hai bậc, cúi xuống liền thấy phần ngực ẩn hiện sau lớp áo sơ mi trắng.

[Ba lớn, ba... Ba lại đang quyến rũ con!!!]

Lận Huyên khẽ nhếch môi, nhìn bộ dạng hiện tại của cậu thiếu niên. Hàng mi dài khẽ run rẩy, vừa non nớt vừa thu hút.

Lận Huyên cố tình hỏi: "Sao không đi tiếp? Kiều Kiều đang nghĩ gì vậy?"

Tống Yên Kiều: "..."

Ánh mắt Tống Yên Kiều lảng tránh, rồi bất chợt đưa ra một yêu cầu đầy bất hợp lý: "Tôi muốn hôn anh, có được không?"

Lận Huyên thoáng sững lại. Đối mặt với sự thẳng thắn đột ngột của Tống Yên Kiều, anh có chút không biết phải phản ứng thế nào.

Anh vốn nghĩ mình có thể nắm chắc nhịp điệu, từng chút một dẫn dắt Tống Yên Kiều theo ý mình. Ngay cả việc cởi cúc áo sơ mi cũng là cố ý, một tay mở cửa, một tay tùy ý nới lỏng.

Nhưng không ngờ, Tống Yên Kiều lại đột ngột yêu cầu như vậy.

Hoàn toàn phá vỡ kế hoạch của anh.

So với những suy nghĩ vòng vo trong lòng, thực tế lại khác hoàn toàn. Thẳng thắn, ngây thơ, chẳng chút giấu giếm mà bày tỏ mong muốn của mình.

Tống Yên Kiều l**m nhẹ môi, đôi môi đỏ bừng như thể chính cậu cũng nhận ra yêu cầu của mình có chút vô lý.

"Nếu không được thì thôi."

"Được."

Vừa dứt lời, giọng nói trầm thấp của Lận Huyên cất lên.

Tống Yên Kiều: "?"

Anh đồng ý luôn sao?

Dễ dãi vậy à?

Tống Yên Kiều có chút đắc ý: [Tôi đã bảo rồi mà, ba lớn sinh ra là để làm nam bồ tác mà. Cậu xem kìa 47, thái độ phục vụ tốt quá còn gì! Không gọi là ba lớn thì gọi ai giờ? Với thái độ phục vụ này, ba tháng leo lên top đầu là chuyện sớm muộn.]

Lận Huyên: "..."

47 nhìn bảng thống kê trong hệ thống, thấy chỉ số rung động của Lận Huyên đã nhảy vọt lên tận 350, nhất thời rơi vào im lặng.

Lần đầu tiên cảm thấy Lận Huyên có chút... ừm, cũng hơi thảm. Tống Yên Kiều chỉ nói một câu, vậy mà từ trạng thái bình thường lại thành ra chiêu mạnh nhất, chỉ số rung động tăng vọt.

Nhưng ngược lại chỉ số rung động của Tống Yên Kiều vẫn giữ nguyên vỏn vẹn 5 điểm đáng thương.

Lận Huyên: "Lên lầu tắm không?"

Tống Yên Kiều gật đầu: "Tắm chứ."

Lận Huyên: "Muốn ngủ chung không? Tôi không làm gì đâu, chỉ ngủ thôi, đắp chăn rồi tám chuyện?"

Tống Yên Kiều chớp mắt: "Được."

[Được đắp chăn rồi hôn nhau.]

[Còn được đắp chăn rồi giúp anh giải tỏa nữa.]

Lận Huyên: "..."

Anh đúng là vẫn còn hơi bảo thủ.

Lận Huyên: "Em thích cái gì?"

Tống Yên Kiều chậm rãi chớp mắt: [Em thích S, thích bị anh khinh khỉnh mà sỉ nhục. Em cũng thích làm M, thích vừa động một cái là có tiền rơi ra.]

Lận Huyên: "..."

Lận Huyên mở tủ quần áo, lấy ra mấy bộ đồ ngủ: một bộ trắng in hình gấu, một bộ màu vàng với hình họa tiết, một bộ hồng nhạt in sao biển...

Tống Yên Kiều tròn mắt nhìn chằm chằm đống đồ ngủ mà Lận Huyên đã chuẩn bị sẵn, rõ ràng là thích đến không giấu nổi: "Bộ in gấu nhỏ! Em thích bộ gấu!"

Tống Yên Kiều thực ra cũng thích cả mấy bộ còn lại, nhưng mà chỉ được chọn một cái.

[Ba ơi, ba có gu quá đi!]

Lận Huyên đưa bộ đồ ngủ cho Tống Yên Kiều: "Lát nữa muốn chơi game hay xem phim?"

Tống Yên Kiều hơi nghiêng đầu, vẻ ngoài trông có vẻ ngây thơ, nhưng trong lòng lại không giấu nổi kích động.

[Ba ơi, sao ba lại rành vậy?]

[Chơi game gì!?]

[Thần tượng Ice hả?]

[Xem phim gì? Xem xong rồi có làm gì nữa không?]

Lận Huyên: "..."

Anh nghiêm túc tự hỏi, rốt cuộc là Tống Yên Kiều đang nói giỡn hay nói thiệt vậy.

Nếu cậu thích cũng không cần phải gán ghép cho cậu tính cách nào hết.

Nhận ra ý nghĩ của mình, Lận Huyên bỗng chốc im lặng, ngẫm nghĩ hồi lâu. Hình như anh đã bị CPU của Tống Yên Kiều lập trình mất rồi. Bây giờ, đầu óc toàn nghĩ cách dụ dỗ cậu.

Lận Huyên: "Em có muốn chơi game không?"

Tống Yên Kiều ngoắc tay gọi anh lại. Đôi mắt hạnh trong veo, hàng mi dài khẽ rung, móng tay cắt gọn, đầu ngón tay tròn trịa với một vầng trăng nhỏ.

Lận Huyên còn đang đoán xem cậu có ý gì, thì Tống Yên Kiều đã nhẹ giọng nói: "Lại đây, tôi nói nhỏ cho anh nghe."

[Chuyện không thể nói to thì đương nhiên phải thì thầm rồi.]

Lận Huyên: "..."

Tống Yên Kiều đúng là biết cách giấu chuyện quá.

Cậu vòng tay qua cổ anh, đôi tay trắng nõn khẽ động. Lận Huyên theo bản năng giữ lấy eo cậu, nhìn chằm chằm vào làn da đỏ ửng vì hơi thở của anh, đôi môi bóng nước như sắp chạm vào vành tai anh.

Trên người cậu tỏa ra một mùi hương nhẹ nhàng, thoang thoảng mùi quýt xanh, tựa như chỉ cần bóc nhẹ một lớp vỏ là nước quả sẽ trào ra.

"Được không?"

Giọng nói trong trẻo mà dễ nghe.

Lận Huyên không hề dao động, bàn tay giữ trên eo Tống Yên Kiều vẫn bất động, nhưng ánh mắt lại tối đi vài phần: "Em nói nhỏ quá, tôi không nghe rõ. Kiều Kiều, nói lại lần nữa đi."

Tống Yên Kiều không giận, còn tiến sát thêm chút nữa, cánh môi lướt nhẹ qua vành tai anh: "Tôi nói là..."

Yết hầu Lận Huyên khẽ nhấp nhô.

Thiếu niên ngửa đầu, ánh mắt chờ mong nhìn anh: "Được không?"

Lận Huyên: "Xin lỗi, Kiều Bảo, nãy tôi mất tập trung. Em nói lại lần nữa được không?"

Tống Yên Kiều: "?"

Tống Yên Kiều: "Thôi được rồi, tôi nói lại lần nữa cho anh nghe. Nhưng mà anh đúng là kiểu học sinh không nghiêm túc, cứ lơ đễnh suốt..."

Cậu mím môi, ánh mắt có chút hâm mộ.

Không nghiêm túc, nhưng vẫn có thể học giỏi.

Cậu thì không giống vậy, phải nghiêm túc học hành mới có thể đạt điểm cao.

Tống Yên Kiều: "Không thèm nói chuyện với anh nữa."

"Nói thêm lần nữa đi, lần này tôi nhất định nghiêm túc nghe." Lận Huyên dịu giọng dỗ dành. Đôi mắt dài hẹp của anh lúc không nói gì trông có chút lạnh nhạt, nhưng giờ phút này lại mang theo vẻ thành khẩn như một học sinh chăm chỉ muốn tiếp thu kiến thức.

Đại nhân Sóc Con cuối cùng vẫn quyết định rộng lượng, lại nói thêm một lần nữa cho người ba lớn này.

Cậu không hề nhận ra trong ánh mắt của Lận Huyên có chút chờ mong.

47: "..."

Đồ ngốc này, Lận Huyên không phải không nghe thấy đâu.

Anh ta chỉ đang chơi chiêu, cố ý để cậu ôm anh ta thôi.

Mấy chiêu trò của Lận Huyên thực sự là không lên nổi mặt bàn. Mà kể cả có nói ra, người khác cũng sẽ không bao giờ làm theo!

Sau khi nghe lại lần nữa, Lận Huyên im lặng một chút.

Lận Huyên: "Em chắc chứ?"

Tống Yên Kiều gật đầu: "Đương nhiên chắc."

Tống Yên Kiều: "Cũng đâu thể chơi trò cởi 1 món trả 100 đồng đâu?"

Lận Huyên: "..."

Lận Huyên: "Được."

Tống Yên Kiều nói xong thì ngoan ngoãn đi tắm.

Lận Huyên cũng ra khỏi phòng, đến phòng tắm khác để tắm rửa. Ở đó anh có không ít đồ dùng riêng.

47 nhìn đến đây cũng phải lắc đầu, thầm nghĩ Lận Huyên đúng là hồ ly tinh.

Nếu ở thời cổ đại, có khi anh ta còn biết cách dùng thôi tình hương nữa ấy chứ.

---

Tống Yên Kiều nhảy một vòng rồi tung tăng bước ra khỏi phòng tắm: [Cảm ơn quý vị đã theo dõi, xoay người cúi chào cảm ơn, xoay người lần nữa cúi chào, lại xoay người...]

Sau đó, cậu thấy Lận Huyên đang ngồi bên cạnh, cúi đầu như đang đọc sách.

Tống Yên Kiều suýt nữa hét lên.

[Sao ba lớn lại ở đây? Sao ba nhanh vậy? Ba không phải đang tắm à? Ba nhà ai mà tắm nhanh vậy chứ?]

Lận Huyên khẽ cong khóe môi, nhưng vẫn cố nhịn để Tống Yên Kiều không nhận ra anh vừa nhìn thấy cậu nổi điên.

[Mình.... Mình không nên bước ra như thế này. Đáng lẽ mình phải lăn trên sàn đầy bọt xà phòng, bò qua bò lại, giả vờ mình là một con cá đang quẫy đuôi trên cạn...]

Lận Huyên nhướng mày, đã dần quen với kiểu suy nghĩ trừu tượng của Tống Yên Kiều.

Giả vờ làm người cá xinh đẹp à?

[Giả vờ mình là con cá hồi vừa nhảy lên khỏi mặt băng, xung quanh toàn là gấu, quẫy tới quẫy lui, rồi bất cẩn nhảy thẳng vào miệng gấu.]

[Sau đó làm gấu bị sặc.]

[Sóc Con số 1: Ai muốn hại tôi hừng hực thế này? Là ai?]

[Sóc Con số 2: Con cá này tuyệt đối không cúi đầu trước thế lực tà ác! Tại sao bạn lại ăn tôi, tại sao bạn lại ăn tôi! (Nhưng vẫn điên cuồng quẫy đuôi) Tôi chỉ muốn về nhà, về nhà để dụ hoặc thôi mà...]

[Vì tất cả những ai yêu mà đau, vì tất cả những ai hận mà tổn thương, tôi đã không thể phân biệt được đâu là yêu, đâu là hận... Hay là cứ để máu và nước mắt hòa vào nhau mà chảy xuống đi.]

Lận Huyên: "..."

Anh đúng là vẫn đánh giá thấp mức độ quái dị của Tống Yên Kiều.

Lận Huyên: "Kiều Bảo, để tôi sấy tóc cho em nhé?"

Tống Yên Kiều ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh Lận Huyên, chờ anh giúp mình sấy tóc.

Cậu chỉ yên lặng được hai giây, rồi trong lòng lại bắt đầu lải nhải: [Tiền của tôi đâu? Tiền của tôi đâu?]

[Rốt cuộc là ai đã lấy trộm tiền của tôi?]

[À... được rồi, tôi không có tiền, tôi chỉ có năm đồng lẻ hai xu thôi.]

[Ba ơi, ba có biết không? Trong đầu con toàn là hình ảnh ba thôi đó.]

Lận Huyên: "..."

Mức rung động có chút tăng lên, thêm được 5 lẻ 2 điểm hả?

Lận Huyên thậm chí không dám mong Tống Yên Kiều sẽ chủ động một chút, vì ngay cả khi điểm rung động là 0, trông cậu ấy vẫn như đang yêu anh.

Lận Huyên bị Tống Yên Kiều làm tức tới muốn cười, nhưng giá trị rung động này có vẻ vẫn chưa đạt tiêu chuẩn.

"Sấy xong rồi, tôi đi tắt đèn đây."

Tống Yên Kiều rõ ràng rất phấn khích. Lận Huyên cuối cùng xoa nhẹ lên mái tóc cậu, xác nhận đã khô rồi mới buông ra: "Đi đi."

Trong phòng chỉ còn lại một chiếc đèn ngủ ở đầu giường, ánh sáng vàng dịu rọi lên nửa gương mặt của thiếu niên. Đôi mắt cậu lấp lánh như một chú mèo con đang tập săn mồi, ánh nhìn sắc bén như thể đã vững vàng khống chế được con mồi dưới móng vuốt.

"Tôi... tôi nên hôn ở đâu?"

Chú mèo con nghiêm túc học hỏi, tích cực xin chỉ dạy.

Lận Huyên bị Tống Yên Kiều đè lên, chiếc áo choàng lụa đen bị cậu kéo bung, lộ ra cơ bụng rắn chắc.

Lận Huyên nắm lấy cổ tay trắng nõn của Tống Yên Kiều, bình tĩnh nói: "Lấy tư duy của một người kinh doanh mà nói nếu đã muốn kiếm tiền thì dù không lời cũng phải hòa vốn."

"Bảo bối nghĩ rằng với 100 đồng của mình, phải đầu tư thế nào mới có thể thu hồi vốn đây?"

Vừa nãy khi chơi trò chơi với Lận Huyên, Tống Yên Kiều đã đồng ý rằng nếu chạm vào anh, cậu sẽ đưa anh 100 đồng.

Lận Huyên cảm thấy, kiểu thích này cũng khá đặc biệt. Tống Yên Kiều thích tiền đến mức ngay cả khi chơi trò yêu đương với anh, cũng phải dùng tiền để trao đổi. Nếu đây không phải là thích thì là gì nữa?

Tống Yên Kiều nghiêm túc suy nghĩ. Đúng rồi, vậy đương nhiên là hôn môi để hòa vốn rồi.

Cậu định vươn tới hôn nhưng khi chạm phải ánh mắt của Lận Huyên, chút dũng khí vừa có đã lập tức tan biến.

[Hu hu hu, mình thật sự quá vô dụng, ngay cả ba lớn mình còn không thể cưỡng hôn, vậy mình còn có thể cưỡng hôn ai nữa đây?]

[Trời ơi, chẳng lẽ phải làm khó con Sóc Con này đến mức đó sao?]

[Không thể trực tiếp hôn mình luôn sao? Sao lại bắt mình chủ động? Chẳng lẽ mình không xứng đáng được hôn sao?]

Lận Huyên nhướng mày. Nếu Tống Yên Kiều có một chút chủ động thì cũng không đến lượt anh.

Cậu nhóc này mạnh miệng vậy thôi, đến lúc thực sự hành động lại hoàn toàn lép vế. Bề ngoài trông như rất có kinh nghiệm, nhưng trong mắt cậu đã nhiễm màu nước, trông không giống như anh đang bắt nạt cậu, mà giống như có ai đó đang bắt nạt cậu vậy.

Tống Yên Kiều: "Anh... nhắm mắt lại đi."

Lận Huyên nuốt khẽ, ngoan ngoãn nhắm mắt: "Ừ."

Tống Yên Kiều chậm rãi tiến lại gần, hàng mi chạm nhẹ lên mặt Lận Huyên, khẽ run rẩy, tựa như một chiếc lông chim khẽ đậu lên trái tim, khiến nó ngứa ngáy.

"Bẹp" một tiếng vang dội, hôn xong liền chạy mất.

Chỉ là một nụ hôn phớt qua môi như chuồn chuồn lướt nước.

Lận Huyên thậm chí còn chưa kịp cảm nhận độ mềm mại của đôi môi ấy, thì Tống Yên Kiều đã vội vã rời đi.

Sau đó, cậu ném cho anh 100 đồng.

"Hôn xong rồi, tiền trả cho anh đó."

Lận Huyên: "......"

Thiếu niên ngồi co lại trong góc, gương mặt đã đỏ bừng lên như một trái đào chín mọng. Hàng mi dài khẽ run, ánh đèn màu cam ấm áp phủ lên mi mắt cậu, khiến cậu trông có chút đáng thương.

Khuôn mặt nhỏ nhắn, vành tai, đuôi mắt đều đỏ rực.

[Mẹ ơi, con giỏi lắm đúng không? Con cũng đã cưỡng hôn người khác rồi!]

Lận Huyên: "......"

Cũng có chút tiến bộ đấy, nhưng chỉ là một chút mà thôi.

Lận Huyên nhìn vào hệ thống, thấy điểm rung động của mình đột nhiên tăng lên, có chút không tin nổi. Đến khi nhìn kỹ con số dừng lại ở 30 điểm, anh mới thực sự ngơ ngác.

Lận Huyên: "?"

Tống Yên Kiều có vẻ như đang chơi một hệ thống hoàn toàn khác với anh.

Chạm nhẹ một cái mà tăng tận 25 điểm.

Hệ thống 47 bị cưỡng chế tắt máy suýt nữa thì sốc đến hỏng khi nhìn thấy điểm rung động của Tống Yên Kiều đột ngột tăng lên 30. Sau đó nhìn sang Lận Huyên, thấy điểm của anh sắp vượt mốc 500, hệ thống chỉ có thể câm nín.

Nhãi con nhà nó, chỉ vậy thôi mà cũng phấn khích đến mức này sao? Một nụ hôn mà suýt nữa đã tăng cả trăm điểm.

Lận Huyên: "Muốn hôn nữa không?"

Tống Yên Kiều bối rối đến nói lắp: "Không... không hôn, không... không có tiền."

Lận Huyên: "......"

Anh không nhịn được bật cười. Không có tiền mà vẫn còn muốn chơi trò này?

Sóc Con vừa ham ăn lại còn mê chơi.

Tống Yên Kiều không dám quay đầu lại, chỉ cảm thấy trái tim loạn nhịp thật sự, trong đầu toàn là hình ảnh ba lớn nghiêm nghị vừa rồi.

Hệ thống điên cuồng kích hoạt, không chút do dự lên tiếng: "Cưng... cưng cười cái gì? Không được cười, đừng cười nữa!"

"Mình nghèo thì làm sao? Nghèo thì không được làm mấy chuyện này à?"

"Mình vốn đã nhút nhát, mình có làm gì sai chứ? Đầu tiên là Cậu Bé Bọt Biển, rồi đến ông chủ làm điểm tâm hành tỏi xào thêm chút trẻ con, ai cũng thích ăn, mẫn cảm cũng có thể dùng, còn có thể thêm tí sốt..."

"Tuy rằng thực vật cần diệp lục để quang hợp, nhưng xét về quá trình tinh luyện muối ăn, giải phương trình bậc hai lại có liên quan đến việc Tần Thủy Hoàng thống nhất 6 nước."

"Mình đang nói cái gì vậy? Bạn hiểu không? Mình chỉ là một thiếu niên nhút nhát, vô tội, chỉ muốn hôn thử một cái mà thôi, mình có làm gì sai chứ?"

"Đúng, mình sai rồi! Mình là một tên nghèo kiết xác, mình đáng chết ngàn lần! Mình không nên ảo tưởng về việc mình có thể tùy tiện bắt một anh đẹp trai trên phố để hôn, cũng giống như mình không nên... Hu hu hu, ba ơi, mau nghe tiếng lòng hoảng loạn của thần thiếp đi!"

Tống Yên Kiều loạn ngôn một tràng dài. Lận Huyên cuối cùng cũng hiểu ra cậu nhóc này đang hoảng hốt, cảm giác có gì đó không đúng lắm.

Thiếu niên tủi thân nhìn chằm chằm anh, ánh mắt như con chó nhỏ đáng thương.

Lận Huyên chủ động ôm lấy cậu: "Không có gì kỳ lạ hết, anh cũng giống vậy thôi. Tim cũng đập rất nhanh."

"Hôn môi..."

Lận Huyên dừng lại một chút, thật lòng mà nói, anh không muốn gọi nụ hôn chạm môi vừa rồi là 'hôn môi' chút nào.

"Hôn môi chính là như vậy, adrenaline tăng vọt, dopamine sinh ra, tất cả đều làm con người cảm thấy vui vẻ, phấn khích."

Tống Yên Kiều: "Tôi đương nhiên biết, nhưng mà..."

Cậu chớp mắt, nhìn anh đầy nghiêm túc: "Anh Lận..."

Lận Huyên: "Ừm, sao vậy?"

Tống Yên Kiều: "Hay là anh trả lại tôi 100 đồng đi, tôi cảm thấy chuyện này không giống như tưởng tượng của tôi lắm. Không hài lòng thì có thể hoàn trả đúng không?"

Thiếu niên ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo lên, ánh mắt mong chờ nhìn anh: "Tôi cảm giác anh vừa rồi... giật điện tôi."

Lận Huyên: "......"

Anh là lươn điện chắc?

Lận Huyên lặng lẽ lấy tờ 100 đồng vẫn còn ấm trong tay, đưa lại cho Tống Yên Kiều.

Lúc này anh thậm chí bắt đầu hoài nghi, có phải cậu nhóc này chỉ muốn lấy lại 100 đồng nên mới cố tình cho anh một điểm đánh giá kém không.

Sóc Con lươn lẹo.

Lận Huyên mở chiếc hộp đặt trên sàn, bên trong toàn là tiền mặt chất thành từng chồng.

"Hôn một cái, 500 ngàn?"

"Còn muốn hôn nữa không? Bé cưng?"

Tống Yên Kiều ôm chặt tờ 100 đồng vừa lấy lại, ngơ ngác: "?"

[500 ngàn... mình có thể làm được! Mình có thể hôn đến khi anh ấy phá sản luôn! Hôn! Mình không sợ anh!]

Đôi mắt thiếu niên vẫn còn ươn ướt, chớp chớp liên tục, trông như một chú thỏ trắng vô tội.

Lận Huyên: "......"

Không tin.

【 Tác giả có chuyện muốn nói 】

Kiều Bảo: Sóc Con được hôn môi rồi.

Lận Huyên: ...... Bảo bối, đó chỉ là môi chạm vào môi, không phải hôn môi.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận