Bậc thầy đổ thừa.
Còn chưa kịp nói gì thì anh đã bị Tống Yên Kiều dội cả chậu nước bẩn lên đầu.
Mà anh cũng không thể trách cứ Sóc Con đen tối này được.
Ít nhất là bây giờ không thể. Bây giờ chưa thể để Tống Yên Kiều biết rằng anh có thể nghe được tiếng lòng của cậu.
Khóe môi Lận Huyên khẽ nhếch lên rồi tiếp tục lắng nghe tiếng lòng của Tống Yên Kiều.
Vẫn là nơi quen thuộc. Lần đầu tiên đến đây là vào buổi tối, Tống Yên Kiều cũng không để ý nhiều. Nhưng lần này thì cậu mới chú ý đến hồ bơi phía trước biệt thự.
Tống Yên Kiều đi theo Lận Huyên vào cửa, vừa mới bước vào cậu đã nghe anh hỏi: "Muốn hôn không?"
Hàng mi dài của Tống Yên Kiều khẽ run, môi hơi mím lại. Đôi môi của thiếu niên nhạt màu và khi khẽ nhấp lại thì ửng lên chút ánh nước, trông càng mê người hơn.
Tống Yên Kiều: "Ừm."
Bề ngoài có vẻ rụt rè nhưng trong lòng thì không kìm được mà lẩm bẩm: [Sao anh biết em muốn hôn hả? Có phải anh đang nghe lén em không?]
Lận Huyên đặt bàn tay lớn lên eo Tống Yên Kiều, cúi mắt nhìn chằm chằm vào chàng trai xinh đẹp trong lòng mình.
Không phải nghe lén.
Là vì tiếng lòng của Tống Yên Kiều.
Ừm, mà cũng không hẳn là vì tiếng lòng của cậu. Vì anh cũng rất muốn hôn Tống Yên Kiều. Hôn thật sâu, hôn đi hôn lại, hôn đến mức dù Tống Yên Kiều có lộ ra biểu cảm mơ màng thì cũng không muốn dừng lại.
Nhưng Tống Yên Kiều hình như không chú ý lắm, dù chưa hôn nhưng Tống Yên Kiều lại không ngừng nghĩ ngợi, trong đầu toàn những câu nói trêu chọc không đứng đắn gì.
[Em có một ngàn năm tiền sinh hoạt phí mỗi tháng, em nguyện ý đưa anh 1314, còn lại 185 là chiều cao của em, thêm tám đồng là cơ bụng của em. Đừng hỏi tại sao thiếu bảy đồng, vì em yêu anh đến mức bị phán tù chung thân vô thời hạn.]
Vậy nên là chỉ cho anh một đồng thôi à?
Lận Huyên cúi xuống, hôn lên môi thiếu niên, muốn chiếm lấy toàn bộ tâm trí của Tống Yên Kiều để cậu không còn nghĩ đến bất cứ thứ gì khác.
"Ưm..."
Cổ trắng nõn của Tống Yên Kiều hơi ngửa ra, đuôi mắt ánh lên chút nước. Ban đầu Lận Huyên chỉ đơn giản cúi xuống hôn nhẹ, nhưng về sau lại bế người lên, bàn tay lớn lưu luyến đặt ở hõm eo thiếu niên.
Tống Yên Kiều vừa định suy nghĩ gì đó thì đã bị anh hôn đến mức không còn đầu óc mà nghĩ.
Ánh mắt của Lận Huyên càng ngày càng sâu thẳm. Anh hôn từ môi xuống đuôi mắt đỏ ửng của Tống Yên Kiều rồi lướt qua vành tai nóng rực. Lúc thì dịu dàng mềm mại như mưa xuân, lúc thì lại như muốn nuốt chửng cậu vào bụng.
Lận Huyên biết mình thích Tống Yên Kiều, nhưng anh không ngờ bản thân lại mất kiểm soát đến vậy, đặc biệt là khi nhìn thấy ánh mắt ngây thơ mà mờ mịt của Tống Yên Kiều.
Giọng Lận Huyên trầm thấp: "Bảo bối..."
Hai người lúc này đã ôm sát nhau trên sofa. Tống Yên Kiều nhỏ giọng đáp lại, giọng nói mang theo chút nghẹn ngào, khiến lòng người ngứa ngáy: "Ừm."
[Gọi... gọi em làm gì vậy? Ư...]
Ngoan quá.
Tống Yên Kiều cũng biết mình là bảo bối sao?
Lận Huyên không nhịn được, lại cúi xuống hôn lên đôi môi mềm mại kia. Nhưng Lận Huyên không bỏ qua biểu cảm có phần lạ lùng của cậu, thiếu niên không dám ngẩng đầu, hàng mi dài run rẩy.
Trên cổ còn lưu lại dấu vết từ những nụ hôn trước đó, vết đỏ in trên làn da trắng tựa như hoa mai nở trên tuyết.
Đẹp đến rung động lòng người.
Giọng Lận Huyên khàn khàn: "Để anh giúp em, được không?"
Toàn thân Tống Yên Kiều nóng ran, cuộn tròn trong lòng Lận Huyên. Toàn thân Lận Huyên cao lớn mà cậu nép vào lòng anh thì trông cứ như nhỏ đi một nửa.
Với một người hướng nội như Tống Yên Kiều, chuyện này thực sự quá k*ch th*ch. Cậu muốn tránh né nhưng cuối cùng lại chui vào lòng Lận Huyên với cơ thể run nhẹ.
Đôi mắt hạnh của cậu lộ ra chút mơ màng, thoáng chốc thất thần như vẫn chưa kịp phản ứng lại vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.
Một lúc lâu sau, khi đang vùi trong lòng Lận Huyên, Tống Yên Kiều mới chậm chạp nhận ra anh vừa giúp cậu làm gì.
Lận Huyên xong việc thì cũng để lại đủ thời gian cho cậu hoàn hồn.
Hai người ôm nhau trông hệt như một cặp tình nhân mới yêu, dường như vừa rồi không có chuyện gì quá đáng xảy ra hết.
Chỉ đơn giản là ôm nhau, tận hưởng một buổi chiều yên tĩnh bên nhau.
Tống Yên Kiều lúc này mới hậu tri hậu giác mà đỏ bừng tai.
Cậu đưa tay chạm nhẹ vào yết hầu của Lận Huyên. Người đàn ông cúi xuống nhìn cậu, ánh mắt vẫn còn vương chút áp bức, thoáng chút hung dữ.
Yết hầu của Lận Huyên khẽ lăn. Anh nắm lấy tay Tống Yên Kiều và lúc này ánh mắt mới dịu đi đôi chút, nhưng đáy mắt vẫn cuộn trào cảm xúc chưa kịp tan biến.
"Sao vậy?"
"Ngoan nào, đừng sờ lung tung."
Tống Yên Kiều khẽ nhấp môi đỏ bừng, rồi lại bị Lận Huyên nhìn chằm chằm. Cậu đưa tay ra: "Em cũng có thể giúp anh."
Yết hầu của Lận Huyên lại không nhịn được mà trượt lên xuống một cái.
Anh nắm lấy tay Tống Yên Kiều. Đôi tay thiếu niên thon dài, mềm mại, trên bề mặt còn có một lớp chai rất mỏng. Giọng Lận Huyên càng khàn: "Không cần đâu, không cần em giúp, cứ vậy là được."
Hiện tại anh vẫn chưa muốn Tống Yên Kiều giúp. Dù sao thì trong suy nghĩ của cậu, hai người họ vẫn chỉ là bạn bè.
Tống Yên Kiều lại nép vào lòng Lận Huyên, định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
Tống Yên Kiều vẫn ôm chặt Lận Huyên, trong lòng lẩm bẩm: [Thật sự không cần hả? Hôn môi cũng hôn rồi, giúp đỡ nhau một chút cũng không phải không được.]
[Nhưng mà... thật sự sẽ không nghẹn đến hỏng à?]
[Ba lớn ơi, anh không thấy khó chịu hả? Nhưng mà em có chút khó chịu á.]
Tống Yên Kiều không biết phải làm sao để tiếp tục nằm trong lòng Lận Huyên.
Lận Huyên kéo cậu sát vào mình hơn một chút. Cảm giác phía sau eo bị cọ nhẹ khiến Tống Yên Kiều lập tức tròn mắt với vẻ mặt không thể tin nổi.
Cậu không dám động đậy nữa.
Ngoan ngoãn rúc vào lòng Lận Huyên:
[Hay là... em dùng chân đạp 2 cái giúp anh nhé?]
Lận Huyên: "......"
Không cần lắm đâu.
Lận Huyên buông Tống Yên Kiều ra: "Anh đi tắm."
Tống Yên Kiều chớp mắt, ngoan ngoãn gật đầu, lại biến thành Sóc Con ngoan ngoãn.
Tống Yên Kiều: "Em cũng đi tắm."
Lận Huyên: "Ừ."
Tống Yên Kiều vốn định tìm áo ngủ, nhưng lục lọi mãi vẫn không thấy. Cậu nhớ lần trước Lận Huyên đã mua rất nhiều mà ta?
Lận Huyên liếc qua góc phòng để đồ. Thì ra anh đã nhét hết áo ngủ mà trước đây mua cho Tống Yên Kiều vào đó rồi.
Anh vẫn thích nhìn Tống Yên Kiều mặc áo sơ mi của mình hơn, thích cảm giác quần áo của mình nhiễm hương quýt trên người cậu.
Lận Huyên giả vờ như không biết gì, từ phía sau ôm lấy Tống Yên Kiều: "Đang tìm gì vậy?"
Tống Yên Kiều: "Áo ngủ á."
Lận Huyên: "Dạo này em đâu có qua đây ở, anh kêu người mang đi giặt rồi, chưa mang về."
Anh nói dối mặt không đỏ, tim không loạn, dù sao cũng đã trải qua nhiều tình huống lớn nhỏ, chuyện cỡ này không đáng là gì: "Mặc áo sơ mi của anh được không?"
Lận Huyên mở tủ quần áo, lấy ra một chiếc sơ mi trắng đưa cho Tống Yên Kiều.
Tống Yên Kiều cũng không suy nghĩ nhiều, dù sao trước đây cậu cũng từng mặc rồi.
Cậu cầm áo sơ mi, quay đầu nhìn Lận Huyên, ánh mắt dần dần trượt xuống, cuối cùng dừng lại ở một vị trí có chút xấu hổ.
[Ba lớn ơi, anh còn không đi tắm à? Cứ đi tới đi lui ở đây làm gì, còn muốn chờ chim hỉ thước bay tới à?]
Lận Huyên: "......"
Nói xong Tống Yên Kiều tự mình vào phòng tắm trước.
Lận Huyên cũng bước vào phòng tắm của mình, trên người đã sớm bị thấm ướt, áo sơ mi dính chặt vào cơ thể, trên vải còn lưu lại dấu vết không đồng đều.
Lận Huyên nhìn áo sơ mi thật lâu, suy nghĩ thật lâu, cuối cùng mới cầm lấy chiếc áo đã ướt đẫm.
Tiếng nước ào ào chảy xuống, chiếc áo sơ mi trắng trong tay anh hoàn toàn bị ướt sũng, vết tích trên đó giao nhau chằng chịt.
Lận Huyên nghĩ có lẽ mình thực sự là một kẻ b**n th**.
Giống như những nhân vật trong truyện fanfic b**n th** vậy.
Tống Yên Kiều tắm xong rất nhanh, sau đó nằm dài trên giường rồi cầm điện thoại trên tay.
Nhưng hiếm hoi thay, hôm nay cậu không lướt điện thoại như mọi khi.
Tống Yên Kiều có kết bạn WeChat với Lương Trạch.
Hôm nay Lương Trạch đã gửi cho cậu rất nhiều tin nhắn.
Trong đó còn có cả ảnh chụp cậu khi rời khỏi nhà.
【 Lương Trạch 】: Cậu đi tìm Lận Huyên à?
【 Lương Trạch 】: Đến nhà Lận Huyên hả?
【 Lương Trạch 】: Hai người đang làm gì vậy? Sao không trả lời tin nhắn của tôi?
Tống Yên Kiều chớp mắt, thật thà trả lời.
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Hôn nhau nè.
【 Lương Trạch 】: ......
【 Lương Trạch 】: Cậu còn nhớ nhiệm vụ của mình không?
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Nhớ chứ, trộm thông tin mật!
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Mà này, anh chuẩn bị tiền đến đâu rồi? Anh phải chuyển trước cho tôi một nửa thì tôi mới tiếp tục trộm.
【 Lương Trạch 】: Đã chuyển cho cậu rồi.
Tống Yên Kiều kiểm tra tài khoản, quả nhiên thấy có thêm một trăm triệu. Không chần chừ, cậu liền chuyển ngay số tiền đó cho Giang Tễ.
Thật ra cậu cũng không lo bị Lương Trạch lừa. Hôm qua hai người mới gặp nhau, Lương Trạch còn ký hợp đồng với cậu. Dù sao thì ai mà nhận ra được người trộm thông tin kinh doanh của Lận Huyên là ai chứ, nên Lương Trạch trả tiền cho cậu theo thỏa thuận.
47 cũng đã rà soát hợp đồng hết lần này đến lần khác, xác nhận không có vấn đề gì.
【 Lương Trạch 】: Cậu có thể cẩn thận hơn một chút không?
Tống Yên Kiều ngơ ngác, cẩn thận cái gì?
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: ?
【 Lương Trạch 】: Trộm hợp đồng của Lận Huyên mà cậu cần phải dùng đến thân thể hả?
【 Lương Trạch 】: Không cần hi sinh lớn như vậy đâu.
Tống Yên Kiều chớp mắt.
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Đâu có lớn đâu.
[Ba lớn của tôi là người đàn ông đẹp trai quyến rũ á nha, tôi không hôn thì không lẽ để anh hôn hả?]
[Nói thật nha, ba lớn của tôi ngày càng biết cách làm rồi, tôi nghi ngờ anh ấy từng ra vào quán bar đó.]
47 vừa được giải phóng trong chốc lát, ôm mặt câm nín.
Không phải do đi quán bar, mà là do anh ta... đọc fanfic!
Quán bar thì có chừng mực, nhưng fanfic thì... không có giới hạn nào hết!
【 Lương Trạch 】: ......
【 Lương Trạch 】: Đừng làm mấy chuyện vô nghĩa.
【 Lương Trạch 】: Nhanh chóng trộm hợp đồng đi.
Tống Yên Kiều chớp mắt, không trả lời tin nhắn của Lương Trạch nữa.
Lúc này Lương Trạch đang ngồi trong một căn phòng tối. Trên màn hình máy tính trước mặt tràn ngập ảnh chụp của Tống Yên Kiều.
Ảnh nào cũng đẹp.
Vì quá đẹp nên dù làm biểu cảm gì, trông cậu vẫn rất đáng yêu.
Lương Trạch trước đó đã khẳng định bản thân sẽ không thích Tống Yên Kiều.
Nhưng đến ngày hôm sau không nhìn thấy cậu, hắn lại nhìn chằm chằm những bức ảnh này...
Không nhịn được mà nghĩ: Nếu Tống Yên Kiều cũng giống như những người khác thì chắc chắn cậu sẽ là người đẹp nhất trong số đó.
Nếu Tống Yên Kiều đã nằm trong tay mình, thì hắn nhất định sẽ không nỡ giao cậu cho bất kỳ ai.
Trước đây hắn cho rằng mỹ nhân chẳng qua chỉ là một món trang trí, một quân cờ xinh đẹp mà thôi.
Nhưng lúc này đây, hắn lại muốn giữ riêng một người đẹp ngốc nghếch như Tống Yên Kiều cho bản thân.
Thậm chí, không muốn để cậu tiếp cận Lận Huyên nữa.
Nhưng Lương Trạch vẫn giữ được lý trí.
Không sao hết, dù Tống Yên Kiều có đẹp đến đâu thì cũng không quan trọng bằng chuyện hắn cần làm.
Lương Trạch buông tập ảnh xuống rồi đứng dậy.
Ngoài cánh cửa kia chính là phòng thí nghiệm, nơi hàng chục nhà nghiên cứu đang bận rộn.
Thấy hắn bước ra, người phụ trách liền đưa tới một lọ dung dịch mới: "Tổng giám đốc Lương, đây là thuốc thử mới nhất."
Lương Trạch lạnh nhạt nhìn một cái, khẽ đáp: "Ừ."
Người phụ trách nuốt nước bọt, căng thẳng hỏi: "Phải tiêm tiếp sao? Bọn họ trông không ổn lắm."
Lương Trạch: "Đương nhiên! Tốt nhất là mấy người nên cầu nguyện thuốc thử lần này thành công đi."
Lương Trạch đã dốc sức cho dự án này suốt nửa năm. Thật ra nghiên cứu một lĩnh vực mới trong khoảng thời gian ngắn như vậy mà chưa có kết quả cũng là điều bình thường, nhất là khi đây lại là một lĩnh vực chưa từng xuất hiện trước đó. Những tài liệu tham khảo ít ỏi cũng chỉ là nghiên cứu trên một số loại côn trùng khác.
Nhưng Lương Trạch là một người kinh doanh. Hắn đã đầu tư hàng tỷ vào đây, không thể chấp nhận chuyện đổ tiền mà không thu được chút thành quả nào.
Người phụ trách run rẩy. Anh ta cũng mong dự án này thành công, không chỉ vì Lương Trạch mà còn vì chính anh ta. Nếu nghiên cứu này thành công, danh tiếng của anh ta sẽ được nâng cao mà Lương Trạch kiếm được tiền thì chắc chắn cũng không bạc đãi anh ta.
Anh ta không phải người có quá nhiều lương tâm, nhưng cũng không dám thử nghiệm trực tiếp trên cơ thể người.
Chỉ là cuối cùng lương tri cũng không thắng nổi sức hấp dẫn của quyền lực và tiền bạc.
---
Giang Tễ nhận được tiền Tống Yên Kiều gửi đến liền nhắn tin ngay.
【 Giang Tễ 】: Ăn cướp hả?
Tống Yên Kiều vung vẩy đôi chân trắng nõn.
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Không có, chỉ lừa một tên ngu thôi. Tên đó đáng bị vậy.
Tống Yên Kiều không hề thấy áy náy khi lừa Lương Trạch. Loại người như hắn lừa được thì cứ lừa, nếu có thể khiến hắn phá sản thì càng tốt.
【 Giang Tễ 】: Loại thuốc thử trước đây tác dụng phụ đã giảm đi rất nhiều. Nhưng giờ thầy đang nghiên cứu loại mới, có lẽ tác dụng phụ sẽ còn thấp hơn nữa. Vẫn cần kiểm tra thêm vì hàng mẫu rất ít.
Tống Yên Kiều lập tức bật dậy.
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Ủa Giang chuột bạch, thầy lại tự làm thí nghiệm trên người mình nữa hả? Thầy thật sự coi mình là chuột bạch à?
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Thầy tiêu đời thì chúng ta cũng tiêu đời luôn đó!
Tống Yên Kiều thật sự muốn nghiêm túc phê bình Giang Tễ, dù rằng điều này có hơi trái với suy nghĩ của cậu trước đây.
Trong nguyên tác, Giang Tễ vì nghiên cứu mà đã thử nghiệm trên chính mình rất nhiều lần. Cuối cùng nghiên cứu thành công, nhưng cái giá mà anh ta phải trả thì cực kỳ thảm khốc.
Nhưng lần này, nhờ có công cụ gian lận là 47, mỗi lần Giang Tễ điều chế ra thuốc thử mới thì 47 đều sẽ kiểm tra, đối chiếu kết quả rồi đưa ra báo cáo. Sau đó, Giang Tễ mới tiếp tục nghiên cứu.
Cho dù có 47 hỗ trợ, quá trình này vẫn phải lặp đi lặp lại vô số lần. Hơn một ngàn lần thử nghiệm thất bại mới đổi lấy được một lần thành công, chỉ là hiện tại thuốc thử vẫn chưa thể sử dụng.
Tống Yên Kiều nghiêm túc.
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Giang chuột bạch ơi, thầy đừng cố chấp nữa. Giờ thầy gọi một người giao hàng đi, em sẽ gửi địa chỉ rồi thầy gửi thuốc thử cho em, em lập tức cho thầy kết quả.
【 Giang Tễ 】: ...
Mới đối cứng một lần với Tống Yên Kiều, cậu lại coi anh như chuột bạch thật à?
【 Giang Tễ 】: Khai giảng rồi cũng không cần đi làm thêm nữa. Trở về giúp thầy chuẩn bị viết tạp chí.
Tống Yên Kiều không thể tin nổi, tay run run.
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Phát tạp chí? Ý thầy là em đi viết tạp chí á? Viết cái gì hả?
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: failure, joker, silence* à?
(*: Failure (Thất bại), Joker (Hề), Silence (Im lặng))
Giang Tễ: "..."
Đúng là ba cái tên đỉnh cao mới.
Không biết Tống Yên Kiều có thực sự silence không, nhưng nói chung là có hơi bị silence thật.
[Xin lỗi nha, em ngoại tình rồi.]
Lận Huyên vừa bước vào phòng đã nghe thấy câu này vang lên trong đầu Tống Yên Kiều.
Cậu thiếu niên nằm rũ trên giường, áo sơ mi xộc xệch, hai chân khẽ đung đưa. Làn da trắng muốt, trên đùi còn hằn mấy vệt đỏ mờ mờ, nổi bật đến mức không thể lờ đi được.
Tống Yên Kiều ngoại tình?
Anh là người thứ ba à?
[Em ngoại tình với nghiên cứu học thuật rồi. Em không có chút hứng thú nào với hướng nghiên cứu của thầy Giang Tễ nữa. Em lại còn điên cuồng rung động với người khác nữa. Đọc tài liệu chưa đầy ba mươi giây đã mất tập trung. Em thực sự bị liệt dương với học thuật. Xin lỗi nhé! Thầy Giang, em không thể nào trở thành con ngoan trò giỏi như thầy mong muốn được.]
[Cho dù có cố mà làm ra thành quả thì cũng chỉ là đồ bỏ đi thôi. Định sẵn là sẽ bị đẩy vào cái tạp chí failure (thất bại) đó, để ai nhìn vào cũng chỉ muốn silence (câm nín). Đến lúc ấy, họ sẽ hiểu em chính là một tên joker (hề) thứ thiệt.]
Tống Yên Kiều lải nhải trong đầu, cố tình để Giang Tễ nghe thấy, mong anh ta thương xót mình một chút.
Đừng ép Sóc Con bị bệnh liệt dương mà hãy đi làm khó con cừu non Đường Lan đi.
Lận Huyên: "..."
Bệnh liệt dương về mặt học thuật.
Cũng có lý đấy chứ.
Lận Huyên cảm thấy ở bên Tống Yên Kiều lâu rồi, nghe thấy cái gì cũng thấy bình thường.
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Em thực sự không làm nổi, em không yêu kẻ đó được. Tình cảm gượng ép sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu. Thầy có nhốt em trong phòng thí nghiệm đi nữa, em cũng sẽ nhờ Đường Lan giúp em trốn ra ngoài. Cuối cùng có sinh ra đứa con* đi nữa thì cũng chắc chắn cũng là giọt máu của Đường Lan.
(*: Đứa con = Kết quả nghiên cứu)
Giang Tễ: "..."
Ngay cả yêu đương bị ép buộc mà cậu cũng dám đùa được.
Không chỉ bị ép yêu, còn định tìm Đường Lan làm phản luôn chứ gì.
【 Giang Tễ 】: ...Vậy là em định làm loạn huyết thống hoàng gia à?
Lận Huyên ôm Tống Yên Kiều vào lòng, nhẹ nhàng v**t v* cổ cậu, chờ xem cậu tiếp tục nhắn gì nữa.
Lòng bàn tay anh cứ vậy mà m*n tr*n làn da sau gáy thiếu niên, thỉnh thoảng còn cúi xuống hôn lên đó vài cái.
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Sóc nhỏ quật cường.jpg
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Dù sao em cũng không sinh được, thầy không thể ép em được.
Tống Yên Kiều tích cực đấu tranh vì quyền lợi của bản thân, đối đầu với ông thầy Giang Tễ độc ác.
Điện thoại cũng không giấu giếm Lận Huyên, cứ để ngay trước mặt anh, thậm chí còn làm như muốn anh phân xử giúp.
Lận Huyên nhìn mà mày giật giật, cái bài nghiên cứu của Sóc Con này, cứ như đang bày ra một câu chuyện yêu đương bị ép buộc vậy á.
【 Giang Tễ 】: ...
【 Giang Tễ 】: Em sinh cũng phải sinh, không sinh cũng phải sinh. Không sinh thì khỏi tốt nghiệp.
Tống Yên Kiều: "..."
First Blood.
Tống Yên Kiều: [t* c*ng em lạnh lắm, em không sinh được đâu, em nghe nhiều truyện hoan hỉ hương* rồi! Không sinh được đâu! Em uống thuốc tránh thai thì đời này cũng không có khả năng có con của chính mình!]
(*Hoan hỉ hương: Ngừa thai)
Lận Huyên: "..."
Tay đang ôm eo Tống Yên Kiều bỗng khựng lại, nhẹ nhàng v**t v* phần bụng cậu. Tống Yên Kiều không thích vận động nhưng eo vẫn rất nhỏ.
Cậu đang đắm chìm vào cảm xúc bùng cháy, hoàn toàn không để ý đến hành động của Lận Huyên. Anh sờ cậu mà cậu lại còn chui rúc vào lòng anh thêm mấy phần.
[Em với ba lớn mà có sinh con á thì cũng không thể nào sinh ra cái đứa học thuật khốn nạn xấu xa này!]
Lận Huyên: "..."
Tiêu rồi, hóa ra Tống Yên Kiều đã tự đưa mình vào một ván chơi cưỡng ép yêu đương với học thuật.
Lận Huyên không nói gì, quyết định làm một người tình dịu dàng trong trận chiến giữa Tống Yên Kiều và cái tên học thuật có cái danh chính thất này.
Cán cân công lý đã nghiêng về phía anh từ lâu. Chỉ cần Tống Yên Kiều đi học một ngày, lòng cậu ấy sẽ nghiêng về phía anh một ngày.
【 Giang Tễ 】: Đương nhiên đứa nhỏ này sẽ mang phần lớn huyết thống của tôi và Đường Lan. Em chỉ cần góp chút máu là được rồi, không chết đâu.
Tống Yên Kiều lập tức phản đối.
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Không được, mối quan hệ của các người quá rối loạn, em không thể chấp nhận.
Giang Tễ: "..."
Tình thế đảo ngược rồi.
Tống Yên Kiều là chuột bạch, hay người thầy này mới là chuột bạch đây?
Không lẽ lại bị Tống Yên Kiều đùa giỡn?
Chắc là do Tống Yên Kiều không muốn giúp Giang Tễ viết luận văn nữa.
【 Giang Tễ 】: Nói coi em lo cái gì hả? Kiều Bảo?
Tống Yên Kiều vừa gõ chữ.
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Em chắc chắn không thể nghiên cứu theo hướng này được, thầy quá cao cấp. Nếu em chọn thì đến khi bảo vệ luận văn sẽ mấy thầy cô hỏi một câu thôi là em chết đứng luôn.
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Thầy Giang, thầy tha cho em đi mà.
Giang Tễ: "..."
【 Giang Tễ 】: Bình thường không chịu học cho đàng hoàng...
Cuối cùng Giang Tễ cũng không nói tiếp nữa. Không hẳn là như Tống Yên Kiều nghĩ, nhưng cũng có thể là cậu ấy tình nguyện đi kiếm tiền còn hơn là học hành nghiêm túc.
Nhưng rõ ràng Tống Yên Kiều đã cố gắng rất nhiều.
Anh ta thậm chí nghĩ rằng chuyện này nhất định phải để Tống Yên Kiều tham gia. Đây cũng là lý do Giang Tễ muốn cậu quay lại giúp một tay.
Trước khi Đường Lan xuất hiện, Tống Yên Kiều lúc nào cũng chạy tới chạy lui giữa phòng thí nghiệm và chỗ làm thêm.
【 Giang Tễ 】: Đợi đến năm ba làm đề tài, thầy có thể cho em đổi sang hướng khác, hai tay vẫn xoay sở kịp.
【 Giang Tễ 】: Chọn cho em một đề tài đơn giản hơn.
Tống Yên Kiều lập tức cảm thấy Giang Tễ còn tốt với cậu hơn cả anh trai ruột.
Một người thích thử thách khó khăn như Giang Tễ lại đồng ý dẫn cậu làm một đề tài đơn giản sao?
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Cảm ơn thầy Giang, Sóc Con cảm động khóc lớn.jpg
【 Giang Tễ 】: Nhớ quay lại giúp thầy phân tích số liệu.
【 Giang Tễ 】: Em làm được mà.
Tống Yên Kiều: "..."
Rút lại một phần cảm động.
Tống Yên Kiều tính toán một chút, từ giờ đến lúc tốt nghiệp thì cậu phải đi làm công cho Giang Tễ rồi phân tích số liệu, còn phải viết một bài nghiên cứu lớn, sinh ra một đứa con vô dụng của nghiên cứu lớn đó. Sang kỳ sau, cậu lại phải làm luận văn bắt buộc rồi lại sinh ra một đứa con vô dụng của luận văn đó.
Thật sự không muốn sống nữa.
Thế giới này có sụp đổ cũng không liên quan gì đến cậu.
[Mặt trời trên cao, hoa nở tươi cười, chim nhỏ hót vang chào buổi sáng. Nhưng vì sao bạn lại đeo túi thuốc nổ trên lưng? Tôi đi đánh bom trường học, thầy cô không biết gì đâu. Bạn nắm tay tôi chạy đi, quay đầu lại trường học đã không còn.]
Lận Huyên: "..."
Xem ra Tống Yên Kiều sắp phải quay lại trường học, chắc chắn sẽ rất bận và có lẽ thời gian gặp được cậu cũng sẽ ít đi.
Lận Huyên giả vờ hỏi một câu bâng quơ: "Khai giảng rồi còn muốn đi làm không?"
Tống Yên Kiều nằm ườn trên người anh, Sóc Con mềm nhũn uể oải cuộn tròn: "Không muốn đi nhưng vẫn thiếu tiền lắm. Em cảm giác mình sắp nghèo đến phát điên rồi."
"Anh nói thử coi tại sao lại có người nghèo đến mức này hả? Giờ trong túi em chỉ còn đúng năm đồng hai thôi."
Lận Huyên xoa đầu Sóc: "Muốn bao nhiêu tiền, anh cho em."
Nếu Tống Yên Kiều muốn làm nghiên cứu thì dù có bước vào giới giải trí, cậu cũng khó mà kiếm được một khoản lớn ngay lập tức.
"Chăm chỉ đi học được không?"
Lông mi dài của Tống Yên Kiều khẽ run, cậu ôm cổ Lận Huyên rồi hôn lên má anh hai cái.
[Trên đời này chỉ có ba lớn là tốt nhất.]
Khóe môi Lận Huyên cong lên một nụ cười nhẹ, anh lại xoa đầu Tống Yên Kiều, đúng là một con sóc ngoan.
"Không cần đâu, hôm qua chị em mới chuyển tiền cho em, anh trai em cũng gửi nữa."
Tống Yên Kiều vẫn đang suy nghĩ làm thế nào để kiếm thêm tiền. Cậu thật sự cần rất nhiều tiền. Trên thực tế từ trước khi vào giới giải trí làm việc, Tống Đình đã cho cậu ít nhất hai trăm triệu, Tống Chi Duyên cũng cho cậu rất nhiều tiền.
Nhưng nghiên cứu là một thứ cực kỳ tốn kém.
Tiền của Tống Chi Duyên và Tống Đình, cậu không tiện lấy nhiều. Còn tiền của Lận Huyên, cậu lại càng ngại mở miệng. Lận Huyên đã cho cậu rất nhiều rồi, kiểu đưa tiền một cách thẳng thừng mà không cần lý do.
Cậu với Lận Huyên quan hệ rất tốt nhưng cũng không thể vừa mở miệng là đòi anh mấy trăm triệu được đúng không?
Cậu vẫn rất trân trọng tình cảm với "ba lớn".
Tống Yên Kiều: "Không sao, em tự lo được."
Lận Huyên bất đắc dĩ cười: "Ừ, có gì cần thì cứ tìm em."
Anh đại khái cũng hiểu được suy nghĩ của Tống Yên Kiều. Một con sóc con đi lừa gạt khắp nơi nhưng lại không nỡ lừa gạt anh.
Tống Yên Kiều tiếp tục lười biếng nằm đó: "Ừ, đương nhiên rồi, em nhất định sẽ tìm anh."
[Dù sao anh là ba lớn của em mà.]
Tống Yên Kiều đưa tay sờ sờ cơ bụng của Lận Huyên nhưng rất nhanh đã rụt về.
[Chỉ sờ một chút thôi.] Sờ xong, Sóc Con liền chạy trốn.
Lận Huyên: "..."
Bỏ chạy nhanh quá đấy.
Lận Huyên ôm chặt Tống Yên Kiều, cứ vậy đến khi cậu ngủ say, anh cũng không ngủ mà cũng không làm việc.
Ở bên Tống Yên Kiều, anh không muốn bận tâm đến công việc, chỉ muốn ở cạnh cậu như thế này. Ngay cả khi Tống Yên Kiều ngủ rồi, anh vẫn muốn nhìn cậu.
Cậu rất thân thiết với anh.
Nhưng dù thân cận đến đâu, giữa hai người vẫn như có một lớp màn che mỏng.
Lận Huyên bỗng nhiên muốn xé toạc lớp màn đó.
Cứ tiếp tục như thế này cũng rất tốt. Nhưng anh không chỉ muốn ở bên cạnh Tống Yên Kiều.
Anh còn muốn tiến xa hơn với cậu.
Luôn phải có một người đi trước một bước.
Tống Yên Kiều bây giờ sẽ không chủ động tiến lên, vậy thì anh sẽ đi trước.
Có lẽ điều đó sẽ phá vỡ sự cân bằng hiện tại.
Nhưng chỉ có phá vỡ thì mới có thể tiếp tục.
Anh rất tham lam, muốn làm người yêu của Tống Yên Kiều.
Chứ không chỉ là bạn bè có thể hôn nhau, có thể giúp đỡ lẫn nhau.
Trong lúc nghe Lận Huyên gọi điện thoại và sắp xếp công việc, 47 bỗng nhiên phát ra một tiếng kêu bén nhọn.
"Thằng nhóc họ Lận kia, anh định làm gì vậy?"
"Anh đặt hoa hồng làm gì? Còn nhẫn nữa là sao?"
Lận Huyên: "Kiều Kiều sẽ thích chứ?"
47: "..."
47 cố gắng giữ phép lịch sự, nhưng thực ra một chút cũng không muốn lịch sự.
"Anh đang tính làm gì?"
Lận Huyên: "Cậu sẽ chúc phúc cho bọn tôi chứ?"
47: "Tôi sắp nói ra lời khó nghe rồi đấy, mau rút lại cái thông báo kia ngay."
1