Pháo Hôi Cải Trang Xấu Xí Trở Thành Đoàn Sủng Sau Khi Bị Đọc Tâm

Chương 94: Lận Thăng Thăng..




 

47 phản biện: "Anh đã chuẩn bị nhẫn kỹ chưa? Nhẫn của anh đều là vừa mới đặt làm, anh không có tí để tâm nào hết, tôi sẽ không để bảo bối ở bên anh đâu."

"Nếu anh đã chuẩn bị từ rất lâu, tôi còn có thể cảm thấy anh thích Kiều Bảo một chút đấy."

"Nhẫn làm xong từ sớm rồi, hôm nay mới đi lấy. Nhưng không biết Kiều Kiều có thích không nữa."

Lận Huyên rất kiên nhẫn giải thích với 47. Dù gì ngoài cửa ải của Tống Yên Kiều, anh còn phải vượt qua một cửa rất quan trọng nữa chính là 47.

Những người này đều là người thân yêu của Tống Yên Kiều, cũng giống như anh không muốn Tống Yên Kiều chịu ấm ức.

47: "Thì ra anh mơ ước bảo bối của tôi từ lâu rồi! Nhẫn cũng làm xong luôn.... anh!!!"

Giọng Lận Huyên vẫn nhàn nhạt, nói ra sự thật: "Đừng lo quá, Kiều Bảo chưa chắc đã đồng ý đâu."

Cảm xúc đang kích động của 47 bỗng nhiên khựng lại, mang theo chút nghi hoặc: "Kiều Bảo không đồng ý thì anh cầu hôn làm gì?"

Dù sao 47 cũng chỉ là một chuỗi dữ liệu, nó thậm chí không thể lý giải được cảm xúc, tất cả mọi thứ nó đều cân đo bằng thông số.

Mức độ rung động của Lận Huyên với Tống Yên Kiều rất cao, vậy nên Lận Huyên thích Tống Yên Kiều.

Mức độ rung động của Tống Yên Kiều với Lận Huyên cũng dần dần tăng lên 60, không chỉ đơn giản là rung động mà đã có xu hướng thích.

Nó không hiểu, vậy tại sao Lận Huyên lại nghĩ mình có thể thất bại?

Nó cũng không hiểu, nếu đã có thể thất bại thì tại sao Lận Huyên vẫn muốn làm vậy?

Lận Huyên không giải thích thêm với 47.

Anh vẫn tiếp tục chuẩn bị. Rõ ràng là dù rất có thể sẽ thất bại, nhưng anh vẫn muốn chuẩn bị thật tốt.

Nhưng khi đang chuẩn bị được một nửa, Lận Huyên bỗng nhiên nhận được điện thoại.

"Con trai, hôm nay con không ở công ty à? Có bận gì không đó?"

Lận Huyên: "Có chuyện gì vậy ạ?"

Có biến là có chuyện.

Lận Huyên: "Mẹ, có gì thì mẹ nói thẳng đi."

Mẹ Lận: "Là thằng em con ấy, nó đánh nhau với con bé nhà mình, để chúng nó ở chung với nhau mẹ cũng không yên tâm..."

Lận Huyên khó hiểu: "Nhà mình có em từ bao giờ vậy?"

Mẹ Lận: "..."

Mẹ Lận: "Gần đây mẹ mới nhặt về một con chó, đặt tên là Thăng Thăng, em trai của con đấy."

Lận Huyên: "..."

Hóa ra là nuôi cả chó lẫn mèo.

Mẹ Lận: "Hay mẹ đem Khương Khương qua chỗ con nhé? Nếu con không muốn nuôi Thăng Thăng thì mang Khương Khương cũng được. Con bé này cao ngạo, không dính người, con mang theo cũng tiện."

Lận Huyên trầm mặc, sau đó dứt khoát nói: "Con muốn Thăng Thăng."

Nếu để Khương Khương tới, acc clone của anh sẽ rất nguy hiểm.

Mẹ Lận: "Được thôi, mẹ nhờ người đưa qua nhé."

Lận Huyên day day trán: "Không cần đâu, con qua đón."

Nếu mẹ đến đây, nhìn thấy Sóc Con nhà anh không biết lại nói gì nữa.

Hơn nữa có khi nào Tống Yên Kiều sẽ thích chó không?

Biết đâu nếu Tống Yên Kiều thấy chó đáng yêu, tâm trạng tốt lên thì sẽ đồng ý anh thì sao?

Lận Huyên luôn nghĩ rằng mình sẽ thất bại, nhưng vẫn không ngừng hy vọng.

Dù thế nào đi nữa, chỉ cần làm thì vẫn phải có hy vọng.

Dĩ nhiên Lận Huyên cũng đã chuẩn bị tinh thần cho việc bị từ chối.

...

Tống Yên Kiều ngủ trưa dậy mà không thấy Lận Huyên đâu, mơ màng đi xuống lầu.

Vừa xuống lầu, cậu đã nhìn thấy hoa hồng trải đầy dưới sảnh. Hoa hồng màu cam, từng cánh hoa xếp chồng lên nhau rõ ràng, sắc cam và hồng nhạt hòa quyện dần, mép cánh hoa hơi cong nhẹ, mềm mại vô cùng.

Căn phòng khách vốn mang tông màu lạnh, nhờ có những bông hoa hồng này mà trở nên ấm áp và lãng mạn hơn hẳn.

Mùi hương của hoa hồng vấn vít nơi chóp mũi.

Tống Yên Kiều: "?"

Ba lớn định mở rộng kinh doanh buôn bán hoa luôn à?

Tống Yên Kiều do dự bước ra cửa, vừa vặn đụng phải Lận Huyên đang về nhà. Anh ôm một bó hoa trong lòng, tay dắt theo một chú chó.

Đây là một khung cảnh rất ấm áp, thậm chí còn có chút lãng mạn, một người đàn ông cao lớn với ánh mắt sâu thẳm đè nén tình cảm mãnh liệt, vừa nhìn thấy người trong lòng đã dịu dàng vô cùng.

Nhưng Tống Yên Kiều rõ ràng không chú ý đến toàn bộ khung cảnh ấy. Ánh mắt cậu chỉ dừng lại ở chú chó nhỏ bên chân Lận Huyên.

Một chú chó nhỏ lông dài, hai tai đen nhánh, đôi mắt đen láy đặc biệt đẹp.

Tống Yên Kiều sáng mắt lên ngay lập tức.

"Gâu gâu gâu!"

Tống Yên Kiều: "Chó con? Anh Lận, anh kiếm đâu ra vậy?"

Chú chó con đang ngoan ngoãn trong tay Lận Huyên, vừa thấy Tống Yên Kiều thì mắt cũng sáng rực lên, càng thêm phấn khích: "Gâu gâu gâu!"

Khoảnh khắc định mệnh giữa Sóc Con và chú chó nhỏ rõ ràng đã rất thành công.

Không ngoài dự đoán, Tống Yên Kiều thích chó con.

Lận Huyên bắt đầu cân nhắc, sau này có nên nuôi một con chó chung với Tống Yên Kiều không.

Lận Huyên: "Mẹ anh nhặt nó về nuôi, gần đây bận quá không chăm được nên nhờ anh chăm hộ."

Lận Thăng Thăng, em trai của ba lớn à?

Tống Yên Kiều ngồi xổm xuống ôm chó con, Lận Huyên thì kéo dây dắt.

Rõ ràng cả tâm trí của Tống Yên Kiều đều bị Thăng Thăng chiếm lấy, hoàn toàn không thèm quan tâm bó hoa hồng trong lòng Lận Huyên là dành cho ai.

Lận Huyên kéo Thăng Thăng vào biệt thự, nhưng ngay giây tiếp theo, Thăng Thăng đột nhiên xoay người, trong tay Lận Huyên chỉ còn lại sợi dây dắt trống không.

Tống Yên Kiều ở bên cạnh, nhiệt tình lồng tiếng: [Anh, em nể mặt anh nên mới chịu để bị dắt đi, nhưng bây giờ em không muốn nể mặt anh nữa.]

Tống Yên Kiều: [Thăng Thăng giỏi quá! Thăng Thăng là chó con thông minh nhất!]

Sóc Con phấn khích, chạy tới ôm chặt cổ Lận Thăng Thăng.

Lận Thăng Thăng quẫy đuôi càng mạnh hơn.

Nó - Lận Thăng Thăng - chú chó con thông minh.

Anh nó - Lận Huyên - con chó lớn ngốc nghếch.

Sóc Con - sóc đáng yêu -  nó - dán dán.

Lận Huyên vậy mà lại thấy được sự khiêu khích trong ánh mắt của một con chó.

Lận Huyên: "..."

Bỗng nhiên anh cảm thấy quyết định đưa Lận Thăng Thăng về nhà là một sai lầm.

Lận Huyên: "Lận Thăng Thăng về đây, không được ức h**p Kiều Kiều."

Lận Thăng Thăng đã nhào vào lòng Tống Yên Kiều, còn vui vẻ l**m mặt cậu, làm Tống Yên Kiều bật cười không ngừng, đẩy nó ra mà không được.

Dán dán sóc!

Lận Thăng Thăng dường như nghe hiểu lời của Lận Huyên, đúng là nó đã về rồi nhưng ngay sau đó lại nhảy bật lên, vung móng vuốt chộp ngay bó hoa hồng trong tay anh.

Bộp!

Hoa hồng rơi xuống nước, ngay cả chiếc hộp nhỏ cũng chìm theo.

Lận Huyên: "......"

Lận Thăng Thăng cũng nhảy xuống nước, bơi thẳng đến chỗ chiếc nhẫn vừa rơi.

Tống Yên Kiều không để ý đến Lận Huyên, chỉ ngồi bên cạnh hồ bơi, chăm chú xem Lận Thăng Thăng bơi lội.

Chú chó nhanh chóng ngậm lấy chiếc hộp rồi bơi lên bờ, đưa móng đặt lên tay Tống Yên Kiều, sau đó nhẹ nhàng đẩy chiếc hộp về phía trước.

Bộ lông ướt sũng xõa ra trong nước, đôi mắt nó long lanh chờ đợi được khen ngợi.

Tống Yên Kiều vẫn còn kinh ngạc trước pha nhảy xuống nước của chú chó khi nãy: [Bơi giỏi quá, tâm lý cũng vững vàng nữa, còn biết tạo bất ngờ, đáng khen.]

Lận Huyên: "......"

Cuối cùng, tảng đá trong lòng anh cũng rơi xuống.

Tống Yên Kiều: "Cái này là cho anh à?"

Lận Thăng Thăng: "Gâu! Gâu! Gâu!"

Phải, chính là cho anh đó Sóc Con, anh trai nó cho cậu á.

Tống Yên Kiều ngước lên nhìn Lận Huyên, anh cúi mắt xuống: "Ừ, Lận Thăng Thăng tặng em quà gặp mặt đấy, bảo bối."

Lận Huyên thừa nhận.

Tống Yên Kiều rất thích Lận Thăng Thăng, vậy chắc chắn cũng sẽ thích nhận quà nó tặng.

Sau này có thể tặng cậu những món quà khác, nhưng hiện tại anh muốn để Tống Yên Kiều biết rằng Lận Thăng Thăng rất thích cậu.

Dù sao thì nó cũng chỉ là một chú chó thôi, có thể gây ra bao nhiêu sóng gió?

Quả nhiên Tống Yên Kiều rất vui vẻ: "Cảm ơn nhóc nha."

Lận Thăng Thăng nhảy lên bờ, tìm một chỗ hơi xa Tống Yên Kiều để rũ nước trên người, nhưng vì bộ lông dài nên vẫn còn ướt nhẹp, mãi không khô được.

Lận Huyên lấy máy sấy ra, Tống Yên Kiều liền ngồi lên chiếc ghế nhỏ mà anh chuẩn bị cho cậu, chăm chú nhìn anh sấy lông cho Lận Thăng Thăng.

Lận Huyên: "Kiều Kiều, em thấy anh có ổn định không?"

Tống Yên Kiều không hiểu tại sao anh lại hỏi vậy nhưng vẫn ngoan ngoãn đáp: "Ổn định mà."

Lận Huyên đúng là rất điềm tĩnh, cậu chưa từng thấy anh thật sự tức giận bao giờ.

Lận Huyên: "Anh cũng biết bơi."

Tống Yên Kiều: "......?"

[Biết bơi? Anh... muốn bơi cho em xem à? Nếu không bơi cho em xem thì anh nói làm gì?]

Trong lòng Tống Yên Kiều thoáng hiện ra cả một chuỗi suy nghĩ.

Lận Huyên im lặng một lúc rồi nói tiếp: "Anh cũng chuẩn bị quà cho em."

Tống Yên Kiều: "......?"

Cậu lại nhích lại gần Lận Huyên hơn một chút, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn lên và thắc mắc: "Anh Lận ơi, anh đang so đo với Lận Thăng Thăng hả?"

"Cảm giác anh giống như..."

Trái tim Lận Huyên bỗng nhiên siết chặt, ánh mắt hơi cụp xuống. Cậu phát hiện ra anh đang ghen với Lận Thăng Thăng sao?

"Anh có phải cảm thấy vì mẹ anh thương Lận Thăng Thăng hơn một chút nên em cũng sẽ thích nó hơn một chút không?"

Lận Huyên: "......"

Trước đây thì không. Việc mẹ anh thương Lận Thăng Thăng nhiều hơn không ảnh hưởng gì đến anh hết.

Nhưng khi đối diện với ánh mắt đầy thương cảm của Tống Yên Kiều, anh lại vô thức gật đầu.

Tống Yên Kiều ôm chặt lấy Lận Huyên, ghé sát bên tai anh. Hơi thở nhẹ nhàng của cậu phả vào tai anh từng chút một, mang theo hương quýt thoang thoảng, bao trùm lấy anh.

"Anh yên tâm, em thích nhất là anh, chỉ thích Lận Thăng Thăng một chút thôi."

Giọng của Tống Yên Kiều rất nhỏ, nhỏ đến mức chỉ mình Lận Huyên nghe thấy.

Lận Huyên: "Thật không?"

Khóe môi Lận Huyên hơi cong lên, biết rõ Tống Yên Kiều đang dỗ dành mình.

Tống Yên Kiều gật đầu thật mạnh: "Đương nhiên là thật rồi."

"Bảo bối, hình như Lận Thăng Thăng vừa nghe thấy em nói gì đó." Lận Huyên chậm rãi lên tiếng.

Tống Yên Kiều: "!!!"

Cậu chột dạ: [Chó con sao có thể thính đến mức này chứ!]

Nhưng lời đã nói ra, giờ mà nói thẳng trước mặt Lận Huyên rằng cậu thích Lận Thăng Thăng nhất thì...

Vậy không phải trông ba cậu lại giống như một ông ba không được ai yêu thương, ngay cả sóc nhỏ cũng không thích sao?

Lận Huyên không nhịn được chọc cậu: "Bảo bối, có phải em gặp ai cũng nói thích nhất là người đó không? Ai em cũng nói vậy..."

Định nói tiếp thì bị cắt ngang.

Tống Yên Kiều mím môi, đầy vẻ nghiêm túc: "Không hề! Em không phải kiểu người như vậy! Em không phải đàn ông khốn nạn!"

Lận Huyên: "Ừ."

Lận Huyên: "Anh đi cất máy sấy."

Anh vừa đi, Tống Yên Kiều lập tức ôm chầm lấy Lận Thăng Thăng và v**t v* cái đầu rũ xuống của nó: "Nãy giờ anh toàn lừa anh trai em thôi, đương nhiên anh thích nhất là chó cưng như em rồi."

"Em là chó con mà, thế giới này làm sao thiếu đi chó con được."

Lận Huyên căn bản không có rời đi: "......"

Vậy nên thế giới này có thể thiếu anh à?

Lận Thăng Thăng: "Gâu! Gâu! Gâu!"

Đôi mắt đen tròn đảo một vòng, lại cố tình lộ ra vẻ đáng thương. Tống Yên Kiều vô thức nhìn theo, liền chạm phải ánh mắt của Lận Huyên.

Tống Yên Kiều: "......"

[Em thích chó con thì sao chứ? Em chỉ thích chó con thôi mà! Ba lớn đừng có vô lý gây chuyện! Em nói rồi, bọn này chỉ có tình bạn giữa chó con và sóc con thôi!]

Trong lòng Tống Yên Kiều kiên định là vậy, nhưng khi đối diện với ánh mắt đầy u uất của Lận Huyên, cậu lại không nhịn được mà lao vào ôm anh: "Em thích nhất là anh, đừng buồn nữa."

Lận Huyên cúi xuống ôm chặt lấy thiếu niên trong lòng: "Vậy anh có thể nhốt Lận Thăng Thăng ngoài cửa được không?"

Tống Yên Kiều: "......?"

[Ba lớn tàn ác quá! Anh định để Lận Thăng Thăng lang bạt sao?]

Lận Huyên: "Nó thích bơi lội mà, có thể để nó ở ngoài đó bơi."

Tống Yên Kiều: "......"

Lận Thăng Thăng: "Gâu gâu... hu hu..."

Tiếng kêu nhỏ nhẹ mà đáng thương.

Tống Yên Kiều: "Không hay lắm đâu."

"Anh biết mà, anh không quan trọng với em." Lận Huyên cúi mắt, trong đôi mắt lộ ra chút cô đơn.

Tống Yên Kiều: "!!!"

Tống Yên Kiều: "Đi thôi, mình vào nhà, Lận Thăng Thăng tự lo cho nó được mà."

Lận Thăng Thăng: "?"

Nhìn anh trai mình đưa sóc nhỏ vào trong, Lận Thăng Thăng chỉ có thể nằm bò bên cửa sổ sát đất, lặng lẽ tìm kiếm bóng dáng sóc nhỏ. Nhưng nó chỉ thấy được chút xíu hình ảnh phản chiếu mà thôi.

Anh trai nó đang ôm hôn Tống Yên Kiều không ngừng, hôn hết lần này đến lần khác, l**m từ đầu đến đuôi, y hệt như đang gặm khúc xương vậy.

Lúc này, Lận Thăng Thăng bỗng cảm thấy anh trai nó chắc chắn cùng một giống loài với nó.

Anh l**m sóc nhỏ một hồi lâu, sau đó ôm cậu cùng chơi. Nhìn kiểu này là biết họ đã làm vậy rất nhiều lần rồi, mà sóc nhỏ cũng không hề phản kháng.

Lận Thăng Thăng ấm ức nằm sấp trước cửa: Nó có thể có ý xấu gì chứ? Chó con chỉ là thích sóc nhỏ mà thôi...

Lận Huyên: "Cũng được, không quá khó chịu lắm, chỉ là lớp 6 đã học hết chương trình cấp hai, cấp hai xong lại học luôn cấp ba, lên cấp ba thì vào đại học sớm một năm, tiện thể vào công ty theo ba học việc."

"Tốt nghiệp đại học liền đi làm, mỗi ngày sáu giờ sáng dậy, mười hai giờ đêm ngủ."

"Vẫn có thể chấp nhận được."

Lận Huyên thản nhiên kể về cuộc sống trâu ngựa của mình. Trước khi Lận Thăng Thăng xuất hiện, anh chưa từng nhận ra quãng thời gian đó có ý nghĩa gì.

Anh cũng chưa từng nghĩ sẽ kể cho ai nghe về quá khứ của mình, vì người thừa kế của bất cứ gia tộc nào cũng không thể có một cuộc sống nhẹ nhàng.

Anh như vậy đã được xem là may mắn rồi. Ba mẹ anh yêu thương nhau, dù ba anh không có năng lực xuất sắc nhưng trong thời gian ông quản lý nhà họ Lận, gia tộc cũng không tụt dốc không phanh.

Không có con riêng, cũng không có anh em nào muốn tranh giành tài sản với anh.

Tống Yên Kiều: "Vậy ba Lận không giúp anh sao?"

Lận Huyên: "Ông ấy muốn nghỉ hưu từ lâu rồi."

Tống Yên Kiều gật đầu: [Trâu ngựa tiền nhiệm đã sớm muốn nghỉ hưu, hơn nữa còn giám sát trâu ngựa mới lên chức.]

[Mình xin gọi đây là —— gia đình trâu ngựa.]

Lận Huyên: "......"

[Hóa ra trên đời này thật sự có người sinh ra đã ở La Mã, vẫn mãi là trâu ngựa.] Tống Yên Kiều không nhịn được cảm thán.

Lận Huyên vốn chỉ định kể khổ một chút để kéo Tống Yên Kiều về bên mình, không để cậu chạy đi chơi với Lận Thăng Thăng. Nhưng khi nghe thấy suy nghĩ trong lòng cậu, anh thật sự có chút sụp đổ.

Tống Yên Kiều không biết gì hết, vẫn ôm lấy anh: "Không sao đâu, sau này anh vẫn phải tiếp tục gắng gượng, vì anh mạnh nên sẽ không ai theo kịp."

Lận Huyên: "......"

[Ai mà chịu nổi cường độ làm việc như anh chứ? Vừa đi làm là chết bất đắc kỳ tử ngay. Ba lớn ơi, cố lên nhé.]

[Nhớ lập di chúc trước, để lại toàn bộ tài sản cho Sóc Con nha.]

Lận Huyên: "......"

Tống Yên Kiều thật sự rất giỏi an ủi người khác.

Trước khi cậu an ủi thì còn có thể chịu đựng được.

Sau khi cậu an ủi xong, chỉ muốn đi chết quách đi cho rồi.

Lận Huyên: "Bảo bối......"

Hàng mi dài của Tống Yên Kiều khẽ rung, đôi mắt xinh đẹp lấp lánh ánh nước. Dưới ánh đèn, đôi mắt ấy càng thêm trong suốt như pha lê.

Lận Huyên tiếp tục tỏ ra yếu thế: "Em sẽ luôn bên anh chứ?"

Tống Yên Kiều: "Sẽ mà, đương nhiên là em sẽ bên anh."

Tự dưng cậu lại thấy ba lớn của mình cũng có chút yếu đuối, không tự mình gánh vác được.

Lận Huyên đặt tay lên eo cậu: "Có thể..." thích anh một chút không?

"Gâu! Gâu! Gâu!" Lận Thăng Thăng bỗng sủa lên.

Đã độc chiếm sóc con lâu như vậy rồi, đến lúc cho nó vào chơi cùng sóc con đi chứ?

Lận Huyên định nói tiếp lại lần nữa bị cắt ngang.

Tống Yên Kiều: "Trời hình như sắp tối rồi, em đi mở cửa cho Thăng Thăng vào nhé. Em đói rồi, có thể nấu cơm ăn không?"

Lận Huyên bất lực xoa xoa tóc cậu: "Được rồi, em đi chơi với Lận Thăng Thăng đi, anh nấu cơm."

Tống Yên Kiều ôm Lận Thăng Thăng ngồi xem Đội Chó Cứu Hộ.

Chó chắc là thích xem chó nhỉ?

Cậu nghĩ vậy, thế là một người một chó trẻ trâu ngồi trước TV.

"Gâu! Gâu! Gâu!"

Sóc Con thích xem Đội Chó Cứu Hộ, thích xem chó, Sóc Con thích xem Thăng Thăng!

Tống Yên Kiều: "Chúng ta xem Bé Bảo Vệ Khu Vườn được không?"

Lận Thăng Thăng: "Gâu! Gâu! Gâu!"

Sóc Con hỏi nó, Sóc Con thích Thăng Thăng!

Lận Huyên: "......"

Lận Huyên bưng thức ăn ra, vừa hay nhìn thấy Lận Thăng Thăng đang nằm trong lòng Tống Yên Kiều. Nhận ra ánh mắt của anh trai mình, Lận Thăng Thăng liền vươn đầu chó về phía tay Tống Yên Kiều, nhất quyết đòi được v**t v*. Tống Yên Kiều cũng xoa đầu nó.

Lận Huyên gửi tin nhắn cho mẹ mình.

【 Jiang 】: Khi nào mẹ mới đón Lận Thăng Thăng về?

【 Sinh Khương 】: ? Thăng Thăng không ngoan hả?

Lận Huyên ngẩng đầu lên, đúng lúc nhìn thấy Lận Thăng Thăng đứng dậy, tự mình lấy dây dắt chó, tự mình đeo vào rồi sau đó còn ngậm dây dắt chó đưa đến tay Tống Yên Kiều.

Tống Yên Kiều đang mải xem cảnh Y Cổ Bỉ Cổ chạy tới ngủ trên giường Ngô Tây Địch Tây. Lận Thăng Thăng đưa cho cậu, cậu cũng tiện tay cầm lấy và dắt nó.

[Anh chơi với em, em phải đi theo anh. Anh cho em mặt mũi, em phải nhận.]

[Hoa viên là của anh nói.]

Lận Huyên im lặng. Sóc Con nhà anh vẫn thích Bé Bảo Vệ Khu Vườn hơn, nếu không thì đã sớm bị con chó trà xanh này lừa rồi.

Nhà ai có con chó ngoan, lại tự đeo dây dắt, còn chủ động mang dây cho chủ nhân nắm?

Nhìn dáng vẻ bốn chân nhỏ bé của nó kìa, chỉ còn thiếu nước mở miệng nói —— "Bảo bối, em là cún của anh."

【 Jiang 】: Lận Thăng Thăng có phải mẹ chuộc về từ chỗ nào không?

【 Sinh Khương 】: ......

【 Sinh Khương 】: Sao con biết? Mẹ chỉ có chút sở thích cứu vớt kẻ phong trần thôi, con đừng đuổi Thăng Thăng đi, không thì nó đáng thương lắm, mỗi ngày lại bị bao nhiêu người sờ mó mất.

【 Jiang 】: ......

【 Sinh Khương 】: Nó lại đang dùng chiêu câu dẫn ai hả?

【 Jiang 】: ......

Mẹ Lận có giác quan thứ sáu cực kỳ nhạy bén. Nếu nó không câu dẫn ai, Lận Huyên cũng đâu rảnh mà nhắn tin hỏi bà? Đứa con trai này của bà bình thường rất ít nói, lại càng hiếm khi chủ động nhắn tin.

Bà còn tưởng nếu gửi Lận Thăng Thăng qua đó, chắc nó sẽ chỉ bị bỏ rơi trong góc nhà khi Lận Huyên bận làm việc thôi.

【 Sinh Khương 】: Sóc Con đang ở cùng con à?

【 Sinh Khương 】: Mau cho mẹ xem Sóc bảo bảo của mẹ. Mẹ muốn xem một chút.

【 Jiang 】: Mẹ là......?

【 Sinh Khương 】: Mẹ là fan mẹ của Kiều Kiều đấy!

Lận Huyên im lặng. Anh có linh cảm sau này sẽ có rất nhiều người tranh giành Sóc Con với mình.

【 Jiang 】: ...... Mẹ là fan mẹ của Kiều Kiều, vậy con là gì?

【 Sinh Khương 】: Mẹ mặc kệ con là gì. Nếu mẹ sinh được Kiều Kiều, mẹ nhất định sẽ nuôi nó như bảo bối, cái gì cũng cho bé cưng thứ tốt nhất.

【 Jiang 】: ......

【 Sinh Khương 】: Lận Huyên, con cũng cố lên đi, khi nào mới có thể mang Kiều Kiều về nhà?

【 Jiang 】: Mẹ đừng xen vào, con có kế hoạch riêng.

【 Sinh Khương 】: Kế hoạch gì? Câu này học từ Sóc bảo bảo đúng không?

【 Jiang 】: ......

Là học từ Tống Yên Kiều.

Lận Huyên nấu xong cơm, gọi Tống Yên Kiều: "Kiều Kiều, ăn cơm."

"Đây!"

Một người một chó cùng nhau chạy tới.

Lận Huyên xới cơm cho Tống Yên Kiều, quay đầu lại nhìn thấy Lận Thăng Thăng, lạnh giọng nhắc nhở: "Lận Thăng Thăng, không được nhảy lên bàn ăn."

Lận Thăng Thăng: "Gâu! Gâu! Gâu!" Kháng nghị.

Tại sao không thể? Chó thì không có quyền à?

Lận Huyên nhấn mạnh lần nữa: "Chó không được lên bàn ăn."

Tống Yên Kiều vừa rửa tay xong, cũng cảm thấy khó hiểu: "Nó muốn lên bàn ăn thì cứ để nó lên đi anh Lận."

Nhưng khi nhìn thấy Lận Thăng Thăng ngồi trên bàn ăn, Tống Yên Kiều: "......"

Tống Yên Kiều mím môi: "Anh nhóc nói đúng đấy, mau xuống đi."

Lận Thăng Thăng miễn cưỡng nhảy xuống bàn, ngồi xổm trên ghế bên cạnh Tống Yên Kiều.

Tống Yên Kiều ăn một miếng, lại gắp cho Lận Thăng Thăng một miếng.

Một người một chó cứ thế ăn uống, hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của Lận Huyên.

"Cái xương sườn này ngon quá..." Sóc Con nhai nhai, rồi đưa cho Lận Thăng Thăng một miếng. Lận Thăng Thăng ngấu nghiến ăn, đến mức đầu lưỡi suýt chút nữa cũng nuốt luôn.

Gâu hu! Ngon quá!

Kiếp sau nó cũng muốn được chơi cùng Kiều Kiều! Cùng Kiều Kiều ăn cơm!

Tống Yên Kiều: "Nhóc nói thử coi sao anh nhóc nấu ăn ngon như vậy nhỉ?"

Lận Huyên: "......"

Cuối cùng cũng nhớ đến sự tồn tại của anh rồi.

Ăn cơm xong, Tống Yên Kiều định đi rửa chén nhưng bị Lận Huyên ngăn lại, vậy là cậu cũng ngại ngùng lui về.

Chơi với Lận Thăng Thăng lâu như vậy mà không chơi với ba lớn, lỡ đâu ba lớn nhạy cảm yếu đuối nửa đêm trùm chăn khóc thì sao?

Tống Yên Kiều: "Anh Lận ơi, anh giỏi thật á, anh rửa chén sạch ghê."

Tống Yên Kiều: "Anh Lận còn giỏi xếp đũa nữa, xếp ngay hàng thẳng lối ghê luôn."

Lận Huyên vừa mới kéo cửa tủ ra để cất chén: "......"

Cảm xúc đúng là được lấp đầy nhưng mà Sóc Con lại chơi chiêu khen cứng nhắc.

Lận Huyên: "Ừ."

Cơm nước xong, hai người lại dắt chó đi dạo. Lận Thăng Thăng vẫn giữ phong cách câu dẫn, cố hết sức nhào về phía Tống Yên Kiều.

47 tới làm quen còn chưa kịp mở lời đã bị một con chó chen ngang, đến mức sóc còn bị giành mất.

Lận Huyên dắt Lận Thăng Thăng đi dạo hẳn ba tiếng, chỉ mong con chó này tiêu hao hết sức lực, tối nay đừng bám lấy Sóc Con nhà anh nữa.

Lận Thăng Thăng cũng thật sự nghỉ ngơi một lúc, còn Tống Yên Kiều thì sau khi tắm rửa xong, cậu lại ôm lấy Lận Huyên rồi ngủ luôn.

Dù sao sóc cũng mệt rồi, sóc buồn ngủ lắm rồi.

[Giấc ngủ của mỗi người phải có chất lượng, nhưng mà nói cho cùng thì những ai nhạy cảm cũng phải cẩn thận, bởi vì trên xe con của Makka Pakka có cái loa. Nếu trời đột nhiên đổ mưa lớn thì sao đây? Thực ra tôi nói những điều này mong các bạn hiểu, mà không hiểu cũng không sao. Vì dù gì chủ nhật cũng là để nghỉ ngơi, tốt nhất cứ vậy đi. Đường Tăng thỉnh kinh ngay trước mắt, tôi và bạn đều là những người đang trải qua kiếp nạn thôi.]

Tống Yên Kiều cuộn tròn trong vòng tay Lận Huyên. Lận Huyên khẽ chạm vào hàng mi cậu, lông mi mềm mại khẽ run rẩy.

Lận Huyên cúi đầu hôn nhẹ lên trán Tống Yên Kiều: "Ngủ ngon, bảo bối."

"Hôm nay thật ra anh định nói với em là anh thích em, nhưng nhìn tình hình thì có vẻ chưa đúng thời điểm lắm."

"Kiều Kiều, anh thích em."

"Thích đến mức muốn ở bên nhau cả đời."

Tống Yên Kiều vốn đã buồn ngủ mơ màng, nhưng nghe thấy câu này lập tức tỉnh táo ngay.

Cái gì!?

Lận Huyên vừa nói gì vậy!?

Cậu có nghe nhầm không!?

Sau đó, cậu cảm giác được Lận Huyên hôn nhẹ lên đầu ngón tay mình rồi nghe anh tiếp tục nói: "Em có đồng ý ở bên anh không?"

 


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận