Tống Yên Kiều chớp mắt: "Nhóc đó là con trai của quản gia đó."
【À! Con trai của quản gia à, vậy thì không sao.】
【Làm tôi sợ hết hồn, con của quản gia thì cũng ổn.】
【À! Không có gì! Tôi tiếp tục tặng thêm vài cái tên lửa đây.】
【Thấy chưa, cứ tặng quà là được? Chỉ cần chịu chi tiền thì coi như bỏ tiền xua đuổi vận xui thôi mà.】
Tống Yên Kiều chậm rãi chớp mắt.
Khái niệm bỏ tiền xua xui mới à?
Quả nhiên là các quý bà có tiền có khác.
Thằng út con chú hai lập tức bật dậy.
【Không thể nào! Sao tôi có thể là con của quản gia được? Tôi không phải con của quản gia!】
Quản gia thì có thể cho nó được cái gì?
Bản thân quản gia còn lo không nổi chính mình, còn định ôm chân mẹ nó nữa. Nếu nó mà là con của quản gia thật thì đời này đúng là hết đường sống rồi.
Tống Yên Kiều: "Không sai đâu, nhóc chính là con của quản gia đó."
Thằng út ngồi thụp xuống nhà vệ sinh bệnh viện, khóc như thằng ngốc nặng một trăm ký.
Ngoài miệng thì nói không tin Tống Yên Kiều, nhưng sau khi biết bao nhiêu chuyện trước đó đều đúng, nó chỉ đang cố chấp mà thôi.
Giờ thì hay rồi, toàn bộ tài sản nhà họ Tống không còn liên quan gì đến nó nữa.
Đúng là mở màn trời giáng.
【Ồ khoan, hóa ra đứa con của món đang nấu (chính chủ) cũng đang ngồi xem livestream để nghe chính mình là con ai à? Mà cậu ta còn tự tặng quà cho Tống Yên Kiều nữa? Ai đó nói thử coi có phải Tống Yên Kiều kiếm tiền dễ quá không?】
【Nếu mà biết được nhiều drama như vậy, thì ai cũng có thể kiếm tiền thôi.】
【Tống Yên Kiều, tất cả là tại mày! Giờ tao không thể thừa kế tài sản nhà họ Tống nữa rồi!】
Tống Yên Kiều không hiểu vì sao chuyện này lại đổ lên đầu cậu nhưng vẫn quyết định tử tế mà tặng cho tên đó một tin tức tốt.
"Nhưng mà dù có là người nhà họ Tống, nhóc cũng không thể thừa kế tài sản đâu."
"Nhà họ Tống sắp phá sản rồi."
"Cái duy nhất có thể thừa kế là đống nợ thôi."
Thằng út: "?"
Thật hay giả vậy?
【? Tống Yên Kiều nói bậy à? Nhà họ Tống là danh gia vọng tộc bao nhiêu năm rồi, sao nói sụp là sụp được? Nói phá sản là phá sản luôn à?】
【Tống Yên Kiều chỉ là một nghệ sĩ nhỏ không có bối cảnh, chỉ biết moi tiền thì làm sao biết được chuyện nội bộ chứ.】
【Miệng lưỡi gì mà xui xẻo vậy, toàn nói chuyện đen đủi không à.】
【Thật hay giả vậy? Nếu những người kia mà phải gánh nợ thật thì trông tôi có vẻ vẫn còn may mắn chán, ngày tháng vẫn sống ổn được.】
Tống Yên Kiều: "Nhóc đúng là..."
Tống Yên Kiều quyết định tặng kèm thêm một tin tức tốt nữa: "Ba của nhóc, cái ông quản gia á, gần đây còn phát tài đấy."
Thằng út: "!!!"
Ai nói Tống Yên Kiều xui xẻo hả, rõ ràng là lời vàng ý ngọc mà!
【Không nói nhiều, tao tặng thêm một quả tên lửa nữa đây!】
Thằng út bỗng nhiên thấy Tống Yên Kiều thật sự rất có tài ăn nói, đến mức nó bắt đầu có thiện cảm với cậu rồi.
【Bọn họ có bị đi tù không? Đặc biệt là chú hai của tao á, cái tên khốn nạn đó liệu có phải vào tù bóc lịch không?】
Tống Yên Kiều: "Không vào đâu, còn phải xem cấp bậc, chức vụ với thời gian thụ án nữa."
Thằng út vui sướng ra mặt, tiếp tục tặng thêm vài cái tên lửa.
【Vậy thì tao yên tâm rồi!】
Tống Yên Kiều chậm rãi chớp mắt: "Nhóc thật sự sợ anh nhóc có cuộc sống tốt đến vậy à?"
【Haha, lại thêm một đôi anh em thù hận nhau, tôi có thể khổ cũng được nhưng anh tôi nhất định phải khổ hơn tôi.】
【Nam chính đúng là bụng dạ thâm sâu thật!】
【Hahaha, thằng anh khốn nạn của tôi, tôi đi tìm ba ruột của mình đây. Vậy thì tôi không được tính là loạn luân đúng không? Dù sao ông ta không phải ba ruột tôi, vậy thích mẹ kế thì có gì sai đâu?】
Tống Yên Kiều tiếp tục nhìn đống bình luận đang tràn ngập trên màn hình, giọng yếu ớt: "À đúng rồi, quên nói với nhóc, ông ba quản gia của nhóc á, ông ta đã chạy mất rồi. Vì ổng sợ nhóc sẽ cướp mẹ nhỏ rồi cho ổng đội nón xanh. Ổng sợ nhóc lắm nên chạy luôn rồi."
Thằng út: "......"
Tống Yên Kiều, tại sao không nói sớm chứ?!
Ba ơi, đừng chạy mà!
【Cười ỉa, đúng là xoay ngược rồi lại xoay ngược nữa mà.】
【Câu chuyện này tôi chỉ hiểu được tám phần thôi, vì tôi hơi bị dốt văn.】
【Anh Thuần Hận ơi, nói thiệt nhe, nếu tôi là ba anh, tôi cũng sợ anh lắm đó.】
【Ủa anh Thuần Hận? Đến cả cái đường đua nhỏ bé như cướp vợ của ba mà anh cũng lao vào luôn à?】
Buổi livestream hôm nay, Tống Yên Kiều dễ dàng bỏ túi vài trăm triệu.
Tống Yên Kiều bỗng nhiên cảm thấy, có vẻ chỉ cần ngồi livestream kể chuyện drama cũng đủ kiếm tiền rồi.
Vừa hoàn thành xong một nhiệm vụ, Lương Trạch lại tiếp tục giục cậu.
【 Lương Trạch 】: Khi nào cậu mới lấy được thông tin mật?
【 Lương Trạch 】: Đột nhiên quay về làm gì? Lận Huyên phát hiện ra gì à?
【 Lương Trạch 】: Hay là cậu cảm thấy lợi ích hiện tại chưa đủ?
Tống Yên Kiều mắt sáng rực lên, nhìn ảnh đại diện của Lương Trạch mà cứ như đang nhìn thấy Thần Tài vậy.
Tiền, tiền, tiền.
【 Lương Trạch 】: Không đủ thì cũng hết cách, nhiều nhất tôi chỉ có thể đồng ý kết hôn với cậu sau khi mọi chuyện kết thúc.
Tống Yên Kiều: "......"
c** nh* giọng lẩm bẩm: "Sao tự nhiên cảm giác tinh thần của anh ta có vẻ không được ổn định vậy?"
Trông như kiểu bị ép cưới ấy.
Nằm trên giường, Tống Yên Kiều xoay người, Sóc Con cũng lăn theo để lộ cái bụng mềm mại.
"Ngày mai mình vẫn phải đi tìm ba lớn. Thật ra thì mình cũng không muốn đi đâu, nhưng nhiệm vụ vẫn phải làm đúng không? Tiền vẫn phải kiếm thôi mà?"
"Đương nhiên là mình hoàn toàn không muốn đi tìm ba lớn đâu."
Tống Yên Kiều lại nhấn mạnh thêm lần nữa.
47: "......"
Bé cưng lừa đảo.
【 Lương Trạch 】: Cậu có đang nghe tôi nói không?
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Ừm.
【 Lương Trạch 】: 'Ừm' là có ý gì? Tống Yên Kiều, sao cậu lại lạnh nhạt như vậy?
47: Ừm, chính là ý kiểu bọn họ đang chơi đùa với ông anh một vố đó.
Xong xuôi chuyện ngày hôm nay, Tống Yên Kiều tính toán trong đầu xem lúc nào rảnh để dạy kèm cho em họ Thẩm Chu, rồi tắt máy luôn, thậm chí còn quên không báo với Lận Huyên rằng ngày mai mình sẽ đến tìm anh nữa.
Tống Yên Kiều vừa đến dưới tòa nhà của Lận Huyên, liền nhắn tin cho anh.
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Anh đang làm gì đó? Sóc Con bỗng nhiên xuất hiện.jpg
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Em đang ở dưới lầu nè mà không lên được, anh xuống đón em nha?
Lận Huyên đang làm việc thì bỗng nhiên nghe thấy chuông thông báo đặc biệt vang lên.
Anh sững lại một chút, không kịp phản ứng.
Tống Yên Kiều... thực sự đến tìm anh?
【 Lận Huyên 】: Đợi anh một chút, anh xuống ngay.
Hôm nay ra khỏi nhà, Tống Đình nhất quyết phải nhét cho Tống Yên Kiều cả đống đồ ăn vặt cùng một bình nước ấm, còn dặn đi dặn lại không được ăn đồ của người khác, ăn chực thì thấy tội lỗi và cũng không được uống nước người ta đưa, vậy nên đã bắt cậu phải mang theo bình nước riêng.
Vậy là hôm nay, Tống Yên Kiều đeo một chiếc balo lông xù hình con thỏ để đựng hết đống đồ Tống Đình nhét vào.
Lận Huyên vừa xuống lầu đã nhìn thấy bóng dáng cậu thiếu niên.
Cậu trông mềm mại, đáng yêu với cái balo nhỏ đằng sau có hai cái tai thỏ dài cứ như là tai của Tống Yên Kiều mọc ra vậy. Đặc biệt là làn da trắng mịn của cậu ấy, vì phơi nắng một chút mà ửng lên màu hồng nhạt.
Những người trên đường nhìn thấy Lận Huyên đều chào: "Chào tổng giám đốc Lận."
Cũng không ít người thắc mắc sao hôm nay anh lại ra ngoài giữa giờ làm việc.
Trước đây rất hiếm khi thấy Lận Huyên rời khỏi văn phòng giữa giờ, phần lớn thời gian anh đều ở tầng cao nhất xử lý công việc.
Lận Huyên: "Kiều Kiều?"
Tống Yên Kiều quay đầu lại, đôi tai thỏ trên balo cũng đung đưa theo, khuôn mặt cậu trông vô cùng ngây thơ và đáng yêu.
[Ba lớn ba lớn ba lớn ơi!]
[Em đến làm nhiệm vụ, trộm đồ đó!]
[Hôm nay là thỏ con đi ăn trộm! Thỏ con ăn trộm xuất phát nào!]
Cõng trên lưng chiếc balo hình thỏ, Sóc Con trông cực kỳ chuyên nghiệp.
Lận Huyên: "Chúng ta lên trên nhé?"
Đến để trộm thông tin mật, có phải sau đó sẽ bị phát hiện rồi bị đè xuống bàn làm việc không nhỉ... cốt truyện là như vậy hả?
Suốt đoạn đường hai người không nói gì. Đến khi vào văn phòng, Lận Huyên mới cúi xuống hỏi: "Lương Trạch giục em à?"
Tống Yên Kiều gật đầu, có hơi ngại ngùng. Trước đây hai người còn hôn nhau nhưng bây giờ cậu đã biết suy nghĩ của Lận Huyên, hơn nữa cậu cũng có chút cảm giác với anh. Vậy nên mỗi lần gặp lại Lận Huyên và ở riêng với anh, bầu không khí dường như trở nên kỳ lạ, có chút gì đó bất thường.
[Đừng chối cãi, em tồn tại, anh cũng tồn tại, trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp như vậy, rõ ràng là anh yêu thầm em.]
Tống Yên Kiều không dám nhìn thẳng vào Lận Huyên.
[Anh có thể dùng sự lạnh lùng của mình để giúp em hạ nhiệt một chút không?]
Lận Huyên cúi mắt xuống, phát hiện vành tai của thỏ con cũng đỏ bừng, trông như bị nóng.
Đôi mắt trong veo cụp xuống, đầu ngón tay mân mê, bộ dạng đó thật sự rất đáng yêu.
Lận Huyên không tiếp tục giả vờ nữa: "Kiều Kiều, em có nghe thấy lời anh nói không?"
Tống Yên Kiều: "!!!"
Sao tự nhiên lại nói vậy, trước kia không phải không biết sao?!
Hay là Lận Huyên đang lừa cậu?
Sóc Con cảnh giác: "Anh... anh biết em không ngủ à?"
Lận Huyên cúi mắt: "Ừ."
"Anh biết em nghe thấy, cũng biết em đang giả vờ ngủ, còn biết em cố tình trốn anh nữa."
Lận Huyên lại tiến đến gần Tống Yên Kiều hơn, cơ thể cao lớn gần như bao trọn cậu trong lòng. Cảm giác áp bức vô cùng rõ ràng, cứ như cậu không thể nào thoát khỏi lòng bàn tay anh vậy.
Tống Yên Kiều: "......"
[Được rồi được rồi, không muốn sống nữa, anh biết thì cứ nhìn em lúng túng đi, nhìn em trốn về nhà suốt đêm đi! A a a a! Ba lớn, anh đúng là đồ xấu xa!]
[Thật là sảng khoái, bị vạch trần như thế này sướng quá ha ha ha ha! Em là chú hề trong rạp xiếc, là con khỉ trong vườn thú, là lá bài Joker lớn nhất, bàng hoàng, phấn khích, tức giận! Em đau khổ diễn xuất, vậy mà anh lại nói ra nhẹ bâng như vậy, cảm xúc của em bây giờ hoàn toàn bị anh nắm trong tay, đã quá! Nói nữa đi, nói thêm chút nữa đi, cảm giác này thật sự quá k*ch th*ch!]
Tống Yên Kiều co chân móc xuống nền đất, hoàn toàn sụp đổ: "Anh có phải thấy em rất buồn cười không?"
Lận Huyên: "Không, anh không cười em."
Anh luống cuống giải thích: "Anh chỉ sợ làm em hoảng thôi."
"Hơn nữa Kiều Kiều, là anh thích em trước. Nếu có ai buồn cười thì người đó cũng là anh."
Tống Yên Kiều mím môi, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Lận Huyên, nhỏ giọng cảnh cáo: "Không, không được nói cho ai biết... em..."
Vừa thẹn thùng vừa bực bội, con mèo nhỏ đang cuống cuồng tìm cách giấu đi lịch sử đen tối của mình.
Trên đời này chắc không tìm đâu ra người thứ hai vì một lời nói mà cuống lên như thế này.
Nhìn kiểu gì cũng thấy cậu không có tiền đồ gì hết!
"Ừm." Lận Huyên nhìn cậu bằng ánh mắt dịu dàng, đôi mày sâu thẳm như chứa đựng vô vàn cảm xúc.
Lận Huyên: "Vậy em sẽ ở bên anh chứ?"
Tống Yên Kiều mím môi, lục lọi trong túi tìm hạt đậu vàng nhỏ của mình, cậu có 758 rồi: "Chưa được."
Mới có 758 thôi, cậu còn phải tiết kiệm rất nhiều nữa mới cưới được Lận Huyên.
[Em còn chưa tích đủ sính lễ, anh chờ đi!]
Lận Huyên: "......?"
Tống Yên Kiều muốn tích cóp sính lễ cho anh?
Ý cậu là... muốn cưới anh sao?
Anh sẽ làm rể nhà họ Tống?
Cũng không phải là không thể.
Sính lễ là gì?
Bây giờ anh có thể tích cóp đủ để đưa cho Tống Yên Kiều không?
[Thật là quý giá quá đi (Sóc khóc thút thít.jpg), tim em như bị bóp nghẹt, tự nhiên lại cảm thấy không thích nữa.]
Lận Huyên: "......"
[Ai chà, sính lễ tặng đối phương là năm ký truyện cười.]
Lận Huyên nhướng mày, năm ký truyện cười là đủ rồi, không cần nhiều sính lễ hơn nữa.
Lận Huyên: "Thật ra anh không quan tâm mấy chuyện đó. Anh không phải kiểu người đặt nặng vật chất, Kiều Kiều à, anh nghĩ chỉ cần hai người yêu nhau là đủ, những thứ khác không quan trọng."
Tống Yên Kiều chớp mắt chậm rãi.
[Ném đĩa, vứt đũa, đuổi kẻ điên, đánh tên ngốc, chồng em pha cho em một "ly trà", ba trăm sáu mươi nghề, nghề nào cũng có thể làm trai bao, hôm nay là anh, ngày mai là tên kia, ai cũng phải hôn một chút.]
[Như vậy cũng được sao?]
Lận Huyên khẽ nhíu mày.
Anh có thể pha trà cho Tống Yên Kiều, nhưng không thể thân mật khắp nơi với trai bao.