Tống Yên Kiều vẫn còn đỏ mặt, ánh mắt lảng tránh, vươn tay về phía Lận Huyên.
"Đưa thông tin mật của anh cho em."
Lận Huyên biết Tống Yên Kiều lại đang mạnh miệng. Cậu nhóc này chỉ giỏi nói khoác qua màn hình, nhưng khi đối mặt trực tiếp thì lại thẹn thùng đến lợi hại.
Lận Huyên rũ mắt, đặt tay mình lên tay Tống Yên Kiều. Tay anh rộng lớn hơn rất nhiều so với tay cậu.
Tống Yên Kiều chớp mắt, ngơ ngác.
Rõ ràng chuyện hôn môi còn làm rồi nhưng bây giờ chỉ là nắm tay đơn giản thôi mà cậu lại thấy kỳ lạ.
Có lẽ trước đây, bất cứ chuyện gì cậu làm với Lận Huyên cũng chỉ xem như đang trêu đùa.
Còn bây giờ, cậu lại muốn phát triển quan hệ với anh nên...
Tống Yên Kiều nghĩ một lúc, tim đập loạn xạ, quyết định không nghĩ nữa.
Ngón tay chạm vào da thịt của Lận Huyên, như đang nóng dần lên.
[Em muốn... Em muốn thông tin mật, chứ không phải tay anh! Anh... anh lại đang quyến rũ sóc đấy à!]
Sóc Con đỏ bừng mặt, suýt nữa dựng hết lông lên, đôi mắt tròn xoe như hai quả nho đen bóng.
Lận Huyên: "Nhưng mà bảo bối à, thông tin mật của anh không dễ trộm như vậy đâu."
Tống Yên Kiều chớp mắt: "?"
[Play trừng phạt trong văn phòng hả?]
Lận Huyên: "......"
Anh cũng muốn lắm nhưng không phải bây giờ.
Khi theo đuổi ai đó thì phải có dáng vẻ của một người theo đuổi nghiêm túc.
Hơi thở nóng rực của anh phả nhẹ lên cổ thiếu niên. Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai cậu: "Kiều Kiều, trinh tiết có phải là món hồi môn quan trọng nhất của đàn ông không?"
Tống Yên Kiều đỏ tai, gật đầu, "Đúng vậy."
Lận Huyên: "Vậy thì em có định chịu trách nhiệm với anh không?"
Tống Yên Kiều: "!!!"
Ý của Lận Huyên là cậu đã lấy đi trinh tiết của anh à? Cái nồi này hơi lớn rồi, nó sắp đè chết sóc rồi!
Tống Yên Kiều ngửa mặt, làn da trắng nõn, hàng mi đen nhánh cong cong để lại bóng mờ trên gương mặt. Đôi mắt long lanh như ngấn nước, khiến người ta ngứa ngáy trong lòng.
Tống Yên Kiều ấm ức: "Em chỉ mới hôn có vài cái, em đâu có làm gì quá đáng đâu!"
Cậu càng nói càng cảm thấy mình có lý, "Anh còn..."
Tống Yên Kiều đột nhiên ngừng lại, giọng nhỏ dần: "...còn chưa cho em xem nữa."
Lận Huyên: "......"
Anh khẽ nhếch môi, cố tình trêu ghẹo: "Chưa cho em xem cái gì?"
Tống Yên Kiều đỏ bừng mặt.
[Còn phải để em nói thẳng sao? Anh lớn vậy rồi mà không hiểu à? Chính là... nhìn hàng đó! Em chính là hư hỏng, em thích nhìn đó thì sao?]
Lận Huyên nhịn cười, mèo nhỏ hư hỏng này đáng yêu thật.
Lận Huyên: "Nếu anh cho em xem thì em sẽ chịu trách nhiệm với anh hả?"
Tống Yên Kiều hừ nhẹ, ánh mắt né tránh: "Em... Em phải suy nghĩ thêm đã."
Lận Huyên: "Anh chưa từng hôn ai khác, chỉ có em thôi. Như vậy cũng không thể chịu trách nhiệm sao?"
"Anh là người rất truyền thống đấy..."
Tống Yên Kiều không tin, chớp mắt hỏi: "Anh nói truyền thống, ý là chưa xác định quan hệ mà đã hôn hay là chưa xác định quan hệ mà đã ngủ chung?"
Lận Huyên: "......"
Lận Huyên hoàn toàn không lừa được Tống Yên Kiều.
Anh thở dài, giọng điệu nhẹ nhàng như người chồng đang lên án một gã đàn ông bạc tình: "Sóc Con, em là con sóc hư, không muốn chịu trách nhiệm với anh."
Tống Yên Kiều nhón chân nhìn sắc mặt của Lận Huyên. Nhưng anh vẫn bình tĩnh như thường, không có biểu cảm gì rõ ràng.
Chụt.
Đồng tử Lận Huyên khẽ giãn ra, khóe môi nở nụ cười. Nhưng lần này không phải là cảm xúc thoáng qua mà là nụ cười rõ ràng đầy vui vẻ.
Trong lòng Sóc Con chỉ trỏ: [Anh nhìn xem cái vẻ không có giá trị này của anh kìa.]
Lận Huyên càng cười tươi hơn. Đúng vậy, trước mặt Tống Yên Kiều, anh thật sự không có giá trị gì hết.
Khác với trước đây, lần này khi bắt đầu lại thì anh cảm nhận được sự ngọt ngào thực sự khi ở bên Tống Yên Kiều. Trước kia cũng tốt, nhưng con đường ngày đó chỉ là chạy theo một hướng sai lầm. Dù có ở bên nhau, Tống Yên Kiều vẫn sẽ coi anh như "trai bao".
Còn bây giờ họ đang bước vào một mối quan hệ yêu đương thực sự.
"Kiều Kiều, hôn thêm chút nữa có được không?"
Lận Huyên cúi đầu hỏi, Tống Yên Kiều đỏ mặt, rõ ràng vừa rồi hôn anh một cái đã là nỗ lực rất lớn rồi.
[Muốn hôn thì hôn đi, anh còn hỏi làm gì?]
Tống Yên Kiều mím môi, Lận Huyên lập tức cúi đầu hôn xuống. Thuận tay, anh còn bế cậu lên bàn để hôn.
Tống Yên Kiều: "?"
[Anh đói lắm hay sao? Anh... Huhu, cứ hôn miệng em mãi làm gì vậy?]
[Em biết miệng em rất ngọt, nhưng mà...hu...huhuhu...]
Hôn một lúc lâu, đến mức môi của Tống Yên Kiều tê dại. Cậu thậm chí còn muốn há miệng ra để hạ nhiệt cho đầu lưỡi đáng thương của mình.
Mẹ ơi, còn mỏi hơn cả ăn đồ cay!
Dùng đầu lưỡi nhiều quá, Tống Yên Kiều đến nói cũng không muốn nói nữa.
Cậu u oán nhìn chằm chằm Lận Huyên, hàng mi dài khẽ run rẩy.
Lận Huyên không hề thấy xấu hổ, ngược lại còn bóp cằm cậu: "Há miệng ra, anh xem có bị trầy không."
Tống Yên Kiều không nói, trong lòng thì mắng chửi không thương tiếc.
[Anh cũng biết là môi em bị đau à? Vậy lúc hôn sao không biết lo chứ?]
[Hu hu hu ai lại hôn môi mà l**m cả lưỡi vậy hả?!]
[Anh định để em nuốt luôn đầu lưỡi của anh à?]
Lận Huyên: "......"
Anh rũ mắt cố nhịn cười, tỏ ra nghiêm túc kiểm tra.
[Hôm nay anh dám đưa lưỡi vào miệng em, về sau nhất định sẽ —— sẽ sẽ sẽ ——]
Lận Huyên: "......"
Anh thật sự rất muốn nói rằng mình sẽ không làm vậy nữa. Nhưng nếu Tống Yên Kiều muốn, anh có thể giúp.
Anh vẫn không nỡ ức h**p cậu nhóc này quá mức.
"Em... Em phải đi rồi... Anh đưa đồ cho em đi." Tống Yên Kiều ấm ức.
Lận Huyên: "Anh sai rồi, lần sau..."
Tống Yên Kiều: "!!!"
Tại sao không nói tiếp?
[Hóa ra anh là kiểu người này, còn dám nói có lần sau nữa à?!]
Lận Huyên: "......"
Ừm.
Lận Huyên: "Em ngồi đi, anh lấy nước cho em uống."
Tống Yên Kiều lấy từ trong chiếc ba lô hình con thỏ của mình ra một bình giữ nhiệt. Trước khi ra ngoài, Tống Đình đã chuẩn bị nước ấm cho cậu.
Tống Yên Kiều: "Anh em kêu mang nước theo, là nước ấm."
Lận Huyên im lặng.
Lận Huyên: "Anh có đồ ăn vặt đây, em có muốn ăn không?"
Anh đã chuẩn bị sẵn toàn bộ những món ăn vặt mà Tống Yên Kiều thích.
Tống Yên Kiều mở ba lô ra, bên trong chất đầy đồ ăn vặt: "Anh trai cũng kêu mang theo, anh ấy nói ăn ké thì dễ thấy chột dạ."
[Ăn của người khác rồi sẽ bị người ta lừa mất.]
Lận Huyên: "......"
Anh trai của Tống Yên Kiều đúng là chu toàn quá mức.
Lận Huyên vừa đưa USB cho Tống Yên Kiều, bên trong có rất nhiều thông tin tài liệu về các dự án mà tập đoàn Lận đang triển khai, cùng với một loạt bảng báo giá có thể coi là tuyệt mật. Tất nhiên, những tài liệu tuyệt mật đó đã được chỉnh sửa qua.
Lận Huyên: "Anh đưa em về nhà nhé?"
Tống Yên Kiều xua tay, đôi mắt long lanh: "Không cần, Một Trăm Triệu đang chờ em dưới lầu rồi."
Lận Huyên: "......"
Liệu Lương Trạch có biết mình đang bị Tống Yên Kiều coi như một tên mang đến tiền tài không?
Mang tiền tài tới thì không biết có hiểu rõ hay không, nhưng tốt nhất là nhân lúc còn kịp mà chạy xa một chút đi.
Lận Huyên đặt tay lên đầu Sóc Con, nhẹ nhàng v**t v*: "Nếu có gì cần thì gọi cho anh."
Tống Yên Kiều ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ!"
---
Tống Yên Kiều xuống lầu, tâm trạng rất tốt, nhảy nhót tung tăng. Nhưng khi đi ngang qua người khác, cậu lập tức trở nên điềm tĩnh, cứ như người vừa nhảy nhót ban nãy không phải là mình vậy.
Mấy chị gái đi ngang qua nhìn thấy cậu nghiêng đầu, trông có vẻ rất bận rộn liền không nhịn được mà cười. Đáng yêu quá đi mất.
Còn đáng yêu hơn cả trên tivi nữa.
Không biết tổng giám đốc Lận đã theo đuổi thành công chưa nhỉ?
Bình thường đi làm ở tập đoàn Lận đã thấy vui rồi, nếu sau này tổng giám đốc có một người vợ như thế này, thỉnh thoảng lại đến tìm chồng, nhảy nhảy vài cái thì chắc chắn bầu không khí sẽ càng vui hơn.
Nhưng phải nói, Lận Huyên đúng là đã ăn được đồ ăn ngon.
Một mình anh độc chiếm Tống Yên Kiều lâu như vậy rồi.
Vừa đến bãi đỗ xe ngầm, một chiếc siêu xe thể thao đã lao đến trước mặt cậu. Tống Yên Kiều chậm rãi hiện lên một dấu chấm hỏi trong đầu.
Ủa bây giờ ai trong giới kinh doanh cũng phô trương thế này hả?
Lương Trạch cứ vậy mà lái chiếc siêu xe bóng loáng này đến đỗ ngay bãi xe của tập đoàn Lận sao?
Hắn kéo kính râm xuống một chút: "Lên xe đi."
Tống Yên Kiều: "......"
[Tên thích khoe khoang nhất quả đất!] Sóc Con phẫn nộ: [Lên xe cái gì mà lên xe? Anh nghĩ tôi là loại người biết mở cửa xe thể thao với góc 45 độ hoành tráng như vậy à?]
Lương Trạch: "Sao vậy? Không trộm được à?"
Tống Yên Kiều thành thật: "Tôi không biết mở cửa xe."
Anh trai Tống Đình của cậu không có kiểu chơi xe như vậy, không thích siêu xe hào nhoáng, sau khi giàu có thì càng chuyên tâm làm việc, xe cộ cũng chỉ lái xe bình thường.
Còn chị cậu thì khỏi nói, hoàn toàn không có hứng thú với xe cộ.
Riêng bản thân Tống Yên Kiều, xe với cậu chỉ là một khái niệm xa lạ. Người ta khoe xe trước mặt cậu, cậu còn không biết đó có phải xe xịn hay không.
Xe cộ gì chứ, không bằng một cây xúc xích bột mì ngon lành.
Lương Trạch khẽ cười: "Đồ nhà quê."
Tống Yên Kiều: "......"
[Được rồi, được rồi, tôi là đồ nhà quê. Đồ nhà quê này quyết định đào hố anh thêm hai mươi triệu nữa!]
Hệ thống 47 cũng lên tiếng: "Bé con, tên này cố tình khoe mẽ đấy. Vừa nãy còn lượn lờ trong gara nửa ngày, tìm cái xe có màu sắc chói mắt nhất."
Chỉ để thu hút sự chú ý của Tống Yên Kiều.
Lương Trạch vẫn chưa từ bỏ: "Cậu thấy xe này sao?"
Tống Yên Kiều nghiêng đầu hỏi lại: "Anh đang khoe giàu trước mặt tôi à?"
Lương Trạch: "......?"
Tống Yên Kiều chớp mắt: "Anh khoe giàu trước mặt tôi? Anh đúng là......"
Lương Trạch: "......?"
Sai lầm à?
Tống Yên Kiều cười híp mắt: "Đúng rồi đấy! Vì tôi thực sự rất nghèo mà."
Lương Trạch: "......"
Điên thật rồi. Sao hắn lại cảm thấy Tống Yên Kiều điên như vậy lại có chút thú vị nhỉ?
Tống Yên Kiều chớp mắt, nghiêm túc nói: "Anh thực sự rất giàu."
Lương Trạch: "Đương nhiên."
Tống Yên Kiều: "Vậy anh cho tôi thêm hai mươi triệu nữa chắc cũng không quá đáng đâu nhỉ? Dù sao tôi cũng nghèo như thế này mà."
Lương Trạch: "......?"
Hắn từng gặp người đi xin tiền nhưng chưa từng thấy ai nói chuyện trắng trợn như vậy.
Lương Trạch định lên tiếng nói rằng mình có nguyên tắc, cũng mong Tống Yên Kiều có chút lòng tự trọng thì đã nghe thấy cậu nhóc bá đạo tuyên bố: "Tôi nghèo thật, nhưng cũng không có lòng tự trọng gì đâu."
Lương Trạch: "......"
Người ta đã thẳng thắn như vậy rồi, hắn còn có thể nói gì nữa đây?
Cuối cùng hắn lạnh lùng gật đầu: "Được thôi, nhưng tốt nhất là cậu đảm bảo có được thứ tôi muốn."
Dù sao thì hai mươi triệu cũng không là gì so với việc cướp được một dự án của Lận Huyên, số tiền kiếm được chắc chắn sẽ nhiều hơn gấp bội.
Tống Yên Kiều cầm USB vung vẩy trước mặt Lương Trạch: "Cái này cho anh."
"Tôi không biết anh muốn gì, nên chép hết vào đây rồi. Đây là dữ liệu lấy từ máy tính của Lận Huyên đấy."
Diễn đến đây rồi, cậu quyết định diễn cho trót: "Tôi tốn công tốn sức lắm mới dụ được Lận Huyên mở máy tính đấy."
Ánh mắt Lương Trạch không dừng lại ở chiếc USB, mà lại trượt xuống đôi môi của Tống Yên Kiều.
Môi cậu đỏ rực, đầy đặn còn đọng chút nước, trông có vẻ như vừa mới hôn rất lâu.
Lương Trạch bỗng nhiên cảm thấy bực bội.
Lương Trạch: "Cậu dùng cách gì dụ anh ta?"
Giọng nói của hắn lạnh lẽo hơn hẳn: "Hôn anh ta sao? Còn làm gì trong văn phòng của anh ta nữa?"