Gió đêm hiu hiu, ngoài lương đình sóng sen dập dềnh, hương sen theo gió lan tỏa từng trận.
Ánh trăng xuyên qua lớp sa mỏng, chiếu lên viên bích tỳ châu đang được Khương Thái Hậu nhẹ nhàng vê trong tay. Hạt châu óng ánh trong suốt, quấn lỏng hai vòng quanh cổ tay. Đôi tay ấy tuy được bảo dưỡng cẩn thận, nhưng lớp da lưng tay đã bắt đầu chùng xuống, gân xanh lộ rõ, lặng lẽ tố cáo năm tháng đã qua.
Khi chuỗi châu xoay được nửa vòng, lão ma ma từ ngoài đình bước vào, khom người cung kính nói:
“Nương nương, mọi việc đều đã an bài thỏa đáng.”
Khương Thái Hậu không đáp, chỉ nhắm mắt tiếp tục vê châu. Lão ma ma liền lặng lẽ đứng sang một bên.
Không biết bao lâu sau, Khương Thái Hậu mới mở mắt, nhìn ánh trăng mờ mịt ngoài đình, chậm rãi nói:
“Thục phi đến chết, vẫn còn để lại cho ai gia một tai họa lớn đến vậy.”
Lão ma ma tiếp lời:
“Thục phi mẫu tử đã chết, nay đăng cơ là Vương thượng, chấp chưởng toàn bộ Trần Vương cung cũng là người. Dẫu năm xưa mẫu tử họ trước khi chết phản kích làm Vương thượng mang ẩn tật, nhưng chẳng phải vẫn còn đường cứu vãn sao? Nương nương hà tất vì hai kẻ đã khuất mà phiền lòng?”
Trần Vương đoạt được vương vị, phần lớn nhờ ngoại thích Khương gia nâng đỡ. Nhưng xưa nay tân quân khi đã nắm quyền, hiếm ai muốn tiếp tục bị ngoại thích khống chế. Đợi bồi dưỡng đủ thân tín trong triều, ắt sẽ thanh toán ngoại thích.
Khương gia mạo hiểm cả họ bị tru di nếu đoạt đích thất bại để giúp Trần Vương, mưu cầu chính là phú quý dài lâu, đâu phải chờ ngày bị tính sổ.
Khương Thái Hậu là người điều hòa giữa hai bên. Nhưng khi ấy Trần quốc nội ưu ngoại hoạn, dù Khương gia dốc sức bảo cử, khả năng Trần Vương ngồi vững vương vị vẫn mong manh. Bất đắc dĩ, Thái Hậu mới tính đến chuyện liên hôn với Đại Lương, mượn binh lực, kéo thêm một minh hữu hùng mạnh cho mình và nhi tử.
Khi ấy Khương gia từng bất mãn. Ban đầu họ tính đưa nữ nhi Khương gia nhập cung làm hậu. Tân hậu sinh hạ hoàng tử, sẽ giống như Khương Thái Hậu và khi ấy còn là thế tử Trần Vương, tiếp tục dựa vào Khương gia, bảo đảm vinh sủng lâu dài.
Nhưng Đại Lương chen vào, hậu vị không còn liên can tới Khương gia. Nếu đưa nữ nhi vào cung, cao lắm cũng chỉ được phong Quý phi.
Song nếu không có Đại Lương trợ lực, Trần Vương tranh vị thất bại, cả Khương gia lập tức bị phe Thục phi thanh toán. Cuối cùng Khương gia vẫn phải nén giận chấp nhận cho nữ nhi làm phi.
Nào ngờ đêm tranh đích ác chiến ấy, phe Thục phi liều chết phản kích, Trần Vương trong hỗn loạn bị chém một đao vào hạ phúc, từ đó mang ẩn tật.
Từ ấy hắn suy sụp, tính tình càng thêm âm trầm quái gở, để mặc Khương tướng quốc nắm đại quyền triều chính. Chỉ có những lão thần trung thành với vương đảng không rõ nội tình, vừa giận hắn không chịu phấn chấn, vừa ở triều đình hình thành thế cân bằng với Khương tướng quốc.
Khương Thái Hậu và Khương gia lo rằng một khi tuyển tú nhập cung, các quý nữ tất sẽ phát giác ẩn tật của Trần Vương. Khi ấy, lão thần trung với vương đảng tất sẽ chọn tân quân trong tông thất. Vì thế họ lấy hôn ước giữa Trần Vương và Ôn Du làm cớ, gạt bỏ việc tuyển tú.
Để tránh nghi ngờ, chỉ giữ lại những thông phòng vốn theo hầu Trần Vương từ khi còn là thế tử. Những người ấy thân phận thấp kém, có kẻ xuất thân nô bộc, rất dễ khống chế.
Cũng từ đó, Khương Thái Hậu cùng Khương gia đạt thành nhận thức chung: vương vị tuyệt không thể rơi vào tay kẻ khác. Trần Vương mang ẩn tật, vậy thì để huyết mạch Khương gia trở thành vương tự.
Nhưng Lương nữ thân phận tôn quý, lại có cả Đại Lương làm chỗ dựa. So với việc đưa nữ Khương gia vào cung sinh con rồi đấu với Lương nữ, chi bằng để Lương nữ sinh hạ hài tử mang huyết mạch Khương gia — một vốn vạn lời.
Trong lớp trẻ Khương gia, Khương Úc dung mạo tài cán xuất chúng nhất, bao nhiêu quý nữ trong Vương đô thầm thương trộm nhớ.
Nếu Khương Úc có thể khiến Lương nữ say lòng, bí mật tư thông, khi ấy không sợ Lương nữ không cùng Khương gia đứng chung thuyền.
Việc để Khương Úc đi nghênh thân, chính là xuất phát từ tính toán ấy.
Chỉ tiếc chất nhi không phối hợp, Lương nữ lại thủ đoạn cao minh. Bất đắc dĩ, Khương Thái Hậu mới đi nước cờ đêm nay.
Tội danh “thông gian” đủ để trở thành nhược điểm bà nắm trong tay. Đợi đối phương sinh hạ hài tử mang huyết mạch Khương thị, vì bản thân và con cái, ắt sẽ không dám đối địch với Khương gia nữa.
Huống hồ Trần quốc trợ nàng thu phục Đại Lương, giang sơn hai nước sau này ngồi hưởng, cũng là huyết mạch Ôn thị.
Khương Thái Hậu dừng mạch suy nghĩ, nhìn sắc trời rồi nói:
“Canh giờ không còn sớm. Đi Kiến Ninh cung.”
Từ Quan Nguyệt đình đến Kiến Ninh cung không xa. Hai cung nga xách đèn lồng đi trước, Thái Hậu vịn tay lão ma ma, không nhanh không chậm bước qua một cửa nguyệt động. Chợt thấy phía giả sơn có một tên Vũ Lâm Vệ thập thò, thấy mình liền quay đầu bỏ chạy, hành tung rất khả nghi.
Nghĩ tới cục diện mình bày ở Kiến Ninh cung, sắc mặt Khương Thái Hậu trầm xuống, ra lệnh:
“Gọi tên Vũ Lâm Vệ kia lại.”
Thái giám đi theo lập tức quát lớn:
“Đứng lại! Thấy Thái Hậu không hành lễ, chạy cái gì?”
Vừa hô, đã có thái giám chạy đuổi theo. Đám Vũ Lâm Vệ tuần tra phía xa cũng bị kinh động, đang kéo tới.
Tên Vũ Lâm Vệ thấy không thể chạy thoát, đành ngoan ngoãn bị giải đến trước mặt Thái Hậu.
Khương Thái Hậu không nói lời nào, mặc hắn quỳ bên đường, tiếp tục đi về Kiến Ninh cung, chỉ là bước chân rõ ràng nhanh hơn.
Lão ma ma hiểu nỗi lo của Thái Hậu, để bà vịn tay mình, lặng lẽ bước gấp theo.
Vòng qua rừng giả sơn, sắp đến Kiến Ninh cung, phó thống lĩnh Vũ Lâm Vệ dẫn người tuần tra bỗng xuất hiện, chắn trước mặt Khương Thái Hậu.
“Thuộc hạ bái kiến Thái Hậu nương nương.” Phó thống lĩnh ôm quyền hành lễ cung kính.
Khương Thái Hậu nhìn hắn, càng thêm khẳng định suy đoán trong lòng. Bà không rõ Trần Vương tới Kiến Ninh cung làm gì, nhưng tuyệt không cho phép hắn phá hỏng kế hoạch của mình. Khi nói với phó thống lĩnh, giọng bà lạnh lẽo mang theo ý cảnh cáo:
“Đêm Trung thu cung yến, khắp vương cung giới bị nghiêm ngặt, chức trách của Vũ Lâm Vệ nặng nề. Nghiêm phó thống lĩnh không ở Thái Cực cung đợi lệnh, lại ở đây làm gì?”
Phó thống lĩnh đáp:
“Thuộc hạ vừa hay tuần tra ngang qua.”
Nói xong, Khương Thái Hậu liền muốn dẫn người vượt qua đám Vũ Lâm Vệ của Nghiêm phó thống lĩnh để đến Kiến Ninh cung, nhưng Nghiêm phó thống lĩnh lại không hề có ý nhường đường.
Hành động ấy rốt cuộc khiến Khương Thái Hậu nổi giận. Lão ma ma đi theo cũng quát trầm:
“To gan! Đường của Thái Hậu mà các ngươi cũng dám cản?”
Nghiêm phó thống lĩnh dẫn đám Vũ Lâm Vệ phía sau đồng loạt quỳ một gối, tiếng giáp trụ va chạm vang lên rào rạt. Hắn cúi đầu nói:
“Thuộc hạ chỉ phụng mệnh hành sự, xin Thái Hậu nương nương đừng làm khó.”
Khương Thái Hậu giận đến cực điểm, bật cười lạnh:
“Dù tiên vương còn tại thế, Thục phi được sủng ái đến đâu, nuôi ra loại chó cũng chẳng dám chắn đường ai gia. Nghiêm phó thống lĩnh thật oai phong!”
Bà cố tình nhấn mạnh chữ “phó”.
Nghiêm phó thống lĩnh càng cúi đầu thấp hơn:
“Thái Hậu nương nương bớt giận.”
Bạn đang đọc truyện tại mẹ bông bom chấm com. Đọc truyện trên website gốc để đảm bảo không bị thiếu nội dung!
Đúng lúc ấy, trong Kiến Ninh cung bỗng khói đen cuồn cuộn bốc lên, lửa đỏ l**m qua mái điện.
Khương Thái Hậu từ giận chuyển sang kinh hãi, quát lớn:
“Cháy rồi! Còn không mau cứu hỏa!”
Nghĩ đến khả năng Trần Vương tức giận phát điên, phóng hỏa thiêu chết Khương Úc và Ôn Du, Khương Thái Hậu lập tức tay chân mềm nhũn.
Một người là chất nhi bà thương yêu nhất.
Một người là công chúa Đại Lương, là vương hậu Trần quốc, liên quan đến việc minh ước giữa Trần quốc và Đại Lương còn có thể duy trì hay không.
Hai người ấy nếu xảy ra chuyện, cả Trần quốc sẽ không yên.
Nghiêm phó thống lĩnh ngoảnh đầu thấy ánh lửa, cũng toát mồ hôi lạnh.
Hắn dám trực diện đối đầu Khương Thái Hậu và cả Khương gia, trung thành với Trần Vương, đánh cược chính là tiền đồ một người dưới vạn người.
Hiện nay Trần quốc từ triều đình đến quân ngũ đều do Khương gia nắm giữ. Phụ thân hắn năm xưa bất hòa chính kiến với Khương tướng quốc, hắn nhập triều cũng luôn bị Khương gia chèn ép. Muốn ngẩng đầu, hắn buộc phải thoát khỏi sự khống chế của Khương gia.
Các lão thần trung với vương đảng hao tâm tổn lực mới đưa hắn lên vị trí phó thống lĩnh Vũ Lâm Vệ, để hắn trở thành cận thần bên cạnh Trần Vương. Khó khăn lắm mới giành được tín nhiệm, biết được chân tướng hoang đường của Trần Vương, lại được coi như tâm phúc duy nhất, hắn đương nhiên muốn nhân cơ hội tiến xa hơn.
Nếu nói thật với các lão thần, để họ lập tân quân, hắn chưa chắc giữ được địa vị hiện tại.
Vì thế đêm nay, thông qua tai mắt cài trong Vũ Lâm Vệ, biết được động tĩnh bên Thái Hậu, hắn đều kịp thời bẩm báo Trần Vương.
Trần Vương cũng lo sau khi Lương nữ sinh hạ hài tử mang huyết mạch Khương gia, Thái Hậu và Khương gia sẽ bỏ rơi mình, phò lập tân quân. Những lão thần trung với hắn vốn đã thất vọng, nếu có tân vương, ắt sẽ dốc lòng phò tá.
Đến lúc ấy, Trần Vương “bạo bệnh mà chết”, e rằng cả triều cũng chẳng ai chất vấn.
Để tránh cục diện ấy, Trần Vương vẫn âm thầm mưu tính phá hỏng kế hoạch của Khương Thái Hậu và Khương gia.
Lương nữ chính là lá bài tự bảo toàn lớn nhất của hắn. Chỉ cần đứa trẻ nàng sinh ra không phải huyết mạch Khương gia, nàng và Khương gia sẽ vĩnh viễn đối lập.
Thái Hậu muốn dùng tội danh “tư thông” để nắm thóp nàng, Trần Vương cũng vậy.
Hắn phái Vũ Lâm Vệ canh gác, phát hiện Thái Hậu tới liền cố ý gây động tĩnh báo tin. Hắn cũng kịp sai người thúc giục Trần Vương, còn mình thì dẫn người đến đây ngăn Thái Hậu.
Nhưng vì sao Kiến Ninh cung lại bỗng nhiên cháy?
Nghiêm phó thống lĩnh nuốt khan, cũng lo là Trần Vương phát điên châm lửa, không dám chần chừ, dẫn đám Vũ Lâm Vệ vội vàng lao đi cứu người.
Khương Thái Hậu được lão ma ma đỡ, lòng nóng như lửa đốt cũng muốn vào Kiến Ninh cung xem xét, nhưng bị lão ma ma lo bà nguy hiểm mà khuyên ngăn.
Nỗi bi thương dâng lên, Khương Thái Hậu rơi lệ:
“Úc nhi của ta…”
Lời còn chưa dứt, phía sau lại vang lên tiếng ồn ào. Quay đầu nhìn, hóa ra quần thần bên Thái Cực cung cũng đã kéo tới.
Mi mắt Khương Thái Hậu giật mạnh:
“Chư vị ái khanh đây là…?”
Mấy võ tướng dẫn đầu đã giật lấy thùng nước từ tay cung nhân cứu hỏa, dội nước lên đầu mình, nói:
“Nghe tin Kiến Ninh cung bốc cháy, Vương thượng mắc kẹt bên trong, mạt tướng đặc tới cứu giá! Thái Hậu nương nương chớ lo, mạt tướng nhất định cứu Vương thượng ra!”
Nói xong, mấy võ tướng tranh công lao vào biển khói.
Khương Thái Hậu tim đập cuồng loạn, sợ chuyện “tư thông” bại lộ, muốn lên tiếng ngăn lại nhưng đã muộn.
Những lão thần tóc bạc phân nửa thì bị chặn ngoài, gào khóc gọi “Vương thượng”.
Khương Thái Hậu liếc nhìn Khương tướng quốc giữa đám đông, trong mắt cả hai đều ánh lên sự quyết tuyệt đoạn đuôi cầu sinh.
Dù tay chân còn run, trong khoảnh khắc ấy, Khương Thái Hậu đã tính đến việc đổ hết tội lỗi lên đầu Ôn Du, giảm thiểu tổn thất cho Trần quốc.
Nếu Khương Úc chết trong biển lửa, khi khám nghiệm chỉ cần một mực khẳng định thi thể không phải hắn, tìm kẻ thế mạng là xong.
Nếu còn sống, giả chết để thoát thân, coi như lấy cái chết chuộc tội, không liên lụy Khương gia.
Còn Ôn Du…
Nàng tư thông cùng thần tử, vô ý làm đổ nến gây hỏa hoạn. Dù sống hay chết, lỗi cũng ở nàng. Dẫu Đại Lương nghi ngờ, nhưng chứng cứ đầy đủ, họ cũng khó đòi công đạo.
Cho dù minh ước tan vỡ, chỉ cần vết nhơ thuộc về Ôn Du, Đại Lương sẽ thành bên có lỗi. Biết đâu triều thần Đại Lương từ đó chia rẽ.
Trước lợi ích to lớn, tất có kẻ vì tiền đồ mà tiếp tục hợp tác với Trần quốc, chỉ là quá trình phiền phức hơn đôi chút.
Giữa ánh lửa mỗi lúc một thịnh, Khương Thái Hậu gần như tê dại tính toán, tự nhủ vẫn còn cứu vãn được.
Rất nhanh, có người từ Kiến Ninh cung chạy ra.
Nhưng dù là võ tướng hay Vũ Lâm Vệ, sắc mặt đều cổ quái.
Những lão thần bị chặn ngoài càng kích động. Thấy Trần Vương được bọc trong chăn đưa ra, họ chen lên khóc gọi “Vương thượng”.
Người quá đông, lại toàn trọng thần không thể va chạm, Vũ Lâm Vệ và võ tướng không dám ngăn. Xô đẩy qua lại, góc chăn tuột xuống một đoạn.
Nhìn thấy dấu vết trên người Trần Vương, các lão thần như hóa đá.
Dưới tấm chăn còn thoảng mùi máu và mùi hôi nhà xí, ám chỉ điều gì đó không cần nói cũng hiểu.
Trần Vương mặt trắng bệch, ánh mắt đờ đẫn, bị đưa ra giữa đám đông vẫn không phản ứng.
Vẫn là Nghiêm phó thống lĩnh nhanh tay kéo chăn che lại, sắc mặt xám tro, nói:
“Truyền ngự y.”
Khương Thái Hậu trước tiên nhìn về phía Khương Úc. Thấy hắn tuy đã cởi giáp nhưng y phục trong còn nguyên, không bị bỏng, chỉ có mấy dấu giày trên mặt, trong lòng dấy lên nghi hoặc.
Quay sang thấy Trần Vương được khiêng ra, phía sau còn một gã đầu lở trần thân bị kéo như súc vật, nước mắt nước mũi giàn giụa kêu oan không biết gì, xin tha mạng.
Thái dương Khương Thái Hậu giật mạnh. Bà quát:
“Vương hậu đâu? Vương hậu không phải tới thay y phục sao?”
“Mẫu hậu đang tìm nhi thần?”
Giọng nói còn lạnh hơn cả gió đêm vang lên từ ngoài đám người.
Cung nhân và quần thần đồng loạt tránh sang hai bên.
Ôn Du vẫn là bộ hoa phục lúc dự yến, hoa điền giữa trán chưa đổi, dưới ánh trăng tựa đóa kim liên nở rộ, lộng lẫy mà đoan nghiêm.