Quy Loan - Đoàn Tử Lai Tập

Chương 123: Sóng Ngầm Dưới Đèn Cung.




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Lúc cần thiết, bản cung ắt sẽ lấy một……”

Khương Thái Hậu chết lặng nhìn chằm chằm vào Ôn Du, tựa như thấy quỷ:

“Ngươi… ngươi chẳng phải đang ở Kiến Ninh cung sao?”

Ôn Du khẽ nhíu mày, làm ra bộ dáng bị chất vấn vô cớ mà kinh ngạc lẫn khó hiểu:

“Nhi thần tới Kiến Ninh cung, bỗng thấy thân thể hơi khó chịu, liền quay về Chiêu Hoa cung, sai một tỳ nữ tới cung yến bẩm báo với mẫu hậu và vương thượng. Tỳ nữ ấy tới nơi thì thấy các đại thần đều đang ra ngoài, hỏi thăm mới biết Kiến Ninh cung bốc hỏa, vương thượng bị kẹt bên trong. Nàng ta liền chạy đuổi theo nghi giá của nhi thần, báo lại việc này, nhi thần mới vội vã chạy đến.”

Những lão thần đứng phía trước, đã tận mắt chứng kiến bộ dạng kia của Trần Vương, gần như đứng không vững. Nghe khẩu khí của Khương Thái Hậu, e rằng bà còn chưa rõ chân tướng, muốn vin vào chuyện Ôn Du đến trễ mà phát tác, bèn vội liếc mắt ra hiệu cho môn sinh của mình.

Môn sinh tại cung yến đã thấy Ôn Du bị “lạnh nhạt”, hiểu rằng nếu để Thái Hậu tiếp tục làm khó nàng, lôi chuyện Trần Vương háo nam phong ra, e rằng phong ba “tự thỉnh phế hậu” vừa dẹp yên mấy hôm trước lại nổi lên, liền vội phụ họa:

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Nghe nói mẫu hậu vì thân thể mỏi mệt đã sớm hồi Linh Tê cung. Nay nghe tin vương thượng gặp nạn, mẫu hậu vẫn có thể đến kịp như vậy. Nhi thần đến trễ, là lỗi của nhi thần.”

Nói xong, nàng cúi người thi lễ trước Khương Thái Hậu, rồi giả vờ lo lắng nhìn về phía Trần Vương đang bị quần thần vây kín:

“Không biết vương thượng thế nào rồi?”

Từ Linh Tê cung đến Kiến Ninh cung quãng đường không gần. Dù có người báo tin kịp thời, qua lại cũng tốn không ít thời gian, vậy mà Khương Thái Hậu lại đến sớm hơn cả các đại thần từ cung yến chạy tới.

Trước đó, mọi người chỉ dồn tâm trí vào an nguy của Trần Vương. Nay được Ôn Du nhắc khéo, ngẫm lại nguyên do, thần sắc không khỏi khác lạ.

Khương Thái Hậu bị mấy lời giả cung thuận mà đầy mũi nhọn ấy chọc tức đến tay chân run nhè nhẹ. Bà hiểu hơn ai hết, chuyện của Trần Vương ắt không thoát khỏi liên can đến Ôn Du.

Nhưng mấy câu vừa rồi đã gột sạch nàng, trái lại còn kéo bà xuống nước.

Giờ nàng cố ý hỏi đến Trần Vương, rõ ràng là tiếp tục khoét vào tim bà. Song trước mặt quần thần, Khương Thái Hậu không thể lộ nửa phần phẫn nộ.

Bà được lão ma ma đỡ lấy, hít sâu mấy hơi mới miễn cưỡng giữ được bình tĩnh. Gương mặt tái nhợt, lớp phấn son cũng không che nổi, ánh mắt nhìn Ôn Du thật lâu, như thể hôm nay mới lần đầu nhận ra vị quý nữ đến từ Đại Lương này.

Các lão thần thấy Khương Thái Hậu im lặng, còn tưởng bà chưa chịu buông, lòng thầm oán bà thiển cận, vội chen nhau chắn kín Trần Vương, không để Ôn Du nhìn thấy, cắn răng tiếp lời:

“Vương hậu nương nương chớ lo. Vương thượng… vương thượng hẳn không nguy hiểm, chỉ bị sặc khói, kinh hãi mà thôi, đã sai người truyền thái y.”

Nói rồi lại kín đáo đưa mắt với Khương Thái Hậu.

Lão thần thuộc Vương đảng vốn bất hòa với Thái Hậu, nhưng đêm nay xảy ra chuyện hoang đường như thế, muốn giấu được Ôn Du, người có thể chủ trì đại cục cũng chỉ còn Khương Thái Hậu.

Chính bà cũng hiểu điều đó.

Được lão ma ma đỡ mới đứng vững, trong ống tay áo gấm sẫm màu, móng tay được chăm chút đã bấm rách cả lòng bàn tay. Rốt cuộc bà vẫn giữ được vẻ mặt lạnh cứng quen thuộc:

“Bệ hạ kinh hãi, đưa bệ hạ về Chương Hoa điện trước.”

Rất nhanh, loan giá được khiêng tới. Trần Vương được quần thần và Vũ Lâm Vệ hộ tống lên loan giá, thần sắc vẫn đờ đẫn tái mét, ai cũng nhìn ra có điều bất ổn, song không một ai dám vạch trần sự thật mà mọi người đều ngầm hiểu.

Khương Thái Hậu cùng quần thần theo đến Chương Hoa điện, Ôn Du tự nhiên cũng phải đi.

Thái y vào điện chẩn trị, Ôn Du cùng Khương Thái Hậu và quần thần chờ ngoài điện. Không khí tĩnh lặng đến quỷ dị.

Khi thái y chuyên trách của Trần Vương ra ngoài nói rằng vương thượng vô sự, các đại thần mới không tự chủ được mà thở phào.

Chỉ là sắc mặt vẫn nặng nề. Vài tiểu thần chưa đủ thâm trầm, lòng giấu không kín chuyện, còn lén lút dò xét thần sắc Ôn Du.

May thay, Ôn Du vẫn bình thản như cũ, gương mặt điềm đạm lạnh nhạt, không lộ nửa phần sơ hở.

Trăng lên giữa trời, gió đêm lướt qua trường đình mang theo hơi lạnh thấu xương.

Khương Thái Hậu nhìn cánh cửa Chương Hoa điện, những nếp nhăn nơi khóe mắt dưới ánh đèn cung lay động càng sâu như vết đao khắc.

Bà dường như mệt mỏi vô cùng, không nhìn ai nữa:

“Đêm đã khuya, chư vị cũng đã mỏi mệt. Vương hậu thân thể không khỏe, hãy về nghỉ trước. Cung môn đã hạ chìa, chư vị ái khanh đêm nay lưu lại trong cung vậy.”

Ngoại trừ cận thần của Khương tướng quốc và lão thần thuộc Vương đảng, các thần tử khác nghe vậy không khỏi biến sắc.

Ai nấy đều rõ, nói là lưu lại nghỉ đêm, thực chất là gõ đầu cảnh cáo, buộc họ phải giữ kín chuyện tối nay.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Ôn Du khẽ cúi mình:

“Nhi thần cáo lui.”

Tên nam nhân đầu trọc bị lén đưa vào cung. Vũ Lâm Vệ phó thống lĩnh phụ trách lo việc cho Trần Vương dĩ nhiên không dám khai ra hết thảy, cắn răng nói mình không hay biết, tạm thời giam nam nhân kia làm thích khách vào thiên lao, còn bản thân nhận tội tuần phòng thất trách.

Khương Úc chưa mặc giáp đã hôn mê, bị người khiêng ra khỏi Kiến Ninh cung. Nay có bằng chứng sắt đá Trần Vương háo nam phong, chuyện ấy càng khiến người ta sinh nghi. Người của Khương tướng quốc phản ứng cực nhanh, khăng khăng rằng Khương Úc vì xông vào cứu giá, hít quá nhiều khói bụi nên mới ngất trong điện.

Nhưng lửa ở Kiến Ninh cung rất nhanh đã dập tắt. Bị thiêu rụi nặng nhất chỉ là mấy gian sương phòng bỏ không, cách xa thiên điện nơi Trần Vương mắc kẹt. Bao nhiêu Vũ Lâm Vệ và võ tướng xông vào cứu người còn không ngất vì khói, vậy mà vị Thường Thắng tướng quân danh chấn thiên hạ như Khương Úc lại vì khói mà bất tỉnh, lời ấy thực khó đứng vững.

Huống hồ, Khương Thái Hậu vốn đã quay về Linh Tê cung, lại đến Kiến Ninh cung sớm hơn cả quần thần — thế nào cũng như đã sớm nhận được phong thanh gì đó.

Chỉ là Khương gia quyền thế ngập trời, người ngoài dù thấy chuyện này quá đỗi khả nghi, cũng không dám công khai chất vấn.

Song đêm ấy tai mắt quá nhiều, lại là bá quan văn võ tận mắt chứng kiến. Khương Thái Hậu và Khương tướng quốc có thể bịt miệng thiên hạ nhất thời, nhưng không thể bịt mãi.

Chẳng bao lâu sau, chuyện Trần Vương háo nam phong, bắt chước Triệu Cơ thời Tiên Tần tìm trong dân gian một nam nhân “thiên phú dị bẩm”, kẻ ấy còn có khả năng “âm quan đồng luân nhi hành” như Lao Ái, liền âm thầm lan truyền.

Tin đồn càng truyền càng dữ. Khương Úc, dung mạo tuấn mỹ, trong giới quý nữ vương đình có biệt danh “Xuân khuê mộng lang”, cũng bị kéo vào làm một trong những nhân vật chính. Lời đồn lan rộng nhất là Trần Vương đã sớm si mê Khương Úc, vì vậy mới giữ hắn bên mình làm cận thần, bổ nhiệm chức Vũ Lâm Vệ thống lĩnh — chỉ tiếc Khương Úc lại không chịu thuận theo.

Trần Vương mất dần kiên nhẫn, định nhân đêm Trung thu cung yến mà dùng thủ đoạn bá đạo cưỡng ép, sai người hạ dược mê nàng tại Kiến Ninh cung. Thái Hậu nhận được tin, vội vàng chạy đến cứu chất nhi. Nào ngờ Trần Vương cùng nam sủng “Lao Ái” hoang đường làm càn, bất cẩn làm đổ nến, thiêu cháy cung điện, lại dẫn quần thần kéo tới, bởi thế mới bại lộ toàn bộ.

Khương gia tự nhiên dốc sức trấn áp những lời đồn này, nhưng càng kiêng kỵ bao nhiêu, lời đồn trong vương đình lại càng lan rộng bấy nhiêu. Không ít quý nữ trong vương đình nghe chuyện, phương tâm tan nát.

Việc Trần Vương sau khi kế vị mà lâu ngày không tuyển tú, cũng bị đào bới ra “chân tướng”:

Nào là vì coi trọng hôn minh với Đại Lương, nên trước khi Ôn Du xuất giá không tuyển tú — tất cả đều là giả!

Nguyên do chân chính chính là Trần Vương háo nam phong. Tú nữ nhập cung tức là đại diện cho các thế lực triều đình, Trần Vương sợ những tú nữ có gia thế chống lưng phát giác bí mật của mình! Mà hắn lại không thể tùy tiện xử tử tú nữ, bất chấp tiền triều.

Còn việc từ thanh lâu mang về một Lệ phi sủng ái nhất thời?

Ắt hẳn chỉ là màn khói mê hoặc quần thần mà thôi!

Sau này, Đồng Tước đem những lời đồn dò la được kể lại cho Ôn Du và Chiêu Bạch nghe, chủ tớ mấy người dở khóc dở cười, tạm không nhắc tới.

Đêm ấy, Ôn Du cố chống đỡ đến khi Khương Thái Hậu lên tiếng cho mọi người lui về. Vừa trở lại Chiêu Hoa cung, bước chân vào nội điện, nàng đã phun ra một ngụm máu.

Đồng Tước cùng đám tỳ nữ kinh hãi, vội đỡ nàng lên tháp nghỉ. Đồng Tước tự trách không thôi:

“Đều tại nô tỳ suy tính không chu toàn, khi đó lẽ ra không nên để công chúa mạo hiểm theo kế này, khiến người chịu khổ đến vậy…”

Khi Chiêu Bạch cõng Ôn Du rời khỏi thiên điện Kiến Ninh cung, Đồng Tước và những người khác cũng đã thoát hiểm. Để trả lại cho Khương Thái Hậu và Trần Vương một “món đại lễ”, Ôn Du sai người phóng hỏa đốt mấy gian sương phòng bỏ không ở Kiến Ninh cung, lại phái người giả làm tiểu thái giám đến cung yến báo tin rằng Trần Vương bị vây khốn trong cung.

Cùng lúc, sai Thanh Vân Vệ quay lại cung yến truyền tin, bẩm rằng nàng đã về Chiêu Hoa cung, tạo đủ chứng cứ nàng không ở Kiến Ninh cung.

nội dung bảo vệ

 

Ôn Du trước mặt người ngoài quá đỗi trấn định, đến nỗi Đồng Tước cũng tưởng thân thể nàng đã không còn đáng ngại. Nay thấy nàng thổ huyết mới hoảng loạn, người đi mời thái y, kẻ bưng trà rót nước, cả điện rối bời.

Đồng Tước gần như bật khóc hỏi Chiêu Bạch:

“Công chúa đã thổ huyết rồi, có phải cách phong huyệt không ổn chăng?”

Chiêu Bạch lấy ngân châm, chích vào đầu ngón tay Ôn Du để xả huyết, nhíu mày đáp:

“Loại tình hương ấy quá mức bá đạo. Khi ấy tình thế gấp gáp, công chúa còn phải quay lại đối chất cùng Thái Hậu, ta chỉ có thể tạm phong bế mấy đại huyệt trên người người. Tình độc ứ đọng nơi kinh mạch, tích tụ tất sẽ tổn thân.”

Sau khi xả huyết mười ngón tay, Chiêu Bạch lại lần theo cánh tay nàng mà châm tiếp, giải khai những đại huyệt bị phong bế.

Mặt Ôn Du dần đỏ ửng, trán cũng thấm mồ hôi, nhưng giọng nói vẫn cực kỳ tỉnh táo:

“Ta trả cho Thái Hậu một phần đại lễ như vậy, bà ta và Khương gia ắt không bỏ qua. Nhân lúc họ chưa kịp hoàn hồn, đưa kẻ sống bắt được ở Vu cung tới chỗ Ngự sử đại phu.”

Ánh mắt nàng sắc lạnh:

“Ta muốn ở tiền triều, chặt thêm một cánh tay của Khương gia.”

Những sổ sách đen của Nội Vụ phủ chỉ là chuyện nhỏ. Điều có thể giáng đòn trí mạng vào Khương gia chính là để lão thần thuộc Vương đảng, dựa theo lời thái giám bị bắt mà tra xét Khương gia. Khi ấy lộ ra, há chỉ là chút tiền bạc mua sắm của Nội Vụ phủ? Thuế phú bách tính năm năm tăng nặng, quốc khố lại luôn trống rỗng — số tiền ấy, ắt phải có nơi chảy về.

Khương gia hoặc phải lấp đầy cái hố quốc khố kia, hoặc phải đẩy ra vài kẻ gần trung tâm làm vật thế thân.

Chiêu Bạch thu châm, dường như muốn nói gì, nhưng ngoài điện đã có cung nhân bẩm báo Phương thái y tới, đành dừng lời.

Sau khi Phương thái y cách rèm bắt mạch, kê phương thuốc xong, y phục trên người Ôn Du đã ướt đẫm mồ hôi.

Thanh Vân Vệ cầm thuốc vội vào tiểu trù phòng sắc. Chiêu Bạch và Đồng Tước dìu Ôn Du vào tịnh phòng, giúp nàng mặc nguyên xiêm y mà ngâm mình vào thùng nước đầy băng lạnh.

Toàn thân Ôn Du như bị lửa thiêu. Vừa chạm nước đá, da thịt liền nhói buốt như kim châm. Nàng không kêu một tiếng, chỉ khép mắt, sắc mặt từ đỏ bừng chuyển dần sang tái nhợt.

Chiêu Bạch và Đồng Tước mỗi người một bên đỡ lấy nàng, sợ nàng không ngồi vững mà trượt xuống nước.

Đồng Tước đau lòng hỏi:

“Công chúa, người đã đỡ hơn chưa?”

Ôn Du đau đến tận xương tủy, chính vì quá đau nên muốn nghĩ chuyện khác để phân tâm. Môi nàng trắng bệch:

“Nói chuyện với ta.”

Chiêu Bạch hiểu ý, liền hỏi:

“Người đã cùng Khương Thái Hậu và Khương gia triệt để trở mặt. Trần Vương lại là kẻ thù tất báo. Lão thần trung thành với Trần Vương tạm thời có thể vì muốn lật đổ Khương gia mà đứng cùng người trong việc tra sổ Nội Vụ phủ. Nhưng về sau… e khó nói.”

Nàng ngập ngừng:

“Công chúa, nô lo người sẽ tứ bề thọ địch.”

Dẫu Vương đảng và Khương đảng bất hòa, họ vẫn là thần tử Trần quốc, trước sau vẫn lấy lợi ích Trần quốc làm trọng.

Đây cũng là lý do khi ở Kiến Ninh cung, Chiêu Bạch từng nói chỉ cần Ôn Du hạ lệnh, nàng sẽ triệu tập nhân thủ, liều chết đưa nàng về Đại Lương.

Ôn Du vẫn nhắm mắt. Tóc đen ướt nước dính sát má, răng khẽ run vì lạnh, nhưng lời nói vẫn rõ ràng:

“Khương đảng ở Trần quốc, chẳng khác gì Ngao đảng năm xưa ở Đại Lương. Mầm họa ấy ắt phải trừ.”

“Không còn Khương đảng loạn quốc, Trần Vương lại mất lòng thần tử, bản cung có thể thay thế hắn.”

Lời này khiến Chiêu Bạch và Đồng Tước đồng loạt biến sắc.

Ôn Du mưu tính, là đổi chủ Trần quốc?

Chiêu Bạch do dự:

“Dẫu công chúa mưu lược hơn người, có tư chất quân vương, nhưng lão thần Trần quốc chưa chắc đã từ bỏ Trần Vương…”

Lần này Ôn Du không đáp ngay. Tóc đã tháo trâm như mây đen tản trong nước. Nàng mở mắt, ánh nhìn như chuyên chú mà lại như thất thần:

“Lúc cần thiết, bản cung sẽ cần một đứa trẻ.”

Chiêu Bạch khựng lại, rồi hiểu ra.

Giống như mưu đồ đêm nay của Trần Vương, Ôn Du cũng muốn dùng một đứa trẻ, thu trọn Trần quốc vào tay.

Nhổ tận gốc Khương đảng, khống chế Trần Vương, sẽ không ai biết đứa trẻ kia chưa chắc là huyết mạch chân chính.

Những lão thần đã thất vọng đến cùng cực về Trần Vương, ắt cũng nguyện ý phò tá một tân vương có thể bồi dưỡng.

Thuốc sắc xong đưa tới, Ôn Du uống xong, thay xiêm y khô ráo rồi mệt mỏi nằm xuống.

Tầng tầng sa trướng buông xuống, chỉ chừa một ngọn cung đăng nơi góc điện.

Chiêu Bạch và Đồng Tước ôm kiếm canh ngoài điện. Đêm sâu, chỉ thỉnh thoảng vang lên vài tiếng quạ kêu xa xa.

Ngâm nước đá quá lâu, khớp xương Ôn Du vẫn run rẩy, đầu óc mê man. Nàng đưa tay xuống dưới gối thêu, siết chặt mộc ngư bằng gỗ.

Mơ hồ như bước vào giấc mộng.

Giữa băng thiên tuyết địa, có người đưa nàng phi ngựa, gió lạnh cắt da. Nàng nắm chặt vạt áo người ấy — vững chãi, đáng tin.

Nàng quỳ bên bờ Vị Thủy phủ đầy sương cỏ, hướng về Phụng Dương mà khóc đến rỉ máu, lập thệ báo thù. Người kia như núi đứng sau lưng nàng…

Những đao kiếm hắn chắn thay nàng, máu hắn đổ vì nàng, con đường hắn cõng nàng đi qua, ánh mắt hắn luôn dõi theo nàng… tất cả hiện lên rõ ràng.

Tim Ôn Du quặn đau. Nàng trong mộng giơ tay chạm bóng hình ấy. Lòng bàn tay và môi lại chạm vào cảm giác ấm mềm.

Nàng kinh ngạc ngẩng đầu, thấy người kia tựa vào vách đá, sắc mặt tái dưới ánh lửa, vẫn không mất vẻ tuấn lãng.

Nàng cạy răng đút thuốc, chạm phải thứ mềm ấm mà hơi thô ráp, chưa kịp rút lui đã bị đuổi theo, quấn lấy, mạnh mẽ mà vụng về, cướp lấy vị thuốc đắng ngọt từ môi nàng.

Nàng biết đó chỉ là ký ức nhập mộng. Khi giành lại được quyền khống chế thân thể trong mộng, nàng vẫn nâng gương mặt có lẽ đời này khó gặp lại kia, ánh mắt u trầm:

“Có một ngày ta trở về Lương địa… chàng còn ở đó chăng?”

Thông Châu.

Nửa đêm quạ kêu.

Tiêu Lệ chống khuỷu tay trên án mà ngồi dậy, đôi mắt đỏ vì lâu ngày chưa nghỉ ngơi.

Hắn phiền toái xoa mặt.

Sao lại mơ giấc ấy nữa?

Đang lúc lòng rối như tơ, ngoài trướng vang lên tiếng thân binh bẩm báo:

“Châu quân! Thám tử tại Ngũ Lý Loan phát hiện Bắc Ngụy hành quân đêm!”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận