Mũi tên buộc dải vải còn chưa tháo xuống, Lý Tuân nhận lấy, gỡ dây, lấy tấm huyết thư xuống, run tay mở ra xem, sắc mặt lập tức đại biến.
Dường như để xác nhận điều gì, ông hỏi tên truyền tin binh khi nãy:
“Quân Ngụy do Viên Phóng suất lĩnh đã hồi doanh chưa?”
Tên truyền tin đáp:
“Chưa thấy bóng dáng quân Ngụy. Phía Trần doanh sau khi hồi doanh cũng chưa có người sang báo tin.”
Ba bên kết minh, theo quân quy do Phạm Viễn định ra, phàm xuất binh trở về đều phải lập tức sai người sang các doanh báo tin.
Nay binh mã Trần doanh đã về trại, lại chậm chạp không người sang báo. Vẫn là do thám báo bên Lương doanh nhìn thấy động tĩnh bên Trần doanh mới biết họ đã hồi doanh.
Lý Tuân chỉ cảm thấy một luồng hàn khí xộc thẳng vào tim, lập tức phân phó tả hữu:
“Mau truyền tin cho Phạm soái, báo rõ việc này, bảo hắn tức khắc thu binh hồi doanh!”
“Theo dõi sát Trần doanh. Hễ có dị động, lập tức về báo!”
Người kia cũng rời trướng trong chốc lát.
Đám mưu sĩ thấy sắc mặt Lý Tuân ngưng trọng như vậy, đều tiến lên hỏi:
“Lý đại nhân, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Lý Tuân đưa tấm huyết thư cho họ chuyền tay nhau xem, bản thân lùi lại một bước, chống tay lên án thư mới giữ vững được thân mình.
Nam Trần phạm vào đại kỵ binh gia như thế, bất luận giao tình riêng với Bắc Ngụy ra sao, minh ước này cũng coi như chấm dứt.
Vô cớ nhiều thêm hai vạn binh mã. Mà tin tức lương thảo này, ban đầu lại do thám báo Trần doanh phát hiện.
Trước khi định kế cướp lương, Lương doanh và Ngụy doanh tuy cũng từng phái thám báo đi dò thực hư, nhưng nhìn tình thế hiện tại, dù chưa thể khẳng định Trần doanh và họ Bùi cấu kết bày cục, song Trần doanh tuyệt đối không trong sạch.
Càng nghĩ, lòng Lý Tuân càng treo lơ lửng.
Để đề phòng bất trắc, ông lập tức hạ thêm một mệnh lệnh:
“Chư vị trước theo ta bí mật rời doanh trại. Chờ Phạm soái hồi doanh rồi, sẽ tính tội Đậu Kiến Lương kia!”
Đám mưu sĩ sau khi xem xong huyết thư của Viên Phóng, ai nấy đều tái mặt. Nghe Lý Tuân nói vậy, lập tức nghĩ đến: nếu Nam Trần sợ Phạm Viễn truy trách, dứt khoát chó cùng rứt giậu, bắt giữ bọn họ làm con tin để uy h**p Phạm Viễn thì sao?
Chỉ cần khống chế được tiền tuyến quân Lương, họ có thể tùy ý ép Trần Nguy – người phụ trách đại hậu phương – đòi tiền đòi lương!
Nghĩ đến đó, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.
Không ai dám chần chừ, cũng chẳng kịp thu dọn tế nhuyễn, theo hai nghìn quân sĩ thủ doanh mà Lý Tuân triệu tập gấp, lặng lẽ rời khỏi doanh trại.
—
Đậu Kiến Lương dẫn người xông tới, thấy Lương doanh phòng thủ dị thường lỏng lẻo, trong lòng đã dấy lên điềm chẳng lành. Xông vào chủ trướng, quả nhiên vồ hụt, càng thêm tức giận.
Hắn túm cổ áo một tiểu tướng thủ doanh, giọng lạnh lẽo:
“Lý Tuân và đám đại thần Lương doanh đâu?”
Trong thư, Du Văn Kính ép hắn phải nội ứng ngoại hợp, trọng thương quân Lương, nếu không sẽ tiết lộ “chứng cứ” cho Phạm Viễn, chứng minh hắn sớm đã cấu kết với quân Bùi.
Có thực chứng hãm hại Ngụy quân, lại thêm Du Văn Kính làm nhân chứng, dù hắn vốn không có ý cùng quân Bùi đồng lõa, thì cũng nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa không sạch!
Chớ nói Phạm Viễn tha cho hắn, chỉ sợ Nam Trần bên kia cũng dung không nổi.
Muốn tự bảo toàn, Đậu Kiến Lương chỉ còn cách nghiến răng đi đến cùng.
Tiểu tướng thủ doanh kia lại là kẻ có huyết tính, trực tiếp nhổ mạnh một bãi nước bọt lên mặt hắn:
“Phản chủ hai lòng, ta khinh!”
“Muốn chết!”
Đậu Kiến Lương mặt mày dữ tợn, quăng hắn xuống đất, rút đao chém phập một nhát. Máu bắn nửa vách trướng.
Các tướng quân Trần đi lục soát những doanh trướng khác chạy về, nhìn thấy tiểu tướng chết trong trướng, thần sắc mỗi người một vẻ.
Đợi Đậu Kiến Lương quay người lại, họ mới bẩm:
“Tướng quân! Tìm khắp nơi đều không thấy ai, cả Lương doanh đã trống không!”
Lúc này trong lòng Đậu Kiến Lương đang hận dữ lẫn lộn. Lương doanh người đi nhà trống, hiển nhiên đã sớm nghe phong thanh. Hắn chỉ cảm thấy đầu mình như treo lơ lửng trên cổ.
Sau khi thoát khỏi quân Bùi, hắn một khắc cũng không dừng, gấp rút hồi doanh. Rốt cuộc là kẻ nào báo tin cho Lương doanh?
Nhớ lại trận sơn hỏa trong rừng, tim hắn càng lúc càng chìm xuống.
Chuyện này quả thật tà môn!
Là Viên Phóng còn có trợ thủ? Hay hắn đã để lại hậu thủ?
Một tiểu tướng thấy sắc mặt Đậu Kiến Lương âm trầm hồi lâu không nói, dè dặt hỏi:
“Tướng quân… nay chúng ta phải làm sao?”
Đậu Kiến Lương hoàn hồn, vung tay tát cho hắn một cái, gầm lên:
“Làm sao? Đi vây giết tên họ Phạm kia! Bọn chúng không cho lão tử đường sống, lão tử càng phải tự mình xông ra một con đường máu!”
—
Cách doanh trại vài dặm, trên một sườn núi.
Lý Tuân nheo mắt nhìn làn khói báo động bốc lên từ phía doanh địa, sắc mặt càng thêm khó coi:
“Đậu Kiến Lương kia quả nhiên chó cùng rứt giậu, đã đánh vào doanh ta!”
Trước khi dẫn mưu sĩ rời đi, Lý Tuân từng dặn tiểu tướng thủ doanh: nếu Đậu Kiến Lương tập kích, lập tức đốt khói báo động.
Giờ khói đã nổi, ắt là hắn đã động thủ.
Phía sau lưng Lý Tuân, đám mưu sĩ nghe vậy, ai nấy đều hoảng hốt, xì xào bàn tán:
“Thế này phải làm sao đây…”
Lý Tuân lại gọi đến một truyền tin binh, dặn:
“Ngươi lập tức đi truyền thêm một phong thư cho Phạm soái, nói rằng Đậu Kiến Lương đã phản, bảo hắn nhất định phải cẩn trọng!”
Truyền tin binh chạy gấp rời đi, Lý Tuân mới được thân binh đỡ ngồi xuống, ánh mắt lo âu nhìn về phía mặt trời vừa nhô lên.
Trời vào thu, giữa trưa tuy còn oi bức, nhưng sáng sớm trong rừng đã lộ ra từng đợt lạnh thấu xương. Có một thoáng, thân hình Lý Tuân dường như còng xuống vài phần. Nghĩ đến cục diện vốn đang tốt đẹp, nay lại thành một mớ hỗn độn thế này, trong lòng quặn thắt, suýt nữa rơi lệ.
Một tướng lĩnh tiến lên an ủi:
“Đại nhân chớ quá lo. Tên tặc tử Trần quốc kia dám bội tín thất nghĩa như vậy, đợi Phạm soái trở về bắt được hắn, ắt không tha!”
Dịch và biên tập bởi Mẹ Bông Bom!!!
Nói đến đây, Lý Tuân chợt sững lại.
Phải rồi!
Chuyện này, nhìn thế nào, kẻ được lợi nhiều nhất vẫn là quân Bùi!
Bất luận Đậu Kiến Lương vì nguyên do gì mà trở mặt, thì việc cuối cùng ngư ông đắc lợi, quân Bùi tất nhiên cầu còn chẳng được!
Vừa nghĩ đến khả năng đại quân của Phạm Viễn sẽ bị hai phía Bùi – Trần từng bước tằm ăn dâu, Lý Tuân kinh hãi suýt bật dậy, đập mạnh mu bàn tay vào lòng bàn tay, quát lớn:
“Trúng kế rồi!”
Ông lập tức điểm thêm nhân mã, chỉ vào một tiểu tướng:
“Ngươi mau đi Vương Lương Sơn, báo việc này cho Lệnh công! Đồng thời sai người truyền tin về Bình Châu!”
Lại quay sang đám văn thần:
“Các ngươi tạm thời ẩn thân nơi đây chờ lệnh. Ta dẫn người đi cứu Phạm soái!”
—
Vương Lương Sơn.
Một chiếc lá vàng chầm chậm rơi xuống bàn cờ. Lý Nghiêu đang cùng cố hữu đối ẩm đánh cờ, thấy vậy khẽ “ừm” một tiếng, ngẩng đầu nhìn trời:
“Năm nay thu trên núi đến cũng sớm nhỉ.”
Lão hữu ngồi đối diện chỉ mỉm cười, hạ một quân cờ, nói:
“Bốn mùa luân chuyển, năm nào chẳng vậy. Xuân cày hạ cấy, thu hoạch đông tàng. Ta đã quy ẩn mấy chục năm, quen với tháng ngày điền viên yên ổn, chẳng muốn lại dấn thân. Lão già ngươi chuyến này xem như uổng công, coi như chỉ đến cùng ta đánh một ván cờ vậy.”
Lý Nghiêu vê quân trắng giữa hai ngón tay, đặt xuống bàn cờ, chặn đứt một mảng quân đen, lời nói lại chẳng liên quan gì đến ván cờ:
“Nếu thật chẳng muốn dấn thân, mấy năm trước còn ra ngoài ải làm gì?”
Lão hữu bật cười, tiếp tục hạ cờ:
“Ngắm mãi non sông Trung Nguyên cũng chán, đi xem phong quang nơi tái ngoại chẳng phải thú vị hơn sao?”
Lý Nghiêu lắc đầu, vừa đặt quân vừa nói:
“Ngươi vẫn chưa cam tâm đâu!”
Lão giả trên mặt vẫn giữ nụ cười, chỉ là lần này thêm vài phần tang thương:
“Không cam tâm thì sao? Ta đã già đến thế này rồi, chẳng còn tranh với trời nữa.”
Ông nhìn Lý Nghiêu:
“Còn ngươi thì sao? Năm đó cố chấp ở lại bên Minh Thành Đế, đã tận mắt thấy kết cục kia. Nay lại vì điều gì?”
Lý Nghiêu chắp hai tay đặt lên đầu gậy, ánh mắt không rõ hướng về đâu. Râu tóc bạc trắng bị gió núi thổi lay, thân hình khô gầy như cành củi, vậy mà trong khoảnh khắc lại uy nghi như núi lớn:
“Khí số Đại Lương chưa tận. Ôn thị vẫn còn minh chủ.”
Lão giả hiển nhiên biết ông nói đến ai, hỏi:
“Nha đầu nhà Trường Liêm Vương?”
Chưa đợi Lý Nghiêu đáp, đã lắc đầu cười, rõ ràng không tán đồng.
Lý Nghiêu nghiêm túc nhìn lão hữu:
“Ta đã nhận nàng làm học trò.”
Lần này lão giả cũng không khỏi nghiêm sắc mặt:
“Năm đó thế tử Hành của Trường Liêm Vương được ca tụng như vậy, ngươi còn không vừa mắt. Nay lại coi trọng một nha đầu con con?”
Lý Nghiêu đáp:
“Một nha đầu con con không gánh nổi giang sơn phân liệt này.”
Ông nhìn thẳng vào lão hữu, giọng không giấu nổi niềm tự hào:
“Ngươi nghĩ vì sao chiến sự phạt quân Bùi lại thuận lợi đến vậy? Ba bên Nam cảnh kết minh, chính tay nàng thúc thành trước khi sang Nam Trần. Khương Thái Hậu Nam Trần và Ngụy Kỳ Sơn phương Bắc đều không dám xem nhẹ nàng.”
“Ta đã quá bảy mươi, vốn cũng chẳng muốn lại dấn thân. Nhưng vì đứa trẻ ấy… vẫn muốn cùng trời tranh thêm một phen.”
Lão giả vuốt chòm râu dài trước ngực, trầm ngâm một lúc rồi cười lớn:
“Nếu ngươi đã nói vậy, ta liền cùng lão già ngươi đánh cược thêm một ván!”
—
Cẩm Thành.
Phạm Viễn đứng phía sau quân trận, nhìn sắc trời, ước chừng thêm một canh giờ nữa, Trần – Ngụy hai quân sẽ mang lương thảo hồi doanh. Đến lúc đó nếu có thể thừa thắng công phá Cẩm Thành, tự nhiên càng tốt.
Nếu không hạ được thành, quân Bùi lần này vừa mất lương thảo, lại hao tổn binh mã, tất sĩ khí suy giảm. Lương cạn thêm một hai ngày, khi ấy công thành chẳng khác nào đẩy nhà mục nát.
Hắn đang hô lệnh cho các kỳ bài quan, chuẩn bị phát động đợt công thành mới, thì thấy một truyền lệnh binh phi ngựa lao đến:
“Nguyên soái! Nguyên soái! Lý đại nhân bảo ngài mau hồi doanh, quân doanh có biến!”
Phạm Viễn nghe vậy, sắc mặt lập tức đổi khác, gọi truyền lệnh binh lại gần:
“Có chuyện gì?”
Nghe kể xong chuyện huyết thư, gân xanh nơi thái dương hắn nổi rõ, lập tức trầm giọng hạ lệnh:
“Gõ kim thu binh!”
Trên chiến xa, binh sĩ gõ vang đồng chinh leng keng. Đại quân Lương trải dài như đàn kiến đen dưới thành bắt đầu rút lui.
Trên lầu thành, Bùi Tụng nhìn cảnh ấy, nheo mắt hỏi:
“Vì sao quân Lương lại sớm thu binh?”
Hàn Kỳ đứng bên cũng lấy làm khó hiểu. Theo kế hoạch, quân Lương phải vây đến khi Trần – Ngụy mang lương thảo về mới phải, để “chặn” đường quân Bùi đi truy lương.
Hắn nói:
“Chẳng lẽ hắn đã biết Đậu Kiến Lương hồi doanh?”
Du Văn Kính đứng xem trận bên cạnh khẳng định:
“Nếu Đậu Kiến Lương đã xem thư lão phu để lại, tất sẽ không để bất cứ tin tức nào lọt đến tai Phạm Viễn.”
Nhất thời không nghĩ ra nguyên do, Bùi Tụng cũng không truy cứu thêm, chỉ nhàn nhạt nói:
“Cá đã mắc câu, sao có thể để tuột mất. Mở cổng thành, nghênh chiến!”