Tiêu Lệ nhìn về phía chiếc bàn kê gần cửa, quả nhiên thấy trên đó đặt một bình dược du.
Chỉ là chỗ Ôn Du bị thương không phải nơi khác, mà là vùng eo bụng, vị trí ấy quá mức riêng tư.
Tiêu Lệ biết nữ tử lục lâm kia tính tình phóng khoáng, cũng không định thật sự nghe theo lời đối phương. Hắn đứng dậy toan gọi nàng ta vào bôi thuốc, lại nghe người trên giường hô hấp dường như nông hơn lúc trước.
Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Ôn Du hàng mi dài khẽ run, chậm rãi mở mắt.
Tiêu Lệ cũng không ngờ nàng tỉnh vào lúc này. Ánh mắt hai người chạm nhau. Hắn vẫn còn nhớ vẻ lạnh lùng cùng phẫn nộ của nàng trên lưng ngựa, trầm mặc một hồi mới nói:
“Đại phu đã xem qua, nói đứa bé trong bụng nàng không sao. Bên ngoài có cháo, ta đi lấy cho nàng.”
Nói rồi hắn bước về phía cửa, phía sau lại truyền đến thanh âm khàn nhẹ của Ôn Du khi vừa tỉnh dậy:
“Lời ngươi vừa nói, ta đã nghe thấy.”
Tiêu Lệ quay lưng về phía nàng, bước chân chợt khựng lại.
Nằm mà nói chuyện dường như tự nhiên rơi vào thế yếu. Ôn Du chống khuỷu tay lên lớp chăn mềm dưới thân, hơi tốn sức mới ngồi dậy.
Chỗ va đập nơi bụng trước đó chỉ là đau âm ỉ một điểm, giờ lại kéo theo cả mảng cơ thịt xung quanh cùng nhức nhối.
Tiêu Lệ nghe ra trong nhịp thở nàng có ý nhẫn nhịn cơn đau, bàn tay cầm mộc ngư siết chặt rồi lại chặt hơn. Cuối cùng hắn quay lại, cánh tay hữu lực đỡ lấy nửa thân nàng, lót sau lưng nàng hai chiếc gối mềm.
Ngoại bào của Ôn Du đã cởi ra, lúc này trên người chỉ còn trung y và lý y. Khi Tiêu Lệ đưa tay qua nách nàng, vòng qua sống lưng nửa ôm nửa đỡ, gần như toàn bộ trọng lượng nửa thân trên của nàng đều dồn lên cánh tay thép ấy, nhưng đối với hắn dường như chẳng đáng kể.
Để nàng ngồi thoải mái hơn, bàn tay đang ôm lưng nàng khẽ dời lên, năm ngón khum lại giữ lấy vai nàng, hơi dùng lực nâng lên một chút, Ôn Du liền dựa sát đầu giường hơn.
Chỉ là tư thế ấy, hắn gần như chỉ bằng một tay đã ôm trọn nàng vào lòng.
Ôn Du khẽ ngẩng đầu, hắn cúi mắt nhìn xuống, khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy một tấc.
Song thần sắc hắn vẫn lạnh cứng. Ôn Du dù nhẫn đau, gương mặt có phần tái nhợt, vạt áo giao lĩnh vì động tác vừa rồi hơi xộc xệch, lộ ra một đoạn xương quai xanh phập phồng theo nhịp thở, nhưng ánh mắt nàng khi giao với hắn vẫn bình hòa, ung dung, xua tan phần nào khí tức ám muội.
Tiêu Lệ trầm mặc nhìn nàng hai nhịp thở, lực tay đặt trên vai nàng hơi mạnh, sau khi đặt nàng ngồi vững vào gối mềm liền buông tay, lùi lại một bước, ngồi xuống chiếc ghế đẩu trước giường, rời khỏi màn trướng.
Tựa như vô hình vạch ra một ranh giới không thể vượt qua.
Ôn Du khàn giọng nói với hắn một tiếng: “Đa tạ.” Nhớ lại khi mình vừa tỉnh, nghe có người vào phòng, bất đắc dĩ tiếp tục giả vờ ngủ để nghe được câu nói kia, nàng trầm ngâm một lát rồi nói:
“Ta không biết ngươi nói ‘không công bằng’ là chỉ điều gì, nhưng nếu liên quan đến hai chúng ta… Quả thực khi trước ta tự cho là đúng, đã làm rất nhiều quyết định, rốt cuộc mới thành ra nợ ngươi quá nhiều…”
Nàng nhìn hắn, trong ánh mắt bình hòa thấm thêm vài phần phức tạp:
“Chỉ có một điều, bất luận ngươi tin ta hay không, ta vẫn phải nói lại một lần nữa. Ta chưa từng nghĩ đến việc hại ngươi, càng không muốn cùng ngươi đi đến bước binh đao tương hướng.”
Tiêu Lệ hơi cúi đầu, không nhìn nàng, thân trên hơi nghiêng về phía trước, hai khuỷu tay chống lên hai đùi, ngón cái v**t v* con cá gỗ trong tay, giọng trầm lạnh:
“Nàng cũng biết mình nợ ta. Nay rơi vào tay ta, ta không thả người, thì có gì không được?”
Ôn Du nhìn bóng lưng hắn tịch liêu như núi đá, lời muốn nói xoay chuyển trăm lần trong lòng, khi thốt ra cuối cùng lại thành:
“Ta vẫn luôn muốn bù đắp cho ngươi.”
Tiêu Lệ dường như khẽ cười một tiếng, ngẩng đầu nhìn nàng:
“Ví như?”
Ôn Du ánh mắt vẫn bình tĩnh, chỉ là đáy mắt dường như có thêm chút thương hoài:
“Ngươi muốn gì, chỉ cần không trái đạo trời, không tổn hại lê dân, không liên lụy đến thần tử tướng sĩ vô tội của hai doanh Lương, Trần, lại là việc ta có thể làm được, ta đều có thể hứa với ngươi.”
Tiêu Lệ lại cười, nhìn nàng, trong mắt mang theo hận ý cùng châm chọc:
“Nàng muốn ban cho ta công danh lợi lộc? Nhưng có từng nghĩ đến, Ôn Du, thứ nàng có thể cho ta, nay ta đều đã có.”
Ôn Du chậm rãi nói:
“Ta biết với bản lĩnh của ngươi, Ngụy Kỳ Sơn ắt hẳn cực kỳ trọng dụng. Huyện chủ dung mạo xinh đẹp, cùng ngươi cũng coi như lương phối. Những gì ngươi có thể đạt được ở Bắc Ngụy, đã vượt xa khi ở Lương doanh của ta. Vì thế sau khi rơi vào tay ngươi, ta cũng chưa từng nghĩ ngươi còn sẽ giúp ta che giấu.”
“Đừng suy nghĩ nhiều. Nếu nàng rơi vào tay Ngụy hầu, ông ta vì muốn mượn nàng và đứa trẻ trong bụng để khống chế hai doanh Lương, Trần, cũng sẽ lấy lễ mà đãi. Khi ấy ta muốn báo mối thù một tiễn kia với nàng, sẽ khó hơn nhiều.”
Tiêu Lệ lạnh lùng cắt lời.
Ôn Du lặng lẽ nhìn hắn một lúc, rồi nói:
“Nếu ngươi vẫn hận ta như vậy, ta đã nói từ trước, ngươi có thể trả lại ta một tiễn kia.”
Hàm dưới của Tiêu Lệ siết chặt, dường như muốn nói gì đó, nhưng Ôn Du không cho hắn cơ hội. Tóc đen dán bên gò má tái nhợt, ánh mắt nàng trầm tĩnh, tiếp lời:
“Muốn nói đợi ta sinh đứa bé trong bụng ư? Ta cũng đã nói với ngươi nhiều lần rồi, không có đứa trẻ nào cả. Thai mạch ấy từ đầu đến cuối đều là giả, chỉ là kế sách ta dùng để lừa đảng Trần quốc vương và Khương đảng, đoạt lại quyền bính mà chủ trì đại cục.”
Ôn Du lặng lẽ nhìn hắn hai nhịp thở. Có những điều không cần lời nói, chỉ từ ánh mắt đã đủ phân rõ thật giả. Nàng vẫn còn trong trạng thái suy nhược sau khi bị thương, cả người toát lên vẻ mệt mỏi, nói:
“Ngươi thật sự cho rằng thai mạch bình thường, sau khi ngã ngựa rồi lật xe, vẫn có thể vững vàng đến thế sao?”
Tiêu Lệ mười ngón đan vào nhau, ngồi trên ghế đẩu, chăm chăm nhìn về phía bụng nàng, quanh thân toát ra khí tức âm lãnh u trầm, hồi lâu vẫn không nói một lời.
Ôn Du không biết hắn tin hay chưa. Nghỉ một lúc, nàng vẫn tiếp lời:
“Ta không phải thánh nhân. Những mưu tính ta tự cho là tốt cho tất cả, rốt cuộc vẫn sẽ có sai sót. Nhưng sai đã đúc thành, điều ta có thể làm, chỉ là bù đắp và vãn hồi. Sau thảm án Mã Gia Lương, ta bắc thượng muốn gặp Ngụy Kỳ Sơn là vì vậy; khi biết ngươi còn sống, lại dùng cách này tái ngộ cùng ngươi, ta vẫn luôn muốn tìm cơ hội nói chuyện thẳng thắn với ngươi, cũng là vì vậy.”
Tiêu Lệ vẫn chỉ trầm mặc lắng nghe.
Hắn vẫn luôn nghi hoặc nguyên do nàng bắc thượng, đến giờ mới hiểu.
Là để gặp Ngụy Kỳ Sơn.
Thoạt đầu hắn thấy hoang đường, nhưng ngay sau đó lại gần như chắc chắn —— đó chính là việc Ôn Du có thể làm ra.
Nếu Ngụy Kỳ Sơn không nhân thảm án Mã Gia Lương mà lập ra một vị Tiền Tấn công chúa, tái làm thần tử của Tấn triều, thì việc Ôn Du đích thân đến Bắc cảnh gặp hắn, tạ lỗi cầu hòa, bất luận Ngụy Kỳ Sơn có bị khí độ và can đảm ấy thuyết phục hay không, chí ít trong mắt thiên hạ, Lương doanh cũng không còn mắc nợ Bắc Ngụy.
Khi Tiêu Lệ còn đang suy nghĩ, lại nghe Ôn Du nói:
“Ta biết mình nợ ngươi. Ngoài tính mạng này, khi Bùi Tụng chưa chết, đại cục chưa định, ta không thể giao cho ngươi, còn lại ta đều nguyện bù đắp.”
Hắn ngẩng đầu, vừa lúc chạm phải đôi mắt tịch lặng mà ẩn chứa bi thương của nàng:
“Nhưng ngươi khắc cả một hộp tượng gỗ cho ta, chẳng phải cũng không sắt đá như chính ngươi nói sao?”
Nàng dường như vừa khó chịu vừa khó hiểu:
“Tiêu Lệ, chúng ta nhất định phải đến mức không đội trời chung như vậy sao?”
Mọi lạnh lùng hắn cố gắng gồng giữ, từ lúc chiếc hộp tượng gỗ do chính tay hắn đục đẽo kia xuất hiện, đã lộ ra vết nứt.
Nhưng sau hồi lâu trầm mặc, điều hắn hỏi lại hoàn toàn không liên quan:
“Nàng từng chết đuối chưa?”
Ôn Du không rõ ý hắn, không đáp ngay.
Hắn dường như cũng chẳng cần nàng trả lời, tự nói tiếp:
“Khi người ta thực sự chết đuối, sẽ không còn vùng vẫy nữa. Chỉ cảm thấy dưới nước dường như cũng có thể hô hấp, thế là mặc cho vực sâu đến đâu, cũng an tâm chìm xuống. Là chết hay là giải thoát, đều mặc, bởi mọi thứ đã kết thúc.”
“Chỉ những ai còn sức giãy giụa, mới là vẫn còn khát vọng nắm lấy một cọng rơm cứu mạng.”
Hắn chậm rãi nói:
“Ta đã từng buông mình chìm xuống một lần.”
Ôn Du nhớ lại ánh mắt hắn khi xé cửa xe nhìn nàng, tim bỗng đau âm ỉ, vội vã quay đầu đi, không dám tiếp tục thản nhiên nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Nàng nói nàng từng tự cho là đúng mà làm nhiều quyết định, cuối cùng thành ra nợ ta.”
Tiêu Lệ như muốn cười, nhưng lòng trắng mắt dần nhiễm sắc đỏ, giọng nói lại bình hòa:
“Ta không biết những quyết định nàng làm có gọi là tự cho là đúng hay không, nhưng ta rất rõ —— khi nàng thay ta quyết định bất cứ điều gì, nàng có từng nghĩ đến đối với ta, có tàn nhẫn hay không?”
Hắn đưa tay ra. Con cá chép gỗ siết đến in hằn vết đỏ trên khớp tay rơi khỏi lòng bàn tay hắn, bị sợi dây giữ lại, khẽ lắc lư trong ánh nến.
Hắn hỏi:
“Không phải đã vứt rồi sao? Còn mang đến trả lại ta làm gì?”
Khóe môi nổi lên ý châm biếm vụn vỡ:
“Vì khi xưa chưa đủ nhục nhã? Còn muốn cười nhạo ta một lần nữa, xem ta năm ấy hèn mọn, chẳng ra gì đến mức nào? Lại dám ôm tâm tư khác với nàng?”
Ôn Du sững người, theo bản năng nói:
“Ta không phải ý đó…”
Tiêu Lệ cười lạnh hỏi:
“Vậy nàng nói ta nghe, năm đó nàng nói những lời ấy, là có ý gì?”
Ôn Du nghẹn lời. Đúng vậy, khi ấy để ép Tiêu Lệ rời đi, những gì nàng làm, quả thực chẳng khác lời hắn vừa nói.
Đó là sai lầm nàng từng gây ra.
Ôn Du nhắm mắt, hít sâu hai nhịp, khi mở ra, hốc mắt đã không kìm được mà ửng đỏ, giọng khàn đi:
“Xin lỗi, khi ấy ta…”
Tiêu Lệ mắt đỏ ngầu, nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt dữ dằn gần như hung ác, nhưng vẫn cười mà nói:
“Nàng đã từng vứt trước mặt ta một lần rồi, thì lần nữa nên vứt cho xa hơn! Để ta mãi mãi không nhìn thấy mới phải!”
Hắn đã quyết định để mình chìm xuống, chính nàng lại ném cho hắn cọng rơm ấy, rồi lại trách hắn nắm quá chặt.
Trên đời sao lại có người tự cho mình lương thiện, thực ra lại tàn nhẫn đến cực điểm như nàng?
Tiêu Lệ cúi đầu, cười càng thêm châm chọc, buông thả.
Cười đủ rồi, hắn nói:
“Ôn Du, ta hận nàng.”
Hắn đứng dậy định bước ra ngoài, phía sau lại truyền đến một câu trầm lặng khàn khàn:
“Ta thích ngươi.”
Bước chân hắn chết lặng tại chỗ.
“Ngươi chưa từng hèn mọn hay bất kham. Là ta phụ lòng ngươi, còn đem tâm ý ấy bôi nhọ thành như vậy. Ta vẫn luôn cảm thấy hổ thẹn.”
Từ khi nghe hắn tự hạ thấp mình như thế, Ôn Du đã biết mình sai đến tận cùng. Khi xưa nàng quá tự cho là đúng, tưởng rằng dùng cách ấy có thể ép hắn rời đi, nào ngờ lại giẫm nát toàn bộ chân tâm và tôn nghiêm của hắn.
“Cũng là ta nhát gan, không dám đối diện tâm ý của mình, lại sợ cuốn ngươi vào thị phi, nên mới nói những lời tổn thương ấy. Lần này mang tượng gỗ đến trả lại ngươi, không phải để sỉ nhục thêm lần nữa, mà là vì ta áy náy những điều đã làm.”
“Tâm ý của ngươi vốn nên được trân trọng. Ta không thể tiếp nhận, nhưng cũng nên hoàn trả lại cho ngươi một cách tử tế.”
Nói hết những lời chôn giấu nơi đáy lòng, Ôn Du chỉ cảm thấy ngực và hốc mắt đều cay xè, nhưng cả người cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.
Đó là lỗi nàng từng phạm, cũng là điều nàng nợ hắn, nàng nên nói rõ ràng.
Trước mặt bỗng phủ xuống một bóng tối.
Ôn Du cố gắng kìm nén cảm xúc, muốn bình hòa đối diện Tiêu Lệ. Nhưng khi nhìn thấy đôi mày lạnh cứng đến mức gần như lãnh đạm của hắn, chua xót trong mắt lại càng dâng lên.
“Đây là mưu kế mới nàng nghĩ ra để ta thả nàng trở về sao?”